TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 382
BỆNH TẬT CÁ NHÂN SO
VỚI “BỆNH TẬT” XÃ HỘI
(I)
Cá nhân là mỗi con người
Đều cơ thể sống trên đời lạ chi
Khiến bệnh tật thường khi vẫn có
Chỉ do điều bất trắc tự nhiên
Gây nên thể trạng bất thường
Tạo cho thân xác mọi đường hắt hiu
Rồi sức khỏe một khi đã kém
Tất cuộc đời “hiệu qua” thua đi
Thành ra chữa bệnh khác gì
Đều nhằm lối thoát thảy khi rất cần
Giúp cơ thể trở về lành mạnh
Gồm xác thân, thể trạng, tinh thần
Nhưng mình “định bệnh” dễ lầm
Thành nên cần phải có người “chuyên môn”
Nhưng bác sĩ vẫn còn lầm lẫm
Nếu gặp khi trình độ thảy cùn
Khác chi “may thuốc phải thầy”
Mới thành hiệu nghiệm trên đời hẳn nhiên
Sai một chút khiến đi một dặm
Nếu đều không sáng suốt trên đời
Nên so “xã hội” khác nào
Vì trên “nguyên tắc” khác nào cá nhân
Chỉ khác cái là đời “dài mãi”
Còn cá nhân chỉ thảy “trăm năm”
Song đều vẫn bệnh hà rầm
Như trời trở gió khiến làm xương đau
Kiểu nhẹ nhất phong hàn cảm mạo
Còn nặng hơn bệnh khớp kêu la
Dẫu chi cũng bệnh ta bà
Lẫn muôn thứ bệnh ai mà không hay
Chỉ chữa khỏi thì tày khỏe mạnh
Còn nếu không hóa bệnh kinh niên
Để càng đau yếu nhãn tiền
Kiểu thành “mãn tính” có đùa được đâu
Nhưng chữa khỏi đều cần khoa học
Đâu phải thuần “bùa lú” chủ quan
Bởi đều “cảm tính” thảy toàn
Để hoài nuôi bệnh khiến càng thảm thương
Vả y học luôn đường tiến bộ
Có phải đâu “dừng lại” mãn mùa
Đến như “dược phẩm” tiến hoài
Vì nhờ khoa học suốt đời khai thông
Thành hại thảy nếu nhằm “cuồng tín”
Chỉ tin điều “bùa chú” nhất thời
Chữa nhằm theo kiểu u mê
Bệnh lành không thấy ê chề nhiều thêm
Kiểu “thuyết Mác” một lần xuất hiện
Làm nhân quần tê tái mọi bề
Trăm năm hậu quả nặng nề
Tạo nhiều “hệ lụy” mọi bề thảm thương
Bởi vì thảy trật đường khoa học
Do toàn đều cảm tính chủ quan
Thành sai xã hội thảy toàn
Cả sai lịch sử khiến càng trớ trêu
Nó chỉ thảy làm nghèo xã hội
Do rõ ràng kinh tế đều sai
Khiến phi khoa học dài dài
Gây toàn nghịch lý mấy ai không cười
Nên sai cả thảy về nhân bản
Vì chủ trương quan điểm “độc tài”
Khác chi “mê tín” kiểu hài
“Thánh thần giai cấp” thảy đều ngu si
Quên tất cả con người thực tế
Cần bản thân đều có học hành
Mới toàn hiểu biết đành rành
Mọi điều khoa học lẫn điều khách quan
Lại “tính khí” trời sinh cả thảy
Đều “dở, hay” tùy mỗi cá nhân
Có đâu “giai cấp” mọi phần
Mác ngu bỏ mẹ có cần nói sao
“Phản truyền thống” tơ hào là vậy
Để chuộng điều “giai cấp đấu tranh”
Kiểu toàn “mê tín” mọi phần
Bởi vì “cuồng tín” chỉ vào Hegel
Vừa “nghịch lý” vừa thành phi lý
Do tin vào “biện chứng” khác sao
Đó đều “quan điểm” tầm phào
Tư duy khoa học chỉ thành mông lung
Để khiến thảy hoàn toàn mờ mịt
Bởi toàn đưa cảm tính lên ngôi
Thành ra Mác chỉ hại đời
Ngược toàn “truyền thống” lẽ nào không kinh
Bởi lịch sử của toàn nhân loại
Vốn đi theo “tuyến tính” đều càng
Còn như “cách mạng” mọi đàng
Cốt nhằm giải quyết nhất thời khúc quanh
Đâu có phải từ A đến Z
Kiểu Mác “tin” hóa thảy toàn ngu
Thành nên tối mịt tối mù
Hóa toàn “ảo tưởng” thiên thu dại khờ
Hủy tất cả những gì “đạo đức”
Theo nhãn quan được Mác rêu rao
Quy đều “Tư sản” tầm phào
Để nhằm “Vô sản” tào lao ai bằng
Đều khiến thảy phản toàn khoa học
Lẫn cả điều triết học đều ngu
Khác chi tội Mác thiên thu
Đưa ra “ngụy thuyết” khác đâu vậy nào
Bởi tác phẩm viết đều ngụy biện
Nhằm “vì giầy phải thảy gọt chân”
(II)
Cái ngu đến độ chần dần
Hỏi ai chẳng thấy mọi phần khác sao
Nhưng bởi chỉ vì ép uổng
Bởi “độc tài”mà phải buộc theo
Thành nên Các Mác chỉ lèo
Hại toàn nhân loại tội đồ muôn năm
Bởi quái dị “Độc tài vô sản”
Mà nước Nga trước nhất đã lầm
Lỗi này do bởi Lênin
Ép dân Nga thảy niềm tin dại khờ
Khiến “Liên Xô” một thời xìu ễnh
Bảy mươi năm cũng sụm bà chè
Biết bao phung phí ai dè
Cuối cùng “công cốc” ai người chẳng kinh
Chỉ có thảy linh đình lừa dối
Bằng “tuyên truyền giả tạo” lạ chi
“Ngu dân” là tội thảy khi
Bế toàn nhận thức khác đâu buồn cười
“Hủy văn hóa” khiến thành tội ác
Bảy mươi năm “lỗ hổng” đều toàn
Tư duy khuôn đúc “một chiều”
Thêm toàn “xu nịnh” mọi điều đau thương
Làm “văn học” thảy dường bại họa
Nay chỉ thành “cặn bã” còn lưu
Thành ra hại thảy nhân quần
Đó là tội Mác lẫy lừng khác đâu
Bởi tư bản “nếu còn lỗ hổng”
Sao không tìm cách khắc phục đi ?
Vẫn trong “truyền thống” khác gì
“Văn minh nhân loại” đã ngoài ngàn năm
Mác lại cố tìm đường phá tán
Biến trở thành “tà thuyết” khác sao
Bởi đều “ngụy thuyết” ào ào
Nói điều “trí trá” nghẹn ngào nhân gian
Kiểu cái cây sâu còn vài chỗ
Không bắt sâu nhằm “chặt gốc” đi
Khác nào Mác chỉ ngu si
Tin càn “biện chứng” còn chi lạ nào
Đó khiến thảy tầm phào quan điểm
Lại tưởng lầm “khoa học” quả hay
Nghĩ thành “Tư bản tự chôn”
Điều toàn “ảo tưởng” có đâu khác gì
Bởi nguyên lý thảy khi đảo ngược
Có khi nào máy chạy được đâu
“Cái ngu vĩ đại” kiểu hầu
Lại hô “trí tuệ đỉnh cao” quả lèo
Vì con người thảy đều thoái hóa
Chỉ có còn đầu óc nịnh suông
Nước Nga bị thảy vong thân
Bảy mươi năm ấy còn cần nói sao
Chẳng những vậy lan tràn nhân loại
Khiến chịu chung số mệnh trăm năm
Đông Âu bằng chứng rõ ràng
Cũng rồi sụp đổ vẽ vang chút nào
Hay Á châu chụp vào Trung Quốc
Cả Mỹ châu tận đến Cu ba
Đều toàn sáo ngữ ba hoa
Thực ra “ngắt ngứ” có mà lạ sao
Nhưng ai dám nói điều “ngược lại”
Bởi thảy đều “đông cứng xi măng”
Bên trong lõi sắt có toàn
“Độc tài vô sản” khó càng thoát ra
Bởi nó thảy “cây rừng” rậm rạp
Dâu dễ nào tìm cách phát quang
Nhưng đều hũ nút thảy toàn
Khiến hoài ngưng trệ mới càng thảm thương
Bởi tất cả bít bung mù mịt
Còn thấy đâu ánh sáng mặt trời
Thấy đâu Chân lý loài người
Biến toàn Công lý cong đều mọi nơi
Tội của Mác tầy trời là thế
Bởi khiến đều nhân loại vong thân
Tự do dân chủ chết trân
Phá hầu tiềm lực toàn dân khác nào
Nước còn thảy chỉ toàn cây bụi
Bởi cây cao đẳng gốc thảy rồi
Quả đều “lở đất long trời”
Tinh hoa dọn sạch để còn cỏ lau
Thành thật sự “thiên đàng” nào có
Chỉ toàn điều ngụy biện thế thôi
Việt Nam quả chẳng khác nào
Ông Hồ “đem Mác” về từ Liên Xô
Ngoài mặt thảy “nhân danh” cứu nước
Ý cự đều Đế quốc, Thực dân
Nhưng trong lại khác mọi phần
Để làm “Cộng sản Đệ tam” rõ ràng
Nên thuyết Mác nếu toàn mà đúng
Công “Cụ Hồ” quả thảy vô biên
Ngặt điều nó hỏng nhãn tiền
Thành ông “trách nhiệm” với toàn quốc dân
Khiến đất nước mọi phần “hổn loạn”
“Ba mươi năm chính chiến” khác nào
Tuyên truyền dân thảy “tự hào”
Nhưng về thực chất lại đào hố chôn
Bởi “bế tắt mọi đường kinh tế”
Phải làm cho xã hội cùn mằn
Khiến thành lịch sử khựng toàn
Giờ so thế giới quả càng bằng ai
Dầu quá khứ hy sinh quá đổi
Thảy mọi đàng vật chất, tinh thần
(III)
Vong thân đều thảy mọi phần
Bởi vì “sống ảo” vạn lần vậy thôi
Biết bao lớp “chết vì” chinh chiến
Thêm lố đều “xu nịnh” cơi lên
Khiến toàn kiểu sống bồng bềnh
Làm cho “tiêu cực” rộng thênh mọi đường
Nên lịch sử hết còn chọn lọc
Mà thảy đều thoái hóa tự nhiên
Lớp này lớp khác huyên thiên
Cùng nhằm bá cổ để đều thối lui
Nhưng giả dối xưng toàn “tiến bộ”
Lạc hậu thêm chỉ tổ hại đời
Hại đều xã hội rụng rời
Bởi điều ngay thẳng thảy nào còn đâu
Thành “áp bức” chỉ hầu là thế
Bởi vì đều “tiêu cực” thắng bong
Nhân danh “nệ thức” thảy toàn
Biến đều “lý tưởng” kiểu trên danh từ
Hay nếu nói “ngụy từ” mới đúng
Mọi lỗi này bởi Mác mà ra
Gây nên hệ lụy ta bà
“Đầu sao đuôi vậy” chỉ là tự nhiên
Bởi Mác dẫu nhân danh “giải phóng”
Nhưng thật toàn nô lệ con người
Bởi đều “lạm dụng danh từ”
Nhưng sai “nguyên lý” thành đều bá vơ
Khiến “Cộng sản” kiểu đều như vậy
Bởi thực ra chẳng chút khách quan
Mà toàn “cảm tính” rõ ràng
Vì do “hạn chế” mọi đàng tư duy
Ngay bốn ông Đồng, Chinh, Giáp, Duẩn
Thật ra đều cũng có khác đâu
Chỉ đều “ta lọt” ông Hồ
Để tin Lê Mác thảy đều rập khuôn
Đâu có chút tư duy độc lập
Dẫu có đều chẳng “dám” nói ra
Khiến làm lịch sử sa đà
Uổng cho đất nước giống nòi Việt Nam
Thành nạn nhân khác nào thuyết Mác
Gần trăm năm bộ thảy ít đâu
Nhưng ai dám “phá rào” nào
Bởi vì tư lợi thảy đều gắn vô
Tức đều thảy “cá nhân chủ nghĩa
Lại nhân danh “xã hội” ào ào
Nhưng khi không có “con người”
Thành nên “xã hội” có nào dễ đâu
Chỉ chẳng qua “đàn bầy” cả thảy
Mác thành ra “phản động” rõ ràng
Bởi nhằm “lội ngược nhân gian”
Cấp toàn “vật chất” quả càng khác sao
Mà “vật chất”, tinh thần đâu có
Thành chẳng qua Mác chỉ “bịp đời”
“Tinh thần” lừa dối khơi khơi
Thảy sai “nguyên lý” có nào còn tin
Để từ đó “Thiên đàng cộng sản”
Chỉ thành ra “ý niệm hàm hồ”
Nội dung đâu có chút nào
Nội “hàm trống rống” tơ hào vậy thôi
Thành Mác quả khác đâu tội ác
Khiến “triệt tiêu” thảy cả loài người
Chỉ còn “sinh vật” trên đời
Chỉ ăn, chỉ sống, chỉ nhằm đấu tranh
Tiêu diệt thảy mọi điều ý hệ
Để thế vào “ý hệ” tầm phào
Đều toàn giả tạo khác nào
Hay là “bánh vẽ tào lao” buồn cười
Nên nay muốn con người “giải phóng”
Đời phải toàn “thuyết Mác vứt đi”
Mới đều cứu nước lạ gì
Cứu toàn xã hội có chi khác nào
Đó “trách nhiệm mọi người cộng sản”
Nếu óc đầu sáng suốt hôm nay
Còn hoài “mê tín Bác Hồ”
Thảy đều “tiêu cực” khác nào thế đâu
Khiến thực tế trở thành “phản động”
Đưa “Bác” vào khắp thảy Chùa chiền
Nhằm thờ “kiểu Phật kiểu Tiên”
Thật toàn nhảm nhí mọi miền đều hay
Cả nhục nhã khác nào dân tộc
Thảy ngàn năm văn hiến tiêu tàn
Chỉ còn gian dối mọi đàng
Hỏi ai “trách nhiệm” việc toàn ở đây
Đó trước tiên chỉ do chính Mác
Xướng lên điều “vô sản độc tài”
Khiến thành lạm dụng chỉ hoài
Bởi đều “tiêu cực” có nào khác đâu
Làm đảo lộn cả toàn xã hội
Bởi còn đâu mọi cái tinh hoa
Như “trồng chuối ngược” quả là
Đầu đều chúc xuống chân thành đưa lên
Cả dân tộc hóa toàn như vậy
Người nhìn vào sao lại chẳng cười
Thành nên sai một đi mười
Vẫn toàn “ca ngợi” khiến càng tiếu lâm
Vì khách quan nào đâu có nữa
Mà chỉ đều kiểu thảy chủ quan
Hay nhằm “lươn lẹo” vẫn toàn
Con người ngay thẳng có còn nữa sao
Nên chẳng khác đều thành “bệnh tật”
“Bệnh kinh niên” khó chữa được lành
(IV)
Trừ khi sáng suốt đành rành
Nhìn ra “có bệnh” mới thành chữa ngay
Bởi nếu không rồi ngày cũng “chết”
Qua thời gian đâu có “thuốc tiên”
Chỉ đều tại Mác nhãn tiền
Kiểu con “vi rút” ai liền không hay
Nó tiêm nhiễm vào đều êm ái
Ngay từ đầu có thảy lạ chi
Nhưng khi phát bệnh ra thì
Khó điều “chạy chữa” thành khi buồn cười
Bởi đơn giản nó thành “Cơ thế”
Bệnh “tự nuôi” thiên hạ hiểu sao
Cá nhân đất nước khác nào
Đều cùng thể trạng có đâu phân gì
Đó chỉ kiểu “tế bào” cơ thể
Thảy “bệnh” đều cơ thể đâu lành
Tức toàn “tiêu cực” hoành hành
Nước đâu lành mạnh chỉ thành vậy thôi
Bởi tất cả chỉ đều “sợ hãi”
Thảy cùng chung trên dưới một màu
Vẫn đều tại Mác khác đâu
“Độc tài vô sản” ban đầu rước vô
Nó khiến thảy mất đều “đề kháng”
Để trở thành “liệt kháng” khác nào
Thành ra “nuôi bệnh” không sao
Còn mà “chữa bệnh” có nào muốn đâu
Chỉ “tâm lý loài người” thường có
Luôn toàn đều “giấu bệnh” xưa nay
Nên ai vạch thảy đều “thầy”
Lại coi như “giặc” phù râu chỉ càng
Cái tệ hại đời toàn là vậy
Chỉ xét về mọi cái đã qua
Còn trong hiện tại sa đà
Thảy đều “ngoan cố” ai mà lạ sao
Đó cũng bệnh của toàn nhân loại
Dân tộc nào vẫn có khác đâu
Thành nên Chân lý chỉ hầu
Mọi điều tuyệt đối phải đều khách quan
Phải nhận thức theo toàn khoa học
Còn Mác thành “tà thuyết” khác chi
Nhưng còn điều nữa lạ gì
“Phong trào dân chủ” cũng thì thế thôi
Nếu không toàn “cuội” lạ nào
Cũng đều “thuốc xức bên ngoài” lạ chi
Kiểu vẫn chỉ “cao đơn hoàn tán”
Đâu thể nào trị được “tủy xương”
Một khi “thuyết Mác” vẫn còn
Vẫn hoài “nuôi bệnh” có toàn khác đâu
Nên thực chất dân mình thường “dỏm”
Chỉ kiểu đều chữa bệnh “bề ngoài”
Nó đâu khoa học chút nào
Lại thêm “nuôi bệnh” càng hoài về sau
Kiểu ông Hồ trước kia đâu khác
Rước Mác vào “chữa bệnh” Thực dân
Cả như Phong kiến tưởng cần
Bởi vì nghe nói “Mác toàn thuốc tiên”
Ngay đến cả Lênin lầm lẫn
Hoặc chỉ nhằm “lợi dụng” uy danh
Đọc xong “Luận thuyết” cẫng lên
Cho mình tìm được “thuốc tiên” nước nhà
Để từ đó sa đà là thế
Nhưng khác nào “rước cọp đàng đuôi”
Bởi khi Mác đã vô rồi
Bệnh càng nhiễm nặng còn nào thoát ra
Thành thua thảy Tây Hồ một bậc
Bởi thấy cần “Dân trí” nâng lên
Cả như “Dân khí” mọi miền
Mới làm “Dân ích” thảy đều về sau
Nhưng ông Hồ khác đâu “ngược lại”
Chỉ dựa toàn “giai cấp đấu tranh”
Chí theo Lê Mác mọi vành
Bởi vì “cảm nghĩ”đó toàn thuốc tiên
Nhưng thực chất đâu nào phải thế
Làm chiến tranh chỉ thảy kéo dài
Chín năm thắng lợi vẫn hài
“Chia đôi đất nước” tự hào được chi
Đó “uẩn khúc” thảy khi lịch sử
Tạo ông Hồ như kiểu “cớ thôi”
Để sau Mỹ lại nhảy vào
“Chiến tranh ý hệ” tào lao lạ gì
Thêm Duẩn, Chinh, Giáp, Đồng lẽm lĩnh
Cả bốn ông tạo thảy “tuyên truyền”
Chiến tranh tan tác mọi miền
Sau này lịch sử luận vào tội ai
Bởi “dữ liệu” thảy còn lưu cả
Trước cùng sau ngày ấy “Bảy lăm”
Trong Nam, ngoài Bắc có toàn
Cả ngoài hải ngoại khó càng yểm đi
Nên lịch sử thường khi phải thật
Đó mới luôn Chân lý đường dài
Có đâu “mai một” được nào
“Tuyên truyền” chỉ có ngắn ngày rồi qua
Nên ai thảy “có công” với nước
Vẫn chỉ đều Lê Lợi, Quang Trung
Hay Trần Hưng Đạo mọi phần
Ngàn năm xuất hiện một lần lạ đâu
Cả thế giới cũng đều như vậy
Cả thảy về học thuyết thiên thu
Ngàn năm vẫn cứ còn hoài
Giống đâu “thuyết Mác” một thời rồi qua
THƯỢNG NGÀN
(07/12/20)
**
THẾ NÀO LÀ ANH HÙNG
?
Ông Đồng xưa tới Thái Lan
Đã từng khoe mẽ xốn xang thế nào
Đất nước tôi rất tự hào
Thắng hai Đế quốc khổng lồ ai hơn ?
Nước chủ nhà thấy nguồn cơn
Dùng lời đáp lại ba lơn dạt dào
Nước tôi cũng thảy tự hào
Chẳng hề đánh với nước nào gần đây
Thành ông Đồng nói cũng hay
Hoàng Sa để mất lấy ai anh hùng
Công hàm 58 nhượng toàn
Trường Sa nay cũng đâu còn chi mô ?
Thành nên cơ sở tự hào
Nếu đều không có lẽ nào chẳng kinh
Chiến tranh “ý hệ” linh đình
30 năm ấy thật tình thương sao
Phải dùng súng ống Nga Tàu
Cả nhờ lương thực khác nào tiếu lâm
Thành nên phải nói đừng lầm
Mới là “chính khách” ở trong chính trường
“Tuyên truyền” nhằm kiểu mọi đường
Khác đâu chỉ kẻ tầm thường vậy thôi
Anh hùng kim cổ trên đời
“Tự mình biểu hiện” có nào ai phong
Bởi đều đúng đắn thảy toàn
Và vì chính nghĩa mới đều hùng anh
Vô danh cho dẫu mịt mùng
Nhưng vì đại nghĩa anh mới đây
Thành nên đừng có thày lay
“Tự biên tự diễn” xưng ta anh hùng
Bởi vì xét đến tận cùng
Ngàn năm lịch sử anh hùng “lọc ra”
Có đâu thời đại ba hoa
“Nhất điều tự nhận” là ta anh hùng
Nhưng đều phương tiện nói chung
Để nhẳm dụ khị anh hùng có sao
Nên toàn tự giác mới cao
Anh hùng đâu phải cần người ban phong
Mà đều bản chất tự trong
Vượt trên đại chúng mới trang anh hùng
TẾU NGÀN
(06/12/20)
**
KẺ NGU NGƯỜI KHÔN
Người khôn nhìn thấy rõ ràng
Biết bao nhiêu chuyện bộn bàng bên trong
Kẻ ngu chỉ thấy bề ngoài
Tuyên truyền dối gạt để lòi cả ra
Nên chi khôn dại người ta
Phải cần có học hay là trời sinh
Còn đều dốt nát bùn sình
Chỉ nhìn nông cạn thật tình đáng thương
TẾU NGÀN
(06/12/20)
**
HOÀNG CƯƠNG
Hoàng Cương thằng kiểu đầu bò
Thảy toàn não trạng mịt mờ lạ sao
Lại nhằm ưa nói tào lao
Kiểu đều ý hệ có mồi khác đâu
Nói ra giọng thảy Nga Tàu
Lại còn ngoác miệng chê đều Miền Nam
Tư duy lươn lẹo rõ ràng
Chỉ đồ mách qué ai càng không hay
TẾU NGÀN
(06/12/20)
**
DO AI CẢ THẢY ?
Chỉ đều do Mác mà ra
Bởi đưa học thuyết “ba hoa chích chòe”
Thực ra có đúng chút nào
Mà toàn “ảo tưởng” tơi bời lạ đâu
Thành vô kết quả khác sao
Khiến hoài trớt hướt thảy đều vô duyên
Thế gian gây mọi ưu phiền
Bởi vì vào dễ nhưng toàn khó ra
Khác đâu kiểu cái hom lờ
Vào toàn dễ ợt mà ra được sao
Chỉ nằm chất đống khác sao
Đè nhau mỗi lớp khó nào ngo ngoe
Để thành thực tế cay xè
Trăm năm lịch sử còn gì nữa đâu
Vậy cần trách kẻ sử đầu
Còn đàn hậu duệ khác nào xuội lơ
Chỉ do cơ chế vật vờ
“Độc tài vô sản” Mác từng rêu rao
“Đấu tranh giai cấp” tầm phào
Lại thành “cái chốt” khó nào gở ra
Khiến cho cứ mãi ta bà
Liên Xô may thoát ra ngoài là hay
Còn như Trung Quốc cùi đày
Mút mùa lệ thủy dễ sao nói nào
Luật sư anh Nguyễn Văn Đài
Đã vào Youtube nói nào chẳng hay
Nhưng phân tích mới bên ngoài
Còn trong bản chất phải vào sâu hơn
Chỉ là do Mác nguồn cơn
Đưa ra lý thuyết đâu nào căn cơ
Bởi toàn cảm tính vật vờ
Tự xưng “khoa học” khiến đời lầm mê
Nhưng vào thực tế ê chề
Xi măng “đông cứng” khó bề bứt ra
Thành nên lầm lỗi sâu xa
Bản thân Các Mác quả phần đầu tiên
“Con người” quên hết nhãn tiền
Chỉ nhằm “giai cấp” thảy đều huênh hoang
Phỉnh người khờ dại hầu toàn
Tham “không giai cấp” sau càng “ngược đi”
Bởi sai khoa học lạ gì
Thành sai nguyên lý hóa khi tầm ruồng
Thảy nhằm hò hét y uông
Bánh xe “cong vẹo” đường trường chạy sao
Khác đâu lý thuyết cào cào
Sinh toàn châu chấu lẽ nào không kinh
Nghĩ rằng “voi” phải thua mình
Tức là “Tư bản phải đều tự chôn”
Mê tràn “biện chứng” héo hon
Chỉ cây gỗ chết có còn sống đâu
Thành ra Các Mác hỏng rồi
Tin điều “không tưởng” để thành hại nhân
Giờ đây phải trách mọi phần
Kẻ gây cớ sự chính là Mác thôi
Đưa ra “học thuyết” lừa đời
Kiểu toàn “bánh vẽ” bắt người phải ăn
Vậy giờ hỏi phải làm răng
Mọi điều đã trễ tràng còn nói sao
Trăm năm nước chảy qua cầu
Bao điều uổng phí tất ngồi mà than
Lòng tham không đáy vẫn càng
Hễ ai nói ngược đâu còn được yên
Nên đành chịu phận Tề thiên
Chỉ do tại Mác hóa toàn cu li
TIẾU NGÀN
(06/12/20)
**
THẰNG THÍCH ĐỨC NGU
Hễ ngu nói triệu điều ngu
Óc đầu tối mịt thiên thu dại khờ
Thích Thanh Quyết kiểu đẫn đờ
“Bác Hồ” đem sánh với cùng Thích Ca
Hay là não trạng tà ma
Bịp dân theo kiểu ta bà lạ sao
Khác chi Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng
Một thời nói thế ai cần thanh minh
Thành ra nhục thảy dân mình
Dân ngu đến độ nay gần trăm năm
Bởi đều ăn bã tuyên truyền
Đè đầu chặn cổ nhét đường miệng vô
Ngàn năm văn hiến “xuống mồ”
Dân ngu cả đám ai ngờ vậy đâu
Thích Thanh Quyết cũng quả hầu
Kiểu thằng “Đại biểu” nên nào khác chi
Cuộc đời thảy chỉ ngu si
Trăm năm còn lại tiếng cười ngàn sau
Lừa dân tội ác khác nào
Thành điều sỉ nhục có âu hiểu toàn
Lửa đều sinh khói bộn bàng
Tuyên truyền mửng đó ai hàng đầu tiên
Tạo nên huyễn trạng huyên thiên
Trăm năm đất cục mọi miền khác đâu
TIẾU NGÀN
(06/12/20)

**
THẰNG NGU NÓI NGU
Hoàng Cương chỉ thảy tên ngu
Cũng lên Facebook để lòi đuôi ra
Hiểu về giáo dục tà ma
Biết chi Miền Bắc hay là Miền Nam
Rõ chi truyền thống đâu toàn
Rõ chi ý nghĩa từ đâu kế thừa
Bắc toàn thừa kế “Liên Xô”
Hay là “Trung Cộng” hắn nào biết đâu
Miền Nam dân tộc chỉ hầu
Tiếp thu của Pháp với đều phương Tây
Nhưng toàn nòi Việt xưa nay
Ngàn năm văn hiến vẫn mà khác sao
Thằng ngu lại nói tào lao
Nói toàn ngược lại lòi đuôi dại khờ
Cái đầu xơ mít tới giờ
Chỉ vì nhồi sọ ai ngờ vậy sao
Chờ qua lịch sử ba đào
Nước nhà sáng lại chỉ vào tương lai
Còn giờ tụi dại dài dài
Hoàng Cương đó hẳn chỉ đều loại ngu
MÂY NGÀN
(06/12/20)
**
VẤN ĐỀ KHÁCH QUAN
Điều cần là chất khách quan
Phải đâu ngôn ngữ sài lang bên ngoài
Bởi nay dù tỷ tư người
Thật ra “Trung Quốc” có bình thường đâu
Mà đều sản phẩm chỉ hầu
Hay thuần “thân xác” nhưng đầu trống trơn
Thảy đều công cụ xanh rờn
Tức là “công cụ đỏ lòm” vậy thôi
Vẫn toàn sản phẩm của Mao
Một thời “hổn loạn” dễ nào ai quên
“Biển người” chiến thuật vang rền
Bây giờ lại nhắm phủ đều nhân gian
Đó là sự thật đâu oan
Trừ thằng điếu đóm hay hoàn toàn ngu
Mới binh “Trung Quốc” lu bù
Thật ra “Tàu Cộng” có nào Trung Hoa
Giờ đều “khuynh tả gian tà”
Cầm quyền một đám “ba hoa chích chòe”
Gạt toàn lịch sử ai dè
Gạt toàn nhân loại khù khờ mới tin
Đó là thực chất kìn kìn
Hay điều chỉ thảy vấn đề khách quan
Kiểu đều gian dối thắng toàn
Còn điều nhân bản cứ càng thua đi
TẾU NGÀN
(06/12/20)
**
TỪ CẤP TIẾN, TẢ
KHUYNH,
RỒI TỚI NGƯỜI “CỘNG
SẢN”
Những người cảm tính tràn trề
Tinh thần cấp tiến mọi bề khác đâu
Kiểu như Bác sĩ Quỳnh Hoa
Đã từng “khuynh tả” ta bà một khi
Bởi đều xã hội hiểu gì
Biết nào khoa học mới khi buồn cười
Còn thêm triết học dốt đui
Đâu hay ông Mác “gạt đời” trớ trêu
Thành ra quan điểm toàn lèo
Tự cho mình mới thảy đều hơn ai
Cuối cùng kết quả chỉ hài
“Sáng lòng sáng mắt” một khi du vào
Để rồi “trải nghiệm” khác nào
Thảy đều thực tế muôn đời không quên
Hóa ra rác rến bồng bềnh
Trên dòng “sông đỏ” ngập tràn một khi
TẾU NGÀN
(05/12/20)
**
NGƯỜI HÙNG TRUMP
Trump quả đúng người hùng
Làm cho Tàu cộng điên khùng một khi
Nên loài khuynh tả lạ gì
Cốt binh Tàu cộng chửi đều Trump
TIẾU NGÀN
(05/12/20)
**
KIM CƯƠNG VÀ THAN
CHÌ
Dẫu từ một thỏi than chì
Lệch đi một cái hóa đều kim cương
Bởi do bản chất cácbon
Lạ chi cấu trúc biến toàn vậy thôi
Khác đâu câu chuyện buồn cười
Một người ở Mỹ thiên tài lộ ra
Thành nhà toán học bao la
Chỉ vì du đãng đập đầu một khi
TẾU NGÀN
(05/12/20)
**
ĐỀU DO
Đều do Các Mác mà ra
“Đấu tranh giai cấp” hẳn là thế thôi
Bởi khi “vô sản” lên rồi
Loay hoay nào biết làm gì nữa đâu
Thành ra xã hội chỉ tồi
Thảy đều bế tắt từ đầu tới đuôi
Con người đầu óc chột thui
Dễ chi sáng tạo mà hầu cóp theo
Thành nên kết quả chỉ nghèo
Bởi vì nguyên lý đã lèo từ lâu
“Đỉnh cao trí tuệ” có đâu
Mác như con gián rớt vào trong khe
Ngôn từ thảy dạng huê hòe
Mà trong thực chất ai dè vậy sao
Để khi “trải nghiệm” thấy rồi
Cho dầu “vỡ mộng” phải đành toàn câm
TẾU NGÀN
(05/12/20)
**
CON CHÓ VÀ CON NGƯỜI
Hỏi ra con chó ăn gì
Nó ăn toàn “cứt” của người lạ đâu
Giờ đây “người” lại ăn vào
Khác chi ăn cứt của mình hay sao
Vậy mà có “Phó Giáo Sư”
Mang danh “Tiến sĩ” kiểu như Lâm Biền
Lại toàn giở giọng huyên thiên
Cho là “văn hóa” của người Việt Nam
Thói quen “úp chụp” quả toàn
Cái gì mình thích “gán” lên cho người
Nhân danh “giai cấp” thảy rồi
Nhân danh “đất nước” ai người đâu quên
Nhân danh “ý hệ” vang rền
Đụng đâu nói đó tênh hênh cuộc đời
Thành ra “nịnh bợ” không ngoài
So người với chó còn nào hơn chi
TẾU NGÀN
(05/12/20)
**
MẠNH TỬ VÀ LÃO TỬ
“Nhân tâm thiên lý” biết rồi
Đó lời Mạnh tử ai nào không hay
Khác chi Lão tử xưa nay
“Vô vi” bao quát thảy đời sạch trơn
TIẾU NGÀN
(05/12/20)
**
HIỂU ĐƯỢC NGƯỜI XƯA
Hiểu ra được Khổng mấy người
Còn mà hiểu Lão trên đời có đâu
Bởi dầu Khổng ở trên cao
Nhưng về Lão lại mấy lần còn hơn
Thành đời vẫn chỉ nguồn cơn
Phàm phu tục tử xanh rờn vậy thôi
May ra chỉ biết đoán mò
Còn thường thói tục cúi đầu mà đi
TẾU NGÀN
(05/12/20)
**
LẢO TỬ “CỠI TRÂU”
Sao không Lão tử cởi bò
Hay là cỡi cọp mà thành cỡi trâu
Bởi trâu “tự tại” khác đâu
Nên người cỡi nó phải ngàn lần hơn
Dễ đâu “vô sản” đỏ lòm
Kiểu đều “bần cố” ngoi lên được nào
Mà toàn trí tuệ trời cho
Ngàn năm tinh túy mới thành thánh nhân
NGÀN TRĂNG
(05/12/20)
**
LỜI NÓI VÀ CON NGƯỜI
Lời hay cần phải “của ai”
Mà hoài “luôn đúng” mới đều lời hay
Lão Trang, Khổng Mạnh khác sao
Bởi đều nói đúng mới thành thánh nhân
Ngay khi kể cả người dân
Bình thường bá tánh vẫn đâu lạ gì
Duy điều khác biệt mọi đường
Đó thường chỉ gặp “nhất thời” vậy thôi
Trừ khi hệ thống sâu xa
Mới thành tư tưởng triết gia muôn đời
Trong khi lời nói ởm ờ
Gạt người thảy dỏm dầu là của ai
Khiến cho mọi sự chỉ hài
Lấy người làm chuẩn tôn lời theo sau
Đều nhằm gian xảo khác đâu
Kiểu toàn cả vú lấp hầu miệng em
TRĂNG NGÀN
(05/12/20)
MỤC LỤC
14881.
BỆNH TẬT CÁ NHÂN SO VỚI “BỆNH TẬT” XÃ HỘI (07/12/20)
14882.
THẾ NÀO LÀ ANH HÙNG ? (06/12/20)
14883.
KẺ NGU NGƯỜI KHÔN (06/12/20)
14884.
HOÀNG CƯƠNG (06/12/20)
14885.
DO AI CẢ THẢY ? (06/12/20)
14886.
THẰNG THÍCH ĐỨC NGU (06/12/20)
14887.
THẰNG NGU NÓI NGU (06/12/20)
14888.
VẤN ĐỀ KHÁCH QUAN (06/12/20)
14889.
TỪ CẤP TIẾN, TẢ KHUYNH, RỒI TỚI NGƯỜI “CỘNG SẢN”
(05/12/20)
14890.
NGƯỜI HÙNG TRUMP (05/12/20)
14891.
KIM CƯƠNG VÀ THAN CHÌ (05/12/20)
14892.
ĐỀU DO (05/12/20)
14893.
CON CHÓ VÀ CON NGƯỜI (05/12/20)
14894.
MẠNH TỬ VÀ LÃO TỬ (05/12/20)
14895.
HIỂU ĐƯỢC NGƯỜI XƯA (05/12/20)
14896.
LẢO TỬ “CỠI TRÂU” (05/12/20)
14897.
LỜI NÓI VÀ CON NGƯỜI (05/12/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét