THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (299)
BÙI HIỀN VỚI CÁI ĐƯỢC
GỌI LÀ
“CHỮ VIỆT NAM SONG
SONG 4.0”
Mẹ cha cái thằng Bùi Hiển
Chỉ nhìn cái mặt đã liền thấy ngu
Lập lờ kiểu giống chùi khu
Tôn đều “chữ Việt song song” quả đần
Chữ này thảy dốt mọi phần
Có chi thống nhất đuôi đầu gì sao
Hỏi huyền nặng ngã tầm phào
Ở đâu muốn đặt chỗ nào tùy nghi
Thế thì “khoa học” nỗi gì
Tùm lum ra cả chẳng nguyên lý nào
Thảy phi nguyên tắc khác sao
Nhằm đều nói cượng lẽ nào không ngu
Ba thằng thảy chỉ ruồi bu
Kiểu toàn gãi ngứa sướng xù da ra
Khác gì dốt đặc thối tha
Tự cho “khoa học” quả là toàn ngông
Biết chi khoa học tinh ròng
Phải đều hệ thống mọi đường mới hay
Để nhằm chặt chẽ trong ngoài
Hợp thành nguyên lý bao gồm trước sau
Đằng này chỉ bọn lau hau
Hiểu đều vấy vá có nào hơn đâu
Nhìn vào liền thấy tào lao
Kiểu đầy dốt nát nói sao cho vừa
Hiền còn trịch thượng giỏi chưa
Cho là trên mạng thảy đều người ngu
Để rồi ăn nói hồ đồ
Tưởng rằng “khoa học” có nào lên đây
Khác chi một bọn giả cầy
Trong ngoài dốt nát thảy đều tầm vơ
Đúng là ba đứa dại khờ
Khua môi múa mép ai ngờ vậy sao
TẾU NGÀN
(14/4/20)
**
BIẾT NGƯỜI BIẾT
MÌNH
Tay nào chọi đá được sao
Nhưng mà chọi thảy túi bông nhẹ hều
Tức là cân sức phải cân đều
Mới nhằm tồn tại trước người khác đâu
Tất cần nội lực cho cao
Mới cùng hơn kém ở nhau trên đời
Mình mà hóa bún thảy rồi
Thằng Tàu nuốt chửng thấy toàn là ngon
Thế nên nguyên tắc sống còn
Chính là não trạng con người lạ chi
Ngày xưa ta thắng mọi khi
Tại sao bạc nhược rơi vào hôm nay
Bởi vì “ý hệ” lạ đâu
Như gà mắc tóc có nào gở ra
Khiến quên truyền thống ông cha
Thảy nhằm phủi sạch đặng hòa “Mác Lê”
NON NGÀN
(14/4/20)
**
Ý NGHĨA DẦU SÔI LỬA
BỎNG
CỦA ĐẤT NƯỚC VÀ
DÂN TỘC
TRẢI QUA SUỐT CẢ MỘT
THỜI
Quốc gia tựa một con thuyền
Giữa cơn sóng gió ngã nghiêng khác gì
Kể từ Nguyễn mạt suy vi
Phong ba bão táp khác chi rụng rời
Bởi khi Pháp đến ta rồi
Lập quyền đô hộ khác nào trăm năm
Trở thành chế độ Thực dân
Nước nhà bệ rạc vạn phần đau thương
Nhưng rồi bất chợt mọi đường
Chiến tranh thế giới xảy vào lần hai
Nhật qua triệt Pháp quả tài
Nhật nay làm được ta thời lại không
Khiến thành cổ đã đổi tròng
Nhật thay thế Pháp ngồi đầu dân ta
Chiến tranh quyết liệt diễn ra
Đồng Minh chiến thắng Nhật sa trận toàn
Cuối cùng Nhật mới đầu hàng
Chủ quyền đành phải trả về nước ta
Lúc này Bảo Đại vẫn vua
Ông Kim Thủ tướng phong đều tự nhiên
Đâu hay lại có Việt Minh
Người phe “Cộng sản Kremlin” đưa về
“Đệ Tam Quốc tế” mọi bề
Trở thành lực lượng ông Hồ khác đâu
Nhật dù biết thảy trước sau
Nhưng quyền quyết định phải chờ ông Kim
Mấy lần hỏi ý không thành
Ông Kim nhượng bộ Nhật đành rút lui
Từ đây Cách mạng Tháng mười
Chuyển thành Tháng tám nhiều người đều vui
Chỉ vì có thảy đâu hay
Ván bài Quốc tế vẫn chưa rõ dần
Pháp Anh vẫn đó mọi phần
Dễ gì muốn chuyển cho dần Liên Xô
Nên Anh giúp Pháp quay vào
Làm cho kháng chiến nước mình nổ ra
Chín năm chiến trận ta bà
Điện Biên kết thúc Pháp nay đầu hàng
Chia đôi đất nước mọi đàng
Bắc thì cộng sản Nam còn lung tung
Bởi toàn phe phái não nùng
Cùng nhau cát cứ tranh hùng mọi nơi
Quốc gia lâm cảnh tơi bời
Rồi thì Pháp bỏ cho ta tự làm
Giờ đây ông Diệm thảy toàn
Dựa vào nước Mỹ giúp càng vươn lên
Trưng cầu Bảo Đại rút êm
Mặc cho ông Diệm tiến lên đầu trò
Lập thành một nước tự do
Chống hầu miền Bắc thảy đang độc tài
Khác chi lịch sử chỉ hài
Cuối cùng nhà Nguyễn rớt đài từ đây
Đúng ra Bảo Đại không sai
Nhưng vì yếu đuối kiểu người quốc gia
Khó mà chiến thắng can qua
Bởi đều ngoại quốc nhúng tay thảy vào
Ông Hồ quyết dựng “cờ đào”
Khiến làm ông Diệm “cờ vàng” phất lên
Mới thành đất nước tênh hênh
Bảy lăm cờ đỏ trở nên thắng đều
Cờ vàng trước mối hiểm nghèo
Cuốn ra ngoại quốc mãi toàn đến nay
Thành ra nghĩ lại cũng hay
Anh hùng thời loạn ai hơn ai nào
Chỉ duy cứu cánh mới tài
Là người sáng suốt hay toàn lạc xon
Chỉ vì quyền lợi sống còn
Hay vì đất nước non sông khác đều
Làm cho lịch sử eo sèo
Phải chờ kiểm định ở toàn mai sau
Biết ra điều dở điều hay
Điều gì đất nước đến nay trải toàn
Mới thành khỏi thảy mơ màng
Điều gì dân tộc phải toàn lao đao
Nên điều đáng thảy tự hào
Chính là ý nghĩa quốc gia lạ gì
Mới nhằm đánh giá khác chi
Ai người vì nước ai thì toàn không
Ai người cam chịu hi sinh
Ai người muốn được hiển vinh riêng mình
Thành ra chân lý thật tình
Luôn chờ lịch sử phẩm bình về sau
Còn người miệng thảy ba hoa
Bụng nào yêu nước có mà lạ chi
NON NGÀN
(14/4/20)
**
HAI BÀI THƠ CỦA BÁC
HỒ
Ông Hồ làm khá nhiều thơ
Nhưng điều đặc biệt hai bài đáng ghi
Bài Đền Kiếp Bạc khác chi
Bài bia Nguyễn Huệ lại khi để đời
Hai bài dầu viết hai nơi
Hai hoàn cảnh khác đều thời giống nhau
Là hơi thảy của “Bác Hồ”
Nó toàn đặc biệt đâu nào giống ai
Bài Núi Dũng Quyết quá nôm na
Nhưng đây tỏ vẽ “quốc gia” hẳn hòi
Về sau đục bỏ lạ nào
Sợ thành “mâu thuẫn” với Tàu phải chăng
Bài Kiếp Bạc mới huy hoàng
Đầy hơi “cộng sản” khiến nên lạ lùng
Hai bài ngược thảy tận cùng
Biết bài nào đúng hay bài nào sai ?
Khác chi lịch sử còn dài
Thời gian chờ sẽ trả lời mai sau
Cái chi mục đích “Bác Hồ”
Lý đâu đục bỏ lẽ nào thế kia ?
Nếu nôm nếu đục cũng hều
Thành đâu tôn trọng mọi điều khách quan
Còn trong bài trước quả toàn
Chỉ hơi “Quốc tế” đâu nào quốc gia !
TIẾU NGÀN
(14/4/20)
**
NHỚ QUÊ
Đi xa chẳng nhớ gì nhiều
Hà Lam luôn nhớ hai điều này thôi
Hai điều hồi nhỏ biết rồi
Quê hương đất hẹp lại hai cái bàu
Chung quanh vây cát Bàu Bàng
Nằm gần nơi chợ là Bàu Hà Lam
Bàu Bàng nằm dưới Liễu Trì
Bàu Hà Lam có khác gì con kênh
Mùa hè thảy mọc toàn sen
Đêm trăng thơ mộng chiếu soi đầu cầu
Nhiều cây sợp lớn che đầu
Trồng thời Pháp thuộc khiến hầu thân yêu
Cả bài thơ vịnh Hà Kiều
Trong ngần chín khúc nay đều còn đâu
Tiết mưa nước lũ về mau
Xưa kia đắp đập hạ nguồn sông Ly
LAM NGÀN
(14/4/20)
**
NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC
Bị Nga nó xỏ mũi vào
Dắt đi thế kỷ cũng nào biết chi
Vậy nên bình phẩm tùy nghi
Để sau lịch sử nói gì hẳn hay
Có gì để thảy ta đây
Não còn độc lập tự do chút nào
Hết Nga lại phải theo Tàu
Vẫn toàn hãnh diện ta người Việt Nam !
TẾU NGÀN
(14/4/20)
**
TRỊNH CÔNG SƠN
Mẹ cha tay Trịnh Công Sơn
Nhạc toàn tếu táo lơn tơn trong đời
Tưởng hầu ngôn ngữ tuyệt vời
Thật nhằm lừa dối làm đời quả kinh
Bảo “Khi nước hết chiến tranh
Trẻ em toàn hát đồng dao ngoài đường”
Thành nay ngập cả phố phường
Hát đều “nhạc Trịnh” ai lường được sao
Giống như ngày đó “ba mươi”
Lên đài lếu láo Sơn cười vừa ca
Biết nào hoàn cảnh nước nhà
Hóa thành “đĩ bợm” ba hoa khôn cùng
Đến sau chỉ sống phập phồng
Nhạc hồn của Trịnh còn nồng ấm chăng
Tựa nay trẻ nhỏ ven đường
Bán vài trái mướp thảy dường tủi thân
TẾU NGÀN
(14/4/20)
**
SÁNG TÁC THƠ VÀ “CHƠI”
THƠ
Việt Nam “xứ sở” của thơ
Một điều “vớ vẩn” ai ngờ vậy sao
Khiến làm thơ ở trời cao
Rơi tòm xuống vũng với bao sình lầy
Dễ đâu tinh túy Nguyễn Du
Ngàn đời luôn vẫn Việt Nam thi hào
Cái hay không chỉ Truyện Kiều
Mà hay đến cả những bài Hán thi
Đoàn Thị Điểm cũng khác gì
Thi tài giới nữ nói chi cho cùng
Ca dao ta cũng một rừng
Khác nào thơ biển dưới trời Việt Nam
Trong khi bao kẻ lôm côm
“Chơi” là là chính hiểu nào thơ đâu
Ráp vần ráp chữ tạo câu
Đọc xuôi đọc ngược tưởng là thơ hay
Thơ toàn hóa thảy tầm phào
Nhiều như lá rụng còn thơ nỗi gì
Triệu bài cũng có khác chi
Đều toàn lá mục lấy gì đâu hay
Thành thơ phải có chân tài
Giống như hoa nở tự lòng mà ra
Khác nào tâm thức tinh hoa
Hóa thân nghệ thuật thi ca thảy đều
NGÀN THƠ
(14/4/20)
**
“GIÁO SƯ TIẾN SĨ”
NGUYỄN QUANG NGỌC
Mẹ cha thằng Ngọc nói bừa
Hắn kêu đâu dễ đòi Hoàng, Trường Sa
Dẫu Tàu nó lấy của ta
Nhưng ta nước yếu đành là vậy thôi !
Chờ sau con cháu sẽ đòi
Cho trăm năm nữa cũng nào nôn chi
Hay ngàn năm vẫn khác gì
Chỉ ai cãi ngược tức thì mới sai !
Thật là não trạng toàn hài
“Giáo sư Tiến sĩ” khác nào dốt đui
Càng lâu cứt hóa bùn thôi
U mê kiểu đó nói sao cho vừa !
Thành toàn “trí thức” kiểu lừa
Nhục cho đất nước khác nào vậy đâu
Nào nhìn mặt nó ra sao
Vẻ đầy đểu cáng ai nào thấy không !
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
TỪ NHƯỢC ĐIỂM CỦA
CON NGƯỜI
ĐẾN HỌC THUYẾT CỦA
CÁC MÁC
Muốn đưa học thuyết cứu đời
Phải là học thuyết chu toàn mới hay
Tức đều đầy đủ xưa nay
Chẳng gì thiếu sót mới tày thành công
Đàng này Các Mác thảy ngông
Kiểu như con nít quả không ra gì
Con người “bản chất” biết chi
Lại lờ tất cả lấy gì để hay
Vì người bản chất trước sau
Mà duy thiểu số mới hầu tốt thôi
Tựa như cây cối trên đời
Hoa đều chỉ ít lá cây lại nhiều
Bản năng luôn mới một điều
Nó hoài căn bản dễ nào dẹp đi
Thành ra xã hội khác gì
Muốn cần tiến thời phải đòi thời gian
Dễ chi “ốp bộ” vội vàng
“Độc tài vô sản” quả toàn Mác ngu
Khác nào học thuyết ruồi bu
Cứu đời chẳng thấy hại đời quả vui
Bởi vì khi đã “độc tài”
Con người mất thảy mọi điều tự do
Còn đâu phát triển hay ho
Mà toàn tắt tị có khi tịt ngòi
Trở thành xã hội tôi đòi
Cu li để sống dễ ngoài vậy sao
Bởi nhằm lợi dụng ào ào
Do bầy “cơ hội” nó ào nó vô
Đạp lên đa số nháo nhào
Bởi vì thiểu số ào ào ngồi trên
Trở thành “bóc lột mông mênh”
Cả toàn xã hội có trừ riêng ai
Thành ra thuyết Mác chỉ hài
Làm điều không tưởng đâu nào thành công
Chỉ còn cái bẫy tuyên truyền
Tạo nên ức chế mọi miền nhân gian
Đó là tội Mác thảy toàn
Bởi đưa nhân loại tới bờ vực sâu
Một khi bị rớt xuống rồi
Ngàn năm chưa dễ lẽ nào trèo lên
Bởi vì “nguyên lý” trước tiên
Nếu sai thì khó nhãn tiền thành công
Cả nông dân ở ruộng đồng
Hay người chế máy cũng toàn vậy thôi
Nên khi nguyên tắc trật rồi
Cố mà theo mãi cả đời chẳng xong
Thành đều phí phạm thảy toàn
Thảy tài vật lực đổ vào hư không
Khiến cho tội chất chồng ngồng
Trăm năm nhân loại đã toàn thấy ra
Bởi đều phí phạm từ đầu
Đường đi chẳng đến chỉ hầu vô duyên
Tưởng lên “xã hội thần tiên”
“Không còn giai cấp” mới liền xâu vô
Ai dè ý sập bẫy lật nhào
Vì sai thực tế thành rồi ra chi
Bởi trong thực tại lạ gì
Mọi điều khác biệt vốn thì tự nhiên
Miễn là hòa hợp trước tiên
Mới cùng hỗ trợ để đều tiến lên
Khác đâu Mác chỉ bông phèn
Nói điều không tưởng cầm bằng là ngu
Ví như giỏ khế lù lù
Có đâu mọi trái đều thuần như nhau
Nhưng đều riêng biệt trước sau
Đem nhằm chà đạp giống nhau ích gì
Chỉ thành một đống bầy nhầy
Cái ngu của Mác đến thầy cũng kinh
Phịa toàn “giai cấp đấu tranh”
Tại vì tin nhảm Hegel khác nào
Lấy điều “biện chứng” lạ sao
Thảy vô căn cứ lại toàn mông lung
Mác ngu còn thảy toàn khùng
Óc đầu thực tế có nào chút chi
Bởi đời ý nghĩa lạ gì
Chỉ là sự sống mới điều đầu tiên
Sống nhằm phát triển tinh thần
Tiềm năng khai phóng mới toàn tinh hoa
Mọi cây hoa trái nở ra
Mới đều ích lợi gần xa cho đời
Cần nào tổ chức “đàn bày”
Gọi là “xã hội” giả cầy hay chi
Vì đâu còn nữa con người
Mà thành loài vật sống đời vậy thôi
Bởi không độc lập tự do
Khác chi não trạng hóa ra đàn bầy
Tinh thần mất hết còn nào
Chỉ còn thân xác kiểu loài vật thôi
Vậy còn hạnh phúc ở đâu
Vậy điều giá trị làm sao mà thành
Chỉ lùi về thảy tự nhiên
Kiểu toàn lao động tay làm hàm nhai
Còn chi phát triển nhân tài
Mà toàn nô lệ không ngoài cu li
Làm cho khoa học còn gì
Cả như kỹ thuật lụt đi thảy toàn
Khiến đều kinh tế tan hoang
Tạo nên xã hội chỉ toàn rối reng
Cả như văn hóa cũng hèn
Chỉ nhằm xu nịnh còn chi là người
Thành ra Mác thảy buồn cười
Trở thành phản động trong đời lạ đâu
Hiểu từ “cách mạng” toàn sai
Kiểu như lâm tặc cốt đi chặt rừng
Để trồng so đũa làm mừng
Thấy đều “tăm tắp” tưởng là công minh
Khác nào não trạng bùn sình
Dê ăn so đũa còn người ích sao
Khác chi Mác kiểu ngu lâu
Gạt lừa nhân loại từ đầu mà kinh
Đưa ra học thuyết lình xình
“Đỉnh cao trí tuệ quang vinh” xạo toàn
Đến nay quả đã rõ ràng
Liên Xô phải sập Đức nào khác đâu
Dẫu là Đông Đức cái nôi
Nơi sinh Các Mác một thời lầm to
Ngỡ toàn giúp ích loài người
Hóa thành tiêu diệt thảy đời nhân văn
Để nhằm nói cuội nói nhăng
Bởi sai khoa học khó bằng được ai
Mà toàn ngụy biện dông dài
Khiến đều lừa bịp thế gian lạ kỳ
Bởi vì “nếu tốt” thảy khi
Mọi người hưởng ứng cần chi “độc tài”
Cái ngu lòi thảy từ đầu
Nó phi lô-gích quả hầu vậy thôi
Nước Nga đầu đã sáp vô
Trở thành tội lỗi khác nào một khi
Bởi Nga không thực hiện gì
Có đâu thuyết Mác dễ nào phất lên
Làm cho đời chỉ bông phèn
Một thời vớ vẩn ối mèn đéc ơi
Nay qua một thế kỷ rồi
Bao người chưa thấy thôi còn nói chi
Chỉ do trí tuệ khác gì
Kiểu không phát triển lấy chi đo đời
Thành ra Mác hại từ đầu
Ngu dân chỉ bởi độc tài khác chi
Tạo toàn não trạng cu li
Một chiều nói mãi còn gì lạ sao
Khiến cho tội Mác mới cao
Còn người cộng sản chỉ đều nạn nhân
Chỉ thành sản phẩm mọi phần
Nước Nga sai phạm khác nào đầu tiên
NGÀN KHƠI
(13/4/20)
**
MỖI NGƯỜI ĐỀU LÀ
SINH VẬT TỰ NHIÊN
Trong thiên nhiên vốn con sư tử
Mạnh mẽ toàn ăn thịt mọi con
Chó rừng sói báo kinh hồn
Bị đều ăn thịt hoặc tìm chạy đi
Người cũng vậy lạ chi xã hội
Kiểu “độc tài” sự tử giống nhau
Phải đều đội đít chỉ hầu
Hoặc là ăn thịt có đâu khác gì
Đó “chính trị” nó thì là vậy
Kiểu “rừng hoang” nếu mất tự do
Tội này Các Mác quả to
“Độc tài vô sản” bến bờ vực sâu
Khiến bao kẻ thảy do hèn nhát
Vênh mồm lên “chính trị cần gì”
Để đều sống thảy cu li
Tưởng là “khôn lõi” khiến khi buồn cười
Đó “ngụy biện” trên đời là thế
Hay nhằm do “ngụy tín” khác nào
Chùm nho chín ở trên cao
Cáo không với tới bảo nào chín đâu !
Thành hèn hạ con người ngàn cách
Cách đầu tiên “tự láo” với mình
Rồi sau “láo” đến mọi người
Khiến đều giun dế cuộc đời vậy thôi
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
NƯỚC MỸ VÀ TRUNG CỘNG
Mỹ luôn một nước tự do
Mọi đời Tổng thống đều hai nhiệm kỳ
Đứng đầu thế giới khác chi
Mọi người bình đẳng chỉ thì thế thôi
Còn mà Trung Cộng hỡi ơi
Tỷ tư đội đít duy anh Tập Bình
Mai kia mốt nọ tình hình
Nếu Tàu làm “xếp” thì mình ra chi
Chỉ đều toàn hóa cu li
Khắp nơi “độc đảng” lạ gì nữa sao
Dễ đâu cái nhục hơn nào
Cả toàn “nhân loại” phải soi đít Bình
Hóa toàn một đám bù nhìn
Bị Tàu cỡi cổ có còn vinh sao
Bởi vì Tập Cận Bình thôi
“Làm vua thế giới” nhục thôi khác gì
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
CON NGƯỜI VÀ LOÀI
HOA
Cây hồng tất nở hoa hồng
Còn cây sim phải ra toàn hoa sim
Khác đâu sỏi đá im lìm
Nằm đều trên đất ai tin không nào ?
Vậy nên tài ở con người
Phát ra trong trí lẫn đều trong tâm
Giống như Tổng thống Trump
Dễ chi hoa giấy mà nhằm sánh vô
Khiến phe Dân chủ nghẹn ngào
Bởi mình hoa giấy tưởng người toàn gai
Thành nên kết quả thảy hài
Cùng hè phá đám mấy ai không cười
Bởi hoa bằng giấy để chơi
Tên là hoa giấy ai người không hay
Dẫu mà hoa thật toàn gai
Chỉ đều cái mã bên ngoài lạ chi
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
TRẬT CHÌA
Ngày xưa Các Mác trật chìa
Hô hào lập đảng giúp người nghèo xơ
Ngày nay thực tế đâu ngờ
Thằng giàu trong đảng thằng nghèo thấy đâu
Đời mà đừng thảy cầu âu
Nói là một chuyện làm nào giống chi
Hễ sai khoa học lạ gì
Dẫn sai thực tế khiến khi buồn cười
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
NGAY THẲNG V/S
GIAN TÀ
Ở đời thẳng thắng gian tà
Nhưng khi ngược lại liền ra nỗi này
Cho dầu nước Mỹ vẫn hay
Gặp thằng Trung Quốc phải cay đắng nhiều
Nên đừng độc miệng nói liều
Cái tâm luôn ở nơi người mới nên
Tránh điều chó má tênh hênh
Con người còn kể con người nữa sao
GIÓ NGÀN
(13/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
臥病 (二首)
其二
春寒夏暑故相侵
一臥鴻山歲月深
明鏡曉寒開老瘦
柴扉夜靜閉呻吟
十年夙疾無人問
九轉還丹何處尋
安得玄關明月見
陽光下照破群陰。
一臥鴻山歲月深
明鏡曉寒開老瘦
柴扉夜靜閉呻吟
十年夙疾無人問
九轉還丹何處尋
安得玄關明月見
陽光下照破群陰。
阮悠 (清軒詩集)
NGỌA BỆNH (
hai bài )
Bài hai :
Xuân hàn hạ
thử cố tương xâm,
Nhất ngọa Hồng sơn tuế nguyệt thâm.
Minh kính hiểu hàn khai lão sấu,
Sài phi dạ tĩnh bế thân ngâm.
Thập niên túc tật vô nhân vấn,
Cửu chuyển hoàn đan hà xứ tầm ?
An đắc huyền quan Minh Nguyệt kiến,
Dương quang hạ chiếu phá quần âm.
Nhất ngọa Hồng sơn tuế nguyệt thâm.
Minh kính hiểu hàn khai lão sấu,
Sài phi dạ tĩnh bế thân ngâm.
Thập niên túc tật vô nhân vấn,
Cửu chuyển hoàn đan hà xứ tầm ?
An đắc huyền quan Minh Nguyệt kiến,
Dương quang hạ chiếu phá quần âm.
NGUYẾN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
NẰM BỆNH
(Bài hai)
Xuân lạnh nóng hè thân xâm nhập
Nằm bệnh núi Hồng qua tháng năm
Buổi sáng kiếng xem già thấy rõ
Đêm về cửa đóng dạ trầm ngâm
Mười năm đau yếu ai nào viếng
Muốn có linh đan chẳng chỗ tìm
Ví thử gặp thầy thiêng trợ giúp
May còn vươn dậy giữa trần gian
NGUYỄN DU
(Sóng Ngàn dịch 13/4/20)
**
NẰM BỆNH
(Bài hai)
Nóng hè xuân lạnh quện đây
Núi Hồng nằm bẹp tháng ngày buồn tênh
Sớm mai soi kiếng già thêm
Đêm về cửa đóng mông mênh dạ sầu
Mười năm ai đến viếng đâu
Thuốc tiên nào biết trước sau để tìm
Cửa huyền thầy thánh họa chăng
Giúp cho khỏi bệnh thần tiên mới cừ
NGUYỄN DU
(Phương Ngàn dịch 12/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
臥病 (二首)
其一
多病多愁氣不舒
十旬困臥桂江居
癘神入室吞人魄
饑鼠緣床喫我書
未有文章生孽障
不容塵垢雜清虛
三蘭窗下吟聲絕
點點精神遊太初。
十旬困臥桂江居
癘神入室吞人魄
饑鼠緣床喫我書
未有文章生孽障
不容塵垢雜清虛
三蘭窗下吟聲絕
點點精神遊太初。
阮悠 (清軒詩集)
NGỌA BỆNH (
hai bài )
Bài một :
Đa bệnh đa sầu
khí bất thư,
Thập tuần khốn ngọa Quế giang cư.
Lệ thần nhập thất thôn nhân phách,
Cơ thử duyên sàng khiết ngã thư.
Vị hữu văn chương sinh nghiệt chướng,
Bất dung trần cấu tạp thanh hư.
Tam lan song hạ ngâm thanh tuyệt,
Điểm điểm tinh thần du thái sơ.
Thập tuần khốn ngọa Quế giang cư.
Lệ thần nhập thất thôn nhân phách,
Cơ thử duyên sàng khiết ngã thư.
Vị hữu văn chương sinh nghiệt chướng,
Bất dung trần cấu tạp thanh hư.
Tam lan song hạ ngâm thanh tuyệt,
Điểm điểm tinh thần du thái sơ.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
NẰM BỆNH
Bài một :
Bệnh làm tâm thức hóa sầu
Mười tuần nằm bẹp quả hầu buồn thiu
Quế giang thần tính tiêu điều
Chuột leo giường gặm quý gì sách ta
Văn chương khó thể sinh tà
Giữ gìn lòng chẳng thấm vào bụi nhơ
Nhìn lan ngâm mấy vần thơ
Tinh thần sảng khoái chẳng ngờ thế sao
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn dịch 13/4/20)
**
NẰM BỆNH
Bài một :
Bệnh nhiều sầu kéo đến liên miên
Mười tuần nằm bẹp Quế giang liền
Đau yếu càng thêm buồn hồn phách
Chuột vào gặm sách quả oan khiên
Nào thấy văn chương oan nghiệt thế
Lòng càng ráng giữ bụi không hoen
Cửa số ngó lan ngâm vài ý
Tinh thần chợt đến cõi thần tiên
NGUYỄN DU
(Ngàn Khơi dịch 13/4/20)
**
TIẾNG TA
Tiếng ta đa dạng tuyệt vời
Một từ nhiều nghĩa quả thời hơn ai
Thành ra trắc nghiệm chỉ hài
Học trò nói trúng tưởng sai gạch nhầu
TẾU NGÀN
(13/4/20)
**
NHÀ THƠ BÚT TRE
Bút Tre thơ quả thật vui
Ngắt vần ngắt chữ lui cui vậy hoài
Thành ra khiến thích người đời
Tạo thêm Bút Sắt, Bút Chì … về sau
Cái cười dù vậy hồn nhiên
Câu thơ trách Giáp Võ Nguyên lạ gì
Chỉ là ngắt chữ có chi
Giáp thì vẫn Giáp đâu thì đổi thay
TẾU NGÀN
(13/4/20)
MỤC LỤC
12749.
BÙI HIỀN VỚI CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ “CHỮ VIỆT NAM SONG SONG
4.0” (14/4/20)
12750.
BIẾT NGƯỜI BIẾT MÌNH (14/4/20)
12751.
Ý NGHĨA DẦU SÔI LỬA BỎNG CỦA ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC
TRẢI QUA SUỐT CẢ MỘT
THỜI (14/4/20)
12752.
HAI BÀI THƠ CỦA BÁC HỒ (14/4/20)
12753.
NHỚ QUÊ (14/4/20)
12754.
NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC (14/4/20)
12755.
TRỊNH CÔNG SƠN (14/4/20)
12756.
SÁNG TÁC THƠ VÀ “CHƠI” THƠ (14/4/20)
12757.
“GIÁO SƯ TIẾN SĨ” NGUYỄN QUANG NGỌC (13/4/20)
12758.
TỪ NHƯỢC ĐIỂM CỦA CON NGƯỜI ĐẾN HỌC THUYẾT CỦA CÁC
MÁC (13/4/20)
12759.
MỖI NGƯỜI ĐỀU LÀ SINH VẬT TỰ NHIÊN (13/4/20)
12760.
NƯỚC MỸ VÀ TRUNG CỘNG (13/4/20)
12761.
CON NGƯỜI VÀ LOÀI HOA (13/4/20)
12762.
TRẬT CHÌA (13/4/20)
12763.
NGAY THẲNG V/S GIAN TÀ (13/4/20)
12764.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
NẰM BỆNH – Bài hai
(13/4/20)
12765.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
NẰM BỆNH - Bài
một (13/4/20)
12766.
TIẾNG TA (13/4/20)
12767.
NHÀ THƠ BÚT TRE (13/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét