TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 345
GIẢI MÃ “CHỦ NGHĨA
CỘNG SẢN”
TRÊN THẾ GIỚI VÀ TẠI
VIỆT NAM
Cần lý giải một lần rốt ráo
Bởi nếu không nó mãi còn hoài
Khắp trong thực tế ở đời
Cùng trong “tâm tưởng” bao người lơ mơ
Vậy “cộng sản” là gì mới đúng
Nó phải chăng “chân lý” trong đời
Gốc nguồn về nó tự đâu
Và trong hiện thực khi nào thành công ?
Nói cho đúng ngay từ thượng cổ
Đã bao người mong nó có rồi
Nhưng đều huyễn tưởng không đâu
Thành nên hiện hiện “đại đồng” có chi
Khiến về sau bị quy không tưởng
Từ phương Đông đến cả phương Tây
Cả như Các Mác tỏ bày
Cho “điều vô bổ” từ ngày xa xưa
Mác sửa lại theo mình quan điểm
Phải làm sao “khoa học” mới cừ
Vượt trên không tưởng ảo hư
Để thành “xác thực” trong đời mới hay
Kể từ đây Mác bèn lý luận
Cần thực hành “giai cấp đấu tranh”
Tìm ra “quy luật” rành rành
Để nay nó phải trở thành “khách quan”
Mác liền rập lời Hegel nói
Đó là điều “biện chứng” khác gì
Thiên nhiên xã hội loài người
Đều trong “quy luật” thảy toàn xưa nay
Tức sự vật xảy đều “mâu thuẫn”
Nhằm đấu tranh và phủ định nhau
Để toàn một mất một còn
Thảy hoài tiếp diễn thế gian toàn đều
Như thế giới ngày nay “mâu thuẫn”
Giữa một bên “tư bản” kẻ giàu
Một bên “vô sản” người nghèo
Khiến thành “biện chứng” chỉ còn một thôi
Vỉ tư bản phát sinh “bóc lột”
Dùng “đồng tiền” khuynh loát trần gian
“Đấu tranh giai cấp” thêm càng
Cuối cùng “vô sản” vọt lên cầm quyền
Nhằm lập ra “thời kỳ quá độ”
Lãnh đạo toàn “giai cấp công nhân”
Tiến lên “vô sản” vạn phần
Để rồi tự xóa để thành ngang nhau
Tiến lên thẳng “đời không giai cấp”
Đó chính là “cộng sản bậc cao”
Người cùng lao động với nhau
“Chia đều sản phẩm” trước sau vẹn toàn
Vì đồng tiền chỉ nhằm bóc lột
Nên từ đây xóa bỏ thảy đều
Bỏ luôn nguyên tắc thị trường
Không còn “hàng hóa” mọi đường trước sau
Mà sản phẩm làm ra trao đổi
Trực tiếp trong xã hội con người
“Làm theo sức hưởng theo cầu”
Cuộc đời nhân bản mới hầu “quang vinh”
Đó tiêu chí Mác thường vẫn nói
Hay là điều “Tư bản tự chôn”
Cuối cùng “Vô sản chẳng còn”
Bởi “không giai cấp” cần nào phân chia
Chỉ còn có “con người” cả thảy
Ngang bằng nhau tuyệt đối “nhân văn”
Xóa đi thảy hết chính quyền
Chẳng cần pháp luật trước tiên ở đời
Vì lúc ấy mọi người “tự giác”
“Sáng đi làm chiều lại đi câu”
“Công nhân nhà máy” đều hầu
Chương trình kế hoạch chỉ do tự mình
Đó là cảnh “thiên đường cộng sản”
Bao trùm lên thảy trọn thế gian
Xóa tan biên giới đều toàn
“Đại đồng nhân loại” chỉ còn một thôi
Đó kết quả của đời “biện chứng”
Kể từ đây cho đến muôn đời
Không còn giai cấp mọi nơi
Đấu tranh cũng hết tuyệt vời làm sao
Quá hấp dẫn nước Nga khởi sự
Người dẫn đầu đó chính Lênin
Lập nên “Nhà nước Công Nông”
Đầu tiên thế giới quả không khác gì
Vì Lênin quyết theo thuyết Mác
Thấy nó toàn “khoa học” lạ chi
Nghĩ đâu ảo tưởng chút gì
Mà toàn “thực tế” như điều Mác nêu
Kể từ đó Liên Xô trỗi dậy
Rải “chủ trương” ra khắp toàn cầu
Trước tiên thống lĩnh Đông Âu
Rồi toàn thế giới mới hầu thành công
Ngày “Cách mạng tháng mười” khởi sự
Lật Nga hoàng Cung điện Mùa đông
Chỉ còn “giai cấp công nông”
Lênin “lãnh đạo” quả không thẹn nào
Xóa bạch Nga biến còn toàn đỏ
Cờ búa kiềm phất phới tung bay
Kremlin rạng rỡ là đây
“Toàn cầu cộng sản” quyết ngày không xa
Nhưng sau đó xảy ra ám sát
Làm Lênin mạng phải tiêu tùng
Chiến tranh thế giới nổ bùng
Quyền hành thâu tóm tay đều Stalin
Kiểu sắt máu nhắm vào “chuyên chế”
Giết hại trên 30 triệu con người
Dân Nga thảm thiết rụng rời
Mà đâu dám nói phải đều “hân hoan”
Kết cục lại 70 năm sụp đổ
Cờ Nga hoàng thay thế Búa liềm
Chính quyền giờ đến Putin
Hết còn “cộng sản” trên toàn nước Nga
“Liên Xô” đổ khiến là như thế
Đông Âu xưa nay cũng chẳng còn
Lần này Mác hết mơ màng
Bởi giờ thế giới đã nên Toàn cầu
“Toàn cầu hóa” theo chiều Tư bản
Tức trở về quy luật khách quan
Nó hoài hợp lý thảy toàn
Bởi vì khoa học nên càng tự nhiên
Điều đó thấy Mác thành đều dỏm
Nhằm đưa lý thuyết gạt đời
Bởi đều mê tín khơi khơi
Lại xưng “khoa học” làm đời lầm to
Vì ảo tưởng tin vào “biện chứng”
Tín điều suông nào có chứng minh
Khác chi mê muội thật tình
Chỉ đều cảm tính có thành ra chi
Bởi khoa học cần đều nguyên lý
Vượt lên xa cảm tính thảy toàn
Đi vào cốt lõi bên trong
Mới thành định luật khách quan mãi hoài
Mác chỉ có nặng về cảm nhận
Đời nhìn toàn kiểu thảy bề ngoài
Hiểu chi bản chất con người
Phịa tràn lịch sử khiến thành bá vơ
Nên rút cuộc nó đều nghịch lý
Mác chẳng qua ngụy biện thảy toàn
Phỉnh đều mọi kẻ làng nhàng
Tưởng là “lô-gích” nhưng đều toàn sai
Thành ảo tưởng không ngoài như thế
Vỉ chỉ nhắm “lý luận” một chiều
Lại còn “độc đoán” trên đời
Mác thành phản ngược lại nền văn minh
Hiểu sai quấy về toàn lịch sử
Cũng thành sai xã hội con người
Để đều phịa đặt khơi khơi
Gạt tràn nhân loại rõ thời trăm năm
Gây bao việc oái oăm là vậy
Gạt con người thù ghét lẫn nhau
Khắp trên thế giới đều hầu
Giết trăm triệu mạng quả đều bá vơ
Nay “cộng sản” chỉ còn bốn nước
Nổi bật luôn Trung Quốc, Việt Nam
Nhờ Mao có dịp thành công
Thời cơ “đánh Nhật” quả không khác gì
Cả Việt Nam cũng đều giống vậy
Nhờ dựa vào việc đánh Thực dân
Pháp thua tưởng được muôn phần
Ai dè “cộng sản” đích cao ông Hồ
Đời là vậy xảy toàn đột biến
Nào đễ chi “lô-gích” cả sao
Mà như “định mạng” đều hầu
Giống trời trêu thảy con người lạ chi
Khiến Việt Nam hai lần chiến cuộc
Kéo dài ba thập kỷ khác nào
Chiến tranh “ý hệ” ào ào
Hai bên Nga Mỹ đầu tàu xông vô
Trên danh nghĩa khác nào đánh Pháp
Giải phóng cho đất nước non song
Thật ra Chinh, Giáp, Duẩn, Đồng
Bốn ông “cộng sản” ra công tuyên truyền
Với ông Hồ họ đều “tà lọt”
Chút gì đâu phong độ riêng tư
Đều theo “quan điểm” Nga Tàu
Một thời du nhập toàn vào Việt Nam
Nhưng nhờ bởi tuyên truyền mạnh miệng
Khiến thành ra lôi kéo được dân
Cộng thêm “chuyên chính” mọi phần
Theo lời Mác nói thành công được đều
Nhưng thành công nắm đều quyền chính
Còn về phần xã hội ra chi
Bởi đều thất bại con người
“Vong thân” cả thảy khiến đều vô duyên
Bởi thuyết Mác “bầy đàn” đâu khác
Nó thành ra đi ngược tự nhiên
Phản toàn tiến hóa nhãn tiền
Giật lùi lịch sử mọi miền khác đâu
Bởi thất bại thảy về kinh tế
Cả bản thân xã hội con người
Tinh thần, văn hóa đều cùi
Chỉ còn siểm nịnh kiểu người vong thân
Đó kết quả “độc tài vô sản”
Bởi khởi đầu do Mác chủ trương
Nó đều trái cựa mọi đường
Con người chèn ép sao còn phát huy
Mác ngờ nghệch quả đều như vậy
Biết chi đâu bản chất con người
Bản năng luôn thảy có toàn
Lại chơi “cơ chế” thêm càng bó vô
Nên gọi Mác “tội đồ” cũng phải
Hại thảy đều nhân loại trăm năm
Giống bơi lịch sử ngược dòng
Con người cùn nhụt còn nào tiến lên
Bởi cá nhân đều như nguyên tử
Trong cuộc đời nào có khác chi
Tự do bởi vậy lạ gì
Mới thành kết hợp thảy toàn khắp nơi
Mác dại bảo “độc tài vô sản”
Khiến còn đâu bình đẳng con người
Tự do bị triệt hẳn toàn
Con người “vật hóa” có càng lạ đâu
Chủ trương đó Mác do mê tín
Tin càn vào “giai cấp đấu tranh”
Để thành mê muội rành ranh
Tin vào “sứ mệnh công nhân” lạ nào
Nghĩ “sứ mệnh” đó là lịch sử
Mác toàn hầu mê tín dị doan
Khiến thành tà thuyết đều toàn
Hay là “ngụy thuyết” có càng khác đâu
Bởi nó trái mọi điều Khoa học
Hiểu lầm đều “Tư bản” trên đời
Biết chi phương tiện khác nào
Hay là công cụ để đời tiến lên
Bởi kinh tế đó toàn hiệu quả
Tạo hiệu năng xã hội con người
Vì khi đã tự động rồi
Chỉ cần tính toán thêm càng tinh hoa
Mác lại kiểu “thầy lang” có khác
Định sai lầm “căn bệnh” cuộc đời
Để nhằm lên án nó hoài
Làm sao chữa được cho đều thế gian
“Định bệnh” sai chỉ toàn gây hại
Chữa bệnh lầm thêm giết hại người
Thành nên thuyết Mác buồn cười
Bệnh ngoài cảm cúm nghĩ thành gãy xương
Mác bởi vậy vạn đường lắt léo
Tạo nên đều “cơ chế” ngụy toàn
Biến thành giả tạo mọi đàng
Gây ra quán tính khó càng đổi thay
Để khi hóa bê tông cốt sắt
Dễ búa sồi mà phá được nào
Khác gì Mác thảy tội đồ
Hại toàn lịch sử loài người trăm năm
Nhưng ai dám nói toàn ngược lại
Mà chỉ theo quán tính xuôi dòng
Bởi vì bản chất đều hèn
Con người là vậy khắp đều thế gian
Dễ ai dám gan làm cách mạng
Mà chỉ đều an phận thủ thường
Tinh thần ích kỷ mọi đường
Cốt mình thủ lợi cần gì nhân gian
Khiến thuyết Mác trở thành tội ác
Bởi nó gây băng hoại cuộc đời
Vong thân xã hội loài người
Cá nhân rã hết linh hồn còn đâu
Cái sai Mác quả hầu như vậy
Bởi chủ trương “duy vật” không ngoài
Khiến thành vật hóa con người
Tinh thần dễ có chút nào còn chi
Mà “bầy đàn” biến thành tất cả
Chỉ làm theo “mệnh lệnh” trên sai
Nhân danh mọi thứ trên đời
Còn trong thực bụng ai người biết sao
Nên tất thảy đều nhằm lợi dụng
Để nhân danh “lãnh tụ” trên đời
Tuyên truyền gạt cả mọi người
Đời thành đen tối do vì mị dân
Khiến dân chủ triệt tiêu tất cả
Đó trở thành tội Mác muôn đời
Nó sai nguyên lý rạch ròi
Nên làm giả dối mọi điều khác sao
Thành cuộc đời mất đều nhân bản
Chỉ hóa toàn đóng kịch đại trà
Từ trên chí dưới ta bà
Người thành toàn ngợm dễ mà khác đâu
Theo nghĩa đó Mác thành phản động
Ham hư danh mà hại loài người
Tưởng làm “cách mạng” cứu người
Lại thành phản động hại đời lạ chi
Dẫu ngay tình hay nhằm bịp bợm
Mác đều gây hậu quả như nhau
Làm cho nhân loại cùi đày
Lại đều lầm tưởng “địa đàng” xây nên
Chính bởi vậy nó toàn nghịch lý
Bởi dựa vào “biện chứng” khác sao
Để rồi “biện chứng” ngắt đầu
Dừng đều một chỗ khác gì Mác ngu
Vì tiến hóa luôn đều vô hạn
Đời dựa trên não trạng con người
Nếu càng độc lập tự do
Mới thì trí tuệ luôn đều phất lên
Mác lại hóa kỳ đà cản mũi
Vậy thì đâu còn chút thông minh
Mác ngu đến độ thật tình
Cuối cùng “biện chứng” tự mình triệt tiêu
Thành Mác chỉ nói liều đâu khác
Phản tự do bôi bác con người
“Độc tài” hại thảy cuộc đời
Mác thành phản động có nào lạ đâu
Nên giờ muốn nước nhà phát triển
Phải vứt ngay thuyết Mác giả cầy
Nhân văn dựng lại cuộc đời
Nhân quyền phát triển dân đều đi lên
Trong khi đó Mác thành ngụy thuyết
Khiến khác chi dối gạt loài người
Bởi sai khoa học cả rồi
Lẫn sai triết học dễ nào đúng đâu
Mác toàn thảy chỉ nhằm ngụy biện
Hay lạ sao ngụy tín trong lòng
Thế gian bị thảy gạt toàn
Cho là “lý tưởng” mới càng tiếu lâm
Kiểu chỉ thảy dã tràng xe cát
Cho triệu năm cũng có khác nào
Dễ xây lầu cát được sao
Bọt xà phòng đó vẫn đầy hào quang
Nên cái ngố Mác đều thấy rõ
Mình toàn sai lại muốn “độc tài”
Làm cho đời chỉ hóa hài
Treo dê bán chó ai nào vậy đâu
Hô “giải phóng” lại nhằm “chuyên chính”
Kiểu chân nam đá lại chân xiêu
Buộc xong chờ mở một ngày
Có ai bảo đảm chuyện này được sao ?
Nên thành thảy Mác ngu siêu đẳng
Học thuyết đều nghịch lý trên đời
Khiến toàn ảo tưởng vẽ vời
Hoặc đều gian dối gạt người khác đâu
Nói tóm lại Mác sai tuốt tuột
Sai từ A đến Z lạ sao
Bởi vì Mác thảy tầm phào
Lấy điều tưởng tượng làm điều khách quan
Nên sai thảy tiền đề được đặt
Sai đến ngay kết luận rút ra
Bởi tiền đề đặt chỉ ta bà
Để thành kết luận dễ nào không sai
Vì tiền đề nếu đều mây khói
Thành còn đâu kết quả chút gì
Tiền đề “vật chất” thảy khi
Lồng vào “biện chứng” khác gì vô duyên
Mác ảo tưởng Hegel lật ngược
Để thành ra đều thảy tiếu lâm
Khác đâu ngây dại khiến lầm
Dễ đâu chai rượu lật thành đất sao
Bởi “biện chứng” tinh thần còn được
Lại phiên thành “vật chất” toàn ngu
Tựa như hòn đá lù đù
Bao giờ “biện chứng” để thành cái cây
Vì vật chất vốn toàn trì lực
Có chút nào thuộc tính khác đâu
Thành nên “duy vật” thảy hầu
Tư duy cụt cỡn Mác đều ngây ngô
Vả thực tại chỉ đều trích đoạn
Dễ có đâu biết được hai đầu
Mác ngu bởi vậy chỉ hầu
“Vô thần duy vật” khác nào tơ mơ
Khiến Mác chỉ vật vờ vật vưỡng
Hiểu toàn sai xã hội loài người
Cả con người nữa trên đời
Toàn sai nguyên lý chỉ thời tiếu lâm
Bởi sự sống là nhằm chính nó
Sao phát huy tiềm lực của mình
Mới đều tính cách nhân văn
Có đâu phải chỉ sắp hàng đều nhau
Nên ốt dột “tư duy cộng sản”
Muốn của chung và thảy làm chung
Khiến thành ngu dại trập trùng
Con người đâu nữa mà toàn vật thôi
Kiểu hòn bi sắp đều răm rắp
Để chúng đều tròn trịa như nhau
Cần chi mục đích thế nào
Thảy ngoài mặt cả có nào nội dung
Thành Mác giống não nùng ngu dại
Hiểu toàn sai bản chất con người
Toàn sai ý nghĩa cuộc đời
Gạt hầu nhân loại trở thành bá vơ
Gây ảo tưởng Mác toàn tội lỗi
Có gì đâu thực chất trên đời
Mà toàn làm chuyện vẽ vời
Đều không thực tế khiến người buồn hiu
Thành sai mất con người lịch sử
Cả sai luôn xã hội cuộc đời
Biến thành “hàng mã” mọi nơi
Người đều giả dối cùng toàn nịnh suông
Học thuyết Mác tầm ruồng như thế
Đem ca lên “trí tuệ đỉnh cao”
Thảy đều gian dối khác nào
Để nhằm lừa gạt nhân quần lạ sao
Thành tóm lại Mác toàn khoác lác
Tức thảy đều huyễn hoặc hư ngôn
Chút chi thực chất có toàn
Mà đều ảo ảnh đến càng ngây ngô
Bởi thực tế đâu nào có vậy
Thảy chẳng qua Mác chỉ đặt điều
Hiểu lầm “giai cấp” mọi chiều
Hiểu đều “Tư bản” để đều ngoa ngôn
Thành ảo tưởng khác nào như vậy
Lấy cái hư thay cái thật đều
Tư duy của Mác quả lèo
Có gì sâu sắc mọi điều nào đâu
Nên hầu thảy nó sai nguyên tắc
Phản lại toàn lý tính loài người
Để đều cảm tính thế vào
Tự cho “khoa học” lẽ nào không kinh
Khiến Mác thảy tự mình lừa dối
Rồi lừa ra cho khắp cuộc đời
Hay lừa cả thảy loài người
Ngàn xưa lịch sử đến giờ có đâu
THƯỢNG NGÀN
(23/8/20)
**
TOÀN BỌN BỈ ỔI CHỐNG
PHÁ TRUMP
Chúng nhằm triệt phá Trump
Nhưng đều giọng lưỡi kiểu toàn lưu manh
Đọc vào đều thấy rành rành
Có chi sự thật mới thành oái oăm
Dẫu xưng 70 cựu nhân viên
Từng mang chức sắc bên phe Cộng hòa
Nhưng thành não trạng quỷ ma
Khiến nay nước Mỹ quả là đáng thương
Ai đăng lên đó mọi đường
Đều cùng phe nhóm chống hùa Trump
Dĩ nhiên có đám Việt Nam
Theo phe Dân chủ rõ như ban ngày
Thảy đều một bọn cùi đày
Hóa thành lưỡi rắn quả nào ra chi
Chúng toàn bỉ ổi khác gì
Còn đâu trung thực làm người thế gian
DẶM NGÀN
(22/8/20)
**
VỀ CHUYỆN RỒNG RẮN
Khác chi chuyện rắn chuyện rồng
Trong thời cách mạng bộ cần nói sao
Đều tùy cảm hứng thế nào
Mỗi nơi viết khác tào lao chọc cười
Rắn liền thay đổi chiều dài
Cả về trọng lượng biết nào tin ai
Tội duy người ở Tây Ninh
Bắt con rắn độc nhằm cho con tiền
Bởi ngày khai giảng đến liền
Nhưng nhà nghèo quá mới đành liều thân
Tuy dầu biết rắn hổ mang
Thành ra nó táp vào ngang khúc đùi
Nghe tin quả thấy bồi hồi
Nhưng rồi đọc báo biến thành tiếu lâm
Còn nào được mấy phần trăm
Vì con rắn đã thay hình đổi da
TẾU NGÀN
(22/8/20)
**
MỘT SỰ KỲ PHÙNG ĐỊCH
THỦ
Việc này nói mãi không nhàm
Kỳ phùng địch thủ anh hùng xưa nay
Việt Nam đó quả là ai
Xứng danh Nguyễn Huệ hay là Gia Long ?
Ai người thống nhất giang sơn
Để thành hợp lại Bắc Nam một nhà
Ai người vượt được can qua
Để làm đất nước hóa ra thanh bình ?
Ai người phát triển nước mình
Khiến thành Đế quốc mạnh vào khi xưa
Tạo nền văn hóa đâu vừa
Giúp cho văn học nước nhà đi lên ?
Chính công Nguyễn Huệ Quang Trung
Hay là Nguyễn Ánh Gia Long vậy nào ?
Kỳ phùng địch thủ lạ sao
Chuyện riêng nào có hại vào chuyện chung
Ví không Nguyễn Huệ Quang Trung
Thắng quân Thanh để nước nhà bình yên
Lẽ nào dễ có Gia Long
Dẹp Tây Sơn để nhằm lên cầm quyền ?
Từ đây tạo lập mối giềng
Hai trăm năm thảy nước liền mở mang
Thật đều xứng đáng vậy toàn
Gia Long, Nguyễn Huệ ngai vàng ai thua
Cả hai đều bậc chân tài
Nước nhà vận mệnh đã thành tự nhiên
Trải qua thời cuộc đảo điên
Nhưng cùng bình định được toàn như nhau
Cho dầu gian khổ trước sau
Cuối cùng chiến thắng vẫn hầu tự nhiên
Khác đâu định mệnh nhãn tiền
Vì từ tay trắng đã thành làm vua
Vậy nên kén chẹn hơn thua
Cả hai đều thảy ngang tầm cùng nhau
Thảy cùng yêu nước trước sau
Tùy người mỗi cách có nào kém chi
Thành ra đánh giá khác gì
Nhìn toàn sự nghiệp mới thì khách quan
Gia Long nhất thống giang san
Nhưng đều Nguyễn Huệ tạo ra công đầu
NON NGÀN
(22/8/20)
**
VẬT DỤNG SỞ HỮU
VÀ NGƯỜI CHỦ SỞ HỮU
Vật luôn có chủ trên đời
Vật chi cũng vậy luôn thời thế thôi
Trừ ra các vật thiên nhiên
Trời sinh ra vậy khiến thành của chung
Xưa kia Các Mác khật khùng
Muốn toàn công hữu thế gian lạ kỳ
Biết đâu nguồn cội là chi
Vấn đề xã hội quả thì mới ngu
Nên toàn thuyết lý ruồi bu
Cha chung ai khóc vốn điều khách quan
Xưa nay vẫn vậy thảy toàn
Thành nên tư hữu mới càng đúng thôi
Miễn sao đều phải rạch ròi
Tức dùng pháp luật dựa vào luôn luôn
Đễ đâu để thảy buông tuồng
Bản năng nổi dậy biến đời dã man
Đó giờ thực tế xảy toàn
Nông dân mất trắng quả càng hẩm hiu
Chỉ do “luật pháp” mọi điều
Bỏ dùi đánh trống kiểu đều Mác xưa
Trong khi hợp lý có thừa
Nếu dân được giữ ưu tiên “quyền mình”
“Cổ phần” đưa góp thật tình
Dễ nào “Tư sản đỏ” toàn chơi cha
“Thu hồi” trả một bán mười
Khiến thành đây lỗi là toàn của ai
Bởi do xưa kiểu Mác hài
“Bỏ dùi” trống đánh một hồi rồi buông
Mới đưa lý thuyết tầm ruồng
Nửa chừng đứt đoạn khiến toàn bá vơ
Làm đời hóa chỉ dại khờ
Hại người cả thảy có nào “vinh quang”
Trong khi khoa học cần toàn
Rạch ròi sau trước tính càng trước sau
Dễ đâu đánh trống bỏ dùi
Nói nhằm khoác lạc dân càng bơ vơ
Thành xưa bởi Mác dại khờ
Dốt mười biết một ai ngờ vậy sao
Chỉ do khoa học hiểu nào
Lại thêm triết học kiểu đều tay mơ
TẾU NGÀN
(22/8/20)
**
CÁN BỘ TRẦN VĂN
GIÀU
Tên Giàu nhưng vẫn toàn nghèo
Bởi đều tư tưởng của Hồ Chí Minh
Có nào đâu chút riêng mình
Vì từng đã học tại trường Đông Phương
Trường này tạo bởi Liên Xô
Rãi người cộng sản thảy ra toàn cầu
Nay Liên Xô đã sụp rồi
Thế gian do vậy cũng hầu đổi thay
Số đầu sách viết 80
Trước tiên điền địa vấn đề Đông Dương
Dẫu ai chưa đọc vẫn tường
Sắc màu cộng sản dễ thường khác đâu
Nhưng nay Giàu lại xìu rồi
Chỉ mong mõi được may còn một Chương
Để làm “viên đá lót đường”
Cho dân bước tới hay dường bước lui
Nên Giàu quả có khác sao
Ca lên “chủ nghĩa” của Hồ Chí Minh
Trong khi thực chất thật tình
Muốn làm chủ nghĩa phải mình đặt ra
Khác gì Giàu thảy ba hoa
Bởi ông Hồ nói chẳng là của tôi
Mác Lê tôi chỉ theo hầu
Trần Văn Giàu vậy lạ đâu chỉ nghèo
TIẾU NGÀN
(22/8/20)
**
NGƯỜI VIỆT VÀ TÀU
XƯA
Ừ thì nó cũng con người
Tuy Tàu dầu vậy có nào ngại chi
Nị ái ngộ ngộ thành ái nị
Vợ chồng nhau ắt sẽ sinh con
Cũng là hòn máu vuông tròn
Ở trên đất Việt hẳn toàn Việt thôi
Thành với ngộ chuyện này chẳng sợ
Dễ có đâu mà tếch về Tàu
Ngộ càng đồng hóa nị rồi
Hóa ra giúp nị cũng điều nhân văn
Đâu để nị cô đơn sầu khổ
Suốt đời luôn côi cút xứ người
Ngộ thương nị thảy mừng toàn
Nguyện thề sẽ mãi trung thành nước Nam
Đã bén rễ tất đành như vậy
Nị sẽ hoài quên mãi quê xưa
TẾU NGÀN
(22/8/20)
**
CÒN MỘT NGƯỜI HIỆN VẪN
LÀM NGHỀ ĐÓNG SÁCH
CŨ
Xưa Khổng tử đọc hoài Kinh Dịch
Đọc đến khi mòn rách cả lề
Nhiều ngàn năm trước ai dè
Đó người mê sách tiếng còn hôm nay
Vậy thì sách có gì thu hút
Để con người say đắm thế
sao
Đều là thế giới lắn vào
Biến thành tri thức của người viết ra
Khiến sách hay vượt qua tất cả
Về thời gian lẫn thảy không gian
Biến thành kho báu vẹn toàn
Đọc nhằm khai thác vẫn càng thế thôi
Tựa múc nước nơi lòng giếng thẳm
Múc hằng luôn đâu có cạn nào
Khác chi vô hạn mạch đời
Đó là tri thức loài người lạ sao
Nên nay vẫn chuyện đang hiện thực
Một cứu tinh sách cũ Saigon
Giúp cho hàng vạn con người
Mọi ai tha thiết với đời khi xưa
Kẻ đó khác đâu ngoài ông Rạng
Còn tới nay duy nhất Saigon
Rõ hơn ông họ Võ văn
Đường Lý Chính Thắng hẻm vào Quận 3
60 tuổi thật là quả hiếm
Người xưa nay luôn gắn với nghề
Cứu hầu sách cũ rách lề
Cái nghề khiêm tốn lại đầy vinh quang
Vinh quang bởi tinh thần nhân loại
Nào gì hơn tri thức ở đời
Vật đều mục nát qua rồi
Duy tinh thần vẫn còn hoài thế gian
Vậy lớp trẻ phải cần tiếp sức
Khắp từ Nam chí Bắc hôm nay
Tìm vào ông Rạng học nghề
Tinh thần như vậy mọi bề mới hay
Vì sách cũ khác đâu rượu cũ
Càng dài lâu tinh chất càng cao
Thời gian quả khác chi nào
Càng thêm chọn lọc biết bao tinh thần
Dẫu thời đại ngày nay có khác
Thẻ nhớ thôi chứa sách hàng ngàn
Nhưng đều chỉ thảy nội dung
Còn phần ngoại diện dễ mà có đâu
Nên sách cũ đem hầu phục chế
Có khác chi trẻ hóa lại người
Tuổi đời đã thọ trăm năm
Nhìn hoài vẫn trẻ như hồi khi xưa
MÂY NGÀN
(22/8/20)
**
TRẬP TRÙNG VÀ CHẬP
CHÙNG
Cả hai đều nghĩa một thôi
Nhưng mà viết khác nên thành tiếu lâm
Nó nhằm gắn với số nhiều
Của bao nhiêu vật sắp đều bên nhau
Thành nên đồi núi chập chùng
Hay là gò đống trập trùng khác đâu
Chỉ đều tùy hứng dùng thôi
Tiếng mình đổi lại đổi qua đẹp toàn
TIẾU NGÀN
(21/8/20)
**
LOẠI NGƯỜI ĐẦY TÂM
HUYẾT
CHÍNH LÀ TRÍ THỨC
DÂN TỘC
Thời nào cũng phải vậy thôi
Ở đâu cũng có trên đời lạ chi
Bởi người hiểu biết khác gì
Mới thành trí tuệ mọi khi cho đời
Nhưng cần tâm huyết mới cừ
Mới thành động lực giúp người tiến lên
Còn nhằm hiểu biết kiểu suông
Chỉ đều trí thức tầm ruồng vô duyên
Ngay thời Pháp thuộc nhãn tiền
Khắp Trung Nam Bắc thường xuyên có người
Đầy lòng yêu nước rạch ròi
Óc đầu hiểu biết giúp người phát huy
Duy Tân đó với Đông Du
Phan Chu Trinh sánh với Sào Nam lạ gì
Nhưng ai có biết Nam Kỳ
Một Trần Chánh Chiếu cũng đều nổi danh
Phong trào đó gọi Minh Tân
Dùng đầu óc để giúp dân của mình
Kinh doanh phát triển nhiệt tình
Cốt dân giàu nước mới thành đi lên
Thật là sáng suốt dựng nền
Cả ra báo chí để nhằm hóa dân
Lập tờ Nông Cổ Mín Đàm
Để nhằm chiến đấu giữa lòng Thực dân
Đến sau Lục Tỉnh Tân Văn
Đều Trần Chính Chiếu phát huy rỡ ràng
Thật là tâm huyết thảy toàn
Của người trí thức vẽ vang trên đời
Dễ chi mà chỉ dân nghèo
Nếu không hiểu biết thảy đều tối tăm
Kiểu toàn “quần chúng nhân dân”
Có đâu “lãnh đạo” mọi phần được sao
SẮC NGÀN
(21/8/20)
**
NAY CẦN PHẢI NÓI
NGƯỢC
Bây giờ bọn nó giàu rồi
Mới cần nói ngược điều hồi xa xưa
Bởi xưa từng đã nói bừa
“Của người giàu cướp đặng chia kẻ nghèo”
Ngày nay bọn nó giàu đều
Chối phăng “tư tưởng” kiểu lèo ngày xưa
Tức tư duy “của người giàu
Lấy chia người khó” phải rày vứt đi
Thành nên Các Mác khác gì
Một anh ba trợn khiến khi buồn cười
Ba hoa cốt chỉ gạt đời
“Đấu tranh giai cấp” nay còn được không
Làm cho “Cộng sản” một dòng
Xưa nay đều vậy quả nào ra chi
Công bằng xã hội dễ gì
Mà vì quyền lợi thảy thì riêng tư
Nhắm sao Tư bản lật nhào
Để mình thay thế có nào khác đâu
Dễ chi “lý tưởng” trên đời
Mà toàn lợi dụng nhứt thời vậy thôi
Óc đầu nhân bản có sao
Mà vì “cái bụng” thảy hoài tham lam
Tuyên truyền cốt chỉ nói càn
Đâu nào ngay ngắn nghiêm trang trên đời
Dân nghèo bị dụ ào ào
Xong rồi nói ngược có nào thẳng ngay
Tinh thần “cộng sản” chính đây
Thâm tâm mưu chước càng ngày lộ ra
Đều do bởi Mác ba hoa
Gạt tràn nhân loại một thời cũng ghê
Máu xương phải đổ nhiều bề
Để nhằm phục vụ não nề lợi danh
“Độc tài vô sản” quả thành
Miếng mồi Mác nhử rành rành lạ đâu
Dụ đều “lãnh tụ” không tồi
Thành công “Cách mạng” đặng mình lên vua
Biến dân đều thảy “của chùa”
Tung hoành bóp nặn te tua lạ gì
Có chi khoa học mấy khi
Có chi nhân bản mà đều giả danh
TẾU NGÀN
(21/8/20)
MỤC LỤC
13869.
GIẢI MÃ “CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN” TRÊN THẾ GIỚI VÀ TẠI VIỆT
NAM (23/8/20)
13870.
TOÀN BỌN BỈ ỔI CHỐNG PHÁ TRUMP (22/8/20)
13871.
VỀ CHUYỆN RỒNG RẮN (22/8/20)
13872.
MỘT SỰ KỲ PHÙNG ĐỊCH THỦ (22/8/20)
13873.
VẬT DỤNG SỞ HỮU VÀ NGƯỜI CHỦ SỞ HỮU (22/8/20)
13874.
CÁN BỘ TRẦN VĂN GIÀU (22/8/20)
13875.
NGƯỜI VIỆT VÀ TÀU XƯA (22/8/20)
13876.
CÒN MỘT NGƯỜI HIỆN VẪN LÀM NGHỀ ĐÓNG SÁCH CŨ (22/8/20)
13877.
TRẬP TRÙNG VÀ CHẬP CHÙNG (21/8/20)
13878.
LOẠI NGƯỜI ĐẦY TÂM HUYẾT CHÍNH LÀ TRÍ THỨC DÂN TỘC
(21/8/20)
13879.
NAY CẦN PHẢI NÓI NGƯỢC (21/8/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét