TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 381
VỀ CHỦ NGHĨA “CỘNG
SẢN
KHOA HỌC” CỦA CÁC MÁC
Mác từng “chê” hết người xưa
Bảo làm “cộng sản” thảy đều viễn mơ
Tức toàn “không tưởng” tới giờ
Chỉ riêng nay Mác mới thành “khác đi”
Mới toàn “khoa học” lạ gì
Bởi thành “lô-gích” theo thầy Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Hết còn “không tưởng” mà đầy “khách quan”
“Đấu tranh giai cấp” khiến càng
Tạo điều “mới mẽ” hơn toàn người xưa
Mác thành “mê tín” có thừa
Bởi nhằm “tin nhảm” vào thầy Hegel
Vì nào đâu có chứng minh
Mà thành “cảm nhận” riêng mình vậy thôi
Khiến làm người khác lầm hầu
Tin là “khoa học” khác nào đảo điên
Cả Trần Đức Thảo huyên thiên
Một thời dỏm hóa niềm tin khác nào
Toàn ca “biện chứng” ào ào
Cuối cùng tá hỏa vẫn nào nhận ra
Thành nên tội Mác sâu xa
Phỉnh toàn nhân loại chỉ trên danh từ
Tưởng lầm “khoa học” đến chừ
Khiến còn khối kẻ vẫn hoài cuồng tin
Thật ra Mác chỉ huyên thiên
Viết toàn “ngụy biện” thảy đều trước sau
Tin càn “biện chứng” chỉ hầu
Nghĩ rằng Tư bản phải rồi “tự chôn”
Niềm tin đó chỉ mõi mòn
Bởi nay Tư bản vẫn còn sống nhăn
Thành nên Mác chỉ cuội nhăng
Tin tràn “biện chứng” có bằng cớ đâu
Mà đều “tư biện” kiểu hầu
Mác đâu hiểu hết thế nào Hegel
Ông thầy đều thảy “duy tâm”
Học trò “duy vật” còn nên nỗi nào
Thành ra Mác hóa tầm phào
Đem “Tư Bản Luận” ra hù thế gian
Nói điều “không tưởng” thảy toàn
Chẳng chi thực chất lại càng trớ trêu
NGÀN TRĂNG
(04/12/20)

**
CHỮ VIẾT VÀ SỰ TIẾN
HÓA
Mã nhằm vẽ ngựa có bờm
Mỹ con cừu nhỏ có sừng đẹp đôi
Còn người vẽ đủ hai chân
Người Tàu thực tế quả cần nói sao
Nhưng đời tiến hóa lên hoài
Chữ toàn thay đổi chỉ Tàu giữ nguyên
Vậy điều phải trách trước tiên
Chính là não trạng hay duyên bên ngoài
Chữ xưa hội ý toàn đều
Dân nào cũng vậy vẫn hầu tự nhiên
Dần dà phát triển ưu tiên
Trở nên giản lược chỉ còn biểu thanh
Riêng Tàu vẫn mãi loanh quanh
Ngàn năm gò mãi mới thành tiếu lâm
Nhìn vào phức tạp vẫn toàn
Khiến đều óc não muộn màng hơn ai
Dẫu sao phê phán chỉ hài
Bởi thành bản chất có nào khác đâu
Hoa nào cũng đẹp chứ sao
La tinh, Hán ngữ dễ đều ai hơn
Nhưng điều chỉ thảy ba lơn
Chữ mai giáp cốt nặng nề từ xưa
Khác nhau kiểu thỏ với rùa
Con thì chạy lẹ con hoài bò đi
TẾU NGÀN
(04/12/20)
**
TRÁCH NHIỆM ĐẦU
TIÊN
VÀ CUỐI CÙNG, THẬT
SỰ
PHẢI ĐỀU THUỘC VỀ
AI ?
Nikolai Jyzhkov rõ ràng
Xưa từng Thủ tướng của toàn Liên Xô
Nào đâu ăn nói hồ đồ
Mà đều sự thật thảy nhằm phơi ra
Bảo rằng ngày trước nước Nga
“Liên Xô” thuở đó phần nhiều lưu manh
Bị toàn “lũng đoạn tinh thần”
“Dối dang mọi thứ” chẳng trừ thứ chi
Tức toàn “giả trá” lạ chi
Nhận, đưa “hối lộ” đều thì vậy thôi
Dẫu trên báo chí, hay đài
Cùng toàn giả tạo thảy về ngữ ngôn
Diễn đàn dầu dưới lên trên
Thảy đều “nói dối” từ trong ra ngoài
“Huân chương” trao tặng bịp hoài
Lừa nhau trên dưới đâu nào tự nhiên
May mà phải sơm chổng càng
Còn không mút chỉ mãi càng tới đâu
Nguyên nhân dều xảy trước sau
Từ ngày Cách mạng tháng Mười lạ chi
Thành nên thuyết Mác quả thì
Chính là “chìa khóa” mới khi buồn cười
“Độc tài Vô sản” lên rồi
Biến thành xã hội cùn mằn lạ sao
Nói chung toàn kẻ “hoạt đầu”
Chính quyền lên nắm chỉ âu thường tình
Có chi “đạo đức” riêng mình
Cũng như đất nước thật tình vậy thôi
Nhưng ai “cao cấp” mới hầu
Thấy toàn tiêu cực thảy đều bên trong
Còn mà “quần chúng nhân dân”
Thảy thành xu nịnh vạn phần tung hô
Tạo nên thực tế hồ đồ
“Tô màu cho đẹp” bề ngoài lạ đâu
Nhưng trong mục nát quả hầu
Bởi vì “bản chất” có nào tự nhiên
Khác gì nguồn gốc trước tiên
Chỉ do thuyết Mác mới thành tiếu lâm
Gạt điều “chân lý” hà rầm
Ngu dân khiến thảy hóa toàn thế thôi
Dân Nga bởi vậy khác đâu
Từ đầu đến cuối chỉ hầu nạn nhân
Truyền ra thế giới mọi phần
Một thời hỏng bét chỉ từ Liên Xô
Vậy nên ai đáng trách thảy nào
Chỉ vì thuyết Mác hay là nước Nga
Nếu không củi đốt gây ra
Lửa rồi thành khói bộ mà lạ chi
Tới nay “cộng sản” được gì
Thảy toàn “đổi mới” vốn đều từ khuya
Liên Xô quả sụm bà chè
Cả phần Tàu cộng cũng đều hóa xanh
Đều do thuyết Mác tạo thành
Để nay tự nó biến thành bá vơ
Trăm năm gạt cả loài người
Khiến đều tội Mác ngàn đời chối đâu
Bởi vì “đạo lý” có sao
Mà toàn bánh lú khiến hầu tan thương
Lời Jyzhkov tỏ mọi đường
“Liên Xô đạo lý hãi hùng” khác đâu
Thế nhưng “Vĩ đại” ca hầu
Một thời Miền Bắc hóa đều tiếu lâm
Lỗi này ông Phạm Văn Đồng
Hay là Lê Duẩn, Trường Chinh lạ nào
MÂY NGÀN
(04/12/20)
**
BỐN NGÓN TAY NGÀ
Chỉ cần một chiếc đàn to
Có chi đâu phiếm nhưng đều bốn dây
Để cho bốn ngón tay ngà
Tha hồ diễn đạt tiếng ra muôn trùng
Cello dìu dặt lạ thường
Đinh Xuân Hoài nữ đã toàn thành công
“Trở Về Đất Mẹ” Nguyễn Văn Thương
Cello như tiếng ngàn năm vọng tràn
NGÀN XUÂN
(04/12/20)
**
TRÍ TUỆ CỦA KHỔNG TỬ
VÀ
LÃO TỬ Ở TRONG LỊCH
SỬ
TRIẾT HỌC CỦA TRUNG
QUỐC
Trung Hoa xưa thảy ngàn đời
Có ai hơn được óc đầu Khổng Khâu
Bởi nhìn bao quát từ đầu
Thế nhân, Vũ trụ mới hầu lạ thay
Để đưa học thuyết tới nay
Vô cùng thâm áo mấy ai hiểu nào
Bao trùm Thể, Dụng đều cao
Thể là Nguyên lý, Dụng nhằm hiệu năng
Tạo ra kết quả thăng bằng
Thể dù chỉ một, Dụng thành ngàn muôn
Khiến bao học thuyết Tinh thần
Của người Trung Quốc kết dần vào đây
Ngoài ra Lão tử khác sao
Đưa ra Lý thuyết đứng đầu thế gian
Đạo Đức Kinh thảy cao toàn
Đạo mà “khả Đạo” quả tình mới hay
Khác chi Trung Quốc đến nay
Bao trùm thế giới vẫn hầu tư duy
Nhắm vào Siêu lý lạ gì
Còn phần Lô-gích chỉ người Tây phương
Tiếc sau suy thoái mọi đường
Chỉ nhằm “theo ngọn” gốc toàn bỏ đi
Họ Mao dại dột khác gì
Chôn vùi Khổng, Lão để nhằm Mác theo
Khiến cho đất nước hóa lèo
Làm cho dân tộc dại khờ khác đâu
Biến ra một gã đào mài
Vác mai chạy quấy thảy đời coi khinh
Tạo nên thực tế tội tình
Bởi vì Các Mác mà thành gây ra
Bỏ mồi bắt bóng gian tà
Trăm năm dại dột chỉ đều như không
TẾU NGÀN
(04/12/20)
**
HOAN HÔ CÁC MÁC
Một thời Các Mác quá hay
Đưa ra “học thuyết” đến nay vẫn còn
Khiến cho nhân loại hoảng hồn
Chẳng cần “pháp luật” chỉ cần “kề dao”
Thực hành “vô sản độc tài”
Sau thời quá độ dựng xây “thiên đường”
Con người tự giác đều thường
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Thật toàn “hoang tưởng” khác sao
Có chi khoa học lại hầu vu vơ
Gây nên nhân loại dại khờ
Biết bao người chết vật vờ lạ đâu
Việt Nam Lê Duẩn quả hầu
Một thời để lại tiếng cười ngàn năm
Bảo rằng “pháp luật đâu cần”
Mà cần “tự giác phê bình” lẫn nhau
Chỉ đều như cá cắn câu
Miếng mồi của Mác có đâu lạ nào
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp tiêu hao
Một thời dân tộc đổ vào lỗ không
Bởi do “Chủ nghĩa” lên đồng
Bản thân Các Mác đã thành bá vơ
Để sau thế kỷ ai ngờ
Liên Xô mục rã chỉ còn cái đuôi
TẾU NGÀN
(04/12/20)
**
BẢN CHẤT CON NGƯỜI
Nói về “bản chất” con người
Chỉ là “sinh vật” thảy đều vậy thôi
Thành toàn “duy vật” khác sao
“Tinh thần” hóa chỉ tào lao vậy mà
Một thời cán bộ “đổi nhà”
Từ cao xuống thấp khắp hầu diễn ra
Có nhà bán để xin nhà
Kiểu ông Tố Hữu cũng nào khác đâu
Nhà thơ tài bộ quả “cao”
Suốt đời ca ngợi “Bác Hồ” lạ chi
Thành “nhà thơ lớn” khác gì
Thơ đầu chút ít “vè” sau mới nhiều
Thành nên giống chuyện “phiêu lưu
Dế mèn” theo kiểu Tô Hoài thế thôi
Chỉ do ông Mác dồi dào
Xà phòng “bọt thổi” ra đều hào quang
TIẾU NGÀN
(03/12/20)
**
NGUYỄN HẢI HOÀNH ĐẠP
CỨT
CỦA SỰ TUYÊN TRUYỀN
GIẢ DỐI
Nguyễn Hải Hoành viết thế này :
“Tiếc rằng, chữ Hán sau khi ra đời đã bị tầng lớp
vua quan
và trí thức phong kiến coi là thứ công cụ độc
quyền
dùng để giữ vững chế độ phong kiến,
thi hành chính sách ngu dân nhằm
dễ dàng áp bức bóc lột nhân dân lao động.”
Còn chi khoa học nữa nào
Tuyên truyền hạ cấp đã vào trong tim
Đã vào đầu óc cùn mằn
Tư duy trí thức có còn nữa đâu
Đúng là tư tưởng kiểu Mao
Hải Hoành qua học bên Tàu lạ chi
Đọc vào đã nóng máu tức thì
Một chiều ngôn ngữ kiểu loài khùng điên
Chữ Tàu đâu của vua quan
Hay là nho sĩ mà toàn của dân
Hở ra “phong kiến” mọi phần
Hay là “bóc lột” nói nhằm gian manh
Tuyên tuyền “Cộng sản” làm đần
Mọi phần giả dối có cần nói sao
Chỉ đều xuyên tạc khác nào
Dân Tàu đều thảy giờ thành cu li
Tự do độc lập có gì
So ra chữ Hán vậy thì của ai
Mao từng hạ bệ Khổng dài
Mao thành bậy bạ Khổng nào sai đâu
Mỵ dân phỉnh gạt đều hầu
Hiểu chi Khổng từ cả ngàn đời xưa
Đem so Mác, Khổng cao thừa
Mác tay chỉ giỏi có điều gạt dân
TẾU NGÀN
(03/12/20)
**
“VƯƠNG ĐẠO” VÀ “BÁ ĐẠO”
Ở TRONG THUẬT “TRỊ
NƯỚC”
“Cầm quyền” được do muôn ngàn lẽ
Chưa hẳn đều nhờ bởi tài năng
Tùy “may rủi” hay vì “số mệnh”
Bạch đinh cùng khố rách đoạt quyền
Nhưng “cầm quyền” tất thì “trị nước”
Nước dù to dù nhỏ như nhau
Quyền hành có đâu nào buông bỏ
“Trị quốc” thành đều thảy “dụng quyền”
Tức hai lối là vương, bá đạo
Để tùy nghi chọn một mà thôi
Người quân tử luôn hành vương đạo
Còn tiểu nhân chỉ bá đạo hoài
Người xưa đã biết điều này tất
Lão tử từng đã phán một câu:
“Trị đại quốc, nhược phanh tiên tiểu”
Bao ngàn năm vẫn có khác nào
Ý trị nước kiểu như “nấu cá”
“Đảo mạnh tay” cá nhỏ nát nhừ
Đó bá đạo chẳng cần vương đạo
Cốt “lợi mình”, kệ mặc nhân gian
Nên “trị nước” thành ra cái Đạo
Phải mục tiêu, chuẩn mực đàng hoàng
Kẻ tiểu nhân “tuyên truyền” dối gạt
Phỉnh nhân quần “quyền tiếm” nghinh ngang
Người quân tử hằng theo tiêu chuẩn
Đều “mục tiêu”, “duyên cớ” phải sang
Mục tiêu tốt, nguyên nhân mới đúng
Không ma đầu, quỷ quyệt đều toàn
Thành tóm lại Đạo làm “chính trị”
Cần phải theo “tiêu chí” người xưa
“Phanh tiểu tiên” luôn hoài phải nhớ
Nào có đâu “bá đạo” càn bừa
Quần chúng thảy chỉ đều như cá
Hễ “thấy mồi” toàn dễ mắc câu
Kẻ ma đầu lại chuyên dùng lưới
Nhằm lùa vô theo cách “độc tài”
Thuật “trị nước” hóa trăm ngàn lẽ
Đó quả điều “chính trị” biết thừa
Chỉ “sai, đúng”, hay toàn “lợi dụng”
Quần chúng đều vẫn thói a dua
TẾU NGÀN
(03/12/20)
**
SO SÁNH NƯỚC VIỆT
NAM
CÙNG ĐẤT NƯỚC DO
THÁI
Họ dân chưa tới triệu người
35 năm phát triển hơn đều chung quanh
Ngay giờ so với thế gian
Hay toàn thế giới đâu càng thua ai
Bầu trời không lực một hai
Vệ tinh nhân tạo sánh tầm Mỹ Nga
Đến nền kinh tế nở hoa
Mỗi năm hàng tỷ đô la đem về
Chẳng cần “Ý hệ” nặng nề
Mà lòng yêu nước mọi bề thế thôi
Dẫu khi nước lập lên rồi
65% sa mạc quả đều khác đâu
Nhưng nay hùng mạnh lạ nào
Mọi điều trí tuệ thảy càng hơn ai
Khác chi Do Thái quá tài
Đâu toàn “huyễn tưởng” kiểu người Việt Nam
6 ngày đánh thắng địch xong
Mọi quân Ả rập vẹn toàn quốc gia
Dẫu đông đến mấy triệu người
Nước dầu chỉ mới 3 giờ lập nên
Thật đều oanh liệt vang rền
Bởi vì đâu chỗ nữa nào mà đi
Việt Nam so lại lạ gì
Chiến tranh “Ý hệ” dài đều 30 năm
Ban đầu đánh Pháp không oan
Nhưng sau lại ngã về bên Nga Tàu
Tuyên truyền huấn luyện ào ào
Bao nhiêu xương máu phải hầu đổ ra
Nhưng giờ “tụt hậu” ta bà
Vẫn đâu dám ngợi ca phải đều
Thành ra so sánh ai lèo
Dẫu ta thảy phải tự hào vinh quang
Khiến thành lún mãi mọi đàng
Bởi dân “làm chủ” thật toàn có đâu
Mà đều “theo lệnh” Bác Hồ
Rồi từ “Bác” mất thế vào hậu sinh
Nói ra ai cũng “giật mình”
Nhưng mà chẳng nói lặng thinh được nào
Bởi vì sự thật đều hầu
Phải cần so sánh mọi điều khách quan
Dân ta trăm triệu nay toàn
Tài nguyên cũng vốn đầy tràn lạ chi
“Rừng vàng bạc biển” khác gì
Duy điều vẫn thiếu thảy khi con người
TIẾU NGÀN
(02/12/20)
**
TỘI CHO CON NGƯỜI
Óc người kiểu giấy trắng tinh
Tha hồ mà vẽ thật tình khác đâu
Vẽ đều “giai cấp công nhân”
Tin như điếu đổ vạn phần lạ chi
Từ “Liên Xô” đến khác gì
Cả từ “Trung Quốc” cũng thì vậy thôi
Khiến cho Miền Bắc tơi bời
Bao năm “nhuộm đỏ” thảy đều “công nhân”
Ngày nay đã hết mọi phần
Bởi nhờ “sáp nhập” vào toàn Miền Nam
Thế nhưng quá khứ bộn bàng
Bao người Miền Bắc vẫn càng đâu “quên”
Lâu lâu kể lại vang rền
Những ai “mới đọc” thảy đều thót tim
Bốn ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh
Đã thành “kỷ niệm” nước mình lạ sao
TẾU NGÀN
(02/12/20)
**
CẦN GÌ
Cần gì phải giúp Việt Nam
Giúp cho Trung Quốc được xem đủ rồi
Có điều Trump thắng lần này
Những lời chúc sớm thảy thành trớt huơ
TIẾU NGÀN
(02/12/20)
**
CHÚ MÈO VÀ CẬU BÉ
Bé đang thổi khúc thiên thai
Chú mèo ngồi ngó mới hài làm sao
Hiểu chi sáo trúc thế nào
Chỉ vì thấy lạ khiến càng ngạc nhiên
TẾU NGÀN
(02/12/20)

**
YẾM
Yếm em chẳng có cột dây
Gió lùa một cái thảy đều phơi ra
Thấy toàn một cặp nhũ hoa
Điều này mới quý phải là yếm đâu
TIẾU NGÀN
(02/12/20)

**
THIÊN ĐƯỜNG CHO DÂN
Thiên đường nhằm phỉnh người dân
Còn ta lãnh đạo phải cần khác hơn
Bởi dân đều chỉ câu cơm
Riêng ta lãnh đạo mới cần cá to
Thành qua nước Mỹ tự do
Chứa đều con lớn khắp nơi vẫy vùng
Ta khôn đâu phải toàn khùng
Phỉnh dân thì được ai nào gạt ta
TẾU NGÀN
(02/12/20)
**
CẢM TÍNH VÀ LÝ TÍNH
Những gì toàn thảy chủ quan
Hay đều phiến diện cảm tình riêng tư
Đều là “cảm tính” khác đâu
Do bằng tình cảm có hầu lạ chi
Cũng thành ngu dốt khác gì
Kiểu như “lượm lá” thảy khi trong rừng
Để nhằm “làm sạch” kiểu khùng
Bởi ai quét sạch lá rừng hết sao
Quét xong lớp mới tới rồi
Bởi vì sự kiện thảy đều khách quan
Nên chi “nguyên lý” cần toàn
Phải sao “chặt chẽ” mới càng hiệu năng
Nên đâu cần có “Bao Công”
Kiểu anh quét lá khùng điên dễ nào
Mà cần xã hội phải hầu
“Tự do dân chủ” rác đều sạch bong
Bởi vì thảy sáng ngoài trong
Mọi người “thấy lá” đều càng la lên
Xúm vào nhằm quét lềnh khênh
Khỏi cần phải nói rác thành chịu thua
Còn hoài toàn kiểu “độc tài”
Khác gì “vây cót” che đều chung quanh
Nạn toàn rác rến hoành hành
Chỉ dân chịu thảy khiến thành tiếu lâm
Ngày xưa Các Mác chỉ “hâm”
“Độc tài vô sản” nghĩ đều khùng điên
Khác chi “vây cót” mọi miền
Rồi hô “quét rác” huyên thiên lạ nào
Kín bưng ai thảy mà vào
Mác thành “xúi dại” làm đời tiếu lâm
Bây giờ muốn thoát ra cần
Chỉ vào Mác trước để nhằm quét đi
Đó là “nguyên tắc” lạ gì
“Nguyên nhân” phải tình còn chi nữa nào
Bởi như chỉ ngọn lay hoài
Ngàn năm chẳng khác làm điều ruồi bu
Để thành hóa chuyện thiên thu
“Sống chung với rác” mãi dù ra sao
Còn như muốn sạch tơ hào
“Bao công” chẳng thiết mà cần Tự do
TẾU NGÀN
(02/12/20)
**
VỀ THI CA VÀ ÂM NHẠC
Nhìn chung “nghệ thuật” loài người
Luôn cần “chuẩn mực” mới thành hay ho
Đó đều cảm nhận trời cho
Của người thưởng ngoạn lẫn người tạo ra
Đến như kiến trúc khác nào
Cả về điêu khắc lẫn đều vẽ tranh
Phải cần “cân đối” mọi vành
Dẫu như “phá cách” cũng thành tự nhiên
Đó là quy luật khách quan
Hay đều “nguyên lý” tiên thiên lạ gì
Tai nghe mắt thấy thảy khi
Nhịp nhàng, cân đối mới thì đẹp luôn
Cứ nhìn như mọi bông hoa
Phải toàn “cân đối” mới đều đẹp xinh
Hoa lan cũng vậy thật tình
Thảy đều cân đối như toàn hoa mai
Thành nên thơ nhạc chỉ hài
Nếu không cân đối khác nào vô duyên
Mắt tai phải chịu ưu phiền
Nếu nghe nhạc dỏm thơ đều lạc xon
Thành thơ của Vũ Hoàng Chương
Giống đều phá cách dị thường lạ sao
Điệu vần đâu thảy dồi dào
Kiểu Đoàn Thị Điểm hay là Nguyễn Du
Vậy nên thơ nhạc thiên thu
Phải cần “chuẩn mực” mới luôn lâu dài
Ví như nhạc phẩm Phạm Duy …
Lam Phương, Anh Việt Thu nữa … phần nhiều đều hay
Bởi vì “nghệ thuật” nói ngay
Phải theo “nguyên lý” ngàn đời lạ đâu
Kén người thưởng ngoạn thảy hầu
Ngang người sáng tác khác nào “đồng môn”
TIẾU NGÀN
(02/12/20)
**
VỀ “PHÉP THỬ” TRUMP
Giờ đây “phép thử” Trump
Gần về tàn cuộc tiếu lâm ai ngờ
Dẫu qua chín đợi mười chờ
Cũng ra kết quả chỉ đều khách quan
Trump thắng, bại biết toàn
Nhưng đâu chỉ có “cá nhân” của mình
Trước nay tranh luận lình xình
Vẫn đều “tả, hữu” không ngoài đấu nhau
Tả toàn “thổ tả” khác nào
Hữu nhằm “truyền thống” giữ cho được mình
Để khi kết quả thành hình
Có đâu thua, thắng mà điều đúng, sai
Bao tay “khuynh tả” chỉ hài
Dẫu cho “chiến thắng” mấy ai không cười
Nhằm đều gian dối ở đời
Xưa kia “lời Mác” nay thì “Black Lives Matter”
TẾU NGÀN
(02/12/20)
**
BẢN THÂN CÁ NHÂN VÀ
SỰ TỒN TẠI CỦA XÃ HỘI
Cá nhân đâu phải bề ngoài
Mà nơi ý thức có đều bên trong
Khả năng “nhận định” nơi mình
Cũng như “bản chất” tự nhiên từ đầu
Học hành trình độ trước sau
Nếu toàn lõng lẽo chỉ hầu lêu têu
Hay điều đạo đức chỉ lèo
Tạo thành “giá trị” thảy nghèo lạ đâu
Cộng thêm “Cơ chế” từ ngoài
Nếu càng “độc đoán” tạo thành lỗ chui
Biến đều “nhân vật” chỉ tồi
Cầm đầu xã hội khác nào tầm vơ
Gây nên bao việc dại khờ
Bởi cùng “toa rập” ai ngờ vậy sao
Cuối cùng hậu quả thảy hầu
Người dân lãnh đủ từ đầu tới đuôi
Khác gì thức tế bùi ngùi
Của nhiều đất nước đâu nào riêng ta
Chỉ cần khởi điểm ta bà
“Kéo dài hậu quả” cà na mút mùa
Vậy nên chẳng phải chuyện dùa
Về điều “Cơ chế” lẫn đều “Cá nhân”
Nếu không thông thoáng mọi phần
Cá nhân “tiêu cực” vạn lần chun vô
Thành nên đừng có hồ đồ
Kiểu đều “ngụy biện” dựa trên danh từ
Con người giả dối thảy đều
“Cỡi đầu xã hội” ngặt nghèo khác đâu
Khiến điều nhục nhã trên đời
Bởi vì cuộc sống có nào nhân văn
Mà toàn đóng kịch cuội nhăng
Bắt dân “mua vé nộp tiền để coi”
Vừa qua bài Nguyễn Văn Đài
Đăng trên “Youtube” lẽ nào không kinh
Trưng ra câu chuyện điển hình
Luật sư “Nguyễn Văn Chiến” quả tình ra chi
Kiểu toàn “ma giáo” khác gì
Cũng làm Chủ nhiệm của Đoàn Luật sư
Khiến cho Hà Nội đến chừ
Khác gì luật pháp chỉ đều coi khinh
Mỗi người tự kiểm lấy mình
Có làm xã hội thật tình đi lên
Hay đều chỉ kiểu cùn mằn
Cùng nhau “kéo xuống” để càng thảm thương
Nói chung cả thảy mọi đường
“Tự do Dân chủ” vẫn đều nguyên nhân
Nếu mà “giả dối” mọi phần
Hay nhằm “lạm dụng” chỉ thành hại nhau
TIẾU NGÀN
(02/12/20)
**
CĂN BỆNH “CỘNG SẢN”
Hễ đều “cộng sản” phô trương
Trên toàn thế giới vẫn thường vậy thôi
Thời Liên Xô cũ thấy rồi
Đến sau Trung Quốc rồi nhằm rộng ra
Kiểu từ “quan chức” ba hoa
Cùng từ “quần chúng” lộ ngay buổi đầu
Khiến ca “lãnh tụ” đều hầu
Thành phần “cơ hội” khác nào vẽ nên
TIẾU NGÀN
(01/12/20)
**
“NGÀY HỘI” CỦA QUẦN
CHÚNG
Từ đầu “cảm tính” đều toàn
Tuyên truyền tưới sượi nay càng xót xa
Ca lên “ngày hội” ba hoa
Nên giờ “qui hoạch” khó mà về đâu
Nhà xây thả nổi đều hầu
Lớp đùn xe cộ lớp dồn nước mưa
Kẹt đường kẹt sá bứa bừa
Trăm năm khó hết mà còn nặng thêm
TẾU NGÀN
(01/12/20)
MỤC LỤC
14860.
VỀ CHỦ NGHĨA “CỘNG SẢN KHOA HỌC” CỦA CÁC MÁC (04/12/20)
14861.
CHỮ VIẾT VÀ SỰ TIẾN HÓA (04/12/20)
14862.
TRÁCH NHIỆM ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG, THẬT SỰ PHẢI ĐỀU
THUỘC VỀ AI ? (04/12/20)
14863.
BỐN NGÓN TAY NGÀ (04/12/20)
14864.
TRÍ TUỆ CỦA KHỔNG TỬ VÀ LÃO TỬ Ở TRONG LỊCH SỬ
TRIẾT HỌC CỦA TRUNG QUỐC (04/12/20)
14865.
HOAN HÔ CÁC MÁC (04/12/20)
14866.
BẢN CHẤT CON NGƯỜI (03/12/20)
14867.
NGUYỄN HẢI HOÀNH ĐẠP CỨT CỦA SỰ TUYÊN TRUYỀN GIẢ DỐI
(03/12/20)
14868.
“VƯƠNG ĐẠO” VÀ “BÁ ĐẠO” Ở TRONG THUẬT “TRỊ NƯỚC” (03/12/20)
14869.
SO SÁNH NƯỚC VIỆT NAM CÙNG ĐẤT NƯỚC DO THÁI (02/12/20)
14870.
TỘI CHO CON NGƯỜI (02/12/20)
14871.
CẦN GÌ (02/12/20)
14872.
CHÚ MÈO VÀ CẬU BÉ (02/12/20)
14873.
YẾM (02/12/20)
14874.
THIÊN ĐƯỜNG CHO DÂN (02/12/20)
14875.
CẢM TÍNH VÀ LÝ TÍNH (02/12/20)
14876.
VỀ THI CA VÀ ÂM NHẠC (02/12/20)
14877.
VỀ “PHÉP THỬ” TRUMP (02/12/20)
14878.
BẢN THÂN CÁ NHÂN VÀ SỰ TỒN TẠI CỦA XÃ HỘI (02/12/20)
14879.
CĂN BỆNH “CỘNG SẢN” (01/12/20)
14880.
“NGÀY HỘI” CỦA QUẦN CHÚNG (01/12/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét