Thứ Hai, 13 tháng 12, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 441

 LÝ GIẢI VỀ CUỘC CHIẾN

30 NĂM TRÊN ĐẤT NƯỚC

 

                       (I)

 

Đất nước mãi là của chung tất cả

Của thảy đều dân tộc có riêng ai
Bởi điều này mà lịch sử khách quan

Kiểu dòng sông chảy hoài đâu đứng lại

 

Luận lịch sử dễ nào ai cấm đoán

Để cốt nhằm quyền lợi thảy riêng tư

Nhưng tất cả đều phải tôn sự thật

Mới con người toàn nhất thiết thẳng ngay

 

30 năm chiến tranh giờ qua hết

Cũng đã qua cả 46 năm trường

Bao sự thật giờ bày ra tất cả

Còn chút nào để có thể vấn vương

 

Khiến nghĩa vụ của mọi người trong nước

Phải nhìn ra toàn lịch sử nước mình

Cái đã qua thấy điều gì là đúng

Hay cái nào thật sự thảy toàn sai

 

Không giấu diếm cũng chẳng nhằm bào chữa

Không tối tăm hay thảy mãi lạnh lùng

Mà đầu óc cốt cần luôn chân thật

Chân lý đều phải ý nghĩa nêu chung

 

Bởi chiến tranh luôn là điều tàn khốc

Có song song hai mặt một vấn đề

Cái tốt xấu đều hòa chung vào cả

Đâu thể nào nhìn thảy kiểu u mê

 

Thành mọi chuyện nên từ đầu phán đoán

Có thể đâu mà ngắt đoạn giữa chừng

Như dòng nước luôn từ đầu phát xuất

Dễ đâu nào rớt xuống tự hư không


Khiến lịch sử từ Bốn lăm cần nói

Lý do sao nó lại được bắt đầu

Để rồi đó 30 năm kéo mãi

Đến ngày nay hay sẽ mãi về đâu

 

Dẫu nước ta cả ngàn năm văn hiến

Niềm tự hào vốn có tự Hồng Bàng
18 đời Hùng Vương luôn nối tiếp
Để Đinh, Lê, Trần, Lý mới hiên ngang

 

Nền tự chủ kéo dài sang triều Nguyễn

Nước vẹn toàn rộng mở tận Cà Mau

Ải Nam Quan kỷ niệm thời Nguyễn Trãi

Nguyễn Phi Khanh lời dặn đó muôn đời

 

Lê Lợi quả mười năm từng quật khởi 

Nguyễn Trãi cùng giúp rập cứu non sông

Đuổi quân Minh nước non thành giải phóng

Rồi truyền qua đến nhà Nguyễn rỡ ràng

 

Bổng quân Pháp đã sang nhằm cướp nước

Thời thực dân ai ngăn cấm dễ chi

Nước ta yếu chịu đành cùng Đông Á

Để trăm năm dân tộc phải ba đào

 

Kế Nhật đến chúng giờ là Phát xít

Đạp Pháp nhào trong Thế chiến thứ hai

Dân ta phải bây giờ thay tròng mới

Miết tới khi Phát xít Nhật đầu hàng

 

Nhờ Đồng Minh khắp năm Châu thắng trận

Nhật bản vì bom nguyên tử nát tan

Cực chẳng đã phải trao nền độc lập

Chủ quyền ta được thu lại vội vàng

 

Vì lúc ấy ta còn vua Bảo Đại

Vua cuối cùng trong thời buổi Thực dân

Pháp chiếm nước và quyền hành nó nắm

Nhưng Quốc gia Dân tộc vẫn vẹn toàn

 

Nên Bảo Đại giao Trần Trọng Kim đại diện

Thay nhà Vua lập Chính phủ đầu tiên

Trần Trọng Kim là một nhà trí thức
Tình yêu dân yêu nước vốn nồng nàn

 

Song Việt Minh lại nổi lên rầm rập

Do những người Mác xít kiểu thân Nga

Tin Các Mác và Đệ tam Quốc tế

Một niềm tin chưa chắc chẳng mù lòa

 

Khiến Liên Xô nay trở thành nền móng

Bởi từ đây đầu não của Đệ tam

Nắm Đông Âu rồi lan tràn thế giới

Đến An Nam và đến thảy nước Tàu

 

Ấy Cách mạng tháng Mười là thế đấy

Đã biến thành Tháng Tám của nước ta

Biểu tình lớn Trần Trọng Kim lật đổ

Để cờ hồng thay thế hẳn cờ vàng

 

Cờ Quẻ ly lầu Ngọ Môn hạ xuống

Ẫn Kiếm đành Bảo Đại phải trao qua

Vua thoái vị để trở thành dân nước

Lòng công tâm mong muốn nền Cộng hòa

 

Nhưng lịch sử trớ trêu ai nào biết

Bởi Cụ Hồ nguồn gốc thảy từ Nga

Từng nhảy cẫng thấy Lênin bài bản

Cho con đường cứu nước của dân ta

 

Khiển bổng chốc Pháp từ đâu quay lại

Đến Saigon theo gót Thực dân Anh

Chắc Tư bản đã đánh hơi mùi Cộng sản

Chúng thành nên toa rập hẳn cũng đành

 

Để từ đó bắt đầu lan cuộc chiến

Dài 9 năm đất nước thật hãi hùng

Pháp liên kết cùng Cựu hoàng Bảo Đại

Quốc gia giờ đối kháng với Việt Minh

 

Đó sự thật đã trong lòng dân tộc

Còn bên ngoài vẫn miệng lưỡi tuyên truyền

Nhân danh thảy cuộc chiến tranh cứu nước

Nhưng thật vì mục đích Mác Lênin

 

Cuộc chiến đấu mãi 9 năm ròng rã

Tốn thảy đều xương máu của quê hương

Vũ khí mới bởi Tàu, Nga góp lại

Con đối phương Pháp Mỹ thảy tuồn vào

 

                        (II)


Dân ta có chỉ tầm vông vạt nhọn

Hay ngày đầu còn rãi trái mù u

Lòng yêu nước khơi dòng lên tất cả

Dầu bên trong ý hệ đã mịt mù

 

Mao chiến thắng ở Tàu năm 49

Tưởng quân đều chạy thảy đảo Đài Loan

Khiến từ đây hết hở môi răng lạnh

Cách mạng ta nay phất mạnh đều càng

 

Điện Biên Phủ liền xảy ra chớp nhoáng

Bởi bây giờ Tàu thành thế hậu phương
Súng tràn ngập Nhật thua trong Thế chiến

Mao đều thu gởi ta thảy bộn bàng

 

Rồi tiếp đến phải chia đôi đất nước

Bắc đỏ au còn Nam thảy màu vàng

Cờ Quẻ ly nay thay Ba sọc đỏ

Hay Quẻ ly chuyển sang thảy Quẻ Càn

 

Miền Bắc đã trước tuyên truyền giải phóng

Trần Trọng Kim bị chụp mũ tay sai

Ngô Đình Diệm nay bôi thành Mỹ Ngụy

Phạm Văn Đồng ngôn ngữ quả giống ai

 

Nhưng Miền Nam Quốc gia đành ra mặt

Cựu Hoàng tin Ngô Đình Diệm có tài

Rồi bổng chốc Diệm biến toàn thân Mỹ

Phế Cựu Hoàng tự điều khiển nước non

 

Bởi ông Diệm hiểu Mỹ đầy mạnh mẽ

Một quốc gia tiêu biểu giữa toàn cầu

Nền Dân chủ Tự do cùng Kỹ thuật

Muốn làm cho đất nước tiến lên mau

 

Cái tắt tị đến đây càng thấy rõ

Miền Bắc lên Chủ nghĩa kiểu theo Nga

Còn Miền Nam giờ đây chơi giống Mỹ

Xã hội xưa theo Pháp phải nhạt nhòa

 

Nhưng Miền Bắc dễ nào đều buông bỏ

Vậy lại rồi cuộc chiến lại nổ ra

Cũng tuyên truyền cách xưa toàn chống Mỹ

Đánh Ngụy nhào nhằm thống nhất sơn hà

 

Khiến mười năm biết bao điều tan tát

Cả hai miền Nam Bắc thảy xót xa

Rồi Tố Hữu dùng thơ làm vũ khí

Kiểu Trường Sơn Xẻ Dọc cố ba hoa

 

Rốt cuôc lại Bảy lăm thành tất cả

Trước và sau bao cảnh tượng xót xa

Ở Miền Bắc Mỹ ném bom nghiệt ngã

Còn trong Nam xương trắng phủ Trường Sơn

 

Bởi quyết tử giữa hai bên xanh đỏ

Vũ khí đều từ Mỹ lẫn Nga, Hoa

Dân Việt có chỉ đổ tràn xương máu

Để cho vài người Ý thức hệ ngợi ca

 

Suy cho cùng bởi đều do ông Mác

Vốn đưa ra lý thuyết kiểu ta bà

Đầy ngụy biện có nào đâu sự thật

Khiến kình nhau nhân loại thật xót xa

 

Chiến tranh lạnh xen cùng đều với nóng

Thảy tùy nghi mà mọi sự nảy ra

Kết chiến thuật với tuyên truyền chiến lược

Nhạc thơ dùng với vũ khí hài hòa

 

Đời vô tư nay đều toàn mất cả

Chỉ còn điều cưỡng bách khép mở ra

Bởi Mác thuyết toàn độc tài vô sản

Có còn đâu chấp nhận kiểu quốc gia

 

Bởi Mác nói chúng chỉ đều tư sản

Phải triệt tiêu không thể để sa đà

Làm cách trước sau cần triệt để

Thiên đường đều Vô sản mới cao xa

 

Thành nhất thiết chỉ coi đều chiến thuật

Như đầu tiên từng giải thể quả là

Giải thể xong tất nhiên liền lập lại

Cuối cùng ra đều chỉ có phe ta


Đó cũng kiểu lá cờ hai màu sắc

Một bên xanh bên đỏ giữa sao vàng

Sau bảy lăm nó đều toàn xếp lại

Bởi đã xong sứ mệnh kiểu muộn màng

 

Thành một dãy Miền Bắc toàn đâu khác

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp vẫn chỉ Bác ta

Có đâu phải đều con người độc lập

Song chỉ đều cán bộ kiểu hằng hà

 

Trong miền Nam Thọ, Phát, Bình cũng thế

Định, Tảng đều cũng một kiểu bày hoa

Khi guồng máy đã lập nên tất cả

Phải kín bưng đâu dễ ló đuôi ra


Nên khôi hài loại thứ ba điếu đóm

Cũng hô lên Thành phần nọ này kia

Nhưng sử dụng kiểu tay sai tạm có

Ngô Bá Thành, Ngô Công Đức quỷ ma

 

Kiểu nhãi nhép Trịnh Công Sơn, Tấn Mẩm

Hữu Thái đều toàn một bọn mua vui

Thêm quan thầy loại y vàng tim đỏ

Cùng góp vui sân khấu Thích Trí Quang

 

Dương Văn Minh đã trở nên hài hước

Cũng Miền Nam làm Tổng thống một ngày

Vai đầu hàng sắp đều ra trước đó

Kể từ ngày giết ông Diệm trôi nhanh

 

Mỹ sắp đặt kiểu đều chơi tá lã

Nhắm thị trường Trung Quốc thảy đổi trao

Cả lật nhào Liên Xô toàn kín đáo

Thành Miền Nam kiểu kẹp thịt nướng than

 

Cuộc chiến thảy 30 năm là thế

Khởi 45 và về đích 75

Ai chiến thắng và ai nào bại trận

Chỉ dân ta mới tất cả nạn nhân

 

                           (III)

 

Bởi Bắc Nam đều đồng bào cả thảy

Cùng phơi thay trên chiến địa Trường Sơn

Thảy máu đào chảy khắp cùng đất nước

Từ ruộng đồng và cả tới Biển Đông

 

Đến biên giới cũng hai lần khốc liệt

Hướng Tây Nam và chính Bắc đều toàn

Dầu trước đó vẫn tin tình đồng chí

Răng cùng môi và sông núi liền nhau

 

Đều thuyết Mác bao trùm lên tất cả

Nhưng hay đâu nó phá sản mọi điều

Bởi bản chất vốn đều sai khoa học

Không khách quan thì kết quả dễ sao

 

Điều Mác trật chỉ cần gom ba điểm

Điểm đầu tiên chính ảo ảnh thiên đàng

Vô căn cớ và cũng vô nền tảng

Thảy đều toàn tư tưởng kiểu phù du


Điểm tiếp theo là đấu tranh giai cấp

Nó đâu nào chứa thảy chút căn cơ

Người với người đều đấu tranh cụ thể

Giai cấp toàn kiểu tưởng tượng vu vơ

 

Điểm thứ ba Mác sai về nhân bản

Cấp loài người chỉ vật chất khác nào

Mọi ý nghĩa tinh thần đều sổ toẹt

Mác thành gây nhân loại chỉ u sầu

 

Khắp thế giới cùng mang đều hệ lụy

Trên cả trăm triệu mạng phải đi đoang

Tiêu diệt cả thảy mọi người chống đối

Đầy đọa luôn người sống khắp toàn cầu

 

Bởi khi thảy biến toàn đều vật chất

Toàn rập khuôn công thức có còn đâu

Chỉ do bởi Mác tin vào biện chứng

Nghĩ u mê lối đó đến thiên đường

 

Mác mù quáng bởi chỉ toàn mê tín

Khiến coi khinh cả lý trí con người

Đều hằng vẫn tự do và độc lập

Mới đựng xây toàn thế giới nhân văn

 

Giúp kinh tế mới được hoài phát triển

Mới làm co văn hóa nảy lên đều

Bởi khoa học luôn luôn là động lực

Khiến con người hạnh phúc mãi bên nhau

 

Tình yêu đó hóa ra điều cơ bản

Mác chỉ gây ra thị hiếu hận thù

Tin tưởng chỉ vào đấu tranh giai cấp

Mác trở thành phản động có đâu xa

 

Bởi “cộng sản” nếu từng trong quá khứ

Đều kiểu thời mông muội đã qua đi

Lịch sử tiến chẳng bao giờ quay lại

Như dòng sông chảy mãi xuống tự ngàn

 

Mác phản động đã thành là như thế

Bắt dòng đời quay ngược lại thời gian

Kiểu chỉ thảy ra dã tràng xe cát

Đời rách bươm đâu quay lại được toàn

 

Làm nhân loại thành nạn nhân của Mác

Trải suốt qua thế kỷ quả trăm năm

Nước Nga đó nạn nhân đầu tiên nhất

Chỉ bởi do hiểu biết kém từ dầu

 

Hiểu biết thấp khiến tuyên truyền xuyên tạc

Để từ đây thế giới thảy nạn nhân

Vết dầu loang cũng khác nào vết lửa

Nước ta thành phút chót kéo vô toàn

 

Bởi sự thật khác đâu đều cơ hội

Khái niệm này vô sản Mác lôi ra

Kiểu bản năng có cần nào tri thức

Mao nói rồi trí thức chỉ cục phân

 

Thành thực chất Mác khác nào tội ác

Bởi mục tiêu đều ảo ảnh tung hoành

Vì ảo tưởng mà hại toàn nhân loại

Hy sinh hoài đời cũng thảy tới đâu

 

Cũng vì vậy dẫu Trường Sơn phải đốt

Hay triệt tiêu đến người lính cuối cùng

Chiến tranh vẫn chẳng bao giờ chấm dứt

Mỹ liền khôn bỏ mẹ thảy Miền Nam

 

Kệ mẹ nó cứ coi như định mệnh

Thà cuối cùng nó khốn khổ vượt biên

Chết chìm nổi coi đều như không có

Thà được Tàu còn dụi sập Liên Xô

 

Nên tóm lại chỉ đều dân ta cả

Suốt trăm năm mù tịt cả một thời

Giờ qua hết lớp cũ đều chết hết

Chỉ còn nay lớp mới lại ra khơi

 

Ra khơi thấy chân trời toàn mới lạ

Cần quên đi mọi quá khứ nhục nhằn

Quên cả thảy những gì về lãnh tụ

Bởi loài người cần dân chủ tự do

 

Thoát ra thảy kiểu độc tài vô sản

Toàn viễn mơ đâu có giá trị nào

Tuyên truyền dối khác đâu là tội ác

Trách nhiệm đều Tố Hữu, Phạm Văn Đồng

 

Kẻ lợi ích suốt đời làm Thủ tướng

Còn kẻ kia lợi lộc kiểu thi ca

Kiểu dã nhân đẩy đưa toàn dân tộc

Quện vào đều trong tệ hại can qua


Vì cá nhân biến dân thành thù hận

Giết nhau tràn thế kỷ chiếm phần ba

Đều chỉ cốt hướng thiên đường ảo mộng

Hay lợi quyền riêng thảy kiểu sa đà

 

Trong khi đó nếu là người nhân bản

Phải cần luôn chân thật với cuộc đời

Không dối dang không tuyên truyền giả tạo

Mà nêu cao sự thật ở mọi nơi

 

                           (IV)

 

Không ảo tưởng và không nhìn thiên lệch

Đều khách quan mọi sự phải rõ ràng

Không che giấu không mị dân tất cả

Khiến mọi người yêu nước kiểu hiên ngang

 

Không yêu nước kiểu bề ngoài vay mượn

Đó khác chi giả dối kiểu người bôm

Giống nô lệ và nô tỳ cả thảy

Có phải đâu đều thật bụng thương dân

 

Nên tuyên truyền giả danh đều tội ác

Khác gì đâu kiểu loại ốc mượn hồn

Mượn xác người để làm nên danh phận

Đâu còn nào sự nghiệp thảy vinh quang

 

Nên hòa giải bây giờ là cần thiết

Nhưng để nhằm hòa hợp phải thật lòng

Không chỉ kiểu có gạt lừa tháu cáy

Nhằm phỉnh người để mình đứng kèo trên

 

Nhưng nói chung mọi công dân bình đẳng

Mới thật đều tình huynh đệ anh em

Không tướt đoạt không phân chia lừa dối

Không éo le dìm nhân cách con người

 

Hay tóm lại nói chung giờ thoát Mác

Để về tình dân tộc thảy Hùng Vương

Óc thông minh ngàn năm ta đã có

Cốt đồng lòng xây xã hội nhân văn

 

Lòng yêu nước phải trở thành máu huyết

Có dễ sao loại thảy một người nào

Bởi công dân mọi người đều bình đẳng

Chỉ vì điều đất nước của chung nhau

 

Mà máu huyết chảy đều trong huyết quản

Máu Tiên Rồng của thảy giống nòi xưa

Nó chảy suốt bao ngàn năm quá khứ

Hiện tại rồi và đến mãi tương lai

 

Tình yêu nước là tình yêu đất mẹ

Yêu quê hương và yêu thảy giống nòi

Yêu bản thân cũng như yêu cha mẹ

Yêu ông bà hay yêu mãi tổ tiên

 

Phịa tình yêu đó thành yêu lãnh tụ

Hay chỉ yêu phe nhóm giữa nhau

Yêu giai cấp hay nhằm yêu tập thể

Thảy chỉ đều ý thức kiểu vong thân

 

Mà dối dang khác gì đâu tội ác

Bởi chỉ vì nó lường gạt con người

Nó xuyên tạc cuộc đời và nhân loại

Ốc mượn hồn kiểu đó chẳng hèn sao

 

Nên tình yêu phải đều luôn chân thật

Yêu vì ai đâu có nhắm vì mình

Đó tình yêu mới vô tư cao thượng

Yêu là nhằm chỉ ích thảy người thôi

 

Như cha mẹ yêu con là thế đó

Hay con yêu cha mẹ cũng giống toàn

Yêu là thảy quên mình đi tất cả

Chỉ con tim nhịp đập của yêu thương

 

Yêu đất nước cũng tình yêu như vậy

Yêu quê hương như yêu cả giống nòi

Yêu là cho chỉ vì điều cứu cánh

Đâu phải nhằm vào tư lợi hẹp hòi

 

Nên tình yêu phải chăng là lý trí

Hòa thảy cùng tình cảm ở bên trong

Trí sáng suốt và lòng toàn cao quý

Mới thảy đều thực chất của nhân gian

 

Nên yêu nước đâu phải nhằm sự nghiệp

Mà luôn luôn vì nghĩa vụ của mình

Nước sinh ta đâu khác nào cha mẹ

Yêu nước thành như nghĩa vụ con dân

 

Giả yêu nước để ham điều danh giá

Vì lợi riêng tình yêu nước nào còn

Đều dối trá và chỉ thành phản nước

Phản dân toàn còn có quý nào đâu

 

Nên yêu nước phải cần đều hiểu biết

Yêu tự mình chẳng ai bảo mới hay

Kiểu yêu nước rập theo toàn công thức

Đều khác chi yêu nước kiểu giả đò

 

Bao kẻ ngu từng ngụy danh lịch sử

Để phỉnh phờ toàn thảy đám bình dân

Như yêu nước kết cùng yêu chủ nghĩa

Có khác chi thảy não trạng đều đần

 

Những loại ấy thật khác nào tàn ác

Bởi chúng đều chỉ thảy thảy khinh dân

Coi con người chỉ đều như cỏ rác

Để nhằm sao thủ lợi chỉ riêng mình

 

Nên thực chất cái nguy nơi Các Mác

Ngụy đều nhằm bịp xã hội thảy đều

Cái phi lý toàn cho là sự thật

Biến óc đầu người hóa rác khác đâu

 

Thành yêu nước phải tinh hoa thảy cả

Như tinh thần Chí sĩ Phan Chu Trinh

Trăm năm trước đã nêu đều rõ nét

Dân trí luôn đều trước nhất mọi phần

 

Tiếp Dân trí mới đến toàn Dân khí

Khiến dân sinh đều chỉ lẽ tự nhiên

Bởi con người cao hơn đều con vật

Đâu nào hèn chỉ có biết kiếm ăn

 

Nên con người khắp cùng trên thế giới

Chỉ nhân văn mới ý nghĩa cao vời

Chân đạp đất đầu đội trời cao cả

Đều tinh thần Độc lập với Tự do

 

Vì nô lệ có còn người đâu nữa

Biến thảy đều chỉ sản phẩm rập khuôn

Con người bị vong thân trong hết cả

Từ xác thân cho đến thảy linh hồn

 

Nên nhân văn chính Tự do Dân chủ

Phi nhân văn mới đều kiểu độc tài

Người hóa đều có khác nào giống vật

Đời phi nhân làm thuyết Mác chỉ hài

 

Xã hội kết toàn con người độc lập

Mới đều luôn là xã hội tính người

Đầy Tự do, Văn minh, và Dân chủ

Mãi muôn đời hoài xã hội Nhân văn

 

Vì con người thế gian cần trí tuệ

Có bao giờ kiểu chỉ thảy đàn bầy

Không độc lập tự do đều loài vật

Dễ khi nào tinh thần thảy chiều cao


NON NGÀN

(13/12/21)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét