CUỘC
CHIẾN BA MƯƠI NĂM
(I)
Ngàn
năm lịch sử lâu dài
Biết
bao nhiêu chuyện qua rồi bể dâu
Chẳng
cần chi nữa mơ hồ
Bởi
vì sử sách thảy đều đã ghi
Nhưng
phần mới mẽ lạ chi
Vì
bao sự kiện chỉ thì vừa qua
Nhiều
khi hãy rất mơ hồ
Bởi
vì ảnh hưởng còn đều hiện nay
Khiến
thành sự thật ai hay
Phải
cần lắn xuống mới đều rõ ra
Trăm
năm mới thể xóa nhòa
Bao
điều quyền lợi gần xa buộc vào
Bởi
vì thực tế con người
Dễ
nào có thảy ai đều khách quan
Phủ
huyện làng binh hẳn rõ ràng
Lệch
thiên vẫn có tự nhiên trong đời
Sao
vô tư kiểu tuyệt vời
Con
người góc cạnh vẫn hoài thế nhân
Dễ
chi ngay thẳng đàng hoàng
Mà
vì quyền lợi luôn càng thế thôi
Thêm
cần phải nhận thức cao
Những
điều hiểu biết trước sau mới đều
Đời
thường cảm tính vẫn nhiều
Nhất
là thị hiếu đâu toàn vô tư
Vậy
nên không nói bây chừ
Thời
gian khuất lấp khó nào sáng ra
Dân
ta nên biết sử ta
Điều
toàn chính đáng dễ nào cản ngăn
Khách
quan nhằm phải rõ ràng
Còn
mà che giấu chỉ càng mù u
Làm
cho sự thật rối mù
Khiến
điều sai trái cứ hoài nối theo
Làm
cho dân tộc chỉ lèo
Lại
làm đất nước ngặt nghèo thêm lên
Chỉ
vì quyền lợi cá nhân
Ăn
nông nghĩ cạn lại càng hẩm hiu
Như
nay còn rất nhiều điều
Phải
làm sáng tỏ bởi đều mới qua
Dân
ta phải biết sử ta
Để
không mờ mịt bản thân của mình
Tạo
ra định mệnh xập xình
Trôi
theo lịch sử của đều thế gian
Tương
lai hóa chỉ muộn màng
Mặc
dầu quá khứ đã càng đau thương
Bởi
do lịch sử mọi đường
Thuộc
toàn dân tộc có nào riêng ai
Cá
nhân tôn thảy chỉ hài
Bởi
vì đất nước đâu ngoài của chung
Mỗi
người khó quá trăm năm
Chết
xong đều hết về lòng đất sâu
Có
ai hoài mãi sống đời
Bao
trùm lịch sử thảy đều tiếu lâm
Khác
chi chủ nghĩa cá nhân
Tự
tôn phe nhóm chỉ thành ấu thơ
Kéo
dài theo kiểu mịt mờ
Chỉ
làm dân tộc bơ phờ lạ chi
Vậy
nên thực tế khác gì
Vì
sao cuộc chiến kéo dài 30 năm
Với
bao chất chứa oán hờn
Bao
giờ mới hết tối tăm sau này
Nay
cần giải mã mới hay
Mới
thành hiểu biết tự thân của mình
Còn
hoài đấu hót linh tinh
Lạ
gì chống lại dân mình khác sao
Dân
ngu khiến thảy dạt dào
Để
thành tội lỗi dễ nào không hay
Cốt
mình thỏa mãn hôm nay
Xong
rồi lịch sử sau này mãi chê
Khác
đâu sự nghiệp nặng nề
Còn
chi giá trị mọi bề trớ trêu
Sống
vì bọt nước kiểu đều
Có
chi danh giá sau này dài lâu
Dẫu
toàn bao nỗi tung hô
Nhưng
rồi chóng vánh lạc vào thời gian
Một
khi dân biết rõ ràng
Còn
ai lấy thúng để nhằm úp voi
Từ
xưa lịch sử nói rồi
Đó
luôn sự thật dễ nào khác đi
Khiến
cho dư luận lạ chi
Khác
nào hời hợt kiểu mù sờ voi
Tạo
ra sự thật lạc loài
Khó
nào chân lý trong ngoài rõ ra
Càng
làm lịch sử mờ xa
Càng
làm dân tộc ta bà lạ đâu
Vậy
nên nhìn trước ngó sau
Mới
là phong cách kẻ đi đường dài
Còn
không dân tộc lạc loài
Khác
nào đất nước mãi hoài đi đêm
Càng
làm hiểu biết bã hèm
Có
đâu trong sáng kiểu đời thông mình
Tội
tình cả thảy dân mình
Dễ
nào yêu nước thương nòi được sao
Mà
thành chỉ kiểu bù cào
Dân
ngu đục nước béo cò lạ chi
Khiến
dân ngu dốt ly bì
Có
đâu dân trí bao giờ đi lên
Nói
ra đều thảy đã thèm
Bởi
đều dân khí bùn sình lạ đâu
Khác
nào đất nước tiêu rồi
Càng
làm dân tộc mịt mờ tương lai
(II)
Bởi
vì sự thật đâu sai
Trật
chìa lớp cũ truyền đều lớp sau
Quân
bài kiểu đó đô mi nô
Chỉ
làm lịch sử ngã theo rập ràng
Thành
nên nhận thức phải càng
Luôn
đều chính xác mới toàn giúp dân
Còn
mà riêng lợi mọi phần
Đạp
lên lịch sử khỏi cần nói sao
Thế
nên kết lại ba điều
Một
tâm mờ mịt hai là lòng tham
Ba
là ép buộc rõ ràng
Khiến
không tự chủ mất toàn tự do
Hóa
thành chỉ thứ tò vò
Ngàn
đời nặn đất nhốt mình vào trong
Tạo
nên công cốc dã tràng
Ngàn
năm xe cát thảy toàn biển đông
Vinh
quang tưởng kiểu tượng đài
Nhưng
trong thực tế có nào thực đâu
Chỉ
còn ảo ảnh thay vào
Tự
mình xây lắp hoặc đời tạo nên
Thảy
toàn đó chỉ chủ quan
Đâu
nào giá trị khách quan mọi điều
Mà
nhằm ăn xổi ở thì
Trăm
năm mất hết lấy gì ngàn năm
Vậy
nên cần phải khách quan
Kiểm
kê lịch sử lúc ngay từ đầu
Chẳng
gì phải nói dông dài
Mà
điều đơn giản từ ngày Pháp qua
Thực
dân ý nghĩa sâu xa
Cốt
làm Thuộc địa nước ta lâu dài
Tài
nguyên khai thác không ngoài
Hút
đều máu mủ thảy toàn của dân
Đó
hoài chính sách tự nhiên
Bởi
không xâm lược trước tiên làm gì
Thảy
vì ngôn ngữ chỉ ngoài
Khác
đều thực tế thấy từ bên trong
Miệng
toàn “khai hóa” õng ong
Hạ
tầng cơ sở xây lên lạ gì
Đến
nền giáo dục khác chi
Lợi
dân ta ít lợi người nhiều thôi
Dầu
nay mọi sự qua rồi
Trăm
năm lịch sử vẫn đều khác chi
Ban
đầu vốn vẫn tại ta
Vì
thời mạt Nguyễn bao la lạc đường
Nước
toàn lạc hậu mười phương
Do
nền “ý hệ” mơ màng từ xưa
“Thuyết
Tàu” đều thảy đưa sàng
Ghìm
đều dân tộc có càng khác chi
Nhắm
đều “trật tự” mê ly
“Tam
cương” đó cũng khác chi “Ngũ thường”
Hiẻu
đều thiển cận mọi đường
Chiều
sâu Nho giáo biết gì tầm cao
Bình
dân trí óc lạ nào
Đều
toàn ăn quẩn gà tồ cối xay
Dễ
chi phát triển bằng ai
Mọi
điều kỹ thuật phương Tây có nào
Thành
nên thua Pháp hẳn hòi
Chúng
đều tàu chiến đạn đồng khác ta
Dầu
anh hùng mấy cũng thua
Trứng
nhằm chọi đá dễ nào được chi
Khiến
thành phải kiếp cu li
Trăm
năm lịch sử khác gì tan thương
Chủ
quyền do Pháp mọi đường
Vua
quan nô lệ thảy đều dân ta
Cho
bao quật khởi nổ ra
Nhưng
nhằm trục Pháp có mà được sao
Đến
khi Nhật bản tràn vào
Hất
quyền người Pháp chỉ đều một đêm
Càng
làm nhục nhã ta thêm
Trăm
năm đánh Pháp được nào chút đâu
Nhật
nhờ chiến cụ nhảy vào
Thảy
đều mạnh mẽ Pháp đành phải thua
Có
điều Phát xít lạ chưa
Nó
đều mới lạ với toàn dân ta
Bởi
do ác độc ta bà
Khác
hơn ru ngủ kiểu là Thực dân
Khiến
thành thay ách thay tròng
Mượn
danh Đông Á theo toàn lợi chung
Khác
đâu kết quả não nùng
Tạo
ra nạn đói bạo diệt càng dân ta
Lúc
này Thế chiến nổ ra
Đã
mau kết thúc Nhật đành phải thua
Dẫu
dài chỉ có sáu năm
Kể
từ 39 – 45 rồi tàn
Khiến
cho Nhật phải đầu hàng
Chủ
quyền Nhật buộc trao về dân ta
Bấy
giờ Bảo Đại còn vua
Đại
Nam Hoàng đế trao quyền ông Kim
Liền
hô “Chính phủ bù nhìn”
Việt
Minh nổi dậy Trần Trọng Kim lật nhào
Mượn
tay dân chúng ào ào
Lòng
căm thù Pháp nay đều bùng ra
Nhân
danh giải phóng nước nhà
Cụ
Hồ “Quốc tế” từ Liên Xô về
Mác
Lê theo thảy mọi bề
Bác
làm cách mạng theo chiều Đệ Tam
Khiến
cho lịch sử sang trang
Quốc
gia - Quốc tế hai đàng từ đây
Chiến
tranh quốc - cộng bắt đầu
Tiếng
ngoài đánh Pháp bề sâu khác đều
(III)
Chín
năm chiến trận eo sèo
Biết
bao xương máu hiểm nghèo đổ ra
Dựa
vào vũ khí Nga Hoa
Bên
kia Mỹ Pháp lẫn hòa vào trong
Chiến
tranh “ý hệ” bàng hoàng
Tuy
dầu bước ngoặt buổi đầu còn lơi
Điện
Biên rồi cũng xảy ra
Pháp
thua cuốn giáp cưa đôi sơn hà
Lấy
sông Bến Hải tách ra
Cầu
Hiến Lương đó hai màu đỏ xanh
Miền
Nam giờ lại màu vàng
Còn
riêng Miền Bắc nay càng đỏ tươi
Quyết
theo Cách mạng tháng Mười
Đấu
tranh giai cấp theo đều Nga Hoa
Cốt
nhằm tư sản loại ra
Giương
cao khẩu hiệu ta là Công nông
Rập
ràng sản xuất tập trung
Đưa
vào “hợp tác” ruộng đồng sạch trơn
Thị
trường thương mại đẹp toàn
Cửa
hàng thống nhất đưa vào quốc doanh
Miền
Nam tư bản hình thành
Phát
huy kinh tế tư nhân thảy đều
Tự
do kinh tế thị trường
Bao
nhiêu giai cấp kết thành tự nhiên
Tự
do sản xuất mọi miền
Cả
trong ngoài nước kết liên lại đều
Saigon
Hòn ngọc Viễn Đông
Đi
lên phát triển hổ danh đâu nào
Khiến
Trần Quang Diệu thèm thuồng
Nam
Hàn lóa mắt phải đều nhìn vô
Nhưng
rồi Miền Bắc nháo nhào
Chụp
toàn “Mỹ Diệm” đánh vào tràn lan
Ban
đầu du kích mở màng
Dần
dà cuộc chiến thêm càng lên cao
Bến
Tre “đồng khởi” ào ào
Tiếp
là Bình Giả, Đồng Xoài mở ra
Cuối
cùng đích điểm Phe ta
Cái
cờ Giải phóng hai vùng đỏ xanh
Giữa
duy chỉ một sao vàng
Ai
đều cũng hiểu mơ màng được sao
Khiến
cho Thọ, Phát khác nào
Định,
Bình cũng vậy hợp vào Phe ta
Giống
Chinh, Đồng, Giáp trước kia
Chỉ
đều “cán bộ” Bác Hồ lạ đâu
Anh
hùng dân tộc có nào
Mà
đều Quốc tế rặt nguồn Mác Lê
Liên
Xô chủ chốt mọi bề
Đến
như Trung Quốc thành đều Anh hai
Chiến
tranh bởi vậy dông dài
Tiếp
rồi cả Mỹ nhảy vào về sau
Còn
riêng Pháp bị hất ra
Từ
ngày Bảo Đại đưa ông Diệm về
Kỳ
phùng địch thủ “Bác Hồ”
Vì
toàn khí phách tinh thần quốc gia
Bị
liền chụp tiếng độc tài
Bôi
nhằm để đánh như Trần Trọng Kim
Kết
cùng xiểng liểng xiềng liêng
Kêu
trời chẳng thấu giữa miền trần gian
Chí
năm kiến thiết huy hoàng
Cuối
cùng sụp đổ điêu tàn lạ chi
Chỉ
vì Mỹ tính lạ gì
Cậy
mình giàu có nhờ vì đô la
Tiếc
chi một ít bỏ ra
Quân
nhân mua chuộc vốn là tự nhiên
Tạo
nên đảo chánh nổ liền
Minh
tìm được Diệm lệnh toàn giết ngay
Để
nhằm xủm xọe quan thầy
Thầy
tu lẫn cả đến thầy đô la
Thích
Trí Quang đó đâu xa
Đều
toàn trong ruột phe ta lạ gì
Y
vàng mặc chỉ bề ngoài
Còn
trong lòng đỏ hướng vào Mác Lê
Trước
kia Quang lính Cụ Hồ
Từ
thời Miền Bắc rồi vào trong Nam
Tung
hoành ở Huế thời gian
Đưa
bàn thờ Phật xuống đàng mênh mông
Cuối
cùng lửa bốc toàn thân
Tưới
xăng tẩm đốt đạo tràng ai hay
Tự
thiêu Quảng Đức ngày nay
Kiểu
Lê Văn Tám tuyên truyền ngày xưa
Phạm
Văn Đồng đó thấy chưa
Nhân
tài xách động tuyên truyền Bắc Nam
Ghế
hoài Thủ tướng vĩnh hằng
Cuối
cùng tạo dựng “Thành phần thứ ba”
Toàn
đều điếu đóm chẳng xa
Cành
tay Giải phóng nối dài Miền Nam
Tiếp
theo Thọ, Phát, Định, Bình
Nay
thì Tảng, Đức, Chung … đều phe ta
Hào
hùng thêm bọn lâu la
Kể
sao cho xiết một trời phương Nam
Saigon
lửa dậy đùng đùng
Với
phe “phản chiến” um sùm la to
Chiến
tranh vẫn cứ kéo dài
Hai
bên đánh miết tận ngày bảy lăm
Dương
Văn Minh còn lại cuối cùng
Chiến
tranh kết thúc hạ màn từ đây
Chung
quanh súng ống bủa vây
Chỉa
vào sườn cả kều Thầy được đâu
Đưa
bao lý lẽ ào ào
“Đầu
hàng” để cứu Saigon khỏi nguy
(IV)
Khỏi
thành “tắm máu” lạ gì
“Nối
Vòng Tay Lớn” lên Đài cùng ca
Sơn
cùng với Mẫm hiện ra
Tấm
màn hạ xuống hóa ra tài tình
Giờ
đây Cờ đỏ sao vàng
Còn
Cờ xanh đỏ đã toàn dẹp đi
Đưa
vào quân quản lạ gì
Dẹp
luôn cả bọn thị phi trước đều
Chúng
thành hóa kiếp lạc loài
Tép
riu chui xuống bùn lầy khác đâu
Bắt
đầu đời lại vòng quay
Hệt
đều Miền Bắc sau ngày năm tư
Cũng
là “hợp tác” bây chừ
Cũng
là “cải tạo” thảy đều trước sau
Có
điều cái mới không ngoài
Là
tren ba triệu con người vượt biên
Ngã
sông ngã biển triền miên
Đến
như ngã bộ kéo dài mười năm
Phần
ba chết biển oái oăm
Bị
đều hải tặc chẳng ngoài tan thương
Thành
ra tính lại mọi đường
Sự
đời khủng khiếp ngay từ bốn lăm
Khởi
đầu tiêu thổ đều toàn
Tiếp
theo đấu tố càng thêm hãi hùng
Lâm
ly bi đát tột cùng
Kết
đều “học tập” mút mùa cà na
Mỹ
từ thay tiếng ngồi tù
Đẩy
ra Miền Bắc phục thù hãi kinh
Thảy
đều nghiệt ngã kinh hoàng
Từ
nay tài liệu có toàn tự nhiên
Lưu
vào lịch sử triền miên
Chiến
tranh “ý hệ” kết đều thế thôi
Nay
Liên Xô quả đổ rồi
Phe
ta cạn kiệt bầu dầu khác chi
Song
còn bao kẻ mê ly
Bám
hoài quá khứ nói gì được sao
Quả
thương cho thảy giống nòi
Trên
dòng lịch sử khác nào bơ vơ
Bởi
toàn ấu trĩ dại khờ
Tuyên
truyền quá lậm đến giờ chưa phai
Dẫu
đều tình nghĩa đồng bào
Cả
Trung Nam Bắc vẫn nào khác chi
Lại
thành bôi mặt đá nhau
Gà
cùng một mẹ khác nào thảm thương
Chỉ
do “ý hệ” mọi đường
Tổ
tiên ngày trước Hùng Vương có nào
Chỉ
toàn như một dòng sông
Hồng
Bàng trôi xuống tận ngày Pháp qua
Nay
thành nghĩ lại xót xa
Chỉ
đều do bởi Phương Tây mang vào
Thực
dân trước đến ào ào
Mới
làm Quốc tế sau đều hiện ra
Không
đầu sao lại có đuôi
Nước
nhà chia cắt nhập vào lại sau
Ba
mươi năm chiến trận ào ào
Trường
Sơn cũng đốt dễ còn chừa chi
Tạo
ra lũ nịnh ly bỳ
“Độc
tài vô sản” còn gì nữa đâu
Một
chiều hướng đã buộc rồi
Cho
dầu con kiến khó nào ngo ngoe
Tư
duy tự chủ bết nhè
Biết
chi đất nước mà hè nhau suông
Khác
chi Tố Hữu diễn tuồng
“Trường
Sơn Xẻ Dọc” não nùng gạt ai
Ba
mươi năm chiến trận lâu dài
Đâu
ngoài xương máu dân đều bỏ ra
Cùng
chung từ Bắc vào Nam
Cũng
đều xương máu Việt Nam khác nào
Tuyên
truyền nổ thảy rào rào
Nồi
da nấu thịt thảy đều cần chi
Liên
Xô giờ quả còn gì
Phe
ta cũng ngã bóng chiều từ lâu
Chỉ
thành nội chiến khác đâu
Nói
đều giải phóng chỉ hầu cái loa
Dân
ta gạt chỉ dân ta
Vết
nhơ lịch sử khác đâu ngậm ngùi
Đều
do ông Mác phải rồi
Thảy
hầu còn lại chỉ đều nạn nhân
Nước
ta cũng vậy mọi phần
Đều
trên thế giới chỉ vì Liên Xô
Dân
Nga cũng có khác nào
Suy
ra cả thảy đều cùng nạn nhân
Do
đều thiểu số mọi phần
Cùng
đeo ảo tưởng vào thân lạ gì
Nghe
theo lời Mác “độc tài”
Nó
thành cài chốt còn nào thoát ra
Kéo
dây kéo nhợ bao la
Để
thành mút chỉ cà na lạ kỳ
Bao
nhiêu công cốc phí đi
Bảy
mươi năm ấy còn gì nói sao
Dã
tràng xe cát khác nào
Nước
ta thơ dại cũng nhào vào xây
Thành
ra lịch sử cũng hay
Xảy
rồi mới thấy trước sau mọi điều
Còn
chưa vẫn chỉ nói liều
Tin
toàn ưu việt mọi chiều khác sao
”Đỉnh cao trí tuệ” lạ đâu
Ngôn
từ nịnh bợ cốt hầu khoe khoang
Đển
khi hiểu hết mọi đàng
Thôi
rồi lịch sử vẽ vang nước nhà
ĐẠI
NGÀN
(09/12/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét