TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 359
“ĐẢNG PHÁI” VÀ QUỐC
GIA
Đảng “nhằm” mục đích Quốc gia
Thật ra đó chỉ “ba hoa chích chòe”
Bởi vì đảng chỉ con người
Thảy đều cấu kết “lợi quyền” riêng thôi
Ngày xưa qua Mác thấy rồi
“Công nhân vô sản” có nào khác chi
Bị toàn lợi dụng tức thì
Bao anh “chuyên nghiệp” một khi nhảy vào
Đảng thành quyền lực tối cao
Thật ra “đảng trưởng” mới đều quyền uy
Dưới toàn “quần chúng” lạ gì
Làm nề cho thảy “chỉ huy” trên cùng
Giờ như Tom Ridge khật khùng
Đưa ra “ngôn ngữ nhập nhùng” gạt ai
Tuy rằng thuộc đảng Cộng hòa
Chạy theo Dân chủ để phò Biden
Phô trương quan điểm cũ mềm
Cho rằng “đảng phải dưới đều Quốc gia”
Hô hào loại bỏ Trump
Nghĩ người “xứng đáng” chính là Biden
Kiểu đều ngôn ngữ thờn bơn
Làm sao “tin được” ở nơi miệng đời
Bởi vì nói đến con người
Luôn phân tốt xấu chỉ thường vậy thôi
Còn mà “đảng phái” khác đâu
Do người cố kết cùng nhau mà thành
Nếu đều người tốt vang danh
Còn toàn người xấu chỉ thành bá vơ
Xưa kia Mác chỉ vật vờ
Bởi quên yếu tố là nơi con người
“Công nhân” tin tưởng thảy vào
Toàn đều mê tín khác nào cuồng si
Nay Biden cũng lạ gì
Đâu nào xuất sắc dưới thời Obama
Dễ nào điều khiển Quốc gia
Nếu không “phá hoại” chỉ là vậy thôi
Còn Trump hẳn thấy rồi
“Nói đều làm được” một trời khác xa
Thành nên Dân chủ, Cộng hòa
Nay cùng gấu ó có ra nỗi gì
Đó là đảng phái khác chi
Chỉ vì quyền lợi lạ gì riêng tư
Duy điều ở Mỹ khá hơn
Bởi vì lưỡng đảng để còn kìm nhau
Nhưng trong các nước độc tài
Không ngoài “độc đảng” chỉ điều bá vơ
Khiến dân toàn có dại khờ
Phải thành công cụ một mình đảng thôi
Chỉ tay “đầu đảng” làm vua
Dân toàn ngậm miệng phải thua không nào
Thành xưa Các Mác tội đồ
Của toàn nhân loại đã ngoài trăm năm
Làm đời luôn chỉ oái oăm
Người đều lừa dối giữa toàn lẫn nhau
Có đâu “ngôn ngữ” tin nào
Mà tin “cơ chế” cần đều tự do
Để nhằm kiểm soát lẫn nhau
Không ai “lợi dụng” có đâu “độc tài”
Tam quyền phân lập luôn hoài
Đó là nguyên lý mãi đều nhân văn
Nên xưa Các Mác cuội nhăng
“Độc tài vô sản” chỉ bằng là ngu
Đời thành lợi dụng lu bù
Biết bao kẻ xấu lạm quyền như không
Khác chi Mác chỉ cuồng ngông
Nói cho sướng miệng quả không ra gì
Biến đều nhân loại cu li
Tội này của Mác ngàn đời khó quên
Thành nên đừng có bông phèn
Phải cần khoa học mới đời tự do
Mới đều dân chủ ấm no
Còn như “ý hệ” thảy toàn bá vơ
Một lần Các Mác dại khờ
Hại đời đã thảy đã ngoài trăm năm
Nước Nga, Trung Quốc oái oăm
Nạn nhân của Mác lại toàn biết đâu
Đến nay mọi sự đã rồi
Biết bao thế hệ tưng đều hi sinh
Lại còn thêm nữa sự tình
Đẩy bao nước khác cùng thành nạn nhân
MÂY NGÀN
(30/9/20)
**
NGÔNG
Chi ra mười một tỷ đồng
Dựng câu khẩu hiệu có ngông không nào
“Đời đời ơn Bác” lạ sao
Quả đều mấy chữ trên đồi khác chi
Thành nên “vĩ đại” lạ gì
Hao hao mỗi chữ tính ra tỷ đồng
Nghệ An “đua” với Hòa Bình
Rồi bao Tỉnh nữa dân mình tởn luôn
TẾU NGÀN
(30/9/20)
**
KIỂU THƠ CỦA BÙI
GIÁNG
Bùi quân đích thực nhà thơ
Gieo vần chuẩn mực ngẩn ngơ nhiều người
Làm thơ còn mãi ở đời
Khi bao người khác một thời rồi qua
Bởi nhờ lục bát bao la
Hòa vào máu huyết xứ ta lạ gì
Từ nền lấy thảy ca dao
Những lời mẹ hát ru nôi ngày nào
Khiến thơ của Giáng ngọt ngào
Đọc vào như thể suối nguồn chảy ra
Có điều Bùi Giáng ta bà
Nhiều khi phóng túng lạ là vậy thôi
Cần nào giữ nếp trong đời
Mặc dầu thơ viết luôn hoài tự nhiên
Đến khi chợt hứng hay điên
Phá rào một cái sợ phiền ai đâu
Kiểu xưa nhảy khỏi con đò
Áo quần tề chỉnh lao mình xuống sông
Cả nghiêm túc lẫn ba lơn
Đấy thơ Bùi Giáng quả nào khác chi
Đang khi thơ mãi xuôi đi
Bổng oành một cái Giáng thì quẹo ngang
Hết còn chuẩn mực thảy toàn
Bảo hay cũng được dở oan đâu nào
TIẾU NGÀN
(30/9/20)
**
QUA LỜI CỦA BÁC HỒ
Bác Hồ luôn nhấn ba điều
Một là “bóc lột” hai là “ngu dân”
Ba là “bưng bít” mọi phần
Thực dân nó thế để nhằm hại ta
Bởi quân xâm lược vậy mà
Nhưng giờ cách mạng hóa ra khác rồi
Một là bóc lột còn nào
Hai là khai hóa đâu nào ngu dân
Ba toàn rộng mở thông tin
Tự do báo chí như in từ đầu
Nhất là dân chủ tự do
Có đâu như thể dưới thời thực dân
Thành nên đã sướng vạn lần
Từ ngày cách mạng nổ bùng đến nay
Cần luôn tin tưởng mê say
Ngờ là phản động đố ai dám nào
Còn mà thực tế khác sao
Cấm ai phê phán lời vào lời ra
Niềm tin tuyệt đối chan hòa
Mới là tiến bộ sa đà với nhau
Bởi nay chuyện cũ có đâu
Thực dân đã xéo chỉ còn mình ta
Nên đừng ăn nói ta bà
Đi theo chuyên chế mới là tự do
TẾU NGÀN
(29/9/20)
**
KỂ SAO CHO HẾT
Kể sao cho hết chuyện đời
Trăm năm thuyết Mác nên thời quên đi
Bao người từng có lạ gì
Con trai ông Chí cũng thì thế thôi
“Nhân Văn Giai Phẩm” qua rồi
Nay Lê Mạnh Đức còn đòi việc chi
Ông Lê Nguyên Chí thảy khi
Đã từng lãnh đủ khác chi buồn cười
Xưa cùng đồng chí lạ nào
Với bao ông lớn nay đều còn đâu
Hoàng Minh Giám đó khác sao
Đã toàn xanh cỏ từ lâu trên đời
Chiến tranh hai bận tơi bời
Từ Nam chí Bắc bao người thảm thương
Khổ đau lắm nỗi đoạn trường
“Nhân Văn Giai Phẩm” chỉ dường tiếu lâm
Xưng mình “yêu nước” thành hâm
So yêu “chủ nghĩa” đều thành ra chi
Giờ đây mọi sự lạ gì
Kể Tào kể Hán chỉ khi dư thừa
Coi như chẳng có là vừa
Hoặc đều gió thồi mây bay một thời
Ngây thơ sao mãi trên đời
Thật là đáng tiếc kiểu người Việt Nam
TẾU NGÀN
(29/9/20)
**
TÀI NĂNG, HỌC VẤN,
VÀ CHUYỆN BẰNG CẤP
Mọi thời xã hội luôn đều vậy
Chỉ có tài năng quý nhất thôi
Bởi tài chỉ có trời sinh được
Học vấn lại luôn chuyện của đời
Nhưng tài mà thiếu đi học vấn
Có khác gì đâu hạt lụt mầm
Hay cây không lớn mà quèo quặt
Dễ nào có trái hoặc đơm bông
Thành ra học vấn cần thiết luôn
Trí não phát huy tạo ích đời
Càng học lên cao càng trí thức
Tài năng bởi vậy mới tinh hoa
Thế nhưng học vấn cho đời biết
Bằng cấp trở thành phải chứng minh
Vàng thau lẫn lộn đâu xa cạ
Tiến sĩ dầu sao chót đỉnh rồi
Có điều Tiến sĩ nghĩa là gì
Chỉ mốc chuyên ngành đâu khác chi
Để đó khởi đầu cho khoa học
Chẳng nhằm bằng cấp cốt suy bì
Hay là Tiến sĩ chỉ đều cần
Cốt yếu cho đời tin tưởng hơn
Chứng nhận khả năng nhiều thông thái
Con đường triển vọng thảy chuyên môn
Bởi vậy liên quan đến đề tài
Càng khó càng cao càng giá hoài
Còn chọn đề tài nhằm dễ đậu
Chỉ đều hạng bét kiểu ruồi bu
Nên chi trí thức phải do mình
Đầy đủ tài năng mới hiển vinh
Còn nhắm túi cơm và giá áo
Khác đâu trí thức loại bùn sình
Cho nên giỏi dỡ tự biết mình
Đâu thiết khoe đời để chứng minh
Hạt ngọc trong bùn luôn vẫn ngọc
Vỏ sò trang trí chỉ linh tinh
Ngày xưa quá khứ của ông cha
Thực học đâu cần phải nói ra
Bảng nhãn Thám hoa đều thực chất
Đến như sĩ tử thảy hằng hà
Nên luôn giới sĩ đặt hàng đầu
Kế mới nông công thương tiếp sau
Chỉ tiếc học đều từ chương cả
Khiến làm nước lạc hậu về sau
Tới khi “thuyết Mác” được đưa vào
Càng khiến đời thêm chỉ lộn nhào
Các Mác bá vơ tưng “vô sản”
Đời càng loạn xị kiểu bí đao
Mịt mù mê tín chỉ “công nhân”
Tưởng đó “đỉnh cao” mị rần rần
Những xứ nông thuần đâu có được
Bắt mèo ăn cứt chỉ “nông dân”
Gây bao hệ lụy hại mọi phần
Đứt gãy nếp xưa đến vạn lần
Tụt hậu chỉ vì là lẽ đó
Thua người nhìn lại quả y trân
Lỗi ấy ngàn sau sẽ xét ra
Bởi vì lịch sử chẳng mù lòa
Trăm năm vẫn rõ đâu là thật
Cho dầu hiện tại cố ba hoa
Thành nên lợi ích nước non nhà
Lãnh đạo bảy phần dân chỉ ba
Lãnh đạo nếu như nhiều dốt nát
Dân thành đâu khác hạt mưa sa
Hạt mưa sa mãi chỉ la đà
Vào rãnh vào mương đều xót xa
Đến chỉ ao tù ai cũng biết
Khó vào biển rộng hoặc khơi xa
Khiến cho trí tuệ thảy đều tà
Uổng phí bao nhiêu dân tộc ta
Yêu nước chỉ nhằm ngoài lỗ miệng
Thương dân toàn ngôn ngữ ta bà
Nói chung lịch sử nhắm đầu ra
Phải chọn kỷ ngay ở đầu vào
Phát triển hay không là ở đó
Luôn nhờ trí thức ở tầm cao
Trí thức bởi luôn là cái đầu
Của hoài dân tộc có sai đâu
Nếu thảy giỏi giang dân nhờ cậy
Còn không hẳn mãi chỉ ngu lâu
NON NGÀN
(29/9/20)
**
SỨC MẠNH CỦA DÂN
Ngày xưa Mạnh tử nói rồi
Sức dân như nước “nổi thuyền nhờ dân”
Nhưng rồi nước cũng “lật thuyền”
Tùy theo con sóng có thường xảy ra
Thành nên trong cõi người ta
Nói cần chính xác mới là luôn hay
Sức dân “mù quáng” khác sao
Kẻ nào lợi dụng được thời “nắm chuôi”
Còn như nước kiểu ao tù
Khép đều bốn phía lù đù lạ chi
Kiểu như xã hội độc tài
Dân thành hôi thối bùn sình vậy thôi
Thành ra nói sức mạnh dân
Khi nào dân chủ tự do có toàn
Đó là sức mạnh đàng hoàng
Đâu như kiểu nén nơi toàn tuabin
Nước làm sức mạnh guồng quay
Tựa như kiểu nước lật thuyền lạ đâu
Khác chi tình thế đều hầu
Nước toàn thúc thủ hoặc thành sóng to
Tựa như lịch sử khác sao
Chỉ như con nước hoặc lên hoặc ròng
Nước lên mới thảy tràn bờ
Còn ròng lòi đáy chỉ hoài tự nhiên
TẾU NGÀN
(29/9/20)
**
THẰNG LƯU MANH KHỐN
NẠN
Không hay mày thảy lưu manh
Thằng An mang họ “Võ Hưng” lạ lùng
Chỉ đồ gian giảo khôn cùng
Nhằm đều nói ngược khật khùng vậy sao
Mầy quân ăn cướp khác nào
Lưu manh giựt dọc quả còn khác chi
Từ rày cạch mặt mầy đi
Kiểu mày ăn cướp tốt gì nữa sao
Hà Lam Phường Rạnh lạ nào
Ai mà không biết tộc dòng Võ Hưng
Ngày xưa cụ Võ Hưng Khoan
Nhà thờ xây dựng chỉ toàn vậy thôi
Bây giờ mầy lũ đồ tồi
Muốn vào ăn cướp kiểu đều được sao
Thật là sỉ nhục khác nào
Lưu manh có hạng mầy “từ họ” đi
SẮC NGÀN
(29/9/20)
**
VĂN HỌC VIỆT NAM
Người mình trí tuệ cũng cao
Nhưng thiên văn học có nào khác đâu
Khiến cho khoa học thua người
Cả như triết học vẫn còn trẻ thơ
Thành ra kiểu giỏi lơ mơ
Dẫu là “cường quốc” về thơ lạ gì
Ví như nhắc đến Truyện Kiều
Đó toàn xứng đáng với người Việt Nam
Hay Đoàn Thị Điểm ai hơn
Truyện Kiều, Cung Oán, đều luôn để đời
Hoặc thơ cổ điển sáng ngời
Đều là di sản mãi hoài nước ta
Tiếc răng “Thơ mới” ba hoa
Chẳng chi tài bộ gần xa chút nào
Trừ ra lục bát lạ sao
Còn thơ bảy chữ cũng đâu hay gì
Khiến cho Nguyễn Bính lạ chi
Hay là Huy Cận nhiều khi cũng cừ
Riêng anh Xuân Diệu chỉ tồi
Thơ tình lẩn thẩn còn thêm đĩ toàn
Chế Lan Viên cũng đâu oan
Vẫn chưa già giặn hay còn thiếu niên
Trừ ra “Giai Phẩm Nhân Văn”
Kiểu thơ tiến bộ mới hằng tốt thôi
Văn thơ “cách mạng” rã rời
Toàn đều “bánh vẽ” khiến người cười cho
Bởi đều chính trị lồng vô
Kiểu toàn thời vụ có nào hay ho
Văn thơ kiểu chỉ giả đò
Còn vì trình độ con người lạ chi
Thời xưa Tiến sĩ thiếu gì
Cộng thêm năng khiếu mới thì thơ hay
Còn nay chỉ kiểu cùi nhầy
Học hành chẳng đáng thơ sao ra gì
Cứ xem xuất bản thảy đi
Hay như trên mạng có gì hay đâu
Thành ra chính trị trước sau
Không làm đất nước đi lên tại mình
Dân ngu khiến chỉ bùn sình
Tinh hoa héo hắt tội mình lạ đâu
Sau này lịch sử thấy thôi
Thảy đều phê phán có đâu nào chừa
Huênh hoang toàn thấy lạ chưa
Nhưng rồi dư luận ngàn đời khách quan
Nói chung văn học Việt Nam
Thời xưa cổ điển quả cao lạ lùng
Người hay luôn thấy rõ càng
Chỉ bao thằng dốt mới chê Truyện Kiều
THÔNG NGÀN
(29/9/20)
**
CÁI NÀY
Cái này chỉ tại ông Lê
Làm theo ông Mác mọi bề vậy thôi
Triệt tiêu trí thức hết rồi
Anh em “vô sản” còn nào biết chi
“Công nhân đường sắt” lạ gì
Có đâu đầu óc nhằm vì quốc gia
Nói toàn theo sách Nga Hoa
Khiến làm đất nước đã thời đảo điên
Thành nghe Duẩn nói huyên thiên
Lạnh toàn tóc gáy mọi miền non sông
Khác gì ông thảy nói ngông
Biết chi kinh tế mà trông đợi vào
Chưởi đều “Đế quốc” ào ào
Hệt như máy hát Liên Xô mang về
Khiến cho lịch sử não nề
Trăm năm ngưng trệ ê chề nước ta
TIẾU NGÀN
(29/9/20)
**
TÊN BẤT NGHÌ VŨ
HƯNG AN
Thằng này không hiểu Truyện Kiều
Kiểu vì ít học nói liều khác chi
Nói liều càng tỏ ngu si
Võ Hưng mang họ khác gì nhục sao
Dẫu mày em họ của tao
Cũng đưa Facebook để người cùng xem
Truyện Kiều tác phẩm Nguyễn Du
Thiên tài dân tộc ngàn thu mãi còn
Chẳng qua cốt nói khiêm nhường
“Mua vui cũng được một vài trống canh”
Riêng ta sở dĩ làm thơ
Chỉ vì không rãnh viết đều văn xuôi
Thơ ta viết nhắm cho đời
Biết đâu còn lại sau này trăm năm
Ai trí cao đọc mới ham
Còn mày cắc ké tàm xàm nói mông
Nay lần nói để mầy thông
Tự dưng mầy lộ cái ngông của mầy
Anh em như bát nước đầy
Lý chi mầy lại cù nhầy hắt đi
Mầy coi tao chẳng đếch gì
Lỗi nơi mày cả còn chi tình nào
Anh em như giọt máu đào
Mày đem cứt đái vứt vào ngu không
Những ai đã từng Hà Lam
Cười mầy dại dột trần lưng ra ngoài
Bà con Phường Rạnh chẳng hoài
Bây giờ thấy rõ tánh mầy lòi ra
Tau luôn chẳng chút ba hoa
Cho lòng thành thật mới là tốt thôi
Thấy mày bất xứng họ hàng
Thà rằng nói thẳng để còn ích hơn
NGÀN PHƯƠNG
(29/9/20)
**
DÂN VÀ CHÍNH QUYỀN
Dân đều căn bản tự nhiên
Có đâu đất nước lại toàn không dân
Khách quan điều đó mọi phần
Chính quyền bởi vậy do dân tạo thành
Vì ai cũng thảy con người
Dự vào guồng máy làm ra chính quyền
Còn không dân cả mọi miền
Chính quyền công cụ nhằm vào lợi dân
Đó hoài mục đích vạn lần
Cả thời phong kiến cũng nào khác đâu
Khác là vua thảy truyền ngôi
Tại vì vua dựng thảy nên cơ đồ
Ngày nay dân chủ ào ào
Khắp trên thế giới đều toàn tự do
Dân bầu nhà nước lạ sao
Dám ai áp đặt từ đâu cho mình
Chỉ vì thuyết Mác linh tinh
“Độc tài vô sản” mới thành khác thôi
Tiền đề đó bởi Liên Xô
Lênin áp đặt từ lâu cho đời
Nó thành quán tính tơi bời
Liên Xô sụp đổ mới toàn bỏ đi
Đông Âu cũng vậy y sì
Nhưng còn vài nước khiến khi buồn cười
Vấn đề do Mác khác nào
Tức là thuyết Mác đúng toàn hay sai
Nếu sai thì phải bỏ đi
Còn như thấy đúng phải thì chứng minh
Có đâu xã hội linh tinh
Chỉ đều tự thảy đảng mình vẽ ra
Trái toàn dân chủ tự do
Dân đều bị trị quả đâu khác nào
Ngày xưa đánh Pháp hô hào
Giành quyền độc lập khác nào cho dân
Sau làm “cộng sản” rần rần
Nói đàng làm ngõ khiến dân chỉ sầu
Tịch thu ruộng đất khác đâu
Phá tan “giai cấp” quả nào còn chi
Trong khi giai cấp khác gì
Đều như cành lá cây thì xum xuê
Phá đi cũng lại toàn hề
Để thành cành mới vẫn đều mọc lên
Kiẻu “giai cấp mới” tênh hênh
Khác chi quan điểm Mác thành ruồi bu
Làm đời xáo trộn lu bù
“Đấu tranh giai cấp” quả nào khác đâu
Bây giờ quán tính ăn sấu
Thành ra lịch sử đâu còn tự nhiên
Chỉ đều giả tạo chủ quan
Dân thành “con tép” mọi đàng vậy thôi
Khác đâu vua mới thay vào
Uổng công Bảo Đại ngày nào thoái ngôi
Thành ra lịch sử lạ đời
Quay vòng lại cũ hỏi trời biết không
Chỉ “nhân danh” thảy vì dân
Còn mình “vua” đó dám ai động vào
TẾU NGÀN
(28/9/20)
**
RỒNG HAY SẤU ?
Rồng nay thảy sao thành giống sấu
Bởi vì nằm ngập nước lạ chi
Trần Anh Sơn tếu khác gì
Post hình rồng bảo đang kỳ tập bơi
TẾU NGÀN
(28/9/20)
**
NÓI VỀ “ĐẤU TRANH
GIAI CẤP”
TRONG HỌC THUYẾT CỦA
MÁC
(I)
Điều cốt lõi trong hầu thuyết Mác
Đó chính là “giai cấp đấu tranh”
Nhưng xưa nay mấy ai rành
Khiến làm hiểu trật mới thành nhiêu khê
Cứ lầm tưởng giàu nghèo tranh đấu
Chỉ cho vì quyền lợi mình đều
Khác nào hiểu kiểu eo sèo
Chẳng gì chính xác với điều Mác đưa
Mà thực chất tin vào “biện chứng”
Mác nghĩ là “quy luật đấu tranh”
Để cho “cách mạng” thành hình
“Triệt tiêu Tư bản” hầu nhằm tiến lên
Và từ đó “độc tài vô sản”
Chỉ còn thuần “giai cấp công nhân”
Đảng người “lãnh đạo tiền phong”
“Thời kỳ quá độ” quyết tâm đi vào
Lần lượt “xóa thảy đều tư hữu”
Đưa dần vào “tài sản của chung”
Ban đầu “giai cấp công nông”
Cốt “làm tập thể” mà không chủ nào
Đó giai đoạn gọi là “Xã hội”
Tức bước đầu còn thấp thế thôi
“Ăn theo sản phẩm” khác nào
Để dần dà bước lên đà cao hơn
Mức cuối cùng gọi là “Cộng sản”
“Làm khả năng hưởng thảy theo cầu”
Ở đây “tự nguyện” đều hầu
Bởi “không giai cấp” còn nào riêng tư
Đó Mác gọi “Thiên đường cộng sản”
Nhà nước tiêu, pháp luật cũng tiêu
Chỉ còn “tự giác” thảy đều
Làm ra “trao đổi” giữa người với nhau
Hủy tiền tệ, thị trường cũng mất
Chỉ làm theo tùy việc phân công
“Sáng vào nhà máy, chiều câu”
“Công nhân cả thảy” còn đều khác sao
Điều đó bởi Mác cuồng “biện chứng”
Lấy ra từ triết học Hegel
Thế nhưng Mác đặt sai nền
Biến ra “duy vật” bởi từ duy tâm
Vì cho thảy Hegel huyền bí
Mác thật ra huyền bí hơn nhiều
“Vật” nào “biện chứng” được đều
Làm sao hòn đá biến thành cái cây ?
Thành ra thảy Mác đầy mê tín
Tin quẩn vào “quy tắc đấu tranh”
Do vì “mâu thuẩn” tạo thành
Hai đàng “đối lập” phải toàn diệt nhau
Cho “Tư bản” chuyển sang “Đế quốc”
Rồi cuối cùng nó phải triệt tiêu
Tức là “Tư bản tự chôn”
Chỉ còn “Vô sản” nắm luôn mọi quyền
Kiểu “lý luận một chiều” của Mác
Giống phương trình “một ẩn số” thôi
Bởi đâu tham số có nào
Cùng nhiều ẩn khác Mác đều bỏ đi
Thành “ngụy biện” khác chi ngu dốt
Thảy chỉ đều cuồng tín lạ lùng
Khác chi Mác kiểu bùng nhùng
Hại toàn nhân loại đã ngoài trăm năm
Gây nên quả biết bao tàn sát
Bởi do vì “giai cấp đấu tranh”
Giành nhau lợi lộc quyền hành
Để nhằm đấu đá vốn hoài tự nhiên
Toàn thế giới giết trên trăm triệu
Liên Xô 10 Trung Quốc 50
Số còn lại được chia đều
Ra toàn thế giới mỗi miền gần xa
Như ví dụ ở ta Miền Bắc
Trong “Đấu Tranh Ruộng Đất” khác nào
Diệt toàn “địa chủ” ào ào
Về sau kết lại 200 ngàn nạn nhân
Kể trong ấy nhiều người công sức
Trịnh Văn Bô, bà Cát Thanh Long
Đem ra “đấu tố” khóc ròng
Dẫu trên nhiều ký vàng từng hiến vô
Bởi mô phỏng khác nào Trung Quốc
Đều làm theo gợi ý Trạch Đông
Đưa đoàn cố vấn sang đều
Thành nên mấu chốt nỗi niềm đâu oan
Đến thời buổi Bảy lăm cũng thế
Miền Nam đều “cải tạo Công thương”
Tức là “giai cấp đấu tranh”
“Triệt tiêu tư sản” tiến hành khác sao
Mãi tới lúc Liên Xô sụp đổ
Rồi tiếp theo Trung Quốc trở cờ
Mới đành “đổi mới” ai ngờ
Sau thời “bao cấp” vật vờ lê thê
Thành chỉ tại mọi bề do Mác
Ngoài ra đều tất thảy “nạn nhân”
Lớp đầu vì bời tin càn
Lớp sau non dại chỉ càng lùa vô
Khiến chiến tranh nghẹn ngào là vậy
Bởi vì đều thế giới hai phe
Tuyên truyền cốt để nhập nhòe
“Trường Sơn xẻ dọc” quả đều khác đâu
Nay Nam Bắc đều hầu tư bản
Chỉ có điều “tư bản đỏ” thôi
Còn xanh xưa đã mất rồi
Như rừng đốt hết cái chồi lại lên
(II)
Vì quy luật cuộc đời đâu khác
Nó chỉ luôn duy nhất xưa nay
Khách quan chân lý mọi ngày
Như dòng nước chảy có nào quay lui
Thành Mác để cái ngu dễ thấy
Ngụy biện điều “khoa học” đưa vào
Đó là “biện chứng” khác nào
Cho là “vô địch” có nào đâu sai
Mác lý luận ngày xưa “không tưởng”
Còn nay mình mới thảy “nâng cao”
Nhưng đều thực chất tào lao
Bởi vì lịch sử khó nào quay lui
Vì “cộng sản” trong thời hái lượm
Của loài người nay thảy đều qua
Ngàn năm phát triển đã xa
Bây giờ kỹ thuật tiến hoài khác đâu
Thành tư bản đã lên nấc chót
Chỉ luôn đều hoàn thiện vậy thôi
Đâu còn lui lại được nào
Mà càng phát triển không ngoài tốt hơn
Khiến cho Mác ba lơn thấy rõ
Có hiểu chi khoa học trên đời
Hiểu chi triết học cả nào
Thành anh ba trợn chỉ toàn luận suông
Thuyết Mác thảy chỉ đều cảm tính
Gạt những ai dốt nát xâu vào
Khiến thành phung phí loài người
Cuối cùng trớt hướt lại đều như không
Ví như thể từ đầu không Mác
Cũng dễ chi mà có Lênin
Nước Nga đâu phải nổi chìm
Hẳn luôn tiến tới khác gì Mỹ đâu
Bởi chân lý cuộc đời chỉ một
Lịch sử luôn tuyến tính một chiều
Mác thành nghịch lý thảy nhiều
Gọi là “cách mạng” tiêu điều thế gian
Thành tội Mác là đưa thuyết ẩu
Khiến trở nên nguy hại lạ gì
Bởi vì kết quả khác chi
Ngày nay đã thảy đưa về “số mo”
Cả chính Mác cũng từng thú nhận
Khi thuyết ra ai có đọc nào
Bao năm nằm kỷ trong kho
Để cho mối mọt thảy đều gặm ngon
Nhờ hoàn cảnh nước Nga đổi khác
Khiến Lênin mới thảy đưa vào
Dựng lên “Quốc tế phong trào”
Đó là nguồn gốc cho toàn tới nay
Để trăm năm “kiều Bôn Sê Vít”
Thuyết Mác toàn tiêu diệt tự do
Cả như dân chủ lạ nào
“Độc tài vô sản” làm đời vong thân
Cả xã hội phải thành sợ hãi
Hóa thảy đều “xã hội bầy đàn”
Con người nịnh bợ phải toàn
Khác chi băng hoại mọi điều nhân văn
Mác thủ tiêu cả toàn văn hóa
Bởi cho rằng truyền thống cổ xưa
Chỉ đều “tư sản” hóa thừa
Giờ đây “vô sản” mới cần đưa lên
Cả khoa học cũng làm ngừng trệ
Ngay cả như kinh tế thụt lùi
Bởi vì năng suất còn nào
Làm ăn giả dối chỉ đều tự nhiên
Nhưng tệ nhất con người suy thoái
Bởi còn đâu lý tưởng tự mình
Sống đều chỉ kiểu đàn bầy
Có nào độc lập còn nào tự do
Thành triệt hết biết bao thế hệ
Chỉ còn đều duy nhất “tuyên truyền”
Khiến cho dối trá mọi miền
Bẻ cong sự thật quả đều còn chi
Vì quyết tâm hoàn thành ảo tưởng
Mà Mác xưa từng đã đưa ra
Khiến làm xã hội sa đà
Nhưng toàn rỗng tuếch chỉ là tự nhiên
Bởi ai dám mọi đường quyết định
Mà phải trong guồng máy quay đều
Thực hành chuyên chế độc tài
Mọi người thảy thảy đều là nạn nhân
Kẻ cầm quyền như dân bị trị
Cũng có toàn độc lập tự do
Như trong hầm tối mò mò
Cứ nương đường ống thập thò mà đi
Theo từng bước lần dò quả khổ
Bởi đều thành quán tính tự nhiên
Con người “vật hóa” rõ ràng
Khiến cho xã hội còn nào nhân văn
Nhưng giống kiểu cởi lên lưng cọp
Có thể đâu xuống được dễ dàng
Biến đều thảy phải ngủ dòm
Khiến làm tội Mác quả thành vô biên
Triệt loài người qua bao thế hệ
Chỉ do đều thuyết Mác tạo ra
Nó như thuốc phiện cần sa
Say rồi có biết đâu nào trời trăng
Hay tệ nữa khiến làm liệt kháng
Thảy cóng tê ý thức con người
Mác hô “giải phóng” buồn cười
Lại làm nô lệ cuộc đời khác chi
TRĂNG NGÀN
(28/9/20)
**
TÀI VÀ ĐỨC
Nói về tài đức con người
Nhằm vì xã hội có nhằm vì ai
Vì mình cũng đã là sai
Còn vì phe nhóm lại nào ra chi
Ngày xưa Mác có lạ gì
Phủi toàn đạo đức ở nơi con người
Coi đều “tư sản” khác nào
Cốt nhằm “vô sản” thế vào mới hay
Tức coi “giai cấp” mới cao
Chỉ nhằm “quyền lợi” quý đâu con người
Bởi xem “vật chất” thảy đều
Đâu còn giá trị kiểu nào nhân văn
Đó đều sự thực thảy hằng
Trăm năm dẫu chối cũng nào được đâu
Thành nên hiểu bậy lạ sao
Chừng nào hiểu đúng mới về khách quan
TẾU NGÀN
(28/9/20)
**
THƠ CA VÀ CHÍNH TRỊ
Thi ca cần phải thật lòng
Còn thơ lỗ miệng chỉ càng bá vơ
Cố đem chính trị lồng vào
Khiến đều ngu dốt có nào đâu hay
Tuyên truyên lừa phỉnh xưa nay
Đó thành tội ác khác nào thế gian
Giết bao thế hệ đều toàn
Biến người thành máy quả toàn vô duyên
Thành thơ hóa chỉ huyên thiên
Nếu đều nước chảy kênh mương lạ nào
Kéo theo rác rưởi luôn hầu
Trăm năm lưu lại chọc đời khinh khi
Nên thơ chất lượng khác gì
Cần đều nghệ thuật lẫn
khi tâm hồn
Nhất là nhận thức đúng toàn
Cả về đạo đức trong thời chiến chinh
Còn thơ loại chỉ gạt mình
Gạt đời cả thảy có thành ra chi
Lưu manh quả có khác gì
Hóa đều thơ nịnh khiến khi buồn cười
Chiến tranh giờ đã qua rồi
Khó tìm lại được mấy bài thơ hay
Phần nhiều đều chỉ cùi đày
Toàn phi nghệ thuật khác nào nói têu
Biến thành hạ cấp chỉ đều
Bởi không học thức mọi điều khác chi
Cũng không đạo đức lạ gì
Nên nào yêu nước thảy từ tâm can
Mà đều ếch nhái kêu vang
Kiểu theo con nước hệt toàn vậy thôi
Nên thơ hay mãi trên đời
Trước cần nghệ thuật sau cần nhân văn
Bởi người mới biết nói năng
Tạo ra ngôn ngữ phải cần thanh cao
Thơ ca tinh chất khác nào
Tình yêu đồng loại mới vào thơ hay
Còn thơ căm ghét địch thù
Nhằm làm công cụ thiên thu dại khờ
Mất đi bản sắc con người
Hỏng toàn tài bộ khiến đều vô duyên
THƠ NGÀN
(28/9/20)
**
SÔNG HƯƠNG
Sông Hương từ Huế vào đây
Quận 10 nước ngập quả nào khác chi
Xe hơi thuyền thúng lạ gì
Bồng bềnh sóng nước rõ thì là vui
TẾU NGÀN
(28/9/20)
**
VỀ NGUỒN GỐC VÀ GIÁ
TRỊ
TRUYỆN KIỀU NGUYỄN DU
Dầu là phóng tác dĩ nhiên
Kim Vân Kiều Truyện từ nguyên bên Tàu
Tiên Điền tài bộ khác nào
Tạo thành tác phẩm của người Việt Nam
Của Tàu nó chỉ truyện thường
Thanh Tâm tác giả ai dường không hay
Tố Như vốn đã nói rồi
Cả vua Minh Mạng cũng đà bút phê
Truyện Kiều Lục bát mọi bề
Coi như sáng tác của đều Nguyễn Du
Thi tài trác tuyệt thiên thu
Tàu nơi nguyên bản dễ nào có đâu
Cho nên sự thật khác sao
Thiên tài thể hiện nơi đều nước ta
Tài năng vô địch chói lòa
Góp phần thế giới của người Việt Nam
BÚT NGÀN
(28/9/20)
**
CHUYỆN TƯỞNG GIẢN
ĐƠN
Chuyện như đơn giản lạ lùng
Hoàng Sa mất bởi ông Đồng chứ ai
Công hàm 58 bút sa
Ông từng người ký ai là chỉ huy ?
Để Tàu lấy cớ lạ gì
Nó đà tính trước hay nhằm quơ sau
Cả hai hậu quả như nhau
Nước ta mất đảo còn đâu lạ nào
Việc như đơn giản chỉ hầu
Chắc là cho đảo nổi trôi chứ gì
Hay vì áp lực khác chi
Hoặc mê “ý hệ” còn gì nói sao
Dẫu luôn ngoác miệng “tự hào”
Vậy mà chuyện lớn quả nào hiểu chi
Bởi coi chuyện nhỏ khinh khi
Khiến thành nỗi nhục dân thì chưởi vang
SÓNG NGÀN
(28/9/20)
**
THÔNG MINH VÀ NHẠY
BÉN
Thông minh nhạy bén dĩ nhiên
Đó nhờ trực giác nhãn tiền vậy thôi
Nếu không chỉ thảy đều tồi
Kiểu toàn ấm ớ có nào khác đâu
Nên so Trump với Biden
Ai thông minh hẳn proTrump thảy đều
Còn ai bụng dạ toàn lèo
Hoặc nhằm khuynh tả mới pro Biden
TIẾU NGÀN
(27/9/20)
**
KHOA HỌC VÀ LUẬT
PHÁP
Trong đời sự thật mới cao
Đó là khoa học có nào khác đâu
Bởi vì mang tính khách quan
Dễ chi pháp luật kiểu toàn tự biên
Thành nên pháp luật nhãn tiền
Phải đều khoa học mới đều giúp dân
Còn mà cảm tính mọi phần
Tự mình chuyên chế có thành ra chi
Nên đừng thảy kiểu ngu si
Hở ra “pháp luật” khác gì cụt đuôi
Bởi không khoa học đều tồi
Có nào lợi nước có nào khách quan
Mà vì quyền lợi thảy toàn
Chỉ cho một nhóm thêm càng vô duyên
Nên thôi đừng nói huyên thiên
Kiểu không minh bạch chỉ phiền người dân
SAO NGÀN
(27/9/20)
**
CÂU CHUYỆN BUỒN CƯỜI
“Bốn phương vô sản một nhà
Hai bên biên giới đều là anh em”
Chuyện này giờ đã cũ mềm
Nhưng nhìn quân phục càng thêm buồn cười
Của ta sao giống thảy Tàu
Hay nhìn ngược lại sao Tàu giống ta
Thành nên dẫu có can qua
“Đường xưa lối cũ” vẫn là thế thôi
Ngàn xưa từng ghét nhau rồi
Khi quân Tàu mạnh chúng đều kéo qua
Buộc ta luôn phải lo xa
Giữ gìn cương thổ có mà quên đâu
Nhưng giờ quần áo giống nhau
Nó qua đâu biết ai vô nước mình
Khác chi hậu thế bùn sình
Mê man thuyết Mác khiến thành tiếu lâm
TẾU NGÀN
(27/9/20)
MỤC LỤC
14199.
“ĐẢNG PHÁI” VÀ QUỐC GIA (30/9/20)
14200.
NGÔNG (30/9/20)
14201.
KIỂU THƠ CỦA BÙI GIÁNG (30/9/20)
14202.
QUA LỜI CỦA BÁC HỒ (29/9/20)
14203.
KỂ SAO CHO HẾT (29/9/20)
14204.
TÀI NĂNG, HỌC VẤN, VÀ CHUYỆN BẰNG CẤP (29/9/20)
14205.
SỨC MẠNH CỦA DÂN (29/9/20)
14206.
THẰNG LƯU MANH KHỐN NẠN (29/9/20)
14207.
VĂN HỌC VIỆT NAM (29/9/20)
14208.
CÁI NÀY (29/9/20)
14209.
TÊN BẤT NGHÌ VŨ HƯNG AN (29/9/20)
14210.
DÂN VÀ CHÍNH QUYỀN (28/9/20)
14211.
RỒNG HAY SẤU ? (28/9/20)
14212.
NÓI VỀ “ĐẤU TRANH GIAI CẤP” TRONG HỌC THUYẾT CỦA MÁC
(28/9/20)
14213.
TÀI VÀ ĐỨC (28/9/20)
14214.
THƠ CA VÀ CHÍNH TRỊ (28/9/20)
14215.
SÔNG HƯƠNG (28/9/20)
14216.
VỀ NGUỒN GỐC VÀ GIÁ TRỊ
TRUYỆN KIỀU NGUYỄN DU (28/9/20)
14217.
CHUYỆN TƯỞNG GIẢN ĐƠN (28/9/20)
14218.
THÔNG MINH VÀ NHẠY BÉN (27/9/20)
14219.
KHOA HỌC VÀ LUẬT PHÁP (27/9/20)
14220.
CÂU CHUYỆN BUỒN CƯỜI (27/9/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét