Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 298

THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (298)

––

TRÍ THỨC VÀ NGỤY TRÍ THỨC

Dẫu cho trí thức loại nào
Cũng từ não trạng dễ hầu khác chi
Phải nhiều học thức lạ gì
Thêm đầy trí tuệ nhiều khi mới cừ

Biết mình đâu phải dại khờ
Chẳng ham danh vọng mới đời cần luôn
Thành nên đạo đức cội nguồn
Nguồn mà khô cạn còn nào sông sâu

Khiến thành tâm huyết mới cao
Cùng lòng trung thực cũng nào khác đâu
Tạo thành liêm khiết trong đầu
Ăn ngay nói thẳng phải đều loại cao

Còn như “trí thức” lộn nhào
Đầu toàn chúc xuống chân thời đưa lên
Thảy đều xu nịnh tênh hênh
Hẳn toàn phương hại  ích nào cho dân

Dầu chi trí thức theo ngành
Nhưng cần não bộ mọi phần mới hay
Khả năng phân tích toàn sâu
Khả năng tổng hợp trước sau bao trùm

Còn mà trí thức lưng chừng
Lưu manh chen giữa đều toàn ngụy thôi
Chỉ tìm danh vọng trên đời
Có đâu cương trực thành còn ra chi

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

CÓ NHỚ CÙNG KHÔNG

Hỏi ai có nhớ cùng không
Cái thời “yêu nước” sau hồi bảy lăm
Phải yêu “chủ nghĩa” cùng toàn
Mới thành “yêu nước” mọi phần khác sao

Nay Liên Xô đã mất rồi
Sau thời Xét Lại với cùng xét đi
Thành ra chính trị khác gì
Kiểu lòng “yêu nước” ra làm đồ chơi

Phải yêu “chế độ” toàn thôi
Còn đâu yêu nước như thời xa xưa
Thành ra nói mấy cho vừa
Giống cây bứng rễ đều toàn héo đi

Khiến cho “ý hệ” lạ chi
Nó như cơn lốc nghĩ thì cũng vui
Chiến tranh bao bận qua rồi
Chỉ vì “nó” thảy có nào khác đâu

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

LÝ TƯỞNG CHIẾN TRANH

Mỹ thời nội chiến đánh nhau
Chỉ nhằm giải phóng cho người da đen
Phe Nam thua trận chỉ hằng
Đầu hàng một cái rồi toàn tự do

Bắc không xem thảy kẻ thù
Cho rằng quá khứ phải đều quên đi
Còn ta đâu có giống gì
Nặng mùi “ý hệ” giam tù đối phương

Chiến tranh bắn giết chiến trường
Hòa bình bắn giết trong lòng giữa nhau
Lạ chi sự thật trước sau
Tương lai phán xét có nào cần chi

Thành nên chính trị lạ gì
Nó đều quyết định mọi điều chiến tranh
Mỹ nhằm tính chất nhân văn
Còn ta “ý hệ” đặt hoài cao hơn

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

CON NGƯỜI TRÊN THẾ GIAN

Thật ra đều thảy như nhau
Chỉ do hoàn cảnh đâu nào khác chi
Thời xưa người Việt thích thơ
Bởi vì khoa học toàn đều có đâu

Trong khi trí óc người Âu
Ngay thời cổ đại hiểu bao chuyện rồi
Nhờ nguồn Hy Lạp xa xôi
Nhiều nhà khoa học cũng thời triết gia

Việt Nam thêm lắm can qua
Văn minh lúa nước ta bà cần chi
Chỉ nhằm lo sống thức thì
Lại phần đánh giặc có đi đường nào

Thành ra có trách chẳng sao
Còn mà không trách đường nào mới hơn
Táo rơi cho luật Newton
Trong khi tréo mảy vịnh thơ Tản Đà

Giờ thì cũng khá khác xa
Việt Nam đã lắm nhân tài lạ đâu
Dẫu từ Á Mỹ tới Âu
Chỗ nào đâu thiếu người tài Việt Nam

Cả như “chê Mác” thảy toàn
Việt Nam cũng xếp vào hàng thua ai
Ngày xưa tin Mác quả hài
Bởi vì dốt nát đâu bằng ngày nay

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ

Nhân quyền quyền sống con người
Là quyền bình đẳng là quyền tự do
Nhân quyền dân chủ đi đôi
Cái này không có mất đều cái kia

Ngày xưa Các Mác trật chìa
“Độc tài vô sản” hô điều toàn ngu
Thành ra lý thuyết ruồi bu
Hại toàn nhân loại thiên thu tội đồ

Bởi đều lý luận tầm phào
Thế quyền bình đẳng con người ở đâu
Độc tài lợi dụng trước sau
Mác ngu bỏ mẹ có ai không tường

Bởi vì bình đẳng mọi đường
Người cùng hợp tác mới thường đi lên
Độc tài khiến chỉ tênh hênh
Bởi toàn nô lệ ai thèm làm sao

Thành Liên Xô phải lật nhào
Đông Âu cũng vậy tào lao một thời
Nghe theo thuyết Mác trời ơi
Toàn không thực chất hại đời lạ chi

Cứ cho tư bản xấu đi
Xấu thì cải thiện chuyện chi chôn vùi
Thử coi cây mọc trong rừng
Thiên hình vạn trạng đâu nào giống nhau

Có cây thấp có cây cao
Cây gầy cây mập lẽ nào như nhau
Có cây hoa trái điều hòa
Có cây gai góc khó mà lách vô

Thành ra Mác chỉ hồ đồ
Đốt rừng trồng lại ối dào là vui
Để mong so đũa lên thôi
Ai ngờ chỉ uổng phí công lạ gì

Kế rồi rừng cũng khác chi
Bởi vì sự sống vốn thì khách quan
Mác ngu mà lại ngang tàng
Phỉnh phờ nhân loại thiên đàng có sao

Thảy đều não trạng tào lao
Kiểu như đần độn đâu nào thông minh
Khách quan quy luật thật tình
Có đâu lại lấy chủ quan thế vào

Khác chi Mác thảy tội đồ
Trăm năm hại cả nhân quần khác chi
Làm cho kinh tế suy vi
Làm cho xã hội khác gì vong thân

Làm cho văn hóa tiêu tùng
Chỉ toàn xu nịnh chập chùng khác sao
Từ trên xuống dưới thế nào
Đều vô trách nhiệm giả đò mị dân

Đều vì tư lợi mọi phần
Đâu vì xã hội mọi phần nói suông
Bởi vì xã hội con người
Là hai yếu tố gắn liền vào nhau

Con người coi thảy cùi đày
Dễ nào xã hội một ngày đi lên
Giống như cái bánh mà vênh
Chỉ làm xe chạy gập ghềnh lạ chi

Cái ngu của Mác lạ gì
Ai nhìn đều thấy có chi mù mờ
Độc tài đến tận bây giờ
Mọi điều che đậy ai ngờ được sao

Thành ra xã hội cào cào
Chỉ thành bầy đám có đâu lạ gì
Hiểu sai xã hội thảy khi
Mác thành phản động y sì vậy thôi

Bởi vì ý thức con người
Mới điều cao nhất có hoài bên trong
Thương người như thể thương thân
Tinh thần xã hội đó cần nói sao

Bầy đàn chỉ thảy tào lao
Đấu tranh giai cấp tầm phào lạ chi
Con người hóa vật khác gì
Coi đều vật chất có chi tinh thần

Mác sai cả đến triệu lần
Mác ngu quả đến vạn phần cái ngu
Đều toàn quan điểm bú dù
Hai toàn xã hội thiên thu dại khờ

Coi thường thảy cả con người
Bởi vì duy vật có nào đâu sai
Thành ra thuyết Mác chỉ hài
Treo dê bán chó có ngoài vậy đâu

Chẳng qua gạt kẻ tầm phào
Kém toàn nhận thức nói sao cho vừa
Hoặc đều cơ hội về hùa
Để nhằm lợi dụng riêng mình vậy thôi

Mác đều phỉnh gạt từ đầu
Tự cho “khoa học” khiến làm người theo
Thật ra “khoa học” kiểu lèo
Bởi vì mê tín thảy vào Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền
Tưởng là “khoa học” thảy nên buồn cười
Bởi đều ý tưởng một chiều
Có đâu phân tích có nào chứng minh

Mà toàn đầu óc xập xình
Ngu và gian dối chình ình thế thôi
Tự cho “lý tưởng” tuyệt vời
Ai hay thuốc phiện phỉnh đời say sưa

Thành ra tiêu cực chỉ thừa
Có chi tích cực mà đua theo nào
Chẳng qua phỉnh gạt đồng bào
Nắm quyền cai trị khiến tồi lạ chi

Làm đời toàn chỉ cu li
Để riêng thiểu số thảy khi cỡi đầu
Đều do thuyết Mác khác nào
Còn người cộng sản chỉ đều nạn nhân

Giống như xưa chuyện Phạm Quỳnh
Ai từng bị gạt dễ mình thú sao
Kiểu lên lưng cọp khác nào
Dễ mà leo xuống có đâu còn mình

Thành ra như đám lục bình
Kết bè trôi mãi thật tình khác chi
Đâu ai dám thú một khi
Đều âm thầm chịu để thì an thân

Thành ra tội Mác vạn lần
Đã thành dối gạt muôn phần xót xa
Kiểu vì lý thuyết tà ma
Tự cho chân lý chẳng mà lạ sao

Kêu lên “bóc lột” thế nào
Biết chi kinh tế thị trường ra sao
Cung cầu phải thảy tự do
Dựa vào luật pháp để cho an toàn

Công bằng đâu phải cào bằng
Mà là hợp tác nghĩa tình với nhau
Tinh thương nhân loại làm đầu
Mới là nhân phẩm thảy cho mọi người

Mác thành chỉ thứ trò cười
Hô toàn bạo lực còn gì nhân văn
Thành đều lý luận cuội nhăng
Bộ Tư bản luận có bằng được ai

Chẳng qua ngụy biện dông dài
Chẳng qua khoác lác thảy hài đến kinh
Ngày nay cả thảy dân mình
Vẫn còn chưa sáng hỏi cần nói sao

Toàn đều những thứ tào lao
Chỉ đều biết một mà không biết mười
Liên Xô sản phẩm xưa rồi
Vẫn toàn cố bám thảy đời ra chi

Thành nên phát triển mấy khi
Mà toàn lùi mãi đến khi đụng tường
Chỉ do thuyết Mác mọi đường
Làm hư dân tộc dễ thường biết sao

Bởi nhân quyền thảy lao đao
Thành dân quyền nữa cũng nào có đâu
Nhốt trong chiếc vỏ độc tài
Tha hồ thao túng hại đều nước non

SẮC NGÀN
(12/4/20)

**

ĐÃ THỀ NHẤT QUYẾT LÀ
“KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG”

Quyết đều một mất một còn
Diệt xong “Tư bản” bảo tồn “phe ta”
Lời Mao từng nói đâu xa
Mỹ “con hổ giấy” phải là thế thôi

Nay gần thế kỷ qua rồi
Óc đầu bã đậu có nào đổi đi
Tuyên truyền sâu đậm thảy khi
Dầu bao thế hệ dễ gì khác đâu

Nay dân Trung Quốc tỷ tư
Đều cùng “một duột” giống như một người
Bởi đều “ý hệ” cấy rồi
Ngàn năm vẫn vậy khó nào đổi thay

Thành ra ông Mác cũng hay
Một lần nói bậy hại đầy thế gian
Để thành “một mất một còn”
Chiến tranh thế giới sẽ toàn xảy ra

Trước kia ở “Vịnh Cuba”
Dưới thời Krutchov Liên Xô vẫn còn
Thứ ba Thế chiến sắp toàn
Ngày nay mới thấy thêm càng hiểm nguy

Bởi còn Trung Quốc lạ gì
“Một còn một mất” phải đều vậy thôi
Điều này có dễ tránh đâu
Xong “con viruts” chắc rồi tới nơi

Thành ra lời Trì Hạo Điền
Một khi đã phát phải liền thấy ra
Trước dùng “sinh học” đâu xa
Kế dùng “vũ lực” ắt là tiếp theo

Quét đi nước Mỹ một lèo
“Phe ta” toàn thắng mới niềm vui chung
Đông Phương phải hóa màu hồng
Ngày xưa Mao đã quyết tâm vậy mà

Thật đều não trạng ta bà
Diệt toàn nhân loại chính là ở đây
Bởi đều “ý hệ” giả cầy
Ngày xưa thảy Mác đã từng đưa ra

Tin điều “biện chứng” quỷ ma
Còn đâu “người” nữa mà là “vật” thôi
Tội này của Mác muôn đời
Diệt toàn nhân loại rõ thời là đây

TẾU NGÀN
(12/4/2)

**

HỒI XƯA VÀ HỒI NAY

Hồi xưa nước Mỹ đánh nhau
Chiến tranh Nam Bắc khác đâu đồng bào
Còn mình giờ có giống nào
Chiến tranh “ý hệ” làm đầu còn chi

Bởi theo Lê Mác lạ gì
“Đấu tranh giai cấp” phải thì thế thôi
Quyết cho “Tư bản” lật nhào
Chúng đều bọn “Ngụy” có nào anh em

Dẫu là đánh Pháp trước tiên
Hay là đánh Mỹ hiện ra sau này
Cũng đều bài bản thảy ngoài
Ai đem con sáo tuồn vào nước ta

Hót đều giọng sáo bao la
Dở hay vẫn kiểu ba hoa chích chòe
Trường Sơn xẻ dọc bao ngày
Đó thơ Tố Hữu ai nào nhớ không !

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

QUYỀN DÂN VÀ CÁN BỘ

Quyền dân không có nói gì
Khiến làm cán lớn mới thì giàu to
Bởi vì cán lớn Đảng lo
Dân đều giẻ rách ai cho chút nào

Bảy lăm hợp tác ép vào
Tịch thu ruộng đất ào ào mọi nơi
Để nay cán bộ đều hời
Cửa nhà cao rộng dân thời nghèo xơ

TẾU NGÀN
(12/4/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

漫興
龍尾洲邊多白鷗
藍江堂上有寒儒
一生詞賦知無益
滿架琴書徒自愚
為人悲瞬息
暮年行樂惜須臾
寧知異日西陵下
能飲重陽一滴無。
阮悠(清軒詩集)

MẠN HỨNG
Long Vĩ châu biên đa bạch âu,
Lam Giang đường thượng hữu hàn nho.
Nhất sinh từ phú tri vô ích,
Mãn giá cầm thư đồ tự ngu.
Bách tuế vi nhân bi thuấn tức,
Mộ niên hành lạc tích tu du.
Ninh tri dị nhật tây lăng hạ,
Năng ẩm trùng dương nhất trích vô.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

**

CẢM HỨNG TẢN MẠN

Bãi Long cò trắng rợp trời
Sông Lam nhà ấy có người hàn nho
Hiểu đều vô ích thi thơ
Sách đàn thêm thẹn khác chi ngu mình
Trăm năm thoáng chốc quả tình
Tuổi già thấy thú tiếc càng từng giây
Biết rồi xuống mộ phía tây
Có đâu giọt rượu nhấp ngày trùng dương

NGUYỄN DU
(Suối Ngàn dịch 12/4/20)

**

CẢM HỨNG TẢN MẠN

Bãi Long Vĩ bay nhiều cò trắng
Chốn Sông Lam ở ẩn hàn nho
Cả đời thi phú nào lo
Sách đàn bày biện khác đâu ngu mình
Dẫu trăm năm đời như chớp mắt
Tuổi già vui mới tiếc từng giây
Bởi ngày xuống mộ phía tây
Trùng dương chẳng chút rượu nồng nhấp môi

NGUYỄN DU
(Ngàn Thông dịch 12/4/20)

**

CẢM HỨNG TẢN MẠN

Bãi Long Vĩ rợp toàn cò trắng
Bờ Sông Lam ẩn sĩ hàn nho
Lòng biết thảy phú thi vô ích
Sách đàn thêm chỉ tự ngu mình
Bởi đời người đều trong chớp mắt
Tuổi già vui khiến tiếc từng giây
Vì ngày đó phía tây dưới mộ
Tiết trung dương đâu giọt rượu nào

NGUYỄN DU
(Thông Ngàn dịch 12/4/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 雜詩 (二首)
其二
鴻山一色臨平渠
清寂可為寒士居
千里白雲生丌席
一窗明月上琴書
笑啼殉俗干戈際
緘默藏生老病餘
葉落花開眼前事
四時心鏡自如如。
阮悠 (清軒詩集)

TẠP THI ( hai bài )
(Bài hai)

Hồng sơn nhất sắc lâm bình cừ,
Thanh tịch khả vi hàn sĩ cư.
Thiên lý bạch vân sinh kỷ tịch,
Nhất song minh nguyệt thướng cầm thư.
Tiếu đề tuẫn tục can qua tế,
Giam mặc tàng sinh lão bệnh dư.
Diệp lạc hoa khai nhãn tiền sự,
Tứ thời tâm kính tự như như.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

**

TẠP THI ( hai bài )
(Bài hai)

Núi Hồng soi bóng lạch dài
Vắng tanh hàn sĩ ưa ngồi chốn đây
Trên đầu mây trắng vờn bay
Nơi song trăng chiếu sách đàn hòa vui
Khóc cười theo buổi loạn ly
Ẩn mình vào tuổi bệnh đi theo hoài
Lá rơi hoa nở hiên ngoài
Tháng năm gương sáng giữ mình bấy nay

NGUYẾN DU
(Ngàn Phương dịch 12/4/20)

**

TẠP THI ( hai bài )
(Bài hai)

Núi Hồng xanh ngắt lạch in dài
Hàn sĩ ngồi đây giữa trần ai
Xa tít trên đầu mây trắng xóa
Sách đàn song cửa lọt trăng vào
Cười khóc với đời thời ly loạn
Ẩn mình nơi tuổi bệnh đeo hoài
Lá rơi hoa nở ngoài trời đất
Gương sáng trong lòng tấc dạ soi

NGUYỄN DU
(Phương Ngàn dịch 12/4/20)

**

CÂY MỌC VÀ ĐẤT TRỒNG

Cây đều từ đất mọc lên
Đất toàn cằn cỗi cây nên cọc còi
Dân ta giờ vậy phải rồi
Chỉ do hoàn cảnh dễ nào khác đâu

Quít trồng đất Sở thì chua
Nhưng trồng Yên lại trở nên ngọt đều
Phải chăng giáo dục vì lèo
Mới thành tâm lý eo sèo khác sao

Bởi ngay thuở ban đầu
Tuyên truyền toàn Mác có hầu lạ chi
Biết chi Mác đã nói gì
Mọi điều “tư sản” dẹp đi mới cừ

Cả như đạo đức đến chừ
Xưa đều tẩy xóa mới càng thành công
Phải toàn “duy vật” một lòng
Cái nào “truyền thống” phải toàn ném đi

Vậy nên đâu có lạ gì
Cái chi “đạo lý” xưa thì còn đâu
Dầu cho Nguyễn Trãi dạy rồi
Có ai không nhớ sách về “Huấn Gia”

Hay thời học “Giáo Khoa Thư”
Lớp người hồi đó đến nay đâu còn
Chỉ còn có lớp sồn sồn
Học toàn “đạo đức của người hôm nay”

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

TỪ ÔNG DUẨN
TỚI ÔNG LINH

Với hai câu nói để đời
Mỗi ông một cách ai thời biết không
Ông đầu chỉ thảy lầm bầm
“Đánh cho Trung Quốc, Liên Xô” lạ gì

Ông sau cũng vậy khác chi
“Dầu cho mất nước Đảng thì còn thôi”
Toàn đều ý tưởng không tồi
Cao xa vòi vọi dân nào chẳng kinh

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

Ý NIỆM SẮC KHÔNG

Sắc dầu có đó như không
Nhưng không mà thật hỏi còn sắc sao
Vậy nên không sắc hai đầu
Vốn đều chỉ một khiến hầu tiếu lâm

Phật xưa đâu dễ chi lầm
Tại đời hiểu trật loanh quanh lạ gì
Hiểu toàn sắc tức thị không
Thành không với sắc cái nào ưu tiên ?

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

SỰ KHỐN NẠN
CỦA CON NGƯỜI

Hiện giờ đang dịch Cô Vi
Người nghèo thiếu đói rõ thì đáng thương
Kẻ dư dã thảy mọi đường
Góp vào cứu trợ mới toàn nhân văn

Đàng này đi những xe sang
Tới nhằm xin gạo quả càng lưu manh
Hóa ra đâu chút lòng thành
Mà còn tán tận lương tâm lạ gì !

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

CHÚA, PHẬT,
VÀ CÁC MÁC

Chúa người sáng tạo thế gian
Phật người lý giải quả toàn vậy thôi
Chỉ duy Các Mác lạ đời
Cho đều vật chất, phá thôi dị kỳ !

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

TỪ ĐỨC PHẬT ĐẾN
CÁC BỌN TẠP NHẠP

Phật xưa một đại triết gia
Sáu nghìn năm trước bộ mà mới sao
Mọi lời dạy đáng tự hào
Đời toàn coi trọng khác đâu tuyệt vời

Giờ trong thế giới “làng chơi”
Mấy tên cắc ké cũng thời ba hoa
Năm mươi năm trước chưa xa
Phạm Công Thiện hóa ra buồn cười

Đọc vừa loáng thoáng chút thiền
Làm thơ dối gạt mọi miền ta đây
Phỉnh đều lớp trẻ mới hay
Tự mình khoác lác kiểu tay thượng thừa

Giờ đây thói ấy chưa chừa
Ngã Du Tử nữa lại vừa khoa trương
Cái tên nghe đã lạ thường
“Tâm Ca” lạo xạo kém nào Thiện xưa

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

“TOÀN DÂN VUI MỪNG VÀ
ĐỪNG NHẮC LẠI CHUYỆN CŨ”

“Toàn dân” là toàn dân nào
Sao đành chụp mũ cả đều hai “phe”
Khác nào thực tế chẽ hoe
Cắt xong gắn lại cũng huề vậy thôi !

“Vui mừng” cũng có khác đâu
“Thằng” thì vui sướng “thằng” rầu lạ chi
Còn “không nhắc nữa” ý gì
Nó thì không được còn mình nhắc luôn !

Thành ra đời thấy mà buồn
Tự lừa mình trước để lừa người sau
Khác chi vẫn kiểu lau hau
Người lừa khác giống có đồng hóa sao ?

Vậy nên bản chất tào lao
Nói hươu nói vượn cũng nào khác chi
Chừng nào tâm thật nguyên xi
Mới đều “thống nhất” thảy khi trên đời !

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

TRỚ TRÊU

Chuyện đời sao lại trớ trêu
Ép người theo đạo có lèo hay không
Mặt nhìn rầu rĩ khó trông
Tay cầm “ảnh Bác” mấy ông Cao Đài

Khác gì thực tế thành hài
Đem điều chính trị ép nhầu niềm tin
Tuyên truyền nhờ đó đặng vin
Cao Đài “mến Bác” thực tình quả hay

TẾU NGÀN
(11/4/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

吊羅城歌者
一枝農艷下蓬瀛
春色嫣然動六城
天下何人憐薄命
塚中應自悔浮生
胭脂不洗生前障
風月空留死後名
想是人間無識趣
九泉去伴柳。卿
阮悠(清軒詩集)

ĐIẾU LA THÀNH CA GIẢ

Nhất chi nùng diễm há Bồng Doanh,
Xuân sắc yên nhiên động lục thành.
Thiên hạ hà nhân liên bạc mệnh,
Trủng trung ưng tự hối phù sinh.
Yên chi bất tẩy sinh tiền chướng,
Phong nguyệt không lưu tử hậu danh.
Tưởng thị nhân gian vô thức thú,
Cửu tuyền khứ bạn Liễu Kỳ Khanh.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

**

VIẾNG CA NỮ LA THÀNH

Đóa hồng lộng lẫy thật thần tiên
Một nụ cười thôi động sáu thành
Dương thế tiếc thương người bạc mệnh
Đáy mồ ôm hận kiếp phù sinh
Sống chuốc nhuốt nhơ màu son phấn
Chết còn mang tiếng chuyện trăng hoa
Trần gian đâu biết ai tâm sự
Thác xuống tuyền đài vẫn xót xa

NGUYỄN DU
(Hoa Ngàn dịch 11/4/20)

**

VIẾNG CA NHI LA THÀNH

Diễm tuyệt nào hay một đóa hoa
Sáu thành lay động chỉ tiếng cười
Thiên hạ tiếc thương người bạc mệnh
Dưới mồ đau xót kiếp phù sinh
Lúc sống chuốc nhơ màu son phấn
Chết rồi khó rửa chuyện gió trăng
Trần thế biết ai cùng chia sẻ
Tuyền đài chờ gặp Liễu Kỳ Khanh

NGUYỄN DU
(Ngàn Hoa dịch 11/4/20)

**

VIẾNG THĂM NỮ CA NHI LA THÀNH

Đóa hoa xinh đẹp tuyệt trần
Sáu thành lay động chỉ trong tiếng cười
Phận sao bạc mệnh trên đời
Dưới mồ đau xót kiếp người phù sinh
Sống toàn nhơ nhớp phấn hương
Chết càng khó gột chuyện đường gió trăng
Khó ai chia sẻ được bằng
Tuyền đài gặp Liễu Kỳ Khanh trãi lòng

NGUYỄN DU
(Hương Ngàn dịch 11/4/20)

––

MỤC LỤC

12730.            TRÍ THỨC VÀ NGỤY TRÍ THỨC (12/4/20)
12731.            CÓ NHỚ CÙNG KHÔNG (12/4/20)
12732.            LÝ TƯỞNG CHIẾN TRANH (12/4/20)
12733.            CON NGƯỜI TRÊN THẾ GIAN (12/4/20)
12734.            NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ (12/4/20)
12735.            ĐÃ THỀ NHẤT QUYẾT LÀ “KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG” (12/4/2)
12736.            HỒI XƯA VÀ HỒI NAY (12/4/20)
12737.            QUYỀN DÂN VÀ CÁN BỘ (12/4/20)
12738.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
                                                                      CẢM HỨNG TẢN MẠN 12/4/20)
12739.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
TẠP THI (12/4/20)
12740.            CÂY MỌC VÀ ĐẤT TRỒNG (11/4/20)
12741.            TỪ ÔNG DUẨN TỚI ÔNG LINH (11/4/20)
12742.            Ý NIỆM SẮC KHÔNG (11/4/20)
12743.            SỰ KHỐN NẠN CỦA CON NGƯỜI (11/4/20)
12744.            CHÚA, PHẬT, VÀ CÁC MÁC (11/4/20)
12745.            TỪ ĐỨC PHẬT ĐẾN CÁC BỌN TẠP NHẠP (11/4/20)
12746.            “TOÀN DÂN VUI MỪNG VÀ ĐỪNG NHẮC LẠI CHUYỆN CŨ”       
                                                                                   (11/4/20)
12747.            TRỚ TRÊU (11/4/20)
12748.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
VIẾNG CA NỮ LA THÀNH 11/4/20)


––



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét