NGUYÊN LÝ TỰ DO DÂN CHỦ
VÀ
SỰ ĐỘC TÀI TRONG XÃ HỘI
LOÀI
NGƯỜI TỪ MỖI CÁ NHÂN
(I)
Nơi
cuộc sống trước tiên cần nguyên lý
Cũng
chính là những nguyên tắc đầu tiên
Vốn
có luôn và thảy mãi khách quan
Làm
ngược lại phải chuốt toàn thất bại
Như
nguyên lý đầu tiên trên mặt đất
Trong
bầu trời và vũ trụ không gian
Hay
từ xưa tiến hóa mọi giống loài
Đều
có sẳn người không sinh thảy cả
Đơn
giản nhất quy luật về lý hóa
Lên
cao hơn luật sinh học mọi nguồn
Cao
thêm luật xã hội con người
Bao
thể lý và tinh thần trong đó
Thể
lý vốn là xác thân động vật
Giống
nhau chung đều hết thảy mọi loài
Nhưng
con người thực chất vượt lên cao
Như
ý nghĩa của tinh thần nhân loại
Đời
sống đó văn minh và tiến bộ
Do
loài người tiến hóa tự ngàn xưa
Qua
mỗi thời khoa học mỗi phát huy
Tạo
ra mãi khả năng về kỹ thuật
Để
kỹ thuật làm đầu tàu kinh tế
Giúp
con người từ đồ đá đi lên
Qua
phát huy liên tiếp mấy ngàn năm
Giờ
công nghệ càng tỏ ra vượt bậc
Song
song đó tinh thần luôn phát triển
Cùng
trở thành động lực của nhân văn
Thành
nói chung kỹ thuật tạo văn minh
Và
cũng thế tinh thần sinh văn hóa
Nhưng
tuy vậy cá nhân luôn đơn vị
Khiến
mọi người đều quyền sống như nhau
Và
mỗi người phải độc lập tự do
Đó
ý nghĩa trước tiên làm nguyên lý
Nguyên
lý đó mãi ngàn năm bất diệt
Vì
mỗi người đều bình đẳng như nhau
Vốn
cùng chung tương tác giữa địa cầu
Toàn
nhân loại giúp nhau mà phát triển
Nên
trí tuệ mãi luôn điều cốt lõi
Óc
thông minh đều trợ lực lẫn nhau
Sự
học hành giáo dục phải trước sau
Toàn
nổ lực chung cho nền văn hóa
Vả
mục đích mỗi người đều riêng lẻ
Luôn
dõi theo hạnh phúc của chính mình
Cả
xác thân lẫn mục đích tinh thần
Nhìn
ngỡ giống như thật ra luôn khác
Khiến
cuộc đời ý nghĩa hoài đa dạng
Mỗi
người đều mỗi khía cạnh khác nhau
Như
vườn hoa đơm muôn sắc vạn màu
Đâu
cần phải giống nhau cho giống cả
Đó
mới chính nền tự do dân chủ
Mọi
cá nhân đều không thể rập khuôn
Mà
mỗi người phải tuyệt đối phát huy
Mới
nhân loại kết tinh nền tổng hợp
Vì
cuộc sống khách quan là dòng chảy
Dẫu
mỗi người chỉ sống có trăm năm
Dễ
có ai đời lại mãi dài hơn
Mà
kết quả nối nhau như đợt sóng
Tức
nhân loại mới thành riêng bất tử
Còn
cá nhân yếu đuối phải đều qua
Khiến
mục tiêu của độc lập tự do
Chống
công thức mà khai thông tất cả
Vì
mục đích mỗi người là sự sống
Như
bông hoa khi nở hết lại tàn
Đâu
cần chi phải xây dựng địa đàn
Mà
việc tới khách quan thường phải tới
Như
quá khứ mãi làm nên hiện tại
Hiện
tại đều ắt dẫn đến tương lai
Có
cần chi kiểu chạy để sắp hàng
Bởi
đời mãi chỉ như dòng sông chảy
Mác
lại muốn dùng độc tài vô sản
Để
tiến qua thời quá độ ngoằng ngoèo
Ép
mọi người phải nhất thiết vào khuôn
Mong
ảo tưởng tạo thiên đường dương thế
Cái
ngu đó thật ra càng vô kể
Bởi
dòng sông đâu sắp được thảy toàn
Nó
chảy hoài chảy mãi kiểu không ngừng
Tạo
lịch sử nhân quần đều như thế
Đâu
sắp được giống nhau từng giọt nước
Cái
ngu này của Mác thật vô biên
Biến
cuộc đời thành chỉ kiểu điên khùng
Mác
quả thảy gã tâm thần điên loạn
Bởi
kiểu thế coi đời như cỏ rác
Coi
loài người như chuột bạch của mình
Quyết
đem làm vật thí nghiệm linh tinh
Nhằm
thỏa mãn bản thân riêng thị hiếu
Nguyên
cớ chính bởi Mác toàn mê tín
Do
ngu đần tin biện chứng Hegel
Vốn
là điều khoa học chẳng chứng minh
Để
tin tưởng tự chôn đều Tư bản
Bởi
Mác thảy óc đầu toàn duy vật
Lại
ghép vào biện chứng kiểu duy tâm
Thành
đã ngu lại còn bé cái lầm
Bởi
đâu thể trộn được dầu vào nước
Chỉ
bởi lẽ hai bên đều khác chất
Vật
làm sao cài biện chứng duy tâm
Có
khác chi râu ông nọ cằm bà
Thậm
ngu dốt có còn nào lô-gích
Sai
đã vậy còn độc tài vô sản
Có
khác chi nhằm ức chế loài người
Kiểu
u mê nhằm ép uổng cuộc đời
Như
đem nhét trái bầu nhét vào miệng lọ
(II)
Mác
ngụy biện trước sau nhằm kiểu vậy
Để
thác vào điều giai cấp đấu tranh
Rêu
rao lên khi đối nghịch toàn cầu
Khiến
Tư bản tự chôn toàn tất yếu
Nhưng
Mác chỉ nhìn đời đều vật chất
Quên
hẳn đi thảy lý trí con người
Cốt
mù lòa vào vận động tự nhiên
Mà
bất chấp thế gian hoài trí tuệ
Điều
đó khiến cuộc đời dòng sông chảy
Luôn
vượt qua được thảy mọi thác ghềnh
Vượt
qua nhiều địa thế dẫu chênh vênh
Bởi
nguyên lý khác đâu là lý tính
Mác
quả vậy óc đầu toàn mù quáng
Thảy
mịt mờ điều mê tín dị đoan
Có
biết chi tảng đá triệu triệu năm
Sao
biện chứng để biến thành cây được
Lại
vô sản độc tài nhằm ép uổng
Mác
khác đâu thành ra kẻ tội đồ
Chưa
trăm năm trên trăm triệu mạng người
Bị
giết hại khắp nơi trên thế giới
Máu
nước mắt và nhân quyền khô kiệt
Nhằm
thiên đường ảo tưởng được dựng xây
Chẳng
ngờ đâu mục đích lại giả cầy
Liên
Xô đó bảy thập niên sụp đổ
Kéo
Đông Âu lụi tàn theo cơn lốc
Bởi
vốn đều giả tạo suốt bao năm
Theo
Liên Xô cưỡng bức bảy thập niên
Cuối
cùng tất tan khác nào bọt nước
Làm
khoa học tất nhiên cần đoán trước
Dễ
có đâu mù quáng kiểu Mác kia
Chỉ
dựa theo cảm tính để chạy hùa
Hại
nhân loại cốt thỏa lòng thị hiếu
Nên
nguyên lý phải trật chìa ra đó
Vô
sản đâu sự chọn lọc tinh thần
Mà
tư duy thảy hạn chế mọi phần
Đó
chưa nói vạn lần thường cơ hội
Mác
như vậy khác chi thành phản động
Nhằm
cuốn vào sự nghịch lý thế gian
Ngược
lên đều dòng tiến hóa rõ ràng
Làm
cộng sản khác đâu đào di chỉ
Bởi
cái đã sau ngàn năm qua mất
Từ
thời kỳ nguyên thỉ đã vùi chôn
Mác
ngược lên đào xới lại thành hài
Lấy
di chỉ ngàn năm xưa thờ phụng
Cái
ngu đó khó nào ai tưởng tượng
Lại
nhân quần dùng bạo lực ép vào
Cả
hai đàng cưỡng bức lẫn tuyên truyền
Khác
gì Mác tên tội đồ nhân loại
Bởi
thực chất tạo nên toàn cơ hội
Vì
bản thân lợi dụng thảy mọi điều
Để
nhân danh toàn mọi thứ trên đời
Cốt
bịt miệng những ai còn lý trí
Thành
đâu khác độc tài điều quái dị
Bởi
hẳn nhiên trái nguyên lý từ đầu
Trong
khi ai cũng đều thảy con người
Lại
thiểu số nhân danh ngồi trên cổ
Nó
phạm thảy nguyên lý đều bình đẳng
Có
khác chi thành kẻ cướp thế gian
Hoặc
dùng lời đường mật gạt nhau toàn
Hoặc
gian dối kết cùng điều bạo lực
Tiêu
diệt cả điều tự do dân chủ
Người
với người thành thù địch giữa nhau
Chỉ
dựa vào cảm tính với bản năng
Đâu
còn nữa cuộc đời cần lý tính
Sự
mê muội khiến Mác thành tội ác
Bởi
làm cho phần nhân loại ngu dân
Bằng
tuyên truyền bã đậu chỉ mịt mùng
Ngu
dân vậy khác chi toàn tội lỗi
Nên
đích thực Mác thành ra nguồn cội
Bởi
truyền đều ý hệ thảy về sau
Trong
khi xưa nhân loại có thế đâu
Mà
nếu có chỉ độc tài vua chúa
Khi
đó bởi loài người còn lạc hậu
Khiến
mọi điều lý tính chẳng phát huy
Chỉ
sống đều trong cảm tính ly bì
Đâu
có hiểu gì tự do dân chủ
Nên
thuở ấy đời toàn dùng bạo lực
Luật
thiên nhiên đều mạnh được yếu thua
Đời
đều trong hoang dã thảy mọi chiều
Chưa
hề chút nền văn minh phát triển
Nhưng
nhân loại cứ càng ngày phát triển
Làm
tự do dân chủ đã ra đời
Khiến
đến nay tiến hóa đã ngàn lần
Mác
lại thảy chủ trương đi lộn ngược
Thành
thuyết Mác khác chi toàn hài hước
Nó
trở thành phản động kiểu điên cuồng
Phản
căn cơ kiểu hết thảy mọi nguồn
Rõ
đâu khác khách quan thành tà thuyết
Vì
tất cả đều thành phi lô-gích
Ngay
từ đầu ngụy thuyết đã lộ ra
Bởi
vì đâu còn trong sáng chút nào
Mà
tăm tối hóa thảy cho toàn nhân loại
Nó
lừa dối tạo ra điều cuồng tín
Bởi
dạy duy mãi mãi chỉ niềm tin
Dùng
niềm tin cho chủ nghĩa cá nhân
Đâu
nhằm phát huy điều gì trí tuệ
Nên
tội Mác hóa ra đều vô kể
Làm
vong thân lớp lớp những con người
Thế
hệ này truyền nối thế hệ sau
Đời
chỉ thảy hóa ra thành bèo bọt
(III)
Khiến
tóm lại không tự do dân chủ
Thành
thảy đều trái nguyên lý tự nhiên
Không
thể nào chút lý lẽ biện minh
Mà
thực chất chỉ đều nhằm dối trá
Vậy
con người trước tiên cần nhân bản
Nơi
căn cơ phải thành thật với mình
Để
từ đây mà trung thực với đời
Còn
dối trá toàn khác nào tội ác
Điều
thực tế đó đều luôn thực chất
Vì
con người thường quỷ quyệt ngữ ngôn
Kẻ
thấp hơn về trình độ khó càng
Đâu
phân biệt được thế nào sai đúng
Nên
đời phải cần luôn người lương thiện
Có
công tâm và thiện chí vì người
Còn
nếu không đễ đều thảy bịp đời
Bởi
ích kỷ bản năng luôn thường có
Mác
sai trái bởi tâm toàn duy vật
Thành
khác nào dễ phản lại nhân văn
Đâu
coi người là giá trị tinh thần
Mà
cấp thảy đều chỉ toàn vật chất
Lại
sai trái bám vào điều giai cấp
Mong
đời không giai cấp kiểu ngu đần
Bởi
vì đời mãi đẳng cấp tự nhiên
Khách
quan đó dễ đâu mà tiêu diệt
Kiểu
cánh rừng đâu toàn cây một loại
Mà
phải luôn đều mãi mãi muôn hoa
Dễ
đâu toàn so đũa kiểu chỉ ngu
Mà
luôn có cỏ cây cùng cổ thụ
Miễn
hòa hợp để không thành phá hoại
Với
căn cơ đời phải có tình thương
Mác
chủ trương toàn thù hận mọi đường
Dùng
đố kỵ để biến thành lẽ sống
Đời
gấu ó Mác bao là quy luật
Khiến
ngàn năm đều mâu thuẫn loài người
Để
trở thành nghịch lý diễn mọi nơi
Mác
đâu khác biến đời thành hung ác
Kiểu
như vậy chỉ coi đời cỏ rác
Tạo
loài người toàn phét lác lạ gì
Có
còn đâu nhân phẩm thảy thường khi
Đều
cóc nhái bởi hận thù giai cấp
Khiến
Mác thảy đâu chút nào khoa học
Đâu
chút nào lành mạnh kiểu khách quan
Mà
thảy đều tiêu cực kiểu đến sỗ sàng
Ngoài
khoác lác nhưng trong toàn phá hoại
Trong
khi đó loài người đều rộng kháp
Vẫn
thường xuyên được sống bởi hòa bình
Mỗi
người riêng lo sự nghiệp của mình
Dẫu
cao cả hay thường xuyên xoàng xỉnh
Nhưng
cả thảy mọi nơi đều tự giác
Nổ
lực riêng không đụng chạm giữa nhau
Bởi
nước sông và nước biển khác đều
Không
xâm lấn dẫu mỗi người một ý
Đời
tuy vậy vẫn thường xuyên tiến tơi
Bởi
trọng đều dân chủ lẫn tự do
Mọi
người cùng được pháp luật chở che
Và
bầu khí hòa bình theo đạo đức
Dẫu
cái xấu khó khi nào chấm dứt
Nó
thường xuyên kiểu cỏ dại ven đường
Lúa
đồng đều vẫn phát triển bình thường
Mọi
cây cối vẫn chen vai thích cánh
Đời
là thế vẫn cuộc đời nhân bản
Từ
ngàn năm chẳng ý hệ lỗi lầm
Chữ
từ bi bác ái mãi không ngoài
Đều
nhân đạo văn minh cùng tôn giáo
Dầu
chiến tranh xảy ra khi bất chợt
Chém
giết nhau qua thời khắc rồi ngừng
Cả
độc tài cũng thảy chỉ cá nhân
Thường
tạm bợ rồi nhân quyền chiến thắng
Bởi
nguyên tắc mọi người đều bình đẳng
Khiến
lâu dài cần dân chủ tự do
Không
cá nhân nào được thảy đè đầu
Cả
xã hội không thành toàn thống trị
Tạo
độc tài biến thành toàn phi lý
Nào
khác chi làm nô lệ đời người
Biến
toàn không nhân cách thảy ở đời
Vô
đạo đức phi nhân và man trá
Đó
là Mác kiểu độc tài vô sản
Diệt
thảy toàn dều dân chủ tự do
Hủy
thảy toàn sự độc lập con người
Đời
chỉ thảy biến thành toàn nô lệ
Sai
nguyên lý rõ ràng luôn đều thế
Thực
tế toàn dễ tạo đám lưu manh
Khiến
thảy thành đều mê tín tối tăm
Đời
cảm tính đâu còn nào lý trí
Chỉ
còn thảy tung hô điều phi lý
Thành
niềm tin dốt nát kiểu hàm hồ
Thảy
cùng nhau ca ngợi kiểu cào cào
Hát
thần tượng đẩy mình thành giun dế
Khiến
trăm năm đời chỉ thành dâu bể
Trong
mịt mùng nhân loại kiểu vong thân
Đó
thành ra tội lỗi Mác vạn lần
Vẫn
lễu lự tự cho làm cách mạng
Nhưng
thực chất nhằm xóa bài làm lại
Để
sánh mình Thượng đế kiểu từ đầu
Mác
thành ngu muôn thuở quả khác đâu
Kiểu
ngồi thuyền muốn toàn nâng thuyền dậy
Điều
nghịch lý đó ngay từ đầu thấy rõ
Mác
thành ra anh vong mạng trò cười
Cả
trăm năm nay sự nghiệp mũn rồi
Bao
lớp cũ từng đầu thai theo Mác
Khiến
sự nghiệp họ đều coi như chết
Chỉ
hư danh còn lưu lại ở đời
Vì
tạo bao phung phí của loài người
Để
tan biến khác chi vào bọt nước
TIẾNG
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét