TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 344
BẢN NĂNG CON NGƯỜI
CÙNG LÒNG HIẾU THẢO
Bản năng sống vốn muôn đời
Khắp toàn vạn vật bởi lòng hiếu sinh
Có điều đâu chỉ cho mình
Mà còn nòi giống lưu toàn về sau
Khiến người xưa đã nói rồi
Khóc đều “chảy xuống” đâu nào chảy lên
Tức hoài cha mẹ thương con
Nhưng còn ngược lại phải cần hỏi xem
Vậy nhưng người thảy nhân văn
Nên điều “hiếu thảo” phải sao vẹn toàn
Khác đâu Khổng tử mọi đàng
Đề cao “chữ hiếu” mới thành thánh nhân
Để sau Khổng tử trăm năm
Nhưng rồi Mạnh tử cũng đâu khác nào
Mới làm Khổng Mạnh thảy cao
Lập nền “luân lý” cho toàn Á Đông
Biến nên Truyền thống một dòng
Khắp hầu Châu Á đều thành tự nhiên
Việt Nam sang đến nước Hàn
Cả dân Trung Quốc giống toàn khi xưa
Chỉ sau vật đổi sao dời
Du vào thuyết Mác mới làm khác đi
Mác nhằm “duy vật” lạ gì
Cho đều “vật chất” còn chi thiêng nào
Lại thêm lý luận tầm phào
Quy đều “Tư sản” lẽ nào khác đâu
Chủ trương đạo đức phải hầu
Sống cho “Giai cấp” hẳn đều mới ngoan
Phải làm “Cách mạng” hoàn toàn
Mọi điều “Phong kiến” phải càng dẹp đi
Thành ra bôi bác lạ chi
Khiến cho thuyết Mác thảy khi buồn cười
Biết chi nguyên lý con người
“Linh ư vạn vật” mới đều nhân văn
Như xưa Khổng tử cho rằng
Trong đời “Đại Đức” chính là “viết Sinh”
Cả nay khoa học đồng tình
Chứng minh quan trọng thảy đều cái “Gien”
Mà “Gien” huyết thống làm nền
Cha sinh mẹ đẻ mới nên con người
Khiến thành “chữ Hiếu” trên đời
Không ngoài nguyên tắc phải điều bất di
Hiếu nhằm lý tính còn gì
Cùng là tình cảm mới thì nhân văn
Hiếu đâu toàn chỉ tính toan
Mà đều chữ hiếu cần toàn vô tư
Tức hoài hành động vô cầu
Chẳng vì lợi ích tư riêng cho mình
Mà điều “Đại Đức Viết Sinh”
Mọi người ham sống sự tình có luôn
Tuổi già thân xác mõi mòn
Nhưng toàn ham sống vẫn nào đổi thay
Mới điều “hiếu thảo” là đây
Đâu thuần cảm tính kiểu khoe bên ngoài
Để đều ngoài miệng nhất thời
Biến thành quan niệm bọt bèo khác đâu
Trong khi “đạo hiếu” rất cao
Cả trong nhận thức lẫn điều tâm tư
Không hề tính toán ngoài vào
Mà lòng lương hảo phải đều bên trong
Như hoa mọc ở trên cành
Vốn đều do thảy cây lành mà ra
Bởi con hiếu với mẹ cha
Mình sau cũng được lọ mà khác chi
Tạo nên đó thảy lương tri
Cũng là đạo đức thường khi ở đời
Chính là đạo đức loài người
Vượt trên loài vật để thành vậy thôi
Thành ra Các Mác bá vơ
Óc đầu nông cạn dễ nào ra chi
Tưởng làm đời hóa mê ly
Lại làm đời thảy toàn khi trật chìa
Thành nên đức hạnh loài người
Mới điều đạo lý ở trong luân thường
Tình yêu cảm hóa mọi đường
Còn đều “quyền lợi” chỉ dường dã man
“Đấu tranh Giai cấp” thấy toàn
Trong thời “Ruộng đất” quả càng ghê thay
Căm thù “Địa chủ” đặt bày
Tuyên truyền biến thảy đời thành dã man
HOA NGÀN
(21/8/20)
**
CÁI ĐIÊN KHÔN CÙNG
Cái điên đều mãi khôn cùng
Ngàn xưa thế giới trập trùng đến nay
Khiến cho nung nấu đêm ngày
Trong lòng bao kẻ óc đầu toàn điên
Nên giờ đến cả “Trung Nguyên”
Đặng Lê Nguyên Vũ huyên thiên chích chòe
Phùa đầy ngôn ngữ huê hòe
Định nhằm thiết lập “Hành Trình Quốc Gia”
“Việt Nam Đế chế” chói lòa
“Dẫn đầu Thế giới” hóa ra nực cười
“Cái Tâm Sáng Tạo” phỉnh đời
Lượm toàn “Tri Thức” bời rời đó đây
Tô lên cho Hạt Cà phê
Đặng Lê Nguyên Vũ quả ghê rùm trời
Phạm Công Thiện xưa vẽ vời
Đặng Lê Nguyên Vũ nay thời khác đâu
Kiểu đều não trạng lau hau
Nhằm toàn mơ hão trước sau lạ lùng
Thua xa Bùi Giáng dẫu khùng
Nhưng khùng tỉnh táo còn đầy dễ thương
Hitler, Karl Marx mọi đường
Từng thời ảo tưởng khôn lường đó sao
“Đại Đồng Thế Giới” giảng rao
“Ưu Sinh Dân Đức” khác nào tầm vơ
“Trung Nguyên” nay chỉ Gà nòi
Nhốt lồng nhốt bội dễ đâu Đại bàng
“Trí Năng” vẫn cố vênh vang
Cái điên hay chỉ cái gàn bày ra
Ngày nay thế giới tiến xa
Khó nào quay lại được hồi như xưa
Mơ làm “Đế Chế Ba Tư”
“Việt Nam Chói Sáng” khác nào tiếu lâm
Thành nên đời mãi hà rầm
Kẻ điên vô số còn nào nói chi
Điên dầu bao kiểu lạ gì
Vẫn toàn loạn cả quả khi buồn cười
Biết chi Lý tính trên đời
Biết chi Tình cảm của người tự nhiên
Biết chi đời thảy Khách quan
Ngày thêm hợp lý phải toàn vậy thôi
TẾU NGÀN
(21/8/20)
**
TỪNG MỘT THỜI SÔI SỤC
Bao điều lịch sử qua rồi
Nhưng giờ điểm lại vẫn hòa đáng ghi
Chuyện Đặng Văn Việt lạ gì
Kẻ đầu tiên kéo Cờ lên Kỳ đài
Đó là “Cờ đỏ sao vàng”
Tấm lòng yêu nước khiến toàn thế thôi
Dẫu cha Phó bảng ngày xưa
Từng làm Bộ trưởng cho Trần Trọng Kim
Từ đây ông đã nổi danh
Thành “Con hùm xám” trên đường số Tư
Nhưng hoài Trung tá đến chừ
Bởi vì lý lịch ghim vào mình thôi
Gia đình giòng giỏi khác đâu
Nội là Tế tửu triều đình thời xưa
Đỗ Hoàng Giáp có lạ chưa
Mẫu thân cũng vậy thuộc nòi trâm anh
Họ hàng còn Trịnh Văn Bô
Đã từng đóng góp đến năm ký vàng
Ngày đầu Cách mạng rộn ràng
Đến thời “Tố khổ” vẫn toàn te tua
Thành ra lịch sử như đùa
Bà Năm Long đó cũng nào khác đâu
Biết bao công của đổ vào
Bị đưa tổ khổ đành hầu chết oan
Thành nên “Cờ đỏ sao vàng”
Là cờ “Cộng sản” Việt toàn biết sao
Kéo lên hạ xuống “Quẻ Ly”
Vua không cho bắn chỉ vì “Việt Minh”
Việt thành sự nghiệp của mình
Bỏ Y khoa để tiếp vào đầu quân
Trở nên là “lính cụ Hồ”
Nhưng hoài Trung tá lên nào Tướng đâu
Phải chăng Việt đã lầm rồi
Nhưng không Việt vẫn tự hào yêu dân
Tức nhằm yêu nước vạn lần
Còn làm “Cộng sản” thuộc phần của ai
Việt vì ghét Pháp Lan Sa
Lại thành “cộng sản” có mà đâu hay
Mới thành người “lính cụ Hồ”
Nhưng hồn dân tộc vẫn nào khác đâu
TẾU NGÀN
(20/8/20)
**
CÂY DUỐI
Hà Lam cây duối không nhiều
Nhưng lên Bình Quý có đều mọi nơi
Thành ai từng đến Phú Cang
Chỗ Ga xe lửa sẽ toàn thấy ngay
Nơi gần nhà Cụ Tiểu La
Có lần thời bé ta qua nơi này
Tức nhà cách mạng Nguyễn Thành
Một người nức tiếng Thăng Bình ngày xưa
Vườn rào rậm rạp chè tàu
Vẻ đầy hoành tráng làm ta nhớ hoài
Thêm nhiều cây duối bên ngoài
Trái khi đã chín hóa ra màu vàng
To hơn hạt bắp chút toàn
Ngọt ngon mọng nước dịu dàng mùi hương
Nên xưa còn tuổi học sinh
Đã non thế kỷ ưa ăn thứ này
Dáng cây duối rất hiền từ
Nhưng đầy đẹp đẽ thêm càng chân quê
Lá còn nham nhám một bề
Lấy chà lên kính đồng hồ trong ra
Đó đều kỷ niệm thiết tha
Giờ đây nhắc duối ta đà nhớ ngay
Quảng Nam nhiều loại cây này
Nhưng còn đâu khác bao người biết không
MÂY NGÀN
(20/8/20)
**
LOÀI NGƯỜI TỪ SƠ
KHAI
ĐẾN THỜI ĐẠI VĂN
MINH
Loài người đâu cũng giống nhau
Cũng đều một gốc để hầu nhân ra
Thuở xưa hoang dã ta bà
Để rồi phát triển đi vào văn minh
Kiểu như người Thượng của mình
Ngày xưa làm muối thảy từ tranh tre
Đốt xong ra muối vậy nè
Trên rừng đều sẳn khỏe re ai ngờ
Bởi do muối với con người
Đều toàn thiết yếu cho vào thức ăn
Khiến người vượt thảy thiên nhiên
Bởi loài hoang dã biết chi muối nào
Miền cao đều vậy khác sao
Trừ ra miền biển rạt rào sóng xanh
Muối phơi nước biển tạo thành
Sau cùng trao đổi với dân Thượng mình
Voi thành công cụ thần tình
Ngàn xưa chuyên chỡ linh đình mọi nơi
Miền xuôi qua đến tận Lào
Con đường thương mại vật cùng đổi nhau
Bởi xưa chưa biết dùng tiền
Nên dùng vật quý nhằm liền thế vô
Vỏ sò vỏ ốc khác sao
Cả như dùng muối đều hầu tự nhiên
Vậy nhưng Các Mác huyên thiên
Bảo lên “cộng sản” tiền liền vứt đi
Đổi trao trực tiếp lạ gì
Những gì sản phẩm con người làm ra
Thật toàn não trạng ba hoa
Ngược điều tiến hóa có mà lạ sao
Biết chi đời tiến thế nào
Từ khi sơ khởi để hầu đi lên
Tiền như công cụ ưu tiên
Giúp nhằm tiện lợi mọi miền nhân gian
Tinh hoa giá trị chứa toàn
Phải luôn tiến tới sao màng vứt đi
Thành nên Các Mác lạ gì
Một anh vớ vẫn nhưng đời đâu hay
Luận toàn lịch sử trên mây
Trong khi thực tế phải đầy khách quan
TIẾU NGÀN
(20/8/20)
**
ĐÁM TANG CỦA EM
TRAI TT. MỸ
ĐƯỢC TỔ CHỨC TẠI
NHÀ TRẮNG
Chuyện nghe có vẻ lạ đời
Em trai đâu phải là người chính danh
Để đưa Nhà Trắng lễ tang
Trump làm vậy quả toàn chịu chơi
Lý do tỏ với mọi người
Vì anh em họ suốt đời thương nhau
Robert tình cảm lại sâu
Như Trump thảy dành cho Hoa Kỳ
Cần làm vinh dự khác chi
Trump đặc cách để thì diễn ra
Dẫu ngay Nhà Trắng White House
Trump nghĩ kỹ cũng đâu hại gì
Kiểu xưa ông Diệm khác chi
Ông Nhu Cố Vấn vẫn thì là em
Tuy không chức vụ chính quyền
Song Dinh Độc lập vẫn người thứ hai
Thành ra đời vốn an bài
Mỗi người có phận dành riêng cho mình
Dễ đâu trôi nỗi linh tinh
Mà toàn mỗi lúc vận Trời ban cho
Nên dầu là Á hay Âu
Xưa nay nhiều chuyện dễ sao khác gì
Trừ ai nông cạn so bì
Óc đầu đố kỵ mới thì rên la
TẾU NGÀN
(20/8/20)
**
HAI CHỊ EM NÀNG KIỀU
Đầu lòng hai ả tố nga
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân
Vân đoan trang thảy mọi phần
Kiều đầy sắc sảo khiến thành đời hư
Từ xưa cho mãi đến chừ
Hồng nhan bạc mệnh quả nào khác đâu
Nên đời nghĩ lại thêm sâu
Hoa càng xinh đẹp đều hoa lẹ tàn
TẾU NGÀN
(19/8/20)
**
THU
Thu sang khiến lá vàng rơi
Có người con gái chờ ai bên đường
Trời xanh mây trắng ngàn phương
Tim nàng rộn rã mọi đường tương tư
HOA NGÀN
(19/8/20)
**
CỘNG SẢN XƯA VÀ NAY
Ngày xưa Cộng sản lạc quan
Hay đều lầm lẫn chỉ toàn vậy thôi
Quốc tế Ca cứ nhìn lời
Nay thành ngã ngữa ai người không kinh
Chỉ do ông Mác của mình
Đời không thực tế bay tràn trên mây
Trăm năm kinh nghiệm cùi đày
Bây giờ đã chết cũng nào đâu oan
TIẾU NGÀN
(19/8/20)
**
CHUYỆN MỸ ĐÒI NỢ
TÀU
Nợ toàn chính đáng phải đòi
Tiền dân cả thảy có nào khác đâu
Cho dầu để quá trăm năm
Vẫn còn hiệu lực khó mà cho không
Thành nay đúng đắn Trump
Phải đời Trung Quốc có sao ngại gì
Mượn dầu từ thuở nhà Thanh
Vẫn hoài liên tục chủ quyền khác chi
Một ngàn tỷ phải trả đi
Làm ăn gian dối nay thì giàu to
Nên đừng làm bộ giả đò
Trả ngay đâu thể mặt mo cù lần
Khiến Trump xứng đáng mọi phần
Để cho dân Mỹ kỳ này bầu thêm
Vựt toàn nước Mỹ tiến lên
“Make America Great Again” ai bằng
TẾU NGÀN
(19/8/20)
**
SO SÁNH
Thấy quê bên Pháp mà thèm
Dân ta nhỏ dãi vẫn hoài còn lâu
“Tự hào” thảy hát đầu môi
Cốt nhằm nói mị lẽ nào không thương
TẾU NGÀN
(19/8/20)
**
DÂN TRÍ TRƯỚC TIÊN
Vấn đề dân trí trước tiên
Làm theo ý nguyện của Phan Tây Hồ
Bởi còn dân trí mù mờ
Khối tay lợi dụng chỉ chờ chòi ra
Thành nên phải tránh can qua
Tránh toàn điên đảo vốn là ưu tiên
Phải nâng dân trí nhãn tiền
Khó ai lợi dụng mới liền thành công
Mị dân đều đã thấy toàn
Ngày nay muốn gỡ quả càng nhiêu khê
Nên cần thận trọng mọi bề
Mới thành dân tộc thảy đều khôn ngoan
Tiến lên phía trước phải toàn
Tự do dân chủ nhưng cần thông minh
Tránh cho sụp bẫy thật tình
Bẫy dù tả hữu vẫn thành bá vơ
ÁNH NGÀN
(19/8/20)
**
LOÀI NGƯỜI Ở TRONG
LỊCH SỬ KHÁCH QUAN
Loài người thực chất sinh ra
Cội nguồn lịch sử vốn từ tự nhiên
Nhưng là “trích đoạn” nhãn tiền
Còn nguyên nhân lớn đầu tiên mơ hồ
Vậy mà xưa Mác hồ đồ
Cho đều “vật chất” làm sao không cười
Cứ xem hòn đá mười mươi
Bao giờ tự hóa để thành cái cây
Thành ra Mác chỉ giả cầy
Tin càn “biện chứng” nại vào Hegel
Khiến thành tư tưởng lềnh bềnh
Cốt đều ức đoán đâu toàn chứng minh
Đều phi khoa học thật tình
Tạo ra ảo ảnh gạt đời cho vui
Từ đây Mác thảy nói ruồi
Hô toàn “hình thái” loài người trải qua
Như năm hình thái đâu xa
Lại đều chuyển biến do toàn tự nhiên
Đầu tiên cộng sản khởi nguyên
Chuyển qua “phủ định” biến thành tư nhân
Rồi nhờ “quá độ” lên dần
Cuối cùng “Tư bản” rành rành tự chôn
Chỉ còn “Vô sản” không hơn
Làm cho nhân loại tiên lên “Địa đàng”
Thật ra Mác thảy mơ màng
Cố nhằm “tư biện” chút nào thực đâu
Đặt điều chưởi rủa nhằm hầu
Chê tràn “tư sản” để hầu mị dân
Nhưng sai khoa học mọi phần
Có chi thực chất mà mong ích đời
Chỉ nhằm phỉnh gạt con người
Kẻ toàn lợi dụng mới hầu ngoi lên
Thành toàn lập luận chênh vênh
Mác dùng ngụy biên gạt đời khác chi
Biết gì xã hội thường khi
Tự do phát triển dựa vào trí năng
Đàng này “vô sản” gài hằng
“Độc tài đảng trị” khiến càng đảo diên
Thành ra Mác chỉ vô duyên
Tội làm xã hội biến ra toàn nghèo
Do sai nguyên tắc nên lèo
Trong khi Tư bản mới đều tiện nghi
Hiệu năng hiệu xuất lạ gì
Còn làm “tập thể” vốn thì bá vơ
Liên Xô bởi quá dại khờ
Đạp theo chân Mác vật vờ trăm năm
Cuối cùng khắc nghiệt căm căm
Phải đánh vứt bỏ tiếu lâm thảy càng
TIẾU NGÀN
(19/8/20)
**
HAI MẶT CỦA CUỘC ĐỜI
Cuộc đời tựa bải rác trôi
Nơi nào cũng vậy có thời khác chi
Chẳng qua vì bởi con người
Bụng đều cứt đái với toàn bản năng
Khiến làm phần lớn lăng nhăng
Dễ nào đúng đắn con người lạ đâu
Biến thành tâm lý đàn bày
Sủa hùa là chính thảy đều bá vơ
Như phe Dân chủ bây giờ
Tại nơi nước Mỹ ai ngờ vậy sao
Bổng nhiên sinh bọn tào lao
Óc đầy lươn lẹo nhằm vào Trump
Khác gì là bọn phản thùng
Diệt tràn nước Mỹ ngại ngùng gì đâu
Trước sau chúng tự hại hầu
Bởi nhằm tự diệt lại nào biết chi
TẾU NGÀN
(19/8/20)
**
TIÊN TRI VỀ THẾ GIỚI
Cần gì tiên đoán loài người
Cứ nhìn quá khứ thảy đều biết ngay
Từ thiên nhiên vốn mò ra
Con người vì thế chứa đầy bản năng
Nên chi cần lẽ cân bằng
Để cho đứt gãy càng băng hoại nhiều
Bản năng thành chỉ buồn hiu
Nhận đầu nhân loại đủ điều thương thay
Thành ra Các Mác cũng hay
“Độc tài vô sản” lấy đâu quân bình
Băn năng chỗi dậy nhiệt tình
Cái ngu của Mác như đinh đóng vào
Giống xưa từng có Hitler
Đưa ra “chủ thuyết Ưu sinh” hại toàn
Gây nên Thế chiến bộn bàng
Đồng Minh phải diệt mới càng tiêu đi
Stalin sau cũng lạ gì
Cả Mao vẫn vậy muốn thì làm vua
Trùm lên cả thảy loài người
Nhân danh “thuyết Mác” có toàn khác đâu
Thành nên ngớ trước nhìn sau
Nhân quần vốn dĩ luôn hoài đấu tranh
Đấu tranh giữa các cá nhân
Vì điều tốt xấu và điều đúng sai
Giữa điều quyền lợi không ngoài
Lẫn điều chân lý có nào khác đâu
Để dầu bên thắng bên thua
Rồi bên tốt đẹp mới rồi đi lên
Trong khi Các Mác cùn mằn
“Đấu tranh giai cấp” đều toàn bá vơ
“Độc tài vô sản” ai ngờ
Khiến thành cái xấu vượt bờ tràn lên
Khác chi đời chỉ bông phèn
Hễ sai khoa học biến thành đen thui
Cả như đạo đức phải rồi
Mới điều đúng đắn luôn hoài thế gian
Nên tuy đời dẫu ngổn ngang
Phải càng dọn dẹp mới toàn sáng ra
Còn đều mang rác xả đầy
Triệt tiêu nhân loại nào cần tiên tri
TRĂNG NGÀN
(19/8/20)
**
NHÌN LẠI CẢNH XƯA
Cảnh xưa không khỏi bàng hoàng
Một bầy lính tập kiệu tràn me Tây
Đưa từ dưới nước lên bờ
Trong thời nô lệ còn nào nhục hơn
Tây qua “khai hóa văn minh”
Dân An nam mít đã nên tồi tàng
Một thời lịch sử lỡ làng
Nhục toàn dân tộc quả càng khác chi
TẾU NGÀN
(19/8/20)
**
VIỆC TUY NHỎ MÀ
Ý NGHĨA LẠI LỚN
Chuyện vừa bên Mỹ xảy ra
“Bánh mỳ” hay viết như ta “bánh mì”
Thế nhưng ngay giữa Saigon
Quán Tàu còn viết “tô mỳ” thì sao ?
Vậy nên đâu đúng đâu sai
Đó là nguyên lý hay đều thói quen ?
Thật ra trong tiếng Việt Nam
“Y” dài thường có nghĩa trong tiềm tàng
Trong khi “I” ngắn hoàn toàn
Cốt điều thuần túy chỉ nhằm ký âm
Vậy nên phải viết “y khoa”
Để cho nguyên tắc khác xa “bánh mì”
Dầu sao còn vẫn tùy nghi
Chẳng chi quan trọng để đòi kiện thưa
Song vì ở Mỹ chuyện thừa
Hở ra “đi kiện” khiến đời thành vui
Kiện cho “kỳ thị” phải rồi
Tuy rằng ở Mỹ điều này cấm lâu
Khác gì bọn “Black Lives Matter”
Chỉ đều một đám toàn hài khác đâu
Mỹ đều kỳ thị cấm rồi
Tàn dư tuy sót ở vài cá nhân
Vậy mà bọn chúng rần rần
La lên “kỳ thị” vạn phần lưu manh
TIẾU NGÀN
(19/8/20)
**
VẺ ĐẸP BỐN MÙA
Mùa thu luôn có lá vàng
Thu thành cảnh đẹp có toàn ai hay
Mùa đông cây thảy cành đầy
Cũng là vẻ đẹp xưa nay khác gì
Sang xuân cành lá xanh tươi
Tạo đều cảnh đẹp khác đều thu đông
Nên Trời luôn có tấm lòng
Bốn mùa vẻ đẹp cho hoài người xem
Tàu Tây thêm có cây phong
Làm thành cảnh đẹp chói chang đâu bằng
Nguyễn Du chú ý đều hằng
“Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”
Cảnh này sao có Việt Nam
Nguyễn Du chắc mượn từ bên nước ngoài
Có lần đi sứ qua Tàu
Lượm về cảnh ấy hẳn hầu khác chi
XUÂN NGÀN
(18/8/20)
**
LÀM TRONG SÁNG TIẾNG
VIỆT
Đã thời ông Phạm Văn Đồng
Hô hào trong sáng tiếng mình cũng vui
Sao giờ Trần Đức Anh Sơn
Đưa ra “khuyến nghị” tối thui tiếng mình
Những từ âm Hán văn hoa
Nay đem Việt hóa thành ra tục toàn
Vậy thì hay ở ông Đồng
Hay hay do bởi hậu đồ Anh Sơn ?
TẾU NGÀN
(18/8/20)
**
RƯỢU BIA VÀ KHỔNG TỬ
Ngày xưa chưa có rượu bia
Nên thành Khổng tử không khuyên phải rồi
Bởi ông là thánh chi thời
Biết toàn mới nói không đều làm thinh
Có đâu chỉ kiểu linh tinh
Đoán mò lịch sử để thành vô duyên
Như giờ Tàu lụt nhãn tiền
Mác còn “biện chứng” phịa càn được không ?
TẾU NGÀN
(18/8/20)
**
THẾ NÀO LÀ “LÝ TƯỞNG”
Cái từ “lý tưởng” hàm hồ
Nó thường dụ khị lẽ nào không kinh
Khiến thành hóa thảy linh tinh
Còn đâu chân chính tự mình hay sao
Tạo bao hệ lụy thấy mồ
Thanh niên bao lớp nhào vô ỳ xèo
Hitler ai cũng biết rồi
Stalin vẫn vậy thảy đều mị dân
Cho nên tỉnh tào mọi phần
Mới đều lý tưởng cân phân bởi mình
Đạt toàn nhân bản văn minh
Hợp tình hợp lý tự mình thấy ra
Còn đều kiểu chỉ ba hoa
Bị người lợi dụng khiến ta thành lèo
Vậy nên giá trị con người
Tự mình sáng suốt mới điều ưu tiên
Như xưa kiểu Luther King
Là người tranh đấu Nhân quyền chính danh
Đập tan kỳ thị để thành
Hòa đồng dân tộc vượt đều màu da
Ngày nay chỉ bọn quỷ ma
Thảy phường gian dối khiến sao chẳng cười
Lưu manh lợi dụng phải rồi
Toàn đồ “khuynh tả” xưng “Black Lives Matter”
NẮNG NGÀN
(18/8/20)
**
CÓ CHI ĐÂU THÉC MÉC
Ghẹo chơi một chút cho vui
Dẫu gì Sơn cũng giờ người quốc gia
Thoát ra ý hệ ba hoa
Lại thành dân nước của ta bình thường
Khác chi ngó lại mọi đường
Lá đều về cội điều dường tự nhiên
Tự do độc lập ưu tiên
Mới thành não trạng của người văn minh
Cần chi điếu đóm cung đình
Cá mè một lứa linh tinh hay gì
Mà ta riêng biệt thảy khi
Dở hay ta biết mới thì khách quan
Dường đời vạn dặm quan san
Ngã nào cũng tốt sao toàn chạy theo
Vốn đường danh lợi chỉ lèo
Riêng đường văn hóa mới đều vẽ vang
TẾU NGÀN
(18/8/20)
MỤC LỤC
13847.
BẢN NĂNG CON NGƯỜI CÙNG LÒNG HIẾU THẢO (21/8/20)
13848.
CÁI ĐIÊN KHÔN CÙNG (21/8/20)
13849.
TỪNG MỘT THỜI SÔI SỤC (20/8/20)
13850.
CÂY DUỐI (20/8/20)
13851.
LOÀI NGƯỜI TỪ SƠ KHAI ĐẾN THỜI ĐẠI VĂN MINH (20/8/20)
13852.
ĐÁM TANG CỦA EM TRAI TT. MỸ ĐƯỢC TỔ CHỨC TẠI NHÀ TRẮNG
(20/8/20)
13853.
HAI CHỊ EM NÀNG KIỀU (19/8/20)
13854.
THU (19/8/20)
13855.
CỘNG SẢN XƯA VÀ NAY (19/8/20)
13856.
CHUYỆN MỸ ĐÒI NỢ TÀU (19/8/20)
13857.
SO SÁNH (19/8/20)
13858.
DÂN TRÍ TRƯỚC TIÊN (19/8/20)
13859.
LOÀI NGƯỜI Ở TRONG LỊCH SỬ KHÁCH QUAN (19/8/20)
13860.
HAI MẶT CỦA CUỘC ĐỜI (19/8/20)
13861.
TIÊN TRI VỀ THẾ GIỚI (19/8/20)
13862.
NHÌN LẠI CẢNH XƯA (19/8/20)
13863.
VIỆC TUY NHỎ MÀ Ý NGHĨA LẠI LỚN (19/8/20)
13864.
VẺ ĐẸP BỐN MÙA (18/8/20)
13865.
LÀM TRONG SÁNG TIẾNG VIỆT (18/8/20)
13866.
RƯỢU BIA VÀ KHỔNG TỬ (18/8/20)
13867.
THẾ NÀO LÀ “LÝ TƯỞNG” (18/8/20)
13868.
CÓ CHI ĐÂU THÉC MÉC (18/8/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét