TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (307)
SỰ NGU MUỘI TRONG KHÁI NIỆM
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” CỦA CÁC MÁC
Mác quy “vật
chất” đầu tiên
Để rồi tiến
hóa đã liền thấy ngu
Thử nhìn hòn
đá lù lù
Dễ nào “biện
chứng” để thành ra cây
Thật ra từ thuở
sơ khai
Sinh ra vũ trụ
chỉ đều thuyết thôi
Duy tâm duy vật
lạ nào
Thảy đều giả định
nào đâu đúng gì
Mác toàn võ
đoán lạ kỳ
U mê “biện chứng”
từ thầy Hegel
Lấy đây để thiết
lập nền
“Đấu tranh
giai cấp” nhằm lên “địa đàng”
Thật đều vớ vẫn
ngu toàn
Nam châm “hai
cực” có nào loại đâu
Cũng như trái
đất khác sao
Cực nam cực bắc
bao giờ triệt tiêu
Thành nên tư bản
mọi chiều
Luôn hoài phát
triển chỉ đều khách quan
Dựa trên khoa
học thảy toàn
Nhờ vào ký thuật
tiến càng thêm nhanh
Mác nhằm lý luận
loanh quanh
Bảo rằng “tư bản
phải thành tự chôn”
Vì riêng “vô sản”
mới còn
Bởi vì mâu thuẫn
“cực” thành loại nhau
Từ đây Mác xướng
“độc tài”
“Thời kỳ quá độ
để đời tự do”
Thảy đều lý luận
quanh co
“Độc tài” đã lập
“tự do” còn nào
U mê quả Mác
quả khác sao
Thành “siêu
hình” cả khác nào vu vơ
Con người “hóa
vật” ai ngờ
“Bầy đàn” quay
lại kiểu hồi tự nhiên
Khiến người
cho đó nhãn tiền
Giống như “Trại
vật” cũng đâu sai gì
Hóa toàn nghịch
lý khác chi
Con đường tiến
hóa bổng thì tiến lui
Biến thành “lao
động” mù đui
“Ăn chia sản phầm”
để nhằm đi lên
Trở thành tiêu
cực vang rền
“Thời kỳ bao cấp”
ai không lạ nào
Khiến làm thế
giới ba đào
Tội này của Mác
có nào khác đâu
Bởi đời như
mũi tên bay
Lại thành quay
ngược khác nào tiếu lâm
Giả như “vật
chất” đầu toàn
Tiến lên sinh
học còn nào thối lui
Rồi lên cấp độ
loài người
Tinh thần hóa
chính vật còn được sao
Thành ra Mác
chỉ tào lao
Thảy ngu bỏ mẹ
đâu nào thông minh
Đưa ra học
thuyết bùn sình
Phỉnh người
ngu dốt đã ngoài trăm năm
Vấn đề là chỗ
oái oăm
“Độc tài vô sản”
hô trong cuộc đời
Biết bao lợi dụng
xúm vào
Dụ người ngu dốt
để mình làm vua
Thêm bao “cơ hội”
đâu chừa
Cái thang của
Mác sẳn nhằm leo lên
Để dùng bạo lực,
tuyên truyền
Cột toàn xã hội
mọi miền như chơi
Xi măng mà đã cứng
rồi
Búa sồi dẫu đập
khó nào vỡ ra
Thành nên bền
vững sa đà
Kiểu gà mắc
tóc lụy vào cùng nhau
Mác thành phản
động trước sau
Phản hầu tiến
hóa có đâu lạ gì
Kéo lùi lịch sử
khác chi
Bánh xe quay
ngược quả thì dại thay
Trong khi đã
thảy là người
Chính điều “nội
lực” mới là động cơ
Dựa vào lý trí
phát huy
Văn minh khoa
học mới thì nở hoa
Cộng thêm văn
hoa hợp vào
Con đường tiến
tới khác nào vô biên
Sao quay trở lại
bầy đàn
Chỉ toàn thân
xác kết vào ích chi
Mác còn mê tín
lạ gì
Cho là “sứ mệnh”
mới khi buồn cười
Trong khi ai
cũng con người
Phong riêng “vô
sản” mới thành toàn ngu
Phịa điều “giai
cấp” ruồi bu
Mác khờ bỏ mẹ còn
nào nói sao
Bởi toàn mê
tín dị đoan
Nghĩ rằng “vô
sản” mới toàn tiến lên
Cho rằng “sứ mạng
thiêng liêng”
Nhằm xây thế
giới trở nên “đại đồng”
Thật là lý lẽ cuồng
ngông
Khác nào dốt
nát hỏi trông được gì
Thành ra kết
quả khác chi
Liên Xô phải đổ
quả thì còn đâu
Bởi vì nó trái
luật hầu
Thêm phi đạo đức
thảy toàn tiếu lâm
Mác cho “truyền
thống ngàn năm”
Chỉ đều “tư sản”
phải càng bỏ đi
Hóa ra đạo đức
còn gì
Mác phi đạo đức
đến khi buồn cười
Trong khi đã
thảy con người
Đều yêu đạo lý
trên đời khác đâu
Ai không duy trí
lạ nào
Chỉ vì “độc
đoán” ép vào vậy thôi
Làm đời cưỡng
chế lạ sao
Quả phi nhân đạo
khiến càng vô duyên
Thành ra thuyết
Mác huyên thiên
Khác nào tà
thuyết thôi còn nói chi
Tất nhiên thất
bại lạ gì
Trăm năm kết cục
cũng thì lòi ra
Liên Xô bảy thập
niên qua
Dẫu bao kỳ cượng
vẫn là rã tan
Đời như cây lớn
đã toàn
Chỉ luôn phát
triển đâu nào thụt lui
Thụt lui là chết
phải rồi
Bao giờ cây quay
trở về hạt đâu
Nên chi “cộng
sản khác sao
Mác cho “khoa
học” chỉ đều lạc xon
Để nhằm ngụy
biện thảy toàn
Dụ người ít học
khiến càng say sưa
Nên chi kết quả
vẫn hài
Người đều khống
chế thảy toàn phi nhân
Mác thành tội
lỗi muôn phần
Kéo lùi nhân
loại triệu lần khác đâu
THƯỢNG NGÀN
(27/4/20)
**
CHỦ NGHĨA CẢM TÍNH
Phải cần “có mắt
tinh đời”
Để ngăn “kẻ xấu”
lọt vào trung ương
Cho mình tinh
thảy mọi đường
Hắn tinh gấp vạn
dễ thường nhường sao
Thành toàn cảm
tính tào lao
Hỏi ai vỗ ngực
bảo ta tinh tường
Chúng tinh
cũng thảy mọi đường
Khác nào cảm
tính bảo toàn là hay
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
TỪ TIẾN NHANH
ĐẾN CHẠY LẸ
Tiến nhanh tiến
mạnh thời nào
Bây giờ hóa chạy
ào ào cũng vui
Chạy đều cao
thấp khác nhau
Trong toàn trật
tự có đâu lộn mèo
Bởi hoài vững
chắc đâu lèo
Trăm năm quá độ
cần nào vượt qua
Bởi mê say chạy
sa đà
Chạy chừng mõi
cẳng tuột giò chẳng ngưng
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
MỘT THỜI VĂN NGHỆ
MIỀN NAM CỦA VNCH
Thời này vào
khoảng 60
Tính về sau
trước cũng chừng 10 năm
Thấy đều văn học
huy hoàng
Kèm theo văn
nghệ rộn ràng một phen
Nhạc toàn nổi
tiếng Phạm Duy
Văn thì Mai Thảo
đã từng vang danh
Doãn Quốc Sĩ, thêm
Duyên Anh
Với nhiều người
nữa khác đâu rộn ràng
Mãi sau có Trịnh
Công Sơn
Còn thơ Bùi
Giáng thôi cần nói chi
Thơ hầu giống
loại thơ điên
Có điều danh
tiếng nổi lên như cồn
Sinh viên lại
kháo nhau toàn
Một nhà “tư tưởng”
lẫy lừng làm sao
Phạm Công Thiện
chớ ai vào
“Đỉnh cao làm
dáng” đều thơ kiểu Thiền
Khiến làm lớp
trẻ phục điên
Màu mè mê hoặc
giả như “thiên tài”
“Triết gia” vẫn
cứ tôn hoài
Đâu ngờ tay
Thiện chỉ loài ma lanh
Dễ chi qua được
đàn anh
Đó là Bùi
Giáng thơ toàn tự nhiên
Dẫu cho ngoại
dạng tựa điên
Nhưng hồn sâu
sắc đến từ Quảng Nam
Đó thời văn học
vàng son
Thượng vàng hạ
cám nay còn có đâu
Nhất là nhạc quả
tầm cao
Đã thành kinh
điển lạ nào xưa nay
Lam Phương tiếp
đến Trúc Phương
Hoàng Nguyên lại
có thêm Hoàng Thi Thơ
Anh Việt Thu
cũng bất ngờ
Trên trăm nhạc
sĩ đến giờ càng hay
NGÀN TRĂNG
(27/4/20)
**
THẾ GIỚI ẢO
VÀ THẾ GIỚI THẬT
Dẫu sao thế giới
xưa nay
Vẫn chia hai
thứ ai người biết không
Lớp đầu quá khứ
một dòng
Lớp sau hiện tại
gắn cùng tương lai
Nhưng giờ còn
lại nhân hai
Cái đời toàn
thật cái đời ảo kia
Vậy nên kết lại
lia chia
Đố ai đoán được
có bao thứ nào
Nhưng dù là ảo
có sao
Nó đều đời thật
đem vào nơi đây
Có điều thể hiện
ra lời
Có qua miệng
nói môi cười nào đâu
Còn hình biểu
tượng lạ sao
Có khi là đúng
khi toàn trên mây
Dễ đem cái giả
thế vào
Nhưng người
trung thực ai làm vậy chi
Thành nên
Facebook khác gì
Chỉ đều chỉ chỗ
chợ trời mua vui
Có điều chợ họp
trên không
Trên mây thảy
cả có nào đất đâu
Khiến cho bay
bổng tuyệt với
Để hoài con mắt
phương trời đăm đăm
Nhìn chung phần
lớn mười năm
Đâu còn trẻ mỏ
để mong tâm tình
Chỉ đều viết ý
của mình
Cốt nhằm chia
sẻ với người mà thôi
Học cùng truyền
thụ ở đời
Học người lớp
trước truyền người lớp sau
Thành nên cái
đó mới hay
Nó làm hiểu biết
trở thành dòng sông
Đi ra từ lúc
ngọn nguồn
Rồi hòa biển cả
để nhằm cùng vui
Nên thôi gặp đủ
loại người
Dở hay đều có
cao tồi lạ đâu
Kẻ ích lợi người
hại sâu
Nhưng nhìn
chung thảy đều cần quả hay
Giống như lấy
dở chỗ này
Đắp vào chỗ
khác cũng hay hoàn toàn
Đó là tổng hợp
mọi đàng
Tích hay tiêu
cực đều toàn lợi thôi
Biết ai xấu đến
cỡ nào
Biết ai tốt thảy
để mừng cùng nhau
Có điều đặc biệt
khác đâu
Người toàn
không viết mà hầu làm thơ
Thì toàn thuận
tiện lạ đâu
Cái gì nhẹ nhất
mới hầu khôn ngoan
Hơi đâu mà
gánh của làng
Nên dùng gánh
nhẹ mới càng khỏe ra
Vả chăng viết
thảy trôi qua
Làm thơ lại
mãi hóa ra của mình
Dẫu cho hay dở
linh tinh
Lâu ngày còn lại
mới thành lưu chơi
Đại ngàn bởi vậy
thấy vui
Thơ nay trên
dưới mười ba ngàn bài
Ai xem cũng cảm
thấy hài
Khi nào muốn đọc
gõ vào Google
Dưới tên thảy
mọi thứ ngàn
Thượng vàng hạ
cám đều toàn vậy thôi
Hoặc là triết
lý cao vời
Hoặc là chính
trị chẳng sao không cần
Nhằm đời có lợi
vạn phần
Mình đành phí
chút công quèn vậy thôi
Dẫu ai chẳng đọc
chả sao
Như cây rụng
lá cần ai quét nào
Rụng xong lớp
mới thế vào
Cây càng lên nữa
có đâu hại gì
Bởi vì cần
nháp thảy chi
Gõ tràn váo
phiếm thảy thì ra thơ
Quả thơ lục
bát ai ngờ
Nó thành dòng
chảy chảy hoài khác đâu
Thành ra chẳng
tốn công phu
Giúp cho lớp
trẻ biết thơ là gì
Thơ làm dễ có
khó chi
Miễn là có khiếu
mới thì làm thơ
Còn như ỉa rặn
đừng chờ
Cả tuần làm được
bài thơ hay gì
Nguyễn Du nghe
thấy cười khì
Cái anh Tố Hữu
lấy gì mà thơ
Điện Biên ai
thảy có ngờ
Ảnh làm xong
thảy mất toi một tuần
Tưởng thơ
“cách mạng” tưng bừng
Chỉ toàn thơ nịnh
quả thành éo le
Thơ mà kiểu ấy
chẽ hoe
Kiểu như Xuân
Diệu ai dè được sao
……………………………………
……………………………………
TIẾU NGÀN
(27/4/20)
**
MỘT KẺ NGU NHẤT Ở
TRONG THẾ GIAN NÀY
Xưa nay thế giới
loài người
Mọi điều “hợp
lẽ” mới là điều hay
Tức là đúng đắn
không sai
Tức là “lô-gích”
nghe qua thấy liền
Còn đầy nghịch
lý triền miên
Nghe trầy lỗ
nhĩ toàn điên hay gì
Chân nam đá lại
chân xiu
Kiểu người say
rượu buồn cười khác đâu
Thành khi nói
đến “tự do”
Tức là nói đến
“bản thân” con người
Phải đều bình
đẳng như nhau
Làm sao ép buộc
được ai thảy nào
Nghĩa là dân
chủ mới hay
Phải cần thảo
luận giữa nhau công bằng
Đẻ tìm kết luận
đàng hoàng
Cho thành giá
trị nhân văn đồng đều
Trong khi Các
Mác nói liều
“Độc tài vô sản”
đã thành toàn ngu
Bởi vì mê tín
lu bù
Tin vào “biện
chứng” mịt mù Hegel
Làm thành học
thuyết lố lăng
Thảy không nền
tảng ép tràn người theo
Làm đời biến
thảy hóa lèo
Quay về loài vật
đàn bầy thuở xưa
Để làm “cộng sản”
lạ chưa
Kiểu đem trái
bí nhét vào cổ chai
Khác nào bí phải
dập sao
Hay là chai vỡ
đều thành toàn ngu
Một trò vô bổ
thiên thu
Để thành không
tưởng lù lù vậy thôi
Hại đời Mác chỉ
tội đồ
Bởi làm nhân
loại một thời tan thương
Bị toàn khống
chế mọi đường
Con người
thành sói giữa mình với nhau
Mất đi toàn thảy
tự do
“Độc tài” toàn
buộc phải theo một chiều
Thành nên Mác phải
nói liều
“Tự do là hợp với
điều khách quan”
Hiểu là “thuyết
Mác” thảy toàn
Gọi là “quy luật”
thêm càng vu vơ
Vậy mà đem dạy
học trò
Suốt gần thế kỷ
tội này của ai
Của toàn Lê Duẩn
đâu sai
Ngày nay vẫn tiếp
quả nào khác chi
Tạo thành dân
tộc ngu si
Phải toàn sợ
hãi còn gì nữa sao
Để toàn nịnh bợ
tào lao
Khác là hại nước
còn nào nhân văn
Bởi ai đi ngược
được chăng
Ghim thành “phản
động” vì trong độc tài
Khiến nền
“giáo dục” hóa hài
Khiến điều
“văn hóa” trở thành lạc xon
Con người toàn
chỉ vô hồn
Để sau nước mất
hẳn toàn tự nhiên
Khó ngờ dân tộc
đảo điên
Chỉ vì thuyết
Mác bị “ghiền” từ lâu
Vậy mà nó có
đúng đâu
Lại toàn cho đúng
mới hầu tiếu lâm
Đó đều một cái
sai lầm
Vô cùng “vĩ đại”
bộ cần nói sao
“Tự do” tóm lại
thế nào
Là người “tự
quyết được mình” vậy thôi
Không làm hại
đến cho người
Chẳng ai bắt
buộc được mình phải theo
Thành nên Mác
thảy toàn lèo
Phịa ra “quy
luật” cho đều tuyệt luân
Nhưng toàn dỏm
tỏi mọi phần
Gọi là “biện
chứng” vạn lần ngu si
“Tự do” Mác hiểu
thành gì
Tức toàn “phù
hợp luật mình đặt ra”
Luật ngu của
Mác đó mà
Khác toàn luật
của đất trời tự nhiên
Tức đều ngược
với Lão Đam
“Luật trời là
luật thảy toàn thong dong”
Mác thành phản
động quả toàn
Gạt lừa nhân
loại khiến oan đầy trời
Khiến dân mình
mụ thảy rồi
Nhét vào trong
ống biết gì trời cao
Đều toàn tội
Mác khác sao
Bởi nhằm nói bậy
hại đời đến nay
DIỄM NGÀN
(27/4/20)
**
HÀO HÙNG VÀ
KHÔNG HÀO HÙNG
Mình là “cộng
sản” hào hùng
Đánh nhau với
Mỹ đến cùng mới thôi
Lai quần cũng
đánh sợ đâu
Còn như Trung
Quốc thảy đều anh em
Tình đồng chí
chặt như nêm
Cho dù lấy đảo
của mình có sao
Đánh nhau sao
gọi hào hùng
Bởi vì đi ngược
lại đều Mác Lê
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
NHẬN XÉT VỀ TRUMP
Trump tỷ phú
có sao
Hay nhà tư bản
cũng đều tự nhiên
Đời tư luôn thảy
có quyền
Còn làm Tổng
thống dân bầu lạ chi
Cứ nhìn mọi kết
quả đi
Đến nay cũng
có điều gì tệ đâu
Chẳng qua những
kẻ hanh hao
Mọi đường bôi
xấu có nào thẳng ngay
Vì đời tiêu cực
vẫn nhiều
Thành phần phá
đám vẫn đều có luôn
Kiểu như rác rến
luồng tuông
Đều luôn vẫn
có trong đời thế thôi
Thành nên mọi
kẻ hẹp hòi
Hay là xấu nết
chê hoài Trump
Bất công như vậy
tưởng chừng
Từ lâu đã hết
trong thời văn minh !
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
THỰC CHẤT VỀ KHỔNG TỬ
VÀ THỰC CHẤT VỀ KARL MARX
Khổng luôn tuyệt
đối duy tâm
Nhân văn khuyến
khích, con người đề cao
Lòng nhân ưu
ái khác nào
Đề ra đạo đức làm
người thế gian
Mác thì ngược
lại hoàn toàn
Quy đều “vật
chất” quả càng ngu si
Còn chi ý
nghĩa con người
Còn đâu giá trị
tinh thần nữa sao
Chỉ vì mê tín
trước sau
Lấy điều “biện
chứng” làm đầu thế gian
“Độc tài vô sản”
bịp càn
Tin rằng “Tư bản
sẽ toàn tự chôn”
Ngày nay Trung
Quốc lộn hồn
Tỳ dân nô lệ có
chi con người
Tuân theo một Tập
Cận Bình
Bầy đàn cả đám
có từng vậy sao
Thế nhưng lừa
mị cũng hay
Dựng lên “Viện
Khổng” chỗ này chỗ kia
Cả ngay ở Mỹ đầm
đìa
Chúng làm Khổng
tử biến thành con dê
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
LÝ ĐÔNG A
Đông A sáng suốt
làm sao
Tấm lòng yêu
nước có nào thua ai
1943 đã đoán
tài
Nhật, Tây tạm
bợ nhưng Tàu mối nguy
Bây giờ thì có
lạ gì
Nhật, Tây đều
hết nhưng Tàu còn nguyên
Nó thành “đồng
chí, anh em”
Đảo mình nó lấy
biển mình nó xơi
BIỂN NGÀN
(27/4/20)
**
ĐỜI SỐNG VÀ CÔNG LÝ
Cuộc đời có phải
riêng đâu
Mà là sự sống
trên hầu thế gian
Nó hoài quốc tế
thảy toàn
Cả bao nhiêu
nước chỉ mình riêng sao
Thành ra công
lý phải cao
Đó là chân lý
bao hàm như nhau
Tức là thống
nhất đúng sai
Có đâu tùy tiện
hiểu đều khác nhau
Lý Thái Tông dẫu
thế nào
Vẫn là hình tượng
của người Việt Nam
Dù cho thánh chúa
thảy toàn
Nhưng người mình
biết có thành chung đâu
Trong khi Công
lý trước sau
Cũng là Chân
lý thảy nơi mọi người
Cùng tương
đương với trên đời
Hay cần phổ
quát với toàn nhân gian
Khiến thành ý
hệ vượt toàn
Khiến cho đất
nước phải càng vượt ra
Để thành mẫu số
nhân văn
Cho toàn nhân
loại đâu phân biệt nào
Cũng là khoa học
khác sao
Cả như triết học
cũng gồm vào đây
Nhân văn gồm
thảy loài người
Biến thành luật
pháp trên đời cần theo
Có đâu tùy
tiên chủ quan
Để thành thần
tượng chỉ riêng của mình
Vậy ra biểu tượng
thật tình
Phải càng phổ
quát mới thành toàn hay
Cán cân biểu hiện
xưa nay
Đó là biểu tượng
thẳng ngay chí tình
Không hề
nghiêng lệch linh tinh
Mà thành phổ
quát mọi người thế gian
Ai nhìn đều hiểu
rõ ràng
Nó đều vượt cả
không gian lạ gì
Thời gian cũng
hạn hẹp chi
Muôn đời Công
lý phải thì vậy thôi
Thành ra Công
lý khác nào
Cũng là Chân
lý đâu hề phân ra
Hiểu bằng Pháp
luật chỉ là
Một trong khía
cạnh cuộc đời khác đâu
Còn như muốn để
ta hay
Thái Tông cần
phải tay cầm cái cân
Mới thành hoàn
chỉnh mọi phần
Hay thêm thư
kiếm mới toàn Việt Nam
Thành ra đời dẫu
đa đoàn
Luôn tìm đúng
đắn con đàng mà đi
Nước ta văn hiến
lạ gì
Ngàn năm đã có
tâm hồn Việt Nam
NẮNG NGÀN
(26/4/20)
**
BỌN ÁC ÔN KHỐN NẠN
Tiền công đều thuế của dân
Lại đi tham nhũng khác đâu tội đồ
Tất nhiên bắt được vô tù
Còn chưa hay biết chúng là thứ chi
Hút trên máu mũ của dân
Chúng nào có khác những con bọ giòi
Nay tràn tham nhũng mọi nơi
Mọi ngành mọi cấp hỏi làm sao đây ?
TẾU NGÀN
(27/4/20)
**
TRUNG THỰC VÀ LƯU
MANH,
CẤP TIẾN VÀ KHUYNH
TẢ
Người trung thực thì không lươn lẹo
Mức khả tin cao nhất mọi nơi
Thông tin sai đúng còn tùy
Nhưng không lừa gạt thảy toàn người nghe
Kẻ lưu manh cốt đều ngược lại
Nhằm tuyên truyền gian ý của mình
Giả đò trung thực thông tin
Cốt nhằm bẻ lái phỉnh lừa dối dang
Giống “cấp tiến” cũng như “khuynh tả”
Hai danh từ hấp dẫn làm sao
Tưởng là tiến bộ thế nào
Lại thường giả dối kiểu đầy lưu manh
Nên danh từ trở thành vô nghĩa
Khi dùng như “mỹ ngữ” lừa nhau
Cái tâm mới đáng tin thôi
Còn đều miệng lưỡi quý chi bên ngoài
Hữu hay tả chẳng là gì cả
Nếu thật ra bụng chỉ lưu manh
Đừng nghe tên gọi mà lầm
Chỉ người trung thực mới toàn đáng tin
Khiến ngày nay đến như bên Mỹ
Bọn “tả khuynh” bất tín rõ ràng
Không còn tiến bộ mọi đàng
Mà thành tiền giả chẳng xài vào đâu
Đảng Dân chủ cũng hầu như thế
Nghe tên hay nhưng chỉ gạt người
Bụng toàn nhỏ hẹp tranh giành
Trump đánh phá để nhằm phần hơn
TRĂNG NGÀN
(27/4/20)
**
CẦN CHI DÀI DÒNG
Cần chi phải nói dài dòng
Công hàm ngắn gọn mới toàn là hay
Lại đưa “hữu nghị” vô đây
Trật chìa cả thẩy có ai không cười
Nước ta duy nhất phải rồi
Chia hai đều chỉ tạm thời khác đâu
Thằng Tàu chiếm đảo được sao
Chuyện toàn vô lý phải đòi tất nhiên
SÓNG NGÀN
(26/4/20)
**
TỪ XƯA ĐẾN NAY
Cổ thời người đã nhường nhau
Tự do dân chủ cũng hầu khác sao
Khổ do bởi nạn độc tài
Con người chọn lọc dễ nào có đâu
TẾU NGÀN
(26/4/20)
**
LỜI CỦA NGUYỄN
TRÃI
“Đem đại nghĩa thắng hung tàn
Lấy chí nhân thay cường bạo”
Đó là bản chất muôn đời
Hay hoài tâm huyết của người Việt Nam
Tiếc rằng con cháu lang thang
Một thời dài đã đâu theo gương này
Lại đi bắt chước người ngoài
Vác mai chạy quấy làm đời xốn xang
Bây giờ chắc đã hiểu toàn
Trở về đường chính liệu thành tâm chăng
Hay là vẫn thói nhố nhăng
Treo dê bán chó chẳng bằng người xưa
Thành nên nói mấy cho vừa
Phải toàn xét lại rạch ròi mới hay
Ai đều tham vọng riêng tư
Nhân danh đủ thứ dân từng éo le
SẮC NGÀN
(26/4/20)
**
SỰ CHÂN THỰC
Cái gì chân chính mới hay
Tức đều sự thật thằng ngay trên đời
Chẳng gian dối chẳng vẽ vời
Chính là tâm ý của người hiền lương
Như tranh họa sĩ Thái Lan
Kingnok Dỉrek vẽ Việt Nam lạ gì
Nhìn vô lay động lòng người
Hoàn toàn trung thực cảnh đời tự nhiên
Ý NGÀN
(26/4/20)
**
CHẲNG QUA
Chẳng qua do
Mác mà ra
“Độc tài vô sản”
khiến là tự nhiên
“Độc tài” đã đủ
nhãn tiền
Gây toàn sợ
hãi huyên thiên trên đời
Còn thêm “vô sản”
khác nào
Thành phần ô hợp
thảy đều góp vô
Bao tay “cơ hội”
nháo nhào
Ban đầu còn ít
đến sau hóa nhiều
Đó là quy luật
mọi chiều
Nó thành xã hội
khiến đều vong thân
Tạo toàn nịnh
bợ mọi phần
Bởi người luôn
thảy có toàn bản năng
Bầu tròn còn ống
phải dài
Thích nghi hoàn
cảnh có nào khác đâu
Khiến cho mất
hết tính người
Tội này của
Mác kể là đầu tiên
TRĂNG NGÀN
(26/4/20)
MỤC LỤC
12937.
SỰ NGU MUỘI
TRONG KHÁI NIỆM “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
CỦA
CÁC MÁC (27/4/20)
12938.
CHỦ NGHĨA CẢM
TÍNH (27/4/20)
12939.
TỪ TIẾN NHANH
ĐẾN CHẠY LẸ (27/4/20)
12940.
MỘT THỜI VĂN
NGHỆ MIỀN NAM CỦA VNCH (27/4/20)
12941.
THẾ GIỚI ẢO VÀ
THẾ GIỚI THẬT (27/4/20)
12942.
MỘT KẺ NGU NHẤT
Ở TRONG THẾ GIAN NÀY (27/4/20)
12943.
HÀO HÙNG VÀ
KHÔNG HÀO HÙNG (27/4/20)
12944.
NHẬN XÉT VỀ
TRUMP (27/4/20)
12945.
THỰC CHẤT VỀ
KHỔNG TỬ VÀ THỰC CHẤT VỀ KARL MARX
(27/4/20)
12946.
LÝ ĐÔNG A
(27/4/20)
12947.
ĐỜI SỐNG VÀ
CÔNG LÝ (26/4/20)
12948.
BỌN ÁC ÔN KHỐN NẠN (27/4/20)
12949.
TRUNG THỰC VÀ LƯU MANH, CẤP TIẾN VÀ KHUYNH TẢ
(27/4/20)
12950.
CẦN CHI DÀI DÒNG (26/4/20)
12951.
TỪ XƯA ĐẾN NAY (26/4/20)
12952.
LỜI CỦA NGUYỄN TRÃI (26/4/20)
12953.
SỰ CHÂN THỰC (26/4/20)
12954.
CHẲNG QUA
(26/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét