TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 387
PHẢI CẦN NÓI MỘT
CHÚT VỀ
THỜI SỰ NƯỚC MỸ HIỆN
NAY
(I)
Mỹ đang trải một “khúc eo”
Khác nào nghiệt ngã giữa đời hiện nay
Tựa như thời của Lincoln
Chiến tranh Nam Bắc đã toàn bao năm
Vì nay diễn tiến dập dồn
Của phe “khuynh tả” có còn nói sao
Lincoln giải phóng da màu
Chống điều “kỳ thị” Miền Nam hay đều
Ngày nay ngược lại phần nhiều
“Tả khuynh” chỉ muốn “cu ly” hóa người
Thành nên lịch sử buồn cười
Vẫn hoài “lập lại” những điều vô duyên
Nước Nga xưa đã nhãn tiền
“Liên Xô” khởi dậy quả liền ra chi
Bảy mươi năm có được gì
Cuối cùng tan rã khiến khi nực cười
Nó làm hại thảy loài người
Khắp trên thế giới đâu nào trừ ai
Toàn bằng ngôn ngữ bề ngoài
“Treo dê bán chó” đời đều hiểu ngay
Nhân văn thiêu chột bao ngày
Con người rớt xuống “đàn bầy” mọi nơi
Khoa trương xã hội “tuyệt vời”
Nhưng đều “khoác lác” khó nào ai quên
Con người “suy thoái” thảy lềnh
Đều nhằm “xu nịnh” vẽ vang nỗi gì
“Vong thân” còn biết nói chi
Bám vào thuyết Mác lấy đâu ngại ngùng
Làm cho thế giới thành khùng
“Chiến tranh lạnh” đó não nùng bao năm
Suýt thành “Thế chiến thứ ba”
Trong khi trước đó “giết trăm triệu người”
Chỉ vì “tư tưởng” thảy đều
Giết nhằm “ý hệ” khác nào Stalin
“Độc tài vô sản” như in
Rập theo “thuyết Mác” ai tin được nào
Để rồi Trung Quốc khác sao
Dậy lên “cách mạng” thảy khi buồn cười
Theo Nga dấu vết chẳng ngoài
Vẫn cùng một mửng dưới thời họ Mao
“Hi sinh” 30 triệu con người
Đau thương, phẩn uất cũng rồi tới đâu
Thành công thử hỏi được nào
Mà đều thất bại đắng cay đau lòng
Sau nhờ có Đặng Tiểu Bình
Dẹp đi “Tứ trụ côn đồ” bốn tên
Thuyết rao “mèo trắng mèo đen”
Miễn đều bắt chuột thảy cần vậy thôi
“Tự do kinh tế” quy hồi
“Thị trường mở ngõ” để rồi đi lên
Tạo nên thành quả vang rền
Nước Tàu giờ mới “đứng nhì” thế gian
“Hồng Vệ Binh” thảy tiêu tàn
Một thời “cách mạng” kiểu toàn lưu manh
Chỉ do thuyết Mác ngọn ngành
“Độc tài vô sản” hóa thành thế thôi
Khác chi chủ thuyết hại đời
Kiểu toàn “tà thuyết” ai nào thấy ra
Bởi vì trái ngược sâu xa
Với nhiều nguyên lý vốn là khách quan
Phản đều khoa học thảy càng
Mác nhằm “cảm tính” đâu oan chút nào
Chỉ đều “ngụy biện” kêu gào
Óc đầu mánh lới có nào tư duy
Có đâu ngay thẳng chút gì
Mà nhằm “tà mị” khiến khi đau lòng
Mánh mung quỷ biện một dòng
Phản toàn lịch sử hỏi còn chối sao
Gây bao hệ lụy khác nào
Bao người “lợi dụng” nháo nhào chạy theo
Khiến làm xã hội thành nghèo
Chỉ đều bế tắt mọi bề khác sao
Bởi toàn hổ lốn thế nào
Cuối cùng đổ sụp ào ào lạ đâu
Kéo theo suốt cả Đông Âu
Quay về hội nhập vào ngay thị trường
Đó đều kinh nghiệm chán chường
Cho toàn thế giới Mác từng gây ra
Bởi vì tư tưởng “ba hoa”
Trái điều khoa học hẳn là thế thôi
Có đâu chút khách quan nào
Mà toàn “thị hiếu” kiểu đều bá vơ
Khiến cho nhân loại dại khờ
“Thiên đường ảo mộng” vật vờ chạy theo
Khác chi học thuyết thảy lèo
Nói điều vô bổ làm nghèo thế gian
Gây ra tắt tị mọi đàng
Đời càng “hạ giá” chẳng oan chút nào
Còn duy thiểu số tầm phào
Nhân danh “cách mạng” kiểu đều lạc xon
Toàn nhằm “chủ nghĩa cá nhân”
Ba hoa “xã hội” mọi phần “thảm thương”
Để nay nước Mỹ mọi đường
Kiểu đều trững mở giống phường lưu manh
Như phe Dân chủ, Da đen
Gọi là “Live Black Matter” lạ sao
Thảy đều cướp phá ào ào
Khác chi Trung Quốc xưa “Hồng Vệ Binh”
Cố nhằm “triệt hạ” Trump
Tinh thần tích cực Lincoln cần nào
Khiến làm dân Mỹ nghẹn ngào
Biểu tình vang dội đâu toàn kẻ ngu
Washington ba triệu con người
“Biểu dương lực lượng” cùng đều hô vang
(II)
Nên chi nước Mỹ nay toàn
Đang cơn “thử thách” quả càng đáng thương
Trump nếu thắng mọi đường
“Cứu nguy nước Mỹ” thôi còn nói chi
Lại như thất bại “chìm xuồng”
Mỹ thành “khuynh tả” có đâu hơn Tàu
Cuối cùng “một bước” trèo đèo
Biến thành “cộng sản” khác đâu buồn cười
Mởi Liên Xô “thảm bại” rồi
Sau này nước Mỹ dễ nào thành công
Đều toàn ăn Bắc nói Đông
Hay đều “xạo xự” khó trông được vào
Gạt dân kiểu thảy cào cào
Lợi quyền “thiểu số” vơ vào bản thân
Chỉ làm xã hội điêu tàn
Cả làm lịch sử tận tình xát xơ
Bởi toàn “phá hoại” ai ngờ
“Ngược dòng lịch sử” khác sao lội về
Khó nên phát triển mọi bề
Chỉ còn “thúc thúc” để rồi tan hoang
Đó đều thực chất mọi đàng
“Con sông chảy ngược’ quả càng đến đâu
Bởi sai “nguyên lý” từ đầu
Thành ra thuyết Mác chỉ hầu bá vơ
Gạt toàn “quần chúng” dại khờ
Bị đều “dụ khị” đã ngoài trăm năm
Lặp đi lặp lại bộn lần
Vì nghe thuyết Mác đâm sầm nhào vô
Nó sai vốn thảy khác nào
Tưởng đều nó “đúng” tại do tuyên truyền
Trở thành “phá hoại” mọi miền
Gọi là “khuynh tả” nhãn tiền mị dân
Nhằm riêng “tư lợi” mọi phần
Khoác tên “xã hội”, nhân
danh “loài người”
Cốt hầu gạt gẩm cuộc đời
Đưa toàn “thòng lọng” dụ người chui vô
Vào rồi dễ có ra nào
Tiêu đều dân chủ mất đều tự do
Cá nhân, xã hội co ro
Lại “trơ mắt ếch” líu lo tự hào
Như giờ Trung Quốc khác nào
Đều toàn “một nhóm” cầm quyền lẻ loi
“Tỷ tư dân” phải tôi đòi
Biến đều “công cụ” có đời thế đâu
Vậy nhưng nước Mỹ hiện nay
Lại đang khờ dại vục đầu chui vô
Để rồi tan tác cơ đồ
Hai trăm năm đó phải “ao” đi rồi
Khác nào “Dân chủ” tội đồ
Thành nòi hại nước, thành nòi hại dân
Hại thêm thế giới một phần
Bởi vì nước Mỹ “đứng đầu” xưa nay
Khác nào kiểu thảy “đầu tầu”
Phát huy kinh tế nhờ vào tự do
Cả xây kỹ thuật ra trò
Đắp nền văn hóa hay ho nhiều điều
Bây giờ bị đám ó diều
Hại toàn nước Mỹ hại đều thế gian
Xúm nhau kình chống Trump
Một người vì Mỹ trước giờ có sao
Tràn đầy tâm huyết lạ nào
“Đầm lầy tát cạn” nhằm hầu cứu tinh
Cho dân cho nước của mình
Cho toàn lịch sử khắp cùng thế gian
Vậy nhưng một đám lăng loàn
Xúm vào cấu xé buộc luôn đương đầu
Trump thật bại khác nào
Khiến “con thuyền Mỹ” thủng toàn đến nơi
Để loài “cá chốt, tôm cua”
Tràn lên nước Mỹ có đùa được sao
Hoa Kỳ ắt sẽ “chìm tàu”
Cả đều nhân loại phải cùng sẻ chia
Đó toàn sự thật đầm đìa
“Xong rồi mới thấy” quả nào hay chi
Mà giờ phải “tính trước” đi
Trump “cứng cựa” mới khi anh hùng
Cần làm theo cách Lincoln
Áp ngay biện pháp “đánh cho phủ đầu”
Tiểu nhân mới trị được hầu
“Cứu nguy nước Mỹ” gặp hồi chênh vênh
Để rồi thắng lợi vang rền
Hay là thất bại chẳng nên ngại ngùng
Giữa cơn đất nước não nùng
Trump “cứu vãn” mới thành công to
Đó là “sứ mạng” trời cho
“Ngàn năm lưu lại sử rồi sẽ ghi
Thật là cơ hội khác chi
Trời dành đặc biệt chỉ vì Trump
Thành nên chớ có lừng chừng
Phải dùng “biện pháp mạnh” đều mới hay
“Thiết quân luật” cần làm ngay
“Cứu nguy xã hội” một ngày nên danh
Giữ cho nước Mỹ vừng vàng
Cộng hòa muôn thuở bảo toàn mãi thôi
Còn thành “mác xít” đi đời
Khiến làm nước Mỹ rồi thời ra chi
Dây dầu kẻ đứng ngoại vi
Thấy điều nguy biến có nào làm im
Viết nên tất cả sự tình
Ai cần phê phán thử nào phán phê
Bởi điều “lịch sử” nặng nề
Thế gian “tiêu cực” mọi bề khác đâu
Nếu đều cả thảy con người
“Trùm mền” kín mít khác nào chờ tiêu
THƯỢNG NGÀN
(24/12/20)
**
CÁI ĐẦU BỊ NHUỘM
Cái đầu bị nhuộm lâu rồi
Còn nào độc lập có nào tự do
Thành nên phải nói quanh co
Hệt như đĩa bể quay vòng khác đâu
TẾU NGÀN
(24/12/20)
**
CON GÁI BA MIỀN
Có người bình luận cũng hay
Vạch ra dị biệt khác nhau ba Miền
Mỗi Miền đều thảy thần tiên
Bắc, Trung, Nam đó ai liền chẳng thông
Khổ điều đã có vợ xong
Ông trời định đoạt để nào chọn đâu
Thành nên hụt mất hai rồi
Nếu “ba cô” cả hẳn đều mới ngon
TẾU NGÀN
(23/12/20)
**
NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG
Lam Phương nét nhạc như thơ
Cả đều cung điệu ca từ lạ chi
Chất toàn lãng mạn khác gì
Văn chương âm nhạc hòa lòng vào thơ
Bolero thật đâu ngờ
Lam Phương nhuần nhuyễn đến giờ ai hơn
Thành nhiều tác phẩm nguồn cơn
Để đời y hệt Trúc Phương quả là
Cả hai sinh trưởng Miền Nam
Miền Tây càng đúng dễ thương vô cùng
Khiến thành nét nhạc đồng bằng
Tâm hồn sành điệu hòa đồng tự nhiên
Về sau thêm có Thanh Sơn
Anh Việt Thu nữa dáng duyên mặn nồng
Toát đều chất nhạc dịu hiền
Như con sông nước diệu kỳ miền Nam
NGÀN TRĂNG
(23/12/20)
**
TRIẾT HỌC VÀ ĐẠO HỌC
Triết đều hướng tới tư duy
Trong khi “đạo học” thảy khi thực hành
Vẫn đều “thể, dụng” một vành
Do người lựa chọn đã thành tự nhiên
Kiểu như “thi sĩ” nhìn hoa
Chỉ dùng “đạo học” thành ra mỹ miều
Trong khi “khoa học” vẫn đều
Đem hoa “phân tích” khác nào triết đâu
Đông Tây kim cổ vốn hầu
Khác nhau “gang tấc” chỉ vì đường đi
Phương Đông trực giác lạ gì
Phương Tây tư tưởng thảy khi chu toàn
Nhìn qua cảm thấy ngỡ ngàng
Nhưng mà nhìn lại một hàng như nhau
Lão, Trang, Phật, Khổng khác nào
Cũng là Aristote với đều Platon
NGÀN KHƠI
(23/12/20)
**
Ý NGHĨA CỦA TRIẾT HỌC
Tư duy triết học vô cùng
Đi tìm chân lý mịt mùng khác sao
Sánh vai khoa học trước sau
Vừa là “đồng chí” cũng là song sinh
Nên chi Các Mác thật tình
Đâu nhà triết học mà người “dấn thân”
Chủ quan, kịch cỡm toàn phần
Khước từ triết học, cho đều “bá vơ”
Thành ra chi kiểu chỉ dại khờ
Vì “phi triết học” ngọn cờ còn đâu
Mà toàn “duy vật” chỉ hầu
Tranh giành “kinh tế” thảy đều lạc xôn
Tầm thường lại chỉ mõi mòn
Kiểu đều “kinh tế” lần quần khác đâu
Dẹp tiêu văn hóa chiều sâu
Người thành “vật hóa” từ lâu lạ gì
“Đấu tranh giai cấp” thảy khi
Loài người “gấu ó” lấy chi nhân tình
Cuối cùng thất bại cùng mình
Toàn đời “điên đảo” có nào nhân văn
TẾU NGÀN
(23/12/20)
**
QUÂN ĐỘI VÀ ĐẤT NƯỚC
Ngàn xưa cho đến ngày nay
Khắp trên thế giới giống nhau đều toàn
Đội quân để giúp nước non
Giữ gìn cương thổ tránh phần ngoại xâm
Nhưng thời “ý hệ” hà rầm
Quân thành “của Đảng” có cần nói sao
Tức coi đất nước khác nào
Đều toàn “dưới Đảng” đồng bào còn đâu
TẾU NGÀN
(23/12/20)
**
TỪ CẦU NGUYỄN HOÀNG,
TỚI CẦU NGUYỄN VĂN
TRỖI
Nguyễn Hoàng một bậc vĩ nhân
Giúp cho nước Việt mở về phía Nam
Từ Cà Mau đến Lạng Sơn
Mới thành Đà Nẵng đặt tên cho cầu
Chỉ do công đức khác nào
Sao toàn quên lãng sau ngày Bảy lăm
Cầu Nguyễn Văn Trỗi thay tên
Công nhân thợ điện làm sao không cười
Hóa thành não trạng hổ người
Khiến dân Đà Nẳng ngậm ngùi khác đâu
Kiểu đều “quần chúng” chỉ hầu
Bảo sao nghe vậy “dẫu người Quảng Nam”
Tây Hồ xưa đã đúng toàn
Chỉ dều “dân trí” quả càng thế thôi
Đánh bom “Công Lý” hởi ơi
Cái cầu ngày ấy Saigon cũng vui
TẾU NGÀN
(23/12/20)
**
MỘT THỜI ĐÃ QUA
Một thời nước Việt theo Nga
Bảo sao nói vậy vốn là tự nhiên
Hở ra “Đế Quốc Mỹ” liền
“Ngập đầu” dân chúng sợ phiền chi ai
Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp đều tài
Bốn ông “tà lọt” Bác Hồ khác đâu
Chỉ nhằm mục đích mình hầu
Coi dân “như cứt” khác nào tầm vơ
Giờ đây ngày ấy qua rồi
Liên Xô tan rã như đều khói hương
Thật là ốt dột mọi đường
Lại nay “trải thảm” để mời Mỹ qua
Tại do cần thảy “đô la”
Nào cần “ý hệ” ta bà ngày xưa
Dân đều biết cũng chẳng thừa
Phải hoài ngợi “Bác Hồ Muôn Năm”
TẾU NGÀN
(23/12/20)

**
CON NGƯỜI VÀ TRIẾT
HỌC
Chính con người tạo nên triết học
Đều chẳng qua sản phẩm tư duy
Nhưng nào đâu phải kiểu thuần
Mà là trí tuệ bắt nguồn chiều sâu
Thành Đông Tây nói chung vẫn một
Dẫu Khổng Khâu, hay dẫu Giê su
Cho dầu Descartes, Lão Trang
Hoặc là Freud hay là Hegel
Do tính chất cái nhìn sai biệt
Hay cũng do khuynh hướng khác nhau
Khác chi cao, thấp, trong, ngoài
Cũng như thực tế, hay là siêu linh
Chỉ lập dị cố tình bởi Mác
Nhìn toàn đều “vật chất” thế thôi
Thành nên “nông cạn” tuyệt vời
“Độc tài vô sản” hại đều nhân văn
TẾU NGÀN
(23/12/20)
**
CHỮ “ĐẠO” TRONG KHỔNG,
VÀ CHỮ “ĐẠO” TRONG
LÃO
Thật ra đều chỉ một thôi
Nhưng nhìn nhằm dưới cái nhìn khác nhau
Khổng nhìn thành cái “Đạo Trời”
Lão nhìn qua cái “Đạo Toàn Huyền Vi”
Kiểu nhìn cao thấp khác gì
“Thiên nhân tương dữ” khác chi con người
Khổng nhằm cụ thể “Đạo Đời”
Lão nhìn cao tột “Khoảng Trời Hư Không”
Khác đâu Lão, Khổng một dòng
Kiểu đều con nước chảy vào Biển khơi
Lão như dòng nước đáy sâu
Khổng toàn mặt nước kiểu hầu thênh thang
“Trời” thành bao quát mọi đàng
“Đạo” là ý nghĩa chứa toàn bên trong
Người hoài nhận thức đa đoan
Để khi “đạt Đạo” vẫn toàn “Một” thôi
MÂY NGÀN
(23/12/20)
**
HÔN NHÂN SONG SINH
Chuyện cười vẫn cứ xảy ra
Chỉ vì đám cưới hai nhà song sinh
Hai anh em lấy hai chị em
Cùng sinh đôi cả khiến phần nhiêu khê
Dễ chi phân biệt mọi bề
Thằng nào con chị đứa nào con em
Cũng như ngược lại tròn trèm
Con nào mới vợ thật tình thằng mô
Khiến cho dễ bé cái lầm
Nếu trong bóng tối đâm sầm vào nhau
Tưởng hay nhưng hóa dở hầu
Hay điều trái lại cũng nào khác chi
Thành nên chuyện thảy mê ly
Dẫu cho khôn dại khác gì ở đây
Ngay tình dụng ý đều hay
Để thành bắt cá hai tay quả cừ
TẾU NGÀN
(22/12/20)

**
CON NGƯỜI VÀ “CHÍNH
TRỊ”
Làm sao biết được con người
Ở trong “tâm khảm” dễ nào đoán ra
Nên thường đời chỉ sa đà
Nhìn “bề ngoài” cả gọi là niềm tin
Để thành thành “đá nổi lông chìm”
Để toàn “bị hớ” như chim vào lồng
Tạo nên xã hội “lên đồng”
Tung hô “lãnh tụ” thêm càng thảm thương
Trong khi sự thật mọi đường
Con người phải xét những điều làm ra
Tức là kết quả sâu xa
Đem cho xã hội mới là tự nhiên
Ngoài ra còn một nỗi niềm
Từ về nguyên lý có tìm ra không
Hay đều chỉ kiểu bốc đồng
Hoặc làm “trái khoáy” nào mong được gì
Vậy nên dân chủ khác chi
Đó là “nguyên lý” trên đời cần theo
Còn như mọi loại “độc tài”
Thật trên thực tế chỉ đều mị dân
Hiện nay nước Mỹ Trump
Người theo “nguyên tắc” đã nên rõ ràng
Khiến cho “khuynh tả” điếm đàng
Nhằm vào “phá bĩnh” thật càng tệ thay
Vả chăng kết quả đến nay
Trump làm được tỏ ra chân tài
Thành nên “nghiên cứu” kiểu hài
Thảy toàn “trớt hướt” tạo cười khác chi
NGÀN DẶM
(22/12/20)
**
NHỮNG TÊN DẠI CHỮ
Xưa Phạm Công Thiện khác gì
Một tên dại chữ ai bì được sao
Giờ thêm kiểu Nguyễn Hữu Liêm
Cũng nòi dại chữ khó tìm đâu ra
Hệt tay trí thức ba hoa
Hoàng Duy Hùng đó lại là luật sư
Thảy toàn một đám khật khừ
Gạt dân khoác lác y như bầy khùng
“Triết gia” phong thảy não nùng
Dạng Trần Đức Thảo tột cùng khác chi
Dân ta đều thảy mê ly
Bao tay nói khoác lạ gì nữa sao
Khiến toàn lịch sử ba đào
Những nay đại bịp thảy đều nên danh
Kiểu toàn trí thức thập thành
Có chi ích lợi nhân quần cả đâu
TIẾU NGÀN
(22/12/20)
**
NGUYỄN HỮU LIÊM, CHỈ
KIỂU MỘT TÊN “DẠI
CHỮ”
Nực cười tay Nguyễn Hữu Liêm
Một tên “dại chữ” ưa chường mặt ra
Khác nào “trí thức” ba hoa
Lại đang dạy học California Hoa Kỳ
Giáo sư “triết học” còn gì
Loại này lên lớp chỉ làm dân ngu
City College lu bù
San Jose đó, cần nào nói thêm
Hát đều luận điệu cũ mềm
Thảy hầu loạn chữ càng thêm não nùng
Hô toàn “sử tính” nhập nhùng
Lạm từ “ý thức” thảy khùng thảy điên
Trở thành huyền hoặc huyên thiên
Loạn ngôn triết học khác chi tên khùng
Đặt điều “sử Việt” chập chùng
Kiểu nhằm “láu cá” phản thùng khác đâu
Một tên điên loạn chỉ hầu
Xưa Phạm Công Thiện cũng nào khác chi
Loại đều đạp cứt thảy khi
Sau bao năm vẫn y sì như xưa
Viết toàn những ý bứa bừa
Chưởi hay tâng bốc về Hồ Chí Minh ?
Cốt nhằm xuyên tạc thật tình
Dẫm lên lịch sử khách quan nước nhà
Giọng nhằm điếu đóm tà ma
Óc đầu đĩ điếm oan gia khác nào
Ngu dân kiểu phản đồng bào
Liêm thành ba trọn tào lao còn gì
Lại vừa trơ trẽn ngu si
Hiểu chi về Mác thế nào cho cam
Mác xưa duy vật thảy toàn
Đem “duy tâm hóa” quả càng dại thay
Ông Hồ thật sự khác đâu
Con người “cộng sản” xưa nay ai lầm
Bây giờ lại “hóa thánh thần”
Toàn sai nguyên lý mọi phần quả vui
Ông làm cách mạng theo Nga
Có đâu truyền thống của đều Việt Nam
Thành nên khác hẳn Tây Hồ
Cũng như trái với đều Sào Nam
Nguyễn Hữu Liêm định cà lăm
Cốt điều lấp liếm ai nào không hay
Ai vào Facebook thấy ngay
Cai bài viết ấy thảy làm buồn nôn
Thật là kiểu “cái cùng con”
Giống nói nước Việt nay thành thế kia
Tạo thêm lịch sử đầm đìa
Toàn điều uẩn khúc tội về nơi đâu
Nhưng mà tệ nhất “ngu dân”
“Nhập nhòe lịch sử” phải cần nói sao
Đưa toàn luận điệu tào lao
Tưởng mình “hay chữ” khác nào thảy ngu
Trở thành lỗi phạm thiên thu
Những loài “trí thức” kiểu đều đảo điên
Khác chi “con chó” xích xiềng
Bởi điều “ý hệ” vòng ngoài vòng trong
Tội đồ dân tộc một dòng
Phản toàn khoa học ở trong cõi đời
Để thành nửa chuột nửa dơi
Toàn ngu lại tưởng “tuyệt vời” hơn ai
PHƯƠNG NGÀN
(22/12/20)
**
HẬU DUỆ “BÁC HỒ”
Đây là hậu duệ “Bác Hồ”
Sợ dân ngu lại chỉ làm dân ngu
Khiến cho cái bảng chỉ đường
Chua thêm ở dưới đều toàn kiểu ngu
Đọc lên nào khác bú dù
Kiểu “quần chúng hóa” thiên thu dại khờ
Nước ta nay có ai ngờ
Dân ngu thậm tệ vật vờ bởi đâu
TẾU NGÀN
(22/12/20)

**
MUỐN RA
Muốn ra thì cứ mà ra
Cần gì đón trước rào sau lạ kỳ
Báo Người Lao Động khác chi
Cầm đèn đi trước dẫn đường ô tô
Cử tri cả nước vơ vào
Cứ hoài mửng ấy làm sao không cười
Dân toàn cái miệng ngậm rồi
Tha hồ mà nhét dám nào nhả ra
TẾU NGÀN
(21/12/20)
**
VẠN VẬT ĐỔI THAY
Cái thời cách mạng mới lên
Bác Hồ nói vậy để mềm lòng dân
Còn nay cán bộ đâu cần
Ích chi đầy tớ của dân lặp hoài
Thành nên đã bỏ lâu rồi
Mấy khi nhắc nữa cũng thời đúng thôi
Đảng nay đã vững quyền rồi
Dân đều biết cả cần nào lời xưa
TIẾU NGÀN
(21/12/20)
MỤC LỤC
14987.
PHẢI CẦN NÓI MỘT CHÚT VỀ THỜI SỰ NƯỚC MỸ HIỆN NAY
(24/12/20)
14988.
CÁI ĐẦU BỊ NHUỘM (24/12/20)
14989.
CON GÁI BA MIỀN (23/12/20)
14990.
NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG (23/12/20)
14991.
TRIẾT HỌC VÀ ĐẠO HỌC (23/12/20)
14992.
Ý NGHĨA CỦA TRIẾT HỌC (23/12/20)
14993.
QUÂN ĐỘI VÀ ĐẤT NƯỚC (23/12/20)
14994.
TỪ CẦU NGUYỄN HOÀNG TỚI CẦU NGUYỄN VĂN TRỖI (23/12/20)
14995.
MỘT THỜI ĐÃ QUA (23/12/20)
14996.
CON NGƯỜI VÀ TRIẾT HỌC (23/12/20)
14997.
CHỮ “ĐẠO” TRONG KHỔNG, VÀ CHỮ “ĐẠO” TRONG LÃO
(23/12/20)
14998.
HÔN NHÂN SONG SINH (22/12/20)
14999.
CON NGƯỜI VÀ “CHÍNH TRỊ” (22/12/20)
15000.
NHỮNG TÊN DẠI CHỮ (22/12/20)
15001.
NGUYỄN HỮU LIÊM, CHỈ KIỂU MỘT TÊN “DẠI CHỮ” (22/12/20)
15002.
HẬU DUỆ “BÁC HỒ” (22/12/20)
15003.
MUỐN RA (21/12/20)
15004.
VẠN VẬT ĐỔI THAY (21/12/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét