TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 339
VIỆT, HÀN, NHẬT BẢN
VÀ CHỮ HÁN CỦA TÀU
Cả ba đều ở cạnh Tàu
Vốn dùng chữ Hán đã từ ngàn xưa
Mượn âm mượn chữ vẫn thừa
Nhưng đầy khác biệt thảy từng mỗi nơi
Nhật, Hàn tiếng Hán bê nguyên
Đọc cùng âm nghĩa quả hoài khác đâu
Khiến nên phụ thuộc dài lâu
Lụy toàn chữ Hán dễ sao dứt gì
Việt Nam quả lại mấy khi
Làm theo cách ấy khác chi ngon lành
Chỉ dùng chữ để phát âm
Mới thành kiểu viết cho mình chữ Nho
Thông minh vốn sẳn trời cho
Sau này còn biến thêm thành chữ Nôm
Đến khi “Quốc ngữ” thoát toàn
Khỏi phần Hán Việt mà thành La tinh
Nhưng sao nghĩ lại giật mình
Vẫn thua Hàn Nhật thật tình do đâu
Họ đều công nghiệp rất cao
Còn ta nay cứ lè tè gia công
Chỉ vì “Ý hệ” viễn vông
Toàn phi thực chất còn mong nỗi nào
Ngày xưa lụy thảy Tống Nho
Ngày nay lại quến hẳn vào Mác Lê
TẾU NGÀN
(07/8/20)
**
CỜ “LẠ”
Cờ sao trông thật là hay
Kiểu con Vũ Hán đang bay tung trời
Thật là ý tưởng tuyệt vời
Do Trần Huy Tuấn vốn người Hà Lam
Nhưng ai nhìn kỷ đừng ham
Cô Vi ở giữa bốn con nằm kề
Xem qua khiến thấy não nề
Tựa cờ Trung Quốc ai dè thế sao
TẾU NGÀN
(07/8/20)
**
ĐỐI ĐẾ
Khác nào đối đế lạ thường
Triệt tiêu nhân loại mọi đường thương đau
Từ con Vũ Hán khác đâu
Đến lan “hạt giống” khắp cùng thế gian
Tính cho “Tư bản” diệt toàn
Hoặc nhằm cả thảy “bá quyền” về ta
Theo chân ông Mác bao la
Ông Mao xếnh xáng cũng là khác sao
Thật là lòng dạ “ba Tàu”
Ngàn xưa đã vậy có đâu lạ gì
Diệt nhau chí chóe mọi khi
Nếu không ngoại tộc khác chi đè đầu
Nay vừa ngõng dậy đã nhào
Triệt tiêu nhân loại nhắm mình cho ngon
Đông Phương trước tính nhuộm hồng
Nay nhằm Thế giới cốt mình làm Vua
TẾU NGÀN
(07/8/20)
**
HÀ NỘI PHỐ XƯA
Giờ nhìn Hà Nội phố xưa
Cũng đều na ná khác nào Hội An
Cả như Nam Định thảy toàn
Từ hồi thời Nguyễn quả càng mến yêu
Nhưng do thời cuộc đủ điều
Năm tư đình chiến phải toàn đổi thay
Làm cho Hà Nội về sau
Nhà năm bảy hộ chia nhau buồn cười
Nên nay vật đổi sao dời
Chắc người Hà Nội phần nhiều vô Nam
Lần đầu thời trước Bốn lăm
Lần ngay lúc Năm tư lạ gì
Lần ba thôi có nói chi
Tràn vô ồ ạt sau kỳ Bảy lăm
Thoát ly kiểu cảnh “nhà chung”
Saigon quả vậy rùng rùng vượt biên
Khác chi lịch sử nhãn tiền
Dân nào chẳng muốn tự do riêng mình
Có điều chỉ Mác Lênin
Muốn đời “dồn cục” quả tình chẽ hoe
Xưng là “xã hội” vậy nè
“Bầy đàn” cả thảy tí te trên đời
Chia nhau không những cửa nhà
Đến toàn óc não quả là éo le
Đều thành “tập thể” ai dè
Thói đời đó thảy từ Nga mang về
Nó theo chân của “Bác Hồ”
Liên Xô “vĩ đại” nói sao cho vừa
Rồi thì ai cũng biết thừa
Liên Xô ngày đó có còn chi mô
Buộc lòng “đổi mới” ào ào
Khiến dân Hà Nội mới thành lên chân
TIẾU NGÀN
(07/8/20)
**
DẤU ẤN LÊ KHẢ PHIÊU
Tất nhiên nào phải đặt ra
Mà trên Facebook rõ đà thế thôi
Nên chi dẫu thảy bồi hồi
Đắn đo thận trọng mới lùa vào thơ
Chuyện này mãi đến bây giờ
Vẫn đều giấu kín dễ ai biết nào
Khả Phiêu là “lính Cụ Hồ”
Lâu ngày thành tích khiến đều đi lên
Tiếng tăm dẫu chẳng vang rền
Nhưng rồi vị trí vẫn gần như Vua
Tổng Bí thư mấy ai đùa
Thảy toàn cộm cán kiểu Vua phải rồi
Chỉ điều Hiệp ước với Tàu
Phân chia biên giới quả nhiều oái oăm
Từ năm 1999 tới 2000
Việt Nam mất mẹ Nam Quan còn gì
Nửa nguyên Bản Giốc khác chi
Thác toàn tuyệt đẹp nay thì còn đâu
Nói chung thiệt hại quá sâu
Nước ta mất trắng 15.000 cây số vuông
Lý do khó hiểu ngọn nguồn
Dân nào biết được chỉ buồn vậy thôi
Chờ sau lịch sử đời đời
Hẳn đều phơi hết chuyện này lạ chi
Thành nên chẳng phải thị phi
Mà toàn thực tế chỉ thì vậy thôi
Đến nay vừa đã chết rồi
Lên Miền cực lạ “Bác Hồ” hỏi thăm
Dễ đâu mà nói lòng vòng
“Bác” toàn thấy hết tỏng tong cả rồi
Nhưng liền Bác chỉ mĩm cười
Để lên “Vô sản” cần nào biên cương
TẾU NGÀN
(07/8/20)
**
TỪ KHẢ PHIÊU
ĐẾN TIÊU DIÊU
Ông này tên được định rồi
Mới xưa cha mẹ đặt là khả phiêu
Tới nay mới thật tiêu diêu
Lên miền cực lạc gặp ngay Bác Hồ
Cả thêm Lê Mác khác nào
Toàn người lớp trước đã vào tiêu diêu
Khác chi Trời định mọi điều
Xúi làm cha mẹ đặt liều đúng thôi
TIẾU NGÀN
(07/8/20)
**
NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC
MỘT THỜI CỦA VIỆT
NAM
Giờ nhìn ảnh cũ thấy vui
Bao người yêu nước một thời Việt Nam
Phan Bội Châu hẳn rõ toàn
Phan Chu Trinh nữa ai càng không hay
Nhưng còn bao kẻ xưa nay
Vẫn dều lu lấp nói ngay hơi phiền
Nguyễn Văn Tố quả trước tiên
Hay như Bảo Đại phải liền kể vô
Viễn Đông Bác Cổ khác nào
Ở đây ông Tố đã từng nổi danh
Với đều sở học rành rành
Viết văn tiếng Pháp Phạm Quỳnh ngữa nghiêng
Tố là Bộ trưởng đầu tiên
Bị quân Pháp giết đầu thời Việt Minh
Trong khi đó chính Phạm Quỳnh
Bị Việt Minh giết quả tình oan khiên
Khác chi thời cuộc nhãn tiền
Bao người tài cán phải liền ra đi
Giờ nhìn ảnh cũ lạ gì
Một thời huy hoắc nhiều khi não lòng
“Viễn Đông Bác Cổ” nhìn trong
Bao người thông thái quả không khác nào
Giữa bao người Pháp lao xao
Rõ ràng ông Tố tự hào dân ta
Đến thời “Dân Chủ Cộng Hòa”
Ông Hồ đứng giữa tỏ ra khác thường
Hai bên bình thản mọi đường
Ông Huỳnh ông Tố quả dường lạ sao
Lại Thêm Vĩnh Thụy khác nào
Chuyện trò với Tố ông Hồ đứng bên
Giờ đà lịch sử mông mênh
“Tuần Lễ Vàng” cũ gợi lên điều gì
Đến nay họ đã ra đi
Tức giờ đều cũng thảy thì quy tiên
Cả vua Bảo Đại “người hiền”
Từ ngôi Chí cả đã thành ra dân
Nói câu nhớ mãi muôn phần
“Làm dân dộc lập” để hằng vinh quang
Quý chi Vua với ngai vàng
Nước nhà “nô lệ” thêm càng tủi thân
Kế rồi “cách mạng” rần rần
Ngọn cờ “cộng sản” dần dần ló ra
Giờ này còn chỉ “Bác ta”
Ngàn năm “sống mãi” quả là lạ sao
“Chúng ta” sự nghiệp ào ào
Những người “cộng sản” trước sau chập chùng
Dẫu qua “đổi mới” lưng chừng
Lại càng như cũ quả tình lạ thay
TẾU NGÀN
(07/8/20)
**
MÁU VÀ NƯỚC MẮT
Ngày nay ông đã chết rồi
Máu nào còn có cho người Việt Nam
Nước Cuba cũng đổi toàn
Bỏ con tàu suốt có còn chi mô
Fidel anh dũng dạt dào
Cheveda đó cũng nào khác chi
Bây giờ quả có lạ gì
Đời quay lưng Mác khiến khi buồn cười
Liên Xô đã bỏ đi rồi
Trung Hoa quay dáo nào còn đâm ai
Thành ra ông Mác chỉ hài
Thiên đàng địa giới biến thành tan hoang
May nay ông chết rõ ràng
Nếu muôn năm mãi lại càng tiếu lâm
Dân Cuba phải âm thầm
Có đâu dám nói chuyện hâm xứ mình
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
CHUYỆN ĐỜI TRỚ TRÊU
Hữu Loan từng “Lính cụ Hồ”
Vào Khu chống Pháp những ngày sơ khai
Chính năm kháng chiến lâu dài
Cuối cùng bỏ ngũ ra đời làm thơ
Nổi danh “Màu Tím Hoa Sim”
Cuộc tình gãy đứt khi yêu lần đầu
Tình yêu quả thật nhiệm màu
Bị quy “Tư sản” khác nào vậy đâu
Vậy ròi tố cáo trước sau
Hữu Loan đã vướng vào làng Nhân Văn
Bởi vì Giai Phẩm đều hằng
Ghép vào “phản động” có bằng được ai
Thêm kỳ “Ruộng Đất” càng hài
Bao nhiêu “địa chủ” chẳng vùi thây sao
Hữu Loan lòng phải nghẹn ngào
Lấy con địa chủ lao đao tháng ngày
Phải đành đập đá trầy tay
Ba mươi năm ấy tháng ngày đẩy xe
Nuôi con nuôi vợ toàn nghèo
“Đổi đời” địa chủ có nào khác đâu
Song tình nghệ sĩ bền lâu
Bài thơ “Sim Tím” đi sâu lòng người
Miền Nam lúc ấy lạ đời
Bao người phổ nhạc vang rền bài thơ
Đếm ra trong đó Dzũng Chinh
Đã từng để lại tiếng thơm cho đời
Nhưng toàn Miền Bắc rã rời
Người trong Giai Phẩm lại càng hẩm hiu
Hữu Loan khi đã về chiều
Xác thân tiều tụy mới vào Miền Nam
Sau ngày chiến thắng Bảy lăm
Khóc ròng khi được nghe thơ nhạc mình
Nhưng rồi lại vẫn sự tình
Cái bài hát ấy đã thành cấm luôn
Khác gì đời thảy buông tuồng
“Độc tài vô sản” có huông đều là
Hữu Loan giờ đã “đi xa”
Về nơi tiên cảnh bồng lai ngậm ngùi
Dưới trần mới lại “đổi đời”
Lần này “mở cửa” cho bài thơ Loan
Vòng quay đất nước quả toàn
Năm mươi năm ấy ai còn nhớ không
“Nhạc vàng” do Phạm Văn Đồng
Cấm đều rôm rã dễ không biết nào
Thách ai dám bảo là lèo
Người làm Thủ tướng xuyên đời lạ sao
Một thời đắm đuối “Liên Xô”
Ngày nay Xô mất cũng nào còn chi
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
BÀN TAY CON NGƯỜI
Bàn tay kỳ diệu con người
Chỉ dùng đá cũng xếp đời lạ sao
Nhìn trông giống hệt thế nào
Cảnh đang sinh hoạt dạt dào yêu thương
Vợ chồng con cái trên đường
Hay cùng hàng xóm quê hương mặn nồng
Nhìn vô thảy ấm tấm lòng
Nhưng đều đá cuội xếp toàn tinh vi
MÂY NGÀN
(06/8/20)
**
CHUYỆN ĐỜI
Chuyện đời vốn dĩ bình thường
Giúp qua giúp lại chỉ dường vậy thôi
Lên gân chi để lạ đời
Miệng mùi “cộng sản” ai đều không hay
Hở ra là nói “anh em”
Nặng tình “đồng chí” cũ mềm ngố sao
Cái đầu đậu hũ khác nào
Cuba quả đã nhảy tàu từ lâu
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
NGUYỄN LONG CHIẾN
Tuổi già xứ Quảng lai kinh
Thấy cô gái Huế giật mình làm sao
Nàng căng như quả anh đào
Còn mình long cả chiến nào được đâu
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
THỰC TẾ KHÁCH QUAN
SO
VỚI CON NGƯỜI CHỦ
QUAN
Thiên nhiên ưu đãi Việt Nam
Đó đều lịch sử khách quan vậy mà
Đó từ xưa đã ngàn năm
Cả giờ nhìn lại vẫn nào khác đâu
Khiến Triều Nguyễn ta hầu cường quốc
Chí ít ra Đông Nam Á lạ gì
Miền Nam xưa cũng khác chi
Gây thèm nhỏ dãi nhiều khi nước Hàn
Sao lịch sử nay toàn đảo lộn
Hàn vươn lên ta phải thụt lùi
Hàn thành công nghiệp không ngoài
Ta càng tụt hậu mọi điều thảm thương
Nào thử loát vài đường để biết
Hiện ta đều dân số thảy cao
Cả về diện tích khác nào
So nhiều nước vẫn tự hào đâu thua
Đến biển đảo núi rừng cũng thế
Thảy lấn hơn nhiều nước quả đều
Rừng vàng bạc biển lại lèo
So bao nhiêu nước vẫn nghèo xát xơ
Mặc dầu đất dùng làm canh tác
Đứng vào hàng 32 trên 236 khác đâu
Ta thành vựa lúa đã hầu
Vậy mà nghèo túng khác nào tiếu lâm
Do chỉ bởi con người cả thảy
Đã biến thành ý thức tầm vơ
Tạo cho giáo dục dại khờ
Khiến bằng sáng chế có nào bằng ai
Giáo dục mức khác nào đội sổ
Đứng vào hàng 121/187 mà thôi
Nhưng phần ô nhiễm môi trường
Lại thành thứ dữ mọi đường khác sao
Lại thu nhập đầu người cũng tệ
Chỉ cỡ vào 123/182 quốc gia
Tức trung bình thấp đều là
Bởi vì tham nhũng 116/177 ta bà toàn cao
Nói tóm lại chỉ tiêu xã hội
Chỉ được bằng 72/76 người ta
Cả như y tế vẫn là
Đứng hàng 160/190 quốc gia lạ gì
Vậy thử hỏi cái chi cản trở
Nếu không là bởi thảy con người
Say mê “Ý hệ” tột trời
Khiến đời thực tế quả nào ra chi
Nó vô vọng vì phi khoa học
Do chỉ toàn đi cóp Liên Xô
Dầu nay Xô đã đổ nhào
Mình còn gượng gạo đi hoài giống ai
Người vì thế đều thành giả dối
Muốn vì mình chỉ thảy nịnh khan
“Bác Hồ” ca ngợi muôn vàn
Đường lên “Chủ nghĩa” vẽ vang thánh thần
Còn thực tế mọi phần chỉ vậy
Cả nay đều trách nhiệm bởi ai
Đảng viên Lãnh đạo đều “tài”
Khiến làm cho thảy nước nhà chơ vơ
Ai muốn nói lên đều bụm miệng
Thế thành ra “yêu nước” nỗi gì
Ngợi ca “mê tín” li bì
“Quyết tâm” Lê Mác còn gì lạ sao
Vì quyền lợi hay vì “lý tưởng”
Đều chẳng qua thực tế bày ra
Dầu lâu đã hết can qua
Hòa bình lập lại cũng đà 45 năm
TIẾU NGÀN
(06/8/20)
**
HẾT CÒN BA HOA
Đã từng một thuở ba hoa
Thay trời làm gió đoạt trời làm mưa
Liên Xô Trung Quốc càn bừa
Việt Nam cũng vậy biết thừa mọi nơi
Nay bổng chốc từ nơi Vũ Hán
Con Covi sinh thảy tràn lan
Truyền ra thế giới đều toàn
Loài người điêu đứng mới càng biết thân
Đợt dịch trước nước nhà chưa thấm
Vì nó còn đang thảy đường xa
Đến nay nó đã vào nhà
Nhập vô Đà Nẵng dân Tàu đưa sang
Dân mình đã méo mồm méo miệng
Nhất là người lao động mọi nơi
Phải đều thất nghiệp tơi bời
Do toàn đóng cửa còn đâu việc làm
Nên cái đói mọi đàng đang đến
Hết “thay trời làm gió gọi mưa”
“Vô thần” hết kiểu bứa bừa
Hết còn “biện chứng” như xưa Mác lầm
Cả nước Mỹ mà còn điêu đứng
Huống chi là bé xíu Việt Nam
Nước Tàu giờ bão ngập tràn
Cộng thêm Covid mới càng thấy ghê
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
HỒ CHÍ MINH VÀ NGƯỜI
PHIÊN DỊCH VŨ KHOAN
Nếu ông Hồ chẳng người cộng sản
Cũng dễ chi tâng bốc tột trời
Đó đều sự việc rã rời
Nước nào cộng sản quả càng thế thôi
Nó từng xảy khắp toàn thế giới
Từ Liên Xô đến cả Đông Âu
Triều Tiên qua thẳng Mỹ châu
Cuba một thuở Castro lạ gì
Thảy chỉ bởi do vì Các Mác
Từng xướng lên “vô sản độc tài”
Khiến đời hóa thảy thành hài
Biến đều xu nịnh dễ ngoài thế đâu
Ở Việt Nam chuyện cái bao thuốc lá
Ca “Bác Hồ” tay nịnh Vũ Khoan
Hát lên kiểu vẫn đều toàn
Bác Hồ “học tiếng” mới càng đáng ghê
Từng tiếng một chép bao thuốc lá
Nên “giỏi đều” ngoại ngữ chỉ thường
Biết rành 9 tiếng mọi đường
Làm Hoàng Chí Bảo phải dường nâng lên
“Bác Hồ” giỏi mười lần quả thế
Biết thảy hơn 39 tiếng trên đời
Làm dân đều thảy mê tơi
Bác toàn là “thánh” trên đời còn ai
Thật đều kiểu ngu dân có khác
Học cách nhằm tôn thảy cá nhân
Nhân dân đất nước đếch cần
Muốn hoài ngu tối để mình trị thôi
Nên Vũ Khoan sau lên Thứ trưởng
Cũng “đáng công” ca ngợi Bác Hồ
Thói đời thảy có lạ nào
Dọc dài tâng bốc vẫn hoài tới nay
TẾU NGÀN
(06/8/20)
**
YÊU
Có đâu gặp gỡ mà yêu
Chẳng qua chỉ kiểu viết liều vậy thôi
Như bao hoa nở trên đời
Dễ chi gặp hết mà toàn hái sao
Thành nên duyên phận khác nào
Ông tơ bà nguyệt có vào mới xe
Còn như đang thảy giấc hòe
Thấy chi đâu nữa mà xe với chùng
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
MẮT KÍNH VÀ NGƯỜI
Ngày xưa mắt kính nhìn đời
Ngày nay bỏ kính lại thời xinh hơn
Nhìn đời bằng mắt giản đơn
Thanh Lan quả thật khôn hơn nhiều người
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
NHỚ XƯA
Nhớ xưa hồi học Văn Khoa
Tiếc là khi ấy biết nào Thanh Lan
Trên nền “Khám Lớn” rõ ràng
Trường xây dã chiến khiến toàn nhớ lâu
Có lần buổi tối Thái Thanh
Giọng ca cao vút hát đều Phạm Duy
“Dòng Sông Xanh” có khác gì
Y như sóng nước dễ khi ai bằng
Thành nay biết chuyện Thanh Lan
Nếu còn ở Bắc đâu toàn nổi danh
Năm tư nhờ đã vào Nam
Thoát “o du kích” bắn rơi Mỹ đều
Thành nên định mệnh có nhiều
Thanh Lan chẳng khác gia đình Phạm Duy
Phạm Đình Chương đó thảy khi
Vào Nam nổi tiếng quả thì rất hay
TRĂNG NGÀN
(05/8/20)
**
PHI VÔ SẢN HÓA
Ngày nay vô sản hết rồi
Trải toàn thảm đỏ cho người bước đi
Tung hô Các Mác nỗi gì
Dàn chào sau trước chỉ thì vô duyên
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
KÝ HIỆU ĐẶC TRƯNG
Làm sao thấy mụn nốt ruồi
Để nhằm phân biệt đâu là Thanh Lan
Bởi vì ảnh cũ mờ toàn
Đoán sai khiến chỉ lại càng tiếu lâm
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
CON NGƯỜI NẰM GIỮA
ĐỘC TÀI VÀ DÂN CHỦ
Người đều “ý thức” trên đời
Đâu toàn “thân xác” như loài vật sao
Xác thân súng đạn dí vào
Tạo thành áp chế vẫn hoài dễ thôi
Còn riêng ý thức con người
Ngàn đời phát triển mới thành nhân văn
Thời xưa Các Mác cuội nhăng
“Độc tài vô sản” quả hằng toàn ngu
Chỉ nhằm “giải quyết” ruồi bu
Một thời rồi hết thiên thu dại khờ
Gây nên “lịch sử” trò cười
Vạn đời mang tiếng bởi điều phi nhân
Có nào xã hội đâu cần
Bởi đều kéo xuống chết trân lạ lùng
Gây toàn nhận thức điên khùng
Toàn đều lợi dụng mịt mùng khác đâu
Nên đời sống chỉ cầu âu
Tạo toàn nịnh bợ làm sao không cười
Làm đều xã hội chột rồi
Để nhằm “lãnh tụ” đội đầu tung hô
Chỉ do Các Mác hồ đồ
Một thời hư đốn lẽ nào ai khen
Tạo đời đều thảy nhố nhăng
Vong thân cả nút thôi hằng nói chi
Trong khi Dân chủ lạ gì
Người đều “tự giác” thảy khi chính mình
Không ai ép uổng thật tình
Chẳng ai sắt máu để thành chột thui
Đièu hòa lý trí cùng nhau
Đề cao tình cảm con người nhân văn
Đời thành hóa lẽ công bằng
Người tài tiến tới kẻ hèn thối lui
Nói ra thêm lại bùi ngùi
Liên Xô một thuở giờ đây đâu còn
Độc tài tới mức bằng non
Cuối cùng đổ sụp phải đành tan hoang
Trong khi Dân chủ mọi đàng
Văn minh phát triển mãi càng đi lên
Đời càng nhờ vậy nhân văn
Mọi điều tiêu cực sẽ hằng qua đi
ÁNH NGÀN
(05/8/20)
**
CHU ĐÌNH
Chu Đình mặt đẹp đoan trang
Hồng Kông tranh đấu xứng toàn nữ lưu
Thắng thua há có bùi ngùi
Ra tòa hãnh diện ta người hùng anh
Chỉ vì dân chủ đấu tranh
Tự do đất nước mới thành tinh hoa
Làm cho hãnh diện Trung Hoa
Ngàn xưa văn hóa phải là thế thôi
HOA NGÀN
(05/8/20)
**
MỘT THẰNG CHÓ MÁ
Một thằng chó má ngu đần
Hiểu chi “Tàu Cộng” mọi phần rêu rao
Biết toàn “chính trị” thế nào
Hoác mồm đĩ thỏa tưởng hầu gạt ai
Kiểu đầy điếu đóm tay sai
Nó tên Duy Mạnh hay là Duy Manh
Đã tâm quả thấy rành rành
Miệng mồm lẽo lự lưu manh lạ gì
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
CÁC NHÀ CHÍ SĨ THỜI
XƯA
Việt Nam trường cửu ngàn năm
Nhờ bao Chí sĩ trung kiên ở đời
Chống xâm lăng khắp mọi thời
Nguyễn Hữu Cầu là một những người vang danh
Sinh làng Đông Tác Hà Thành
Đông Kinh Nghĩa Thục nhiệt tình tham gia
Tinh thần yêu nước bao la
Đã từng Pháp bắt lưu đày Côn Lôn
MÂY NGÀN
(05/8/20)
**
TÍNH LẠC QUAN VÀ
HÀI
HƯỚC CỦA NGƯỜI VIỆT
Xưa kia chiến trận bạt ngàn
Cứ hoài ca hát “lạc quan” lạ nào
Cả giờ Cô vít khác sao
Mở karôkê vẫn “từng nhà vô thăm …”
Thật đâu khác chuyện oái oăm
“Lạc quan cách mạng” quả còn chê sao
Để nay dịch bệnh khác nào
“Lạc quan bệnh tật” đến thăm từng người …
TẾU NGÀN
(05/8/20)
**
GIỜ MỚI CÓ DỊP NHÌN
Giờ đây mới có dịp nhìn
Để gom đất nước vào lòng bàn tay
Vệ tinh nó chụp quả hay
Bao toàn cảnh trí mọi miền Đông Dương
Biển sông thấy hết mọi đường
Núi rừng xanh ngắt nào vương mây trời
Lại nhìn tít tắp ngoài khơi
Hoàng Trường Sa đó đảo đều của ta
ÁNH NGÀN
(05/8/20)
MỤC LỤC
13715.
VIỆT, HÀN, NHẬT BẢN VÀ CHỮ HÁN CỦA TÀU (07/8/20)
13716.
CỜ “LẠ” (07/8/20)
13717.
ĐỐI ĐẾ (07/8/20)
13718.
HÀ NỘI PHỐ XƯA (07/8/20)
13719.
DẤU ẤN LÊ KHẢ PHIÊU (07/8/20)
13720.
TỪ KHẢ PHIÊU ĐẾN TIÊU DIÊU (07/8/20)
13721.
NHỮNG NGƯỜI YÊU NƯỚC MỘT THỜI CỦA VIỆT NAM
(07/8/20)
13722.
MÁU VÀ NƯỚC MẮT (06/8/20)
13723.
CHUYỆN ĐỜI TRỚ TRÊU (06/8/20)
13724.
BÀN TAY CON NGƯỜI (06/8/20)
13725.
CHUYỆN ĐỜI (06/8/20)
13726.
NGUYỄN LONG CHIẾN (06/8/20)
13727.
THỰC TẾ KHÁCH QUAN SO VỚI CON NGƯỜI CHỦ QUAN
(06/8/20)
13728.
HẾT CÒN BA HOA (06/8/20)
13729.
HỒ CHÍ MINH VÀ NGƯỜI PHIÊN DỊCH VŨ KHOAN (06/8/20)
13730.
YÊU (05/8/20)
13731.
MẮT KÍNH VÀ NGƯỜI (05/8/20)
13732.
NHỚ XƯA (05/8/20)
13733.
PHI VÔ SẢN HÓA (05/8/20)
13734.
KÝ HIỆU ĐẶC TRƯNG (05/8/20)
13735.
CON NGƯỜI NẰM GIỮA ĐỘC TÀI VÀ DÂN CHỦ (05/8/20)
13736.
CHU ĐÌNH (05/8/20)
13737.
MỘT THẰNG CHÓ MÁ (05/8/20)
13738.
CÁC NHÀ CHÍ SĨ THỜI XƯA (05/8/20)
13739.
TÍNH LẠC QUAN VÀ HÀI HƯỚC CỦA NGƯỜI VIỆT (05/8/20)
13740.
GIỜ MỚI CÓ DỊP NHÌN (05/8/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét