THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (301)
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
夜行
老衲安眠鴻嶺雲
浮鷗靜宿煖沙津
南溟殘月浮千里
古陌寒風共一人
黑夜何其迷失曉
白頭無賴拙藏身
不愁久露霑衣袂
且喜鬚眉不染塵。
浮鷗靜宿煖沙津
南溟殘月浮千里
古陌寒風共一人
黑夜何其迷失曉
白頭無賴拙藏身
不愁久露霑衣袂
且喜鬚眉不染塵。
阮悠(清軒詩集)
DẠ HÀNH
Lão nạp an
miên Hồng Lĩnh vân,
Phù âu tĩnh túc noãn sa tân.
Nam minh tàn nguyệt phù thiên lý,
Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân.
Hắc dạ hà kỳ mê thất hiểu,
Bạch đầu vô lại chuyết tàng thân.
Bất sầu cửu lộ triêm y duệ,
Thả hỷ tu mi bất nhiễm trần.
Phù âu tĩnh túc noãn sa tân.
Nam minh tàn nguyệt phù thiên lý,
Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân.
Hắc dạ hà kỳ mê thất hiểu,
Bạch đầu vô lại chuyết tàng thân.
Bất sầu cửu lộ triêm y duệ,
Thả hỷ tu mi bất nhiễm trần.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
ĐI TRONG ĐÊM TỐI
Sư già yên giấc trong mây
Non Hồng im ắng hải âu ngủ vùi
Biển Nam loáng ánh trăng tàn
Gió khuya se lạnh người cùng hòa vô
Đường xưa đêm thảy mịt mù
Bạc đầu ngao ngán có nào lập thân
Không buồn sương ướt áo thâm
Lại vui vì chẳng bụi trần vướng vô
NGUYỄN DU
(Lam Ngàn dịch 18/4/20)
**
ĐI TRONG ĐÊM
Mây núi Hồng sư già an giấc
Bầy hải âu cát ấm ngủ vùi
Trên biển nam trăng mờ loang loáng
Nơi đường xưa gió lạnh một người
Trong đêm tối mọi nơi mù mịt
Tóc bạc rồi chưa thỏa lập thân
Áo đẫm sương có chi buồn khổ
Mà lại vui không nhuốm bụi trần
NGUYỄN DU
(Diễm Ngàn dịch 18/4/20)
**
HỒI XƯA
Miền Nam toàn vậy đó mà
Bụng mình sao thảy suy ra bụng người
Bởi trong chế độ Cộng hòa
Người đều bình đẳng đâu cần sợ nhau
Thành ai cũng vậy trước sau
Thẳng lưng cùng bắt tay nhau chỉ thường
Dẫu cho Tướng Mỹ đường đường
Thì anh Trung úy Cộng hòa ngại sao
TẾU NGÀN
(17/4/20)
**
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI
THẬT,
VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
GIẢ
Người Việt ta có lòng nhân ái
Nên thương người là lẽ tự nhiên
Khách quan trong đó ca dao
Bầu ơi thương bí cùng chung một giàn
Tính “xã hội” thảy toàn như thế
“Người yêu người” vì chủng loại chung
Thành nên đạo Phật dễ thông
Cũng Thiên chúa giáo cũng nào khác gì
Khiến dân mến Từ bi, Bác ái
Lẽ công bằng, hòa với tình thương
Tinh thần “xã hội” mọi đường
Đây là “chủ nghĩa” vẫn dường khách quan
Trong khi đó Mác toàn lợi dụng
Lấy lợi quyền “giai cấp đấu tranh”
Chỉ do mê tín Hegel
Dùng điều “biện chứng” phi nhân ghim vào
Tưởng lô-gích mà phi lô-gích
Chính cũng điều khiến Mác thành ngu
Cứ coi hòn đá lù lù
Có nào “biện chứng” để thành cái cây
Tiền đề trật bởi vì duy vật
“Vật chất” thì đâu có tình thương
Lại càng đâu có nhân văn
Để làm mất hết văn minh con người
Do chính thế Mác toàn bạo lực
Cùng Ănghen một duột giống nhau
“Đấu tranh giai cấp” lồng vào
Lấy điều “cướp đoạt” làm nền tảng chung
Mác từng nói “cướp thằng đã cướp”
Để làm cho xã hội “công bằng”
Vì từng “bóc lột” thảy hằng
Thành nay “vô sản” phải cần “cướp” đi
Mác lý luận quả thì vô đạo
Dẫm toàn lên ý nghĩa con người
Hòng đem “duy vật” thế vào
Lừa là “xã hội” một thời cũng ghê
Mác ngụy biện cho là “lịch sử”
Sau thời kỳ “giai cấp đấu tranh”
“Thời kỳ quá độ hình thành”
Đi lên “cộng sản” phải cần hai tua
Tua thứ nhất gọi là “xã hội”
Tua thứ hai “giai cấp” mất toàn
Người đều cộng tác mọi đàng
“Cùng làm cùng hưởng” mới càng thần tiên
“Đại đồng” đó Mác liền giải thích
Đỉnh tột cùng “giai cấp đấu tranh”
Từ đây “khoa học” đã thành
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Toàn ngụy biện quả nào có khác
Quên hẳn đi tâm lý con người
Khi không bó buộc trên đời
Dễ chi tự nguyện làm người hưởng sao
Nên đó chỉ thảy đều giả ảo
Biết gì đâu “xã hội” chút gì
Giống đều tà thuyết lạ chi
Vào trong đường cụt khó nào mà ra
Đường chật hẹp lại là gai gốc
Bởi vì đây “vô sản độc tài”
Một chiều cưỡng chế vậy hoài
Mác thành tội ác loài người khác đâu
Khiến thuyết Mác tào lao xịt bợp
Bịp loài người đến độ dã man
Làm nô lệ hóa đời toàn
Đã bao dân tộc trong ngoài trăm năm
Nhưng vẫn thắng bởi nhờ hào nhoáng
Kiểu miểng chai lóng lánh mặt trời
Tưởng đâu ngọc quý khác nào
Lắm người nhầm lẫn mới nhào đi theo
Hoặc không dại cũng nhằm lừa gạt
Lợi dụng theo lý thuyết “độc tài”
Dựa vào “vô sản” toàn nghèo
Đặng làm công cụ đưa mình lên ngôi
Đó khác biệt thảy về “chủ nghĩa”
Một giả nhân, một mới khách quan
Thương người “xã hội” thảy toàn
Khác hơn giai cấp chỉ nhằm đấu tranh
Vậy “xã hội” khác đâu tâm thức
Tình yêu thương giữa thảy mọi người
Hài hòa giai cấp mọi nơi
Con người bình đẳng nhằm cùng đi lên
Đường tiến hóa thênh thang muôn dặm
Phải dựa vào khoa học mà đi
Tạo thành phát triển lạ gì
Đó là “xã hội” toàn đều thông minh
Đâu như Mác khiến thành chậm lụt
Chỉ làm cho xã hội thụt lùi
Danh từ đều chỉ bề ngoài
Còn trong lũng đoạn chỉ hoài vậy thôi
Điều đó khiến Mác thành phản động
Phản nhân văn phản thảy loài người
Vì sai khoa học tơi bời
Đẻ thành ngụy thuyết ai người không hay
Nhờ chỉ thảy tuyên truyền giả tạo
Biết gì đâu thuyết Mác rạch ròi
Cọp beo nhầm tưởng là voi
Cỡi lên thì dễ xuống nào được đâu
Bởi đó thảy thuyết toàn giả dối
Chẳng lấy gì nền tảng khách quan
Vì sai nguyên tắc rõ ràng
Cuối cùng thất bại chỉ toàn tự nhiên
Liên Xô đổ nhãn tiền là vậy
Bảy mươi năm cũng phải lộn nhào
Đông Âu nào có khác sao
Nếu sai nguyên lý máy nào chạy đâu
Dẫu có chạy cũng hầu tạm bợ
Một thời gian rồi thảy bung vành
Bởi do mâu thuẫn tròng trành
Cuối cùng ngã đổ tanh bành hẳn thôi
Mọi thử nghiệm chỉ đều phung phí
Bởi trái toàn nguyên lý tự nhiên
Thành ra Mác dẫu huyên thiên
Vẫn đều ngụy thuyết tự nhiên khác nào
Cuối cùng lại hóa thành sắt vụn
Dẫu cố công phung phí một thời
Trầy vi tróc vãy con người
Tự xưng “xã hội” thảy đều tiếu lâm
Bởi “xã hội” cần toàn chân thực
Cần tự do dân chủ mãi hoài
Tình thương tự nguyện trong ngoài
Độc tài sắt máu thảy đều phi nhân
Đó thật, giả trên đời là thế
Đừng mập mờ đánh lận con đen
Khác đâu tội Mác thảy toàn
Treo dê bán chó nào còn ra chi
Nó ngược ngạo thảy khi sự thật
Chỉ thành ra phỉnh gạt con người
Kiểu như thuốc giả uống vào
Dễ đâu lành bệnh mà thành tiêu luôn
Nên chân lý hai đường đều rõ
Đường đi lên đường xuống khác nhau
Đi mà lộn nẽo xà ngầu
Thảy thành tếu táo có ra nỗi gì
Tưởng thiên đàng lại thành địa ngục
Đó lỗi lầm bởi Mác gây ra
Kiểu như say thuốc thảy là
Nhìn toàn ảo ảnh tưởng đâu lên trời
Còn tội nữa kỳ đà cản mũi
Phủ nhận toàn cách mạng khác đi
Quy đều “phản động” lạ gì
Độc tài kiểu ấy khác chi tội đồ
Nên Mác chỉ hàm hồ hàm chướng
Đóng vai lành như kiểu nhà sư
Nhưng đều lam phục mặc ngoài
Còn trong thật sự khác nào ác tăng
SẮC NGÀN
(17/4/20)
**
BẦU TRỰC TIẾP
BÍ THƯ CẤP ỦY
Cũng đều trong đảng bầu thôi
Trước kia chỉ định cũng nào khác chi
Dân đâu xơ múi được gì
Đứng ngoài chỏ mỏ nhìn thì cũng vui
Bởi đều định trước cả rồi
Từ nguồn sẳn cả ai thì không hay
Vẫn đều kịch bản trước sau
Phải luôn sao chép từ thời Liên Xô
Trước kia dân chủ triệu lần
Nay sao thay đổi có cần nói sao
Tức là tăng mãi lên cao
Nay thành triệu rưởi cũng nào khác đâu
Thành ra ông Mác cũng hay
Kim cô đã đội khó nào gỡ ra
Tề thiên đại thánh ba hoa
Cũng đều ông Mác ở xa thò vào
TẾU NGÀN
(17/4/20)
**
CON NGƯỜI VÀ TƯ HỮU
Con người tồn tại ở đời
Nhu cầu tư hữu chỉ đều tự nhiên
Bởi đó thảy trước tiên phương tiện
Sống mà không công cụ được sao
Dễ chi “vô sản” thế nào
Nên xưa Các Mác thảy lòi toàn ngu
Cây có cội chim thì có tổ
Người tất luôn cần của theo mình
Hô lên “vô sản” thật tình
Tội đồ nhân loại Mác thành khác chi
Ai còn nghèo cố lên mới đúng
Khi chết rồi của để cho con
Đó đều nguyên tắc thảy toàn
Ngàn năm lịch sử cũng nào khác đâu
Cho giàu mấy cũng ba tấc đất
Của đồng lần thiên hạ đều chung
Còn khi sống phải khốn cùng
Tội này của Mác hẳn thành vạn năm
Ai chẳng biết Bảy lăm lấy cả
Của đồng bào đâu có chừa chi
Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp lạ gì
Cầm đầu chiến dịch còn chi nói nào
Làm đất nước hóa thành khốn đốn
Suốt Bảy lăm mãi tận bây giờ
May Liên Xô đã đổ nhào
Mới thành “đổi mới” không nào khác đâu
Nên đó sẽ vết nhơ lịch sử
Cả ngàn năm dân tộc khó quên
Con người thảy hóa nghèo hèn
Bởi đều tay trắng phần nhiều khác sao
Khiến nô lệ thảy vào nhà nước
Cả trong tay một đảng cầm quyền
Toàn phi khoa học nhãn tiền
Cả phi đạo lý phải liền thấy ra
Dầu lịch sử một khi đã lở
Dễ gì đâu sửa lại được nào
Biết bao người xuống dưới mồ
Ngậm hờn chín suối làm sao nói vừa
Bởi tất thảy đều do tội Mác
Toàn dân ta hóa chỉ nạn nhân
Tin vào Các Mác cù lần
Đem con bỏ chợ là phần của ai
Khiến đất nước phải đều xơ xác
Lại gióng lên thảy thảy huy hoàng
Sau này lịch sử sang trang
Ai thành có lỗi chờ toàn để xem
Bởi lúc đó mọi điều sáng tỏ
Dẫu xưa nay còn thảy mập mờ
Ngày xưa Pháp đến ai ngờ
Thực dân nó thế cũng gì khác đâu
Sau đuổi Pháp nghĩ rồi phải khác
Có nào hay ta lại hại ta
Bởi tin vào thảy nước Nga
Dẫn đường nhân loại mới là oái oăm
Nga cũng chỉ Sa hoàng thuở trước
Bá quyền trên thế giới bỏ sao
Nhân danh cách mạng ào ào
Phỉnh Đông Âu thảy dễ sao không lầm
Việt Nam cũng một phần như thế
Trong niềm tin còn cãi được sao
Nhưng giờ lớp mới lạ nào
Vẫn không thay đổi khác nào như xưa
Kiểu tre tàn rồi măng lại mọc
Cũng đều măng lấy gốc của Nga
TIẾNG NGÀN
(17/4/20)
**
SỰ ĐẤU TRANH GIỮA
CON NGƯỜI
TRONG XÃ HỘI CỦA
LOÀI NGƯỜI
Mỗi cá nhân đều là chủ thể
Sự đấu tranh tất yếu xảy ra
Sinh tồn qui luật vậy mà
Yếu thua mạnh thắng chỉ là tự nhiên
Nhưng hoang dã mới hoài như thế
Còn con người lại thảy khác nhau
Sinh tồn dầu cũng giống thôi
Nhưng mà đặc điểm chính nơi tinh thần
Bởi tinh thần nó toàn trừu tượng
Không phải như vật chất sinh tồn
Thảy đều cụ thể rõ ràng
Chỉ vì quyền lợi riêng mình vậy thôi
Nhưng tinh thần lại nhằm chân lý
Đó là toàn ý nghĩa khách quan
Tức là giá trị mọi đàng
Đúng sai cả đến nghĩa tình nhân văn
Có người chết chỉ vì chính nghĩa
Đâu phải riêng quyền lợi của mình
Đó là giá trị tinh thần
Nhân văn bởi vậy vạn phần khác xa
Trong khi Mác chỉ toàn duy vật
Phủ nhận luôn ý nghĩa con người
Nhân văn giá trị đâu còn
Chỉ thành “vật chất” vô hồn lại chi
Nên Mác thảy chủ vì “giai cấp”
Để xướng ra “giai cấp đấu tranh”
Nhưng toàn mê tín dị đoan
Bởi tin nhảm nhí vào toàn Hegel
Lấy “biện chứng” làm điều hợm hĩnh
Nhưng chẳng gì bằng cớ chứng minh
Chỉ đều tin nhảm thảy toàn
Chỉ đều độc đoán hóa càng u mê
Bảo mâu thuẩn hai bề đối lập
Phải rồi thì Tư bản tự chôn
Để nhường Vô sản thảy còn
Cầm quyền lãnh đạo quả “khôn” không nào
Đâu cần biết hai đầu trái đất
Cũng bắc nam mâu thuẫn khác đâu
Nhưng hoài trái đất vẫn quay
Có đâu tiêu diệt trước sau được nào
Thanh nam châm cũng hầu như vậy
Cực bắc nam đâu dễ chia ra
Cắt đôi thì nó vẫn là
Cũng đều hai cực có mà khác chi
Nên Các Mác khác gì ngu tợn
Suốt trăm năm hại thảy toàn cầu
Gây ra mâu thuẫn loài người
Thật là tội ác muôn đời không phải
Bởi con người vẫn toàn tranh đấu
Đâu phải do “giai cấp” trước tiên
Mà vì trái ngược nhãn tiền
Trước nhiều quyền lợi đi liền với nhau
Quyền lợi đó thiên hình vạn trạng
Vật chất đâu còn có tinh thần
Bởi còn hiểu biết mọi phần
Có nào quyền lợi sinh tồn thảy sao
Hay nói khác đấu tranh ý thức
Vẫn đều luôn tiêu biểu con người
Phải đâu loài vật thảy toàn
Mà nhằm chỉ có vấn đề giành ăn
Mác bởi vậy chỉ ngu bỏ mẹ
Coi thường luôn ý thức con người
Chỉ đem vật chất thế vào
Trở thành học thuyết thảy toàn phi nhân
Chỉ dụ thảy những anh dốt nát
Vì lợi riêng mới thảy nhào vào
Nhân danh “giai cấp” ào ào
Nhưng nhằm thủ lợi riêng mình vậy thôi
Bởi con người mấy ai không biết
Trong căn cơ đều thảy bản năng
Tầm thường thấp kém vẫn hằng
Chỉ người hiểu biết mới thành cao hơn
Hay tóm lại chỉ đều cá tính
Bởi trời sinh riêng chỉ mỗi người
Khó ai giống thảy trên đời
Cái quan định luận mới người ra sao
Khiến thảy chỉ ào ào dối trá
Người hiền lương có dễ kiếm sao
Mà toàn lợi dụng đồng bào
Một đời danh giá kiểu lào vậy thôi
Nên đấu tranh dễ đâu có mất
Mà mãi luôn xã hội loài người
Gộp thành thảy có hai phe
Phe tà phe chính chỉ hoài vậy thôi
Nó vượt thảy lên toàn “giai cấp”
Vượt thảy luôn biên giới quốc gia
Mà thành đẳng cấp vậy là
Chỉ trong đạo đức có mà khác chi
Nên thực tâm thường khi mới vững
Còn ngôn từ thảy chỉ bề ngoài
Người xưa cũng đã nói rồi
Kẻ nào đại ngụy tưởng đều toàn trung
Nên người thật vì dân vì nước
Không bao giờ xạo xự tuyên truyền
Ngu dân tội ác nhãn tiền
Cướp toàn não trạng mọi người khác đâu
ÁNH NGÀN
(17/4/20)
**
ĐẤT NƯỚC, DÂN TỘC,
VÀ
CÁC ĐẢNG PHÁI
CHÍNH TRỊ
Chính dân tộc tạo thành đất nước
Không có dân nước cũng như không
Dân là cộng lại mọi người
Nên thành dân chủ là điều tự nhiên
Bởi dân chủ là dân làm chủ
Chung mọi người không chỉ riêng ai
Độc tài bởi vậy chỉ hài
Nó vô nguyên tắc khác nào cưỡng dân
Tại hồi trước dân ta đánh Pháp
Ông Hồ đem cộng sản cài vào
Đó là chính đảng Mác Lê
Ông toàn tùy tiện có nào hỏi ai
Chẳng cần biết đúng sai chi cả
Bởi vì ông cán bộ Liên Xô
Liên Xô vì đã tin vào
Ông theo như vậy tưởng điều tự nhiên
Nhưng ông Mác khách quan đâu có
Cũng chính mình tự tiện vạch ra
“Đấu tranh giai cấp” ta bà
Chỉ vì mê tín thảy vào Hegel
Do ngu dốt tin điều “biện chứng”
Nhưng có đâu khoa học thảy nào
Chỉ đều cảm tính ào ào
Căn cơ không có dễ nào thành công
Chỉ do bởi “đại đồng” ý niệm
Gạt toàn dân do chỉ mù mờ
Thành nên chính Mác dại khờ
Lênin tin nhảm ai ngờ vậy sao
Nay chứng tỏ trên toàn thế giới
Đều bỏ đi vì chỉ hồ đồ
Bởi toàn phí phạm tào lao
Đi vào đường cút lẽ nào tới đâu
Nếu khi trước ông Hồ cẩn trọng
Phải đưa ra hỏi ý toàn dân
Bởi xưa đều nói mọi phần
Dầu cha nó lú chú thì nó khôn
Ông Hồ thảy chủ quan đâu khác
Nghĩ mình hay cần cóc gì dân
Hay do mệnh lệnh mọi phần
Phải theo “Quốc tế” vạn lần Liên Xô
Nhưng nay thấy ông Hồ lầm lẫn
Phải cần nên sáng suốt lớp sau
Dù sao lịch sử qua rồi
Có đâu làm lại giống hồi xa xưa
Nên cần đổi cái gì chưa đến
Trả về dân thảy mọi quyền dân
Bởi dân trên hết mọi phần
Có ai lại đứng trên dân được nào
Mác vô lối “độc tài vô sản”
Đó thảy điều ngược ngạo chính mình
Bất bình đẳng thảy chình ình
Mọi người bình đẳng thày còn có đâu
Mác toàn ngu chỉ vì mê tín
Tin lầm vào “biện chứng” Hegel
Để cho “Tư bản” tự chôn
Từ đây “Vô sản” phải lên cầm quyền
Đó chứng tỏ Mác ngu bỏ mẹ
Bởi cần luôn hiểu biết con người
Có đâu giai cấp bị nghèo
Lại thành “sứ mạng” cho đời được sao
Mê tín đó đâu nào kể xiết
Bởi toàn phi quy luật nhân văn
Cái đầu luôn phải nằm trên
Giờ trồng chuối ngược còn nên nỗi gì
Nó thật sự chỉ đều phi lý
Phản nhân quyền còn phản nhân văn
Chỉ còn lý thuyết nhì nhằng
Thảy toàn ngụy biện có bằng được ai
Thành chính Mác mới người có tội
Còn Lênin chỉ thảy hùa theo
Độc tài tròng ách dân Nga
70 mươi năm tội lỗi mới Lê khác nào
Chỉ rất tiếc ông Hồ cũng vậy
Đi trật đường thảy của Tây Hồ
Mở mang dân trí còn nào
Độc tài vô sản toàn thành ngu dân
Bởi xã hội phải cần khoa học
Mới thảy luôn mãi mãi khách quan
Mới là hiệu quả tận nguồn
Mới đưa kinh tế lên toàn về sau
Trong khi ấy kiểu ngu “ý hệ”
Chỉ làm cho xã hội cùi đày
Bởi vì tâm lý con người
Dễ không lợi dụng cho mình riêng đâu
Hay nói khác bọn toàn cơ hội
Sẽ xâu vô lợi dụng độc tài
Làm cho xã hội toàn hài
Bởi thành nô lệ cho vài cá nhân
Rồi hệ thống cứ đôn lên mãi
Hết lớp này lại đến lớp kia
Giống như ổ mối toàn đùn
Xi măng đã cứng dễ nào đập ra
Đấy thuyết Mác ta bà là thế
Nó thảy toàn phản động không cùng
Hai nguyên toàn thể loài người
Quay về lịch sử ở thời hoang sơ
Chỉ chủ yếu dựa vào sức mạnh
Bởi độc tài chuyên chính cầm quyền
Cần chi lợi ích mọi người
Nhân danh cả thảy chỉ vì cá nhân
Nó hủy hoại văn minh nhân loại
Chỉ làm cho xã hội thụt lùi
Tưởng đâu tiến tới trên đời
Mà toàn ảo giác có thời đâu hay
Thành tội ác cũng tày là thế
Chính con người lại hại con người
Bản năng tồn tại trên đời
Đạp nhau để sống thương người ích chi
Nên khoa học phải cần nguyên lý
Đúng mới luôn hiệu nghiệm tràn trề
Còn sai cả thảy mọi bề
Thành đều hủy hoại ê chề lạ chi
Nên chính đảng cũng gì đâu lạ
Nó thảy chung đều chỉ nhóm người
Tự do tự nguyên hợp vào
Để nhằm mục đích vì đời khác đâu
Còn ngược lại nó toàn phi lý
Đã trở thành mê tín dị đoan
Độc tài cố kết thảy toàn
Đâu còn công ích mà vì lợi riêng
Cái phi lý cuối cùng là thế
Nó nhằm luôn nô lệ con người
Ngu dân cố áp dụng hoài
Để mình thủ lợi không ngoài vậy thôi
Nên cái ác chính là của Mác
Còn về sau đều thảy nạn nhân
Trừ người lợi dụng cho mình
Còn dân thật sự biến thành tay sai
NON NGÀN
(17/4/20)
**
ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN
VÀ ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI
Có điều nay phải nói ra
Bởi vì nó đã ta bà từ lâu
Thảy đều tai hại trước sau
Làm cho xã hội toày hoày lạ chi
Vấn đề đạo đức là gì
Mấy ai suy nghĩ mới thì vậy thôi
Cho rằng đạo đức chỉ tồi
Có chi lợi lộc vậy nào đúng không ?
Đó đều chỉ kiểu nói ngông
Của phường mất dạy quả không ra gì
Còn đâu giá trị con người
Còn chi ý nghĩa cuộc đời nhân văn
Tại do đạo đức vĩnh hằng
Vẫn hoài thiết yếu có luôn trong đời
Giống như ta thở khí trời
Giống như nước chảy từ nguồn mà ra
Thành nên đạo đức đâu xa
Giống điều vẫn phải thở ra hít vào
Hay như uống nước khác nào
Cả hai mà thiếu con người chết ngay
Dẫu không chết thảy liền tay
Nhưng mà chắc chết về lâu về dài
Bởi khi ô nhiễm môi trường
Chỉ loài nhơ nhớp mới thường sống thôi
Còn bao sinh vật dễ sao
Con người trong đó dễ chi sống nào
Vậy nên điều phải tự hào
Trong đời đạo đức chính điều đầu tiên
Công danh phú quý nhãn tiền
Nếu phi đạo đức hẳn liền lưu manh
Thành ra đạo đức cá nhân
Chính điều tiên quyết ở trong đời này
Nó là trụ cột xưa này
Tạo thành xã hội dễ nào khác đi
Thành nên nếu nó suy vi
Trước sau xã hội dễ chi mà còn
Nó là tất cả ngọn nguồn
Làm cho xã hội mọi điều đây ra
Vậy nên xã hội ta bà
Chính vì đạo đức cá nhân mõi mòn
Đó điều căn bản hoàn toàn
Làm nền xã hội chính là từ đây
Khỏi cần chi nói dông dài
Cá nhân đạo đức kéo đời đi theo
Không thì xã hội thành lèo
Gọi là đạo đức có còn là chi
Mà không có nó khác gì
Gọi là xã hội chỉ còn đống phân
Thành ra căn bản vạn lần
Chính là đạo đức cá nhân mới cừ
Tức là lương thiện trên đời
Mà điều đáng nói chính là thành tâm
Trước là thành thật với mình
Sau là thành thật với người chung quanh
Còn như thảy chỉ lưu manh
Chính mình đâu giá trị chi trong ngoài
Cái riêng mà thảy lạc loài
Cái chung cộng lại chỉ hoài như nhau
Thành nên chính trị trước sau
Phải cần chân chính mới hay trong đời
Nên xưa Khổng tử thấy rồi
Hễ ngôn bất chính thì người ra chi
Ngôn bất chính sự bất thành
Bởi làm xã hội tanh bành ra thôi
Bởi vì thành đạt cá nhân
Mà không đạo đức cũng thành như không
Chỉ là mèo mả gà đồng
Chỉ là danh hão ở trong luân thường
Thành nên đạo đức mọi đường
Mới là sự nghiệp được thường lưu danh
Tây Hồ dù việc chưa thành
Nhưng mà giá trị vĩ nhân trên đời
Bởi vì dân trí đề cao
Bởi vì dân khí chăm lo cho đời
Dân sinh mục đích cho người
Có đâu sự nghiệp chỉ vì cá nhân
Đó là đạo đức mọi phần
Có chi lừa gạt thảy ai trong đời
Vậy giờ ai cũng thấy rồi
Chính điều đạo đức mới điều quan tâm
Thiếu đi đạo đức cá nhân
Kéo theo xã hội cũng toàn lưu manh
Thành ra xưa Mác toàn lầm
Coi điều đạo đức có đâu là gì
Quy đều “tư sản” thảy khi
Phủi đi đạo đức khác chi buồn cười
“Đấu tranh giai cấp” lên đầu
Cốt nhằm giành giật để hầu lợi riêng
Thành ra Mác hại triền miền
Cả non thế kỷ mọi miền nhân gian
Nói chung thế giới thảy toàn
Nói chung nhân loại quả càng éo le
Bởi vì lý thuyết chẽ hoe
Quy thành “vật chất” có đâu con người
Phủi toàn ý nghĩa tinh thần
Đánh đồng với vật mọi phần vậy thôi
Thành từ căn bản hại rồi
Chỉ toàn ngụy biện có nào tinh hoa
Hiểu sai chân lý ta bà
Hiểu sai sự thật bao la trên đời
Mác thành “vật chất” vậy thôi
Còn đâu nhân loại rạch ròi tinh anh
Khiến thành phá hoại nhân văn
Trở thành tội ác ngàn năm rõ ràng
Bởi sai khoa học hoàn toàn
Bởi sai triết học thì còn nói sao
Chỉ thành lý thuyết hàm hồ
Trở thành ngụy thuyết ai nào có hay
Trở thành tà thuyết xưa này
Ngàn năm nhân loại quả chưa hề từng
Tưởng đâu giá trị lẫy lừng
Thật thì hạ cấp tưng bừng khác đâu
Thử so thuyết khác ra sao
Đông tây kim cổ có nào lạ chi
Đều toàn đạo đức thảy khi
Đều toàn nhân ái khác gì nữa sao
Đều trân quý thảy con người
Có đâu như Mác coi người bỏ đi
Chỉ còn “giai cấp” lạ gì
Chỉ còn “đấu đá” thành khi buồn cười
Nhân quyền Mác phủ nhận toàn
Chỉ còn “giai cấp” mọi đàng đưa lên
Vì đều mê tín Hegel
Lấy điều “biện chứng” mông lung làm nền
Chẳng cần lý giải chứng minh
Chỉ cần tin hão nhân văn đạp tràn
Thành ra chỉ kẻ mơ màng
Hiểu gì đâu Mác mới toàn tin theo
Biết chi thuyết Mác chỉ lèo
Phịa ra “trí tuệ” đó là “đỉnh cao”
Thật đều kiểu thảy tào lao
Cố tình gian dối gạt đời vậy thôi
Tuyên truyền tội ác phải rồi
Nếu không đúng đắn có nào nhân văn
Chỉ nhằm để thảy gạt đời
Thế thì đạo đức có còn chút chi
Trong khi sự thật khách quan
Phải hoài tôn trọng mới toàn nhân văn
Còn mà gian dối thế hằng
Còn gì đạo đức nữa đâu trong đời
Thành ra đạo đức con người
Phải cần gắn bó mới đều bền lâu
Còn mà giả dối trước sau
Khác chi hoa dại cũng rồi tàn phai
Thành nên đạo đức không sai
Con người mới thảy con người mà thôi
Bởi khi đạo đức không còn
Người toàn hóa vật có còn ra chi
Chỉ còn nhằm sống lạ gì
Có đâu ý nghĩa tinh thần nữa sao
Mà thành động vật khác nào
Mạnh còn yếu chết kiểu loài tự nhiên
Trong khi người vốn trước tiên
Tinh thần nhân bản mới ra cuộc đời
Ngoài tình trong lý mọi nơi
Tức là lý trí không ngoài căn cơ
Còn toàn cảm tính vật vờ
Dễ thành hoang dã ai ngờ được sao
Thành nên mới khiến Tây Hồ
Cho điều dân trí phải là đầu tiên
Tức không gian dối tuyên truyền
Mà nâng dân trí mọi miền lên cao
Mỗi người độc lập tự do
Mới toàn nhân bản thảy cho cuộc đời
Còn toàn ngu dốt mù khơi
Bị đều xỏ mũi đâu nào nhân văn
Lợi duy cho kiểu độc tài
Để nhằm “sự nghiệp” cho toàn cá nhân
Con người suy thoái mọi phần
Khiến toàn xã hội cũng còn ra chi
Biết chi nhân cách là gì
Chỉ toàn xu nịnh nhiều khi buồn cười
Thành ra đạo đức trong đời
Khác gì cùng giúp làm người với nhau
Tinh thần trí tuệ mới cao
Mới làm khoa học thảy đều phát huy
Tạo ra văn hóa lạ gì
Mọi người bình đẳng mới khi nhân quyền
Còn mà ngược lại toàn điên
Con người chà đạp lên quyền lẫn nhau
Chỉ còn mọi dạng tay sai
Con người bị xóa chỉ còn vật thôi
Chỉ đều công cụ trên đời
Cốt nhằm phục vụ cho toàn cá nhân
Người thành mê tín mọi phần
Còn đâu sáng suốt ở trong cõi đời
Nhân văn như vậy tiệt rồi
Chỉ còn “vật chất” như lời Mác xưa
Khác gì Mác thảy tội đồ
Gạt lừa nhân loại ào ào trước kia
Ngỡ là học thuyết nhân văn
Ai ngờ lý thuyết chỉ toàn phi nhân
Triệt tiêu nhân loại mọi phần
Bởi toàn “duy vật” có cần nói sao
Đời thành đảo lộn nháo nhào
Kéo nhau xuống hồ khó nào đi lên
Nói chung đạo đức làm nền
Mới làm người thảy nhân văn trên đời
Có hai nguồn mạch khác đâu
Cá nhân có trước mới rồi kết chung
ĐẠI NGÀN
(17/4/20)
**
KẺ TRỘM XƯA VÀ NAY
Dẫu làm ăn trộm vẫn ưa hoa
Thấy cái giò lan đã quá ta
Thừa dịp bợ đi nào ai biết
Sao giờ nó lại bắn tin ra ?
Quả thời ông Mác khác nay xa
“Đấu tranh giai cấp” đâu ta bà
Thảy đều yên ắng trong im lặng
Bởi vì chưa có camera !
TẾU NGÀN
(16/4/20)
**
NÓI CHI CŨNG ĐƯỢC
Nói chi cũng được cả mà
Nếu mình đang có quyền hành trong tay
Nhưng cần lý giải tại sao
Thành ra có thuyết phục nào người dân
Dân cho kiểu nói cù lần
Bởi nào lô-gích giữa đầu và đuôi
Ai cho quyền đảng vậy đâu
Để thành “tối thượng” ối chao là kỳ
Thật là mê tín khác gì
Trời cho hay chính “Bác Hồ” vậy sao
Bác từng tự ví “cha già”
Đẻ ra dân tộc quả là tiếu lâm
Khiến cho ông Trọng đâu lầm
Ông nhằm lên tiếng dựa vào đó thôi
Ngày nay “Đảng” đã thành “Vua”
“Cha già dân tộc” đã nên “Thượng Hoàng” !
TẾU NGÀN
(16/4/20)
MỤC LỤC
12790.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
ĐI
TRONG ĐÊM TỐI 18/4/20)
12791.
HỒI XƯA (17/4/20)
12792.
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI THẬT, VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
GIẢ (17/4/20)
12793.
BẦU TRỰC TIẾP BÍ THƯ CẤP ỦY (17/4/20)
12794.
CON NGƯỜI VÀ TƯ HỮU (17/4/20)
12795.
SỰ ĐẤU TRANH GIỮA CON NGƯỜI TRONG XÃ HỘI
CỦA
LOÀI NGƯỜI (17/4/20)
12796.
ĐẤT NƯỚC, DÂN TỘC, VÀ CÁC ĐẢNG PHÁI CHÍNH
TRỊ (17/4/20)
12797.
ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN VÀ ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI (17/4/20)
12798.
KẺ TRỘM XƯA VÀ NAY (16/4/20)
12799.
NÓI CHI CŨNG ĐƯỢC (16/4/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét