NÓI VỀ NGUYÊN NHÂN CỦA
TẤT
CẢ MỌI NGUYÊN NHÂN
(I)
Trong
cuộc đời cũng như trong vũ trụ
Mọi
điều luôn xảy bởi các nguyên nhân
Không
nguyên nhân có đâu ra hậu quả
Và
nguyên nhân đều thứ tự trước sau
Nguyên
nhân xa nguyên nhân gần từ đó
Cả
nguyên nhận có thứ nổi thứ chìm
Loại
trực tiếp hay cả loài gián tiếp
Hoặc
nguyên nhân bao trụm kể từ đầu
Và
hệ thống cuộc đời là như thế
Vẫn
chia ra mỗi khu vực khác nhau
Mỗi
khu vực nguyên nhân đầu và cuối
Nói
chung ra từ bản chất con người
Con
người dẫu trước tiên đều thân xác
Nhưng
khác chỉ đó hiện tượng bên ngoài
Cái
quyết dịnh bên trong là đầu óc
Không
óc đầu thân xác hiểu gì sao
Nhưng
óc đầu vốn từ đâu mà có
Đó
trước tiên là chức phận trời sinh
Trời
phú cho mỗi người từng cá tính
Lại
thêm vô sau giáo dục học hành
Sự
khác nhau tùy nguyên nhân tất cả
Chuỗi
nguyên nhân đã được định từ đầu
Khiến
hệ thống mãi về sau tiếp tục
Dễ
bao giờ rời rạc chút nào sao
Nên
nguyên nhân tạo nên chung hệ thống
Khiến
dọc dài nguyên nhân của nguyên nhân
Cái
khởi đầu chung cho đều hàng loạt
Đó
nguyên nhân bao quát nhất bên trên
Như
nước ta vốn tự do độc lập
Vốn
hùng cường ngay triều Nguyễn trướckia
Song
lạc hậu chỉ vì non kỹ thuật
Là
nguyên nhân để Pháp đến xăm lăng
Pháp
xăm lăng vì lý do công nghiệp
Cần
đua nhau tìm Thuộc địa lạ gì
Cốt
khai thác trước tiên nguồn nguyên liệu
Đem
về nuôi cho chính quốc cạnh tranh
Đó
nguyên nhân cả trăm năm nô lệ
Dẫu
dân ta quật khởi mãi kiên cường
Nhưng
thất bại bời vì không sức mạnh
Kỹ
thuật cùn trời đâu giúp chúng ta
Khiến
hao tổn biết bao nhiêu xương máu
Vẫn
trơ ra ngay từ buổi ban đầu
Phan
Chu Trinh chính là người sáng suốt
Đề
cao lên Dân trí phải làm đầu
Dân
trí cao phải kéo theo Dân khí
Mới
từ đây đích điểm của Dân sinh
Kiềng
ba chân khởi đầu cần như vậy
Ai
qua hơn con mắt của Tây Hồ
Tây
Hồ hơn Phan Bội Châu là thế
Vì
Sào Nam tâm huyết muốn mượn người
Muốn
nhờ Nhật để triệt tiêu người Pháp
Kiểu
đuổi beo hùm lại rước ngõ sau
Nhưng
định mệnh việc vẫn luôn đều có
Khiến
xảy ra lần Thế chiến thứ hai
Đế
quốc Nhật một đêm liền lật Pháp
Đuổi
Thực dân đem Phát xít thế vào
Dân
ta bổng đổi tròng trong chớp nhoáng
Dẫu
bàng hoàng nhưng có biết làm sao
Vẫn
tay không trước đạn đồng tàu thép
Thành
khác đâu đổi chủ kiểu buông tay
Nhưng
bổng chốc vận may nhờ Nhật bại
Phải
đầu hàng trước sức mạnh Đồng minh
Bị
tan tát bởi đều bôm nguyên tử
Phải
đành trao độc lập lại cho mình
Bởi
Pháp trước chiếm ta làm Thuộc địa
Nhưng
giành quyền điều khiển nước non thôi
Vua
vẫn giữ làm bù nhìn còn đó
Nay
Nhật thua trao Bảo Đại lại quyền
Tìm
Ngô Đình Diệm nhưng hoài chẳng thấy
Nà
vua bèn tìm tới Trần Trọng Kim
Kim
đích thực vốn là nhà yêu nước
Dầu
tầm cao chỉ trí thức chuyên môn
Trao
trách nhiệm lập đầu tiên Chính phủ
Cho
Quốc gia ngay giữa lúc nguy nàn
Chính
phủ đó gồm thảy toàn trí thức
Đã
bước đầu đưa lịch sử sang trang
Nhưng
Nhật vẫn để lại toàn hệ quả
Mà
trước tiên là Nạn đói bốn lăm
Dân
ta chết thảy cũng non hai triệu
Càng
làm cho đất nước bị điêu tàn
Trần
Trọng Kim quyết tâm đều kiến thiết
Để
nước nhà đi đến chỗ vinh quang
Vua
Bảo Đại thu hồi nền độc lập
Xé
toang đi mọi hiệp ước bất bình
Nhưng
rồi lại dất bằng thành dậy sóng
Việt
Minh dùng bạo động dậy nhiều nơi
Từ
nông thôn rồi lan ra thành thị
Lầu
Ngọ môn Ấn Kiếm Bảo Đại trao
Cựu
Hoàng đã trước sau đành lùi bước
Trần
Trọng Kim chính phủ phải đổ nhào
Bảo
Đại buộc hân hoan làm dân nước
Tức
từ đây là Cố vấn ông Hồ
Chế
độ chuyển thành Cộng hòa dân chủ
Thật
ra trong vốn mầm mống Mác Lê
Nguyễn
Ái Quốc từ Nga mang về cả
Quyết
toàn tâm lên Thế giới đại đồng
Hồ
Chí Minh bấy giờ liền xuất hiện
Chính
nguyên nhân của thảy mọi nguyên nhân
Quyết
lãnh đạo Nước nhà theo Lê Mác
Dẫu
Trường Sơn phải đốt chẳng sờn lòng
(II)
Pháp
đánh hơi nên quyết bèn quay lại
Dễ
trăm năm nay để mất về Nga
Đều
Đế quốc Châu Âu nào tương nhượng
Làm
nguyên nhân chiến sự phải nổ ra
Theo
chân Anh vào Saigon trước nhất
Pháp
từ đây tìm Bảo Đại liên minh
Lập
lực lượng Quốc gia làm cốt cán
Khiến
chiến tranh vùi suốt cả chín năm
Ý
định Pháp bỏ Thực dân kiểu cũ
Đem
nước ta Liên Hiệp Pháp cùng vào
Để
phát triển như thành viên tư bản
Nhằm
đối đầu với lực lượng Nga Sô
Nhưng
nguyên tắc đã hướng về cộng sản
Thì
Việt Minh sau trước có chịu nào
Quyết
đất nước phải theo đường xã hội
Có
dễ đâu thương lượng được điểm nào
Mà
nhất thiết phải đấu tranh giai cấp
Như
con đường tin tưởng vạch từ lâu
Phải
thống nhất làm sao lên Vô sản
Phải
triệt tiêu giai cấp khác mới cao
Nhằm
mục đích đi lên thời quá độ
Cốt
cuối cùng mọi giai cấp tiêu tan
Để
xã hội không còn đều giai cấp
Mới
thành ra tiêu chí lập Thiên đàng
Nên
đó phải con đường không thỏa hiệp
Phải
độc tài vô sản mãi đấu tranh
Cho
dầu đến dãy Trường Sơn phải đốt
Mục
tiêu hoài chiến đấu đến tận cùng
Con
đường đó phải một còn một mất
Mục
tiêu chung chính Mác đã đề ra
Phải
tiến tới dùng độc tài vô sản
Phải
quyết tâm chiến đấu tạo Thiên đường
Cả
thế giới cũng chia đôi trận tuyến
Xanh
đỏ đều không thể đội trời chung
Liên
Xô phải cầm đầu Đông Âu suốt
Còn
bên kia Mỹ Tư bản tự do
Triều
Tiên đó không rơi ngoài nguyên tắc
Đánh
đến toàn Bàn Môn Điếm mới thôi
Để
kết quả phải chia đôi đất nước
Bên
đỏ xanh đối địch mãi nhau hoài
Điều
đó thảy khác nào Đông Tây Đức
Cũng
chia hai chiến tuyến quyêt liệt nhau
Nhưng
thực chất hai Tập đoàn lãnh đạo
Còn
dân ngu vẫn có biết chi nào
Tuyên
truyền vốn đã trở thành bản chất
Gạt
dân ngu có ngán ngại gì sao
Lấy
mục đích biện minh cho phương tiện
Gian
dối hay hoang dã cứ chơi ào
Bởi
thuyết Mác niềm tin cho cả thảy
Kiểu
Độc tài vô sản cả Đông Tây
Đó
nguyên tắc không bao giờ đứt đoạn
Mác
chủ trương ngay tức khắc lúc đầu
Người
cộng sản buộc theo toàn nguyên lý
Phải
nhịp nhàng từ cả trước đến sau
Làm
hệ thống như hàng rào kín mít
Dễ
nào đâu có kẻ hở tơ hào
Vô
là dính mãi mút mùa lệ thủy
Chết
thì thôi không thể có lối ra
Stalin
áp dụng vào Nga đó
Khi
Lênin chết tất phải quyền trao
Để
từ đó bắt đầu thành Thế chiến
Mâu
thuẩn sinh nội bộ cả hai phe
Phe
Tư bản đánh nhau cùng Phát xít
Phe
Cộng thì Đệ tứ chống Đệ tam
Điều
đó đã lan tràn toàn thế giới
Như
nước ta cũng đâu ngoại lệ nào
Stalin
giết Trotsky nơi Nam Mỹ
Còn
nước ta Hùm giống Tạ Thu Thâu
Cả
bên Tàu Tưởng thua Mao thắng lợi
Thành
hậu phương trợ lực cách mạng ta
Điều
đó diễn ra từ năm Bốn chín
Mao
nắm quyền cả Lục địa Trung Hoa
Đó
tất cả chuỗi nguyên nhân là thế
Ở
nước ta trong hệ thống ta bà
Sau
chin năm Pháp thua Điện Biên Phủ
Khiến
trở thành đất nước phải phân đôi
Để
Miền Bắc tiến theo đường Cộng sản
Còn
Miền Nam theo Chế độ Cộng hóa
Lại
tuyên truyền giục Miền Nam giải phóng
Tố
Hữu toàn sau trước thảy ba hoa
Khiến
Năm tư biến thành năm đầu mốc
Hai
triệu người vội vả chạy vào Nam
Bởi
chiến tuyến chia hai miền rõ rệt
Lòng
cũng chia theo Ý hệ lạ nào
“Kiềng
Ba Chân” tuyên truyền đều khoác lác
Cũng
khác nào kiểu “Xẻ Dọc Trường Sơn”
Vũ
khí thơ thảy đều qua Tố Hữu
Còn
tay trong quản lý Phạm Văn Đồng
Cuộc
chiến trước chín năm chưa liền mặt
Cuộc
chiến sau liền tiếp đã khơi nên
Mỹ
nhảy vào bởi nay không còn Pháp
Tư
bản kình với Quốc tế Đệ tam
Hô
hào thảy vì Miền Nam giải phóng
“Xẻ
Trường Sơn” Tố Hữu hát dông dài
Nhưng
sự thật vẫn muôn vàn sự thật
Ổ
bánh mì đâu kiểu cắt chia hai
Bởi
ổ bánh chia hai đều giống thảy
Nhưng
thật ra sự thật dễ đâu nào
Đâu
trích đoạn đâu phân chia một nữa
Mà
vẹn toàn luôn lịch sử vẫn chung
(III)
Thành
nói tóm nguyên nhân nào chung nhất
Đó
nguyên nhân của thảy mọi nguyên nhân
Nơi
nhà Nguyễn nó thảy còn chưa có
Bởi
vì đây duy nhất chỉ Quốc gia
Sang
thời Pháp nó vẫn đều đâu có
Bởi
Thực dân vẫn nước Pháp Cộng hòa
Dẫu
xâm lược nó chỉ đều tư sản
Chưa
có gì kiểu vô sản như Nga
Nên
nó chính từ Liên Xô mới có
Tức
khởi nguyên từ Cách mạng Tháng Mười
Với
Lênin Mác được đem áp dụng
Tức
từ 1917 nổ ra
Nó
kéo dài bảy thập niên tất cả
Quyền
hành đều một nhóm ở Liên Xô
Còn
toàn dân được bỏ vào một giỏ
Chẳng
tự do độc lập chút chi ngoài
Thành
sức mạnh chỉ trên đầu vũ khí
Được
tập trung mọi lao động làm ra
Muốn
bá chủ thảy được toàn thế giới
Bảy
thập niên niên xong lại đổ xòa
Kéo
theo trọn Đông Âu và tất cả
Ngậm
ngùi bao phung phí đã bỏ ra
Cả
trí tuệ cũng như toàn tiền của
Thảy
vong thân kiểu chỉ quá xót xa
Bởi
nguyên lý nó sai trong tất cả
Khiến
đều như bóng nổi thảy đổ xòa
Bởi
đâu có căn cơ gì thực tế
Mà
Mác toàn ngụy biện kiểu ba hoa
Nó
sai thảy từ ba điều căn bản
Đời
cấp toàn vật chất nghĩa lý chi
Đều
bùn đất dễ đâu xây lầu các
Thành
đúng ra ảo vọng quả khác gì
Điều
thứ hai là đấu tranh giai cấp
Nó
trái đều với thực tế khách quan
Chỉ
con người cá nhân hoài tranh đấu
Còn
thực ra giai cấp chỉ mông lung
Bởi
giai cấp khái niệm đều trừu tượng
Nó
có đâu là chủ thể rõ ràng
Trừu
tượng hóa để đưa vào ý niệm
Hay
danh từ cốt nhằm chỉ cái chung
Điểm
thứ ba đời nhờ vào kinh tế
Từ
căn cơ kỹ thuật mới tạo thành
Qua
giáo dục phát huy lên trí tuệ
Có
đâu nào kiểu giai cấp đấu tranh
Mác
quá khích chỉ vì đều mê tín
Tin
càn theo thuyết biện chứng Hegel
Lấy
đối kháng làm luật đời cơ bản
Tưởng
tượng điều Tư bản phải tự chôn
Nhưng
nghịch lý lại ngay từ nền tảng
Vật
chất sao tự biện chứng thế nào
Như
tảng đá triệu đời luôn vẫn nó
Có
bao giờ lại biến hóa ra cây
Nên
kinh tế sai thì sai tất cả
Mác
chỉ ngu vì mê tín Hegel
Mà
mê tín thì lấy đâu khoa học
Không
khách quan thì chân lý trật toàn
Đời
vong thân người biến thành nô lệ
Kiểu
chỉ còn thành như một giỏ cua
Kiểu
chật hẹp đạp lên nhau mà sống
Dễ
làm sao mà giải phóng thế nào
Lấy
ích kỷ phô trương thành xã hội
Dẫu
thụt lui nghĩ phát triển lẫy lừng
Đời
giả tạo người thảy đều gian dối
Toàn
nịnh tràn có đâu kiểu nhân văn
Bởi
theo đuổi cái chỉ đều ảo tường
Nao
khác đâu kiểu công cốc dã tràng
Dẫu
triệu năm có ngồi nhằm xe cát
Biển
đông đều cũng sóng sẽ xóa tan
Mác
lý luận về thiên đường cộng sản
Kiểu
khác đâu như con nít nói mơ
Nó
bất chấp bản năng người tất cả
Thành
chủ quan đâu khác thảy dại khờ
Vả
nguyên lý nếu khởi đầu cộng sản
Nhiều
ngàn năm lịch sử đã qua xong
Sông
đã chảy có bao giờ quay lại
Thành
khác chi Mác phản động rõ càng
Phản
động bởi đi ngược dòng lịch sử
Thích
toàn đều kiểu thị hiếu chủ quan
Như
trái bầu nhét cổ chai nào được
Mác
đọa đày nhân loại quả rõ ràng
Bởi
thuyêt Mác nếu bản thân toàn đúng
Cần
năm năm đã xây được địa đàng
Nhưng
trăm năm vẫn luôn hoài thất bại
Thuyết
Mác tồi như vậy có đâu oan
Nếu
chân lý có hi sinh nhân loại
Một
phần ba vẫn chẳng lỗi lầm gì
Nhưng
nếu chỉ hi sinh vì ảo tưởng
Một
con người vẫn thảy phản nhân văn
Mỗi
đất nước trên thế gian đâu khác
Mọi
con người đều bình đẳng tự do
Một
thiểu số dám lùa đời vào rọ
Tùy
ý mình dìm tận đáy sông sâu
Do
nhân danh niềm tin vào ảo tưởng
Có
vì dân mà bàn bạc chút nào
Đều
cưỡng bách kiểu độc tài theo Mác
Thêm
bao người cơ hội thảy nhào vô
Vậy
thuyết Mác đã thành sai tất cả
Kiểu
vì sai con toán bán con trâu
Hỏng
tất cả về nội dung lý thuyết
Lại
khoa trương chân lý để độc tài
(IV)
Nên
nguyên nhân đầu tiên là do Mác
Do
thảy đều nguyên lý chỉ huênh hoang
Khiến
thực tế thành mười voi bát xáo
Bởi
nội dung đều sai trái thảy toàn
Nguyên
nhân nữa vì nước Nga lạc hầu
Lúc
bấy giờ trình độ có đâu cao
Lại
độc tài khiến dân đều sợ hãi
Thành
khác chi nhận thức kiểu cào cào
Dùng
tuyên truyền đi đôi theo bạo lực
Mới
thành ra khớp miệng cả Năm Châu
Đất
nước ta lúc đầu tiên như thế
Cũng
nguyên nhân trước nhất thuở ban đầu
Vì
nhiều nước Á Châu đều lạc hậu
Lại
trăm năm đô hộ bởi Thực dân
Thêm
ngàn năm bị nước Tàu chi phối
Còn
làm sao mà khoa học hiểu toàn
Thấy
cái mới là bị toàn lóa mắt
Biết
đâu nào sai đúng chỗ căn cơ
Như
vật lạ làm xôn xao tất cả
Kiểu
kỳ nhông lóa mắt trước kỳ đà
Dốt
triết học dễ thành nên tá lã
Càng
dốt luôn khoa học khiến thần kinh
Nên
mịt mù thuyết Mác kiểu linh tinh
Tưởng
như thảy người hành tinh khác xuống
Vả
nước ta đều dân nông lúa nước
Kỹ
thuật không nên vốn vẫn đều nghèo
Thêm
ít học mê lợi quyền giai cấp
Khác
gì đều chóa mắt cứ nghe theo
Kẻ
cơ hội khác gì đâu tội ác
Bởi
vì không nâng đỡ trí dân mình
Thấy
dân ngu chỉ nhào vào lợi dụng
Nhằm
cuộc đời sự nghiệp sẽ quang vinh
Nên
nghĩ lại Phan Chu Trinh mới đúng
Chủ
trương khai Dân Trí lẽ đầu tiên
Thêm
phát huy Dân khí để gắn liền
Nhằm
mục đích Dân quyền càng tõ rạng
Để
từ đây tạo Dân sinh hạnh phúc
Đâu
cần chi kiểu bắt bóng thả mồi
Thả
con chim dù tay nắm chặt rồi
Mơ
trong bụi còn có nhiều chim nữa
Nên
tuyên truyên mục tiêu thành tất cả
Hóa
mị dân hay chủ đích gạt dân
Hô
Trần Trọng Kim tay sai nhật vạn phần
Kêu
Miền Nam đều tay sai Mỹ Ngụy
Bôi
để đánh thấy đều điều chí lý
Kiểu
cột xong rồi lấy gậy đập vào
Truyện
cổ xưa ai cũng biết từ đầu
Như
kiểu gã nông dân nhằm phỉnh cọp
Thành
đó thảy đã diễn ra lịch sử
30
năm luôn nối tiếp chiến tranh
Thảy
chỉ đều khốc liệt đúng hay sai
Chắc
chờ đến nhiều trăm năm mới rõ
Nhưng
trước mắt phải xỏ xâu tất cả
Bởi
thời gian đât nước trễ quá rồi
Bởi
đi qua thế kỷ thảy lạc loài
Nay
dân tộc phải cố đoàn kết lại
Quên
quá khứ những gì từng đen tối
Những
gì xưa gà bôi mặt đá nhau
Bởi
nhân danh thảy đủ thứ trên đời
Người
giật dây còn mình toàn sách động
Chỉ
do bởi người mình hay ích kỷ
Hay
tầm thường và hạ cấp huyên thiên
Hay
ham mê quyền lợi thảy đều riêng
Ngoài
lớn lối côt khoe toàn yêu nước
Khiến
thường thảy chia hai đàng sau trước
Lớp
nghiêm trang và lớp kiểu thị phi
Lớp
nghiêm trang thường yêu nước yêu nòi
Thành
tách biệt giữa tiểu nhân quân tử
Nói
cách khác lớp tiểu nhân tiêu cực
Toàn
vị thân ích kỷ lẫn tôi đòi
Lớp
trang nghiêm chỉnh đốn lại lạc lòi
Thường
thụ động chỉ vì do thời thế
Cả
trong nước đến như đều ngoài nước
Hai
phạm trù đã tách sẳn từ lâu
Thành
kể chung trên dưới vẫn hai màu
Loại
bợ đỡ loại ngay tình lý trí
Như
ở Mỹ hiện nay loài vượn khỉ
Thảy
rác rều thấp kém vẫn còn nhiều
Nguyễn
Mạnh Cường, Nguyễn Ngọc Lập khác đâu
Hoàng
Duy Hùng, Nguyễn Phương Hùng … đều vậy
Còn
trong nước có tên Hoàng Chí Bảo
Đều
dế giun bợ đỡ có đâu người
Hẳn
do đều trình độ của dân ta
Sánh
quốc tế thảy đều toàn thấp kém
Bởi
yêu nước phải cần người hiểu biết
Khó
dân ngu lại kiểu chỉ tầm thường
Họ
bao giờ đâu nghĩ tới quê hương
Mà
kiểu thảy chỉ gà tồ ăn quẩn
Đó
thực tế xưa nay đời là vậy
Dẫu
thời nào cũng thảy có khác chi
Kiểu
tiểu nhân quân tử có lạ gì
Tự
ngàn xưa cổ nhân đều vẫn biết
Nên
thời đại ngày nay cần dân chủ
Nhưng
cần luôn trình độ phải đều cao
Vì
cảm năng thị hiếu kiểu cào cào
Chỉ
hại nước có khi nào phát triển
Khiến
nước Việt ngày nay cần tính đến
Kiểu
con người sáng suốt hợp nhau thôi
Chỉ
Quốc dân Tổ quốc đặt lên đầu
Không
cá nhân cũng không nhằm bè phái
(V)
Quên
thuyết Mác coi như điều quá khứ
Đã
lỗi thời nay ràng buộc mãi sao nên
Phải
ngày nay lý tưởng nước nhà cao
Cần
phát triển chỉ dựa vào khoa học
Nhân
bản phải mục tiêu nền giáo dục
Cần
mọi điều tiên tiến phát huy toàn
Không
cột vào ý thức hệ loàng xoàng
Kiểu
sai trái mà đời đều vứt bỏ
Dân
tự do phải đâu đều bỏ rọ
Dân
chủ là toàn dân nắm trọn quyền
Tự
mình nhằm bầu cử kẻ mình yêu
Dựa
tài đức và khả năng mình thấy
Mọi
đảng phải chỉ để nhằm giúp sức
Không
phải đều vì quyền lợi riêng tư
Cách
treo dê bán chó có cần sao
Thành
đâu nữa ai là người yêu nước
Nên
từ nay bao lớp người đi trước
Coi
như đều sứ mệnh thảy qua rồi
Hiện
chỉ còn quyền bình đẳng đồng bào
Hiện
đang sống và lớp sau tiến tới
Bình
đẳng tức phải giả từ quá khứ
Hiện
tại làm nền tảng tương lai
Thế
hệ nay đều quyết định đời sau
Đâu
thế hệ trước cứ mãi hoài tung tác
Bởi
đất nước đã ngàn năm văn hiến
Không
thể làm dân tộc phải lạc loài
Kiểu
bùn sình đâu thể được thăng hoa
Trách
nhiệm đó ai sẽ người khứng chịu
Vài
câu vậy cốt thử lòng dân nước
Ai
đàng hoàng hay ai kiểu giả nhân
Ai
sáng trong hoặc mù quáng mọi phần
Ai
tiết thao hay kẻ nào giun dế
Vì
lịch sử con đường dài vô kể
Như
dòng sông chảy mãi miết muôn đời
Dẫu
rác rêu hay dẫu bị nhuộm màu
Thời gian hết cũng phải đều trong lại
Đời
đâu phải cúi đầu chờ phép lạ
Mà
luôn luôn đất nước bởi tay mình
Từ
ngàn xưa dân tộc đã quang vinh
Sao
nay lại cùi đày đành tâm chịu
Bởi
lịch sử đâu bởi ai khống chế
Cái
đã qua là qua mãi muôn đời
Không
có chi tồn tại mãi mãi nào
Dầu
là tốt hay chỉ đều sai trái
Như
lúc đầu Pháp đánh vào Đà Nẵng
Rồi
chiếm luôn Nam với cả Bắc Kỳ
Nay
qua rồi và mãi mãi qua thôi
Mọi
quá khứ qua rồi không lặp lại
Điện
Biên Phủ Năm tư rồi cũng vậy
Cả
Miền Nam thể chế kiểu Cộng hòa
Nay
đã đều kết thúc bấy năm qua
Dẫu
bao dạng đắng cay đều cũng thế
Mọi
giai đoạn đều qua rồi qua mãi
Như
dòng sông con nước vốn chảy đều
Dẫu
biết bao đợt nước đã qua cầu
Trong
hay đục cũng đâu nào quay lại
Nên
ngày nay cuộc đời là lớp mới
Lớp
cũ đều qua hết mãi qua đi
Sau
trăm năm có còn lại được gì
Ngoài
tính cách cái quan định luận
Con
voi lớn dễ nào ai úp thúng
Giấy
nào dư mà lịch sử vẽ voi
Hay
sờ voi kiểu thảy chỉ anh mù
Để
lịch sử làm trò cười thiên hạ
Bởi
lịch sử dễ nào ai láu cá
Tung
hoành nhiều cũng phút chốc qua đi
Như
đám mây che tối vốn lạ gì
Khi
qua hết mặt trời rồi lại sáng
Mãi
dân tộc ngày mai luôn tõ rạng
Đâu
nước nhà phải tối mãi trăm năm
Đêm
đông qua lại ánh sáng trăng rằm
Bởi
xuân hạ thu đông tuần hoàn cả
Đến
lịch sử loài người đâu xa lạ
Mỗi
quốc gia dân tộc chẳng tách rời
Cả
Đông Tây Nam Bắc vẫn vậy thôi
Vì
trái đất mãi quay tròn duy nhất
Khiến
lịch sử loài người đều chỉ một
Khi
khởi nguyên đi từ chỗ sơ khai
Để
tiến lên cùng năm tháng mãi dài
Đời
vô tận có đâu dừng một chỗ
Nhưng
chân lý cứ luôn luôn là một
Như
loài người thống nhất mãi ngàn năm
Dầu
chia xa cách biệt thảy muôn trùng
Nhưng
nhất thiết cũng quay về một cội
Chân
lý đó mãi thuộc về trí tuệ
Phát
triển hoài đâu có của riêng ai
Khiến
cần luôn nên Dân chủ Tự do
Tạo
nền tảng cho nhân quần tiến tới
Mác
dại dột nên đã thành bỡi lỡi
Cốt
hô lên điều Vô sản độc tài
Đã
trở thành tội ác cả ngàn năm
Bởi
nào khác thành nhuộm đen nhân loại
Trên
trăm triệu nhân quần chôn vùi cả
Chỉ
đều trong thế kỷ thảy thương đau
Do
Mác đều ngụy biện có khác nào
Để
xướng thuyết nhằm đấu tranh giai cấp
Nỗi
đau đó khó khi nào lành được
Đến
dân ta cũng chịu cả trăm năm
Khiến
hai lần đất nước phải chiến chinh
Rồi
hai lần vượt biên đầy xương máu
(VI)
Đâu
có khác cả hai lần dâu bể
Cốt
chỉ nhằm Ý thực hệ tranh nhau
Nhưng
nặng hơn bởi Vô sản độc tài
Câu
Các Mác đã gài đời duy nhất
Tức
hiểu giống như bức tường sấn tới
Đều
dưới trên ngang phẳng phải đồng đều
Trong
khi đời thực chất chỉ dòng sông
Nước
vốn chảy khắp nơi toàn tự động
Vì
mọi vật trên đời đều cấu trúc
Tức
có toàn cơ cấu ở bên trong
Không
vật nào nguyên cả khối một dòng
Từ
nguyên tử đến vật dùng bàn ghế
Cả
tế bào hay thiên hà cũng vậy
Hoặc
cái cây cho đến cả hạt nhân
Mỗi
vật đều có cấu trúc mọi phần
Thành
xã hội loài người đâu khác được
Phân
đẳng cấp bề ngoài ai cũng thấy
Ngàn
năm rồi đều luôn vậy mà thôi
Ngàn
năm sau vẫn chi có khác nào
Lịch
sử tiến và đời luôn hạnh phúc
Cái
quan trọng bên trong là tình cảm
Là
căn cơ với lý trí con người
Cùng
cảm thông và tương nhượng trên đời
Cùng
hợp tác giúp cùng nhau phát triển
Đời
tiến bộ là nhờ vào khoa học
Kỹ
thuật luôn toàn kết quả đi theo
Còn
đấu tranh giai cấp Mác chỉ lèo
Mác
thực chất đâu khác nào mê tín
Thảy
mù quáng bởi tin điều biện chứng
Nhằm
bảo rằng tư bản phải tự chôn
Nhưng
khác đâu chỉ quan điểm hàm hồ
Cốt
lừa dối lớp người không hiểu biết
Lẫn
lợi dụng nhào vô vì cơ hội
Dựa
độc tài vô sản để leo lên
Có
hiểu chi về Các Mác đã đành
Mà
toa rập với nhau nhằm lợi dụng
Ai
cũng biết loài người đều mềm yếu
Độc
tài liền biến thảy chỉ dế giun
Bản
năng làm chỉ thụ động sống còn
Để
hóa thảy kiểu rập khuôn nhau mãi
Phân
giai cấp hóa ra càng mãnh liệt
Một
lớp thì cứ mãi mãi làm vua
Một
lớp thì chỉ mãi quét lá đa
Làm
nô lệ để cốt người sai khiến
Mác
như vậy khác đâu thành tội ác
Làm
triệt tiêu nhân loại cả trăm năm
Khiến
nhân quần đều phải sống mõi mòn
Sống
giả dối vì toàn thành vật phẩm
Người
với người biến thành toàn công cụ
Lạnh
lùng nhau đâu có chất nhân văn
Đều
mất đi thảy độc lập tự do
Lòng
tự chủ lẫn tinh thần bình đẳng
Toàn
nô lệ thì làm sao phát triển
Diệt
trí năng đóng góp của từng người
Đời
sống còn chỉ đóng kịch giả đò
Trái
nguyên lý khiến mài mòn nhân bản
Chỉ
do Mác xướng độc tài độc đoán
Phịa
ra điều toàn giai cấp đấu tranh
Khiến
người người đều chỉ hóa thù hằn
Lòng
đố kỵ trở thành toàn vũ khí
Sự
thù hận trăm năm toàn chiến thắng
Bởi
nhằm vào toàn quần chúng dại khờ
Cắn
câu rồi nào dễ nhà được nào
Tạo
sức mạnh trước sau đều mù quáng
Chỉ
số kẻ nhân danh đời hổn loạn
Khiến
toàn thành giá trị lộn tùng phèo
Như
Stalin làm đời thảy hiểm nghèo
Vẫn
Tố Hữu ca ngợi ca thành Thánh chúa
Cái
tiêu cực trở thành không thuốc chữa
Bởi
người người đều phải thảy vong thân
Để
cuối cùng dầu Xẻ Dọc Trường Sơn
Không
dừng lại dễ chi ai phản đối
Cái
độc đoán coi đời như cỏ rác
Bởi
độc tài dẫm đạp thảy lên trên
Lại
còn thêm duy vật dựng làm nền
Đời
còn có gì nhân văn đâu nữa
Bởi
quy tất toàn đều vào vật chất
Tinh
thần đâu chút xíu để nhân văn
Thành
khác nào quan điểm Mác cuội nhăng
Hại
nhân loại cả trăm năm thấy rõ
Phản
xã hội còn thêm phi lịch sử
Phản
con người và phản mọi khách quan
Chỉ
nhằm đều ngụy biện thảy rõ ràng
Phi
khoa học nhằm nhân danh khoa học
Nhưng
thật sự đâu bản thân của Mác
Mà
tinh thần ngu tối thảy bên trong
Thành
bản năng chi phối ngược lại toàn
Kiểu
tham vọng cá nhân đều ích kỷ
Điều
đó thảy ngàn năm đâu có lạ
Khi
bản năng thắng lợi lý trí thua
Khi
cái ngu cái dốt thảy về hùa
Tham
vọng biến đời người ra bùn đất
Đó
thật sự vốn toàn đều là sự thật
Lỗi
đầu tiên nay tất phải chỉ ra
Là
nguyên nhân của thảy mọi nguyên nhân
Nào
đâu khác chỉ do vì nhận thức
Nhận
thức kém trí năng toàn bất lực
Chỉ
hùa theo cảm tính kiểu dại khờ
Quần
chúng ngu như cá đã vào lờ
Cái
lờ đó trăm năm ai khác Mác
SẮC
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét