THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (295)
ĐẢO HOÀNG SA VÀ
TÀU ĐÁNH CÁ VIỆT
NAM
Hoàng Sa đảo của Việt Nam
Tàu ta nhất thiết được quyền đến đây
Dân nghèo tàu nhỏ xưa nay
Dễ đâu gan lớn đâm vào tàu to
Vậy mà Trung Quốc bày trò
Chối Tàu Hải cảnh đâm chìm ngư dân
Thật là gian xảo vạn phần
Nói điều ngược ngạo lưu manh khác gì
TẾU NGÀN
(05/4/20)
**
CON NGƯỜI VÀ CON VẬT
Con người con vật giống nhau
Có chăng chỉ khác cái đầu vậy thôi
Thế nhưng khác chất bên trong
Còn ngoài nhìn thảy cũng không khác gì
Đó toàn óc não lạ chi
Người hoài chủ động vật thì vô tư
Vật luôn thụ động đến chừ
Người nhờ giáo dục khiến nên con người
Thế nên xã hội lạ đời
Con người đào tạo cốt nhằm rập khuôn
Rập theo “mẫu chính” thảy toàn
Người đều “hóa vật” quả càng đớn đau
Chỉ do ông Mác lạ sao
Từ ngày tuyên bố kiểu chơi “độc tài”
Con người “vật hóa” đều hài
Óc đầu đâu có chỉ còn cái bô
TẾU NGÀN
(05/4/20)
**
CÁI HAY CỦA TIẾNG
VIỆT
Tiếng Việt rất hay là có dấu
Đâu tiếng nào hơn ở trên đời
Hai đứa Lâm, Bình đều lũ dốt
Viết nhằm không dấu chẳng ngu sao ?
TẾU NGÀN
(05/4/20)
**
LỪA
Ở đời lừa lại lừa qua
Vẫn luôn cái bệnh bao la con người
Con người thành hóa con lừa
Cũng may số ít mới đều vậy thôi
Nếu mà lan khắp mọi nơi
Người toàn ăn cỏ đâu còn ăn cơm
Thành nên nghĩ lại thiệt hơn
Cùng là động vật dễ hằng khác sao
TẾU NGÀN
(05/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
行樂詞 (二首)
其二
山上有桃花
綽約如紅綺
清晨弄春妍
日暮著泥滓
好花無百日
人壽無百歲
世事多推移
浮生行樂事
席上有妓嬌如花
壺中有酒如金波
翠管玉簫緩更急
得高歌處且高歌
君不見
王戎牙籌手自捉
日日會計常不足
三公臺傾好李死
金錢散作他人福
又不見
馮道晚年稱極貴
歷朝不離卿相位
鍾鳴鼎食更還空
千載徒留長樂敘
眼前富貴如浮雲
浪得今人笑古人
古人墳塋已纍纍
今人奔走何紛紛
古人賢愚一邱土
生死關頭莫能度
勸君飲酒且未歡
西窗日落天將暮。
綽約如紅綺
清晨弄春妍
日暮著泥滓
好花無百日
人壽無百歲
世事多推移
浮生行樂事
席上有妓嬌如花
壺中有酒如金波
翠管玉簫緩更急
得高歌處且高歌
君不見
王戎牙籌手自捉
日日會計常不足
三公臺傾好李死
金錢散作他人福
又不見
馮道晚年稱極貴
歷朝不離卿相位
鍾鳴鼎食更還空
千載徒留長樂敘
眼前富貴如浮雲
浪得今人笑古人
古人墳塋已纍纍
今人奔走何紛紛
古人賢愚一邱土
生死關頭莫能度
勸君飲酒且未歡
西窗日落天將暮。
阮悠 (清軒詩集)
HÀNH LẠC TỪ
(hai bài )
(Bài hai)
Sơn thượng hữu
hoa đào,
Xước ước như hồng ỷ.
Thanh thần lộng xuân nghiên,
Nhật mộ trước nê chỉ.
Hảo hoa vô bách nhật,
Nhân thọ vô bách tuế.
Thế sự đa suy di,
Phù sinh hành lạc sự.
Tịch thượng hữu kỹ kiều như hoa,
Hồ trung hữu tửu như kim ba.
Thúy quản ngọc tiêu hoãn cánh cấp,
Đắc cao ca xứ thả cao ca.
Quân bất kiến :
Vương nhung nha trù thủ tự tróc,
Nhật nhật hội kế thường bất túc.
Tam công đài khuynh hảo lý tử,
Kim tiền tán tác tha nhân phúc.
Hựu bất kiến :
Phùng Đạo vãn niên xưng cực quý,
Lịch triều bất ly khanh tướng vị.
Chung minh đỉnh thực cánh hoàn không,
Thiên tải đồ lưu trường lạc tự.
Nhãn tiền phú quý như phù vân,
Lãng đắc kim nhân tiếu cổ nhân.
Cổ nhân phần doanh dĩ lũy lũy,
Kim nhân bôn tẩu hà phân phân.
Cổ kim hiền ngu nhất khâu thổ,
Sinh tử quan đầu mạc năng độ.
Khuyến quân ẩm tửu thả vi hoan,
Tây song nhật lạc thiên tương mộ.
Xước ước như hồng ỷ.
Thanh thần lộng xuân nghiên,
Nhật mộ trước nê chỉ.
Hảo hoa vô bách nhật,
Nhân thọ vô bách tuế.
Thế sự đa suy di,
Phù sinh hành lạc sự.
Tịch thượng hữu kỹ kiều như hoa,
Hồ trung hữu tửu như kim ba.
Thúy quản ngọc tiêu hoãn cánh cấp,
Đắc cao ca xứ thả cao ca.
Quân bất kiến :
Vương nhung nha trù thủ tự tróc,
Nhật nhật hội kế thường bất túc.
Tam công đài khuynh hảo lý tử,
Kim tiền tán tác tha nhân phúc.
Hựu bất kiến :
Phùng Đạo vãn niên xưng cực quý,
Lịch triều bất ly khanh tướng vị.
Chung minh đỉnh thực cánh hoàn không,
Thiên tải đồ lưu trường lạc tự.
Nhãn tiền phú quý như phù vân,
Lãng đắc kim nhân tiếu cổ nhân.
Cổ nhân phần doanh dĩ lũy lũy,
Kim nhân bôn tẩu hà phân phân.
Cổ kim hiền ngu nhất khâu thổ,
Sinh tử quan đầu mạc năng độ.
Khuyến quân ẩm tửu thả vi hoan,
Tây song nhật lạc thiên tương mộ.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
BÀI TỪ HÀNH LẠC (Hai bài)
(Bài hai)
Trên núi có hoa đào
Ánh tươi màu lụa đỏ
Buổi sớm khoe sắc xuân
Toàn bùn dơ chiều tối
Hoa đẹp đâu trăm ngày
Người thọ nào trăm tuổi
Việc đời luôn biến đổi
Hành lạc kiếp phù sinh
Giữa tiệc có kỹ nữ
Trong bình có rượu vàng
Sáo tiêu cùng mau chậm
Cất lên lời ca vang
Bạn phải thấy:
Vương Nhung xưa kia
Tự mình cầm thẻ ngà
Ngày ngày tính toán
Mà vẫn không thấy đủ
Đài Tam công rồi cũng ngã nghiêng
Gây cây mận chết
Tiền của đã phải tiêu tan
Để người khác hưởng
Lại thấy không:
Phùng Đạo cả đến già
Tiếng toàn quý hiển
Liền mấy triều vua
Ngồi ngôi Khanh tướng
Tiếng chuông vang bên vạc thức ăn
Rút rút lại thành không
Ngàn năm chỉ còn lại tiếng đời
Người toàn sung sướng
Phú quý vậy khác chi mây nổi
Thật hão huyền
Người nay lại cười người xưa
Còn người xưa mả mồ đã nối tiếp nhau
Người nay tuy vậy vẫn còn rộn ràng chạy vạy
Đời xong rồi hiền ngu đều chỉ thành nắm đất
Cửa ải tử sinh dễ nào ai vượt qua
Nên anh cứ uống rượu đi
Để cùng vui chơi
Mặt trời sắp lặn rồi
Cửa sổ phía tây bóng dần đang tối
NGUYỄN DU
(Non Ngàn dịch 05/4/20)
**
BÀI TỪ HÀNH LẠC (Bài hai)
Hoa đào trên núi đẹp sao
Tựa màu lụa đỏ có nào bì chăng
Ban mai đùa với sắc xuân
Đến chiều lại dính bết toàn bùn nhơ
Hoa đâu hoài đẹp trăm ngày
Người nào trăm tuổi thọ toàn được sao
Việc đời luôn mãi đổi dời
Sinh ra hưởng lạc sao hoài cứ quên
Tiệc tùng mỹ nữ hoa lên
Bình trong có rượu rót ra sóng vàng
Sáo tiêu ngọc tiếng mơ màng
Để thêm hứng chí cất toàn lời ca
Này chàng có thấy đâu xa
Vương Nhung xưa đã thẻ ngà cầm tay
Ngày ngày tính toán mê say
Vẫn không thấy đủ khiến đà đáng thương
Đài Tam Công ngã vẫn thường
Làm cây mận chết vấn vương dễ nào
Của tiền tiêu tán khác sao
Cho người khác hưởng cũng đâu lạ gì
Hay chăng có thấy điều ni
Thời xưa Phùng Đạo hiển vinh tới già
Mấy triều Khanh tướng chẳng ngoài
Chuông ngân trong vạc luôn đầy thức ăn
Cuối cùng rốt cũng như không
Ngàn năm lưu chỉ tiếng đời giàu sang
Khác chi phú quý đâu oan
Trăm năm mây nổi thảy toàn thế thôi
Người xưa mồ nối tiếp nhau
Người nay chê trách khác đâu hão huyền
Cũng toàn chạy vạy huyên thiên
Hiền ngu nắm đất đều liền khác sao
Đời sinh tử lạ gì đâu
Thảy cùng cửa ải ai nào vượt qua
Nên cần uống rượu vui chơi
Song tây sắp lặn mặt trời còn đâu
NGUYỄN DU
(Bút Ngàn dịch 05/4/20)
**
ĐỀU THẢY QUA RỒI
Ừ giờ đều thảy qua rồi
Dù bao kỷ niệm một thời ấu thơ
Trong Nam ngoài Bắc khác nhau
Sáu mươi năm ấy ngày nay đâu còn
Giờ còn lại chỉ con người
Qua hai cuộc chiến vẫn về như xưa
Chẳng qua lớp trước lớp sau
Lớp nào cách ấy chỉ hầu tiếu lâm
TẾU NGÀN
(05/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
行樂詞 (二首)
其一
俊犬黃白毛
金玲繫秀頸
輕衫少年郎
案向南山嶺
南山多香麋
血肉甘且肥
金刀切玉饌
美酒累百卮
人生無百載
行樂當及期
無為守貧賤
窮年不開眉
夷齊無大名
跖蹻無大利
中壽只八十
何事千年計
有犬且須殺
有酒且須傾
眼前得喪已難認
何事茫茫身後名。
金玲繫秀頸
輕衫少年郎
案向南山嶺
南山多香麋
血肉甘且肥
金刀切玉饌
美酒累百卮
人生無百載
行樂當及期
無為守貧賤
窮年不開眉
夷齊無大名
跖蹻無大利
中壽只八十
何事千年計
有犬且須殺
有酒且須傾
眼前得喪已難認
何事茫茫身後名。
阮悠(清軒詩集)
HÀNH LẠC TỪ (
hai bài )
(Bài một)
Tuấn khuyển
hoàng bạch mao,
Kim linh hệ tú cảnh.
Khinh sam thiếu niên lang,
Khiên hướng Nam Sơn lĩnh.
Nam Sơn đa hương mi,
Huyết nhục cam thả phì.
Kim đao thiết ngọc soạn,
Mỹ tửu lũy bách chi.
Nhân sinh vô bách tải,
Hành lạc đương cập kỳ.
Vô vi thủ bần tiện,
Cùng niên bất khai mi.
Di Tề vô đại danh,
Chích Cược vô đại lị.
Trung thọ chỉ bát thập,
Hà sự thiên niên kế.
Hữu khuyển thả tu sát,
Hữu tửu thả tu khuynh.
Nhãn tiền đắc táng dĩ nan nhận,
Hà sự mang mang thân hậu danh.
Kim linh hệ tú cảnh.
Khinh sam thiếu niên lang,
Khiên hướng Nam Sơn lĩnh.
Nam Sơn đa hương mi,
Huyết nhục cam thả phì.
Kim đao thiết ngọc soạn,
Mỹ tửu lũy bách chi.
Nhân sinh vô bách tải,
Hành lạc đương cập kỳ.
Vô vi thủ bần tiện,
Cùng niên bất khai mi.
Di Tề vô đại danh,
Chích Cược vô đại lị.
Trung thọ chỉ bát thập,
Hà sự thiên niên kế.
Hữu khuyển thả tu sát,
Hữu tửu thả tu khuynh.
Nhãn tiền đắc táng dĩ nan nhận,
Hà sự mang mang thân hậu danh.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
BÀI TỪ HÀNH
LẠC ( hai bài )
Bài 1 :
Chó tốt đốm trắng vàng
Chuông cổ càng thêm đẹp
Chàng thư sinh áo nhẹ
Dắt chó về hướng Nam
Núi Nam lắm nai hương
Huyết thịt đều ngọt béo
Được thái với dao vàng
Thết tiệc thảy thật sang
Rượu ngon ngoài trăm chén
Trăm năm chỉ đời người
Vui chơi đừng bỏ phí
Đời thành ra nghèo hèn
Cuộc sống không mở mặt
Di, Tề cũng ích sao
Đạo Chích hay Trang Cược
Cũng hay chi vậy hầu
Người thọ tám mươi tuổi
Lo đâu chuyện ngàn năm
Có chó cứ làm thịt
Có rượu cứ giốc bầu
Được mất cần gì biết
Danh hão lo chi xa
NGUYỄN DU
(Lam Ngàn dịch 05/4/20)
**
BÀI TỪ HÀNH
LẠC ( hai bài )
Bài 1 :
Chó hiền đốm trắng quả xinh
Chuông vàng đeo cổ thêm phần dễ thương
Thiếu niên áo nhẹ tơ dương
Núi Nam dắt chó về đây ai ngờ
Núi nhiều nai quý đang chờ
Thịt ngon huyết béo đến giờ là đây
Dao vàng thết tiệc sang bày
Rượu ngon trăm chén ngất ngây lạ thường
Người đâu trăm tuổi mọi đường
Vui chơi kịp lúc mới dường hào hoa
Sống sao giữ nếp nghèo hèn
Dễ nào rạng mặt rạng mày với ai
Tề, Di danh tiếng dẫu tài
Cược hay là Chích cũng ngoài vậy đâu
Người đời thọ lắm tám mươi
Việc gì tính chuyện ngàn sau cho dài
Chó nếu có cứ giết vào
Rượu mà có cũng giốc bầu càng vui
Được thua khó biết chuyện đời
Cớ chi bận đến danh ngoài trăm năm
NGUYỄN DU
(Mây Ngàn dịch 05/4/20)
**
KHÔNG CẦN DÀI DÒNG
VỀ “CHỦ NGHĨA CÁC
MÁC”
Muốn đứng vững và đời có ích
Lý thuyết nào đều thảy vậy thôi
Phải cần khoa học khác đâu
Kế là xác đáng mới vào loại ngon
Còn nếu chỉ tầm ruồng ngụy biện
Nhằm gây mê thị hiếu nhất thời
Dễ đâu tồn tại dài lâu
Mà rồi kết cục vẫn lòi đuôi ra
Bởi lý thuyết phải gồm ba thứ
Tiền đề luôn yếu tố làm nền
Thứ hai phần giữa chứng minh
Mới thành kết luận cuối cùng rút ra
Tiền đề nếu ba hoa đặt trật
Chẳng vững nền khúc giữa ra chi
Phải nhằm ngụy biện lạ gì
Cuối cùng kết luận khác chi tầm phào
Mác đã đặt “tiền đề vật chất”
Khác gì đâu ý nghĩa hư vô
Bởi vì “vật chất” lạ nào
Chỉ là “chất thể” tào lao thảy đều
Thêm “vật chất” còn cho “biện chứng”
Khác gì sao nói “đá hóa long”
Đúng đều dại dột thảy toàn
Khiến bao luận điểm chỉ càng vu vơ
Cuối cùng lại đưa ra kết luận
Chỉ nhằm vào “vô sản độc tài”
Quên đi hết thảy con người
Chỉ còn quyền lợi của toàn “đầu têu”
Bởi mỗi người bản năng đều có
Dễ gì đâu không nhằm lợi quyền
Của mình cốt chỉ nhân danh
Gạt toàn “giai cấp” để thành ích riêng
Thảy lợi dụng và toàn cơ hội
Ngay đầu tiên đã cố nhảy vào
Gây cho thuyết Mác tào lao
Biến thành phản động ai nào không hay
Sai triêt học sai toàn khoa học
Bởi tiền đề Mác vốn đặt sai
Căn cơ nền tảng toàn hài
Chẳng qua Mác giống anh gàn bá vơ
Thành kết quả đâu nào thực tế
Mà toàn đều ảo mộng trên mây
Khác chi thực chất cùi đày
Nó toàn lỏng khỏng ai ngờ vậy sao
Nên ráng lắm Liên Xô vẫn sụp
Bởi đâu đều thực tế chút nào
Độc tài cưỡng chế khép vào
Khác gì lấy khế nhét vào cổ chai
Khiến bấy bá thêm toàn chua lét
Dạng hình đâu phù hợp chút nào
Dẫu còn giữ được chất chua
Lại đều nhão nhoét ai cười được không ?
Nói tóm lại Mác không khoa học
Mà chẳng qua gạt gẫm nhân quần
Tự xưng “khoa học” rầm rầm
Nhưng “khoa học giả” khiến người lầm to
Mác hào nhoáng nhờ từ “xã hội”
Vốn thực ra nghĩa lý toàn sai
Trở thành “xã hội bầy đàn”
Đâu còn nhân bản kiểu đời tự do
Mà ức chế thảy đều sau trước
Khiến toàn ra xã hội vong thân
Con người mất hết tinh thần
Chỉ còn “thân xác” mọi phần éo le
Trong “hệ thống” có ai độc lập
Chỉ một chiều “đùn đủi” thế thôi
Dưới trên hóa thảy đều tồi
Nhưng trong guồng máy dễ nào thoát ra
Thành nói tóm do đều tội Mác
Học thuyết sai trách nhiệm lạ gì
Bao người “cộng sản” khác chi
Họ đều sản phẩm khác nào nạn nhân
Như người mình ngày xưa đã nói
Cơ chế này dùi đục nối nhau
Dùi kia đánh đục lạ đâu
Đục mà bị đánh phải thành gõ săng
Phi xã hội và phi nhân bản
Mác cốt đều chỉ thảy nhân danh
Nhân danh “giai cấp” mọi phần
Thật ra “giai cấp” có nào hưởng đâu !
Vì tóm lại con người mới chính
Cái đầu tiên lẫn cái sau cùng
Mác nhìn “vật chất” thảy chung
Cái ngu vĩ đại đó thành tiếu lâm
Bởi mỗi người trước cần giáo dục
Để rồi sau mới có nhân văn
Tức điều đạo đức trước tiên
Đâu nào “giai cấp” kiểu đều u mê !
Chỉ bởi Mác mọi bề mê tín
Tin càn vào “biện chứng” Hegel
Khiến thành học thuyết lố lăng
Chẳng gì khoa học còn thêm ngông cuồng
Biến nhân thế tầm ruồng thấy rõ
Cả trăm năm đâu có được gì
“Thời kỳ quá độ” khác chi
Ngàn năm nói phét có thì tới đâu !
Thành tóm những người ít học
Lấy bản thân mục đích ở đời
Nhân danh “xã hội loài người”
Để nô lệ hóa cuộc đời khác đâu
Bị giam hãm toàn nơi “cơ chế”
Như xi măng đúc cứng cả rồi
Vong thân đều khiến thảy tồi
Chính là tội Mác ngàn đời không sai
ĐẠI NGÀN
(04/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
道意
明月照古井
井水無波濤
不被人牽扯
此心終不搖
縱被人牽扯
一搖還復止
湛湛一片心
明月古井水。
井水無波濤
不被人牽扯
此心終不搖
縱被人牽扯
一搖還復止
湛湛一片心
明月古井水。
阮悠(清軒詩集)
ĐẠO Ý
Minh nguyệt
chiếu cổ tỉnh,
Tỉnh thủy vô ba đào.
Bất bị nhân khiên xả,
Thử tâm chung bất dao.
Túng bị nhân khiên xả,
Nhất dao hoàn phục chỉ.
Trạm trạm nhất phiến tâm,
Minh nguyệt cổ tỉnh thủy.
Tỉnh thủy vô ba đào.
Bất bị nhân khiên xả,
Thử tâm chung bất dao.
Túng bị nhân khiên xả,
Nhất dao hoàn phục chỉ.
Trạm trạm nhất phiến tâm,
Minh nguyệt cổ tỉnh thủy.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
TĨNH TẠI TÂM TRÍ
Trăng sáng soi giếng cổ
Nước giếng thảy bình yên
Chẳng gì để gợn sóng
Giống như tâm lặng thinh
Cho dầu ai khuấy động
Lại rồi vẫn cứ như không
Như lòng đây tĩnh tại
Giếng cổ trăng sáng soi
NGUYỄN DU
(Non Ngàn dịch 04/4/20)
**
TÂM TRÍ TĨNH TẠI
Giếng xưa trăng sáng rọi vào
Có đâu dậy sóng mà hoài lặng yên
Chẳng gì quấy động trước tiên
Toàn không chao đảo nhãn tiền vậy thôi
Mà cho xao động chút rồi
Vẫn về tĩnh tại lòng này khác chi
Nước luôn tĩnh mịch mọi khi
Giếng xưa trăng chiếu vốn thì vậy thôi
NGUYỄN DU
(Phương Ngàn dịch 04/4/20)
**
VÃI LINH HỒN
Dễ gì không “vãi linh hồn”
Trước toàn bạo lực hẳn đều vậy thôi
Khác là người để buông xuôi
Hay người mạnh mẽ vẫn thì tiến lên
Bởi hoài sinh vật bản năng
Đều luôn sợ chết vẫn hằng vậy thôi
Chẳng qua ở chỗ giả đò
Hay nhằm gạt gẩm tuyên truyền lạ chi
TẾU NGÀN
(04/4/20)
**
TRÁCH AI ?
Tại sao lại phải trách dân
Trách người nẩy mực cầm cân mới cừ
Bởi dân não trạng tới chừ
Có đâu làm chủ mà hoài trách nhau ?
Đã non thế kỷ qua mau
Trách vào lớp trước, lớp sau dễ gì ?
Tại vì lớp trước ra chi
Lớp sau mới vậy hẳn thì lạ sao !
“Tiến nhanh tiến mạnh” thế nào
Cuối cùng gãy gánh thành giờ trách ai ?
Chiến tranh hai bận dông dài
Để xây “chủ nghĩa” vậy giờ tới đâu ?
Bác xưa về nước xôn xao
Tưởng nhằm đánh Pháp nhưng nào lạ chi
Liên Xô theo bước thảy khi
Để làm “cộng sản” ai thì không thông !
TẾU NGÀN
(04/4/20)
**
CÁI “DUYÊN” CỦA
CHỮ VIỆT HIỆN NAY
Duyên là duyên dáng tuyệt vời
Nhìn vào thảy đẹp khác nào bông hoa
La tinh ghi tiếng Việt ta
Đẹp hơn cả thảy tiếng đều từ xưa
Dầu Anh, Pháp, Đức biết thừa
Cũng đâu “có đấu” như ta được nào
Nặng, huyền, hỏi, ngã lạ sao
Tựa đem phiến đá so vào với hoa
Cái “duyên” mặt khác đâu xa
Đó là “duyên số” người ta biết toàn
Tiếng ta ở tuốt trời Đông
Lại hòa rất đẹp chữ đều trời Tây
Thành “duyên ngẫu nhĩ” cũng hay
Hoặc “duyên tiền định” dễ người biết đâu
Nếu Tây mà nó chẳng qua
Dễ chi có chữ của ta bây giờ
Thế nên “định mệnh” tuyệt vời
Như rồng gặp phượng trên nền trời xanh
Gió trăng lại gặp mây lành
Hội cùng với hạc khiến thành ra duyên
Vậy mà mấy đưa huyên thiên
Chỉ vì ngu dốt để lòi trôn ra
Chúng nhằm “trét cứt” chữ ta
Những tên khốn kiếp quỷ ma lạ gì
Đầu tiên thằng chó Bùi Hiền
Bị đời ném đá đã liền thẳng tay
Giờ đà trốn biến cũng hay
Lại giờ hai đứa cùi đày thế vô
Thằng thứ nhất Kiều Trường Lâm
Mặt mày đĩ bợm nhìn vào cũng tường
Thằng tiếp theo Trần Tư Bình
Chúng đồng một duột thật tình quỷ ma
Cốt nhằm hại thảy chữ ta
Đặt tên bậy bạ kêu là 4.0
Nhìn vào kiểu thảy dốt toàn
Lấy bằng “sáng chế” quả càng hại to
Thành ra câu chuyện đáng lo
Kiểu như lấy cứt “chế” thành đồ ăn
Khác chi não trạng cuội nhăng
Thảy sai nguyên lý mà toàn thấy sao
Thành nên im lặng khác nào
Để thành đồng lõa mấy thằng mưu gian
Mà cần lên tiếng đều toàn
Tránh cho ung nhột thảy càng về sau
Cái ngu giờ quả nhao nhao
Nếu càng mở rộng lẽ nào không kinh
Bởi đều thảy đứa linh tinh
Chúng bôi “cứt đái” tiếng mình lạ chi
Đừng nên để chúng tùy nghi
Mà cần triệt hạ ngay khi ban đầu
Kim cương dẫu đá nện vào
Dễ sao không bễ ai nào dám không ?
Chữ ta hoa thảy cánh đồng
Chúng mang dơ bẩn đổ toàn còn chi
Những thằng não trạng cu li
Chúng đâu đánh giá mấy khi chữ mình
TRĂNG NGÀN
(04/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
別阮大郎(三首)
其三
君歸我亦去
各在亂離中
生死交情在
存亡苦節同
柴門開夜月
殘笠走秋風
千里不相見
浮雲迷太空。
各在亂離中
生死交情在
存亡苦節同
柴門開夜月
殘笠走秋風
千里不相見
浮雲迷太空。
阮悠(清軒詩集)
BIỆT NGUYỄN
ĐẠI LANG ( ba bài )
Bài ba :
Quân quy ngã
diệc khứ,
Các tại loạn ly trung.
Sinh tử giao tình tại,
Tồn vong khổ tiết đồng.
Sài môn khai dạ nguyệt,
Tàn lạp tẩu thu phong.
Thiên lý bất tương kiến,
Phù vân mê thái không.
Các tại loạn ly trung.
Sinh tử giao tình tại,
Tồn vong khổ tiết đồng.
Sài môn khai dạ nguyệt,
Tàn lạp tẩu thu phong.
Thiên lý bất tương kiến,
Phù vân mê thái không.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài 3)
Anh về tôi lại ra đi
Toàn trong tình cảnh loạn ly khác nào
Tử sinh tình bạn giữ hoài
Mất còn đâu dễ tiết dời đổi chi
Dưới trăng lòng dạ tạc ghi
Tay ôm nón rách cùng vào gió thu
Dặm ngàn dầu phải xa nhau
Nhìn mây trôi nổi trên trời cùng mong
NGUYỄN DU
(Tơ Ngàn dịch 04/4/20)
**
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài ba)
Anh về tôi lại đi
Loạn ly dầu phải vậy
Chết sống tình vẫn mãi
Mất còn luôn tiết trong
Dưới trăng lòng dạ sáng
Nón rách gió thu sang
Dặm ngàn đâu dễ gặp
Nhìn mây cùng nhớ mong
NGUYỄN DU
(Dặm Ngàn dịch 04/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYẾN
DU
別阮大郎 (三首)
其二
送君歸故丘
我亦浮江漢
千里不相聞
一心未嘗間
夜黑豺虎驕
月明鴻雁散
兩地各相望
浮雲應不斷。
我亦浮江漢
千里不相聞
一心未嘗間
夜黑豺虎驕
月明鴻雁散
兩地各相望
浮雲應不斷。
阮悠(清軒詩集)
BIỆT NGUYỄN
ĐẠI LANG (ba bài)
Bài hai :
Tống quân quy
cố khâu,
Ngã diệc phù Giang Hán.
Thiên lý bất tương văn,
Nhất tâm vị thường gián.
Dạ hắc sài hổ kiêu,
Nguyệt minh hồng nhạn tán.
Lưỡng địa các tương vọng,
Phù vân ưng bất đoạn.
Ngã diệc phù Giang Hán.
Thiên lý bất tương văn,
Nhất tâm vị thường gián.
Dạ hắc sài hổ kiêu,
Nguyệt minh hồng nhạn tán.
Lưỡng địa các tương vọng,
Phù vân ưng bất đoạn.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài hai)
Tiễn anh về gò cũ
Tôi quay lại chỗ xưa
Ngàn dặm dầu không gặp
Lòng vẫn đâu chia lìa
Mộng mị trong đêm tối
Hay tiếng hạc dưới trăng
Hai bên cùng chờ đợi
Mây nổi chẳng cách ngăn
NGUYỄN DU
(Sông Ngàn dịch 04/4/20)
**
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài 2)
Tiễn anh gò cũ lại về
Còn tôi quay lại một bề nơi xưa
Dặm ngàn khó biết tin nhau
Đôi lòng vẫn chẳng chút nào cách ngăn
Trong đêm mộng vẫn gặp hằng
Dưới trăng tiếng nhạn thảy cùng gần nhau
Hai bên xa thẳm đâu sao
Mây dù trôi nổi khó hầu phân chia
NGUYỄN DU
(Thông Ngàn dịch 04/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
度龍尾江
故國回頭淚
西風一路塵
纔過龍尾水
便是異鄉人
白髪沙中見
離鴻海上聞
親朋津口望
為我一沾巾。
西風一路塵
纔過龍尾水
便是異鄉人
白髪沙中見
離鴻海上聞
親朋津口望
為我一沾巾。
阮悠(清軒詩集)
ĐỘ LONG VĨ
GIANG
Cố quốc hồi
đầu lệ,
Tây phong nhất lộ trần.
Tài qua Long Vĩ thủy,
Tiện thị dị hương nhân.
Bạch phát sa trung kiến,
Ly hồng hải thượng văn.
Thân bằng tân khẩu vọng,
Vi ngã nhất triêm cân.
Tây phong nhất lộ trần.
Tài qua Long Vĩ thủy,
Tiện thị dị hương nhân.
Bạch phát sa trung kiến,
Ly hồng hải thượng văn.
Thân bằng tân khẩu vọng,
Vi ngã nhất triêm cân.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
QUA SÔNG LONG VĨ
Quê nhà ngoảnh lại lệ nhòe
Gió tây cuốn bụi mù trời đường đi
Qua xong Long Vỹ còn gì
Giờ đây đã hóa ra người tha hương
Trên cát trắng tóc như sương
Biển xa hồng hạc bi thương gọi đàn
Bạn bè tiễn biệt buồn than
Cùng ta nước mắt ướt tràn lên khăn
NGUYỄN DU
(Suối Ngàn dịch 04/4/20)
**
QUA SÔNG LONG VĨ
Mắt hoen mờ cố hương
Gió tây dậy bụi đường
Đã qua xong Long Vỹ
Hóa ra người tha phương
Cát trắng thêm đầu bạc
Biển xa nhạn lạc đàn
Bạn bè buồn đưa tiễn
Cùng ta lệ ướt khăn
NGUYỄN DU
(Sóng Ngàn dịch 04/4/20)
**
NGÔN NGỮ VÀ CHỮ VIẾT
CỦA VIỆT NAM HIỆN
NAY
Con người có lịch sử
Chữ viết cũng vậy thôi
Lịch sử luôn phát triển
Không khi nào thụt lùi
Nên con người phát triển
Ngôn ngữ đều phải theo
Chữ viết cũng giống thế
Đâu thể rớt lưng đèo
Con người dầu cá thể
Hay dân tộc nói chung
Không tách rời ngôn ngữ
Chữ viết cũng theo cùng
Nên khi đã hoàn hảo
Cấm tùy tiện đổi thay
Đổi thay là ngu tối
Là tụt hậu thấy ngay
Chữ Việt giờ tuyệt hảo
Qua lịch sử phát huy
Viên kim cương hoàn chỉnh
Không đem đổi than chì
Ngôn ngữ phải theo người
Không cần theo máy móc
Máy thích ứng với người
Không cần làm ngược lại
Luôn mọi cái râu ria
Phải theo điều cốt lõi
Gạt đi cái bản chất
Theo ngành ngọn chỉ ngu
Những thằng như Bùi Hiền
Kiều Trường Lâm đều dốt
Trần Tư Bình chẳng khác
Thảy làm chuyện ruồi bu
Chúng đâu hiểu khoa học
Hiểu lịch sử là gì
Cả như mù triết học
Về ngôn ngữ khác chi
Chúng thảy đều bậy bạ
Biết một không biết người
Lấy điều mình dốt nát
Khoe làm thầy trên đời
Viên ngọc quý hoàn chỉnh
Không thể đập bể tơi
Không lấy bùn vào thế
Khiến làm chuyên trời ơi
Chữ Việt đã tuyệt đỉnh
Thành đỉnh cao vời vời
Không cần gì sửa nữa
Đã giá trị muôn đời
Chỉ nhằm tìm nguyên lý
Để hoàn hão thêm thôi
Không phải nhằm phá bỉnh
Kiểu thay đổi nổi trôi
Do hiểu lầm phát triển
Thành những tên ngu đần
Chực hòng làm trâu khỏe
Biến ra thành trâu què
ÁNH NGÀN
(03/4/20)
**
DONALD TRUMP
Trump nhỏ rất đẹp trai
Mặt toàn hiền hậu bảnh bao tuyệt vời
Lớn lên tài nở trong đời
Làm cho nước Mỹ sáng ngời hôm nay
Đóa hoa đang độ đẹp thay
Hương thơm tỏa nức bao ngày rạng tươi
Đặt thêm tên Việt đừng cười
Đỗ Chăm cũng tốt cho đời dễ kêu
TẾU NGÀN
(03/4/20)
**
CON ĐƯỜNG NGỌT LỊM
Thời xưa đưởng phổi, đường phèn
Vẫn từ Quảng Ngãi ra ngoài Quảng Nam
Tuổi thơ ta vẫn thường ăn
Phổi như hoa ép phèn thành ngọc trong
Rồi khi vô học Saigon
Đi ngang Quảng Ngãi vẫn đều thường mua
Một nhằm biếu xén bạn bè
Hai cho cha mẹ ở nhà đều vui
Giờ đây nhớ lại bùi ngùi
Mẹ cha đã thảy qua đời từ lâu
Bạn bè cũng ở phương xa
Chỉ luôn kỷ niệm nở hoa bốn mùa
Con đường ngọt lịm còn hoài
Nối hai xứ Quảng có nào đâu ngưng
Quảng Nam đường tán, đường đen
Chỉ riêng Quảng Ngãi đường phèn mới sang
NGÀN TRĂNG
(04/3/20)
**
TIẾNG VIỆT, CHỮ VIỆT
Tự tiếng Việt bản thân là âm nhạc
Và thi ca từ ngàn thuở đến nay
Khiến ca dao đã trở nên hồn Việt
Lục bát thơ cũng chứng tỏ tròn đầy
Nay chữ Việt trên trăm năm xuất hiện
Thảy đơm bông nhờ chắt lọc tinh hoa
La tinh hóa đặc trưng thêm nét Việt
Đẹp đẽ thay một kiểu chữ mặn mà
Khiến còn đẹp cả hơn Anh, Pháp, Đức
Bởi dù sao cũng mẫu tự La tinh
Nhưng chỉ điều dễ chi mà có dấu
Thảy thua xa chính chữ Việt của mình
Thế sao lại ngày nay bao thằng chó
Như Bùi Hiền, Hồ Ngọc Đại linh tinh
Đều những đứa từng qua bên Tàu học
Đặng về đây phá hoại rõ thật tình
Bị thất bại chúng bèn co vòi lại
Vừa mới đây lại hai đứa quỷ ma
Kiều Trường Lâm, Trần Tư Bình đều Hà Nội
Lại tru lên phịa “chữ mới” ta bà
Thảy lũ khốn chỉ vì đều dốt nát
Ăn bã toàn do Trung Quốc tạo ra
Phá nát chữ để đặng nhằm bán nước
Chúng đành tâm thật một lũ gian tà
TRĂNG NGÀN
(03/4/20)
**
CON ĐƯỜNG “XÃ
NGHĨA”
TỪ THỤY ĐIỂN ĐẾN
GIAO CHỈ
Đường lên “Xã Nghĩa” đem so sánh
Hai xứ hiện giờ rất khác xa
Một xứ bằng tâm mà lên trước
Xứ kia giả dối cốt độc tài
Nhìn chỗ đậu xe liền thấy rõ
Tinh thần tự giác quả hay ho
Tự do dân chủ thành công lớn
Thất bại bởi luôn kiểu giả đò
Lý tính tạo con người nhân ái
Còn toàn cảm tính kéo thụt lui
Vì người thực chất không gian dối
Phỉnh gạt nhằm luôn để lợi mình
“Xã Nghĩa” tự nhiên đều mới quý
Tại vì chính nó mãi khách quan
“Xã nghĩa” kiểu quèn lòn chân Mác
Phá sản hoài luôn thảy chỉ toàn
TẾU NGÀN
(03/4/20)
**
NGƯỜI BÁN VÉ SỐ DẠO
Thân gầy guộc tay run đưa vé số
Mời khách mua miệng như thảy méo luôn
Tuổi già đó neo đơn ai có biết
Đời là hoa hay toàn chỉ sóng cồn ?
Đây quá khứ tương lai hay hiện tại
Nhìn thử coi ai chẳng phải kinh hồn
Đời tươi đó rồi lụi tàn mấy chốc
Lòng nhân văn mới mãi thảy còn luôn
GIÓ NGÀN
(03/4/20)
**
ĐÀ LẠT
Non cao Đà Lạt tiếp trời
Mây mù lãng đãng ai thời không hay
Khiến đây xứ sở ngàn hoa
Muôn màu muôn sắc quả là hơn đâu
SẮC NGÀN
(03/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
寄友
漠漠塵埃滿太空
閉門高枕臥其中
一天明月交情在
百里鴻山正氣同
眼底浮雲看世事
腰間長劍掛秋風
無言獨對庭前竹
霜雪消時合化龍。
閉門高枕臥其中
一天明月交情在
百里鴻山正氣同
眼底浮雲看世事
腰間長劍掛秋風
無言獨對庭前竹
霜雪消時合化龍。
阮悠(清軒詩集)
KÝ HỮU
Mạc mạc trần
ai mãn thái không,
Bế môn cao chẩm ngọa kỳ trung.
Nhất thiên minh nguyệt giao tình tại,
Bách lý Hồng Sơn chính khí đồng.
Nhãn để phù vân khan thế sự,
Yêu gian trường kiếm quải thu phong.
Vô ngôn độc đối đình tiền trúc,
Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long.
Bế môn cao chẩm ngọa kỳ trung.
Nhất thiên minh nguyệt giao tình tại,
Bách lý Hồng Sơn chính khí đồng.
Nhãn để phù vân khan thế sự,
Yêu gian trường kiếm quải thu phong.
Vô ngôn độc đối đình tiền trúc,
Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
GỬI BẠN
Bụi hồng bao phủ chốn trần ai
Đầu cao trên gối cửa then cài
Đầy trời trăng sáng đây tình bạn
Trăm dặm non Hồng ý khí chung
Hiểu thảy việc đời đều mây nổi
Lưng mang trường kiếm vờn gió thu
Đối mặt trong sân là khóm trúc
Tuyết sương qua hết hẳn thành rồng
NGUYỄN DU
(Hoa Ngàn dịch 03/4/20)
**
GỬI BẠN
Bụi trần tỏa khắp bầu trời
Then cài cửa đóng đầu nằm gối cao
Trăng soi tình bạn khác nào
Dặm xa chính khí thảy nơi non Hồng
Việc đời toàn chỉ phù vân
Kiếm dài lưng dắt trong làn gió thu
Trước sân khóm trúc vươn cao
Tuyết sương tan hết sẽ đây hóa rồng
NGUYỄN DU
(Ngàn Hoa dịch 03/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
寄玄虛子
天。山前獨閉門
西風塵垢滿中原
田家不治南山豆
貧戶常空北海樽
野鶴浮雲時一見
清風明月夜無言
遠來識取相尋路
家在鴻山第一村。
西風塵垢滿中原
田家不治南山豆
貧戶常空北海樽
野鶴浮雲時一見
清風明月夜無言
遠來識取相尋路
家在鴻山第一村。
阮悠(清軒詩集)
KÝ HUYỀN HƯ TỬ
Thiên thai sơn
tiền độc bế môn,
Tây phong trần cấu mãn Trung nguyên.
Điền gia bất trị Nam Sơn đậu,
Bần hộ thường không Bắc Hải tôn.
Dã hạc phù vân thời nhất kiến,
Thanh phong minh nguyệt dạ vô ngôn.
Viễn lai chí thủ tương tầm lộ,
Gia tại Hồng Sơn đệ nhất thôn.
Tây phong trần cấu mãn Trung nguyên.
Điền gia bất trị Nam Sơn đậu,
Bần hộ thường không Bắc Hải tôn.
Dã hạc phù vân thời nhất kiến,
Thanh phong minh nguyệt dạ vô ngôn.
Viễn lai chí thủ tương tầm lộ,
Gia tại Hồng Sơn đệ nhất thôn.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
GỬI THẦY HUYỀN HƯ
Trước Thiên Thai nhà luôn đóng cửa
Bởi gió tây giờ dậy bụi Trung Nguyên
Dầu quê chẳng luống đậu trồng
Nhà nghèo cả rượu cũng không có gì
Toàn mây hạc giữa nhau tương kiến
Gió trăng trong khỏi phí lời nào
Chừng khi tìm đến thăm chơi
Núi Hồng cứ hỏi thôn đầu mà vô
NGUYỄN DU
(Trăng Ngàn dịch 03/4/20)
**
GỬI THẦY HUYỀN HƯ
GỬI THẦY HUYỀN HƯ
Trước Thiên Thai cửa nhà thường đóng
Vì gió tây dậy bụi Trung Nguyên
Tuy nông thôn nhà không trồng đậu
Cảnh nghèo nên rượu thảy có nào
Gặp nhau chỉ mây ngàn hạc nội
Gió trăng trong vẫn thấy toàn vui
Trước Núi Hồng nhà tôi xóm một
Thầy đến chơi mong được mời vào
NGUYỄN DU
(Ngàn Trăng dịch 03/4/20)
**
GỬI THẦY HUYỀN HƯ
Nhà tôi trước núi Thiên Thai
Cửa thường hay đóng ít người vào chơi
Trung Nguyên gió bụi mịt mờ
Tuy không trồng đậu cũng đâu cần gì
Cảnh nghèo rượu có mấy khi
Chỉ mây với hạc ta thì thân thương
Trăng trong gió mát mọi đường
Gặp nhau vui thú vẫn thường vậy thôi
Đường xa thầy đến thăm chơi
Núi Hồng xóm một hỏi rồi mời vô
NGUYỄN DU
(Mây Ngàn dịch 03/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
寄江北玄虛子
長安去不息
鄉思在天涯
天涯不可見
但見塵與沙
西風脫木葉
白露損黃花
珍重好自愛
秋高霜露多。
鄉思在天涯
天涯不可見
但見塵與沙
西風脫木葉
白露損黃花
珍重好自愛
秋高霜露多。
阮悠(清軒詩集 )
KÝ GIANG BẮC
HUYỀN HƯ TỬ
Trường An khứ
bất tức,
Hương tứ tại thiên nha.
Thiên nhai bất khả kiến,
Đãn kiến trần dữ sa.
Tây phong thoát mộc diệp,
Bạch lộ tổn hoàng hoa.
Trân trọng hảo tự ái,
Thu cao sương lộ đa.
Hương tứ tại thiên nha.
Thiên nhai bất khả kiến,
Đãn kiến trần dữ sa.
Tây phong thoát mộc diệp,
Bạch lộ tổn hoàng hoa.
Trân trọng hảo tự ái,
Thu cao sương lộ đa.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
GỬI HUYỀN HƯ TỬ
Ở PHÍA BẮC SÔNG
Trường An rời đã không về
Nhớ quê vương vấn dại tê chân trời
Chân mây mờ mịt thấy đâu
Chỉ toàn cát bụi hẳn hầu vậy thôi
Gió Tây thổi rụng lá cây
Còn thêm móc trắng hại thay hoa vàng
Cần nên chăm sóc mọi đàng
Cuối thu trời lạnh càng sương móc nhiều
NGUYỄN DU
(Phương Ngàn dịch 03/4/20)
**
GỬI HUYỀN HƯ TỬ
Ở PHÍA BẮC SÔNG
Trường An rời xa mãi
Lòng quê tận phương trời
Chân trời nào đâu thấy
Thấy toàn cát bụi thôi
Gió tây thổi rụng lá
Móc trắng hại hoa vàng
Xin tự chăm mình tốt
Sương móc đầy cuối thu
NGUYỄN DU
(Ngàn Phương dịch 03/4/20)
MỤC LỤC
12656.
ĐẢO HOÀNG SA VÀ TÀU ĐÁNH CÁ VIỆT NAM (05/4/20)
12657.
CON NGƯỜI VÀ CON VẬT (05/4/20)
12658.
CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT (05/4/20)
12659.
LỪA (05/4/20)
12660.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
BÀI
TỪ HÀNH LẠC (bài 02) (05/4/20)
12661.
ĐỀU THẢY QUA RỒI (05/4/20)
12662.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
BÀI TỪ HÀNH LẠC
(bài 1) 05/4/20)
12663.
KHÔNG CẦN DÀI DÒNG VỀ “CHỦ NGHĨA CÁC MÁC” (04/4/20)
12664.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
TĨNH
TẠI TÂM TRÍ (04/4/20)
12665.
VÃI LINH HỒN (04/4/20)
12666.
TRÁCH AI ? (04/4/20)
12667.
CÁI “DUYÊN” CỦA CHỮ VIỆT HIỆN NAY (04/4/20)
12668.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN
(bài 3) (04/4/20)
12669.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYẾN DU
TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN
(bài 2) 04/4/20)
12670.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
QUA
SÔNG LONG VĨ (04/4/20)
12671.
NGÔN NGỮ VÀ CHỮ VIẾT CỦA VIỆT NAM HIỆN NAY (03/4/20)
12672.
DONALD TRUMP (03/4/20)
12673.
CON ĐƯỜNG NGỌT LỊM (04/3/20)
12674.
TIẾNG VIỆT, CHỮ VIỆT (03/4/20)
12675.
CON ĐƯỜNG “XÃ NGHĨA” TỪ THỤY ĐIỂN ĐẾN GIAO CHỈ
(03/4/20)
12676.
NGƯỜI BÁN VÉ SỐ DẠO (03/4/20)
12677.
ĐÀ LẠT (03/4/20)
12678.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
GỬI
BẠN (03/4/20)
12679.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
GỬI
THẦY HUYỀN HƯ 03/4/20)
12680.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
GỬI HUYỀN HƯ TỬ Ở
PHÍA BẮC SÔNG (03/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét