Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO SỐ 443

 

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI CHÂN CHÍNH

NGƯỢC HẲN LẠI VỚI CHỦ NGHĨA

XÃ HỘI HIỂU THEO KIỂU MÁC XÍT

 

                           (I)

 

Cá nhân sống ở trên đời

Phải luôn gắn với loài người tự nhiên

Đó đều chân lý nhãn tiền

Robinson hoang đảo mọi miền có đâu


Vậy nên xã hội mãi hầu

Mọi người hợp tác với tình thương nhau

Không nhằm bóp cổ đạp đầu

Cốt riêng mình lợi còn ai kệ mồ


Bởi vì hễ đã con người

Đều cần độc lập đều cần tự do

Không ai áp chế lẫn nhau

Mà cần tự giác ích cho mọi người

 

Chỉ vì trong thảy cuộc đời

Từng người đơn vị có nào khác chi

Vốn như dòng nước lạ gì

Nếu toàn vẩn đục khiến khi buồn cười

 

Mà trong hết có được nào

Thảy tùy phẩm chất của đều cá nhân

Trời sinh khí tính mọi phần

Lại nhờ giáo dục vạn lần cao lên

 

Mọi người bình đẳng nhân quyền

Không ai lấn lướt nhãn tiền được ai

Khiến cần dân chủ tự do
Mọi người hòa hợp ích cho muôn người

 

Đó là xã hội tuyệt vời

Ngàn xưa đã có bởi đều nhân văn

Quyền hành chỉ có dân trao

Cho người phẩm chất đứng ra cầm quyền

 

Chỉ nhằm đại diện trước tiên

Có đâu quyền thảy tự mình tạo ra

Độc tài luôn chỉ xấu xa

Khác chi cướp đoạt người ta lạ gì

 

Nhân danh kiểu chỉ ra chi

Chỉ toàn giả dối mấy khi đàng hoàng

Danh từ kiểu thảy điếm đàng

Cốt nhằm gian dối cố càng lợi riêng

 

Thành nên nguyên lý trước tiên

Nếu sai nguyên lý nhãn tiền đều hư

Nói chung mọi vật đến chừ

Nếu sai nguyên lý dễ nào dùng đâu

 

Cái bàn cái ghế khác sao

Cái xe hay mọi vật đều như nhau

Cái bàn khó thể một chân

Cái xe cũng vậy có nào bánh vuông

 

Đều cần khoa học mọi nguồn

Bởi sai khoa học chẳng còn khách quan

Tự do dân chủ phải toàn

Độc tài chỉ tổ mất càng nhân văn

 

Độc tài khiến thảy phi nhân

Khác nào ăn thịt mọi phần giữa nhau

Đời đều hóa thảy cu li

Để cho số ít làm gì tùy ngơi

 

Thành nên kinh tế giữa đời

Phải cần độc lập phải cần tự do

Thị trường trao đổi giữa nhau

Ngàn đời luôn vậy dễ sao khác gì

 

Mỗi người tài sản riêng tư

Dùng làm phương tiện phát huy chính mình

Cùng nhau giao thiệp hòa bình

Nhờ qua tiền tệ khiến thành lợi chung

 

Đó là kỹ thuật tận cùng

Thảy đều tự động khách quan mọi điều

Nâng cao hiệu quả thêm nhiều

Đời luôn phát triển khó nào thụt lui

 

Tiến lên mãi mãi chỉ hầu

Con đường tư bản khác nào vậy đâu

Bởi vì ai muốn đầu tư

Tạo ra kỹ thuật đều luôn thảy mừng

 

Tạo ra hàng hóa tưng bừng

Cuộc đời sung túc khiến đều tự do

Như trong biển rộng trời cao

Có chi khô cạn kiểu như ao tù

 

Thành nên chân chính mọi điều

Kiểu toàn xã hội thảy đều tình thương

Còn khi tiêu cực mọi đường

Có ngay luật pháp để điều chỉnh chung

 

Tinh hoa xã hội lên cùng

Chính nhờ trí thức góp phần vào đây

Tạo đều khoa học trước sau

Khiến càng chính xác hiệu năng hoàn toàn

 

Đó đều chính nghĩa mọi đàng

Đó là xã hội mãi toàn nhân văn

Khách quan chiến thắng chủ quan

Mọi người đóng góp thảy càng trước sau

 

Hy sinh chẳng có chút nào

Mà đều thoải mái mọi người đi lên

Tự do dân chủ làm nền

Trong đều trí tuệ ngoài càng thông minh

 

Trong khi Các Mác bùn sình

“Độc tài vô sản” kiểu toàn ngây ngô

“Đấu tranh giai cấp” trâu bò

Húc đều đến chết loài người hại nhau

 

Hiểu gì giai cấp trước sau

Chỉ đều đẳng cấp tạo ra mọi chiều

Khiến cho dẫu ít hay nhiều

Vẫn hoài có mãi trong đều trần gian

 

Lại mong giai cấp diệt toàn

Cái ngu của Mác lại càng thêm ngu

Ví như mặt biển thiên thu

Dễ hoài không sóng nhấp nhô luôn đều

 

                             (II)

 

Có khi biển lặng êm trời

Có khi giông bão mãi tơi bời lá hoa

Bởi đều lịch sử trải qua

Có đâu bằng phẳng như là mặt gương

 

Mác ngu quả thảy mọi đường

Bởi đều mê tín vào toàn Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền

Phịa thành Tư bản phải đều tự chôn

 

Nhưng đều tưởng tượng dập dồn

Cốt nhằm phỉnh gạt thế gian đủ điều

Kiểu cho bóc lột nói liều

Gạt tràn quần chúng vốn đều ngây thơ

 

Phịa ra giá trị thặng dư

Tính thành máy móc thiên thu dại khờ

Tư duy cốt chỉ mập mờ

Cố phân giọt nước trong bồn quả ngu

 

Chúng đều hòa trộn thiên thu

Như dòng sông chảy đâu nào tách ra

Thành phần hòa lẫn cái chung

Khác chi xã hội gần xa mãi đều

 

Miễn sao dòng nước chảy hoài

Không thành ngừng đọng ao tù mới hay

Mác ngu đến độ quá tay

Muốn toàn giọt nước đồng đều mới vui

 

Khiến thành ảo tưởng bùi ngùi

Thiên đường cộng sản dốt đui ai ngờ

Thảy đều muốn kiểu dại khờ

Biến toàn vô sản cùng làm chia nhau

 

Triệt tiêu kinh tế thị trường

Bỏ toàn tiền tệ mọi đường Mác ngu

Bản năng quên thảy đặc thù

Con người toàn có dễ nào vượt qua

 

Khiến đời còn thảy lâu la

Để cho thiểu số đè đầu ngồi trên

Mác thành phản động rõ ràng

Bởi ngu bỏ mẹ khách quan có nào

 

Thảy đều ảo tưởng cào cào

Phản toàn khoa học có nào khác chi

Biến đời thảy chỉ cu li

Vong thân hết cả còn gì nữa đâu

 

Con người mất hết nhân quyền

Chỉ thành công cụ liền liền vậy thôi

Biến đều sản phẩm như nhau

Chỉ do guồng máy trước sau định hình

 

Giống toàn con ốc chiếc đinh

Tuân theo mệnh lệnh hỏi người còn sao

Chỉ thành một đám bù cào

Mút mông lãnh tụ ào ào trước sau

 

Mác đều phản lại nhân văn

Độc tài vô sản phải chăng tội đồ

Con người thành thảy cào cào

Nhảy nhanh đá lẹ ào ào như sôi

 

Bởi vì quyền lợi khác đâu

Phải đều đóng kịch mới hầu còn luôn

Nhân văn hóa chỉ tầm ruồng

Người đều thành vật luông tuồng vậy thôi

 

Khác chi Mác thảy tội đồ

Gạt tràn nhân loại quả đều trăm năm

Cuộc đời còn chỉ oái oăm

Người thành giun dế sợ toàn lẫn nhau

 

Bởi ai cũng hãi đều hầu

Đâu còn nhân phẩm trước sau con người

Sống toàn chỉ cốt đạp đầu

Giữa đều đồng loại để hầu ngoi lên

 

Thật là phản thảy nhân văn

Người đều hóa vật hỏi còn nói sao

Danh từ cốt chỉ hàm hồ

Đỉnh cao trí tuệ loài người phỉnh suông

 

Bởi vì duyên cớ ngọn nguồn

Chỉ trong guồng máy dễ còn khác đâu

Phải toàn nô lệ chỉ hầu

Ai không muốn vậy phải đều triệt tiêu

 

Khác chi tội lỗi mọi chiều

Mác thành phản động ai đều không hay

Đều làm kinh tế cùi đày

Đều làm văn hóa bùn lầy trước sau

 

Cuối cùng xã hội tiêu ma

Người đều thành cún khó mà nhân văn

Chỉ còn danh nghĩa lố lăng

Cốt nhằm phỉnh gạt con người vậy thôi

 

Thời kỳ quá độ rã rời

Gạt toàn nhân loại chỉ đều triền miên

Chui vô ống cống nhãn tiền

Vào sâu trong đó ngàn đời khó ra

 

Bởi hoài bóng tối ta bà

Thảy toàn ngụp lặn có nào khác chi

Bởi sai nguyên lý lạ gì

Lấy đâu kết quả thảy khi buồn cười

 

Mác toàn phỉnh gạt người đời

Cho làm xã hội để nhằm lên cao

Biến thành cộng sản về sau

Làm tùy năng lực nhu cầu hưởng luôn

 

Khác chi phỉnh gạt đều toàn

Nó sai nguyên lý có còn chi đâu

Trái đều sự thật trước sau

Toàn sai kinh tế đâu nào nhân văn

 

Bởi người bình đẳng phải hằng

Tự do dân chủ mới càng tiến lên

Giúp nhau trong thảy tình thương

Trong khi Mác chỉ chủ trương hận thù

 

                           (III)

 

Vả chăng vô sản Mác rao

Cho là sứ mệnh thảy đều giả danh

Chỉ vì Mác cốt ma lanh

Vin vào biện chứng của thầy Hegel

 

Khiến thành sứ mệnh phịa toàn

Bởi vì biện chứng đâu nào chứng minh

Mác thành dơ dáng dại hình

Kiểu nhằm phịa ẩu cách đều chủ quan

 

Vả chăng vô sản mọi đàng

Thành phần cọn chọn lọc có toàn thảy đâu

Vì đều ít học hơn người

Ngồi đầu thiên hạ quả càng trớ trêu

 

Bao người lợi dụng thảy đều

Nhân danh vô sản nhằm hầu chui vô

Chỉ đều cơ hội khác nào

Mác thành mê tín cố đều gạt ai

 

Khác đâu Mác tội lỗi càng

Phỉnh đều nhân loại thảy toàn trăm năm

Chỉ do thị hiếu đều hằng

Óc đều cảm tính để thành ngoa ngôn

 

Thảy phi lô-gích ngọn nguồn

Gạt người kiểu ít học học hành khác sao

Mác dùng ngụy biện ào ào

Dốt đui sung sướng tưởng xây thiên đàng

 

Liên Xô đó quả sỗ sàng

Đông Âu cũng vậy có càng được chi

Cuối cùng sụp tiệm lạ gì

Uổng trên trăm triệu toàn cầu chết oan

 

Thành nên tội Mác mọi đàng

Bao điều ngang trái đã toàn qua đi

Còn đâu sửa đổi được gì

Những điều oán hận còn hoài ngàn năm

Tưởng đâu cứu rỗi đời toàn

Lại thành tội ác phũ phàng lạ đâu

Gạt từ xã hội chỉ hầu

Nhưng đều phản lại lấy đâu không cười

 

Bởi khi nhân bản mới người

Mác nhằm vật hóa cuộc đời còn đâu

Treo dê bán chó chỉ hầu

Thành toàn giá trị thật nào ra chi

 

Trăm năm nhìn lại được gì

Thảy đều cưỡng bức quả khi não nùng

Hi sinh nhân loại đến cùng

Thảy đều vô bỏ quả thành xốn xang

 

Khác đâu làm chuyện dã tràng

Biển đông xe cát kiểu toàn hi sinh

Mồ hôi nước mắt của mình

Cuối cùng phí phạm quả tình thế thôi

 

Nhưng đều sự thật giấu che

Gạt nhau chỉ với mỹ từ dối dang

Bảo toàn ưu việt mọi đàng

Ngu dân quần chúng hóa càng chỉ ngu

 

Đó thành tội lỗi thiên thu

Mác đều tạo thảy bao người nạn nhân

Lớp sau lớp trước rần rần

Nhào vô như thảy thiêu thân lạ gì

 

Độc tài vô sản khác chi

Tạo thành cái bẫy có gì lối ra

Nhân danh giai cấp nhào vào

Thảy đều mắc cạn thoát nào được đâu

 

Thành sai nguyên tắc từ đầu

Mãi thành lệch lạc về sau nói gì

Bởi đều trái với con người

Dễ nào xây dựng cuộc đời đẹp sao

 

Bởi khi cổ máy đã vào

Nó đều vô cảm tơ hào khó ra

Dẫu mà tủi hận xót xa

Phải đều tiến tới đâu mà đi lui

 

Nó toàn quán tính bùi ngùi

Cứ hoài quay mãi có đâu tự ngừng

Trăm năm tồn tại thảy toàn

Nếu không ngoại lực đến càng về sau

 

Bởi người như bột khác nào

Chỉ dùng bạo lực thảy đều in khuôn

Khác chi con dế con giun

Độc tài phủ chụp phải toàn làm theo

 

Thành ra thuyết Mác quả lèo

Bởi sai nguyên lý từ đầu chí đuôi

Hủy đều phẩm giá con người

Khiến thành vật hóa nay đều lòi ra

 

Nhưng dầu có mái xót xa

Dễ ai dám nói chỉ là vậy thôi

Mác thành chỉ hại mình rồi

Công ơn đâu có chỉ thành oán than

 

Bởi thành tội ác rõ ràng

Chỉ vì kết quả thảy toàn hư vô

Biết bao công sức đổ nhào

Dã tràng xe cát có nào lạ chi

 

Số người chỉ thảy mê ly

Chỉ vì quyền lợi có gì khác đâu

Bởi vì ích kỷ đều hầu

Nghĩ chi xã hội chỉ đều giả nhân

 

Đều do thuyết Mác mọi phần

Giả danh xã hội mới thành vậy thôi

Có đâu xã hội thiệt nào

Nên toàn hư ảnh làm sao không cười

 

ÁNH NGÀN

(25/12/21)

 

**

 

TỪ KHOA HỌC ĐẾN TRIẾT HỌC

 

Thông thường cuộc sống hằng ngày

Chỉ đều thường nghiệm đến hoài vậy thôi

Cái ăn cái mặc mọi nơi

Cả như khoái lạc khác đâu làm tình

 

Nhưng hoài vẫn mãi linh tinh

Ngàn đời cuộc sống dẫn đều đến đâu

Chỉ luôn quanh quẩn khác sao

Gà tồ ăn quẩn không ngoài cối xay

 

Thành ra ông Mác cũng hay
Vô thần tuyên bố thảy từ thuở xưa
Coi đều vật chất có thừa
Dẹp toàn Thượng đế thiên đường dựng xây

Nhưng rồi kết quả cũng hay
Cả non thế kỷ nào đều tới mô
Liên Xô phải bị đổ nhào
Đời luôn hổn loạn cào cào lạ chi

Vậy nên khoa học vẫn khi
Vượt lên thường nghiệm mới thì cao hơn
Đi sâu mọi cái thảy toàn
Big Bang chẳng hạn khiến càng nhiêu khê

Rồi siêu vật chất mọi bề
Cả như phản vật đê mê khôn cùng
Cuối cùng chỉ thấy mịt mùng
Thế là triết học mới cần nhào vô

Làm thầy khoa học lạ nào
Nhưng con khoa học vốn đều vậy thôi
Bởi vì khoa học tới đâu
Toàn điều cụ thể cứ hầu xâu vô

Còn điều trừu tượng khác nào
Cần đều triết học giúp hầu bao sân
Dẫu nhằm viễn tượng mọi phần
Bởi vì Chân lý đâu cần đếm do

Khác chi khoa học diễn trò
Đều như đứa nhỏ vỏ sò lượm chơi
Đâu nhìn khắp trọn biển khơi
Kiểu nhà triết học ngàn đời khôn ngoan

Vậy nhưng ông Mác ngu toàn
Nói đều duy vật thảy càng tới đâu
Khiến cho hụt hẫng từ đầu
Bởi đầy thiếu sót khó nào chỉnh chu

Làm cho Chân lý mịt mù
Cái ngu của Mác ngàn thu ai bằng
Dễ nào trí tuệ mở mang
Bởi đều cuồng tín chỉ càng muôn năm

Thành nên kết luận xa gần
Siêu nhiên mới thảy mọi phần khác hơn
Con người trí tuệ cỏn con
Khác sao con ốc bò hoài tường cao

MÂY NGÀN
(25/12/21)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét