TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 385
“TRÍ THỨC” VÀ VẤN ĐỀ
“GIAI CẤP” CỦA XÃ HỘI
Đây thực tế ngàn đời vốn có
Thành nói hươu nói vượn ích chi
Bởi hoài cơ bản con người
Có phần thân xác, óc đầu nghĩ suy
Thân xác thảy mọi ai đều giống
Cùng tuân theo quy luật khách quan
Mọi điều “thể lý” hệt toàn
Vấn đề chỉ khác là riêng cái đầu
Khác thứ nhất “học nhiều học ít”
Khác thứ hai “cá tính mỗi người”
Thành ra khác ở chữ “tài”
Tức về phẩm chất cùng đều khả năng
Nhưng nói chung đều “người lao động”
Có bên trong “trí thức” không ngoài
Việc làm hoặc bởi “chân tay”
Hay là “đầu óc” khác đều tự nhiên
Người “trí thức” dẫu người hiểu biết
Còn tùy theo “trình độ” thấp cao
Cái thang vô hạn lạ nào
Khác nhau theo nấc “rêu rao” làm gì
Nấc cao nhất “tư duy triết học”
Cùng dấn sâu “khoa học” mỗi ngành
Thảy đều “hữu dụng” rành rành
Cho toàn xã hội đã thành khách quan
Nhưng ích nhất vẫn là “sáng tạo”
Góp bổ sung “cái mới” trong đời
Đây là tầm mức tuyệt vời
Của người “trí thức” có nào khác chi
Còn “giai cấp” thường khi vẫn có
Là “phân chia lao động” thế thôi
Tùy theo hoàn cảnh mỗi người
Nhưng hoài vẫn có vẫn đều hiển nhiên
Chỉ khi xưa Mác toàn “mê tín”
Nhìn thấy đều “giai cấp đấu tranh”
Viễn mơ tạo sự hoành hành
Bởi tin “biện chứng” của thầy Hegel
Phi khoa học khiến thành phi lý
Bởi nào đâu để thảy chứng minh
Nói điều “cảm tính” riêng mình
“Độc tài vô sản” lẫy lừng một phen
Làm lịch sử hóa đều bế tắt
Bởi về phần trí thức thành cùn
Khác đâu Mác chỉ “mơ màng”
Tin vào “sứ mệnh” của toàn “công nhân”
Đầy tính cách “siêu hình” là vậy
Kiểu chỉ thành “mê tín dị đoan”
Phản điều khoa học thảy toàn
Khác nào Các Mác chỉ chàng ngô nghê
Nên lịch sử ngày nay xem lại
Để nhận ra trí thức vai trò
Họ là mới thảy “đầu cầu”
Cuộc đời phát triển dựa hầu vào đây
Mác mặt khác đều toàn quỷ biện
Bởi có lần khuyến khích “hoài nghi”
Nhưng rồi sự thật khác gì
“Độc tài vô sản” hoài nghi được nào
Thành bởi vậy Mác đều “ba xạo”
Phỉnh loài người vào cõi “viễn mơ”
Trăm năm hóa chỉ dại khờ
“Cùn mằn nhân loại” bây giờ thấy ra
Đó chẳng qua hiểu lầm “giai cấp”
Có thấy chi “phân lớp bề ngoài”
Nhưng trong vẫn chính “con người”
Tùy vào giá trị trên đời khác đâu
Tính “giai cấp” đâu nào quyết định
Mà thật ra đều mãi đổi thay
Vấn đề tùy ở “cái đầu”
Cũng như “hoàn cảnh” cuộc đời khách quan
Bảo xã hội cần “không giai cấp”
Mác “tư duy” theo kiểu khùng điên
Hiểu chi cây thảy xanh rờn
Luôn hoài “cành nhánh” đều toàn khác nhau
Đâu có phải trơn như khúc gỗ
Cưa gọt xong “bằng đít bằng đầu”
Kiểu đều gỗ mục khác đâu
“Đời không giai cấp” chỉ hầu tiếu lâm
Mác “ốt dột” bởi lầm như vậy
Có khác chi “phản lại” cuộc đời
Cái nhìn chỉ thảy “trật chìa”
Phỉnh toàn xã hội một thời éo le
Vì “ý thức” con người mới chính
Có “phân chia giai cấp” cùng không
Việc đời luôn thảy “khách quan”
“Khác nhau mọi sự” chỉ càng tự nhiên
Thành “nhận thức” mới luôn chìa khóa
“Đúng hay sai” quyết định cuộc đời
Còn toàn “mê tín mù lòa”
Hại đời thì có giúp đời dễ chi
NGÀN PHƯƠNG
(16/12/20)

**
BÀ TRƯNG HIỆN ĐẠI
Bà Trưng nay cỡi Honda
Lính “khiêng” qua nước ối dà là vui
Bành voi xưa đã mục rồi
Tại qua “cơn lũ” có còn chi mô
Cả bà Trưng Nhị ở đâu
Để bà Trưng Trắc phải ngồi thế kia
Cũng như bà Triệu đi rồi
Bởi vì “thời đại” dùng đều Honda
TẾU NGÀN
(16/12/20)

**
KHÁI NIỆM VỀ “CHỦ
NGHĨA”
Chỉ đều “tự đặt” bởi người
Gọi là “chủ nghĩa” cũng nào lạ đâu
Vốn toàn “cảm tính” thảy hầu
Có chi quy luật chút nào khách quan
Xưa kia ông Mác đã toàn
Đặt ra “chủ nghĩa” kiểu càng ba hoa
Có đâu hiện thực được à
Ngàn năm “công cốc” vẫn là vậy thôi
Lại nay Bắc Mỹ khác đâu
Các tay “khuynh tả” chỉ hầu lạc xôn
Óc đầu cạn hẹp bộn bàng
Noi theo “đường cũ” người giờ bỏ đi
Thành ra “tếu táo” khác gì
Chỉ vì “cái dốt” có chi lạ nào
Thảy toàn “ảo tưởng” ào ào
Để rồi “mếu miệng” lúc nào đâu hay
TẾU NGÀN
(16/12/20)
**
TỪ VIỆC NHỎ ĐẾN VIỆC
TO
Cái gì việc nhỏ ló đuôi
Rồi thì việc lớn cũng nào ra chi
Khác đâu việc “đặt tên đường”
Toàn đều “lạm dụng” coi thường người dân
Trong khi xưa ở Miền Nam
Tên đường “có lý” dân luôn nhớ đều
“Anh hùng hào kiệt” đều hầu
Ngàn năm lịch sử “công cao đức dày”
Có đâu đặt kiểu “bầy hầy”
Phần đông “cắc kẻ, cùi đày” lạ chi
Tuyên truyền “chính trị” khác gì
Cọi dân như cứt, quý chi nước nhà
Đường đều đặt kiểu “lâu la”
Có “công hãn mã” chỉ là vậy thôi
Kiểu nhằm “bóc ngắn cắn dài”
Bây giờ lại đặt loại đường “Cha ông”
Như “đường mới” Nguyễn Thiện Thành
Dẫu hàm “Đại tá” công ơn có gì
Nhưng “cha” của Nguyễn Thiện Nhân
“Thành Hồ” ngự trị đứng đầu hiện nay
Khác gì “hổn loạn” ghê thay
Lầm vinh với nhục “trộn tày” cả lên
Cần nào đất nước, nhân dân
Mà cần “xu nịnh” cha mình vậy thôi
TẾU NGÀN
(16/12/20)
**
ĐỤNG ĐÂU NÓI ĐÓ
Riết rồi nhiều tật cũng hay
Đụng đâu nói đó ai tày được không
Hứng lên cứ nói đùng đùng
Xong rồi xét lại có thành được chi
“Bốn chấm không” quả y sì
“Thông minh nhân tạo” còn gì … nặn thêm
Thảy nhằm “khoe mẽ” cũ mềm
Nào làm gì được chờ “mua” của người
TIẾU NGÀN
(16/12/20)
**
CỦA NGƯỜI CỦA MÌNH
Của người song xém tới mình
Của mình đâu chút tình hình liên quan
Nên thành ngóng Mỹ thảy toàn
Xem ai Tổng thống tới đây Hoa kỳ ?
Còn như trong nước lạ chi
Nó đà “có sẳn” lấy gì mà trông
Kiểu đều mấy cột “đã trồng”
Để thành “Tứ trụ” đâu nào khác đi
TIẾU NGÀN
(15/12/20)
**
THÉP VÀ TRÁI DỨA
Thép dù “tôi” mấy cũng thừa
Để ra “mưa nắng” tất thành rỉ han
“Giai nhân” trái lại thảy toàn
Kiểu như “trái dứa” chẳng cần chi tôi
Trên đầu “vương miện” sẳn rồi
Chung quanh “nhiều mắt” nhìn vào bốn phương
Bên trong “dịu ngọt” như đường
Bề ngoài “gai góc” quả thường thế thôi
TIẾU NGÀN
(15/12/20)
**
SỰ LỘN MỀ DANH TỪ
Danh từ giờ thảy lộn mề
Làm cho “chính trị” mọi bề ngây ngô
Như từ “Dân chủ” gạt hầu
Thành nay ở Mỹ hóa ra “độc tài”
Xúm vào triệt hạ Trump
Thế thì “Dân chủ” bùn sình lạ chi
Đều thành “khuynh tả” còn gì
Cội nguồn “chuyên chính” giống “Thầy” Mác xưa
TẾU NGÀN
(15/12/20)
**
SỰ ĐẤU TRANH Ở ĐỜI
Đấu tranh luôn có ở đời
Nhưng cần “hiểu biết” mới thời công minh
Còn đều hệ lụy “tuyên truyền”
Tưởng “sai là đúng” nào còn nói chi
Thái Bá Tân nay khác gì
Lại đem “Anh Trỗi” ví chung với mình
Hóa thành đều thảy linh tinh
Kẻ theo hướng Bắc người thì hướng Nam
TẾU NGÀN
(15/12/20)
**
CHỮ NHÂN VÀ CHỮ NHẪN
Chữ Nhân căn bản trên đời
Từ đây chữ Nhẫn mới đều thêm vô
Không nhân dễ chỉ ồn ào
Có đâu mà nhẫn làm sao với đời
Bởi đời nào có tuyệt vời
Mà bao tệ trạng ai người không kinh
Thành Nhân phải tự biết mình
Nhiều khi phải Nhẫn quả tình khác sao
TIẾU NGÀN
(15/12/20)
**
SỰ THÔNG MINH SINH
HỌC
Xác thân “bộ máy” diệu kỳ
Nhất là loài vật ai đều biết đâu
Con người óc não khác nào
Còn như loài vật “tài tình” tự nhiên
Đại bàng nhìn thấy nhãn tiền
Vật xa “cả dặm” mọi miền đều hay
Nhưng riêng loài chó đánh hơi
Cả điều “tinh tế” con người biết sao
Ví như ma túy khác nào
Bây giờ còn đánh hơi đều “Cô Vi”
Bởi vì bộ máy khác gì
Hoàn toàn “tinh xảo” nhờ trời ban cho
Nhưng người chỉ có “líu lo”
Cả “ăn thịt chó” ai nào không kinh
Thành nên người chỉ “bùn sình”
Dám “ăn” con vật thông minh tuyệt vời
TẾU NGÀN
(15/12/20)
**
LỄ VÀ LUẬT
“Lễ” nhằm chủ yếu phòng ngừa
“Luật” nhằm chữa trị những gì xảy ra
Thành khi san định Xuân Thu
Khổng đều thấy rõ mọi điều trước sau
Lễ như “cái gốc” ban đầu
Luật toàn “cái ngọn” về sau lạ gì
Gốc mà chẳng đắp thảy khi
Ngọn thành hậu quả vốn thì vậy thôi
Tư Mã Thiên luận đúng rồi
Ngàn xưa Khổng tử thảy đều hơn ai
Thấy toàn sự việc lâu dài
Xướng lên Lễ, Nghĩa có nào lạ chi
Lại thêm Nhân, Tín khác gì
Cộng vào cả Trí mới thì nhân văn
Đó là cái gốc Đạo thường
Mà đời vốn hiểu ra thành “Ngũ Luân”
PHƯƠNG NGÀN
(15/12/20)
**
CẢNH HỘI AN XƯA
Hội An xưa có xích lô
Đã từng hiện diện vào thời 1930
Sau ngày Cách mạng tháng mười
Lúc này “Nghệ Tĩnh” đà từng vùng lên
Bây giờ nhìn lại cũ mềm
Liên Xô sụp đổ chỉ còn Hội An
Đời nay “đổi mới” rõ toàn
Bởi nào “Xô Viết” có thành chi mô
TẾU NGÀN
(15/12/20)

**
THIỆN XẠ
Một lần nhắm thẳng “hồng tâm”
Rỉa ngay băng đạn chúng bèn trúng luôn
Để nàng sinh hạ sáu con
Thật là tiết kiệm ai còn chê sao
Sáu con vừa mới ra đời
Giống như “bầy nhộng” quả nào không kinh
Nhìn vào lủ khủ linh tinh
Nhưng sau này vẫn công dân Hoa kỳ
TẾU NGÀN
(15/12/20)

**
CHỮ HÁN NỬA CHỪNG
XUÂN
Hán xưa từ mấy ngàn năm
Chữ nhằm “biểu ý” nhìn vào rõ ngay
Dẫu trên vạn chữ chưa đầy
Nhưng đều diễn đạt toàn hay mọi điều
Lại sau chê nó “rườm rà”
Người Tàu “sửa lại” nhằm ra như người
Đầu tiên “lược nét” hết rồi
Còn toàn “xương xẩu” như hình cá khô
Đó là kiểu chữ “Tân văn”
Hay là “giản lược” đâu bằng như xưa
Đọc vào thảy chỉ nghèo nàn
Kiểu toàn “lai giống” có còn gì đâu
Nhưng rồi bước tiếp mới hay
Làm “La tinh hóa” có ai không cười
Vần “shi” quả thấy lặp hoài
Chữ Tàu biến thảy bọ giòi khác sao
TẾU NGÀN
(15/12/20)
**
TIỂU TỐT LÊ QUANG HOA
Một thằng tên Hoa Lê Quang
Chỉ tên “cá chốt” gốc toàn biết đâu
Xưng “Tình Quê Hương Quảng Nam”
Óc đầu nịnh bợ điếm đàng lạ sao
Dân ta luôn thảy đều rầu
Cả ngay dân gốc bây giờ Quảng Nam
Phản toàn ý thức Tây Hồ
Não nay nịnh bợ ai nào không kinh
Nịnh ông Trọng thật “tài tình”
Khác chi “phò mã” áo quần khen thơm
Ngày xưa Đồng, Giáp, Duẩn, Chinh
Nịnh ông Hồ cũng quả tình khác đâu
Ví như sự thật trên đời
Chẳng cần ai nịnh quả thời mới hay
Còn như kiểu đám “lâu la”
Nịnh thành hạ đẳng ba hoa chích chòe
TẾU NGÀN
(15/12/20)
**
MỘT CHUYỆN ĐỘNG TRỜI
Thật là một chuyện động trời
Tượng Lý Thái Tổ ai nào ngờ đâu
Người cho giống hệt “vua Tàu”
Hỏi ai trách nhiệm việc này đúng chăng ?
Khiến làm việc có ra răng
Thảy thành nhếch nhác thôi còn nói chi
Thành ra Hà Nội khác gì
Vấn đề “dựng tượng” thảy khi buồn cười
TIẾU NGÀN
(14/12/20)
**
QUY LUẬT KHÁCH QUAN
CỦA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
Ở đời “quy luật” khách quan
Tạo hoài “nguyên lý’ buộc ràng khác đâu
Như nơi “vật lý” có hầu
Hay trong “hóa học’ ai nào lạ chi
Lên thêm “sinh học” khác gì
Môi trường, xã hội, đều thì vậy luôn
Dễ chi “đi ngược” buông tuồng
Để rồi thất bại ai người không hay
Thành nên lịch sử xưa nay
Có đều “quy luật” vốn điều tự nhiên
Sau “hái lượm” thấy nhãn tiền
“Tư nhân kinh tế” mọi miền khác sao
Trải bao thời đại khác đều
Nhưng về “tư hữu” vẫn toàn thường xuyên
Dẫu xưa nông nghiệp chưa lên
Nhưng rồi “công nghiệp” chuyển sang thành giàu
“Đầu tư phát triển” từ đầu
Đều nhờ “vốn liếng” quả hầu vậy thôi
Đó là “Tư bản” đúng rồi
Dựa vào “khoa học” mới thời đi lên
“Tự do Dân chủ” làm nền
Nhất là “Luật pháp” tạo nên an toàn
Gây ra “Hiệu quả” mọi đàng
Đều nhờ “Kỹ thuật” tăng phần hiệu năng
Bổng đâu ông Mác cùn mằn
“Đấu tranh giai cấp” toàn đều phịa ra
Phỉnh đời nhiều nỗi xót xa
“Đời không giai cấp” dễ mà có sao
Khác chi ý tưởng “địa đàng”
Điều đều “ảo tưởng” chỉ càng nói lung
Phỉnh đời suốt cả trăm năm
Nước Nga, Trung Quốc biến toàn nạn nhân
Cuối cùng sụp đổ mọi phần
Liên Xô tan rã vạn lần khác đâu
Mác vì “mê tín” lạ sao
Cuối cùng thất bại nghẹn ngào vậy thôi
Đông Âu đó thảy khác nào
Bảy mươi năm ấy lụy vào Liên Xô
Gạt nhau một ngọn cờ đào
Khiến đều lịch sử tầm phào lạ chi
Việt Nam ta cũng khác gì
Đều là “sản phẩm” vốn từ Liên Xô
Khởi đầu “Xô Viết Nghệ An”
Những người “cộng sản” lớp toàn đầu tiên
Nhưng rồi thất bại nhãn tiền
Mãi khi xuất hiện Hồ Chí Minh mới thành
Đó nhờ “thời cuộc” Bốn lăm
Sau khi Thế chiến giúp toàn thời cơ
“Tuyên truyền” kết quả ai ngờ
Mới thành chiến thắng mọi điều về sau
Đánh nhau với Pháp buổi đầu
Để làm “cộng sản” chỉ hầu tự nhiên
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp đi liền
Bốn ông đồ đệ khác đâu “Bác Hồ”
Tô son điểm phấn ào ào
Dân làm “sức mạnh” thắng đều Điện Biên
Chia đôi đất nước dẫu phiền
Cuối cùng đại thắng sau ngày Bảy lăm
Một thời lịch sử “oái oăm”
“Hi sinh” mọi thứ đến toàn ngày nay
Bởi thời “bao cấp” chua cay
Tưởng rằng “quá độ” để rồi tiến lên
Ai hay nghèo vẫn toàn nghèo
Bởi vì đi “trật đường rầy” lạ đâu
Ngày nay “đổi mới” phải hầu
Khác chi Trung Quốc đã làm từ xưa
Nhưng Tàu “dựa Mỹ” để giàu
Việt Nam Mỹ “cấm vận” đều te tua
Bây giờ “định hướng” chỉ thừa
Cốt nhằm theo Mác “trật chìa” lạ sao
Bởi vì “nguyên lý” trật rồi
Dễ ai “lội ngược” dòng sông bao giờ
Chỉ do “thuyết Mác” dại khờ
Đưa toàn ảo tưởng vật vờ khác đâu
Gạt đều bốn biển năm Châu
Việt Nam bất quá đều là nạn nhân
Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp mọi phần
Bốn ông hạn chế thảy trong tầm nhìn
Chỉ nhằm theo “Bác” như in
Thành đều “sản phẩm” của toàn Liên Xô
Khác chi làm hỏng cơ đồ
Việt Nam khựng lại đâu nào có hay
Bởi vì quy luật trái ngay
Khiến cho cây lớn “bon sai” hóa càng
Đó là ví dụ đúng toàn
Lấy người “làm kiểu” mới càng buồn thay
Trước sau đều thảy loay hoay
Tuyên truyền gò ép cố nhằm vậy thôi
Đâu người yêu nước có nào
Mà vì thời cuộc phải đều nạn nhân
Ngày nay cần “thoát” mọi phần
Đề nhằm phát triển có cần nói sao
Quay về “quy luật” khác đâu
“Thị trường, Tư bản” chỉ hầu khách quan
“Tự do, Dân chủ” cần toàn
Trả đều cả thảy “mọi quyền cho dân”
Theo đều Khoa học mọi phần
Lấy điều Nhân bản tạo thành căn cơ
Đề cao Văn hóa hàng đầu
Canh tân Giáo dục để nhằm tiên phong
Bỏ ngay quan điểm “giáo điều”
Ngưng ngay “thuyết Mác” bởi đều ba lơn
Quay về thực tại nguồn cơn
Vượt lên quá khứ mới toàn tiến thôi
“Bác Hồ” dành để một nơi
“Bảo tàng lịch sử” khác nào về sau
Lý đâu “dắt Bác” theo hoài
Khiến làm Bác mãi “ghịt đầu” toàn dân
Mà dân phải chủ mọi phần
Dân làm Quốc hội điều cần lắm thay
Để toàn “Đại biểu dân bầu”
Còn đều đảng phái “vòng ngoài” mới hay
Thành nên “nguyên tắc” tự hào
Chỉ người “yêu nước” mới đều lựa thôi
Những ai “đóng kịch” biết ngay
Cho về “Câu Lạc Bộ” mình mà chơi
Đó điều lý tưởng không ngoài
Mọi người ngay thẳng thử bình phẩm xem
Dẫu là “cộng sản” hay không
Bởi “người yêu nước” đều toàn Việt Nam
NON NGÀN
(14/12/20)
**
NHÂN VẬT ĐẠI TÀI
“Bác Hồ” nhân vật đại tài
Tuyên truyền “cực đỉnh” ai người hơn đâu
Nên giờ “học tập” phải hầu
“Làm theo lời Bác” muôn đời không quên
TẾU NGÀN
(14/12/20)

**
CÁI TƯỢNG KHỎA THÂN
Anh chồng chậm bược quay nhìn
Chị vợ xách giỏ càm ràm ngoái theo
Tưởng đâu chuyện lạ chi đều
Ai dè chỉ tượng khỏa thân ven đường
Anh chồng nhìn đến chán chường
Còn nhìn vào chỗ nõn nường mới ghê
Ban ngày ban mặt ê chề
Nhưng người dựng tượng có dè thế đâu
TẾU NGÀN
(14/12/20)

MỤC LỤC
14933.
“TRÍ THỨC” VÀ VẤN ĐỀ “GIAI CẤP” CỦA XÃ HỘI (16/12/20)
14934.
BÀ TRƯNG HIỆN ĐẠI (16/12/20)
14935.
KHÁI NIỆM VỀ “CHỦ NGHĨA” (16/12/20)
14936.
TỪ VIỆC NHỎ ĐẾN VIỆC TO (16/12/20)
14937.
ĐỤNG ĐÂU NÓI ĐÓ (16/12/20)
14938.
CỦA NGƯỜI CỦA MÌNH (15/12/20)
14939.
THÉP VÀ TRÁI DỨA (15/12/20)
14940.
SỰ LỘN MỀ DANH TỪ (15/12/20)
14941.
SỰ ĐẤU TRANH Ở ĐỜI (15/12/20)
14942.
CHỮ NHÂN VÀ CHỮ NHẪN (15/12/20)
14943.
SỰ THÔNG MINH SINH HỌC (15/12/20)
14944.
LỄ VÀ LUẬT (15/12/20)
14945.
CẢNH HỘI AN XƯA (15/12/20)
14946.
THIỆN XẠ (15/12/20)
14947.
CHỮ HÁN NỬA CHỪNG XUÂN (15/12/20)
14948.
TIỂU TỐT LÊ QUANG HOA (15/12/20)
14949.
MỘT CHUYỆN ĐỘNG TRỜI (14/12/20)
14950.
QUY LUẬT KHÁCH QUAN CỦA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI (14/12/20)
14951.
NHÂN VẬT ĐẠI TÀI (14/12/20)
14952.
CÁI TƯỢNG KHỎA THÂN (14/12/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét