Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 446

 NGUYÊN LÝ TỰ DO DÂN CHỦ,

SỰ CỐT LÕI CỦA LOÀI NGƯỜI

 

                         (I)

 

Mỗi người riêng rẻ trong đời

Lý gì đem cột thành chùm lại sao

Thế nên độc lập tự do

Chính là nguyên lý đầu tiên mãi hoài

 

Chỉ vì nơi mỗi con người

Hai phần cơ bản coi thường được sao

Trước là thân xác hiển nhiên

Sau là ý thức nằm trong óc đầu

Xác thân sinh vật có hầu

Nhưng người đặc điểm óc đầu vươn lên

Thành đều nhận thức bên trong

Chính là yếu tố làm đời nhân văn

 

Bởi như sự sống chỉ hằng

Nhằm đều ăn ngủ nao còn ra chi

Khiến cho đầu óc nghĩ suy

Mới thành đặc điểm ở ngay con người

 

Tất nhờ giáo dục tạo rồi

Cộng vào phẩm chất mỗi người trời sinh

Ví như cá tính thông minh

Hoặc là lòng tốt thật tình khác đâu

 

Tạo nên thế giới đều hầu

Luôn thường đa diện trước sau lạ gì

Thành điều hợp tác khác chi

Muôn người cộng lại vẫn thì tự do

 

Lấy đâu nguyên lý độc tài

Vài người nắm thóp mọi người được sao

Đó thành quan điểm hàm hồ

Con người nhân bản bị đào đem chôn

 

Còn đều sinh vật thảy toàn

Đàn bầy cả đám có chi con người

Phi nhân kiểu vậy buồn cười

Vong thân cả đám dười ươi rõ ràng

 

Thế gian thành chỉ làng nhàng

Một bầy sinh vật hóa càng vậy thôi

Vài con khỉ đứng đầu đàn

Triệu con còn lại phải toàn làm theo

 

Sống càng theo cách vẫy đuôi

Nịnh tràn xã hội triệt đời nhân văn

Tự do dân chủ mất hằng

Nhân quyền nhân phẩm còn đều viên bi

 

Thành phi nhân đạo khác gì

Chỉ làm xuống cấp khác chi cuộc đời

Bởi vì nô lệ loài người

Chỉ do vài kẻ óc đầu chủ quan

 

Đời thành chỉ hóa bông lơn

Người toàn hóa vật thôi còn nói sao

Thông minh có phát triển nào

Toàn theo công thức kiểu đêu u mê

 

Gọi là ý hệ nặng nề

Đều dây trói buộc vài người làm ra

Chụp lên xã hội ta bà

Úp lên lịch sử bao la hãi hùng

 

Thế gian đều thể côn trùng

Ngày đêm chỉ gáy giọng toàn như nhau

Có chi vận động con người

Vì đều phai nhạt óc đầu thông minh

 

Trong khi tư tưởng thật tình

Cần như hoa nở tự mình phát ra

Phải đâu hoa giả cài vào

Bề ngoài tất cả còn nào ra chi

 

Thành nên nghịch lý lạ gì

Phi nhân như vậy còn chi nữa nào

Thảy thành một kiểu hoa lài

Phân trâu cắm chặt mút mùa cà na

 

Khác nào nhân loại xót xa

Dậm chân một chỗ ta bà vậy thôi

Đời thành như bải bùn lầy

Ao tù nước đọng còn nào tự nhiên

 

Đó đều kết quả nhãn tiền

Bởi sai nguyên lý triền miên khác nào

Tự do dân chủ còn đâu

Còn nào độc lập riêng tư mỗi người

 

Thành nên thuyết Mác buồn cười

Gạt đời một bận có ngoài vậy đâu

Bôi đen hết mọi óc đầu

Kiểu toàn tẩy não đâu nào khách quan

 

Còn đâu phát triển mọi đàng

Dựa vào khoa học để càng đi lên

Tạo bao kỹ thuật làm nền

Xây lầu văn hóa rộng thênh trên đời

 

Lại toàn nô lệ con người

Biến thành thấp kém cuộc đời lạ sao

Chỉ còn tuân phục ào ào

Suốt đời ngọ ngoậy như giòi lạ chi

 

Con người bình đẳng mất đi

Phân đôi giai cấp chỉ thì tự nhiên

Kẻ thì nắm ót mọi miền

Kẻ thì nô lệ thường xuyên lạ gì

 

Người toàn khuôn đúc khác chi

Biến đều như thể hòn bi tròn hoài

Còn nào góc cạnh chi ngoài

San bằng cá tính con người có đâu

 

Đó thành cái hại từ lâu

Ngay khi thuyết Mác cài vào thế gian

Do đều quan điểm chủ quan

Độc tài vô sản đã toàn lập ra

 

Ngược đều thực tế khác nào

Vì người vô sản mất đều tự do

Chỉ thành cóc nhái trong ao

Mất toàn tự chủ có đâu con người

              

                        (II)

 

Chỉ còn tư tưởng cùi đày

Hóa thành nô lệ một bầy khác chi

Khiến cho thuyết Mác lạ gì

Phản toàn khoa học đến khi buồn cười

 

Loại toàn cả thảy con người

Thay vào sinh vật kiểu đều đóng ni

Vong thân như vậy lạ gì

Kiểu người đánh mất thảy đều bản thân

 

Biến thành sự vật mọi phần

Giống đều gỗ đá chỉ nhằm trôi đi

Tinh thần tướt hết lạ chi

Mất đều độc lập mất đều tự do

 

Chỉ còn sống để làm trò

Kiểu nhằm đóng kịch viễn mơ thiên đàng

Trăm năm khiến thảy lỡ làng

Đều thành bọt nước nối hàng trôi đi

 

Cuối cùng để lại được gì

Chỉ đều lỗ trống muôn đời lạ sao

Để nay nhìn lại Liên Xô

Đông Âu cũng vậy có nào khác đâu

 

Một thời quá khứ đã qua

Con người chỉ thảy hại nhau con người

Thảy toàn hoang phí cuộc đời

Dã tràng xe cát kiểu thời vậy thôi

 

Diệt trên trăm triệu con người

Cả bao thế hệ óc đều hư không

Bởi vì tẩy não toàn trong

Biến thành ý hệ thảy luôn mơ màng

 

Khác chi uổng phí đời toàn

Đi vào lỗ trống ra càng vậy thôi

Thành nên đời chỉ oái oăm

Trăm năm ông Mác mang về được chi

 

Có đâu thực tế chút gì

Vì đều hoang tưởng thảy khi buồn cười

Trong khi cuộc sống làm đầu

Dựa vào nguyên lý mới hầu thực hư

 

Đời thành lịch sử đến chừ

Ngàn năm tiến hóa mãi đều tự nhiên

Trong khi Mác chỉ bông phèn

Bày điều bịa đặt hoang đường khác đâu

 

Mơ màng giai cấp đấu tranh

Chỉ vì mê tín Hegel lạ gì

Vì toàn cơ sở có chi

Thảy đều huyễn hoặc kiểu thì huênh hoang

 

Tưởng nhằm xây dựng thiên đàng

Khói mây tất cả có thành ra chi

Lại còn áp dụng độc tài

Kiểu toàn siết cổ con người còn đâu

 

Kiểu tay chân buộc lại hầu

Cốt nhằm lôi thảy một đàn vong thân

Khiến thành nghịch lý mọi phần

Có đâu kết quả kiểu toàn ước mơ

 

Chẳng qua cưỡng bức vật vờ

Ngàn năm vẫn vậy có nào khác chi

Vậy nên tóm lại được gì

Tự do dân chủ mất cùng nhân văn

 

Khác chi thuyết Mác bông phèn

Độc tài vô sản hại bao triệu người

Vì đều cơ hội nhảy vào

Lại toàn hạn chế óc đầu lạ chi

 

Khiến đời trâu ngựa khác gì

Trừ ai thống trị mới thì oai phong

Nhưng đâu phát triển được toàn

Mà đều mò mẩm dựa càn niềm tin

 

Chỉ thành đường cụt như in

Ép đều xã hội phải vào khác đâu

Khác chi triệt thảy con người

Chỉ còn công cụ giữa đời ngẩn ngơ

 

Mất toàn độc lập tự do

Khiến thành trôi nổi khác sao bọt bèo

Bởi sai nguyên lý chỉ lèo

Dễ đâu bào chữa mọi điều được sao

 

Giống khi đã trật khớp rồi

Máy sao chạy được mà toàn phải bung

Dẫu là xã hội loài người

Cũng như chiếc máy thảy đều trước sau

 

Đều cần vận động trơn tru

Cá nhân nguyên tố đổ vô từ đầu

Tinh hoa chẳng có khác nào

Chỉ là trí tuệ thành phần góp vô

 

Chính nhờ nguyên lý tự do

Chính nhờ trí thức tạo cho mọi phần

Nhờ vào dân chủ cân phân

Để cho trí tuệ vạn lần nhân lên

 

Độc tài tạo chỉ cùn mằn

Kẻ ngu lợi dụng để nhằm đóng vai

Khiến càng ốt dột kiểu hài

Mác toàn mê tín ngàn đời còn luôn

 

Đó điều bế tắt ngọn nguồn

Kéo lùi nhân loại gần toàn trăm năm

Trái đều nguyên lý sạch trơn

Bởi đều cuồng tín muôn vàn nhập vô

 

Khiến thành như kiểu cào cào

Dồn qua đá lại ào ào như sôi

Riêng tư quyền lợi thảy hầu

Nhân danh ngoài miệng toàn vì cái chung

 

Bởi do quyền lợi mịt mùng

Khác nào cố đấm để cùng ăn xôi

Có điều xôi hỏng bõng rơi

Đồ sai nguyên lý có đâu được nào

            

                        (III)

 

Thành phi thực tế tầm phào

Hóa toàn ảo ảnh đường nào mà nên

Trong khi ý nghĩa cuộc đời

Đều luôn đơn giản khác nào vậy đâu

 

Mỗi người độc lập tự do

Góp vào trí tuệ tạo đời ích chung

Còn thân xác nói cho cùng

Chỉ đều phương tiện tinh thần phát huy

 

Cả như lao động khác gì

Cần đều chất lượng mới thì hay ho

Đó là trí não khác sao

Chính là chất xám trước sau mãi hoài

 

Tuy quyền sống của con người

Mục tiêu bình đẳng vốn đều như nhau

Tinh thần mục đích toàn cao

Mác đâu có hiểu chút nào ở đây

 

Lại nhằm triệt hạ con người

Thay vào giai cấp nghĩ đời mới vui

Người đều vật hóa bùi ngùi

Để thành công cụ cho đời vậy thôi

 

Mác thành huyền bí khác đâu

Còn chi khoa học còn nào văn minh

Hóa đều tư tưởng bùn sình

Kiểu toàn duy vật thật tình ra chi

 

Bởi thành phủ nhận loài người

Tự do dân chủ nhằm hầu triệt tiêu

Độc tài vô sản quyết đều

Hóa ra Các Mác có nào thông minh

 

Óc đầu hóa chỉ bùn sình

Thảy đều duy vật thật tình vậy thôi

Hiểu sai hết cả con người

Hiểu sai nhân loại thôi còn nói chi

 

Hiểu sai thế giới còn gì

Chỉ đem vật chất cốt nhằm trám vô

Khác đâu tư tưởng hồ đồ

Biết chi triết học thế nào chiều sâu

 

Khác đâu biết một dốt mười

Toàn phi lô-gích tưởng mình hơn ai

Hóa ra hệ thống chỉ hài

Đầu đuôi ngụy biện thảy toàn lộn thin

 

Bởi cho vật chất đầu tiên

Lấy chi biến hóa ra đời nhân văn

Bởi vì nguyên lý rõ hằng

Có đâu hữu hạn biến thành vô biên

 

Cái ngu của Mác nhãn tiền

Khiến làm hệ thống thảy đều trớ trêu

Tư duy kinh tế hóa lèo

Chỉ đều lộn xộn đâu nào thông minh

 

Bởi toàn nghịch lý thật tình

Đá nhau ý niệm của mình đưa ra

Nó đều thảy chỉ mù lòa

Dốt mười biết một ta bà nói lung

 

Kiểu thành ăn có nói không

Phi toàn khoa học ai không thấy nào

Thảy toàn cảm tính ào ào

Nhằm đều thị hiếu khác nào chủ quan

 

Tự cho khoa học sỗ sàng

Trong khi mê tín vào toàn Hegel

Lấy điều biện chứng làm nền

Để toàn rỗng tuếch tênh hênh lạ gì

 

Bởi vì biện chứng khác chi

Nếu toàn vật chất mấy khi hình thành

Kiểu hoài tảng đã phải đành

Ngàn năm đâu dễ biến thành ra cây

 

Để nhằm phán kiểu giả cầy

Bảo đời giai cấp mãi hoài đấu tranh

Từ khi xã hội hình thành

Để không giai cấp ngàn đời về sau

 

Kiểu đều mộng mị khác đâu

Hiểu sai nguyên lý trước sau con người

Đều toàn giá trị tinh thần

Cái phần lý tính vẫn phần cao hơn

 

Dẫu căn cơ vẫn xác thân

Khác đâu vật chất bao tròn thế gian

Nhưng còn khía cạnh vô vàn

Lẫn đi tất cả Mác càng ruồi bu

 

Khiến sai lô-gích lu bù

Hóa đều nông cạn khác nào vậy đâu

Rồi nhằm ngụy biện ngược xuôi

Sai toàn lịch sử ruồi bu ghép vào

 

Thành nên cái ẩu khác nào

Khiến điều lộn xộn thảy lòi đuôi ra

Kiểu đều ngụy biện sa đà

Chứa toàn nghịch lý mấy khi công thành

 

Hiểu sai ý nghĩa tinh thần

Con người vốn có cả ngàn năm nay

Mác nhìn còn chỉ bề ngoài

Mất đều giá trị toàn vào bề sâu

 

Thành nên tệ hại khác đâu

Hóa toàn rỗng tuếch đâu nào tự nhiên

Mác thành cố nói huyên thiên

Mười voi bát xáo nhãn tiền khác đâu

 

Bởi sai nguyên lý từ đầu

Dễ nào kết quả được hầu trơn tru

Ngàn năm hóa chuyện ruồi bu

Gạt tràn nhân loại đã đều trăm năm

 

Thành ra Mác chỉ oái oăm

Triệt tràn dân chủ triệt tràn tự do

Làm đều hóa đá con người

Cái ngu cách ấy có cười được không
           

                        (IV)

 

Lại điều phi lý nữa còn

Là dùng hiện tại xây toàn tương lai

Xem đời bài toán quả hài

Giản đơn theo kiểu cộng trừ nhân chia

 

Biết chi quảng cách hai nơi

Nhiều ngàn năm hẳn có đâu gắn liền

Bởi đời biến chuyển phải đều

Có đâu suy diễn đơn thuần được sao

 

Nên tương lai mãi mịt mùng

Dễ chi chính xác để toàn xây nên

Bao bao yếu tố ngẫu nhiên

Dễ đâu tiên liệu huyên thiên được nào

 

Kiểu như Mác chỉ đoán mò

Để nhìn cái trứng thấy đều gà con

Độc tài làm lẽ sống còn

Chẳng chi thực tế quả toàn tiếu lâm

 

Chỉ thành đầu cống nhét vào

Đẩy cho nhân loại ra điều thần tiên

Chỉ vì biện chứng cả tin

Thật là ngu ngốc chẳng còn lương tri

 

Thế nên tin thảy độc tài

Gọt đều nhân loại để thành trơn tru

Kiểu đều suy lý hàm hồ

Phi nhân tột độ còn nào nhân văn

 

Mác đều cuồng tín rõ ràng

Nghĩ suy theo kiểu trẻ càng tiếu lâm

Để thành chà đạp nhân quân

Cốt nhằm thị hiếu của mình nâng niu

 

Khác chi ảo tưởng toàn lèo

Tưởng đâu xã hội xây đều trong mơ

Làm theo sức hưởng theo cầu

Thật toàn vớ vẩn ai nào chẳng kinh

 

Biết chi kinh tế thật tình

Dựa vào tâm lý con người mới nên

Bởi cung gắn chặt vào cầu

Có đâu tự tác kiểu đều chủ quan

 

Tài nguyên quyết định rõ ràng

Đầu vô phải có mới toàn đầu ra

Phụ vào mật độ trí năng

Có đâu đơn giản như tằm nhả tơ

 

Tuy duy của Mác quả khờ

Xem đời ấu trĩ vật vờ khác đâu

Biết chi người vốn bản năng

Lòng tham không đáy dễ sao đàng hoàng

 

Nên toàn ảo tưởng rõ ràng

Lâu đài tưởng tượng bùn toàn xây sao

Thiên đường cộng sản lạ nào

Phỉnh người khờ khạo ào ào tin vô

 

Chẳng bao giờ có trên đời

Mà hoài ảo ảnh chỉ đều ngàn năm

Lại đều cưỡng bách căm căm

Cầm đầu thủ lợi còn dân hại đều

 

Khiến làm đời hóa bọt bèo

Hại toàn nhân loại eo sèo lạ đâu

Còn chi có nữa con người

Mà thành đá sỏi bị đều ép khuôn

 

Nên chi nghĩ lại mà buồn

Trăm năm quả Mác hại tràn thế gian

Bởi sai nguyên lý hoàn toàn

Kiểu xe sao chạy nếu toàn bánh vuông

 

Con người khiến bị rẫy ruồng

Đều thành vật hóa buông tuồng vậy thôi

Chỉ thành một thứ trò chơi

Khiến làm Mác phải khác đâu tội đồ

 

Bởi sai khoa học thế nào

Thành sai thực tế hồ đồ vậy thôi

Biết chi mục đích con người

Mục tiêu nhằm sống đâu nhằm dựng xây

 

Mọi điều xây dựng khác đâu

Đều là phương tiện cho đời nâng lên

Tháng năm liên tiếp qua toàn

Có ai sống mãi ngàn năm để xem

 

Thành nên Mác chỉ hớ hênh

Thả mồi bắt bóng kiểu anh khật khờ

Hi sinh bao lớp con người

Nhằm xây ảo tưởng thật đều phi nhân

 

Trong khi chân lý muôn phần

Người cần độc lập người cần tự do

Mới là mục đích tối cao

Sống nhằm theo đuổi tinh thần tự nhiên

 

Đời đều dân chủ khách quan

Mọi người bình đẳng hiên ngang tới hoài

Nếu ai thất thế lạc loài

Đời cùng giúp đỡ mới hoài nhân văn

 

Bởi khi dân chủ tự do

Mới càng điều chỉnh dễ cho mọi người

Không ai ức chế được nào

Không ai lạm dụng dưới đều luật chung

 

Điều hòa phối hợp nhân quần

Đó đều lý tưởng xây đời lên cao

Tự do phát triển khác nào

Tinh thần vật chất thảy đều cùng lên

 

Có đâu bóp cổ thảy nhau

Có đâu vô sản đạp đầu mọi ai

Thành nên thuyết Mác chỉ hài

Toàn điều nghịch lý khó nào thành công

 

Khác chi đời chỉ giản đơn

Tự do dân chủ phải luôn làm nền

Còn mà chỉ kiểu độc tài

Chôn hoài nhân loại xuống đều bùn sâu

 

THƯỢNG NGÀN

(31/12/21)

 

**

 

PHẠM DUY VÀ TÔI

 

               (I)

 

Phạm Duy nhạc bởi tự lòng

Không đều ngôn ngữ cốt nhằm phô trương
Đúng người yêu nước mọi đường

Cũng người thắm đượm tinh thần quốc gia


Một lòng ái quốc thiết tha
Đã đi chiến đấu đã từng vô bưng

Quyết tâm đánh Pháp đâu ngừng

Cốt giành chiến thắng cuối cùng mới thôi


Tới khi ý hệ phân đôi

Phạm Duy uất nghẹn bỏ ngay về thành

Bao ngày u ám phải đành

Lại rồi quyết giữ tinh thần quốc gia

 

Viết nên bao bản tình ca

Luôn đều tiêu biểu tinh hoa sau này

Bởi toàn nghệ thuật tầm cao

Có đâu xoàng xỉnh hoặc hầu mị ai


Tình yêu đất nước mãi hoài

Tinh thần dân tộc đâu ngoài chút sao

Bài Tình Ca đó để đời

Như bài Tình Sử ngàn người hoài ghi

 

Nhìn toàn bao quát khác gì

Xuyên đều lịch sử đã thì ngàn năm

Thật toàn tâm thức vẹn toàn

Thảy lòng yêu nước hòa cùng núi sông

 

Phạm Duy tôi gặp một lần

Đúng thì nhìn thấy mọi phần vậy thôi

Đó lần trưa ở Hội An

Tình cờ chộ gặp nhạc đoàn Phạm Duy

 

Hai bên cách chỉ con đường

Đôi hàng phượng đẹp tôi hoài nhớ luôn

Đó hình như buổi trưa hè

Phạm Duy nhìn tới tôi thì bên kia

 

Còn đang học lớp 12

Mặc dầu trước đó ngày xưa biết rồi

Trong thời kháng chiến Khu V

Của ngày còn bé Quảng Nam nhớ hoài

 

Nhớ toàn những bản tình ca

Đầy lòng yêu nước dạt dào Phạm Duy

Khiến cho chú bé lạ gì

Chỉ vừa mười tuổi đã thì say mê

 

Tạo lòng yêu nước mọi bề

Thảy đều kỷ niệm chẳng hề phôi pha

Đó tinh thần thảy quốc gia

Trong lòng tôi mãi chính nhờ Phạm Duy

 

Ngày nay ngẫm lại lạ gì

Quốc gia quốc tế có chi giống nào

Quốc gia dân tộc tự hào

Bởi tình non nước thảy đều ngàn năm

 

Cất đi từ thuở Hùng Vương

Con đường thiên lý cái quan lạ nào

Mãi ngày giặc Pháp tiến vào

Mới thành mất nước nghẹn ngào vậy thôi

 

Từ đây quật khởi khắp nơi

Luôn đều thất bại làm đời đau thương

Để khi Nhật đến mọi đường

Đã thành Phát xít thay toàn Thực dân

 

Khác chi cổ lại đổi tròng

May thay sau Nhật phải hàng Đồng minh

Tạo ra tình thế nước mình
Khi xong Thế chiến được thành tự do

 

Đó đều sự thật khách quan

Tuyên truyền che lấp dễ nào ra chi

Đúng đây bước ngoặt quả thì

Tạo ra Chính phủ của Trần Trọng Kim

 

Ông Kim người thảy quốc gia

Một nhà học giả thiết tha tâm đều

Nên thành Chính phủ đâu lèo

Mà toàn trí thức bao người giỏi dang

 

Nhưng đò chưa kịp sang ngang

Ngờ đâu lịch sử bẽ bàng lật ngay

Khiến nên giông tố phủ đầy

Từ đây quốc tế đã thành xen vô

 

Khởi nguồn do bởi Liên Xô

Để thành Cách mạng tháng Mười chuyển sang

Biến ra tháng Tám rõ ràng

Việt Minh nổi dậy lật Trần Trọng Kim

 

Giờ thì cờ đỏ búa liềm

Thay cờ ba sọc trước đều quốc gia

Hay là nói kiểu nôm na

Sao vàng cờ đỏ thay vào Quẻ ly

 

Bởi vì Bảo Đại lạ gì

Ba chìm bảy nổi vẫn người quốc gia

Khác hơn kiểu cách Bác Hồ

Vốn người Quốc tế ai nào lạ đâu

 

Đó đều sự thật thảy hầu

Ai không nhận thức mới đều là ngu

Tại vì chân lý thiên thu

Ngàn năm đâu có tù mù được sao

 

Chiến tranh ý hệ lâm vào

30 năm ấy có nào tự nhiên

Cắt đôi đất nước nhãn tiền

Nhằm rồi hợp lại tới ngày bảy lăm

 

Từ đây Cờ đỏ sao vàng

Đã đều chiến thắng như toàn hiện nay

Quẳng đi cờ kiểu hai màu

Đỏ xanh tạm bợ sao vàng giữa thôi

 

Dẹp Cờ ba vạch Miền Nam

Quẻ ly sau đã đổi ra Quẻ càn

Tức Cờ vạch đỏ nền vàng

Giữa đều ba sọc thảy cùng liền nhau

 

Tuyên truyền gièm xiểm ba que

Kiểu toàn hạ cấp hoặc mê đồng bào

Dân ngu cùng thảy chịp vào

Hết còn tinh tế con người Việt Nam

 

Nay thì lịch sử sang trang

Nhưng điều sự thật vẫn toàn khác đâu

Chinh Đồng Giáp Duẩn chỉ hầu

Bốn ông tà lọt đi theo Bác Hồ

 

Đã thành cột trụ thế nào

Điều hành cuộc chiến hai lần nối nhau

Chín năm đánh Pháp trước sau

Mười năm đánh Mỹ vẫn hầu tự nhiên


Bốn lăm mãi đến năm tư

Chỉ đều kết thúc vào hồi bảy lăm

Vượt biên ba triệu quả toàn

Phần ba trong chết chìm ngoài khơi

 

30 năm lửa đạn tơi bời

Mới đều kết thúc khác nào ở đây

Hóa nên nhìn lại cũng hay

Chỉ vì ông Mác ai nào đâu vô

 

Liên Xô làm bước khởi đầu

Để rồi kết thúc lại thành Việt Nam

Liên Xô từ đó đi đoang

Đông Âu tiếp bước một đàn sãi theo

 

Giờ thì đổi mới ỳ sèo

Để còn định hướng ngặt nghèo chút thôi

Khác chi đất nước nổi trôi

Kể từ mạt Nguyễn sau thời Pháp qua

 

Nước non biến chuyển gần xa

Bập bềnh đều thảy như là sóng xô

Đẩy đưa dân tộc khác nào

Phải đều chìm nổi trong ngoài tự nhiên

 

Đến giờ kết thúc chiến tranh

Ba mươi năm ấy khác chi hãi hùng

Tuyên truyền vẫn cứ lạnh lùng

Nói đều giải phóng não nùng lạ chi

 

Nên thành tưởng niệm Phạm Duy

Cà kê vài chữ mới khi buồn cười

Dẫu là chấm phá rã rời

Chờ mong sử chép sau này tương lai

 

Khác đâu sự thật một hai

Dễ ai xuyên tạc được hoài cả sao

Nay hòa bình đã có rồi

Cũng đều thống nhất hai miền Bắc Nam

 

Chuyện về Cờ đỏ Cờ vàng

Vẫn điều tạm bợ còn toàn chút thôi

Dân ngu dễ biết chi nào

Tuyên truyền hạ cấp mãi hoài nghe theo

 

Nhưng dân tộc có đâu lèo

Cả như đất nước dễ nào tầm vơ

Quên đi quá khứ đến giờ

Bắt tay xây dựng mới đều tương lai

 

Nước nhà dân chủ tự do

Để nhằm hàn gắn vết thương lâu dài

Bởi vì đất nước còn hoài

Để cho dân tộc khác nào vươn lên

 

Cần đều chân chính mới nên

Còn mà bá đạo có thành được chi

Bởi vì vương đạo khác gì

Giúp điều chính trị mới thì chính danh

 

Còn như chỉ kiểu ma lanh

Một thời rồi hết phải đành trôi qua

Chỉ vì chân lý bao la

Có đâu chỉ chút bèo dâu bạo tàn

 

Tinh hoa dân tộc phải càng

Ngàn năm đất nước mới toàn đi lên

Còn mà chỉ có hớ hênh

Để đều dân tộc lềnh bềnh mãi sao

 

Vậy nên yêu nước yêu nhà

Phải như câu hát của đều Phạm Duy

Đóa hoa phải nở xuân thì

Còn chơi hoa giả có chi hơn nào

 

Vậy nên điều phải tự hào

Chính là chiến sĩ thảy đều Bắc Nam

Có toàn ý thức trong lòng

Xưa đều chiến đấu hào hùng đôi bên

 

Khác xa những lớp bông phèn

Kiểu toàn nông cạn bên này bên kia

Tuyên truyền bị thảy lia chia

Chỉ nhằm cơ hội đâu toàn vàng son

 

Tuyên truyền giả tạo dụ hòng

Khó người yêu nước thảy trong lòng mình

Mà toàn mù quáng ma lanh

Chỉ đều giả dối lòng thành có đâu

 

Khiến xưa chỉ có Tây Hồ

Một người yêu nước đâu nào dân quên

Con người sinh trưởng Quảng Nam

Tâm tình ngay thẳng ai hơn được nào

 

Quyết nâng dân trí tự hào

Quyết nâng dân khí lên cao mới cừ

Chỉ nhằm phát triển non sông

Đâu nhằm quyền lợi của mình gom vô

 

Thành nên những kẻ cào cào

Kiểu đều cơ hội khác sao giật mình

Tuyên truyền thảy chỉ linh đình

Treo dê bán chó dân mình lạ chi

 

Trong khi giá trị cuộc đời

Đâu ngoài ý nghĩa của đều lòng nhân

Thương người như thể thương thân

Luôn câu ngạn ngữ vạn lần còn nguyên

 

Dân ta nhân hậu nhãn tiền

Bầu ơi thương bí vì chung một giàn

Mới làm đất nước hiên ngang

Mới làm dân tộc kết đoàn cùng nhau

 

NON NGÀN

(31/12/21)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét