VỀ SỰ SAI LẦM CĂN BẢN
NƠI
TƯ DUY KARL MARX
(I)
Mác hí
hửng tưởng
rằng mình khám phá
Kể
từ đây một chân lý cao
vời
Tức
vật chất làm hạ tầng cơ sở
Xã
hội thành kiến trúc ở bên trên
Hạ tầng đó nó
luôn là
vật chất
Hay nói chung là kinh tế khác
nào
Nó quyết định thảy thượng tầng kiến trúc
Toàn tinh thần hay
ý thức loài người
Để
từ đó Mác cho
đều tư hữu
Là
ngọn nguồn của
bóc lột nhân gian
Khiến
xã hội đã tạo thành giai cấp
Gây
tiền đề cho giai cấp đấu tranh
Mác
kết án đời bất công khốn nạn
Nay
phải làm sao giải phóng loài người
Cách duy nhất là dẹp
đi tư hữu
Đời
sẽ toàn đều lao động hưởng chung
Không tư hữu để cùng nhau hợp tác
Người với nhau toàn bình đẳng ngang
hàng
Định kế hoạch nhằm tiến hành sản xuất
Rồi
cùng chia sản phẩm đã tạo toàn
Chia trực tiếp khỏi cần qua tiền tệ
Vì
triệt tiêu cả cơ chế thị trường
Thị trường mất
hóa đâu cần tiền tệ
Đời trở thành “cộng sản” sống cùng chung
Mác cho đó là “thiên đàng” thế giới
Chỉ còn
duy một cơ sở hạ tầng
Không giai cấp hẳn không còn bóc lột
Làm thượng tầng kiến
trúc biến
đổi theo
Bỏ Tôn giáo bỏ
luôn đều Nhà nước
Bởi
từ đây Pháp luật cũng không cần
Nay còn lại
chỉ cộng đồng tự giác
Sáng vào làm xí nghiệp tối thong dong
Chiều
đi câu hoặc tùy nghi giải trí
Chẳng còn ai bó buộc chút chi nào
Đời giải phóng bởi nay
toàn tự
chủ
Cũng tiêu đều
thảy “giai cấp đấu tranh”
Đạt đến đó cần phải làm cách mạng
Nhưng khởi đầu bằng “giai cấp đấu tranh”
Dùng giai cấp cốt vượt lên giai cấp
Nhằm
làm sao “Thời quá độ” hình thành
Thời quá độ phải “độc tài vô sản”
Nhằm
từ đây đảng
duy nhất cầm quyền
Tất
là đảng của đều người “vô sản”
Khắp toàn trên thế giới kết
vào chung
Đó Lênin người đầu tiên thực hiện
Bởi
thông qua Cách mạng Tháng mười Nga
Bị ám sát quyền
chuyển qua người khác
Là độc tài khắt nghiệt Stalin
Để thế giới gồm chung toàn đầu mối
Kể từ sau Thế chiến lần thứ hai
Nga lãnh đạo khối Đông Âu từ đó
Theo Liên Xô buộc thảy hóa độc tài
Thời cực thịnh hơn phần hai thế giới
Đều
ngợi ca duy
toàn Thuyết Mác Lê
Cả
Châu Á
nước Tàu là lớn nhất
Bắc Mỹ Châu nay
xuất hiện Cuba
Khiến
tất cả đều chung thành giềng mối
Phe đỏ hè chống lại với phe xanh
Cả thế giới giờ chia hai
giới tuyến
Tạo
chiến tranh nóng lạnh thảy rành rành
Phe bên đỏ Liên Xô làm chủ chốt
Riêng phe xanh Tư bản Mỹ đứng đầu
Cùng các nước vốn đi theo truyền thống
Mục
đích luôn một xã hội tự do
Nhưng
kết quả 70 năm lộ
rõ
Liên Xô tan riêng Đế Quốc vẫn còn
Dầu Liên Xô từng hi sinh tất cả
Cốt cố lên một Thế giới Đại đồng
Mỹ thật sự chẳng hi sinh gì hết
Ngoài tổn hao nhằm để chống lại Nga
Dân vẫn sống kiểu xưa kia truyền thống
Được hưởng đều nền kinh tế tự do
Nên tất cả chỉ đều do thuyết Mác
Liên Xô tan đã thấy Mác bất toàn
Bởi nếu nó đúng luôn về chân lý
Lại
cớ gì phải sụp đổ tan
hoang
Việc “Tư bản tự chôn” đâu có sự thật
Mà
trước sau đều phát triển lên càng
Ấy thực tế khách quan là thế
đó
Mác trật chìa như vậy quả đâu oan
Bởi nguyên lý
nó sai từ căn bản
Diệt tự do nhằm tôn thảy độc tài
Mác quên mất loài người nơi nền tảng
Cả bên trong luôn chứa thảy bản năng
Mà bản năng khác chi đều ích kỷ
Đâu mọi người thảy thánh thiện đều toàn
Khiến quyền hành
khi độc tài tất cả
Hẳn tự tung tự tác kiểu
hiên ngang
Mác nhầm lẫn chỉ do toàn mê tín
Bởi tin vào luật “biện chứng” miên man
Phong “vô sản” chứa nơi mình “sứ mạng”
Thảy thanh cao để giải phóng loài
người
Dù Hegel duy tâm ai cũng rõ
Biện chứng này
là biện chứng “duy tâm”
Mác ngớ ngẩn chuyển sang thành “duy vật”
Khác gì đâu chỉ quan điểm đuềnh đoàng
Mác đâu hiểu vật đều vô tri giác
Nên
chỉ đều mãi quán tính mà thôi
“Vật” như vậy dễ sao mà “biện chứng”
Khó ngàn đời tảng đá biến ra cây
(II)
Tư tưởng Mác hớ hênh toàn như
thế
Ngay khởi đầu đã nghịch lý mọi phần
Suy mù quáng ra “đấu tranh giai cấp”
Gạt loài người thế kỷ phải tối tăm
Có
số nước bị Thực dân đô hộ
Lóa
mắt đều khi Thuyết Mác nhập vào
Dân trí thấp thảy mười phần tá hỏa
Kiểu nhìn gà hóa cút hẳn
lạ sao
Rồi
từ đo ra
chiến tranh “ý hệ”
Làm Quốc gia Quốc tế lẫn lộn đều
Hơn thế nữa kiểu “Độc tài vô sản”
Khiến
nhiều nơi lịch sử phải cheo meo
Cả bao nước đứng trên bờ vực thẳm
Đều
nổ ra nội chiến kiểu hiểm
nghèo
Do khuynh hướng đi
theo hay chống Mác
Đánh nhau đều chí tử cố hò reo
Khiến kết quả do toàn dân gánh chịu
Bởi vì trong thực chất phải lêu bêu
Toàn vũ khí đều từ ngoài tuồn
đến
Đánh nhau nhằm xương máu chỉ dân
nghèo
Bởi tuyên truyền chẳng qua đều lắt léo
Dụ dân tin hay bắt ép quả đều
Nhưng
đâu chắc ai không ngoài mục đích
Lợi quyền riêng hay tham vọng có nhiều
Bởi không Mác đâu
chiến tranh “ý hệ”
Mà chỉ đều cổ
điển kiểu ngàn xưa
Dẫu sai đúng
qua thời gian thấy
rõ
Khiến thành nên lịch sử có đâu lèo
Vì lịch sử kiểu dòng sông mãi
chảy
Thế hệ đầu
chuyển tiếp thế hệ sau
Người xưa nói “thác về nhưng sống gởi”
Có đâu ai chết mọi chuyện mang theo
Nên đời sống cần
tự do tất cả
Để
vạn người cùng hòa hợp với nhau
Lấy
tình thương làm chỉ tiêu cao nhất
Có nào
đâu nhằm
gấu ó đạp
đầu
Mác sai lầm khi kích đời “bạo lực”
Khiến khác
chi đánh mất thảy tình người
Người với
người biến nhau thành công cụ
Thẩy
vong thân do “chủ nghĩa” lu bù
Nhưng ví
thử Mác luôn
đều toàn đúng
Dẫu
hi sinh phần nhân loại sao đâu
Nhưng nó thảy trật chìa nơi lý luận
Bao hi sinh
cũng hóa chỉ tầm phào
Bởi
vì nó chứa trong
toàn nghịch lý
Thảy
đều do Mác ngụy biện rõ ràng
Tiền đề trật cố gò vào kết luận
Kiểu
vì giầy nhằm để phải gọt chân
Nhưng con người vốn tinh thần là chính
Mác đều quy
thảy “vật chất” kiểu toàn
Mà tinh thần phải cần nhiều hiểu biết
Khi bản năng chỉ mù quáng lang thang
Đời tiến mãi vẫn theo chiều lịch sử
Tinh thần sau mỗi thế hệ phát huy
Căn bản đó
phải dựa vào giáo dục
Tạo
ra đều khoa học mãi
tiến toàn
Bởi
khoa học gốc đều cho kỹ thuật
Mới làm cho kinh tế phải sang trang
Thời đồ đá, đồ đồng, rồi đồ sắt
Đến ngày nay khiến công nghệ bộn bàng
Đâu
phải kiểu toàn “đấu tranh giai cấp”
Mà đều
do trí tuệ mãi
khang trang
Kiểu cái cây đơm hoa rồi ra trái
Đều từ trong bản chất phát huy càng
Thêm lịch sử luôn
chứa đầy huyền bí
Kéo con người vào
trí tuệ bao la
Quy tất cả chỉ đều còn “vật chất
Mác khác
sao tư duy thảy chỉ mù lòa
Kinh tế tiến làm cuộc đời mới tiến
Thảy do đều óc não mãi làm ra
Nhờ luật pháp tạo khung sườn duy
nhất
Để
tránh đi kiểu thế giới sa đà
Nên người sống phát huy điều
hiểu biết
Để nâng cao trí tuệ mãi cao xa
Có đâu sống chỉ nhằm
điều “tổ chức”
Kiểu dã tràng ngàn thuở chỉ chỉ quỷ ma
Thành Mác thảy
hiểu cuộc đời nhầm lẫn
Khiến con người thành
thấp kém ba hoa
Tôn
thảy Mác như cứu tinh lịch
sử
Mà
khác chi
chỉ mục đích ta
bà
Bởi lập thuyết cần khách quan khoa học
Đâu chủ quan kiểu
cảm tính mù lòa
Mác thị hiếu muốn đời lên “cộng sản”
Thật
chỉ đều toàn lạc lối ra xa
Bởi lịch sử đã qua đâu lặp lại
Như dòng sông chảy mãi khó quay về
Nếu “cộng sản” đã có từ nguyên thủy
Mãi
qua rồi quay lại chỉ u mê
Mác như
vậy có khác nào phản động
Quay
ngược điều lịch sử
với thời gian
Khiến cách mạng đó
đều thành ảo tưởng
Kiểu đốn rừng trồng lại thảy ngu toàn
Bởi
rừng dẫu đốt đi xong trồng lại
Vẫn đều lên kiểu cũ dễ
khác sao
Bởi quy luật khách quan luôn vẫn thế
Khó thay vào thành quan điểm chủ quan
Khiến Mác thảy có khác nào điên loạn
Từng một thời lừa dối cả thế gian
Tự phong mình là đỉnh cao chân lý
Có ngờ đâu đều hố thẳm xảy
đều toàn
(III)
Nhưng tệ
nhất là “Độc tài vô sản”
Cài
chốt rồi đời khó
thể gở ra
Nhìn sai đó
nhưng nào ai
dám nói
Mác thành đều
tội lỗi có đâu xa
Bởi học thuyết suốt dọc dài thế kỷ
Làm con người luôn thảy chỉ ta bà
Trên
trăm triệu khắp nơi trong thế giới
Chết
đều do bởi
lời Mác ba hoa
Còn
người sống cũng vong thân tất cả
Buộc hùa theo
thảy chỉ
nói một chiều
Tự ép mình
làm bản thân hạ cấp
Do tuyên truyền thành
giả dối bao la
Mác bậy bạ bởi sai đều nguyên lý
Ngược lại toàn mọi quan điểm tiền nhân
Như Giê Su đời Bác ái
chủ trương
Hay đức Phật Từ bi hoài
nêu rõ
Cả Khổng tử đức Nhân cao vời vợi
Đều nhắm toàn tạo giềng mối con người
Cả ngàn năm làm ổn định
cuộc đời
Mác kích
hoạt điều“đấu tranh
giai cấp”
Những
người trên Mác quy
thành phản động
Cho
thảy đều “tư sản” tạo ra thôi
Thay
vào đó Mác tung
hô bạo lực
Khiến bản năng ẩn
giấu được lên ngôi
Quan niệm đó lấy đâu mà khoa học
Thật
ra thì Mác
chẳng chút khách quan
Chỉ bởi do nhằm thị hiếu
bộn bàng
Ưa
“cộng sản” mục tiêu vì cảm tính
Phản
khách quan Mác
phản toàn truyền thống
Cho
đều sai vì
“tư sản” buộc vào
Tự
cho mình là chân lý
tuyệt cao
Còn
nhân loại ngàn
năm đều khờ
hết
Mác như vậy chủ quan đều bê bết
Hay cá nhân chủ nghĩa kiểu không oan
Chỉ
đề cao thị hiếu của mình toàn
Bởi
mê tín vào
Hegel
tất cả
Khi thực thật Hegel đâu
nào đúng
Nếu chẳng nhằm phân tích chỗ nào sai
Chỉ nhắm
đui con mắt để tin vào
Vì
mù quáng trật chìa tin “biện chứng”
Cái
sai đó liền đã ra cốt lõi
Để
Mác phiên thành “giai cấp đấu tranh”
Cho
hai bên “đối kháng” diệt nhau càng
Nhờ
“phủ định” đời tiến lên “cộng sản”
Nhưng nghịch
lý quả làm sao có
được
Vì bao giờ “biện chứng” có ngừng sao
Khác
gì Mác chỉ
kiểu dại khờ
Quyết cả
vú lấp miệng em nham nhở
Ngu dân thảy vì độc tài từ đó
Buộc lòng
tin mù quáng chỉ một chiều
Phải
tin vào
Các Mác lẫn
Lênin
Nò
ai dám đứng lên mà phản biện
Đô mi nô dẫu
hoài trong trí tuệ
Tiền đề sai kết quả phải
theo cùng
Con đi đầu nếu
sụp đổ
cái đùng
Tất hàng
loạt dãy sau nào đâu khác
Mác võ đoán cả tin vào “duy vật”
Nhưng niềm tin mù quáng thảy từ đầu
Bởi nếu toàn vật chất
hỏi từ đâu
Đời
ngàn năm lại có toàn lịch sử
Khi tinh thần khác xa
đều vật chất
Do tinh thần trừu tượng chỉ mãi luôn
Còn lạ
gì vật chất thảy
tầm ruồng
Đều
trì lực khiến thành nên quán tính
Như con người trước
tiên là thân xác
Đó
nguồn thu
cảm tính khác
chi nào
Nhưng con người lại khối óc
mới cao
Bởi
chính đây mà tinh thần
hoạt động
Tuy khối óc dầu thần kinh não bộ
Chúng kết đều từ
hệ thống nơ rôn
Lại
vượt lên hệ vật chất mọi đàng
Vì
sự sống nơi tế bào sinh học
Đó
nguồn gốc tinh thần đâu mà có
Bởi
vẫn đều tồn tại cả ngàn năm
Khi chết đi thân xác hóa đất toàn
Nhưng
tinh thần vẫn còn hoài muôn thuở
Mác tóm lại khác
nào đầu hóa dại
Một
lần lầm làm hại cả thế gian
Lấy
mình ngu
làm vũ trụ
thước đo
Lại độc tài khiến
nhụt cùn thế giới
Vì nhân văn khác
đâu là trí tuệ
Còn độc tài phản lại thảy đều toàn
Khi
tự do dân chủ bị dẹp tràn
Mác
chẳng khác gây thành bao tội ác
Đời áp chế độc tài toàn hổn loạn
Khiến
vong thân hóa sự vật từ mình
Nhân
loại đều sa sút đến ngỡ ngàng
Thảy
bạc nhược bú mông toàn lãnh tụ
Khiến Các Mác khác
gì đâu quái tượng
Từng xảy ra trong lịch sử thế gian
Cả
ngàn năm thế
giới có
đâu toàn
Giờ
phải khiến ngậm bồ hòn làm ngọt
Nhưng trách Mác hay Hegel là chính
Bởi Hegel “biện chứng” được đưa ra
Nhưng Hegel chưa mù quáng
sâu xa
Chỉ đến
Mác mới ta bà tăm tối
Tuy
dầu nó khởi nguồn từ Socrate
Phong phú thêm nhờ qua bởi Platon
Nhưng họ
đều nhân bản
tự do toàn
Chỉ
đến Marx mới
độc tài tai hại
THƯỢNG
NGÀN
(02/12/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét