THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (297)
VỀ KHOA THI CUỐI
CÙNG
DƯỚI TRIỀU NHÀ
NGUYỄN
Bề ngoài lạc hậu thấy toàn
Nhưng điều đáng phục chính phần nội dung
Những đề thi nếu xét chung
Rất gần thực tế phải cùng nhận ra
Dẫu thời quân chủ nước ta
Còn thêm Pháp thuộc thật ra vẫn cừ
Nếu đem so sánh hiện chừ
Đâu toàn bết bát tinh thần ngày xưa
NON NGÀN
(10/4/20)
**
BÙI HIỀN, KIỀU TRƯỜNG
LÂM,
MỘT DUỘT VỚI TRẦN
TƯ BÌNH
Ba tay này nổi như cồn
Bởi nhằm phá hoại thảy toàn chữ ta
Miệng mồm chúng quả ba hoa
Làm điều xằng bậy cho là hay ho
Hiểu chi “sáng tạo” chút nào
Trâu lành đem chữa khiến ra trâu què
Cái ngu đó thật ai dè
Kiểu toàn điên loạn ai nghe không cười
Chữ ta hoàn thiện mười mươi
Chúng đem “sửa đổi” đặng nhằm xóa đi
Già hàm lý lẽ lạ gì
Nhưng toàn tà ý khác chi bịp người
Cái ngu hiện rõ đầy trời
Nhìn vào liền thấy ai người không hay
Chẳng còn giống với chữ ta
Mà thành mọi rợ xót xa muôn phần
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
VIỆC BỎ VÀ THẾ DẤU
CHO TIẾNG VIỆT NAM
Chữ ta có dấu hẳn hòi
Nếu đem xóa dấu liền lòi khó khăn
Vậy dùng cách khác thay chẳng
Càng thêm ngoan cố thảy hoàn toàn ngu
Lâm, Bình hai đứa ruồi bu
Mới làm toàn chuyện thậm ngu rõ ràng
Kiểu đều bửa củi phang ngang
Trật chìa hết cả hỏi còn đâu khôn
Điều gì đã thảy vẹn toàn
Kinh qua trải nghiệm mới càng chắc trân
Sửa đi đâu khác đầu đần
Gọi là “sáng kiến” vạn phần xót xa
Cái ngu đến vậy đúng là
Hại mười ích một khác nào càng ngu
Già hàm cố đấm ăn xôi
Quả đồ mặt mẹt khác sao dại khờ
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
TRƯỚC CHỈ LÀ VIỆC
NHỎ
VỀ SAU Ý NGHĨA TO LỚN
Ban đầu cốt để “tuyên truyền”
Cho dân tin tưởng sau liền hại to
Kiểu như số liệu POW/MIA
Tìm sao đủ Mỹ chết nhằm lấp vô
Trồng rừng cũng kiểu khác nào
Đốn nhiều trồng ít ào ào ai hay
Khiến thành thực tế dạn dày
Dưới trên báo cáo mấy ai có màng
Thành nên tai hại mọi đàng
Dân quen nói láo quả toàn vậy thôi
Cái gì đều bởi từ đầu
Kiểu như nhà dột thảy từ “mái trên”
Giờ đây xã hội lềnh bềnh
Khó mà sửa chữa tênh hênh mọi điều
Làm cho đất nước toàn nghèo
Bởi vì nền tảng trước đều phá đi
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
CÁI NGỐ BỐ CÁI NGU
Mặt em ngố quá em ơi
Lại đòi “sửa chữ” có nào không ngu
Kiều Trường Lâm loại bú dù
Sửa làm chữ Việt hóa nên đui què
Cái ngu đó quả ai dè
Tốn công cha mẹ chữ thầy vậy sao
Để rồi làm chuyện tào lao
Chọc người cùng chưởi nhục nào lớn hơn
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
QUYỀN PHÊ PHÁN VÀ
QUYỀN KHÔNG BỊ NÓI
XẤU
Mỗi người đều có nhân quyền
Gồm quyền phê phán và quyền tôn vinh
Quyền chê trách mọi sự tình
Nếu toàn sai trái mà mình chẳng ưa
Miến là sự thật rõ thừa
Khách quan đều thảy có sao ngại gì
Trừ khi phịa đặt khác chi
Mới là bôi bác tôn vinh của người
Tại do cuộc sống trên đời
Nào ai thánh thiện hoàn toàn thảy đâu
Nhưng đời tư phải chôn sâu
Còn đời công phải cần đều bới ra
Chỉ vì mọi thứ gian tà
Hại chung xã hội đâu mà riêng ai
Thành ra không khéo chỉ hài
Bịt toàn lỗ miệng khác nào bịt trôn
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ
DO
Trong đời vũ trụ là chung
Thế gian cũng vậy đều không buộc ràng
Con người ý thức thảy toàn
Mỗi người riêng biệt cần càng tự do
Quyền nào trói buộc lẫn nhau
Trước sau bình đẳng mới ra nhân quyền
Còn nhằm cấm đoàn nhãn tiền
Người như loài vật xoa liền nhân văn
Chỉ còn đời sống cuội nhăng
Tự do mất cả thảy bằng như không
Khác chi gián rệp trong phòng
Choài ra ánh sáng bị liền giết đi
Biến thành xã hội cu li
Ngàn năm tội ác còn chi tính người
Ai gây tội đó trên đời
Ngàn năm nguyền rủa phải thời vậy thôi
NGÀN TRĂNG
(10/4/20)
**
QUYỀN LỰC TẬP THỂ
Hễ là tập thể phải như nhau
Học đâu cũng vậy khó hơn nào
Nếu không như thế sao lên được
Trụ được cần luôn phải nói nhầu
Một vì tập thể hai vì ta
Khó có vì dân đâu lạ mà
Vì nước vì đời vì xã hội
Toàn đều những mỹ ngữ khoe ra
TIẾU NGÀN
(10/4/20)
**
CÁI ĐẠI MÊ TÍN CỦA
MÁC
VỀ “ĐẤU TRANH GIAI
CẤP”
Mác toàn tin bậy Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền cũng vui
Khác chi não trạng chỉ tồi
Hóa đầy mê tín hại đời bao nhiêu
Làm đời tiêu mất con người
Bởi đem “vật chất” thế vào thảy khi
Tức thành “cơ chế” cơ chế khác gì
Gọi là “biện chứng” quả thì mới ngu
Khác nào Mác thảy ruồi bu
Tin đều “đối kháng” mới khi buồn cười
Tức là “mâu thuẫn” hai đầu
Giúp lên “vô sản” dễ ngoài vậy đâu
“Trí, hào, địa, phú diệt hầu”
Để rồi “vô sản” cầm quyền mới hay
Mới là “biện chứng” hăng say
Đời thành “vật hóa” đến nay khác nào
Tội này của Mác hóa cao
Chôn đi trí tuệ con người từ lâu
Bởi tin “vật chất” chỉ hầu
Cái ngu của Mác muôn đời khó phai
Nên Trần Đức Thảo cũng hài
Cả đời tin Mác có ngoài vậy sao
Dạy đều “biện chứng” ào ào
Biết chi triết học lẽ nào chẳng ngu
Cả về khoa khoa học mịt mù
Thảo như bị rách thiên thu dại khờ
Chủ quan kiểu thế ai ngờ
Tưởng mình “thạc sĩ” ngu ngơ lại toàn
Thành ra trong số mơ màng
Mác là tiền bối hay toàn đầu têu
Cả Trần Đức Thảo vẫn lèo
Vậy người “cộng sản” sau này nói chi
Đúng ra cũng có trách gì
Thảy lò đào tạo từ Liên Xô về
Lênin vốn đã mọi bề
Tin vào Các Mác não nề nước Nga
Việt Nam, Trung Quốc đâu xa
Cũng từ gốc ấy bộ mà khác đâu
Thành ra trong cuộc bể dâu
Người ngu bẻ lái đời luôn đáng cười
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
BỀ NGOÀI BỀ TRONG
Con người đâu khác bề ngoài
Cũng quần cũng áo có nào lạ đâu
Nhưng trong đầu óc mới rầu
Nếu đồ cặn bã biết sao mà dò
Chỉ khi lời nói đã thò
Mới thành biết chó hay người vậy thôi
Chó thì thờ chủ không ngoài
Trời không cho xuống làm người tự nhiên
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
THỰC TẾ NGOẠI CẢNH
VÀ CON NGƯỜI NỘI TẠI
Thế gian bí mật còn nhiều
Dầu người xưa biết lắm điều rất hay
Vẫn còn giá trị tới nay
Nhưng quan trọng nhất hẳn luôn con người
Có điều chẳng trách người đời
Bởi người tốt xấu vốn toàn tự nhiên
Trách là học thuyết huyên thiên
Nói toàn bậy bạ khiến đời vong thân
Điều này chính Mác mọi phần
Cho đều “vật chất” nhân văn còn gì
Cộng thêm bạo lực thảy khi
Khiến thành lợi dụng lạ chi đâu nào
“Đấu tranh giai cấp” tầm phào
Cái mồi câu nhử dễ sao không gờm
Phù du với thảy thờn bơn
Đè lên xã hội thôi còn nói chi
Ví như Trung Quốc khác gì
Đã thành vấy vá từ Mao cầm quyền
Cuộc đời hổn loạn huyên thiên
Bao nhiêu tệ hại nhãn tiền thấy ra
Chỉ vì quyền lực “độc tài”
Con người mất gốc vật thay thế vào
Hồng Vệ Binh từng ồn ào
Toàn điều phi pháp làm sao nói chừ
Phá đều xã hội nhứ nhừ
Khiến làm tất thảy con người vong thân
Thành ra lý thuyết sai lầm
Hại toàn xã hội vạn phần vậy thôi
Tạo thành lịch sử nổi trôi
Lậm đầy hiện tượng “nhân danh” thảy toàn
Thế nên đừng có mơ màng
Hễ sai nguyên lý đều càng vậy thôi
Chỉ khi nào hết nổi trôi
Con người quay lại bản thân của mình
Nhân văn mới hóa điển hình
Mọi điều “duy vật” mới thành chôn đi
Bởi người không có còn gì
Chỉ đều “vật thể” thảy khi thế vào
Khoa danh “cách mạng” ào ào
Nhưng đều “vật hóa” thảy bao con người
Vậy nên bài Trần Thanh Vân
Cần nên tìm hiểu mọi phần mới hay
Một người kinh nghiệm tràn đầy
Điều gì từng có giữa Tàu và ta
Một người chẳng chút ba hoa
Nhưng đầy trung thực thật là đáng khen
Đàn bà được thế ai bằng
Tấm lòng nhân bản phải chen với đời
MÂY NGÀN
(10/4/20)
**
DẠY DÂN
Dạy dân tư tưởng tự do
Mới là giá trị quốc gia luôn cần
Dạy dân chỉ có “tin” thuần
Duẩn, Đồng, Chính, Giáp mọi phần ra chi
Làm dân chỉ giống cu li
Bốn ông này trách thảy khi ngàn lần
Hay là trả nợ quỷ thần
Đổ thừa cho “Bác” tôi toàn tay sai ?
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
“NHÀ THƠ” TRẦN
ĐĂNG KHOA
Đúng bong thi sĩ “thần đồng”
Tuổi thơ đã nịnh lớn thành ra chi
Bởi ca ngợi “Bác” kiểu gì
Toàn đều giả dối khiến khi buồn cười
Nghĩ đời mà ngán cho đời
“Thần đồng” loại đó thì người ở đâu
Thảy đều lục cục vậy hầu
Cục chi cũng có ra ngay ngoài đồng
TẾU NGÀN
(10/4/20)
**
CHÚ ĐỒNG VÀ BÁC
Chú Đồng và Bác cười vui
Chú làm Thủ tướng gần như suốt đời
Việt Nam chia lại nhập vào
Công lao của chú dễ nào ai hơn
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
ĐẦU ÓC VÀ NGOẠI VẬT
Óc đầu ngắn khó đo dài
Não mà toàn hẹp không ngoài đánh nhau
Để giành quyền lợi khác đâu
Biết chi xấu tốt hay là đúng sai
Ngày xưa Các Mác thảy hài
Nói toàn không tưởng múa may gạt đời
Đưa ra học thuyết trời ơi
Dìm đều nhân loại một thời quả kinh
Loạn quân Húc Philipines
Hay Khmer đỏ dã man tột trời
Nay thì Mao ít qua rồi
Dẫu còn sót lại chút nào cái đuôi
Thành nên trách Mác đúng thôi
Thuyết sai gây hậu quả tồi lạ chi
Bởi như toàn đúng còn gì
Ngày nay thế giới đã thì lên tiên !
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
ĐỨC PHẬT VÀ CÁC MÁC
Phật cao hơn Mác cái đầu
Thành nên mới thấy chuyện đời tốt hơn
Mác toàn “duy vật” lơn tơn
“Vật” thì chẳng có nội hàm bên trong
Thảy đều “chất thể” tỏng tong
Cầm bằng như thể khác nào hư vô
Khiến cho Mác thảy tào lao
Bởi vì gút lại đều toàn số không
Trong khi Phật nhắm tinh thần
Nội dung vô hạn vạn phần cao hơn
Mới thành triết học nguồn cơn
Bởi tinh thần giúp tinh thần đào sâu
Thành ra Mác chỉ tầm phào
Bởi vì thấp dưới Phật hơn cái đầu
Tuyên truyền giả tạo khác đâu
Gây thành ảo tưởng Mác cao tột trời !
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
SỰ GIÁC NGỘ VÀ GIẢI
THOÁT
TRONG BẢN THÂN ĐẠO
PHẬT
Hai điều chỉ một mà thôi
Nhưng tuy là một vẫn đều cần hai
Bởi hoa sao lại không đài
Còn hoa không cánh đài nào ích chi
Không đài hoa nở mấy khi
Nhưng hoa không nở phí đi cái đài
Thành nên tu Phật đường dài
Chờ điều kết quả chờ vào sát na
Vậy nên đạo Phật không xa
Chính là triết học Thích Ca tìm tòi
Tư duy Ngài quả không ngoài
Tìm ra Chân lý cho đời khác đâu
Đó là Chân lý thâm sâu
Con đường Giác ngộ vẫn hầu trong ta
Khiến cho Giải thoát chỉ là
Khi toàn Giác ngộ bao la việc đời !
HOA NGÀN
(09/4/20)
**
TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ
Chuối mình buồng trổ qua người
Gọi là “hữu nghị” chỉ thời vậy thôi
Chờ khi chín hết cả rồi
Mỗi bên chia nửa mới là không tham
Còn như tranh chấp vội vàng
Đều cùng đốn bỏ mới càng tếu lâm
Bên đốn gốc bên chặt buồng
Chuối đâu còn nữa khỏi hòng cãi nhau
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
HÀN THUYÊN SÁNH
VAI CÙNG
VỚI ALEXANDRE DE
RHODES
Hàn Thuyên đặt kiểu Chữ Nôm
Đó người yêu nước thảy toàn tự nhiên
Giúp ta thoát Hán nhãn tiền
Bởi vì chữ viết ưu tiên trên đời
Nói thì bằng chỉ ngôn lời
Gió bay đi mất cũng thời còn chi
Nhưng mà chữ viết lạ gì
Linh hồn còn mãi mới khi sống toàn
Thế nhưng Alexandre de Rhodes mới càng
Người ngoại lại thảy công đầu chữ ta
Đặt ra Quốc ngữ đâu xa
Nó toàn hiện đại làm ta hơn Tàu
Thế nên Tàu thảy toàn rầu
Hàn chơi vố trước Rhodes thời vố sau
Vài trăm năm dẫu cách nhau
Nhưng đều công trạng khác đâu nước nhà
Có gần rồi mới có xa
Có điều đi trước tiếp là điều sau
Bởi như không có Hàn Thuyên
Dễ nào De Rhodes cũng liền xâu vô
Thành ra sáng suốt thế nào
Hai tên đường ấy đặt vào với nhau
Sàigon giá trị trước đây
Bây giờ mới hiểu ai người chẳng vui
SUỐI NGÀN
(09/4/20)
**
TEDROS HAY TETENOS
?
Ông này bị nó mua rồi
Nên thành luận điệu mọi người thấy ngay
Giống lời đe dọa đâu sai
WHO mà kiểu ấy cần từ chức đi !
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
山村
萬山深處絕風塵
錯落柴門閉暮雲
長者衣冠猶是漢
山中甲子迥非秦
牧兒角槌荒郊暮
汲女筒連玉井春
那得跳離浮世外
長松樹下最宜人。
錯落柴門閉暮雲
長者衣冠猶是漢
山中甲子迥非秦
牧兒角槌荒郊暮
汲女筒連玉井春
那得跳離浮世外
長松樹下最宜人。
阮悠(清軒詩集)
SƠN THÔN
Vạn sơn thâm
xứ tuyệt phong trần,
Thác lạc sài môn bế mộ vân.
Trưởng giả y quan do thị Hán,
Sơn trung giáp tý quýnh phi Tần.
Mục nhi giác chúy hoang giao mộ,
Cấp nữ đồng liên ngọc tỉnh xuân.
Ná đắc khiêu ly phù thế ngoại,
Trường tùng thụ hạ tối nghi nhân.
Thác lạc sài môn bế mộ vân.
Trưởng giả y quan do thị Hán,
Sơn trung giáp tý quýnh phi Tần.
Mục nhi giác chúy hoang giao mộ,
Cấp nữ đồng liên ngọc tỉnh xuân.
Ná đắc khiêu ly phù thế ngoại,
Trường tùng thụ hạ tối nghi nhân.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
XÓM NÚI
Non cao thăm thẳm chẳng bụi trần
Chỉ có đôi nhà chen giữa mây
Chiều xuống cụ già trang phục cổ
Núi rừng trung điệp thảy đều đây
Đồng hoang mục tử sừng trâu gõ
Thôn nữ gục gầu dưới giếng trong
Trần thế có ai mà ra khỏi
Thông già dưới cội mới niềm vui
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn dịch 09/4/20)
**
XÓM NÚI
Núi xa chẳng chút bụi trần
Vài nhà chen lẫn trên tầng mây cao
Cụ già y phục đời xưa
Đâu màng thế sự của thời hôm nay
Mục đồng tay gõ sừng trâu
Chiều về thôn nữ gục gầu giếng trong
Trần gian ai cũng bên trong
Thông già dưới cội mới toàn niềm vui
NGUYỄN DU
(Mây Ngàn dịch 09/4/20)
**
“SÁNG TẠO” HAY “BÔI
TRÉT” ?
Ở đời sáng tạo đều cần
Để tìm cái mới vạn lần tốt hơn
Trong khi chỉ biết thụt lùi
Chữ ta “triệt dấu” có người nào ưa
Quyền chi để thảy càn bừa
Dẫm lên giá trị được đời tôn vinh
Khiến thành ra kiểu bùn sình
Gọi là “sáng tạo” quả tình ngu ôi
Mặt mày nhìn thảy biết rồi
Tuổi còn loắc choắc trong đầu có chi
Chẳng qua chỉ kiểu thị phi
Muốn mình nổi đám lạ gì nữa sao
Khác chi ếch nhái nhảy cao
Nhảy rồi rơi tủm xuống ao vậy mà
Vậy mà nói thảy ba hoa
Để “thay chữ cũ” ai mà lạ đâu
Tại do đá ném ào ào
Mới thành quay lại cãi chảy cãi cheo
“Cốt dùng trên mạng” vẫn lèo
Bởi đều bấy bá chuồng heo còn gì
Trước đây đã có Bùi Hiền
Nay cùng cách ấy quả khùng hơn ai
Bây giờ vẫn kiểu cóp sao
Tự cho “sáng tạo” ối dào là vui
Thành ra đầu óc bùi nhùi
Gà cồ ăn quẩn có gì lạ đâu
Chỉ thành phá hoại trước sau
Vô tình, cố ý như nhau đều cùng
Chẳng qua đều những tên khùng
“Chùi trôn chưa sạch” tưởng mình tài năng
Thảy đều đĩ bợm chẳng bằng
Kiều Trường Lâm đó vốn hằng thế thôi
Đặt tên “chữ Việt song song”
Cái tên đã chứa mưu gian còn gì
“Song song” có nghĩa thế nào
Khác nào ám chỉ là cùng “ngang nhau”
Già mồm còn “cãi chính” sao
Cái đầu nay giấu lại lòi cái đuôi
Tạo ra thứ “chữ bùi nhùi”
Giẻ lau hay chỉ cái đồ chùi soong
Khác nào “bôi trét” thảy toàn
Lên nền chữ Việt mới càng oái oăm
Trong khi chữ Việt trắng trong
Mày đem “trây cứt” lại còn nói sao
Vô danh tiểu tốt khác nào
Thành đi phá thối tào lao chữ mình
Hóa ra tội lỗi chình ình
Một lần làm bậy nhục hoài ngàn năm
TẾU NGÀN
(09/4/20)
**
CON NGƯỜI CHÂN
CHÍNH CÙNG
PHƯƠNG PHÁP LUẬN
KHOA HỌC
Chỉ người chân chính mới hay
Mới yêu đất nước mới vì núi sông
Mới vì người khác thật lòng
Mới vì xã hội ngoài trong chu toàn
Bởi như trái lại mọi đàng
Tức không chân chính khiến càng trớ trêu
Cho dù ngôn ngữ thảy nhiều
Vẫn toàn giả tạo dễ đâu hay gì
Thành ra phương pháp lạ chi
Cần dùng đánh giá mọi khi con người
Tránh nghe ngôn ngữ bề ngoài
Mà đều chú trọng vào toàn hành vi
Để xem kết quả thảy khi
Đem cho đất nước điều chi mới cừ
Nhất là mọi sự từ đầu
Khiến sau kết quả luôn hầu tự nhiên
Kiểu Tây Hồ nói trước tiên
Đã liền chứng tỏ người hiền xưa nay
“Trước làm dân trí nâng cao
Sau là dân khí” đâu nào không hay
Còn như ngược lại chỉ hài
Cốt cho dân dốt nhằm lên cầm quyền
Dựa vào thủ thuật tuyên truyền
Dù ai cũng vậy người hiền được sao
Cho nên cứ lấy “đầu vào”
Mới rồi đánh giá cái gì “đầu ra”
Thảy gồm mọi sự gần xa
Bao giờ kết quả cũng là tự nhiên
Cần gì “lý giải” huyên thiên
Mà cần “đúc kết” hẳn liền thấy ngay
Bởi vì đêm phải khác ngày
Đêm thì lu lấp ngày thì sáng tươi
Cho nên hễ đã con người
Hành vi, lời nói phải đều xét xem
Hành vi có tự mình ên
Hay là lệnh lạc từ đâu đưa vào
Cũng như lời nói khác nào
Có đều trung thực mọi bề hay không
Cho dù vị tướng uy phong
Đến như cả chú lính quèn khác sao
Nên về lịch sử dài lâu
Phải xem tận gốc điều nào đầu tiên
Ví Liên Xô sụp nhãn tiền
Vậy là khởi sự đâu toàn hay ho
Tiếp xem thuyết Mác mọi trò
Nếu hay sao khiến Liên Xô sụp chèo
Nên chi đừng lý thuyết lèo
Mà cần đặt trúng tiền đề mới hay
Tiền đề đặt trật khó thay
Toàn làm phung phí khác nào vậy đâu
Vậy luôn đánh giá từ đầu
Mới thành phương pháp của người thông minh
Dân ta cảm tính linh tinh
Nên phương pháp luận có thành ra chi
Tạo bao lạc hậu hay gì
Điều cần phải sửa nhiều khi mới cừ
Tức toàn lý tính đưa vào
Mọi điều phân tích rạch ròi khách quan
Vì dân mục đích thảy toàn
Không vì phe nhóm lợi riêng cho mình
Mới đều yêu nước thật tình
Mới vì dân tộc của mình mà thôi
Mới vì xã hội con người
Còn toàn ngược lại chỉ đều nhân danh
Tức đều mục đích cá nhân
Với lòng ích kỷ mọi phần vậy thôi
Bởi luôn chân lý khác đâu
Cái gì đúng mãi đời đều thấy ngay
Thành ra mọi sự xưa nay
Chính phương pháp luận mới điều đầu tiên
Đúng thì tốt đẹp nhãn tiền
Sai thì nhận thức cũng thành toàn sai
Ví người cơ hội khác nào
Lòng đều ích kỷ khó toàn vị tha
Bề ngoài thảy chỉ ba hoa
Bề trong không thật lấy đâu chân tình
Khác chi cái tệ dân mình
Không thiên lý tính kiểu người phương Tây
Chỉ đều cảm tính dạn dày
Thành phương pháp luận khác nào tầm vơ
Bị người xỏ mũi dại khờ
Có đâu tự chủ lòng riêng của mình
Thành ra não trạng linh tinh
Tự do dân chủ có còn ra chi
Thành ra nô lệ khác gì
Kiểu toàn tăm tối nhiều khi buồn cười
Ngày nay nước độc lập rồi
Dân quyền phải có mới người Việt Nam
Bỏ đi ca ngợi chỉ toàn
Thành dân nô lệ có còn chi mô
Cả như phê phán “Bác Hồ”
Quyền dân phải có đâu nào lạ chi
Dẹp đi cái thói cu li
Nghe theo người khác còn gì là ta
Bởi vì lịch sử bao la
Người dân làm chủ mới là tự nhiên
Tương lai hiện tại nối liền
Với cùng quá khứ nhãn tiền khác sao
Điều gì quá khứ đúng sai
Tương lai phán xét có ngoài vậy đâu
TRĂNG NGÀN
(08/4/20)
MỤC LỤC
12707.
VỀ KHOA THI CUỐI CÙNG DƯỚI TRIỀU NHÀ NGUYỄN (10/4/20)
12708.
BÙI HIỀN, KIỀU TRƯỜNG LÂM, MỘT DUỘT VỚI TRẦN TƯ BÌNH
(10/4/20)
12709.
VIỆC BỎ VÀ THẾ DẤU CHO TIẾNG VIỆT NAM (10/4/20)
12710.
TRƯỚC CHỈ LÀ VIỆC NHỎ VỀ SAU Ý NGHĨA TO LỚN (10/4/20)
12711.
CÁI NGỐ BỐ CÁI NGU (10/4/20)
12712.
QUYỀN PHÊ PHÁN VÀ QUYỀN KHÔNG BỊ NÓI XẤU (10/4/20)
12713.
CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DO (10/4/20)
12714.
QUYỀN LỰC TẬP THỂ (10/4/20)
12715.
CÁI ĐẠI MÊ TÍN CỦA MÁC VỀ “ĐẤU TRANH GIAI CẤP” (10/4/20)
12716.
BỀ NGOÀI BỀ TRONG (10/4/20)
12717.
THỰC TẾ NGOẠI CẢNH VÀ CON NGƯỜI NỘI TẠI (10/4/20)
12718.
DẠY DÂN (10/4/20)
12719.
“NHÀ THƠ” TRẦN ĐĂNG KHOA (10/4/20)
12720.
CHÚ ĐỒNG VÀ BÁC (09/4/20)
12721.
ĐẦU ÓC VÀ NGOẠI VẬT (09/4/20)
12722.
ĐỨC PHẬT VÀ CÁC MÁC (09/4/20)
12723.
SỰ GIÁC NGỘ VÀ GIẢI THOÁT TRONG BẢN THÂN ĐẠO PHẬT
(09/4/20)
12724.
TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ (09/4/20)
12725.
HÀN THUYÊN SÁNH VAI CÙNG VỚI ALEXANDRE DE RHODES
(09/4/20)
12726.
TEDROS HAY TETENOS ? (09/4/20)
12727.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU, XÓM
NÚI
(09/4/20)
12728.
“SÁNG TẠO” HAY “BÔI TRÉT” ? (09/4/20)
12729.
CON NGƯỜI CHÂN CHÍNH CÙNG PHƯƠNG PHÁP LUẬN KHOA
HỌC (08/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét