TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 384
“TƯ DUY BẠO LỰC” DẪN
TỚI “BẠO LỰC TƯ DUY”
Hai điều này gắn với nhau
Đã trong lịch sử ai nào chẳng thông
Tổ đầu chính Mác, Ănghen
Hai tay “bạo chúa” nhằm vào tư duy
Người bình dân đâu biết gì
Cứ nghe dụ khị đều thì tin theo
Tưởng rằng “nhân bản” thảy đều
Vì tin “hạnh phúc” ở nơi “địa đàng”
Nỗi niềm thật lại chỉ oan
Bởi vì “bạo lực nuôi toàn nó thôi”
Dẫu trong hành động, tư duy
Đều gây “hệ lụy” khác chi vậy mà
Ănghen tuyên bố nào xa
Thảy đều “bạo lực” ở trong cõi đời
Kể chung loài vật, loài người
Xảy ra tranh chấp yếu đều phần thua
Khác đâu Các Mác một phùa
“Đấu tranh giai cấp” có đùa được sao
“Thời kỳ quá độ” lạ nào
Phải dùng “chuyên chính” để hầu đi lên
Cuối cùng lại phải rã nền
Liên Xô sụp đổ sau hầu 70 năm
Đến Tàu cũng đã chuyển toàn
Hồng Vệ Binh đỏ kéo màng tháo lui
Đông Âu kể rã bành rồi
“Đệ tam Quốc tế” tiêu tùng sạch trên
Thành đời chỉ vẫn bông lơn
Mọi điều “bạo lực” đâu toàn bền đâu
Bởi người với vật khác nhau
Người dùng Lý trí kết vào Tình thương
Trong khi thuyết Mác mọi đường
“Treo dê bán chó” ai dường không hay
Tuyên truyền “nhân bản” luôn tay
Nhưng đều kết quả “phản ngay” loài người
Phản thùng ngay đã từ đầu
Chỉ ai ngu ngốc mới hầu tin theo
Cuối cùng khi đã thấy “lèo”
“Mắc ngàm” cả đám đàng nào chui ra
Mới thành “cỡi hổ” sa đà
Bên ngoài cười gượng bên trong khóc thầm
Bởi vì trái thảy nhân văn
Biến đều bạo lực quả cần nói sao
Vì ai không biết con người
Bên trong ruột thảy chỉ đều bản năng
Thành ra thuyết Mác đa đoan
Trái đều “nguyên lý” mới toàn vậy thôi
Đôi chân tung thẳng lên trời
Cái đầu “xuống đất” dễ nào văn minh
“Độc tài vô sản” bùn sình
Mác người mở lối dọn đường khác đâu
Cả nay nước Mỹ tiêu rồi
Trump thất bại còn nào được chi
Biden con chốt lạ gì
Tập Bình chủ soái khiến khi buồn cười
Mỹ thành “nhuộm đỏ” nữa rồi
Bao người di tản đàng trời chạy đâu
Hết đường rồi thảy chỉ gào
Nhiều anh dại chống thảy đều Trump
Lương tâm dân chủ chỉ cùn
Lương năng từ ái hết đường nào đi
Chỉ còn bạo lực khác gì
Cả trong hành động, tư duy đều cùng
Muốn ai cũng phải “theo mình”
Dẫu mình “cảm tính” thật tình bá vơ
“Bản năng” đều thảy vật vờ
Lần này Mác quả khác nào thắng thêm
Cả như “đồng chí” Ănghen
Hai ta “cùng một” con thuyết chèo ngang
“Quay mòng” đã thấy chỉ toàn
Trăm năm ai thảy cũng đều thất kinh
Lại giờ có Tập Cận Bình
Cái đuôi “hậu duệ” nắm hầu cuộc chơi
Loài người rồi phải tơi bời
Thêm “trăm năm tới” sẽ đều bá vơ
Khác chi định mệnh ai ngờ
Trời sai Mác xuống “dệt tơ” cho đời
Tơ đều tơ độc rịt vào
“Trói gô nhân loại” còn nào ra đâu
Ngàn năm nô lệ hẳn rồi
Biến toàn trái đất chỉ còn đỏ đen
TẾU NGÀN
(13/12/20)
**
“KHỔNG MẠNH”, TRÁI
LẠI
VỚI HỆ LỤY “PHONG
KIẾN”
Cái “lầm” của hết mọi người
Đánh đồng “phong kiến” với đều Khổng Khâu
Thật toàn cạn hẹp khác đâu
“Học hành chưa tới” đũa đầu lạ chi
Có nào “hiểu” Khổng là gì
Có nào rõ Mạnh mới khi buồn cười
Kiểu như mũi dãi trên đời
Lại đòi “phê phán” mẫu người tầm cao
Trong khi Phong kiến lạ đâu
Nó là “chế độ” thảy đều khi xưa
Trước khi Khổng Mạnh ra đời
Khác nào Khổng Mạnh phải đều chìu theo
Bởi nào thay đổi được đâu
Đó vì định chế thảy hầu khách quan
Của đều xã hội đó toàn
Còn còn lạc hậu thảy về căn cơ
Vậy nhưng Khổng Mạnh ai ngờ
Toàn đều tiến bộ cả về tư duy
Nhất là tư tưởng chiều sâu
“Lòng Nhân” cả thảy khác nào tốt tươi
Khiến dầu không tạo đổi thay
Nhưng đều “nâng cấp” trước sau lạ nào
Để nhằm cứu thảy “con người”
Còn về “chế độ” chỉ đều khách quan
Đến sau Mạnh tử tiến toàn
“Tinh thần Dân chủ” hiện càng bên trong
Đều nâng cao thế của Dân
Cho rầng “nước vẫn trước sau lật thuyền”
Vậy mà “ngu dốt” mọi miền
Học hành chưa tới thảy cùng “cười chê”
Hiểu sao Khổng Mạnh “đạo Nhân”
Đó điều nhân bản của xưa người Tàu
Nhưng rồi “bá đạo” khác nào
Của đều Phong kiến khó nào nghe theo
Để nhằm tranh bá đồ vương
Nước Tàu “xuống cấp” chỉ thường vậy thôi
Cả sau Mao cũng lạ đâu
Gọi là “cách mạng” vẫn hầu ra chi
Biến dân thành chỉ “cu li”
Thảy đều “cuồng tín” khác gì nữa sao
So ra Khổng Mạnh thua hầu
Mao toàn bạo lực Khổng đều Chữ Nhân
Thành nên lầm lẫn vạn lần
Những người thất học hiểu gì Khổng Khâu
Chi đều nói kiểu cầu âu
Mịt mù gốc ngọn khác đâu dại khờ
Người xưa hiểu kiểu lơ mơ
Người nay nhằm vạch ham lờ chun vô
TIẾU NGÀN
(13/12/20)
**
LỖ TẤN VÀ TÔN VĂN
Hai người thuộc thảy Trung Hoa
Một làm chính trị một nên văn hào
Đầu tiên “học thuốc” thảy đều
Nhưng sau bỏ thuốc theo đường mình yêu
Bởi vì thầy thuốc giúp người
Chữa lành thân xác tinh thần dễ đâu
Học y giúp chỉ số người
Còn như văn hóa giúp đời mới nên
Khiến sau thành đạt Tôn Văn
Trở thành Tồng thống đầu tiên nước Tàu
Lập nên thể chế Cộng hòa
Mãn Thành giật sập khác nào vĩ nhân
Cả như Lỗ Tấn mọi phần
Văn hào số một của Tàu khác sao
Trở thành “thầy thuốc tinh thần”
Chữa bao thế hệ người Tàu về sau
Khác xa tính cách của Mao
Kiểu làm “cách mạng” lại hầu “quay lui”
Làm Tàu “cuồng tín” ngậm ngùi
Triệu người như một phiên từ Mao ra
Nước Tàu thành chỉ xót xa
Tỷ tư dân thảy bị đều vong thân
Tư duy đều thảy mất dần
Khiến thành “công cốc” Lỗ cùng Tôn Văn
TIẾU NGÀN
(13/12/20)
**
TRÁI TIM “CÓ LÔNG”
Tim đâu mà lại có lông
Dễ ai tìm được dưới gầm trời sao
May ra tìm chỉ cái “lờ”
Phủ rêu bốn phía mới đều giống thôi
“Lờ” nay đem đặt cạnh Hồ
Khiến làm Hà Nội khác nào tiếu lâm
Trong xanh đáy nước Hồ Gươm
“Lờ” ai lại ngẵng đặt ngay trên bờ
TIẾU NGÀN
(12/12/20)

**
NGỠ NGÀNG “HỒ GƯƠM”
Hồ Gươm một thoáng ngỡ ngàng
Trái tim sao lại bao toàn “đầy lông”
Làm cho cả bọn đàn ông
Nhìn vào nghĩ thảy cái “lồng” khác chi
Bởi vì nó quả y sì
Tim đầy “lông lá” thành khi buồn cười
Lăn tăn sóng gợn mặt hồ
Đằng xa thấp thoáng “Tháp Rùa” lạ đâu
TẾU NGÀN
(12/12/20)

**
RÚT CẠN ĐẦM LẦY
Trump giờ phải đắn đo
Có nên ân xá cho J. Assange
Cũng như Edward Snowden
Đôi chim báo bão ở trên đầm lầy
Chỉ ông mới thể ra tay
Cứu người hoạn nạn để tày hùng anh
Lần này chiến thắng được toàn
Trump đâu khác sẽ thành vĩ nhân
SAO NGÀN
(11/12/20)
**
QUÁ ĐỈNH
Thật là “quá đỉnh” người ơi
“Trái tim lông lá” có đời vậy đâu
Nhìn nào đâu khác “cái lờ”
Bởi ai đem nghịch đặt bở Hồ Gươm
Xuyên qua đó thấy Tháp Rùa
Rõ đều mồn một ai người không kinh
Theo lời của Lý Hoàng Chinh
Đúng thành “quá đỉnh bởi toàn rộng to”
TIẾU NGÀN
(11/12/20)

**
AI CŨNG ĐỀU CƯỜI
Mười người mười một phải cười
Trái tim “lông lá” ai người không kinh
Lời bình bởi Nguyễn Phú Yên
Cho rằng Hà Nội chí tình là đây
Để Nam chí Bắc nhìn vào
Nổi danh vượt hẳn hơn Đường Trường Sơn
Chẳng cần “xẻ dọc” Trái tim
Mà toàn “đục rỗng” Tháp Rùa nhìn qua
TẾU NGÀN
(11/12/20)

**
“THIÊN TÀI” Ở HÀ NỘI
Hồi trưa vừa đã phẩm bình
Giờ đây thấy nữa lại cười to thêm
Nguyễn Long Chiến lẫn Thiếu Khanh
Nhìn vào hứng thú mới thành thêm hay
Tối qua Chiến bảo ung thư
Nhìn liền hết bệnh còn chi hay nào
Cả hai còn xúm lại đùa
Khen rằng “quá khổ” Hà Thành hơn ai
Thật dân Hà Nội quá hài
Cái chi toàn giấu chỉ chường cái đây
Hồ Gươm nhìn thấu Tháp Rùa
Lọt qua chỗ đó ai người không kinh
Tại vì nó giống thật tình
Chung quanh “lông lá” điển hình lạ sao
Tưởng rằng đó thảy “trái tim”
Nhưng là “tim dưới” ai người chẳng vui
TẾU NGÀN
(11/12/20)

**
TÁC PHONG “TƯ BẢN”
VÀ
TÁC PHONG “CỘNG SẢN”
Khi Gary Locke vào Trung Quốc
Trong nhiệm kỳ 2011 tiếp theo
Để làm Đại sứ Hoa kỳ
Khiến người Tàu phải trầm trồ một phen
Bởi phong cách thảy toàn giản dị
Xuống máy bay “hành lý tự mang”
Gia đình đồ đạc cùng khuân
Vợ con cũng vậy nào gì khác đâu
Cả về chuyện Biden sau đó
Ba ngày sau cùng tới Bắc Kinh
Cũng đều cung cách bình dân
Hòa đồng cả thảy mọi người ở đây
Nói chung lại hễ là “Tư bản”
Dầu Tây Âu, Bắc Mỹ khác gì
Đi đâu vẫn thảy bình thường
Máy bay ngồi chỉ loại đều thương gia
Cộng sản Tàu luôn toàn ngược lại
“Vua” đi đâu hậu ủng tiền hô
Hệt như Chủ tịch Bắc Hàn
Ủn khi xuất hiện một đoàn bao theo
Từ Cách mạng tháng Mười đã vậy
Stalin hét lửa bừng bừng
Dẫu con của một thợ giầy
Oai phong nay khiến gầm trời phải kinh
Khiến khác biệt hai đàng là thế
Giữa Tự do, Cộng sản ngược nhau
Tư do đâu có quan quyền
Nhưng làm “Cách mạng” phải liền ra oai
Đó sự thật chẳng sao chối cãi
Cứ nhìn vào thực tế thấy ngay
Hay là thực chất mỗi ngày
Xưa nay cũng vậy có nào khác đâu
Miền Nam xưa Cộng hòa đã biết
Ăn lương đều công chức như nhau
Quân nhân, hành chánh lạ sao
Ra đường đều thảy giống như mọi người
Nhưng Miền Bắc lúc đà chiến thắng
Vào Miền Nam đã thấy khác liền
Toàn đều kênh kiệu lộ ngoài
Giống như “ta” thảy dạng đều “nhà quan”
Trong cơ quan, mọi nơi thấy rõ
Kiểu ta đây “thượng đẳng” không bằng
Coi dân toàn chỉ “thần dân”
Còn coi thuộc cấp như đều tép riu
Đó chính xác phần nhiều như thế
Nhìn đại trà quả vậy khác đâu
Đâu nào chụp mũ chi hầu
Nhưng ai từng gặp đều hoài hiểu ra
Đó chỉ bởi nguyên do sâu sắc
Mác ngày xưa tuyên bố “độc tài”
Mầm ươm Cách mạng tháng Mười
“Độc tài Vô sản” để thành độc tôn
Nên thực chất ngày càng tỏ rạng
Khắp nơi trên thế giới vậy mà
Đông âu đến vịnh Caribê
Cả Đông Nam Á hoặc là Triều Tiên
Nhưng tuyên truyền nhằm đều nói khác
Bởi thảy ca “lãnh tụ bình dân”
Với đều cán bộ vàng son
Thảy toàn “lý tưởng” có nào lạ đâu
Nên chung lại xét về nguyên tắc
Khắp nơi đâu đều thảy con người
Nếu không giáo dục hàng đầu
Thì rơi xuống đáy đều toàn bản năng
Bởi con người vẫn đều “sinh vật”
Nhờ thông qua giáo dục mà nên
Môi trường dân chủ tự do
Bản năng chùng lại phải đều thế thôi
Còn nếu chỉ độc tài tiên quyết
Con dễ thành lạm dụng thảy thôi
Bản năng được chắp cánh rồi
Làm sao “văn hóa” giữ còn như xưa
Vì khoa học mới hoài bất diệt
Đưa con người đạt tới văn minh
Bản năng mãi thảy bùn sình
Dựa vào “cảm tính” có nào khác đâu
Đó thực sự là sai lầm thuyết Mác
Ai thông minh thấy thảy từ đầu
Trừ ai mù quáng còn lâu
Toàn thành “cuồng tín” quả hầu khác chi
Thành kết quả thảy khi ngược lại
Mác rêu rao “giải phóng” loài người
“Thiên đường cộng sản” tuyệt vời
Lại làm nhân loại chỉ đều héo hon
Không nâng cấp mà toàn xuống cấp
Có khác đâu tệ nạn loài người
Liên Xô vì vậy sụp rồi
Đến nay kịch bản qua Tàu khác sao
Mọi “tuyên truyền” chỉ đều ngược ngạo
Đó chẳng qua giả dối từ đầu
Con người tha hóa đã lâu
Hay là nói khác rơi vào vong thân
Thành thuyết Mác chứa toàn nghịch lý
Cả thảy trong lý luận, thực hành
Con người tha hóa mọi đàng
Do vì thuyết Mác gây càng lạ chi
Đâu nào có “mục tiêu” đạt được
Dẫu ngàn năm “lỗ trống” có hoài
Dễ đâu “Cộng sản” thiên
đường
Chỉ đều lừa dối cũng nào lạ chi
Nên loài người thấy đâu “giải phóng”
Như ngày xưa Mác đã rêu rao
Mà điều thực chất đến giờ
Thảy toàn thất bại ai ngờ vậy sao
Đâu khách quan mà toàn ngụy tín
Hay nói chung “ngụy luận” từ đầu
Lại thêm áp đặt “độc tài”
Khác gì “sập bẫy” loài người trước sau
Bởi cốt lõi thảy sai nguyên lý
Mất trước tiên Dân chủ Tự do
Nhân văn hại thảy khác nào
Bởi vì khoa học phải đều ra đi
Khiến xã hội rớt vào ngõ cụt
Kết quả điều “phản động” hình thành
Chỉ toàn tùy tiện do mình
Có nào chính xác hay nhằm khách quan
Kết quả thảy hóa đều nghịch lý
Mất thảy nguồn thực tế hiệu năng
Thành ra thuyết Mác chỉ khùng
Đi vào thế giới “ảo” toàn vậy thôi
PHƯƠNG NGÀN
(11/12/20)
**
NÓI VỀ CHỦ NGHĨA
“XÃ HỘI”
VÀ CHỦ NGHĨA “CỘNG
SẢN”
Hai danh từ rất “mỹ miều”
Của thời “quá khứ” ai đều không hay
Bao người từng đã “mê say”
Hay toàn “bị ép” đến nay vẫn còn
Đầu tiên xuất phát từ Nga
Mà vào thời đó tên là “Liên Xô”
Sau ngày “Cách mạng tháng mười”
Lênin trong tối thò ra nắm quyền
Đều toàn “do Mác” trước tiên
Tin vào “ảo ảnh” nhãn tiền thế thôi
Bởi hai khái niệm khác đâu
Bước đầu “xã hội” sau rồi đi lên
“Độc tài vô sản” tạo nền
“Thời kỳ quá độ” phải đều kinh qua
Nhưng do toàn thấy chói lòa
Bởi từ “xã hội” có nào khác đâu
Tưởng lầm “Xã hội” nhân văn
“Thương” người như thể thương thân chan hòa
Thật ra nó lại khác xa
“Bầy đàn chặt chẽ” ai mà lạ sao
Còn lên “Cộng sản” thế nào
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Chỉ đều vớ vẩn từ đầu
Bởi điều “không tưởng” còn nào đạt chi
Liên Xô bởi vậy lạ gì
70 năm phải đổ hóa khi buồn cười
Bởi đều thực tế “ngặt nghèo”
Khiến làm xã hội thảy đều vong thân
Con người mất thảy lòng nhân
Mà thành “vật hóa” từ đầu tới đuôi
Toàn trong nghiệt ngã bùi người
Bởi vì mất thảy mọi điều tự do
Để còn thiểu số đóng trò
Vào vai “lãnh đạo” dân thành cu li
Dẫn vào “đường cụt” khác gì
Tiêu tùng kinh tế còn chi nói nào
Đời nghèo chỉ có toàn nghèo
Hy sinh mọi thứ hóa đều vô duyên
Xúm nhau “chèo lái” con thuyền
Trên đều “trống rỗng” quả nào khác đâu
Bởi sai khoa học từ đầu
Vì “sai nguyên lý” khác nào thế đâu
Khiến thành “ảo ảnh” khắp nơi
Gạt toàn nhân loại Mác thành tội to
Khác gì chính Mác lầm rồi
Treo dê bán chó phỉnh người lạ sao
Gần qua thế kỷ gạt nhau
Quả điều tai hại nay cần bỏ đi
TRĂNG NGÀN
(11/12/20)
**
NHÌN GIỐNG CÁI GÌ ?
Nhìn qua quả giống “trái tim”
Hay là “cái ấy” ai tin không nào ?
Đặt ngay Hoàn Kiếm bờ hồ
Thủ đô Hà Nội ối dào là vui
Ai xem đều thấy buồn cười
Bởi vì “lông lá” thảy trùm chung quanh
Mau coi không kẽo dẹp nhanh
Sau này muốn kiếm khó nào tìm ra !
TẾU NGÀN
(12/11/20)

**
NGUYÊN TẮC “CHỮA BỆNH”,
TỪ MÁY MÓC ĐẾN CON NGƯỜI
Mỗi khi có máy bị hư
Đem ngay cho thợ chữa liền là xong
Đó dù xe máy Honda
Hay như xế hộp cũng là vậy thôi
Còn mà bệnh tật con người
Nếu về cơ thể đem thầy thuốc coi
Đó là mấy vị đốc tờ
Khám xong cho thuốc uống vào là xong
Trừ khi bị bệnh tâm thần
Tại vì đầu óc trở nên vấn đề
Bệnh điên nếu thảy mọi bề
Đem vô Chợ Quán ít nhiều cũng qua
Khác chi mọi sự nói ra
Đều luôn có lý gần xa ít nhiều
Cả như “bệnh dốt” cũng đều
Quyết tâm chữa trị thì rồi khỏi đi
Chỉ bằng mở rộng khả năng
Nhờ qua học hỏi để nhằm vươn lên
Chỉ duy có bệnh “chủ quan”
Hay là “ngoan cố” mọi đàng phải thua
Kiểu như “tin tưởng” về hùa
Hay là “mù quáng” thảy vào điều chi
Có khi “giả bộ” lạ gì
Nhằm toàn “đóng kịch” dễ chi chữa nào
Để nhằm “tư lợi” ào ào
Lại xưng “xã hội” ai nào không kinh
Bệnh này ai cũng rùng mình
Hoa Đà mỗ não chắc đều khó xong
Thành nên “chính trị chính em”
Cũng là thứ “bệnh” ai quên được nào
“Một chiều độc đoán” tầm phào
Chẳng ai chữa được thảy đều kêu ca
Một khi rủi đã xảy ra
Xi măng “đông cứng” hẳn là vậy thôi
Và khi thiết kế thật rồi
Búa sồi dẫu đập đâu nào long ra
Như xưa Các Mác ba hoa
“Độc tài vô sản” hẳn là vậy thôi
Một khi “sụp bẫy” thảy rồi
Hai chân đều mắc đâu nào thoát đi
Tinh thần, vật chất lạ gì
Trong ngoài “bó buộc” thảy đều khác đâu
Nó thành “cơ chế” dài lâu
Hay thành “quán tính” khiến hầu tiếu lâm
Toàn “hô khẩu hiệu” rầm rầm
Nhưng trong “thực chất” thảy đều hư không
Chỉ đều lời nói viễn vông
Việc làm ba xạo còn trông được gì
Thành nên xã hội khác chi
Tưởng như êm ả thảy trên bề ngoài
Nhưng trong ngắc ngoéo chỉ hoài
Giả đó thần thánh nhưng toàn vong thân
Cố nhằm “ca ngợi” hà rầm
U mê ám chướng lại không khác gì
Đó là thứ bệnh “nan y”
Bệnh về “ý thức hệ” thì vậy thôi
Người xưa vốn đã biết rồi
Thuốc lầm cho bệnh chết đi một người
Nhưng thầy địa lý khác gì
Hại nguyên giòng tộc nhiều đời mới kinh
Sai lầm giáo dục càng linh
Vài ba thế hệ ngóc đầu đâu lên
Còn lầm “chính trị” mông mênh
Cả lầm “tư tưởng” ngàn đời hại nhau
Kiểu như “thuyết Mác” khác đâu
Sai lầm “nguyên lý” mới hầu đáng kinh
Khiến thành “não trạng” linh tinh
Sai toàn khoa học đời nào được chi
Nhưng “tin tưởng” lại lạ gì
Cả nhằm “lợi dụng” thảy khi càng buồn
Kiểu toàn đau Bắc chữa Nam
Làm “tăng bệnh” thảy có oan không nào
Còn thêm “ngoan cố” rạt rào
“Độc tài vô sản” dễ nào bỏ đi
Kiểu “thầy lang” chữa khác chi
Biết nào khoa học bệnh càng phiêu diêu
Thành nên xưa Mác nói liều
Trăm năm gây tội khắp đều thế gian
Tự khoe “thầy giỏi” thảy toàn
Chữa bằng “thuốc lú” đâu nào thuốc tiên
TẾU NGÀN
(10/12/20)
**
THIÊN ĐƯỜNG “CỘNG SẢN”
Thiên đường Cộng sản ”cho dân”
Còn ta “lãnh đạo” phải cần khác đi
Đường ta nhắm hường “Hoa Kỳ”
Còn dân buộc phải đi về “Tàu, Nga”
TẾU NGÀN
(10/12/20)
**
HOAN HÔ DONALD
TRUMP
Hoan hô Tổng thống Trump
Phải làm tiếp tục “người hùng” mới hay
Cứu cho nước Mỹ phen nay
Cứu nên Dân chủ Tự do Toàn cầu
Vĩ nhân sau sẽ khác nào
Một lần “thử lửa” để hầu vang danh
Quyết tâm đánh bại Biden
Một tay “khuynh tả” kiểu hầu bá vơ
TẾU NGÀN
(10/12/20)
**
“GIAI CẤP CÔNG NHÂN”
VÀ
“HỌC THUYẾT” CỦA CÁC
MÁC
Con người ai cũng như nhau
Sinh ra đều phải có làm mới ăn
Đó thành quy luật tự nhiên
Khách quan, loài vật, cũng như loài người
Nói chung “sinh vật” trên đời
Xưa nay vẫn thế tùy thời văn minh
Đầu tiên “hái lượm” cho mình
Kiểu trong xã hội gọi là hoang sơ
Hay là “cộng sản” đầu tiên
“Của chung” tất cả thảy do trong rừng
Nhưng rồi tiến tới văn minh
Mỗi người lao động tùy điều kiện thôi
Có người làm ít ăn nhiều
Có người ngược lại, tùy hoàn cảnh riêng
Giàu nghèo đều có mọi miền
Nhưng còn tùy lúc, đâu hoài mãi sao
Vậy nhưng Các Mác tào lao
Muốn “phi giai cấp” khác nào kẻ điên
Để làm “cộng sản” nhãn tiền
Nhằm không giai cấp thảy thành toàn ngu
Tư duy đúng kiểu mù u
Phản toàn khoa học thảy đều lạc xôn
Khác chi cây lớn lên càng
Muốn quay lại hạt kiểu toàn khi xưa
Nên thời “cộng sản” hoang sơ
Xa đi vĩnh viễn dễ nào quay lui
Bây giờ Các Mác mù đui
Đòi quay trở lại quả đều bá vơ
Phịa thành “giai cấp công nhân”
Phải “người lãnh đạo” để quay về nguồn
Khác chi quan niệm tầm ruồng
Thảy toàn mê tín điên cuồng lạ đâu
Ruồi bu chỉ chuyện thảy hầu
Hại đời cả thảy đã ngoài trăm năm
Từ ngày “Cách mạng tháng mười”
Dân Nga quằn quại tiêu điều khác chi
Lan tràn đến khắp Đông Âu
Nhiều nơi thế giới đến nay vẫn còn
Nhưng đều chỉ có mõi mòn
Vẫn toàn trớt hướt đâu nào được chi
Bởi “sai nguyên lý” lạ gì
“Ngược dòng lịch sử” còn chi nói nào
Thành ra Thuyết Mác tầm phào
“Mị dân” cả thảy đời nào nói xong
Liên Xô quả đã đi đoong
Ngày nay trở lại “Cộng hòa” như xưa
Trước ngày Cách mạng tháng mười
Cộng hòa đã có nên thành vô duyên
Khác chi tội Mác nhãn tiền
Gạt toàn nhân loại đã ngoài trăm năm
Đời cần khoa học tiến lên
Quay về lạc hậu hỏi còn nói sao
“Đấu tranh giai cấp” tầm phào
Lại làm “giai cấp” càng hằn sâu thêm
Thành nên học thuyết oái oăm
Đều toàn phương hại, cho là “thần tiên”
Khiến nhằm lợi dụng huyên thiên
Đời thành ngược ngạo huyên thiên dại khờ
Tạo ra hậu quả ai ngờ
Mác thành phản động cho là “cứu tinh”
Đó đều tất cả sự tình
“Độc tài vô sản” hủy nền tự do
Nhân văn bị thảy đút lò
Chỉ còn “sinh vật đàn bầy” lạ chi
Thả mồi bắt bóng khác gì
Quên đi cơ chế thảy khi hàng đâu
Làm sao “phát triển” mọi người
Trên nền “thực tế” mới đều hay ho
Mác nhằm ngụy biên quanh co
“Công nhân lãnh đạo” khác nào dóc suông
Để bao kẻ thảy tầm ruồng
Châu vào “lợi dụng” ngọn nguồn là đây
Thế nên lý thuyết giả cầy
Phản toàn khoa học đâu nào thành công
Chỉ nhằm ngụy biên long bông
Tạo thành “ý hệ” ai không buồn cười
Hóa thành phản lại con người
Phản toàn xã hội gây đời đảo điên
Tạo ra hổn loạn mọi miền
Làm cho lịch sử huyên thiên một thời
ĐẠI NGÀN
(10/12/20)
MỤC LỤC
14917.
“TƯ DUY BẠO LỰC” DẪN TỚI “BẠO LỰC TƯ DUY” (13/12/20)
14918.
“KHỔNG MẠNH”, TRÁI LẠI VỚI HỆ LỤY “PHONG KIẾN” (13/12/20)
14919.
LỖ TẤN VÀ TÔN VĂN (13/12/20)
14920.
TRÁI TIM “CÓ LÔNG” (12/12/20)
14921.
NGỠ NGÀNG “HỒ GƯƠM” (12/12/20)
14922.
RÚT CẠN ĐẦM LẦY (11/12/20)
14923.
QUÁ ĐỈNH (11/12/20)
14924.
AI CŨNG ĐỀU CƯỜI (11/12/20)
14925.
“THIÊN TÀI” Ở HÀ NỘI (11/12/20)
14926.
TÁC PHONG “TƯ BẢN” VÀ TÁC PHONG “CỘNG SẢN” (11/12/20)
14927.
NÓI VỀ CHỦ NGHĨA “XÃ HỘI” VÀ CHỦ NGHĨA “CỘNG SẢN” (11/12/20)
14928.
NHÌN GIỐNG CÁI GÌ ? (12/11/20)
14929.
NGUYÊN TẮC “CHỮA BỆNH”, TỪ MÁY MÓC ĐẾN CON NGƯỜI (10/12/20)
14930.
THIÊN ĐƯỜNG “CỘNG SẢN” (10/12/20)
14931.
HOAN HÔ DONALD TRUMP(10/12/20)
14932.
“GIAI CẤP CÔNG NHÂN” VÀ “HỌC THUYẾT” CỦA CÁC MÁC (10/12/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét