THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (296)
DỊCH
THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI
THI HÀO NGUYỄN DU
對酒
趺坐閒窗醉眼開
落花無數下蒼苔
生前不盡樽中酒
死後誰澆墓上杯
春色漸遷黃鳥去
年光暗逐白頭來
百期但得終朝醉
世事浮雲真可哀。
落花無數下蒼苔
生前不盡樽中酒
死後誰澆墓上杯
春色漸遷黃鳥去
年光暗逐白頭來
百期但得終朝醉
世事浮雲真可哀。
阮悠 (清軒詩集)
ĐỐI TỬU
Phu tọa nhàn
song túy nhãn khai,
Lạc hoa vô số há thương đài.
Sinh tiền bất tận tôn trung tửu,
Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi ?
Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ,
Niên quang ám trục bạch dau lai.
Bách kỳ đãn đắc chung triêu túy,
Thế sự phù vân chân khả ai.
Lạc hoa vô số há thương đài.
Sinh tiền bất tận tôn trung tửu,
Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi ?
Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ,
Niên quang ám trục bạch dau lai.
Bách kỳ đãn đắc chung triêu túy,
Thế sự phù vân chân khả ai.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
RƯỢU CÓ TRƯỚC MẶT
Xếp bằng tọa thị rượu say
Nhìn hoa rơi rụng trên đài rêu xanh
Sống hầu rượu có trong chung
Chết rồi ai rót trên mồ nữa sao ?
Hoàng oanh theo với sắc xuân
Tuổi già tóc bạc tháng năm lại gần
Ước ngày say được muôn phần
Việc đời mây nổi đâu cần vấn vương
NGUYỄN DU
(Ngàn Trăng dịch 08/4/20)
**
RƯỢU Ở TRƯỚC MẶT
Yên tĩnh trước song với rượu say
Ngồi trông hoa rụng xuống rêu đầy
Lúc sống rượu cần tràn trong chén
Chết rồi ai rót nấm mồ đâu
Tiết xuân gần hết hoang oanh biến
Tóc trằng thời gian giục mái đầu
Cứ ước mỗi ngày đều say mãi
Việc đời mây nổi dễ cần sao ?
NGUYỄN DU
(Sắc Ngàn dịch 08/4/20)
**
DỊCH
THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI
THI HÀO NGUYỄN DU
開窗
門前煙景近如何
閒日開窗生意多
六月培風鵬徙地
一庭積雨蟻移窩
青氈舊物苦珍惜
白髪雄心空咄嗟
再病尚須調攝力
不知秋思到誰家。
閒日開窗生意多
六月培風鵬徙地
一庭積雨蟻移窩
青氈舊物苦珍惜
白髪雄心空咄嗟
再病尚須調攝力
不知秋思到誰家。
阮悠(清軒詩集)
KHAI SONG
Môn tiền yên
cảnh cận như hà,
Nhàn nhật khai song sinh ý đa.
Lục nguyệt bồi phong bằng tỉ địa,
Nhất đình tích vũ nghĩ di oa.
Thanh chiên cựu vật khổ trân tích,
Bạch phát hùng tâm không đốt ta.
Tái bệnh thượng tu điều nhiếp lực,
Bất tri thu tứ đáo thùy gia.
Nhàn nhật khai song sinh ý đa.
Lục nguyệt bồi phong bằng tỉ địa,
Nhất đình tích vũ nghĩ di oa.
Thanh chiên cựu vật khổ trân tích,
Bạch phát hùng tâm không đốt ta.
Tái bệnh thượng tu điều nhiếp lực,
Bất tri thu tứ đáo thùy gia.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
MỞ TUNG CỬA SỔ
Trước sân cảnh tượng ra sao
Mở tung cửa sổ đón chào ý vui
Chim bằng sáu tháng lưng trời
Sân đầy nước ngập kiến dời về đâu
Mền xưa còn đó bùi ngùi
Tuổi già tâm nhụt nay đành thở than
Bệnh xưa tái phát đa đoan
Nhà ai thu đến lại càng xa xôi
NGUYỄN DU
(Sông Ngàn dịch 08/4/20)
**
MỞ TOANG CỬA SỔ
Giờ đây sân trước ra sao nhỉ
Cửa sổ mở toang đón khí vào
Sáu tháng đã qua bằng mất dạng
Sân tràn nước đọng kiến rời xa
Mền xanh vẫn đó bao ghi nhớ
Tóc bạc đầy đầu chí xót xa
Bệnh cũ quay về đòi chữa trị
Đâu hay thu đến cửa nhà ai
NGUYỄN DU
(Sóng Ngàn dịch 08/4/20)
**
TRANG
LÃO
Ta đều Trang Lão từ lâu
Cần gì đâu để khoét sâu hận thù
Vậy người đánh giá lầm rồi
Trăng trong đâu dễ bụi đời lấm vô
Trăng cần phải ở trời cao
Bụi trần đều thảy khác nào chung quanh
Thơ luôn cao quý mới thành
Còn toàn hệ lụy ngọn ngành ra chi
TRĂNG NGÀN
(07/4/20)
**
THI
CA VÀ CON NGƯỜI
Dân mình rất chuộng thi ca
Có điều đáng tiếc chưa là tới đâu
Chỉ do hoàn cảnh bể dâu
Thi ca thảy lá vàng rơi đầu hè
Lá dù cho thảy rơi nhiều
Qua xong rồi hơt chỉ đều vậy thôi
Mấy khi có lá vàng rơi
Đời toàn cho đẹp cất vào làm tranh
Hai kỳ khói lửa chiến tranh
Con người teo héo có đâu như người
Chỉ cầu cho sống được rồi
Đâu còn cao quý như đều ngày xưa
Nguyễn Du ai cũng biết thừa
Tài thơ còn mãi cho đời nghĩ suy
Bởi hổn nhiên thảy lạ gì
Chẳng ai thúc bách mọi khi chút nào
Thành ra tài vượt đã cao
Chỉ nhờ hoàn cảnh dạt dào nhân văn
Phát huy hết thảy tài năng
Có chi chính trị chính em lồng vào
Làm thi ca thảy tầm phào
Chỉ do duyên cớ ai nào không hay
Đời mà nếu chỉ cùi đày
Thi ca cũng chỉ khác nào lá khô
Để thơ toàn chỉ tào lao
Đều vô tích sự có nào ai ham
Nguyên nhân bởi chính ai làm
Để cho lịch sử phải toàn vậy thôi
Thơ dầu bản chất tuyệt vời
Nhưng thành rác mục cũng nào lạ đâu
Nói chung chỉ tại con người
Cộng cùng hoàn cảnh hóa đều tầm vơ
TRĂNG NGÀN
(07/4/20)
**
TIẾC
THAY
Tiếc thay thế hệ hôm nay
Chẳng bằng như trước những ngày xa xăm
Thời xưa nhân bản đều toàn
Con người ngay ngắn khiến càng đáng yêu
Hồn nhiên lòng thảy bấy nhiêu
Mấy khi chính trị thò đuôi chen vào
Ngày nay hệ lụy lạ nào
Người như não trạng thảy đều thành dơ
Còn thời Pháp thuộc ai ngờ
Bao nhà ái quốc có nào tệ đâu
Viết ra mỗi chữ mỗi câu
Thảy toàn tâm não đâu nào vu vơ
Nay đời sao thảy bất ngờ
Người mình khiến hại người mình khác đâu
Chẳng còn độc lập tự do
Tư duy sản phẩm như đò nát tương
MÂY NGÀN
(07/4/40)
**
THIÊN
TÀI
Cái này phải nói thiên tài
Người thường đố vẽ khó nào đẹp hơn
Nhưng đây cháu tuổi trăng tròn
Là Shania đó ở vùng Ireland
Tưởng hình chụp thảy hoàn toàn
Thiên tài đâu phải chọn đều nơi mô
Mà khi trời đã gieo vào
Mọi vùng đất cũng mọc lên thiên tài
TRĂNG NGÀN
(07/5/20)
**
AI
ĐÃ LỪA AI ?
Thật thì ai đã lừa ai
Mớ bòng bong đó khác chi Như Quỳnh
Có ai trong đó giật mình
Hay ai trong đó cười tình làm vui
Hỏi tay Huy Đức phải rồi
Trong Bên Thắng Cuộc ai người là thua
Đời luôn kiểu chỉ trò đùa
Được thua thua được mấy ai không cười
TẾU NGÀN
(07/4/20)
**
RỪNG
ÂU
Rừng nay lá rụng cả rồi
Mình em ở lại với cùng con chim
Trừ khi em đứng im lìm
Còn như nhúc nhịch con chim lại cười
TIẾU NGÀN
(07/4/20)
**
EM
TẬP VÕ
Em tập võ đá cột đèn
Cột đèn nghiêng ngữa ối mèn đéc ơi
Mai sau em lớn lên rồi
Cột đèn đâm thẳng vào người nói sao
TIẾU NGÀN
(07/4/20)
**
LÃO
LAI
Lão lai càng đẹp thêm lên
Hồng hào sắc diện tiếng rền từ lâu
Huỳnh Văn Luận trẻ đẹp trai
Tới khi lão già cũng ai hơn nào
LAM NGÀN
(07/4/20)
**
TÁNG
TẬN LƯƠNG TÂM
Thật là táng tận lương tâm
Chó đi lùng giết có còn người không
Cô hồn mèo mả gà đồng
Hai thằng cẩu trệ lái đều xe hơi
Chuyện vừa xảy ở Bình Dương
Cứ nhìn bản mặt ai thương được nào
Lưu manh thủ đoạn hóa cao
Chơi toàn súng điện chó nào thoát đâu
TẾU NGÀN
(07/4/20)
**
NGOAN
CƯỜNG
Đúng là hai kẻ ngoan cường
Khiến cho bầy chó mọi đường chạy đâu
Vàng, đen, vện, đóm … đủ màu
Mỗi con mỗi kiểu trói gô cùng nằm
Đếm ra cả mấy chục con
Bình Dương hình ảnh thôi còn đâu hơn
Có điều ai biết nguồn cơn
Chỉ vì túng thiếu hay ham thịt cầy ?
TẾU NGÀN
(07/4/20)
**
DỊCH
THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI
THI HÀO NGUYỄN DU
寧公城
獨上高山眼界新
英雄往事掛江津
一城上下盡喬木
十里威風見古人
此地北南歸一軸
當時井灶駐三軍
十年未泄男兒恨
彈劍長歌對白雲。
英雄往事掛江津
一城上下盡喬木
十里威風見古人
此地北南歸一軸
當時井灶駐三軍
十年未泄男兒恨
彈劍長歌對白雲。
阮悠( 清軒詩集)
NINH CÔNG
THÀNH
Độc thướng cao
sơn nhãn giới tân,
Anh hùng vãng sự quải giang tân,
Nhất thành thượng hạ tận kiều mộc,
Thập lý uy phong kiến cổ nhân.
Thử địa bắc nam quy nhất trục,
Đương thì tỉnh táo trú tam quân.
Thập niên vị tiết nam nhi hận,
Đàn kiếm trường ca đối bạch vân.
Anh hùng vãng sự quải giang tân,
Nhất thành thượng hạ tận kiều mộc,
Thập lý uy phong kiến cổ nhân.
Thử địa bắc nam quy nhất trục,
Đương thì tỉnh táo trú tam quân.
Thập niên vị tiết nam nhi hận,
Đàn kiếm trường ca đối bạch vân.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
THÀNH ÔNG NINH
Lên cao nhìn tõ đất trời
Anh hùng chuyện cũ bức đồ bên sông
Cây cao chen với tòa thành
Suốt trong mười dặm uy nghi ngập tràn
Xưa từng chiến trận Bắc Nam
Giếng xen với bếp cho đoàn trú quân
Nam nhi hận tủi mười năm
Ca cùng gõ kiếm nhìn mây trắng ngần
NGUYỄN DU
(Mây Ngàn dịch 07/4/20)
**
THÀNH ÔNG NINH
Núi cao lên thảy trông vời vợi
Chuyện cũ hào hùng tựa bức tranh
Thành dựng dưới trên đầy cây cối
Mười dặm oai phong quả anh hùng
Nam Bắc xưa đây là chiến địa
Bếp cùng giếng nước của ba quân
Nam nhi uất hận luôn còn đó
Gõ kiếm ca tràn mây trắng bay
NGUYỄN DU
(Ngàn Mây dịch 07/4/20)
**
NGHĨA
TRANG VÀ
TRƯỜNG
SƠN XƯA
Trường Sơn xẻ dọc mà đi
Nghĩa trang là thế có gì lạ đâu
Cả hai bà mẹ lòng đau
Bắc Nam đều thấy con vào tử sinh
Cũng quê hương đó của mình
Lại thành thù hận phải đành giết nhau
Dù nay mọi sự đã qua
Nhưng phần phán xét để chờ đời sau
LAM NGÀN
(07/4/20)
**
VỆ
QUỐC VÀ Ý HỆ
Chiến tranh vệ quốc là gì
Là vì đất nước là vì non sông
Còn đưa ý hệ lồng trong
Nói điều vệ quốc thảy càng mông lung
Chiến tranh biên giới não nùng
Đó là vệ quốc có nào khác đâu
Chiến tranh Nam Bắc bao lâu
Cũng đều ý hệ lẽ nào khác chi
MÂY NGÀN
(07/4/20)
**
CHÉN
VUI CHÉN BUỒN
Chén vui nước mắt sao trào nhỉ
Hẳn lại giấu đây còn nỗi buồn
Bởi thế chén buồn đâu uống cạn
Kiểu buồn muôn thuở dễ chi thôi
Hỏi điều gì tạo vui buồn đó
Thời thế phải chăng vẫn chẳng ngoài
Vận nước khiến ai không đầu bạc
Cõi trần tục lụy mãi lao xao
Mai Phương đôi bận cầm tay súng
Phú Quảng Yên Ninh có khác nào
Tám chín thọ đều mang số cả
Thăng trầm lịch sử dẫu lao đao
Khói lửa lạ chi thời chinh chiến
May rủi mấy ai trông cậy vào
Thế sự phong trần đều vậy cả
Chết rồi về thảy cõi trăng sao
SÓNG NGÀN
(07/4/20)
**
NGƯỜI
“CỘNG SẢN” VÀ
HỌC
THUYẾT CÁC MÁC
Bởi nhờ đánh trúng tim đen
Nên người cộng sản mới hằng tôn lên
Chỉ do nó chủ “độc tài”
Phải cần theo nó cốt tìm quyền cao
Kế là “giai cấp đấu tranh”
Người ta làm sẳn thì mình hưởng thôi
Dễ chi đâu lại thấy tồi
Mà nhân danh nó lợi sao cho vừa
Còn thêm “hệ thống” có thừa
Làm thang danh vọng dễ dàng leo lên
Lấy hoài quá khứ làm nền
Cần chi thay đổi mà nên giữ hoài
Sau là “duy vật” không ngoài
Hiểu toàn “quyền lợi” có nào khác đâu
Cần gì hiểu cách thâm sâu
Đúng sai triết học đâu nào cần chi
“Vô thần” cũng lại khác gì
Phần đông “thị hiếu” thảy khi rầm trời
“Địa đàng” nói chuột nói dơi
Cứ nhằm hứa cuội ai người rõ sao
Thành nên thuyết Mác lạ nào
Khiến người “cộng sản” bước vào khó ra
Kiểu người “lữ khách” đâu xa
Chiếc bè cõng mãi đâu mà vứt đi
Nhất là sự thật lạ chi
Mọi người “cộng sản” hiểu gì Mác sao
Hiểu sâu chẳng thể nhào vào
Bởi vì hiểu cạn khiến lao rộn ràng
Ngay như chính Mác đâu oan
Tự mình chẳng hiểu thì còn nói sao
Ngày xưa từng thú nhận rồi
“Tôi không mác xít” nên đời đừng chê
Khác chi di sản nặng nề
Đã non thế kỷ mọi bề mang theo
Khiến cho đất nước ngặt nghèo
Bỏ thương vương nặng từ lâu đến giờ
Vậy thì rốt phải trách ai
Trách nơi chính Mác hay người vâng theo
Nếu không lý thuyết kiểu lèo
Dễ chi thế kỷ phập phèo đâu nên
Thành ra bởi Mác mình ên
Mọi người “cộng sản” đều là nạn nhân
Nếu không “mắc bẫy” mọi phần
Dễ gì ai lại vội vàng chui vô
Chỉ do duyên cớ khác sao
Cái sai “hào nhoáng” tưởng là hay ho
Kiểu nhìn y phục bề ngoài
Khiến thành hời hợt cho là sư tăng
Khiến đà dĩ lỡ làm răng
Cởi trên lưng cọp còn nào xuống đâu
Đó là thủ thuật từ lâu
Mác từng gài bẫy khác nào khi xưa
Kiểu hô “vô sản độc tài”
Kết hai điều lại quả đều trứ danh
Cốt nhằm ít học ít hành
Cầm quyền quá đã sai đành bỏ đi
Kiểu như lữ khách lạ gì
Chiếc bè cõng mãi dễ chi liệng nào
Kéo theo xã hội ào ào
Phải cùng nhau cõng mới khi buồn cười
Mà xưa nay vốn trên đời
Tự người mắc bẫy khó nào gở ra
Mà cần tất cả chúng ta
Xúm vào gở hộ mới là nhân văn
NGÀN KHƠI
(07/4/20)
**
VĂN
CHƯƠNG VÀ SỰ TỰ DO
Văn chương cần phải tự do
Văn chượng nịnh bợ có nào văn chương
Kiểu như con đĩ mười phương
Văn chương hạ cấp văn chương nỗi gì
Thế nên xã hội độc tài
Văn chương chỉ thể bọ giòi khác đâu
Còn mà tâm thức không cao
Văn chương rẻ mạt bán rao kiếm tiền
TẾU NGÀN
(07/4/20)
**
DÂN
CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Hai điều này hẳn trái nhau
Chỉ vì tôn trọng con người hay không
Trọng thì bình đẳng hoàn toàn
Có đâu đặt đít ngồi trên ai nào
Trong khi quan điểm độc tài
Một do mù quáng hai vì tham lam
Bởi mù quáng tưởng mình cha
Còn tham lam muốn đè người sướng hơn
PHƯƠNG NGÀN
(07/4/20)
**
TỘI
CHO DÂN TA
Một thời lịch sử rồi qua
Có ai biết nỗi xót xa sự đời
Ở bầu thì ngắn bình dài
Đều do thực tế có nào lạ chi
Trong Nam ngoài Bắc khác gì
Cùng anh em cả đều chung máu đào
Giết nhau thù hận nghẹn ngào
Nửa vòng thế kỷ tự hào để chi
Chẳng qua có biết điều gì
Loạn hầu quốc tế đâu thì riêng ta
Tuyên truyền chỉ thảy bao la
Lặn sâu xuống biển tưởng là lên non
Chờ xong hết thảy nguồn cơn
Sẽ rồi thấy được ra sao nước mình
Thế nên mọi sự phẩm bình
Trăm năm sau mới thật tình sáng trong
TRĂNG NGÀN
(07/4/20)
**
CẦM
GÌ ?
Ngày nay ai đó “cầm chuông”
Ngày xưa ai đó “cầm quần chị em”
Khiến cho đều thảy đã thèm
Chỉ toàn “quần chúng” lem nhem cả mà
“Cầm chuông” dẫu tiếng vang xa
“Cầm quần” dẫu tiếng lòa xòa cho vui
Chẳng chi đúng đắn trên đời
Không cầm gì cả mới người thong dong !
TẾU NGÀN
(07/4/20)
**
KHÔN
BA NĂM
DẠI
MỘT GIỜ
Như Quỳnh thân thể lộ rồi
Khác nào ngọc nát đâu còn như xưa
Cái kim trong bọc rõ thừa
Dầu che đến mấy cũng ngày lòi ra
Giờ đây chuyện cũ phôi pha
Ai còn nhớ nữa việc xưa Như Quỳnh
Những năm tháng ngỡ linh đình
Cuối cùng sập tiệm tại mình chứ ai !
TẾU NGÀN
(06/4/20)
**
ĐẦU
TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
Đầu tiên tư bản cũng nghèo
Dạ vào năng lực họ đều vươn lên
Để khi đạt tới thành công
Tiền vô như nước lại không tệ gì
Kiểu giờ Bill Gates khác chi
Giúp đời chống dịch mới thì hay ho
Lòng bao thiện chí ra trò
Dựng nhiều nhà máy để làm vắc xin
Chống Covid19 trước tiên
Dân nghèo bộ dễ có đường vậy sao
Có điều xưa Mác tào lao
Rủa đều tư bản lẽ nào không kinh
Chủ quan theo thảy ý mình
Nhìn đều một hướng quả tình ra chi
Thành đâu khoa học chút gì
Mà hoài cảm tính nhiều khi buồn cười !
TẾU NGÀN
(06/4/20)
**
TRÒ
HỀ KHỐN NẠN VỀ
CHỮ
VIỆT “KHÔNG DẤU”
Chữ ta đẹp đẽ vô cùng
Ba trăm năm kết bộ khùng mới thay
Chữ đi cùng dấu thật hay
Kiểu như hoa nở lạ đâu bốn mùa
Nay đem chặt trụi cả cành
Ngu dần đến thế phải cần chưởi không
Thằng Lâm cùng với thằng Bình
Hai thằng ngỗ ngáo chữ mình đem chôn
Thấy ngay bản mặt cô hồn
Hình tràn trên mạng ai còn chẳng hay
Nhìn toàn ngu thảy thấy ngay
Óc đầu khôn lõi kiểu đầy u mê
Đã thành phá hoại nặng nề
Trét bùn lên chữ ta còn lạ chi
Vậy mà có kẻ vân vi
Bởi toàn biết một có đâu biết mười
Chữ là khuôn mặt muôn đời
Của toàn dân tộc lại khi đem đùa
Nhiều tay dốt nát a dua
Cho ta “giản tiện” nói hùa càng ngu
Khác nào một đám ruồi bu
Chặt đi cái chính râu ria thay vào
Kiểu khôn liền quả khác nào
Tay chân đem chặt tròn hình mới vui
Dân ta giờ quả dại đui
Vài thằng đủ để cho đời thấy ra
Miệng mồm chúng chỉ ba hoa
Lòi toàn cái dốt bao la thảy đều
Khác chi não trạng hóa nghèo
Hiểu gì ngôn ngữ mới lèo vậy thôi
Biết chi sáng tạo trên đời
Gà què ăn quẩn cho mình là hay
Bởi vì sáng tạo xưa nay
Tạo ra cái mới đẹp ngay tức thì
Còn moi rác thối lạ gì
Cho là “sáng tạo” đều ngu trên đời
Nhưng điều mới thật lạ ôi
“Cấp bằng ứng dụng” quả tồi một khi
Đem vào “trường học” khác chi
Trước sau đã rõ đường đi mưu đồ
Chuyện đâu chỉ thảy hàm hồ
Mà thành phá nước phá nhà khác sao
Vô tư thảy dễ đâu nào
Mà nhằm phá hoại chữ ta thảy toàn
Chữ đem phá nát đâu oan
Tiêu đi dân tộc một ngày chẳng xa
Bởi vô trách nhiệm thảy là
Bọn đồ ăn hại qua ra nỗi gì
Bùi Hiền đâu dễ quên đi
Giờ thằng cắc ké lại nhằm chui vô
Khác chi lịch sử ba đào
Chúng nhằm phá hoại đâu nào để yên
Chuyện thành đâu phải tự nhiên
Mà liền thấy rõ mối giềng sâu xa
Muốn nhằm tiêu diệt dân ta
Đầu tiên “triệt chữ” chính là vậy thôi !
MÂY NGÀN
(06/4/20)
**
BẢN
QUYỀN (TỰ DO)
VÀ
CẤP BẢN QUYỀN (HỮU LÝ)
Bản quyền nhằm việc riêng tư
Muốn sao cũng được, cấp chi cũng huề
Nhưng vào tầm vóc nặng nề
Liên quan hệ trọng, u mê được à ?
Nên chi “thằng phịa” quỷ ma
Kéo theo “thằng cấp” đều là vô duyên
Cái ngu lộ rõ nhãn tiền
Cứt cho “thơm phức” biết liền khờ ngay
Bình, Lâm kiểu nhóc ta đây
“Tiếng ta không dấu” cùi đày quả kinh
Nhìn qua đã giật thót mình
Hai thằng ngu dốt thành lòi duôi ra
“Bản quyền” lại cấp xót xa
Quả vô tích sự cũng là ruồi bu
Một thằng ngu đã chổng khu
Hai thằng ngu cả lấy chi bù vào ?
TẾU NGÀN
(06/4/20)
**
DỊCH
THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI
THI HÀO NGUYỄN DU
藍江
清晨望藍江
藍江漲秋水
魚鱉遊丘陵
牛馬迷涯涘
圮岸崩暴雷
鴻濤見奇鬼
危險勝人心
傾覆亦天意
我望藍江頭
寸心常惴惴
常恐一失足
汩沒無底止
如何世間人
乘險不知畏
去者何滔滔
來者尚未已
帝德本好生
那得長如是
擬驅千仞山
填平五百里。
藍江漲秋水
魚鱉遊丘陵
牛馬迷涯涘
圮岸崩暴雷
鴻濤見奇鬼
危險勝人心
傾覆亦天意
我望藍江頭
寸心常惴惴
常恐一失足
汩沒無底止
如何世間人
乘險不知畏
去者何滔滔
來者尚未已
帝德本好生
那得長如是
擬驅千仞山
填平五百里。
阮悠(清軒詩集)
LAM GIANG
Thanh thần
vọng Lam giang,
Lam giang trướng thu thủy.
Ngư miết du khâu lăng,
Ngưu mã mê nhai sĩ.
Bĩ ngạn băng bạo lôi,
Hồng đào kiến kỳ quỷ.
Nguy hiểm thắng nhân tâm,
Khuynh phúc diệc thiên ý.
Ngã vọng Lam giang đầu,
Thốn tâm thường chúy chúy.
Thường khủng nhất thất túc,
Cốt một vô để chỉ.
Như hà thế gian nhân,
Thừa hiểm bất tri úy.
Khứ giả hà thao thao,
Lai giả đương vị dĩ.
Đế đức bản hiếu sinh,
Ná đắc trường như thị.
Nghĩ khu Thiên Nhận sơn,
Điền bình ngũ bách lý.
Lam giang trướng thu thủy.
Ngư miết du khâu lăng,
Ngưu mã mê nhai sĩ.
Bĩ ngạn băng bạo lôi,
Hồng đào kiến kỳ quỷ.
Nguy hiểm thắng nhân tâm,
Khuynh phúc diệc thiên ý.
Ngã vọng Lam giang đầu,
Thốn tâm thường chúy chúy.
Thường khủng nhất thất túc,
Cốt một vô để chỉ.
Như hà thế gian nhân,
Thừa hiểm bất tri úy.
Khứ giả hà thao thao,
Lai giả đương vị dĩ.
Đế đức bản hiếu sinh,
Ná đắc trường như thị.
Nghĩ khu Thiên Nhận sơn,
Điền bình ngũ bách lý.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
CẢNH TƯỢNG SÔNG LAM
Buổi mai sớm nhìn sông Lam thấy
sợ
Nước tràn bở ngay ở giữa tiết
thu
Cá cua phải bò lên gò lổn ngổn
Ngựa trâu đâu còn biết biết chút
chi bờ
Hai bên bờ nước cuồng gây sạt
lở
Sông gầm lên như quỷ dữ lạ kỳ
Nguy hiểm quá làm lòng người
nao núng
Nhưng phải đây là ý của trời
không ?
Ta nhìn xa thấy sông Lam mờ mịt
Lòng phập phồng nơm nớp rủi sẩy
chân
Tất chìm nghỉm biết đâu là
đáy nữa
Nhưng nhiều người vẫn chẳng sợ
trên đời
Đều dững dưng trước nước cuồng
nguy hiểm
Trôi phăng phăng cuồn cuộn có
nào thôi
Trời đại đức luôn quý toàn mạng
sống
Hà cớ sao gây cảnh tượng hôm
nay
Hay muốn đẩy dãy núi cao
Thiên Nhận
Lấp bằng đi năm trăm dặm lòng
sông ?
NGUYỄN DU
(Lam Ngàn dịch 06/4/20)
**
CẢNH TƯỢNG SÔNG LAM
Sông Lam thảy sợ lạ lùng
Ngay vào ban sáng nước tràn
giữa thu
Cá cua lổn ngổn trên gò
Ngựa trâu chẳng biết đường
nào mà đi
Đôi bờ sạt lỡ lạ chi
Sông toàn dậy sóng kiểu khi quỷ
đùa
Người đều nao núng thảy toàn
Nhưng nào đâu biết ý trời là
sao
Ta nhìn chẳng thấy bờ đâu
Lòng đầy nơm nớp lo hầu vậy
thôi
Sẩy chân rủi té lộn nhào
Hẳn rồi chìm nghĩm biết đâu
đáy đều
Nhưng bao người chẳng sợ nhiều
Không hề xao xuyến trước điều
hiểm nguy
Nước toàn cuồn cuồn trôi đi
Như không hề dứt lạ gì nữa
sao
Trời cao mãi vốn đức dày
Quý toàn mạng sống lý nào vậy
ư
Hay xô Thiên Nhận bây chừ
Dài năm trăm dặm lấp đầy lòng
sông ?
NGUYỄN DU
(Sắc Ngàn dịch 06/4/20)
MỤC LỤC
12681.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
RƯỢU CÓ TRƯỚC MẶT (08/4/20)
12682.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
MỞ TUNG CỬA SỔ (08/4/20)
12683.
TRANG LÃO (07/4/20)
12684.
THI CA VÀ CON NGƯỜI (07/4/20)
12685.
TIẾC THAY (07/4/40)
12686.
THIÊN TÀI (07/5/20)
12687.
AI ĐÃ LỪA AI ? (07/4/20)
12688.
RỪNG ÂU (07/4/20)
12689.
EM TẬP VÕ (07/4/20)
12690.
LÃO LAI (07/4/20)
12691.
TÁNG TẬN LƯƠNG TÂM (07/4/20)
12692.
NGOAN CƯỜNG (07/4/20)
12693.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
THÀNH
ÔNG NINH (07/4/20)
12694.
NGHĨA TRANG VÀ TRƯỜNG SƠN XƯA (07/4/20)
12695.
VỆ QUỐC VÀ Ý HỆ (07/4/20)
12696.
CHÉN VUI CHÉN BUỒN (07/4/20)
12697.
NGƯỜI “CỘNG SẢN” VÀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC (07/4/20)
12698.
VĂN CHƯƠNG VÀ SỰ TỰ DO (07/4/20)
12699.
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (07/4/20)
12700.
TỘI CHO DÂN TA (07/4/20)
12701.
CẦM GÌ ? (07/4/20)
12702.
KHÔN BA NĂM DẠI MỘT GIỜ (06/4/20)
12703.
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG (06/4/20)
12704.
TRÒ HỀ KHỐN NẠN VỀ CHỮ VIỆT “KHÔNG DẤU” (06/4/20)
12705.
BẢN QUYỀN (TỰ DO) VÀ CẤP BẢN QUYỀN (HỮU LÝ) (06/4/20)
12706.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
CẢNH TƯỢNG SÔNG LAM (06/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét