Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 499

 

TẠI SAO KARL MARX (1818-1883)

LẠI LÀ NGƯỜI ĐÃ GÂY RA TỘI ÁC

LỚN NHẤT TRONG NHÂN LOẠI

TỪ THỜI XA XƯA ĐẾN TẬN NAY ?

 

                          (I)

 

Từ khi xuất hiện loài người

Chưa ai đưa thuyết đại đồng dại ngây

Bằng đường giai cấp đấu tranh

Dùng toàn bạo lực cưỡng hành tới nay

 

Thành ra chỉ Mác lần đầu

Cũng là lần cuối khác nào thế gian

Khiến gây tội ác ra toàn

Chỉ vì ảo tưởng quả càng thế thôi

 

Tạo ra sống ảo cuộc đời

Cho hầu nhân loại thảy đà trăm năm

Tháng mười cách mạng từ Nga

Chụp lên thế giới xót xa bao điều

 

Gây toàn đổ vỡ mọi chiều

Nhưng rồi rốt cuộc thiên đường có đâu

Hi sinh sau trước dạt dào

Giết trên trăm triệu mạng người khắp nơi

 

Nước Nga riêng 30 triệu rồi

Sang Tàu con số nhân đôi phũ phàng

Số còn lại khắp nhân gian

Tùy từng mỗi nước rõ ràng thế thôi

 

Lý do cần hỏi tại sao

Độc tài vô sản chính vì Mác đưa

Phản toàn xã hội loài người

Bởi do vô sản toàn nào tinh hoa

 

Mà đều phức tạp ta bà

Nhiều người thấp kém thiên về bản năng

Lại còn hiểu biết đâu cao

Thành ra cơ hội nhảy vào nhân danh

 

Thừa cơ nguyên lý đấu tranh

Nhằm vào quyền lợi của mình riêng tư

Nhưng ai dám chống lại nào

Bị quy phản động ào ào lạ đâu

 

Tạo ra hệ lụy đủ điều

Khiến làm xã hội dễ suy thoái toàn

Đời thành bạo lực đâu oan

Cộng chung sợ hãi quả càng thế thôi

 

Hóa thành nô lệ cuộc đời

Nhân danh đủ thứ bằng từ rỗng không

Tuyên truyền điều thảy viễn vông

Trái đều sự thật vong thân con người

 

Tạo bao giả dối trong đời

Trước sau hư ảo dễ thời tới đâu

Kiểu gà ăn quẩn cối xay

Sống đời ảo tưởng tiến sao được nào

 

Gây nên bế tắt ào ào

Ngăn sông cấm chợ một thời hết phương

Làm dân nghèo đói mọi đường

Có đâu phát triển mà toàn cu ky

 

Thoái trào kinh tế lạ gì

Thoái trào văn hóa thảy khi buồn cười

Thoái trào xã hội mọi nơi

Bầy đàn hóa thảy con người còn chi

 

Độc tài khiến có khác gì

Mác thành tội ác khác chi lần đầu

Chưa hề tiền lệ khi nào

Cổ kim lịch sử đã từng có đâu

 

Bởi do nguyên lý đều sai

Thành nên phản lại loài người tự nhiên

Xóa đều bình đẳng trước tiên

Tự do dân chủ bị liền mất tiêu

 

Làm đều bế tắt con người

Cản ngăn phát triển cuộc đời nhân văn

Mà thành nô lệ đều hằng

Mọi người đánh mất bản thân chính mình

 

Kiểu thành dơ dáng dại hình

Chỉ còn chiếc bóng quả tình khác chi

Phải toàn nói một ngôn từ

Nhưng không bản chất thiếu đều nội dung

 

Độc tài gây hại mọi phần

Kiểu nào cũng xấu vạn lần trước sau

Bởi sai nguyên lý con người

Có ai thần thánh trên đời được sao

 

Lý đâu nhằm để độc tài

Chẳng qua bạo lực đè đầu mọi ai

Một người điều ấy đã sai

Huống thành tập thể khác nào vô phương

 

Bởi toàn cấu kết mọi đường

Ngôn từ thủ đoạn vốn thường đưa ra

Biến đời thành kiểu ta bà

Toàn đều phe nhóm làm điều khiển sai

 

Để duy một kẻ nắm quyền

Vẫn toàn lũng đoạn được đều non sông

Tha hồ độc đoán cá nhân

Nhân danh đủ thứ có toàn lạ chi

 

Núp vào ý hệ khác gì

Con người cưỡng đoạt mọi quyền tự do

Trí năng cùng cả xác thân

Hóa đều hình nộm kiểu con bù nhìn

 

Thành nên đây chính nỗi niềm

Cho phần nhân loại suốt đều trăm năm

Đều do bởi Mác mà ra

Độc tài vô sản bao la hãi hùng

 

Khiến thành thực chất điên khùng

Có nhằm xây dựng thiên đường được đâu

Đời toàn đá cá lăn dưa

Thành phần quyền nắm khiển sai mọi người

 

Tạo bao tàn phá cuộc đời

Đó thành lỗi Mác còn nào lỗi ai

Bởi đều tất cả nạn nhân

Đã phân thứ lớp từ đầu lạ chi

 

                      (II)

 

Lớp đầu khai phá khác gì

Họ toàn nhìn Mác kiểu đầy ngây thơ

Hoặc nhằm lợi dụng thời cơ

Độc tài vô sản đặng mình làm vua

 

Nhưng đâu hiểu Mác chút nào

Nghe hơi nồi chõ vậy là nhào vô

Nhằm cho danh lợi riêng đều

Còn về xã hội mặc toàn mù khơi

 

Tạo nên nền móng đã rồi

Bê tông cốt thép vốn đà tự nhiên

Lớp sau bị bởi tuyên truyền

Hoặc vì ép buộc khác nào phải theo

 

Giống như khi cá vào lờ

Có đâu ra được vật vờ thế thôi

Thành toàn khiến thảy dắt dây

Lớp sau lớp trước cuốn ngay vào dòng

 

Trở nên quán tính đều toàn

Càng ngày khó đục khó càng xoay đi

Cuối cùng quần chúng khác gì

Hay là dân chúng thảy khi chịu đòn

 

Đó toàn thực tế mõi mòn

Trăm năm nay vẫn chưa hề nhận ra

Khiến luôn chìm đắm sa đà

Mác như tảng đá nằm ngay giữa đường

 

Làm đời hóa thảy vô phương

Phải toàn dừng lại hoặc nhằm tránh di

Còn xeo nó thảy ích gì

Trăm năm ỳ đó hóa đều rêu phong

 

Chặn đường nhân loại thảy toàn

Chỉ vì quán tính mọi đàng lạ đâu

Cá nhân vốn nghĩ riêng mình

Cần nào xã hội thật tình thế thôi

 

Khiến đời đều mãi nổi trôi

Bởi vì chí cả mấy người có sao

Nên đều quần chúng lộn nhào

Lớp sau lớp trước đè nhau tưng bừng

 

Khác chi kết quả khật khùng

Trăm năm xã hội khó nào tiến lên

Dây mơ rễ má chặt bền

Thành thương nhân loại lênh đênh vậy hoài

 

May Liên Xô đã đổ nhoài

Đông Âu cũng vậy giúp đều thoát ra

Còn không miệng lưỡi ba hoa

Kiểu đều thêu dệt Mác hoài thánh nhân

 

Hiểu chi sự thật vạn lần

Mác toàn ngụy biện mọi phần trước sau

Để nhằm phỉnh gạt loài người

Do ngây thơ hoặc cốt nhằm nói điêu

 

Ngày nay mọi chuyện rõ đều

Thiên đàng cộng sản thảy toàn có đâu

Bởi đều nghịch lý từ đầu

Khác đâu đánh bẫy trên hầu ngọn tre

 

Vì đâu thực chất chút nào

Mà phi thực tế khó điều thành công

Ngược toàn khoa học rõ ràng

Chỉ nhằm thị hiếu chủ quan thảy đều

 

Khiến cho thuyết Mác kiểu lèo

Thảy toàn vô bổ lại thành hại nhân

Bởi vì mục đích ảo toàn

Lại dùng phương tiện máu xương thi hành

 

Trật chìa do thảy từ đầu

Từ trong nguyên lý có nào khác đâu

Trở thành ảo ảnh muôn màu

Lấy chi giá trị chỉ hầu thế thôi

 

Cả như vô sản buổi đầu

Chỉ vì hoàn cảnh khác nào tạo ra

Có chi bản chất sâu xa

Nhìn gà hóa cuốc Mác đều ngây thơ

 

Giàu nghèo nhân loại đến giờ

Mỗi thời đều có mấy ai lạ gì

Kiểu như mặt biển nhấp nhô

Dễ đâu bằng phẳng mà hoài đổi thay

 

Đó thành quy luật trên đời

Vật đều cấu trúc chỉ điều khách quan

Đến như cái ghế cái bàn

Thiên hà nguyên tử đều toàn thế thôi

 

Cả như giai cấp trên đời

Đều do đẳng cấp mỗi người sinh ra

Nhưng hoài thay đổi sâu xa

Ai giàu ba họ khó đâu ba đời

 

Đến như trái đất hình cầu

Vẫn luôn trên mặt núi đồi nhấp nhô

Có đều biển cả ao hồ

Có toàn sông rạch khó nào bằng nhau

 

Thành nên sự thể trên đời

Thảy toàn đẳng cấp luôn đều phân ra

Tạo nên giai cấp mặt ngoài

Vẫn toàn hiện tượng luôn hoài đổi thay

 

Có đâu một khối liền ngay

Như đều khối thịt trước sau hệt toàn

Mác thành tăm tối chẳng oan

Phỉnh toàn nhân loại địa đàng dựng xây

 

Trái đều bản chất con người

Vì còn sau trước thảy đều bản năng

Tinh thần nếu có gia tăng

Đều nhờ nổ lực cá nhân lạ gì

 

Ví như cần có học hành

Trau dồi tri thức mới thành ra thôi

Cần đều điều kiện trong ngoài

Có ai sinh thảy cũng đều thánh tiên

 

                        (III)

 

Cái ngu của Mác nhãn tiền

Nhìn đời máy móc kiểu điên kiểu khùng

Biết nào dị biệt chập chùng

Bởi đời đâu khác như dòng sông trôi

 

Khó từng giọt nước sắp hàng

Trừ khi sông gặp bức tường chặn đi

Để thành bức phá lạ gì

Bởi theo quy luật phải đều tự nhiên

 

Đại đồng kiểu Mác toàn điên

Đốt rừng trồng lại huyên thiên xí ngầu

Muốn toàn so đũa khác đâu

Một thời rồi lại thành rừng nguyên sinh

 

Cái ngu của Mác thật tình

Bởi đều mê tín tin điều dị đoan

Trong khi lịch sử thực toàn

Chỉ tùy điều kiện khách quan cuộc đời

 

Nên khi khoa học tiến rồi

Đường vào tư bản chỉ thành tự nhiên

Châu Âu các nước đầu tiên

Tiến lên kỹ nghệ chỉ đều khách quan

 

Máy hơi nước tạo được toàn

Nhiều nông dân đã biến thành công nhân

Dưới thời phong kiến nông nô

Giờ đây nhà máy tuyển vô họ đều

 

Thành ra vào buổi ban đầu

Công nhân nghèo khó chỉ điều tự nhiên

Để rồi phát triển nhãn tiền

Dần dà cải thiện cuộc đời mới lên

 

Khác đâu tư bản khách quan

Tiếp vào tư sản luật toàn tự nhiên

Nhờ trong quá khứ xa xăm

Dần dà tích lũy loài người đi lên

 

Từ thời hái lượm đầu tiên

Bước vô đồ đá rồi sang đồ đồng

Cuối cùng đồ sắt thay toàn

Từ đây dòng diện mới thời tìm ra

 

Chỉ đều phát triển khách quan

Dựa trên kỹ thuật làm đầu vậy thôi

Có nào giai cấp đấu tranh

Mác ngu bỏ mẹ khiến thành dị đoan

 

Cả tin vào thuyết Darwin

Lẫn tin biện chứng của đều Hegel

Nhưng toàn tin kiểu một chiều

Không chi phản biện khiến đều ngây thơ

 

Mác đun nồi lẫu sục sôi

Chỉ toàn giả tạo tưởng đời ăn ngon

Nhưng đều mặn chát mọi đường

Nước toàn cay xé có thành ra chi

 

Darwin nhiên giới lạ gì

Mác đem áp dụng vào nơi con người

Còn Hegel chỉ duy tâm

Phiên thành duy vật Mác hoàn toàn sai

 

Đến như kiểu Pháp đều hài

Thuyết về xã hội chỉ hầu rỗng không

Chỉ toàn tếu táo từ đầu

Mác đem vào thảy có nào lạ chi

 

Cả như biện chứng là gì

Mác toàn huyễn tượng thảy khi điên cuồng

Khác đâu toàn chỉ tầm ruồng

Đấu tranh giai cấp lập nguồn ở đây

 

Khiến thành Mác chỉ huyên thiên

Thảy đều tạp biện kiểu toàn trước sau

Mượn đầu heo nấu khác đâu

Cuối cùng trả lại chỉ còn nước không

 

Đó là lý thuyết đại đồng

Gạt tràn nhân loại chổng mông mà gào

Phỉnh toàn những kẻ dại khờ

Ngây thơ có hạng vật vờ khác sao

 

Thảy đều tin nhảm cả vào

Hay là lợi dụng để làm thời cơ

Dụ đều quần chúng khù khờ

Tuyên truyền dối gạt ta bèn làm vua

 

Dùng nền giáo dục cài vào

Truyền thông giả dối nặn nhào mọi ai

Thảy đều gạt gẫm đâu sai

Làm đời tiều tụy Mác thành tội to

 

Phịa ra ảo mộng địa đàng

Gạt toàn nhân loại phũ phàng trăm năm

Để rồi thế kỷ đi qua

Đổ bao xương máu vẫn nào tới đâu

 

Khiến thành tội Mác càng dày

Mịt mù khói lửa một thời chiến chinh

Cốt nhằm giai cấp đấu tranh

Thiên đường ảo mộng quả không khác gì

 

Bởi toàn máu lệ lâm li

Gây bao phung phí chỉ thì thế thôi

Thả mồi bắt bóng lạ đâu

Buộc phần nhân loại một thời trải qua

 

Thảy thành trí óc mù lòa

Bị đều cải tạo có mà tới đâu

Để làm mụ mẩm con người

Tin là chân lý kiểu đều vong thân

 

Khiến thành tội Mác mọi phần

Giết người đâu chỉ xác thân không nào

Mà còn tẩy não đưa vào

Giết người toàn diện Mác càng tội to

 

                         (IV)

 

Đẩy bao thế hệ làm trò

Kiểu toàn bầy rối có nào hiểu chi

Vong thân tổng thể thảy khi

Sống toàn ảo ảnh ảo lại thì gạt nhau

 

Thành đời phát triển có đâu

Làm đều cùn nhụt trước sau mọi người

Kiểu thằn lằn cắn vào đuôi

Tin vào ảo tưởng lầm thành tương lai

 

Khác đâu Mác phản con người

Phản toàn nhân loại một thời éo le

Đưa ra học thuyết hoa hòe

Có đâu thực chất mà đều phỉnh suông

 

Khiến thành nhân loại nỗi buồn

Hóa đều rồng rắn hại toàn lẫn nhau

Đỉnh cao tới nửa loài người

Bị cùng giam hãm thảy đều trăm năm

 

Chạy đua vũ khí hung hăng

Cả trăm năm ấy lộ toàn hiểm nguy

Dọa đều vũ khí hạt nhân

Suýt đưa nhân loại xuống cùng âm ti

 

Cũng may lần Vịnh Con Heo

Mỹ Nga đều rút mới khêu hòa bình

Không thì thế giới lạnh mình

Địa đàng xây dựng dưới toàn Diêm vương

 

Khiến cho lò lửa chiến tranh

Cả vùng Đông Á đã từng xảy ra

Chiến tranh Tàu Mỹ Triều Tiên

Chiến tranh Nga Mỹ Tàu vùng Việt Nam

 

Chỉ đều bởi Mác gây toàn

Chiến tranh ủy nhiệm tàng hình khác đâu

Đấu tranh giai cấp cốt hầu

Thắng thua ý hệ đã nhằm diễn ra

 

Vô hay tư sản ta bà

Giết nhau như ngóe chưởi nhau rầm trời

Hại nhau đủ dạng cuộc đời

Lậm vào giai cấp có nào khác đâu

 

Bên nhằm bảo vệ tự do

Bên nhằm tin Mác cốt lo độc tài

Nhân danh mọi thứ trên đời

Lập lờ dân tộc với đều quê hương

 

Thành nên giả dối mọi đường

Đời đều lũng đoạn bởi toàn Mác thôi

Niềm tin hóa sói hoa hòe

Có chi thực chất lại đè giết nhau

 

Khác đâu Mác hại loài người

Một thời ảo tưởng kiểu đều mông lung

Biến thành tội ác chập chùng

Phải chi Mác đúng có đâu tội đồ

 

Nhưng về mục đích thảy sai

Sai từ khởi điểm đến luôn thực hành

Bởi vì giai cấp đấu tranh

Chỉ đều hư tưởng Mác toàn phịa ra

 

Do toàn tư tưởng ba hoa

Nhìn gà hóa cuốc Mác đều thế thôi

Kiểu thành mê tín một chiều

Lầm toàn biện chứng của đều Hegel

 

Lại toàn vật chất làm nền

Mác thành ngụy biện cách đều cực đoan

Nào xem tảng đá ven đàng

Triệu năm có dễ biến thành được cây

 

Vả chăng duy vật khác sao

Chỉ toàn giả thiết có nào định khung

Ngày nay khoa học dần dần

Nhiều điều khám phá luôn càng sâu xa

 

Ví như kiểu Lý thuyết dây

Hay Bùng nổ lớn gọi là Big Bang

Lỗ đen Lỗ trắng có toàn

Khác nào vũ trụ vốn càng nhiêu khê

 

Còn nhiều bí mật mọi bề

Đâu đều vật chất đơn sơ tầm thường

Mác thành ấu trĩ mọi đường

Cả như ý niệm đại đồng khác sao

 

Còn như cộng sản thế nào

Mác cho giai đoạn tột cùng nằm trên

Duy toàn chỉ có công nhân

Mọi giai cấp khác đã thành triệt tiêu

 

Cùng nhau tạo lập chương trình

Chia nhau của cải bởi mình làm ra

Thị trường bải bỏ từ lâu

Cả như tiền tệ cũng nào còn đâu

 

Đến đều pháp luật trước sau

Cũng như nhà nước có đâu còn nào

Mác cho giải phóng loài người

Không còn giai cấp mới đều bằng nhau

 

Mác thành tà thuyết khác sao

Hay đều ngụy thuyết ai nào không kinh

Đưa toàn quan điểm linh tinh

Có đâu thực chất nên thành ra chi

 

Hóa đều kiểu thuyết hư vô

Mọi điều chối bỏ trước sau hoàn toàn

Khùng điên hay chỉ làng nhàng

Phản toàn lịch sử mọi đàng xưa nay

 

Nhận chìm nhân loại xuống sâu

Hóa toàn vật chất trước sau rõ ràng

Tinh thần mất hết mọi đàng

Con người vật hóa vốn toàn thế thôi

 

Ngược dòng phát triển cuộc đời

Quay về cộng sản kiểu thời sơ khai

Lúc chưa tư hữu thảy khi

Thời kỳ hái lượm khác chi tràn trề

 

                       (V)

 

Kiểu như quay lại hạt mầm

Khi cây đã lớn đã thành cao to

Mác toàn phản động khác sao

Kéo lùi lịch sử về đời hoang sơ

 

Gọi là giải phóng loài người

Triệt tiêu giai cấp kiểu toàn khùng điên

Mệnh danh giải phóng công nhân

Thật ra nô lệ kiểu trong mút mùa

 

Biến thành hư tưởng mịt mùng

Lại cho xã hội cấp đều thấp hơn

Làm theo sức hưởng tùy công

Thua xa cộng sản hưởng theo nhu cầu

 

Thật là quan điểm thảm sầu

Biết chi kinh tế mọi điều khách quan

Thuộc vào kỹ thuật đều toàn

Tùy theo guồng máy tự càng phân công

 

Trong khi Mác muốn viễn vông

Tin vào giai cấp kiểu tin thần quyền

Trong khi ai cũng con người

Thảy trên nền tảng có đều bản năng

 

Đời cần hợp lý mọi đằng

Nhất là khoa học trước tiên đưa vào

Làm sao hòa hợp con người

Điều hòa giai cấp mới điều khách quan

 

Tạo nên xã hội tình thương

Trên nền lý tính trước sau vẹn toàn

Người cùng hợp tác mọi đàng

Xây đời hoàn thiện ngày càng nhân văn

 

Mác nhằm mê tín cuội nhăng

Trước sau ấu trĩ quả còn giống ai

Nước Nga lầm tưởng từ đầu

Đã nhằm áp đặt ra toàn mọi nơi

 

Khiến bao nhiêu nước tơi bời

Cuộc đời ức chế khác nào trăm năm

Hóa đều thất bại oái oăm

Khiến toàn quằn quại trước sau con người

 

Chỉ riêng miệng lưỡi trỗ trời

Hô toàn ưu việt dẫu đời đắng cay

Nhưng ai dám thốt lời nào

Úp thành phản động để hầu triệt tiêu

 

Khiến làm lịch sử hẩm hiu

Loài người xuống cấp quả toàn thế thôi

Để đều tiêu cực lên ngôi

Còn điều tích cực khác sao chôn vùi

 

Toàn làm nhân loại bùi ngùi

Con sông nước chảy hóa thành hồ ao

Thảy đều tù đọng trước sau

Kêu toàn cóc nhái với loài ễnh ương

 

Mác thành tội ác mọi đường

Phản toàn nhân loại khác thường lạ sao

Làm loài người phải cùi đày

Gọi thành giải phóng thảy đều ngụy ngôn

 

Đó đều tội lỗi Mác toàn

Làm cho nhân loại chỉ càng đảo điên

Bởi gieo ảo tưởng thần tiên

Gạt người ấu trĩ mơ màng trước sau

 

Chỉ lòng ích kỷ đưa vào

Biến thành cuồng tín trước sau lạ gì

Còn nào lý tính chút chi

Mà cùng toa rập thảy đều bản năng

 

Lợi danh cho một ít người

Đầy đều nhân loại xuống toàn vũng sâu

Còn chi nở mặt nở mày

Tung hô để sống qua ngày vậy thôi

 

Khác đâu tội Mác từ đầu

Lừa toàn nhân loại đã hầu trăm năm

Bởi do ấu trĩ vô tình

Hay vì danh tiếng riêng mình bá vơ

 

Tưởng đâu thần thánh cứu đời

Đâu hay mặt trái thảy đều lộ ra

Làm cho nhân loại xót xa

Bị bao ức chế đâu nào đi lên

 

Biến toàn ảo tưởng mông mênh

Vong thân tất cả kiểu lềnh ra thôi

Đẩy vào ảo mộng cuộc đời

Ăn toàn bánh vẽ bởi đều Mác trao

 

Bởi sai khoa học khác nào

Cả sai triết học ào ào lạ chi

Cốt nhằm ngụy biện lâm ly

Đánh đều lạc hướng thảy khi cuộc đời

 

Mác vào thời trẻ biết rồi

Viết đều nông cạn kiểu nhằm mị dân

Đến già tác phẩm định hình

Bộ Tư bản luận cũng nào lạ chi

 

Thảy đều ngụy biện mê ly

Đấu tranh giai cấp khác gì đều đây

Nhưng đều ảo mộng trên mây

Gạt người nông cạn thơ ngây tầm ruồng

 

Vậy nhưng tội Mác mõi mòn

Cả trăm năm có ai nhằm vạch sâu

Hoặc vì hời hợt mù lòa

Hoặc đều run sợ thảy toàn trước sau

 

Thành nên lịch sử cũng hay

Loài người ích kỷ khác đâu lạ kỳ

Cái sai sai cái đúng trên đời

Kiểu toàn nhắm mắt giả mù qua mưa

 

Rồi ra sự thật lạ chưa

Liên Xô vẫn đổ sau đều 70 năm

Nhưng toàn hệ lụy lòng vòng

Trùm lên thế giới dĩ nhiên còn dài

 

                      (VI)

 

Tả khuynh lãng mạn còn nhiều

Khoái điều Mác nói kiểu nhằm khoa trương

Thật ra rỗng tuếch mọi đường

Chỉ nhằm lừa dối kẻ nào ngu ngơ

 

Ví như Mác nói đến giờ

Đấu tranh giai cấp thảy từ đầu tiên

Chỉ do kinh tế nhãn tiền

Chỉ vì quyền lợi vẫn đều căn cơ

 

Hạ tầng cơ sở khác sao

Mọi điều văn hóa Mác coi thượng tầng

Hạ tầng quyết định vạn phần

Thượng tầng kiến trúc thảy đều nổi trên

 

Mác thành phủ nhận tinh thần

Một điều căn cốt ở nơi loài người

Thành toàn ấu trĩ lạ đâu

Cả xem luật pháp cũng đều thế thôi

 

Càng xem tôn giáo chỉ tồi

Gọi là thuốc phiện hại toàn người dân

Mác luôn duy vật vô thần

Xem đều vật chất mọi phần tư duy

 

Khác chi phủ nhận con người

Xem như động vật quả nào khác đâu

Ănghen nói vượn thành người

Nhờ do lao động khiến làm đổi thay

 

Cả hai đều thảy cực đoan

Hạ toàn đẳng cấp nhân văn con người

Nhìn thành vật chất thấp đều

Hạ tầm nhân loại tinh thần vào đây

 

Thành nên nguyên lý thảy sai

Lấy chi xây dựng được đâu địa đàng

Bởi đều nghịch lý phũ phàng

Khác chi Mác bịp thảy loài người thôi

 

Bởi vì phủ nhận tinh thần

Đến như triết học cho đều bá vơ

Quyết tâm sẽ diệt thảy đi

Triệt tiêu triết học lúc vô địa đàng

 

Mác từng kiểu nói sõ sàng

Xưa nay bao kẻ chỉ nhằm cãi suông

Cốt đều giải thích mọi đường

Nhưng cần thực hiện nó toàn mới hay

 

Thật toàn ngu ngốc thấy ngay

Kiểu người duy vật biết chi sâu nào

Cho rằng vô sản tuyệt vời

Khi làm cộng sản triết toàn tự tiêu

 

Khác đâu học thuyết nói liều

Kiểu đều phủ nhận tư duy con người

Để thành tà thuyết rõ ràng

Coi thường nhân loại quả toàn tới đâu

 

Chứa đều nghịch lý từ đầu

Khiến thành mâu thuẫn trước sau mọi điều

Người nhiều hiểu biết chỉ cười

Trừ ai bá láp mới đều tin vơ

 

Nên Trần Đức Thảo vật vở

Chỉ anh mác xít tầm ruồng khác đâu

Ngợi ca biện chứng đều hầu

Biết nào phản biện ngọn nguồn chút chi

 

Giống đều trí thức cu li

Óc đầu nông cạn biết gì trời trăng

Góp phần làm hại Việt Nam

Tạo bao thế hệ lơ mơ một thời

 

Biến nền giáo dục khác sao

Cốt đều loại vẹt đẻ nhằm tạo ra

Mất đi truyền thống dân ta

Vốn đều sâu sắc thảy từ ngàn xưa

 

Trạng Trình gương đó chẳng vừa

Chính nhà triết học từ đầu nước ta

Tư duy sâu thẳm mặn mà

Đâu toàn bộp chộp kiểu ma quỷ gì

 

Thành nên thuyết Mác khác chi

Tưởng đâu trí tuệ lại toàn tầm vơ

Giống đều cáo đội lốt hùm

Phỉnh toàn nhân loại lẫy lừng tới nay

 

Qua bao thực tế rõ rồi

Cả Liên Hiệp Quốc đã đều sáng ra

Vứt đi kiểu vật ta bà

Đưa lên Nghị quyết cũng là tự nhiên

 

Vậy nên đời thảy khách quan

Luôn theo quy luật khó toàn sai đi

Dựa vào nhận thức con người

Tìm ra chân lý phải đều trước sau

 

Có đâu ức đoán tào lao

Kiểu như thuyết Mác lao xao một thời

Ngược toàn nguyên lý loài người

Đưa ra ý hệ kiểu đều bá vơ

 

Khác chi thuyết Mác đến giờ

Tưởng đâu xôm tụ nhưng toàn tào lao

Trật chìa gốc ngọn căn cơ

Phỉnh tràn nhân loại cứu đời có chi

 

Chẳng qua lầm lẫn thảy khi

Tự mình hợm hĩnh tưởng toàn đỉnh cao

Tư duy nông cạn vội vàng

Mới thành nông nỗi gạt toàn tứ phương

 

Huênh hoang kiến tạo thiên đường

Hóa đều lạc nẽo dụ người cả tin

Để nhằm cứu cánh biện minh

Khiến làm điều ác hình thành lạ chi

 

Đều do thảy Mác khác gì

Bởi như Mác đúng dễ nào lại sai

Dụ ăn nấm độc vào người

Đời thành bánh vẽ quả từ Mác thôi

 

ĐẠI NGÀN

(05/7/23)

 

**

 

KHI NÀO CÓ SỰ VONG THÂN XẢY RA

NƠI ĐỜI SỐNG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

                         (I)

 

Mãi luôn sự thật thế này

Ở đời chân lý duy đều một thôi

Cả trong vũ trụ khắp nơi

Hay trên hoàn vũ mọi miền thế gian

 

Lúc đầu một điểm chỉ toàn

Kế rồi khai triển ra càng về sau

Cách đây bao tỷ tỷ năm

Khiến nay giả thiết Big Bang lạ gì

 

Vụ Bùng Nổ lớn khác chi

Tiếp theo vật chất đều thì tạo ra

Trước tiên vi hạt hàng hà

Hợp thành nguyên tử ta bà nhiêu khê

 

Tiếp rồi phân tử kết theo

Tạo nên trái đất sinh sau mặt trời

Mặt trời khối lửa khổng lồ

Để rồi trái đất hóa hành tinh xanh

 

Dần dà tiến hóa tạo thành

Thời gian diễn tiến qua toàn tỷ năm

Khởi thành sự sống đơn bào

Rồi sau xuất hiện đa bào tiến lên

 

Cái nôi nhân loại Phi châu

Dần đần đứng thẳng đi lên con người

Văn minh thế giới thành hình

Vẫn còn thực động vật toàn như xưa

 

Tạo nên tổng thể môi trường

Loài người phát triển thảy đều tới nay

Thái dương hệ kiểu cái nôi

Từ nguồn năng lượng mặt trời phát ra

 

Tạo nên quang hợp bao la

Tiếp rồi sự sống tế bào đầu tiên

Giữa nơi vũ trụ nhãn tiền

Vô bờ vô bến thảy toàn bao la

 

Hệ mặt trời chốn của ta

Chỉ đều hạt bụi có mà hơn chi

So toàn vũ trụ lạ gì

Thời Không vô tận vẫn thì trước sau

 

Khác nào Lý trí con người

Như là động lực khiến đời đi lên

Từ thời Đồ đá đầu tiên

Giả từ hái lượm tiến sang Đồ đồng

 

Kế xong Đồ sắt đưa vào

Cuối cùng dòng diện được thời tạo ra

Ngày nay Điện tử bao la

Văn minh phát triển mới là vô biên

 

Con người phóng được Phi thuyền

Dò tìm vũ trụ ngọn ngành mọi nơi

Toàn cầu kinh tế hợp vào

Chỉ đều chân lý chỉ toàn tự nhiên

 

Thành người động lực khách quan

Đều trên thế giới ngang hàng cùng nhau

Cho dù là ở Phi châu

Hay nơi Châu Á, Úc, Âu lạ gì

 

Đều cần Trí tuệ phát huy

Đều cần Giáo dục môi trường tạo nên

Đều nhờ vào trí Thông minh

Đó toàn tiềm lực phát sinh Loài người

 

Thành ra Sự thật ở đời

Phải cần biết đúng mới thời nhân văn

Còn đều bóp méo tuyên truyền

Hiểu sai mọi việc Vong thân lạ gì

 

Trong khi đời giống cánh rừng

Có nhiều cây thấp lẫn toàn cây cao

Lẫn bao cỏ dại khác sao

Cả cùng rắn rết côn trùng mọi nơi

 

Thành nên cái thảy Tinh hoa

Chẳng ngoài Hiểu biết có đâu khác nào

Chính là Tri thức tầm cao

Đẩy đều nhân loại tới hoài xa hơn

 

Còn toàn quần chúng sạch trơn

Dẫu đều cần thiết đâu hơn Môi trường

Chỉ là Cơ sở mọi đường

Ít khi động lực tạo toàn tinh hoa

 

Bởi đều trí tuệ cao xa

Tài năng phát triển mới thành động cơ

Giúp cho vận động đường dài

Cho toàn nhân loại mọi thời khác đâu

 

Đều từ Hoang dã qua lâu

Đến đời Bộ lạc rồi hầu Văn minh

Trải qua Phong kiến thật tình

Xong rồi Đế chế mới thành hôm nay

 

Tiến vô nền tảng Cộng hòa

Mọi người Bình đẳng chính là tự nhiên

Yêu cầu Dân chủ trước tiên

Tứ quyền Phân lập hiển nhiên luôn cần

 

Lập, Hành pháp, trước mọi phần

Kế là Tư pháp, tạo ra Tam quyền

Phải toàn độc lập hẳn nhiên

Cộng cùng báo chí, Tứ quyền sinh ra

 

Mới thành xã hội cao xa

Mới thành bảo đảm Nhân quyền lạ đâu

Mỗi người Độc lập Tự do

Không ai chặn cổ đè đầu dưới trên

 

Đều chung Công lý một nền

Ngàn đời phải vậy mới đều văn minh

Con người khó thể Vong thân

Tức là đánh mất bản thân chính mình

 

Biến đều xuống cấp đàn bầy

Chỉ thành nô lệ mất toàn tự do

Sũa hùa từ trước ra sau

Kiểu như loài vật có đâu con người

 

                      (II)

 

Chuyện này do Mác trỗ trời

Độc tài vô sản một thời la lên

Khiến đời thành thảy lộn thin

Thảy toàn khống chế có đâu nhân quyền

 

Độc tài sai trái nhãn tiền

Biến thành nguyên tắc chỉ đều bất công

Người toàn cướng chế con người

Triệt tiêu dân chủ phủi đều tự do

 

Loại nào đời cũng co ro

Thêm còn vô sản khiến càng tệ hơn

Thành phần đâu chọn lọc toàn

Mà đầy phức tạp lại càng tréo ngoe

 

Tạo cho thú tính dậy đều

Dẫy đầy thị hiếu lẫn cùng bản năng

Quay lưng lý trí lại hằng

Chỉ còn cảm tính tầm ruồng mọi nơi

 

Mác do mê tín tột trời

Tin toàn biện chứng của từ Hegel

Nhìn theo đối lập hai bên

Cho rằng Tư bản cuối cùng tự chôn

 

Nhìn gà hóa cuốc rõ ràng

Hegel biện chứng thảy toàn duy tâm

Mác nhằm duy vật hà rầm

Kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia

 

Tư duy Mác thảy trật chìa

Đều thành thần bí lia chia lạ lùng

Tạo ra tư tưởng điên khùng

Lấy điều huyễn hoặc thay đời thường luôn

 

Biết chi Tư bản mọi đường

Chỉ đều cơ chế thông thường tự nhiên

Diễn theo nguyên lý khách quan

Của đời liên tục từ ngàn năm xưa

 

Khi mà kỹ thuật ra đời

Gia tăng cấu trúc vẫn thời khác đâu

Dầu xưa còn ít tinh vi

Ngày càng phát triển thành đi lên hoài

 

Tăng gia Cơ chế thị trường

Tinh vi Định chế đồng tiền khác đâu

Tạo thêm hiệu suất nâng cao

Làm cho xã hội mãi hoài phát huy

 

Dùng đều Kỹ thật lạ gì

Cả về máy móc cũng như con người

Tinh vi phát triển cuộc đời

Khiến toàn tiết kiệm lại còn hiệu năng

 

Con người giải phóng chi bằng

Mác nhìn bóc lột hóa thành thụt lui

Tư duy đầy kiểu ngậm ngùi

Ngược dòng lịch sử tối thui lộn về

 

Thành đều cảm tính ê hề

Cốt nhằm thị hiếu có nào khách quan

Đấu tranh giai cấp sỗ sàng

Để lên thế giới Đại đồng hư danh

 

Thảy đều rỗng tuếch toành toanh

Có đâu sự thật dễ chi tới nào

Vậy nên Mác chỉ hồ đồ

Thả mồi bắt bóng lộn nhào khùng điên

 

Bằng đều ngụy biện huyên thiên

Có đâu lô-gích nhãn tiền chút chi

Bằng toàn lý luận trật chìa

Đỉnh cao trí tuệ kiểu đều la to

 

Khiến đời nhận thức hỏng toàn

Bầy đàn cả đám có nào thấy sâu

Chỉ đều hoang tưởng lao nhao

Tư duy tự chủ có nào chút chi

 

Cốt đều nhận thức một chiều

Thảy toàn nô lệ tinh thần lạ sao

Niềm tin mê tín tầm phào

Thảy đều mù quáng bởi do tuyên truyền

 

Tôn sùng lãnh tụ như điên

Mơ màng ý hệ huyên thiên xà ngầu

Bởi đều phản biện có đâu

Cốt nhằm cắt dán chỉ hầu bản sao

 

Con người tự chủ còn nào

Mà toàn công cụ thảy đều khác chi

Trăm năm cũng chẳng khác gì

Ngàn năm thụ động khó nào đổi thay

 

Khác đâu tội Mác tràn đầy

Gạt tràn nhân loại từ ngày đầu tiên

Mà đều khởi sự từ Nga

Độc tài vô sản kiểu a thần phù

 

Giết trên 40 triệu con người

Dưới thời hoang dã kiểu đều Stalin

Bằng đều các Trại tập trung

Kiểu như súc vật quả không khác nào

 

Tiếp sau Công xã họ Mao

Cũng thành ngót nghét giết đều 60 triệu dân

Tuyên truyền bạo lực mọi phần

Cấp đều trí thức cục phân khác gì

 

Hồng Vệ Binh kiểu cu li

Đốn cho tận gốc nước Tàu vì Mao

Danh từ giả dối thế vào

Diệt toàn truyền thống biến đều vong thân

 

Gọi là Cách mạng mọi phần

Nhưng trong thực chất còn đâu con người

Biến thành công cụ thảy đều

Một giàn nô lệ cúi đầu thờ Mao

 

Vẫn còn mười triệu con người

Được đều phân bổ ra toàn mọi nơi

Tính trên trăm triệu nhập vào

Chết toàn do Mác có nào bởi ai

 

                        (III)

 

Thành nên tư tưởng kiểu hài

Trở thành lạc điệu khắp đều thế gian

Quyết theo ảo ảnh thảy toàn

Dùng đều ngụy biện khiến càng trớ trêu

 

Khởi đầu duy vật rêu rao

Còn hô biện chứng khác nào tiếu lâm

Khiến Trần Đức Thào cũng lầm

Một thời ấu trĩ cũng nhằm hót suông

 

Cứ coi tảng đá cạnh đường

Triệu năm có dễ biến thành cây sao

Thế nên vật chất dẫu toàn

Ở trong vũ trụ chắc nào căn cơ

 

Mà còn cốt lõi nhiệm màu

Nằm trong tồn tại mới đều tinh vi

Mới điều khiển thảy siêu nhiên

Đến nay khoa học chưa tìm được ra

 

Trong khi Mác chỉ ba hoa

Phiên ra thế giới nhân văn đủ điều

Bốc toàn vật chất lên đều

Kiểu toàn thơ ấu đâu nào căn cơ

 

Trong khi đó thảy con người

Tinh thần tiềm ẩn mới toàn tinh hoa

Xác thân vẫn chỉ mù lòa

Mà do trí tuệ mọi điều mới cao

 

Tạo ra nhận thức khác nào

Khiến làm tri thức luôn đều tinh hoa

Trong khi vật chất mù lòa

Chỉ hoài quán tính có nào khác đâu

 

Thành ra Mác kiểu ngu lâu

Hô toàn vật chất khác nào tầm vơ

Dốt mười biết một dại khờ

Phỉnh đều nhân loại mịt mù trước sau

 

Cả toàn lịch sử tới nay

Quy đều vật chất khác đâu mù mờ

Hiểu về kinh tế lơ mơ

Hạ thành vật chất cốt nhằm cái ăn

 

Tư duy chỉ kiểu nhì nhằng

Xô toàn nhân loại xuống nơi tầm ruồng

Hiểu thành ra kiểu địa đàng

Vong thân cả nút rõ toàn mộng mơ

 

Khác chi đều thảy vật vờ

Con người tinh túy bao giờ có đâu

Mà toàn vật chất từ đầu

Đẻ nhằm phủ nhận tinh thần sạch trơn

 

Trong khi xã hội loài người

Tinh thần quyết định từ đều cá nhân

Tạo nên thực tế mọi phần

Mới làm khoa học mới thành văn minh

 

Khác chi Mác chỉ linh tinh

Kéo lùi nhân loại xuống đời tầm vơ

Kiểu cây đem ngắt ngọn ngành

Có đâu phát triển mà thành xác xơ

 

Thành nên duy vật ngu si

Cào bằng tất cả để còn số không

Cái sai của Mác chần dần

Làm đời bế tắt triệu lần khác đâu

 

Cả về kinh tế rụng rời

Đấu tranh giai cấp còn nào tiến lên

Phủi đi trí tuệ làm nền

Chỉ còn mê đắm bản năng lợi quyền

 

Mác thành phản động thảy toàn

Khi cho vô sản mới làm động cơ

Mới thành giai cấp tiên phong

Vào kỳ quá độ để lên địa đàng

 

Cái ngu đó thảy rõ ràng

Kiểu đầy thần bí đã toàn lộ ra

Phản thùng đều thảy loài người

Chỉ còn giai cấp tôn thờ trớ trêu

 

Tư duy Mác quả kiểu lèo

Lấy điều tưởng tượng triệt đều khách quan

Biến toàn xã hội bầy người

Quay về nguyên thủy còn nào khác đâu

 

Trong khi trí tuệ trước sau

Mới là động loại có đâu mơ màng

Người cần trí não thảy toàn

Có đâu giai cấp kiểu càng vu vơ

 

Khác đâu Mác kiểu lờ khờ

Gạt bao thế hệ lửng lờ lạ chi

Hóa toàn não trạng cu li

Tin điều mê tín thảy khi buồn cười

 

Để thành cuồng tín hẹp hòi

Cốt che tham vọng chỉ đều cá nhân

Tuyên truyền gạt gẫm tinh thần

Khiến đời nô lệ đặng mình làm vua

 

                       (IV)

 

Khiến qua thế kỷ ngậm ngùi

Ngu dân cả đám khắp nơi địa cầu

Biến thành mê tín trước sau

Tinh thần chuệnh choạng khác nào vong thân

 

Đều thành mê tín dị đoan

Bởi lời đường mật vô hồn cấy vô

Vong thân khiến thảy trước sau

Bởi đều công cụ có đâu con người

 

Chỉ còn suy nghĩ một chiều

Thảy đều mù quáng nói liều trước sau

Mất toàn độc lập tự do

Chỉ còn sợ hãi kiểu trong bầy đàn

 

Kiểu người chăn vịt mọi đàng

Hay bầy cừu hãi bởi toàn chó canh

Đâu con nào dám tung hoành

Mà đều khuôn phép hàng đàn tuân theo

 

Khác nào thuyết Mác ngặt nghèo

Úp toàn tội lỗi lên đều thế gian

Trọn gần thế kỷ hai mười

Vong thân đến nửa loài người lạ đâu

 

Bởi toàn sợ hãi đều hầu

Bởi toàn nghi kỵ lẫn nhau khác nào

Hết còn phong cách loài người

Mà thành bầy sói phải đều tru theo

 

Kẻ ngu cảm thấy mỹ miều

Nhìn như thống nhất kiểu đều rập khuôn

Kiểu ngoài đoàn kết tầm ruồng

Nhưng trong nô lệ có nào biết đâu

 

Nên người hiểu biết mới cao

Còn toàn quần chúng có nào ra chi

Kiểu như bầy vịt khác gì

Hoặc toàn ngoan ngoãn như bầy cừu non

 

Ngược toàn bản chất con người

Lấy làm hãnh diện bới đều vong thân

Biết chi sự thật mọi phần

Bởi đều cuồng tín cả trong lẫn ngoài

 

Sống trong thân phận tôi đòi

Mất toàn bản chất với đều tự do

Vong thân kiểu ấy rất to

Hại toàn nhân loại mất đều văn minh

 

Đâu còn tự chủ lấy mình

Mà thành con rối thật tình vậy thôi

Bởi nền giáo dục rập khuôn

Bị đều xuyên tạc nhằm cho tuyên truyền

 

Người thành công cụ mọi miền

Thiên đường ảo tưởng khiến toàn vong thân

Làm đều mất cả chỉ chài

Qua non thế kỷ loài người xuội lơ

 

Bởi vì thực chất có đâu

Mà toàn bọt biển chỉ trôi theo dòng

Lói le kiểu bọt xà phòng

Khi vào ánh nắng phải tan ra đều

 

Đó vì thuyết Mác một chiều

Sai từ cơ sở lên đều tự nhiên

Sai ngay từ lớp đầu tiên

Ănghen, Các Mác, Lênin lạ gì

 

Đến sau chỉ vậy mà đi

Con đường thiết kế một chiều tiếp theo

Khiến vong thân cả loài người

Nếu khi thuyết Mác chụp đều thế gian

 

May Liên Xô đã sụp toàn

Dầu bao hệ lụy vẫn còn như xưa

Bao nơi mù quáng lạ chưa

Bởi nền giáo dục đã từng bám sâu

 

Thành nên thuyết Mác khác nào

Hại toàn thế giới bao la nhiều điều

Trực hay gián tiếp thảy đều

Một thời qua hết mãi còn xót xa

 

Vong thân buộc thảy mỗi người

Vong thân xã hội cộng đều khác đâu

Từ xưa nay vốn có nào

Đã thành tiền lệ ngàn đời xảy ra

 

Khiến đời chỉ có xót xa

Bởi đưa nhân loại lạc đường đâu hay

Chửi đều thế giới trước sau

Chẳng cần gì biết đúng sai thế nào

 

Hở ra Đế quốc Thực dân

Cho dầu đặc điểm một thời đã qua

Biết chi nay thảy khác xa

Nhưng vì não trạng bị đều ghim vô

 

Để nhằm xa lánh loài người

Một mình một cõi thảy thành vong thân

Cái sai lại tưởng đúng toàn

Khác nào đánh tráo bản thân chính mình

 

Đều do giáo dục thật tình

Khiến làm đánh mất con người từ lâu

Tự do tự chủ có đâu

Mà nhằm tẩy não kiểu theo đàn bầy

 

Do Nga đều thảy từ đầu

Từ ngày thành lập ra Trường phương Đông

Nhằm làm thế giới tô hồng

Chủ quan để thảy đỏ bầm về sau

 

Bởi toàn tham vọng khác đâu

Cốt nhằm son phần cho đều Đại Nga

Triều Tiên nay vẫn sa đà

Dẫu rằng Trung Quốc trở cờ từ lâu

 

Vì vào quỹ đạo Nga rồi

Trăm năm chưa chắc đã hầu thoát ra

Trở thành não trạng sâu xa

Rễ sâu ý hệ khó mà bứng đi

 

                     (V)

 

Thế gian kiểu vậy lạ gì

Thói quen lịch sử loài người từ xưa

Kiểu khi bị biến đổi gien

Cái cây rất khó trở nên ban đầu

 

Bê tông cốt thép cứng dày

Búa sồi khó đập bởi đều do Nga

Cắm vào ý hệ sâu xa

Tuy toàn giả tạo khó mà xeo đi

 

Con người bởi vậy khác chi

Bị điều kiện hóa vốn thì thế thôi

Kiểu xưa Pavlov khác đâu

Dạy đều con chó khi mình rung chuông

 

Miệng toàn nước miếng ròng ròng

Dẫu rung chuông chẳng có nào thức ăn

Chỉ thành ảo giác vậy thôi

Khác đâu duy vật biến gien con người

 

Khiến toàn nhân cách mất rồi

Do Nga tôi luyện đã đều 70 năm

Biến đều thảy chất nhân văn

Con người vật hóa kiểu toàn vậy thôi

 

Nhưng đâu nhận thức được nào

Vì toàn cảm thấy vẫn đều tự nhiên

Khác chi thuyết Mác nhãn tiền

Do giàn cán bộ đầu tiên nhét vào

 

Tuyên truyền vật chất nháo nhào

Nhằm vô sản hóa quả nào khác đâu

Kiểu người bị biến đổi gien

Qua bao nhiêu lớp khó toàn đổi thay

 

Bởi thành giáo dục bề dày

Luyện toàn một cách từ khi nhi đồng

Kiểu đều chuốt lục tô hồng

Để nhằm mầm mống gieo vào từ Nga

 

Tuyên truyền ảo tưởng bao la

Hiểu thành sự thật vốn là thế thôi

Làm cho chân lý đổi màu

Từ đầu sáng trắng phải thành đỏ tươi

 

Khiến cho lịch sử ngậm ngùi

Bởi nào dân tộc còn người cũ đâu

Dần dà lớp mới thế vào

Tách xa truyền thống kiểu đều tự nhiên

 

Khiến làm đất nước biến thiên

Tương lai mù mịt biết còn về đâu

Thiên đường ảo ảnh của Nga

Mất đi tự chủ sâu xa chính mình

 

Vong thân kiểu ấy thực tình

Hết còn độc lập hết còn tự do

Bởi hoài sản phảm của người

Có chi tự quyết do mình thảy sao

 

Thành nên thuyết Mác tội đồ

Ví như không Mác dễ nào có Nga

Vong thân đời phải xảy ra

Chỉ vì chính Mác đã sai muôn phần

 

Tuyên truyền giả tạo mọi phần

Bẻ cong sự thật từ đầu chí đuôi

Nhằm toàn tẩy não con người

Kiểu cho cứu cánh biện minh lạ gì

 

Nhưng nào mục đích đạt chi

Bởi toàn đánh bẫy thảy đều ngọn tre

Tư duy huyền hoặc ai dè

Lõi này tại Mác có nào tại đâu

 

Chỉ do Mác thảy hồ đồ

Bất cần bản chất khách quan loài người

Bẩm sinh tư hữu muốn hoài

Đó toàn khuynh hướng thảy đều tự nhiên

 

Lại còn đẳng cấp khách quan

Có trong mọi thứ dẫu bề ngoài thôi

Nhưng trong bản chất tình người

Đi theo lý tính mới đều nhân văn

 

Mác nhằm hư tưởng địa đàng

Đại đồng ảo giác mới toàn chối đi

Gốc tre thay bởi bùi nhùi

Trốc toàn truyền thống lâu đời ngàn xưa

 

Khiến đời đảo lộn lạ chưa

Mác thành tội ác loài người khác đâu

Nhưng rồi sự thật dần phơi

Máu xương thế kỷ quả nào tới đâu

 

Dẫu sao quá khứ qua rồi

Vẫn thành tội Mác lưu hoài trăm năm

Phỉnh đời toàn kiểu oái oăm

Cuối cùng bèo giạt hoa trôi lạ lùng

 

Ngày nay thực tế đời thường

Đã thành nhân loại một nhà đều chung

Nhằm toàn khoa học khách quan

Có đâu ý hệ lỗi thời vu vơ

 

Bởi xưa Mác chỉ vật vờ

Hiểu lầm lịch sử mới thành vong thân

Để đưa ý kiến cá nhân

Tạo ra ý hệ kiểu trong điên khùng

 

Ngày nay thời đại đổi rồi

Tre tàn măng mọc thảy đều tự nhiên

Tre xưa gốc mục nhãn tiền

Bởi đều năm độc Mác tiêm cả vào

 

Vong thân nhân loại ào ào

Biết bao xương máu đổ vì chiến tranh

Địa đàng mục đích nào thành

Khiến cho tội Mác phải đành tự nhiên

 

Tưởng đâu cứu rỗi nhân quyền

Mác làm chôn xuống tuyền đài thảm thương

Vong thân cả thảy loài người

Một thời thuyết Mác ra đời quả ghê

 

SẮC NGÀN

(22/6/2023)

 

**

 

PHÊ PHÁN HỌC THUYẾT VÔ SẢN VÀ

GIAI CẤP ĐẤU TRANH CỦA CÁC MÁC

 

                            (I)

 

Con người giống như muôn vàn sinh vật

Sống cốt nhằm luôn phát triển đi lên

Hay chí ít cũng đều cần tồn tại

Khiến thành ra tài vật vốn luôn cần

 

Đó chỉ lẽ khách quan đời vẫn có

Tài sản cần như công cụ phòng thân

Nó thiết yếu cho mỗi khi cần đến

Để tự do và cũng để sống còn

 

Bởi sinh vật luôn luôn cần sự sống

Đâu phải nào kiểu vật chất vô tri

Cần môi trường là cái gì chung nhất

Còn bản thân tài sản thiết yếu luôn

 

Nó bao quát những gì là công cụ

Nhằm tạo ra các tiện ích cho mình

Dầu trực tiếp hay chỉ là gián tiếp

Như thức ăn hay cả chốn nương thân

 

Mác ngớ ngẩn chủ trương làm vô sản

Có khác đâu đều phản lại con người

Kiểu quan điểm ngông cuồng đầy nông cạn

Chỉ làm cho xã hội phải điêu linh

 

Bởi Mác hiểu mục tiêu làm vô sản

Là để nhằm người bình đẳng với nhau

Hết chênh lệch mọi điều về tài sản

Kiểu mọi ai đều còn chỉ số không

 

Những kẻ ngu nghe qua toàn có lý

Nhìn giản đơn như bài toán tột cùng

Nhưng bản chất biết đâu toàn phi lý

Bởi trái đều mọi thực tế khách quan

 

Vì con người trước tiên là sinh vật

Nhưng cá nhân đều năng lực khác nhau

Do phẩm chất hay tại do hoàn cảnh

Có dễ đâu đời thảy chỉ cào bằng

 

Kiểu cánh rừng dầu phạt ngang tận gốc

Khi lớn lên vẫn phải mãi so le

Bởi cây cao khác đều toàn cây thấp

Do mỗi cây chủng loại vốn thuộc vào

 

Nhưng cánh rừng môi trường là chung cả

Nó luôn cần cho thảy mọi loài cây

Tính cộng sinh trước sau đều vẫn vậy

Cũng khác đâu như xã hội con người

 

Mác nông cạn nhìn đời toàn máy móc

Có khác chi óc ấu trĩ từ đầu

Qua lăng kính con người thành đồ vật

Bằng số đo đều kiểu thảy bề ngoài

 

Muốn chặt ngang người như toàn khúc gỗ

Để bằng đầu bằng đít cả lẫn nhau

Mác cho đó là đời không giai cấp

Vì nghĩ ngu vô sản mới nhiệm mầu

 

Mác muốn đời chỉ công nhân còn lại

Mọi thành phần khác thảy phải triệt tiêu

Xóa tư hữu tức xóa toàn tài sản

Cả đến luôn tiền tệ lẫn thị trường

 

Vô sản hết mới không còn giai cấp

Thật ngông cuồng kiểu quan điểm ngu ngơ

Đến đại đồng bởi độc tài vô sản

Nghịch lý thay thật quan điểm ai ngờ

 

Mọi công nhân sáng thì vào nhà máy

Chiều tự do thanh thản để đi câu

Hay giải trí tùy theo đều ý thích

Không luật cung cũng chẳng có luật cầu

 

Xã hội thảy chỉ công nhân tất cả

Cùng đổi trao để cùng lập chương trình

Cốt thực hiện trước sau đều tự giác

Mác nghĩ là mới cuộc sống thần tiên

 

Bởi cho đó là cuộc đời giải phóng

Chẳng phụ vào đều mục đích cái ăn

Mọi tài sản giờ tuôn ra như nước

“Hưởng theo cầu còn làm bởi khả năng”

 

Thiên đường đó Mác tự cho bất biến

Hiểu vì đây là lý tưởng tột cùng

Chẳng để ý đến mọi điều vũ trụ

Mọi điều gì bất trắc ở chung quanh

 

Cái ngu đó quả đã thành tuyệt đối

Nhằm chú vào chỉ “giai cấp đấu tranh”

Triệt địa chủ cùng triệt toàn tư sản

Nhằm cuối cùng Tư bản phải tự chôn

 

Để sau hết công nhân lên thay thế

Nhờ dựa vào chỉ một đảng tiền phong

Cốt thực hiện xong thời kỳ quá độ

Bằng độc tài vô sản kiểu kiện toàn

 

Thời kỳ đó Mác gọi là Xã hội

Xem chỉ như kiểu giai đoạn đầu tiên

Một giai đoạn thảy còn đều cấp thấp

Để tiến lên cộng sản khắp mọi miền

 

Mác cổ động cả thời kỳ rộn rã

Cả toàn cầu hay cả khắp năm châu

“Người vô sản hãy cùng đoàn kết lại”

Để quyết tâm đạt thắng lợi cuối cùng

 

Nên Liên Xô hình thành là như vậy

Người thực hành đây ai khác Lênin

Đảng Bôn sê vít dựng lên nền cộng sản

Bằng khởi đầu Cách mạng tháng Mười Nga

 

Lập Nhà nước trước tiên nhằm vô sản

Để nhân danh chỉ giai cấp công nhân

Với duy nhất đảng độc tài lãnh đạo

Những người tuân theo thuyết Mác đầu tiên

 

Nhưng đâu tránh được thành phần cơ hội

Thảy nhảy vào nhằm lợi dụng thời cơ

Do tâm lý cờ đến ai nấy phất

Thành khác sao Mác tính kiểu lờ khờ

 

                          (II)

 

Bởi xã hội loài người là như thế

Từ thủy chung đâu phải chỉ thật thà

Khó ai dám múa rìu qua mắt thợ

Nên khác gì tâm lý Mác ngây thơ

 

Nhằm phản lại điều tự do dân chủ

Khiến thành ra lợi dụng bởi số người

Phân giai cấp còn rạch ròi hơn cũ

Có khác nào Mác chỉ nói lung tung

 

Do sự thật Mác thảy toàn mê tín

Bởi tin vào thuyết biện chứng Hegel

Dầu nguồn gốc nó duy tâm cả thảy

Mác phiên ra duy vật kiểu khật khùng

 

Hóa đâu khác bứt râu cằm ông nọ

Rồi đem sang để cắm chỗ bà kia

Thật phi lý và thảy toàn trái cựa

Cốt rêu rao “tư bản phải tự chôn”

 

Nhưng kết quả Liên Xô đành phải sập

Kéo theo luôn cả loạt nước Đông Âu

Có khác chi Mác mơ màng cả thảy

Để hư trương kiểu xã hội thiên đường

 

Nên bởi Mác mà tạo ra tất cả

Toàn thế gian kiểu ấm ớ hội tề

Phản khoa học và phản đều thực tế

Kiểu chỉ toàn cảm tính chẳng khách quan

 

Hay cốt yếu chỉ nhằm đều thị hiếu

Để con trâu buộc phải đẩy cái cày

Khiến nguyên tắc đều trật chìa nghịch lý

Kết quả đều thất bại khó thành công

 

Bởi ngược hẳn lại loài người tâm lý

Cả ngàn đời từ trước mãi ra sau

Thích tư hữu điều sâu xa hữu lý

Đều cuộc đời luôn chỉ mãi khách quan

 

Lại nguyên lý cần tự do dân chủ

Mới phát huy toàn sáng kiến cá nhân

Không ai được thảy mọi phần độc đoán

Để làm cho xã hội lụy theo mình

 

Đó ý nghĩa đời nhân văn là thế

Phù hợp theo tất thảy mọi lòng người

Với tự do nhân quyền toàn bảo vệ

Khiến phát huy kinh tế thảy hiệu năng

 

Mác vớ vẩn lại cho là “bóc lột”

Kiểu nhìn cây khuất lấp thảy che rừng

Vin vào chỉ điều đặc thù cá biệt

Nhằm phủ lên toàn thực tế khách quan

 

Do thị hiếu chỉ muốn làm “cộng sản”

Ngụy biện ra thành đủ thứ trên đời

Nhân danh thảy mơ hồ về giai cấp

Để phán về “biện chứng” kiểu vu vơ

 

Vịn vào đó làm “đấu tranh giai cấp”

Cho “hai đầu đối nghịch” phải triệt tiêu

Nhưng nam châm hai đầu luôn vẫn vậy

Cả địa cầu hai cực có sao đâu

 

Còn giàu nghèo từ xưa luôn đều có

Khác chi đều mặt biển mãi nhấp nhô

Hay mặt đất núi đồi cùng sông biển

Luôn chỉ điều thực tế mãi tự nhiên

 

Chúng đâu phải chỉ toàn đều tranh đấu

Nên khác nào Mác chỉ kiểu huyên thiên

Hiểu cơ giới thay thảy vào nhân bản

Thành khác chi thần bí thảy rõ ràng

 

Trong khi đó cuộc đời toàn thực tế

Đều diễn ra theo quy luật khách quan

Theo nguyên lý rõ ràng đều cụ thể

Đâu dễ nào kiểu mê tín dị đoan

 

Ngay xã hội trong thời kỳ nguyên thủy

Đời sống nhằm hái lượm chỉ tự nhiên

Lúc sơ khai tài sản chung lẽ đó

Bởi thiên nhiên toàn thảy chỉ núi rừng

 

Nhưng phát triển đi lên nhờ trí tuệ

Nhờ dựa vào kinh nghiệm của bản thân

Để tình cờ lúc đầu tìm ra lửa

Giúp thời kỳ đồ đá chuyển đồ đồng

 

Mà kết quả cuối cùng thời đồ sắt

Chính từ đây làm điện lực phát sinh

Nhờ khoa học thảy tìm ra nguyên lý

Tạo ra cho kỹ thuật được hình thành

 

Cái trung gian lại thời kỳ đồ gốm

Bởi nhờ đây làm vật đựng phát sinh

Nấu thức ăn cũng như nhằm nung quặng

Tạo ra đều kỹ thuật mãi tiến lên

 

Đâu có phải nào “đấu tranh giai cấp”

Như Mác xưa suy nghĩ thảy vật vờ

Bởi ấu trĩ tư duy toàn lõng lẽo

Giống nhìn gà hóa cuốc kiểu tầm vơ

 

Hay săn bắn phải nhờ vào kỹ thuật

Từ nõ cung đến tổ chức luôn cần

Đâu có phải con mồi toàn giành giật

Cốt chia đều để mãn nguyện tâm tư

 

Vì sâu thẳm trong cuộc đời nhân loại

Vẫn mãi luôn có lý tính ẩn tàng

Nhờ lý trí được luôn dùng cơ bản

Vượt lên trên thảy cơ sở bản năng

 

Khiến lao động tuy ban đầu giống hệt

Dần tách ra nhờ bởi kiểu phân công

Ngành nghề mới dần dần thành xuất hiện

Cũng làm cho đẳng cấp được phân tầng

 

Đó lịch sử khách quan toàn là thế

Giống hạt mầm khi đã nẩy ra cây

Cái cây phải to đùng đâu giống hạt

Nào quay về được nữa hạt thuần xưa


                           (III)

 

Mác ngớ ngẩn muốn quay về cộng sản

Chỉ thành ra đều mê tín dị đoan

Kiểu vớ vẩn tin vào điều biện chứng

Thành khác đâu lịch sử lội ngược dòng

 

Bởi như nước con sông đều đã chảy

Có khi nào quay ngược lại về nguồn

Triệu năm rồi mọi điều đều thay đổi

Mác khác nào tư tưởng kiểu thành ngu

 

Khiến thuyết Mác khác nào thành ngụy thuyết

Cốt dụ toàn người thị hiếu xâu vô

Nhìn cuộc đời thảy chỉ bằng cảm tính

Mác thành ra phản động quả rõ ràng

 

Dùng thị hiếu cốt để nhằm dụ khị

Cùng toàn dùng cảm tính để gạt đời

Nhằm đập vào thảy tâm lý chai lười

Đấu tranh cốt chỉ để giành tư lợi

 

Bởi tâm lý con người luôn ích kỷ

Vì phần nhiều thường gần gủi bản năng

Muốn không làm mà vẫn cứ có ăn

Nên “cộng sản” tha hồ nhào vô hưởng

 

Nhưng thực tế cuộc đời đều khác hẳn

Kiểu cha chung mấy ai khóc thảy nào

Ban đầu toàn ham hố ào ào

Cuối cùng lại chỉ trầy vi tróc vảy

 

Bởi kinh tế kiểu cốt làm tập thể

Như bầy gà mắc tóc khác nào đâu

Toàn nhùng nhằng khó tiến bước lên đều

Bởi con nọ chân xọ vào con khác

 

Nên cộng sản cuối cùng thất bại


Bởi Khác đâu đều trái lẽ cuộc đời

Ngược lại toàn thảy tâm lý loài người

Bởi tâm thức muốn tự do trước nhất

 

Vả mọi người sinh ra đều bình đẳng

Đâu thể nào ai áp đặt bất công

Lấy kiểu toàn giai cấp phải có quyền

Mác đâu khác làm con người ngu muội

 

Để người tài phải toàn đều tiêu diệt

Khác nào làm xã hội phải tiêu vong

Để còn đều chỉ lợi ích cá nhân

Khiến lũng đoạn lợi chung vào một nhóm

 

Đó chứng tỏ thuyết Mác toàn cạn hẹp

Biến loài người thành chỉ thứ bầy đàn

Kiểu vượn người hay là kiểu dã nhân

Để tự hào ta đây làm cách mạng

 

Thành áp dụng trước sau toàn bạo lực

Mà trước tiên kiểu bạo lực tuyên truyền

Để con người bị tẩy não thường xuyên

Nhằm cải tạo ra thành đều công cụ

 

Tức biến đổi khác đi toàn khối óc

Nhằm để còn kiểu suy nghĩ một chiều

Khác nào làm nô lệ thảy loài người

Lại miệng lưỡi hô lên đều giải phóng

 

Quả thật sự Mác làm đời xuống cấp

Thảy chỉ còn kiểu xã hội đàn bầy

Đời tự do dân chủ thảy mất tiêu

Chỉ quán tính buộc vào cho tất cả

 

Khiến kinh tế trước sau thành lụn bại

Bởi triệt tiêu đều sáng kiến mỗi người

Để trở nên toàn mù quáng bầy đàn

Tin giả tạo thảy vào điều không tưởng

 

Cả văn hóa cũng thành ra phá sản

Bởi độc tài làm cả thảy vong thân

Triệt tiêu đều mọi sáng tạo cá nhân

Để công thức nhằm đưa vô toàn dỏm

 

Gọi văn học phải nên cần hiện thực

Mà thật ra nhằm não trạng cu li

Nô lệ vào chỉ một ít con người

Kiểu quán tính mệnh danh là lãnh đạo

 

Người với người khác nào thành lệ thuộc

Bởi dựa trên đều bạo lực thảy toàn

Tất cả đều phải sợ hãi kinh hoàng

Trên đường rây mọi điều nhằm cài sẵn

 

Mác thật sự phản nhân văn là thế

Phản mục tiêu xã hội lẫn con người

Chỉ kéo đều lịch sử phải giật lùi

Khiến tội ác trăm năm càng chồng chất

 

Bỏ thị trường Mác nhằm là mục đích

Để loại trừ mọi tư hữu cá nhân

Đến cả đều tiền tệ cũng bỏ đi

Kiểu vô sản người phải toàn nô lệ

 

Nghĩ tới đây quả nín cười không được

Mác khác nào thảy ngụy thuyết vu vơ

Dẫm lên toàn mọi lịch sử khách quan

Mà nhân loại từ ngàn năm gây dựng

 

Để nguyền rũa vu vơ đều tư bản

Biết chi đâu là kỹ thuật loài người

Khiến tiện nghi tiết kiệm đủ mọi chiều

Tăng hiệu suất thảy lên nền kinh tế

 

Bởi Mác kiểu toàn xóa bài làm lại

Hay phá rừng dạng lâm tặc khác đâu

Kéo thụt lui lịch sử lại từ đầu

Kẻ ngồi thuyền chực nâng thuyền quái đản

 

Mác kiểu chỉ làm cuộc đời phá bĩnh

Hại loài người cả từ trước đến sau

Trăm năm rồi dù lịch sử trôi qua

Vẫn để lại dưới cầu đều rác rến

 

Khiến kết quả đều trở thành trớt hướt

Suốt trăm năm hoang phí kiểu tận cùng

Giết hại trên cả trăm triệu con người

Toàn cầu vẫn nào tới đâu cả thảy

 

                            (IV)

 

Tạo kết quả chỉ đều toàn oan nghiệt

Làm con người phải sợ hãi lẫn nhau

Hay trở thành nghi ngại đủ mọi đường

Mất cả thảy tính nhân văn vốn có

 

Do ràng buộc bởi toàn đều bạo lực

Đã thành ra nguyên lý kiểu hàng đầu

Bởi độc tài vô sản nhắm toàn cầu

Mác khiến thảy làm vong thân nhân loại

 

Nhưng con người phải cần nhiều hiểu biết

Mới giúp cho sự quản trị lẫn nhau

Dẫu nhu cầu xã hội kiểu bề ngoài

Nhằm trật tự đâu quyền uy thiết yếu

 

Chính bởi vậy cần tự do dân chủ

Khiến thành ra kỹ thuật của loài người

Cốt văn minh văn hóa được kiện toàn

Đâu bạo lực làm phi nhân tất cả

 

Trong khi đó Mác “độc tài vô sản”

Chỉ thành ra kiểu lý thuyết loạn điên

Chỉ thành ra kiểu trật tự phi nhân

Lại ảo tưởng mục tiêu vì giai cấp

 

Vì “vô sản” đâu phải toàn chọn lọc

Cũng đâu đều phải tầng lớp tinh hoa

Được “độc tài” trao thảy cả vào tay

Kiểu sao khác nhằm đưa dao cho trẻ

 

Mác bởi vậy khác đâu thành phá hoại

Do óc đầu mê tín kiểu dị đoan

Khiến thành ra phản khoa học rõ ràng

Kiểu trò trẻ phá ngang toàn nhân loại

 

Bởi mù quáng cả tin vào “giai cấp”

Thật ra đều thảy mê tín bề ngoài

Bởi đó toàn hiện tượng dẫu nhiêu khê

Vẫn cấu trúc nhất thời luôn thay đổi

 

Vì mọi vật dễ không đều cấu trúc

Bởi đó hoài chỉ nguyên lý khách quan

Từ hạt nhân nguyên tử đến thiên hà

Ngay đến cả chỉ cái bàn chiếc ghế

 

Nên đầu óc Mác thảy toàn cuồng nộ

Việc giản đơn nhìn phức tạp đủ điều

Khiến đưa ra loại lý thuyết lộn lèo

Làm loạn xạ trước sau đều xã hội 

 

Đem “vật chất” thổi phồng thành biện chứng

Hóa khác đâu kiểu ngụy tạo thảy đều

Bởi cứ nhìn tảng đá đứng cheo leo


Dẫu triệu năm đâu biến thành cây được

 

Vả thế gian chỉ đều như hạt bụi

Mà chung quanh toàn vũ trụ bao la

Tỷ tỷ tỷ năm ánh sáng đường đi

Thế lẽ nào thiên đàng toàn có được

 

Dẫu đời sống con người từng xuất hiện

Đó chẳng qua chỉ hiện tượng trần gian

Sống để nhằm thể hiện bản thân toàn

Đâu cần phải xếp hàng thành răm rắp

 

Nên thuyết Mác khác nào đều quái ác

Bởi trật chìa toàn thảy mọi căn cơ

Có chút nào khoa học cả bao giờ                                        

Chỉ cường điệu khách quan thành hư ảo

 

Đó chẳng qua nương theo đà giải phóng

Sau thời kỳ nô lệ của Thực dân

Khiến biết bao dân tộc bị hiểu lầm

Để đều thảy vàng thau toàn lẫn lộn

 

Đó hiện tượng vỏ dưa nhằm tránh đạp

Lại thành ra bị đạp phải vỏ dừa

Làm khác chi lịch sử thảy buồn cười

Kiểu chạy nắng cuối cùng nào tránh đâu

 

Nên âu thảy cũng do điều định mệnh

Khiến biết bao dân tộc phải rơi vào

Chỉ tiếc là thuyết Mác kiểu hồ đồ

Khiến lầm tưởng trước sau đều le lói

 

Như cái nấm nhìn ngoài toàn lòe loẹt

Nhưng ăn vào mới phải thảy lo toan

Ráng nuốt vô đều khó thể an toàn

Mà nhả ra càng bị thành mắc nghẹn

 

Bởi con người trước sau toàn kiểu vậy

Thảy đều do bởi quán tính tự nhiên

Chỉ do vì mọi trì lực triền miên

Nuốt vào dễ móc ra toàn lại khó

 

Nên độc tài xót xa đều tại vậy

Như bê tông đông cứng đã phân tầng

Khiến từ trên xuống dưới được cấu thành

Búa sồi dẫu đập vô nào lay được

 

Vì con người tính chai ỳ luôn có

Đó thảy đều hoài tâm lý tự nhiên

Do bản năng cấu kết thảy nhãn tiền

Nhằm lợi kỷ khó làm sao đổi đươc

 

Nhưng trời đất vẫn cho điều đào thải

Nhằm cân bằng không ngoại lực động vào

Sự đổi thay do dân trí chẳng ngoài

Hết mê đắm thì thảy đều sáng tỏ

 

Nên dân tộc phải từng người thức tỉnh

Tạo số đông mới nội lực sinh ra

Còn nếu không mãi mê muội ta bà

Ngàn đời vẫn chỉ mù lòa đâu khác

 

Nên xưa có Tây Hồ toàn đặc sắc

Trước nhằm khai Dân trí quả đều hay

Kế sau nhằm Dân khí phải chấn hưng

Cuối cùng lại mới Dân sinh nâng được

 

Còn thuyết Mác kiểu a tòng quần chúng

Áp dụng đều thảy chính sách ngu dân

Để tuyên truyền toàn giai cấp đấu tranh

Tinh hoa thảy khắp nơi đều bị triệt

 

Thành Các Mác trước sau toàn vờ vịt

Có đâu nào kiểu thảy một triết gia

Mà khác chi tay chính trị gà mờ

Làm mù mịt cả nhân quần cũng lạ

 

                            (V)

 

Bởi thực chất toàn những người vô sản

Chỉ khách quan trong xã hội một thời

Đều thảy do từ hoàn cảnh bên ngoài

Hay nội lực bên trong nhiều bất ổn

 

Nên vô sản dẫu thời nào chẳng có

Sự giàu nghèo cũ rích đã ngàn xưa

Đâu cào bằng đều tất thảy mọi người

Tùy năng lực hay khách quan quyết định

 

Vả Trung cổ châu Âu toàn phong kiến

Thành phần nghèo đành rớt xuống nông nô

Mọi đất đai toàn phong kiến chiếm đều

Sau cách mạng mới bắt đầu cải thiện

 

Đó cách mạng nhân quyền và tư sản

Để từ đây thành phân lập tam quyền

Mọi con người bình đẳng thảy mọi miền

Thêm báo chí tứ quyền sau bổ túc

 

Tiếp theo nữa xuất hiện thêm kỹ nghệ

Phát minh ra máy hơi nước ở Anh

Khiến từ đây có nghề dệt tạo thành

Nhiều công nhân bắt đầu vào đứng máy

 

Để tư bản càng từ đây phát triển

Lan rộng ra đều cả khắp toàn cầu

Lại nông dân liền biến thảy công nhân

Nghề lao động làm thuê thêm khởi sắc

 

Đó chẳng qua tiến trình do cơ chế

Sự phân công kinh tế của toàn cầu

Ở đâu rồi cũng phải có công nhân

Và ở đâu cũng cần người bỏ vốn

 

Mọi giàu nghèo do thị trường quyết định

Ai đầu tư sản xuất tốt làm giàu

Mọi thành công nhờ mãi lực thị trường

Còn phá sản hóa công nhân trờ lại 

 

Đều do bởi luật thị trường quyết cả

Nhằm đầu tư và để tái đầu tư

Kinh tế toàn buộc mở rộng không ngừng

Tránh phá sản trở thành luôn tất yếu

 

Chuyện kinh doanh cũng nào ai cấm cản

Đều tự nhiên tùy theo luật thị trường

Luật pháp chung chỉ nhằm để điều hòa

Không cưỡng chế và cũng không chặn lối

 

Nhưng Mác lại nhìn mọi điều tiêu cực

Cốt đưa vào chuyện giai cấp đấu tranh

Bởi một phần hiểu bậy thuyết Darwin

Còn phần nữa nhằm Hegel mê tín

 

Để theo đó đắm say điều biện chứng

Khiến thành rơi vào thần bí kiểu toàn

Nhìn cuộc đời toàn hoang dã khách quan

Kiểu rừng rú mà lờ đi pháp luật

 

Lấy giai cấp đấu tranh dùng làm chuẩn

Chối bỏ đi mọi tình cảm nhân văn

Để còn nhìn toàn cơ học cuộc đời

Mác hóa thảy kiểu cực đoan ngu tối

 

Bởi vô sản lúc đầu toàn số ít

Nếu so ra xã hội rộng lớn đều

Từ ngàn xưa kinh tế vẫn nhịp nhàng

Đâu phút chốc bổng nên thành khủng hoảng

 

Mà động lực phải dựa vào kỹ thuật

Nhằm điều hòa theo nguyên lý khách quan

Phát triển lên nhờ khoa học thảy toàn

Đâu phải dựa vào đấu tranh giai cấp

 

Mác lại kiểu chỉ nhìn gà hóa cuốc

Để thành ra toàn xuyên tạc cuộc đời

Mô đất thôi lại tưởng tượng núi đồi

Quyết đào xới cho thành ra ham nhở

 

Muốn mọi cách phải xóa bài làm lại

Kiểu phạt rừng hay theo cách đốt rừng

Khiến biến thành toàn lửa cháy tưng bừng

Qua đấu tố hay chiến tranh mở rộng

 

Hóa phí phạm thảy toàn đều xã hội

Bao mồ hôi xương máu phải tuôn ra

Tạo bao nhiêu phẫn uất lẫn căm thù

Cuối cùng lại vẫn nước trôi trớt hướt

 

Bởi trái luật khách quan từ trời đất

Toàn ruồi bu đâu dễ có thành công

Kiểu hư trương nhằm tiến tới đại đồng

Lấy mục đích biện minh cho tất cả

 

Ngược lý trí con người là thế đó

Làm theo đều cảm tính phản nhân văn

Cốt thả mồi bắt bóng thảy đều hằng

Dùng hoang tưởng kéo lùi toàn nhân loại

 

Biến cuộc sống chỉ còn toàn cưỡng bách

Phản lại đều mọi nguyên lý khách quan

Làm con người sống giả tạo thảy toàn

Kiểu xe chạy bằng bánh vuông đâu khác

 

Tưởng điều đó nhằm đều làm cách mạng

Khiến tạo ra đều kết quả ngược đời

Để biến thành toàn phá hoại tơi bời

Từ cách mạng tháng Mười Nga gây cả

 

Nhưng bởi thảy Mác ba hoa xích đế

Hại loài người trong suốt cả trăm năm

Máu xương toàn phải đổ đống đổ dòng

Bởi nhân danh loài người cần giải phóng

 

Đấy thuyết Mác kiểu lòng vòng là thế

Do khởi đầu đặt sai thảy tiền đề

Cốt dùng toàn điều ngụy biện lắp vào

Đều nghịch lý đâu khách quan nào cả

 

Lấy tuyên truyền đi theo cùng bạo lực

Dẫu công khai hay chỉ kiểu ngấm ngầm

Biến thành ra đời vận động oái oăm

Toàn ngang trái đâu tạo thành kết quả

 

ÁNH NGÀN

(17/6/23)

 

**

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét