TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 368
THI CA VỚI CUỘC SỐNG
Thi thơ nghệ thuật trên đời
Tức đều cũng thảy “trò chơi” lạ gì
Mà chơi nào có ích chi
Để nhằm “giải trí” chỉ thì vậy thôi
Nên tôi ghét nhất “thi thơ”
Trừ khi “nghệ thuật” mới rờ đến thôi
Còn thơ cốt nói tào lao
Thơ đều “tình ái” dễ nào ham chi
Nhưng thơ toàn viết lạ gì
Bởi vì coi đó chỉ đều “trò chơi”
Gõ lên bàn phiếm có rồi
Khiến đâu có tốn thì giờ chút sao
Thơ như “công cụ” khác nào
Để nhằm nói chuyện thấp cao ở đời
Cao như triết lý khác nào
Thấp như “chính trị” tào lao vẫn hoài
Thành “thơ thời sự” khác đâu
Chẳng thơ ướt át kiểu đều mộng mơ
Đó thơ đều thảy dại khờ
Sính mình đây cũng “nhà thơ” lạ gì
Thật nào nó có ra chi
“Đặt vần lắp chữ” thảy thì tầm vơ
Hoặc thơ kiểu chẳng theo vần
Mấy anh vụng dại gọi là “tự do”
Khác chi chẳng đặt ra trò
Để nhằm “múa gậy vườn hoang” lạ gì
Gạt người non nớt khác chi
Đọc vào cứ tưởng ta là “nhà thơ”
Đúng ra chỉ kiểu dại khờ
Làm điều vô bổ khác nào tiếu lâm
Trong khi thơ phải nội dung
Còn “thơ dại chữ” thảy đâu ích nào
Khiến thơ “vần điệu” mới cao
Khác gì âm nhạc phải nhờ hợp âm
Còn mà kiểu loạn xà ngần
Dẫu thơ hay nhạc cũng thành ra chi
Nên thơ nghệ thuật lạ gì
Dùng nhằm nói đến điều gì mình ưa
Còn thơ theo kiểu bứa bừa
Viết cho có viết toàn đều tào lao
“Truyện Kiều” bởi vậy mới cao
Còn như kiều lục khác nào bá vơ
Cục liều thảy chỉ dại khờ
Thơ làm chỉ ngứa lỗ tai người đời
Bởi cần chi phải vẽ vời
Vần gieo nếu được có đâu không làm
Nhưng đều chỉ thứ càm ràm
Vần gieo không đặng nói thành “tự do”
Nên đời chỉ thứ quanh co
Khác gì “mà mắt” thảy đều thế gian
Khiến cho nghệ thuật thiếu toàn
Thơ ra “như trấu” quả càng tệ hơn
Vậy nên nói lại nguồn cơn
“Thơ đây” chỉ viết để nhằm giỡn chơi
Đùa mà lại ích cho đời
Thành ra đứng đắn lại đều tiếu lâm
Mới ưa bút hiệu “Tiếu Ngàn”
Lệch đi một chút “Tếu Ngàn” như nhau
Hàng ngày có chút đều hầu
Mỗi khi vào mạng có nào khác đâu
Giờ đây mười bốn ngàn bài
Thêm năm trăm lẻ cũng nào nhiều chi
In trên giấy lớn lạ gì
Ít ra A4 khẳm thì 12 “ram”
Lại đều miễn phí hoàn toàn
Ai ham tìm hiểu cứ vào Google
Thích thì “down xuống” tha hồ
Khắp nơi thiên hạ ai càng cấm đâu
Thơ toàn đủ dạng trên đời
Từ câu lục bát đến đều trường thiên
Ngũ ngôn bát cú đi liền
Nói chung mọi loài mới nhằm toàn chơi
Vả chăng nghệ thuật khác sao
Tinh hoa ngôn ngữ phải hầu bao la
Thơ đâu phải kiểu ta bà
Mà đều ngọc quý có nào khác đâu
Mỗi nhà “một tập” chẳng sao
Bổ không bề dọc cũng đều bề ngang
Nhất là thi pháp chỉnh toàn
Ai cần bắt chước cứ đều tự nhiên
Thơ toàn lai láng bồng bềnh
Như mây trời thảy cũng đâu tệ nào
Mà toàn ý tứ thanh tao
Dẫu bao nhiêu chuyện tào lao trên đời
Thơ đâu nhằm kiểu vẽ vời
Mà nhằm tinh chất của người làm thơ
Tức đều trí tuệ thăng hoa
Học trò của thảy Nguyễn Du lạ gì
TẾU NGÀN
(24/10/20)

**
TỪ “CÁNH DIỀU”
ĐẾN “CÁNH BUỒM”
“Cánh buồm” chắc phải an toàn
Đi trên sông biển dễ nào chìm đâu
“Cánh diều” mới thảy tào lao
Dụ toàn lũ trẻ “chơi diều đứt dây”
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
TIẾNG TÂY TIẾNG U
Tiếng Tây hồi nhỏ học rồi
Nhưng chưa định hướng có nào hay chi
Đến khi khôn lớn lạ gì
Đường dài đã chọn phải thì bổ sung
Vẫn đều các tiếng Tây phương
Bởi vì triết học cần thường vậy thôi
Cả như tiếng Hán khác nào
Nếu không thảy biết mịt mù Trung hoa
Nhưng “ba chữ Nữ gian tà”
Tệ hơn tiếng Nhật chỉ là “chợ” thôi
May sao có được chữ an
“Nữ nằm dưới mái nhà” đâu ngại gì
Thành nên ngôn ngữ khác chi
Thảy đều công cụ để người dùng thôi
Rải từ thấp đến lên cao
Cao nhằm nghiên cứu thấp đi làm bồi
TIẾU NGÀN
(24/10/20)
**
VỀ ĐOÀN NGỌC HẢI
Thuở làm Quận phó oai phuông
Bây giờ khuân đống mì tôm quả lèo
Vậy nhưng tâm hết còn nghèo
Giàu lòng từ thiện giúp đời mới cao
Ham chi danh phận tào lao
Lồng theo khuôn khổ đâu nào ích ai
Tự do dân chủ hòa hài
Ngoài vòng cương tỏa ta người tự nhiên
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
CÁC SIÊU CƯỜNG QUỐC
Thế gian luôn thảy bản năng
Nên siêu cường quốc vẫn luôn có hoài
Trước kia Nga Mỹ đều hầu
Giờ đây Trung Quốc lại vừa nổi lên
Thành ra Các Mác chỉ quèn
“Đại đồng” đâu có trên đời được sao
Chỉ toàn lừa thảy mọi người
Cuối cùng vẫn lại y hồi như xưa
Có điều ai có biết chưa
Tự do Dân chủ mới làm đồn xeo
Còn độc tài thảy chỉ lèo
Cỡi đầu nhân loại làm heo làm bò
Rồi đây Trung Quốc lạ sao
Khi thành hùng mạnh còn nào nói chi
Chỉ toàn một đảng trị vì
Vài tay sừng sỏ nắm đầu thế gian
Dân Tàu nô lệ đã toàn
Thêm dân nhiều nước có càng khác sao
Trừ ra số nước tự do
Văn minh truyền thống mới còn khá hơn
Còn như Trung Quốc nguồn cơn
Tham tàn Hán tộc mới nên buồn cười
Chúng nhằm thống trị cuộc đời
Khiến cho nhân loại phải thời tiêu vong
Bởi vì đâu nữa con người
Mà toàn công cụ cho bè nhóm thôi
Tội này do Mác từ đầu
Phỉnh phờ nhân loại đã hầu trăm năm
Khác gì học thuyết oái oăm
Nhân văn tiêu diệt còn đâu con người
Chỉ còn nô dịch cuộc đời
Vong thân cả thảy dễ nào chữa sao
PHƯƠNG NGÀN
(24/10/20)
**
CẢ SỰ KHÁC BIỆT
Toàn đều tư bản cho thôi
Mấy anh “xã hội” có nào ra chi
Đài Loan hay Úc lạ gì
Vượt hơn Tàu Cộng vẫn thì tự nhiên
Như giờ bão lũ Miền Trung
Đài Loan, Mỹ, Úc đều cho thảy toàn
“Anh em đồng chí” rõ ràng
Chỉ nhằm cướp đảo cho càng hẩm hiu
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
HƯU VÀ HƯƠU
Nhiều người giờ sống nhờ “hưu”
Trong khi nước lũ bầy “hươu” chết tràn
“Thiền” chi cũng giả mọi đàng
Bất công xã hội thảy toàn rêu rao
Chỉ công “hãn mã” khác nào
Dân nghèo kiết xác kiếm đâu ra tiền
Ngày xưa nhờ thảy tuyên truyền
Tạo toàn “của nợ” để giờ dân nuôi
“Nói hươu nói vượn” mịt mù
Nhằm giờ cố giữ “sổ hưu” sống đời
Gò lưng cúi mặt ngậm hơi
Tự mình an ủi là đời vinh quang
Dầu nay ngập lụt mọi đàng
“Giành tiền” cứu trợ để toàn nên công
Khác chi thương một Thủy Tiên
Vô cầu làm thiện bị đời xéo lên
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
BÊN TRONG VÀ BÊN
NGOÀI
Cái gì xảy đến bên ngoài
Vẫn đều duyên cớ toàn từ bên trong
Con người thảy hết lương tâm
Khiến đều hiện tượng tự nhiên ập vào
Nên cần “thương trước” con người
Để rồi “cứu trợ” mới thành nhân văn
Còn mà vô tứ vô tâm
Làm toàn ác đức lẽ nào Trời thương
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
NGƯỜI TỐT
Hễ là người tốt tốt thôi
Cần chi quan chức mới hầu vậy sao
Chức chi cũng chỉ bề ngoài
Tấm lòng nhân đạo mới hoài bên trong
Mặc toàn áo rách lòng nhân
Mặc toàn áo gấm vẫn thành du côn
May thay người tốt vẫn còn
Dẫu đời có loạn cũng đều tệ đâu
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
BÃO LŨ MIỀN TRUNG
Miền Trung bão lũ thường rồi
Nhưng nay rừng phá lại càng bồi thêm
Lại còn thủy điện tênh hênh
Nước về lũ cuốn mông mênh vô bờ
Lương khô ăn chịu bao ngày
Nhưng dầu có chút vẫn đều còn hơn
Khổ điều thắc ruột bên trong
Khác chi vạn sự khó xong nữa rồi
30 ngàn Tiến sĩ giấy ơi
Nào bao Luận án giúp người được đâu
Dễ chi làm nổi cần câu
Cả cho con cá liệu hầu có không
Toàn đều trí thức nạ dòng
Chỉ nhằm chót lưỡi công danh dại khờ
Có chi giúp ích cho đời
Những phương chống lũ biết thời nào ra
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
LỤT TRÀN
Lụt tràn đến nóc phải ra
Đàn ông giở ngói chui qua được rồi
Nhưng còn trẻ nít đàn bà
Cụ ông già lão bây giờ tính sao ?
NGÀN MÂY
(24/10/20)
**
SỰ TẬN CÙNG CỦA KHỐN
NẠN
Lừa người giữa lúc bình thường
Đã thừa khốn nạn mọi đường khác đâu
Lại nay trong cảnh lụt sâu
Nạn nhân lở đất mới hầu vô lương
Đúng quân tán tận lương tâm
Có còn chi nữa nghĩa đâu con người
Rào Trăng nó gạt ngại gì
Nạn nhân bị đoạt đi trăm triệu đồng
Chẳng cần dầu cảnh thương tâm
Công nhân thủy điện bị vùi bùn sâu
Bởi do lở đất vừa rồi
Thật đồ khồn nạn ăn trên xác người
Thành nên đời quả hỏng rồi
Khó còn tin nữa con người hiền lương
Biết ai là kẻ lưu manh
Lương năng chó gặm mới thành ra thôi
GIÓ NGÀN
(24/10/20)
**
TIẾNG NHẬT
Tôi thì tiếng Nhật mịt mù
Bởi vì triết học có cần nó đâu
Chỉ rành số tiếng phương Tây
Như Anh, Pháp, Đức dễ không có nào
Dẫu sao vẫn biết Hán thôi
Để nhằm nghiên cứu về phần Đông phương
Giờ ai lên mạng tỏ tường
Nói về tiếng Nhật thấy đều toàn hay
Ví như “chữ Nữ” khác sao
Đó là ý nghĩa cho riêng đàn bà
Vậy nên người Nhật sâu xa
Ghép “ba chữ Nữ” lại thành “Chợ” luôn
Nhìn vào ai chẳng cười ròng
Bởi vì chợ búa đâu cần đàn ông
Mà đều “phụ nữ” họp toàn
Thêm vài con vịt lại càng náo thêm
TẾU NGÀN
(24/10/20)

**
ÔNG TRỜI VÀ CON NGƯỜI
Trời là ý niệm thiêng liêng
Bảo rằng “không có” chỉ toàn thằng ngu
Nhưng trong xã hội con người
Thảy đều thực tế mọi điều khác đâu
Vậy nên lịch sử lao đao
Chỉ đều do thảy con người tạo nên
Ngày nay như nạn phá rừng
Xây tràn thủy điện cũng chừng ấy thôi
Bởi đều lâm tặc xáp vô
Cùng bao nhiêu kẻ nhằm toàn “thi đua”
Nước non coi chỉ “của chùa”
Tha hồ thao túng kiểu “Vua” không bằng
Khiến nay hậu quả đành rành
Tạo nên bão lụt miền Trung rõ rồi
Ông Trời nhìn thấy phải cười
Tụi bay ngu dại còn nào trách Tau
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
TẤM LÒNG
Tấm lòng xuất phát từ trong
Có đâu “áp lực” chỉ đong bên ngoài
Thủy Tiên mạnh mẽ đúng rồi
Tiền dùng cứu trợ dễ nào trao ai
Bởi toàn xã hội góp vô
Còn ai cả thảy cũng đều cá nhân
“Nhân danh” vẫn chỉ mọi phần
Lấy đâu căn cớ để mình tuân theo
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
THI ĐUA
“Thi đua” có nghĩa lý chi
Bảo trao Nhà nước còn gì “thi đua”
Lòng tham đã thảy buông thùa
Cái thằng đề nghị tưởng vua là mình
Thật đều não trạng linh tinh
Lòng tham không đáy dễ nào thương dân
Chỉ toàn đố kỵ muôn phần
Thủy Tiên chẳng dại 100 tỷ đồng đem giao
Bởi đây đâu phải của chùa
Mà người khắp chốn gởi vào đó thôi
Niềm tin tưởng thảy cao vời
Với tâm từ ái đâu nào khác chi
Vậy thì giỏi cứ làm đi
Phải đầy thiện chí mới thì “thi đua”
Người trong xã hội cùng làm
Đó là quyền hạn mọi người khác đâu
MÂY NGÀN
(24/10/20)
**
MỘT THẰNG CHÓ ĐẺ
Thằng Jimmy Nguyễn dại khờ
Đã ngu bỏ mẹ “thầy đời” dạy khôn
Chê đều hành động Thủy Tiên
Bảo đừng cho cá mà làm “cần câu”
Mày thằng chỉ thảy ngu lâu
Nước gần không cứu lấy đây sau này
Đồng bào đói lã từng giờ
Đợi mày đốn sậy làm cần câu sao
Dân mình quả thật ngu lâu
Tâm toàn đố kỵ có nào khác chi
Mày qua bên Mỹ được gì
Óc nhằm xỏ lá khiến khi buồn cười
Đã ngu thì hãy im mồm
Chuyện người làm đúng lại hòng xía vô
Giữa khi lũ lụt chìm vào
Mầy toàn gian xảo “bảo chờ cần câu”
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
VÀO ĐÂU ?
Vào đâu thì đã thấy rồi
Mỹ Tiên lội nước ai nào không hay
Từng nhà tìm đến trao tay
Phải đâu như kiểu mặt mày lôm côm
Nói ra đã thấy thối mồm
Tự mình xét lại trong hồn mình đi
Kiểu lời ngụy trá khác gì
Đời ai ngu để thảy khi tin nào
TẾU NGÀN
(24/10/20)
**
TÂM CAN
Tâm can của một con người
Nói ra chút đỉnh liền đời biết ngay
Ngoài ra còn có Trời cao
Lòng mình mình biết lẫn Trời biết cho
Còn như chỉ kiểu tò vò
Kín bưng trong tổ vẫn nào ra chi
Cả người giả dạng thường khi
Chính mình tự biết cần gì nói ra
Mẹ cha bao thói quỉ ma
Dùng lòng mình để đo đời thế gian
Qua non thế kỷ thấy toàn
Những phường giả dạng rồi càng ra chi
Thành nên nay có Mỹ Tiên
Cất lên một tiếng vạn người quyên vô
Khác hơn bao loại giả đò
Lương khô cũng xén huống hồ là chi
SÓNG NGÀN
(24/10/20)
**
CƠ CHẾ VẬT XOAY
Không gian cơ chế vật xoay
Bắn vào trái đất bất kỳ lúc nao
Nhất là các tiểu hành tinh
Chạm qua một cái tan tành ra thôi
Vậy nên nước Mỹ không tồi
Vừa đưa Osiris-Rex bay vào Bennu
Cách xa 300 triệu km đường dài
Tính hầu ngăn chận vật này tới ta
NASA toàn giỏi bao la
Chỉ vì nhân loại tốn tiền kể chi
Phi thuyền cố gắng phóng đi
Giúp đều thế giới còn gì hay hơn
Mấy tay “chưởi Mỹ” nguồn cơn
Chỉ vì “ý hệ” có nào ra chi
Thảy đều não trạng cu li
Còn vì nhân loại có gì chút sao
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
NAY CHUYỆN ĐÃ RỒI
Bây giờ mọi chuyện đã rồi
Cả non thế kỷ thôi nào nói chi
Đâu làm lịch sử khác đi
Xôi toàn đã chin chỉ thì vậy thôi
Bởi thời mạt Nguyễn lạ đâu
Triều đình hủ bại Pháp rồi mới qua
Đánh nhau vài trận ta bà
Vẫn thành Pháp chiếm nước ta lạ gì
Tới xong Thế chiến thứ hai
Nhật thành bại phải ra đầu hàng
Chủ quyền trả lại ta toàn
Cho vua Bảo Đại có càng nói sao
Nhưng Trần Trọng Kim bị lật nhào
Biểu tình hổn loạn Việt Minh giành quyền
Pháp bèn trở lại Đông Dương
Chơi bài hòa hoãn mở đường cho ta
Vào “Liên Hiệp Pháp” đâu xa
Song vì “ý hệ” hóa ra trật chìa
“Cụ Hồ” theo hướng Liên Xô
Quyết làm “cộng sản” quả nào chịu đâu
Chín năm kháng chiến dài lâu
Máu xương phải đổ khắp toàn Việt Nam
Cuối cùng Pháp phải quy hàng
Chia đôi đất nước mọi đàng thế thôi
Đúng như thế cuộc dàn rồi
Để toàn miền Bắc theo hầu Liên Xô
Miền Nam Cơ chế tự do
Cuối cùng sụp đổ sau ngày Bảy lăm
Đánh cho “Mỹ Ngụy nhào lăn”
“Thiên đường xã hội” mới thành dựng lên
Liên Xô lại sụp tênh hênh
Phải đành “đổi mới” đâu dè vậy sao
Lạ chi lịch sử lao đao
Nước nhà bấn loạn đã ngoài trăm năm
Làm thành thế cuộc oái oăm
Nước ta “giữa ngã ba đường” khác đâu
Giờ thì mọi sự đã rồi
Sau này đen trắng sẽ hầu thấy ra
Chỉ do thuyết Mác sa đà
Dụ toàn thế giới đâu ta riêng nào
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
NHẢM NHÍ
Đúng là nhảm nhí khác gì
Viết không định hướng lạ chi con người
Cốt nhằm phỉnh gạt thảy đời
Tưởng rằng ta cũng đây là “nhà văn”
Giống xưa một Trịnh Công Sơn
Đã thời “phản chiến” lơn tơn lạ gì
Nhưng nhằm tâm thức cu li
Có đâu phản chiến kiểu toàn nhân văn
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
LAI LÁNG BIỂN HỒ
Khác nào lai láng biển hồ
Ai vào để thấy đồng bào miền Trung
Nước lên tới ngực thảy toàn
Để chờ đến mũi dễ còn thở sao
MÂY NGÀN
(23/10/20)
**
KẺ ÍT NGƯỜI NHIỀU
Ừ thì kẻ ít người nhiều
Góp phần cứu trợ đồng bào miền Trung
Đường dài thiện nguyện bỏ công
Có “cơm miễn phí” còn nào vui hơn
Tình người Quảng Trị giản đơn
Nhưng đều chứng tỏ thảy toàn nhân văn
Quán cơm để bảng ven đường
Góp phần một tấm lòng vàng quá hay
GIÓ NGÀN
(23/10/20)
**
VẪN CHƯA ĐẾN NỖI NÀO
Ít ra còn chút niềm tin
Dành cho thiện nguyện Thủy Tiên khác nào
Cần chi ai phải hô hào
Mà toàn nượp nượp gửi tiền về cho
Niềm tin đâu phải đắn đo
Biết người đồng điệu chẳng lo việc gì
Nên tin tuyệt đối khác chi
Vẫn chưa đến nỗi tình người hôm nay
Chúng ăn dẫu biết tràn đầy
Lương tâm chó táp khác đâu bây giờ
Dẫu tiền cứu trợ chẳng chừa
Có từng tệ mạt con người thế đâu
Trong khi nhận khẳm 105 tỷ đồng
Mỹ Tiên mang đến trao từng người dân
Ngâm mình dưới nước lạnh căm
Đứng ăn mình gói ai nào không tin
MÂY NGÀN
(23/10/20)
**
PHÁ RỪNG VÀ LÂM TẶC
Giặc rừng đều thảy toàn tham
Chúng nhìn thiển cận có nào sâu xa
Phá rừng đã để xảy ra
Phải quy tội lỗi chính quyền địa phương
Gây ra lũ lụt mọi đường
Khiến làm tội ác nay thành thêm to
Trung Ương nhiệm vụ đầu trò
Vô tình hữu ý đều do chính mình
MƯA NGÀN
(23/10/20)
**
ĐÚNG RỒI
Tiền do bá tánh góp vào
Để nhằm cứu trợ đồng bào Miền Trung
Có đâu tiền của Thủy Tiên
Dễ sao tự tiện chuyển về cho ai
Hợp đồng pháp lý ngầm rồi
Làm xong báo cáo công bằng mọi nơi
Còn không tiền chủ đã trao
Chưa dùng trả lại khó nào vung đi
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
SỐNG VÀ CHẾT
Sống đều cũng chết trên đời
Công danh phú quý dễ nào còn chi
Trăm năm rồi hết lạ gì
Chỉ riêng giòng tộc mới khi lưu hoài
Đầu tiên mồ mả ông bà
Kế nhà thờ tộc luôn đều quý thay
Cả như phổ hệ xưa nay
Truy từ gia phả vẫn toàn căn cơ
Gái trai đều phải cùng nhau
Bảo toàn truyền thống có đâu quên ào
Đều cùng là giọt máu đào
Quên đi tiên tổ thảy đều vong thân
Nhớ khởi nguyên luôn điều cần
Bởi không mù mịt khác nào bèo trôi
Còn thành đâu nữa con người
Vì chim có tổ còn đời có tông
NẮNG NGÀN
(23/10/20)

**
THÀ RẰNG
Thà rằng quyết cứu được người
Còn ta trong nước cũng nào ngại chi
Bạn vàng hãy cố tin đi
Chừng ta còn sống thì người còn đây
Giữa lòng thảm họa đọa đày
Lại càng định rõ chính ai bạn vàng
Lo sao chó nhỏ an toàn
Mặc cho lũ ngập quả càng nhân văn
NGÀN HOA
(23/10/20)

**
PHƠI TIỀN
Lụt về ướt đẫm ngôi nhà
Buộc bà Chủ tịch lôi tiền ra phơi
Đều toàn mệnh giá năm trăm
Xếp thành ngay ngắn nào còn nói chi
Mới là cấp Huyện lạ gì
Chắc còn cấp tỉnh phải thì nhiều hơn
Trừ khi vàng khối yên tâm
Bởi vàng gặp nước đâu nào rã ra
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
CÂY KHẾ
Ai trồng cây khế trước nhà
Lãnh toàn lá rụng đúng là cũng vui
Khác nào “vàng lá” như rươi
Còn khi trái chín lại thành “vàng thoi”
Tự nhiên hóa cảnh nhà giàu
Chổi chà đem quét vàng đầy trong sân
Thành nên hạnh phúc ngàn lần
Để trồng cây khế trước sân nhà mình
TIẾU NGÀN
(23/10/20)
**
PHÁP NHÂN VÀ TƯ
NHÂN
Chính quyền cũng một “pháp nhân”
Cá nhân thật cũng pháp nhân lạ gì
Đều cùng “chủ thể” y sì
Khác điều “mẹ đẻ” hay là “dân sinh”
“Mẹ sinh” là luật tự nhiên
Còn không được thế phải do “dân bầu”
Ngoài ra tự nhận dễ sao
“Trên trời rớt xuống” thảy đều vô duyên
Thành nên “cứu nạn” trước tiên
Tâm người đều thảy ngang hàng như nhau
Lụt như lửa cháy khác nào
Giành nhau “nguyên tắc” chỉ đều phi nhân
Bởi vì xã hội cân phân
Buộc đều “bình đẳng bình quyền” với nhau
Hay cùng “thiện nguyện” khác đâu
Còn tranh “quyền hạn” khác sao lạc loài
SÓNG NGÀN
(23/10/20)
**
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI SO
VỚI
CHỦ NGHĨA “PHẢN XÃ
HỘI”
Đời đều tạo bởi con người
Con người Độc lập con người Tự do
Con người Bình đẳng như nhau
Lấy đâu nguyên lý để nên “Độc tài”
Cái ngu của Mác thảy lòi
Gom vào “Toàn trị” đời nào tốt chi
Chỉ còn thiểu số cầm ni
Tác oai tác quái lạ gì nữa sao
Thế còn “xã hội” được nào
Mà đều dỏm tỏi giương ra “mỹ từ”
Bởi đều thiếu vắng con người
Mà còn guồng máy lạnh lùng phi nhân
Tội này của Mác muôn phần
“Treo dê bán chó” quả cần nói sao
Diệt toàn Độc lập Tự do
Con người “vật hóa” còn đâu nhân quyền
MÂY NGÀN
(23/10/20)
**
CON NGƯỜI VÀ CHIM
ÉN
Ở đời ác nhất con người
Mưu ma chước quỷ vật nào chẳng kinh
Dẫu cho hổ báo ngư kình
Có đâu cái ác sánh như con người
Chuyện về “tổ yến” biết rồi
Người toàn ích kỷ đâu nào nhân văn
“Ngà voi, tê giác” sánh bằng
Con người ác độc bao giờ lại tha
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
GIANG SƠN DỄ ĐỔI
BẢN CHẤT KHÓ DỜI
Chuyện “con bò cạp” rất hay
Thiền sư vớt nó lên tay của mình
Bị liền chích phát linh đình
Thiền sư đau quá phải đành buông ra
Nhiều lần thấy vậy xót xa
Khiến làm chú tiểu phải đành can vô
Sao thầy kiên nhẫn lạ nào
Nó là “bò cạp” dễ sao tính chừa
Thiền sư nghe vậy mĩm cười
Rồi dùng chiếc lá cọ vào vớt lên
Vậy là giải pháp êm đềm
“Chúng sinh” được vớt mình thêm an lành
Chuyện này chứng tỏ muôn phần
Khác chi Các Mác kia toàn bá vơ
Tưởng đâu “cách mạng” ai ngờ
Hại đời cả thảy biết bao tiêu điều
“Độc tài vô sản” quỉ yêu
Kiểu con bò cạp có gì lạ đâu
Dễ thay bản chất được nào
Thành phi nguyên tắc chuyện đời trớ trêu
Tư duy của Mác quả lèo
Dụ cho nhân loại chỉ đều xang bang
Biết chi biện pháp an toàn
Hại đời cả thảy đâu còn nhân văn
Bởi vì phương pháp cuội nhăng
Toàn sai khoa học có bằng được ai
Nó sai bản chất con người
Hại đời chỉ có cứu đời được sao
Bởi sai nguyên lý khác nào
Tự do Dân chủ đều thời triệt đi
Mác thành “giải phóng” được gì
Lại làm nhân loại khác chi “sụp hầm”
TIẾU NGÀN
(23/10/20)
**
TẬP QUÁN “PHONG
TRÀO”
Cái này đã có trước đây
Từ ngày “cách mạng” dậy từ nước Nga
Để rồi cứ thế lan ra
Nhiều vùng thế giới có mà lạ đâu
Bởi đều “cộng sản” giống nhau
Khắp nơi đều vậy “phong trào” tự nhiên
Chỉ hoài bề nổi nhãn tiền
Bỏ dùi đánh trống huyên thiên theo thời
Lênin từng đã nói rồi
Đó là “ngày hội” vẫn đều khác chi
Bởi hoài “quần chúng” lạ gì
“Bầy đàn” xỏ mũi chỉ thì vậy thôi
Có chi khoa học chút sao
Có chi hiểu biết của người tự do
Dễ đâu tự giác ra trò
“Phong trào quần chúng” líu lo được gì
TẾU NGÀN
(23/10/20)
**
TRƯỜNG TRẦN QUÝ CÁP
HỘI AN QUẢNG NAM
Ngôi trường từng học ngày xưa
Giờ nhìn trên mạng biết thừa là đây
Bao nhiêu kỷ niệm vui vầy
Ba năm Đệ Nhất kể từ Đệ Tam
Thời thầy Hiệu Trưởng Hoàng Trung
Người đầy hiền hậu được từng biết tên
Ngoài bao kỷ niệm mông mênh
Thuở ta học đó đâu quên tới giờ
GIÓ NGÀN
(22/10/20)
**
TƯỢNG DÀI VƯỢT THỜI
GIAN
Thái Thanh cũng mẫu Tượng đài
Bởi nhờ tiếng hát vượt ngoài thời gian
Giọng cao thánh thót đẹp toàn
Hầu như trong suốt kiểu bằng kim cương
Hát đều với thảy tâm hồn
Hòa trong nhạc phẩm yêu đời Phạm Duy
Hay là của Phạm Đình Chương
Một thời hình ảnh đã từng vàng son
Thành nên đời lắm Tượng đài
Nhưng còn tiếng hát cũng nào khác đâu
Tượng đài này mới mãi lâu
Bởi hoài lưu giữ nơi hầu tâm can
Dẫu bao ca sĩ hay toàn
Trong nền âm nhạc Việt Nam thuở nào
Nhưng không địch nổi Thái Thanh
Khác chi đỉnh núi kim cương cao vời
TRĂNG NGÀN
(22/10/20)

**
ĐẦU ÓC “TRANH GIÀNH”
Miền Trung bão lụt đau thương
Tranh tiền cứu trợ rõ phường ra chi
Thủy Tiên nay có lạ gì
Số tiền quyên góp vượt trên 105 tỷ đồng
Tấm lòng đó bởi toàn dân
Trong Nam ngoài Bắc đâu cần nói sao
Đến như của cả kiều bào
Xa xôi ngàn dặm gởi vào cho Tiên
Tại vì tin tưởng vô biên
Căn trên chữ Tin có còn nói sao
Tin vào cả chữ Lương tâm
Tin vào đều thảy Tình thương lạ gì
Vậy mà một bọn ngu si
Bảo đem “giao lại” khác gì mánh mung
Đồng bào đang khổ não nùng
Rồi đây ai dại trải lòng đem cho
Thật đời lắm lúc quanh co
Con người vẫn kiểu thò lò lạ chi
Thò lò nhiều mặt khác gì
Lương tâm tán tận thảy khi buồn cười
Lòng tham không đáy phải rồi
Hay là mù quáng kiểu đều quan trên
Biết chi xã hội làm nền
Chính điều Bình đẳng chính điều Tự do
TIẾU NGÀN
(22/10/20)
**
ĐÁNG RA
Đáng ra đuổi Pháp xong rồi
Chủ quyền phải trả lại về toàn dân
Mới là “cách mạng” mọi phần
Mới là “giải phóng” vạn lần khác sao
Vậy nhưng thực chất nghẹn ngào
Chính quyền mình giữ như vào thời xưa
Khác nào “tranh bá đồ vương”
Kẻ nào chiến thắng đều tương về mình
Còn dân chỉ kẻ ngoại hình
Vẫn phường nô lệ có mà khác sao
Vẫn đều phận mọn lẻ loi
Để nhằm phục dịch những ai cầm quyền
Tuyên truyền nghe thảy huyên thiên
Kiểu như cơm bữa đều liền khác chi
Ba mươi năm vẫn liền tì
Bốn mươi năm tiếp sau khi hòa bình
Đều toàn cóc nhái phận mình
Cài lên khẩu hiệu trên đầu cho vui
Như nay “làm chủ” thảy rồi
Chỉ con “cán bộ” mới đều thành quan
Cha truyền con nối hàng hàng
Nhờ công “đuổi Pháp” có càng lạ sao
Nên ai đâu khác mà vào
Tai to mặt lớn phải đều thế thôi
Thành nên dân tộc khác đâu
Chỉ đều “đổi chủ” có nào lạ chi
Trước kia chủ đó Thực dân
Nay thì lại chủ “Mác Lê” thay vào
Chiến tranh xương trắng máu đào
Trước sau đổ dọc trên nền Trường Sơn
Rồi toàn cũng có đâu hơn
Tấm bằng “liệt sĩ” là còn đó thôi
Lỗi này do ở “Bác Hồ”
Hay do hậu duệ của “Người” làm nên
Dẫu sao “Bác” Tổng chỉ huy
Từ thời trứng nước còn chi lạ nào
Ngày nay Tượng đặt ào ào
Kiểu nhằm “trả lễ” Bác đều khác đâu
Dân ta thấy đó buồn rồi
Ai người “giải phóng” nước mình là ai
Để nhằm Độc lập Tự do
Hay nhằm “Ý hệ” từ xa đưa vào
Nói về lý thuyết cho cao
Chỉ nhằm áp đặt cũng nào lạ chi
Còn như thực tế khác gì
“Cha truyền con nối” cũng thì như xưa
Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa vẫn quyết lá đa
Thành bao nhiêu cuộc can qua
Vẫn đời là vậy người ta thấy rồi
Tọng cho một bọng danh từ
Cứ ăn không hết đem toàn phơi khô
Giữ cho ăn được dài lâu
Trăm năm cũng vậy có nào bỏ đi
Thành nên đất nước lạ gì
Chỉ đều trôi nổi qua thì trăm năm
Chỉ vì lịch sử oái oăm
Dân mình “định mệnh” trở thành xót xa
Niềm tin chỉ thảy ba hoa
Còn điều thực chất có mà khác đâu
Bởi vì ngay thuở bốn lăm
Phải con “cán bộ” mới đều đưa lên
Còn mà của thứ dân quèn
Đúng ra thực chất chỉ thành cu li
Bởi nào bầu cử tự do
Mà đều “Đảng” đặt thảy cho mọi người
Phân chia thứ lớp thảy rồi
Nam Tào Bắc Đẩu để nào đi sai
Khác chi thực tế chỉ hài
Phải theo “ông Mác” khuôn vàng lạ chi
Rồi ngày Duẩn Tổng bí thư
Còn lên Hiến pháp lập ni tới giờ
TẾU NGÀN
(22/10/20)
**
TỪ XÃ HỘI KIỂU CHỈ ĐƠN
GIẢN
ĐẾN XÃ HỘI KIỂU NHIỄU
LOẠN
Cuộc đời đơn giản tự nhiên
Mọi người được sống đâu phiến điều chi
Cốt nhằm phát triển lạ gì
Mọi người kết hợp để cùng đi lên
Chỉ cần đạo đức đầu tiên
Tình yêu thương giữa với nhau con người
Thêm dùng khoa học làm đầu
Tạo bao kỹ thuật mới hầu hiệu năng
Còn như chính trị thì răng
Tất đều chính phủ dân bầu tự do
Tạo nên hiệu lực chính quyền
Lo cho dân nước thảy toàn giản đơn
Nhưng xưa Các Mác nguồn cơn
Đặt ra “chủ nghĩa” nhằm toàn phỉnh ai
Hóa thành mê tín dài dài
Làm gì “cộng sản” trên đời được đâu
Bởi xưa việc đó qua rồi
Có nào trở lại trên hầu thế gian
Kiểu cây đã lớn lên toàn
Làm gì quay lại hạt càng như xưa
Thời kỳ hái lượm qua lâu
Loài người “nguyên thủy” nay hầu tiến xa
Trăm ngàn năm đã nhạt nhòa
Giờ đòi “quay lại” khác nào Mác ngu
Để thành tội lỗi thiên thu
Gạt đời quả thảy mịt mù trăm năm
Khác chi não trạng điên toàn
Liên Xô phải rã bảy mươi năm lạ gì
Chẳng qua chế độ độc tài
Nhân danh “giai cấp” lạc lòi từ lâu
Mác toàn nông cạn khác sao
Độc tài đảng trị hóa thù nhân gian
“Nhân danh” chỉ thảy đều toàn
Cốt nhằm “lợi dụng” mọi đàng khác đâu
Bởi do khắc nghiệt độc tài
Đời thành nô lệ dám nào nói ra
Thành nên Các Mác ba hoa
Một thời dại dột có dễ ích sao
Vẫn đều học thuyết tầm phào
Nhưng đem thực hiện chính là Lênin
Bởi vì trên giấy nằm im
Để cho mối mọt cũng nào hại chi
Vì rằng giá trị có gì
Thì dù muôn thuở cũng đều vậy thôi
Nhưng đem thực hiện ra rồi
Khác nào quậy đục cuộc đời thảy lên
Khi bùn đã sục lềnh khênh
Dân tình chịu khổ khó nào thoát ra
Vậy nên một phút ba hoa
Hại đều nhân loại đã ngoài trăm năm
Tội này bởi Mác quả toàn
Còn sau điếu đóm thảy càng nạn nhân
Bởi điều phải hiểu vạn lần
Người trong xã hội phần nhiều bản năng
Một lời Mác nói cuội nhăng
Lại quên điều đó chỉ hằng ra chi
Tạo nên cơ chế lạ kỳ
Xi măng đông cứng ai người đập ra
Hủy đều Dân chủ Tự do
Hết còn sinh động lấy đâu trưởng thành
Đều toàn vít cứng chịu đành
Bởi từng con ốc khó còn bong ra
Cá nhân ích kỷ ta bà
Đời chung mặc kệ vốn là thế thôi
ÁNH NGÀN
(22/10/20)
MỤC LỤC
14458.
THI CA VỚI CUỘC SỐNG (24/10/20)
14459.
TỪ “CÁNH DIỀU” ĐẾN “CÁNH BUỒM” (24/10/20)
14460.
TIẾNG TÂY TIẾNG U (24/10/20)
14461.
VỀ ĐOÀN NGỌC HẢI (24/10/20)
14462.
CÁC SIÊU CƯỜNG QUỐC (24/10/20)
14463.
CẢ SỰ KHÁC BIỆT (24/10/20)
14464.
HƯU VÀ HƯƠU (24/10/20)
14465.
BÊN TRONG VÀ BÊN NGOÀI (24/10/20)
14466.
NGƯỜI TỐT (24/10/20)
14467.
BÃO LŨ MIỀN TRUNG (24/10/20)
14468.
LỤT TRÀN (24/10/20)
14469.
SỰ TẬN CÙNG CỦA KHỐN NẠN (24/10/20)
14470.
TIẾNG NHẬT (24/10/20)
14471.
ÔNG TRỜI VÀ CON NGƯỜI (24/10/20)
14472.
TẤM LÒNG (24/10/20)
14473.
THI ĐUA (24/10/20)
14474.
MỘT THẰNG CHÓ ĐẺ (24/10/20)
14475.
VÀO ĐÂU ? (24/10/20)
14476.
TÂM CAN (24/10/20)
14477.
CƠ CHẾ VẬT XOAY (23/10/20)
14478.
NAY CHUYỆN ĐÃ RỒI (23/10/20)
14479.
NHẢM NHÍ (23/10/20)
14480.
LAI LÁNG BIỂN HỒ (23/10/20)
14481.
KẺ ÍT NGƯỜI NHIỀU (23/10/20)
14482.
VẪN CHƯA ĐẾN NỖI NÀO (23/10/20)
14483.
PHÁ RỪNG VÀ LÂM TẶC (23/10/20)
14484.
ĐÚNG RỒI (23/10/20)
14485.
SỐNG VÀ CHẾT (23/10/20)
14486.
THÀ RẰNG (23/10/20)
14487.
PHƠI TIỀN (23/10/20)
14488.
CÂY KHẾ (23/10/20)
14489.
PHÁP NHÂN VÀ TƯ NHÂN (23/10/20)
14490.
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI SO VỚI CHỦ NGHĨA “PHẢN XÃ HỘI” (23/10/20)
14491.
CON NGƯỜI VÀ CHIM ÉN (23/10/20)
14492.
GIANG SƠN DỄ ĐỔI BẢN CHẤT KHÓ DỜI (23/10/20)
14493.
TẬP QUÁN “PHONG TRÀO” (23/10/20)
14494.
TRƯỜNG TRẦN QUÝ CÁP HỘI AN QUẢNG NAM (22/10/20)
14495.
TƯỢNG DÀI VƯỢT THỜI GIAN (22/10/20)
14496.
ĐẦU ÓC “TRANH GIÀNH” (22/10/20)
14497.
ĐÁNG RA (22/10/20)
14498.
TỪ XÃ HỘI KIỂU CHỈ ĐƠN GIẢN ĐẾN XÃ HỘI KIỂU NHIỄU LOẠN
(22/10/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét