Thứ Hai, 10 tháng 8, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 340

 

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 340

 

DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN

 

Thế nào dân chủ đa nguyên

Thôi đi kiểu nói huyên thiên chích chòe

Bởi đều nó chỉ vòng ngoài

Trong khi cốt lõi đào vào mới hay

 

Đó đều khoa học lạ đâu

Đến như triết học mới khi bao toàn

Còn nhằm cốt luận làng nhàng

Có đâu tính chất được càng cao sâu

 

Bởi do lịch sử khác nào

Phải chiều hướng mới hầu đi lên

Mở mang trí tuệ mông mênh

Nâng cao nhận thức mới đời tiến mau

 

Tây Hồ đã nói rõ rồi

Dù nay thời sự gần đà trăm năm

Khuếch trương Dân Trí sống còn

Cả Dân khí nữa có toàn khác sao

 

Nếu không mãi vẫn tào lao

Dân hèn cả thảy khác đâu mù mờ

Chỉ đều thành kiểu dại khờ

Như đồ ghẽ ngứa thẩn thờ ích chi

 

Nên Đa nguyên nghĩa là gì

Tức đều trí tuệ mọi người hợp nhau

Để cùng bổ túc trước sau

Cùng nhau hòa hợp chẳng ai độc quyền

 

Đó là tập thể đa nguyên

Chẳng ai khuynh loát để thành chủ quan

Đa nguyên dân chủ phải toàn

Mọi người bình đẳng khiến càng công minh

 

Không ai khống chế một mình

Hết còn “Ý hệ” nhằm thành mục tiêu

Kiểu xưa Các Mác nói liều

“Độc tài vô sản” chỉ đều tầm vơ

 

Đa nguyên như vậy hiện giờ

Nâng cao nhận thức phải điều trước tiên

Con người hòa hợp mọi miền

Thông tin trung thực giúp toàn hiểu nhau

 

Thành ra tiêu chí hàng đầu

Tam Quyền Phân Lập phải âu thực tình

Không ai “diễn xuất” một mình

Tự do báo chí điều cần đầu tiên

 

Cũng cần “đa đảng” nhãn tiền

Miễn đều hữu lý pháp quyền nêu cao

Do xưa Các Mác tầm phào

“Độc tài chuyên chế” khác nào vô duyên

 

Thành ra Dân chủ ưu tiên

Để thành bình đẳng mọi miền nhân gian

Trọng nhau hiểu biết đều toàn

Hợp hòa tất cả độc tài loại đi

 

Đó điều khoa học lạ gì

Phải luôn nghiên cứu đến thì bề sâu

Có hoài cái mới thêm vào

Thêm càng chân chính lại càng tinh vi

 

Vượt lên thảy mọi thị phi

“Niềm tin” hủ lậu khác chi thụt lùi

Hóa thành “phản động” hẳn rồi

Ngược dòng tiến hóa có nào đi lên

 

Thời xưa dân trí tênh hênh

Nông dân não trạng khó đều vượt qua

Tuyên truyền cốt nói ba hoa

Thời kỳ lạ hậu đó qua lâu rồi

 

Ngày nay khắp hết phương trời

Đời đều phát triển mọi nơi ngang hàng

Thông tin trên mạng có toàn

Giúp cho thế giới được càng tiến lên

 

Bám vào mãi “Mác Lênin”

Đã thành hủ lậu ai tin được nào

Bởi xưa Mác chỉ tào lao

“Đấu tranh giai cấp” biết bao hại đời

 

Tuyệt đường Nhân ái một thời

Đời thành giả tạo khác nào chôn dân

Người đều tăm tối mọi phần

Giờ nên nhận thức thoát ra thảy đều

 

Nếu không đời vẫn hiểm nghèo

Hoài toàn giả tạo khó nào mà lên

Quến điều không tưởng thảy lềnh

Kiểu que chọc lỗ có hoài tới đâu

 

Mà cần giếng cả đào sâu

Giúp thông trí tuệ cho hầu toàn dân

Vứt đi thuyết Mác mọi phần

“Đấu tranh giai cấp” vốn thành u mê

 

Trăm năm lịch sử ê chề

Nay cần sáng suốt mọi bề giương cao

Quay về Dân chủ đa nguyên

Giữ yên Đất nước phải toàn vậy thôi

 

Ví xưa Mác thảy đúng rồi

Sao nay thế giới đều toàn bỏ đi

Trăm năm thử nghiệm được gì

Toàn sai hết quả mới thì vứt xa

 

Thành người yêu nước thiết tha

Ngày nay phải thấy mới là tinh anh

Nếu không “phản động” rành rành

Kỳ đà cản mũi có thành khôn sao

 

Đa nguyên Dân chủ vậy hầu

Cần trong tâm tưởng thảy nơi mọi người

Mình càng sáng suốt cả rồi

Mới thành hữu ích đến đều toàn dân

 

Con luôn tăm tối mọi phần

Tự cho “sáng suốt” chỉ thành bá vơ

Chỉ đều “phản động” vật vờ

Hại dân hại nước có ngờ được sao

 

ĐẠI NGÀN

(10/8/20)

 

**

 

QUẢNG NAM HAY CÃI

 

Quảng Nam hay cãi rõ ràng

Phan Chu Trinh, Phạm Phú Thứ đều càng tỏ ra

Chu Trinh chưởi cả đến vua

Thứ thì cũng vậy đâu thua chút nào

 

Bởi khi dâng sớ giải bày

Thứ hoài phê phán làm vua bực mình

Non sông đất nước nặng tình

Quảng Nam hay cãi tình hình thế thôi

 

SẮC NGÀN

(10/8/20)

 

**

 

ĐỒNG CẢM CÙNG BÀI THƠ CỦA

NGHỆ SĨ DANH HÀI HOÀI LINH

 

Hoài Linh quả thật danh hài

Gây cười nở rộ ai người không ưa

Đâu ngờ thêm lại thơ hay

Đa tài nay biết gốc người Quảng Nam

 

Ý thơ lai láng dịu dàng

Tâm hồn chân thật rõ càng thêm thương

Đáng mang đấu giá chuyện thường

Thu gần cả tỷ giúp thời CôVi

 

Quảng Nam Đà Nẵng khác gì

Tuyến đầu cả nước hiện thì đáng lo

Nâng tầm của một bài thơ

Chân thành mộc mạc đến giờ phát huy

 

Hoài Linh nổi tiếng thảy khi

Vua hài cả nước lại còn thơ hay

Tấm lòng nhân hậu đến nay

Hòa vào khung cảnh đượm màu nước non

 

NGÀN TRĂNG

(10/8/20)

 

**

 

CHUYỆN CHIM ĐẠI BÀNG

 VÀ CON NGAO BÙN LẦY

 

Đại bàng bay vút trời xanh

Vua không trung đó đã thành tự nhiên

Phóng tầm mắt khắp đất liền

Bao loài phải sợ quả thiên anh hùng

 

Thế nhưng cũng lúc não nùng

Bởi lần sơ ý ngao thành tấn công

Lấy thân mình kẹp vào chân

Đại bàng đành chịu bay lên mũi lòng

 

Bổng dưng thấy một con thuyền

Kiểu thuyền kayak có người nữ bơi

Chim liền sà xuống tận nơi

Mũi thuyền cầu cứu con người giúp tay

 

Quả là chuyện lạ xưa nay

Làm người phụ nữ loay hoay kinh hoàng

Nhưng khi bình tĩnh rõ ràng

Thấy con ngao kẹp đại bàng dưới chân

 

Nên bèn trỗi dậy lòng nhân

Vội chèo thuyền đến một khu có người

Tấp vô phối hợp tuyệt vời

Đại bàng được cứu khỏi hàm con ngao

 

Xong rồi thả đại bàng bay

Tâm người nhân hậu chim toàn thông mình

Biết sao gở được tự mình

Đến nhờ người cứu tính linh trên đời

 

Chuyện thành hi hữu tuyệt vời

Dễ nào có được ai người chẳng vui

Nhưng rồi nghĩ lại bùi ngùi

Dân mình gặp vậy khó nào thả ra

 

Đại bàng giờ đã bay xa

Chắc là mãi mãi còn hoài nhớ ơn

Hiểu con người có lòng nhân

Đại bàng đúng thật một loài chim khôn

 

TRĂNG NGÀN

(10/8/20)

 

**

 

XÃ HỘI CON NGƯỜI VÀ

“HỌC THUYẾT” CÁC MÁC

 

Con người vốn có hai tầng

Dưới phần nhận thức là phần bản năng

Tầng trên trí tuệ tinh thần

Còn toàn phần dưới xác thân lạ gì

 

Đó hầu quy luật thảy khi

Triệu năm tiến hóa vẫn đều khác đâu

Tinh thần phát triển trước sau

Thảy nhờ giáo dục mới hầu đi lên

 

Mác toàn mê tín quả lềnh

Tin càn “biện chứng” Hegel thảy càng

Tưởng đều “vật chất” vênh vang

“Đấu tranh giai cấp” mới toàn bảnh bao

 

Nó sai từ gốc lạ nào

“Vật” mà “biện chứng” khiến trời phải kinh

Thành nên Mác thảy linh tinh

“Đấu tranh giai cấp” hóa thành bá vơ

 

Khác nào huyễn hoặc ai ngờ

Tự cho “vô sản” mệnh trời lạ sao

Phong đều “sứ mạng” thảy cao

Tưởng điều mê tín “địa đàng” dựng xây

 

Lại thêm ý niệm bầy hầy

“Độc tài vô sản” đàn bầy toàn ngu

Bản năng trỗi dậy thiên thu

Hóa như ao nước sục bùn khác đâu

 

Con người mất thảy trước sau

Cả như Dân chủ với toàn Tự do

Lùa vô lồng nhốt ra trò

Một anh nắm chóp líu lo dại khờ

 

Chủ quan độc đoán vô bờ

Tự cho “thánh hóa” ai người không kinh

Đúng là ngu dốt thật tình

Con người bình đẳng Mác đều xé toang

 

Vong thân còn chỉ thảy toàn

Hoặc đều nịnh bợ mọi đàng cu li

Đâu nào sáng kiến còn gì

Lấy chi kinh tế mãi thì đi lên

 

Chỉ thành nghèo khó mông mênh

Người hoàn sinh vật tênh hênh khác nào

Tinh thần sa sút nghẹn ngào

Bởi đều thoái hóa lẽ nào khác đâu

 

Tinh hoa biến mất trước sau

Chỉ còn cặn bã đều hầu vậy thôi

Thành ra Mác hại loài người

Tự cho “khoa học” kiểu đều dị đoan

 

“Đấu tranh giai cấp” tưởng toàn

Cho là chìa khóa tạo nên cuộc đời

Chỉ đều ảo tưởng khơi khơi

Nó toàn trái khoáy luật người tự nhiên

 

Vì người văn hóa khách quan

Vượt trên loài vật mới toàn tinh hoa

Tình thương đạo đức bao la

Mới đều nhân bản hóa ra con người

 

Trong khi Các Mác nực cười

Hô đều “tư sản” buộc toàn bỏ đi

Cùng nhau “vô sản” khác gì

“Vật làm trao đổi” mới khi lạ đời

 

Muốn đều tiền tệ dẹp hầu

Cho vì “bóc lột” trước sau lạ nào

Thành ra Mác chỉ tào lao

Óc đầy huyễn tưởng khác nào toàn ngông

 

Suốt non thế kỷ bông lông

Gạt hầu nhân loại quả đều thảm thương

Chỉ ai lợi dụng mọi đường

“Độc tài vô sản” mới mình làm vua

 

Nhân dân đều hóa của chùa

Tha hồ bóp nặn để nhào vô khuôn

Biến thành nhân cách tầm ruồng

Mác toàn tội lỗi có buồn nói sao

 

Óc đầu mê tín tưởng cao

“Ngược dòng lịch sử” rõ nào khác chi

Cây sinh từ hạt biết gì

Nhưng khi phát triển đâu nào quay lui

 

Khiến cho lịch sử tiến hoài

Đâu nhằm “quay ngược” thành hoài kiểu xưa

Hạt khi phát triển lên đều

Từ trong lòng nó đâu nào ngoài vô

 

Thế nên trí tuệ lên cao

Loài người tiến hóa chỉ hầu tự nhiên

Mác ngu đâu thấy nhãn tiền

Muốn về “khởi điểm” quả điên không nào

 

“Thời kỳ quá độ” tầm phào

“Độc tài vô sản” chỉ hầu vô duyên

Loài người hại khắp mọi miền

Nhân gian “quay ngược” quả toàn thế thôi

 

“Độc tài” đều hại khác đâu

Con người cưỡng bách còn nào lạ chi

Toàn đều sợ hãi khác gì

Khiến đời phô diễn chỉ thì bản năng

 

Thành nên đảo lộn thăng bằng

Cái đầu hóa thảy ra toàn cái chân

Xưa kia Mác dỏm mọi phần

Bảo mình “lật ngược Hegel” lạ gì

 

Khác nào quan điểm ngu si

Bởi đều mê tín dị đoan ai bằng

Biến đời “hóa vật” thảy hằng

Tin tràn “biện chứng” khác nào vô duyên

 

“Đấu tranh giai cấp” nhiễu phiền

“Thời kỳ quá độ” hóa thành lêu têu

Tư duy Các Mác quả lèo

Nhưng ai nào biết đến ngày hôm nay

 

ÁNH NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

NHÌN EM

 

Nhìn em duyên dáng mặn mà

Tâm hồn kiểu ấy thật là dễ thương

Tuyển chồng bạo dạn mọi đường

Có điều đặt bẫy chỉ toàn ngọn tre

 

TIẾU NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

HAI BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC”

 

Thương thay “Đất nước” chúng ta

Hai “Nhà thơ lớn” ba hoa chích chòe

Thơ đều toàn kiểu dầm đìa

Ruột trong rỗng hoác não nề ai hay

 

Điềm, Thi sau trước nói ngay

Ca về “Đất nước” thảy đều rỗng không

Cốt gò tư tưởng “Nhân dân”

Nhưng toàn bợt nhợt nào sâu sắc gì

 

Vốn nhằm “Chính trị” lạ chi

Nhưng ngoài miệng cả khác gì nữa sao

Lạt như nước ốc dội vào

Tầm thường ý tứ ai nào chẳng hay

 

Cũng nay đem dựng “Đề thi”

Học trò cấp thảy khác nào đồ chơi

Để mai sau chúng lớn rồi

Nhân tài đâu nữa cho đều nước non

 

Khác nào “Giáo dục” hoàng hôn

Sánh cùng “Nghệ thuật” sồn sồn dở ươn

Tạo nên lịch sử mọi đường

Chỉ hoài khựng lại dễ thường lạ đâu

 

Nên non thế kỷ qua rồi

Giống bàn cờ thế cố tìm hướng đi

Tạo thành não trạng ra chi

Học sinh thi học kiểu đều phù du

 

Viết bài cố tán lu bù

Ráng sao gò gẩm cho vô ý tròn

Nhưng đều chỉ có mõi mòn

Nội dung rỗng tuếch khiến càng tơ mơ

 

Trước sau khoa đại ai ngờ

Người làm thơ lẫn học trò đi thi

Cố hầu cường điệu lạ gì

Bởi đều sau trước khác chi phịa tràn

 

TẾU NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

THIẾU NỮ MỌI NƠI

 

Đời luôn thiếu nữ đẹp đều

Ở đâu cũng vậy khó điều phân ra

Toàn là như thảy bông hoa

Mặt trời mới mọc dễ mà khác sao

 

Tiếc rằng chẳng thể dài lâu

Đỉnh cao rồi xuống vốn hầu tự nhiên

Hoa trưa ắt héo nhãn tiền

Mặt trời trưa hẳn chuyển ngay sang chiều

 

TIẾU NGÀN

(09/8/20)      

 

**

 

KIỂU CHÓ SỦA HÙA

 

Khác gì bọn chó sủa hùa

Chúng vô ý thức chưởi tràn Trump

Hóa thành một lũ lưu manh

Có chi đúng đắn hư danh đều toàn

 

Nguyễn Ngọc Ngạn đó đâu oan

Hay con Mẹ Nấm lại càng tiếu lâm

Ngô Bảo Châu cũng ai lầm

Và bao đứa nữa đều thành lon ton

 

Sủa đàn đều thảy héo hon

Nhưng đồ trong nước lại còn tệ hơn

Võ Văn Tạo đó nguồn cơn

Bợ trôn Trung Cộng hóa toàn vô duyên

 

Thành ra đời rõ nhãn tiền

Sủa hùa nhân cách còn đâu con người

Trump nào đáng chê cười

Con người đứng đắn chưởi càng lạ sao

 

Để rồi bầu cử trước sau

Coi ai sẽ thắng biết ngay vậy mà

Sẽ lòi toàn bọn quỷ ma

Sủa hùa như chó đúng là gớm ghê

 

Nên mong sao thảy mọi bề

Chó dầu cứ sủa lạ đà cứ đi

Chỉ điều sự thật khác chi

Chưởi người đứng đắn chúng đều lưu manh

 

DẶM NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

LUẬT PHÁP THỜI XƯA

 

Nước ta luật pháp từ lâu

Ngàn năm văn hiến có đâu khác nào

Cả thời phong kiến lạ sao

Xử đều đơn giản lại toàn nhân văn

 

Có chi đâu phải hung hăng

Nếu đều án nhẹ chỉ cần đánh roi

Hai ngài quan xử ra oai

Định xong sự thật quất roi cho về

 

Chẳng gì mà phải lề mề

Thật là đạo lý mọi bề nhân văn

Án xong chẳng phải nói năng

Đè ra quất đít làm răng không cười

 

Không hư nhân cách con người

Kẻ xem chứng kiến thấy đều hả hê

Tội nhân mang đít sưng về

Ăn năn hối cải mọi điều về sau

 

TIẾU NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

MỘT NGHĨA CỬ ANH HÙNG

 

Con rùa 18 ký lẫy lừng

Sắp thành “mồi nhậu” đã từng có đâu

Ông “May” ra biển giăng câu

Vớ con rùa bự quá hầu mừng vui

 

Về nhà mời bạn tới chơi

Chực bày “cuộc nhậu” tơi bời lá hoa

Con trai Rôn thấy xót xa

Lúc cha đi vắng trộm rùa thả ngay

 

Thật là nghĩa cử xưa nay

Mang lên thuyền thúng phóng ngoài biển xa

Nhìn rùa thủng thẳng bơi rồi

Vui mừng hớn hở về chờ cha la

 

Xong rồi chuyện cũng giải hòa

Người dân Tam Tiến đều đà góp vô

Núi Thành quê tỉnh Quảng Nam

Thả con rùa biển danh thơm còn hoài

 

Nhân văn quả thế mới tài

Cần gì “đánh Mỹ Tượng đài xây lên”

Kiểu đều “chính trị” mông mênh

Dễ chi nhân ái trên nền quê hương

 

Thả rùa lại khác mọi đường

Tình yêu sự sống mới dường cao xa

Lòng người như thế quả là

Đâu cần giết chóc để mà “vinh quang”

 

TẾU NGÀN

(09/8/20)

 

**

 

“ĐỀ CƯƠNG VĂN HÓA”

CỦA TRƯỜNG CHINH

 

Có ai từng đọc cuốn này

Hình như nó viết từ hồi 43

Đọc vào mới thấy bật ra

Toàn mùi “Mác xít” á a nửa mùa

 

Nhưng rồi nó lại đầu cầu

Đưa lên danh vọng cho hầu Trường Chinh

Tột cùng là Tổng Bí thư

Đã thành “Nhất trụ” chỉ sau ông Hồ

 

Nhưng đều cóp chép khác nào

Sao toàn luận điệu của hầu Liên Xô

Kiểu dân “cán bộ” khác sao

Có nào trí thức loại người tiền phong

 

Thành nên đứt gãy quả toàn

Tách ly truyền thống giống nòi ta xưa

Cốt nhằm luận điểm càn bừa

Nói hùa theo Mác bứa bừa lạ đâu

 

Chỉ vì nhận thức không cao

Vì tư duy thảy có nào mình đâu

Mà đều tin tưởng cầu âu

Niềm tin mù quáng dễ sao ai ngờ

 

Thành nên mãi đến bây giờ

Đã thành giam hãm giống nòi Việt Nam

Khiến đều xã hội nịnh toàn

Óc đầu độc lập quả càng chút chi

 

Khiến thành tủi hổ nhiều khi

Mọi nhà chí sĩ còn gì nữa sao

Tây Hồ lẫn cả Sào Nam

Ngày nay hơi hám đều ra cỏ bùn

 

Bởi nhằm học thảy Liên Xô

“Công nông vô sản” quả nào lạ chi

Dẫu Nga lạc hậu khác gì

Có nào trí thức khi Lê cầm quyền

 

Khiến cho quả đúng Stalin

“Tự hào vô sản” con anh thợ giầy

“Độc tài” bởi vậy khác nào

Khiến thành trí thức phải hầu lãng quên

 

Chẳng qua chính Mác vô duyên

Một chiều thuyết giáo nhãn tiền lạ đâu

Nhưng toàn ngụy biện chỉ hầu

Cuối cùng kết lại mới câu ngon lành

 

“Độc tài vô sản” đành rành

“Thời kỳ quá độ” mới thành đi lên

Nhưng sai nguyên lý lềnh khênh

Toàn phi khoa học khó nào thành công

 

Bởi sai nguyên lý con người

Phủi toàn trí tuệ Mác càng tênh hênh

Chỉ do mê tín thảy lềnh

Tin hùa “biện chứng” Hegel lạ gì

 

Lại toàn ảo ảnh lạ chi

Mơ hồ cả thảy mới thì u mê

Hegel hiểu bậy mọi bề

Mác nhằm cương đại ê hề lạ sao

 

Khiến thành tội nghiệp dân ta

Khác đâu thế kỷ Liên Xô theo hùa

Cuối cùng Xô đổ như đùa

Đó là sự thực dễ nào chối đâu

 

Khác gì vận nước lao đao

Bởi đều trí thức đào hào để chôn

Nhằm công nông chỉ véo von

Nó sai nguyên lý tạo toàn đau thương

 

Phản toàn truyền thống mọi đường

Ngàn năm văn hiến dễ nào còn đâu

Chỉ còn mê tín thảy hầu

Tin vào “lãnh đạo” còn đâu là mình

 

Trở thành phản lại Châu Trinh

Bởi vì Dân trí quả nào còn chi

Cả như Dân khí lạ gì

Nên thành Các Mác tội đều khác đâu

 

Phản toàn nhân loại chỉ hầu

Bởi do mê tín dễ nào mà hay

Thế gian bị thảy cùi đày

Gọi là xây dựng “Địa đàng” được sao

 

“Bầy đàn” chỉ thảy ào ào

Khiến cho xã hội còn nào nhân văn

Chỉ thành cùn nhụt chỉ hằng

Đời toàn nịnh bợ có chăng buồn cười

 

Mác hầu phản lại con người

Tự do dân chủ bởi nào còn đâu

Nhân quyền sao được phát huy

Nhân văn tàn tạ quả gì lạ sao

 

“Đề Cương Văn Hóa” khác nào

Trường Chinh chỉ thảy ào ào viết suông

Viết nhằm mê tín mọi đường

Tin càn Các Mác mới dường lạ chi

 

Thành Trường Chinh có khác gì

“Đấu tranh giai cấp” ầm ào đưa lên

Biết chi điều đó chỉ lềnh

Căn cơ mê tín Mác toàn đưa ra

 

Khiến làm xã hội tụt xa

Một thời đất nước chỉ là thế thôi

Có đâu dân tộc lên nào

Bởi vì trí tuệ biến thành đồ chơi

 

Tin toàn “vật chất” khác đâu

“Vật” mà “biện chứng” rõ hầu Mác ngu

Cứ xem hòn đá lù lù

Bao giờ “biện chứng” để thành cái cây

 

MÂY NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

NHÀ CHÍ SĨ LÊ CƠ

 

Quảng Nam không nói Lê Cơ

Là điều thiếu sót đến giờ ai hay

Ông nhà cách mạng Tam Kỳ

Rất từng nổi tiếng một thời khi xưa

 

Nếu Thăng Bình có Tiểu La

Tam Kỳ người đó chính là Lê Cơ

Hai ông đều nắm hậu cần

Bao nhà cách mạng mọi phần ra vô

 

Lương Văn Can cũng khác sao

Thảy ba giềng mối anh hào Bắc Trung

Anh em cô cậu Châu Trinh

Lê Cơ đáng mặt anh hùng Quảng Nam

 

Xuất nhà giòng dõi Tam Kỳ

Dẫu từng “Lý trưởng” khác gì Tây Sơn

Đều rồng dưới vực đâu hơn

Gặp thời gặp thế mới rồi bay lên

 

NON NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

TỈ PHÚ PHẠM NHẬT VƯỢNG

 

Hồi nghèo qua học Liên Xô

Thời may “vận đỏ” khiến nên đổi đời

Thức thời dông tuốt Ukraina

Từ ngày Xô đổ tỏ ra quả cừ

 

Chớp thời chớp thế khỏe ru

Dựng nên sự nghiệp nhờ đồ ăn nhanh

Bán toàn mì gói mà thành

Một chàng triệu phú giúp mình giàu to

 

Nay Vingroup ra lò

Nhờ vào Địa ốc còn lo nỗi gì

“Đất chung” coi thảy ra chi

Nhiều tiền “mua lại” hẳn gì trái đâu

 

Nhưng giàu cũng phải thế nào

Lăn làm “thiện nguyện” lẽ nào không ngon

Giờ đây Đà Nẵng giúp toàn

Giữa cơn Vũ Hán thêm càng nổi danh

 

Cần gì phải nói loanh quanh

Cần nào chuốt lục tô hồng để chi

Đời đều như vậy lạ gì

Phú sinh lễ nghĩa mới khi đàng hoàng

 

Lại thêm tên thảy mọi đàng

Bảo là Nhật Vượng quả càng thế thôi

Đúng nghèo giàu số của trời

“Đấu tranh giai cấp” để rồi làm chi

 

TẾU NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

“SÁT CÁNH”

 

Con người ở khắp năm châu

Vì tình nhân ái mà vào với nhau

Cuba cũng có khác đâu

Gồng gân “sát cánh” khác nào “Cộng quân”

 

TẾU NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

RA VÀ VÔ

 

Hồi thời đánh Pháp hăng say

Thanh niên đất Quảng phải ngày đi xa

Bởi khi Tập kết xảy ra

Có anh trôi tút tận ngoài Bắc Ninh

 

Bảy lăm trở lại quê mình

Rinh luôn cô vợ Bắc Ninh dắt về

Bắc Ninh Quan họ mọi bề

Còn ta vẫn có Bài chòi Quảng Nam

 

TIẾU NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

MÔ TÊ RĂNG RỨA

 

Ừ thì răng rứa mô tê

Nghe ra chất giọng mọi bề Quảng Nam

Nhưng sao Huế vẫn cũng toàn

Chắc là qua bởi con đàng Hải Vân

 

Tuổi thơ thấm đã muôn phần

Lớn lên ắt phải vạn lần nói theo

Mô tê răng rứa đâu lèo

Bởi ai nghe mãi hẳn đều sẽ quen

 

TẾU NGÀN

(08/8/20)

 

**

 

NGUỒN CỘI VẤN ĐỀ

 

Vừa nghe phỏng vấn Cúc Phương

Vũ Thư Hiên chuyện nhiễu nhương Đèn Cù

Hiên khen Trần Đỉnh gật gù

Viết gần đúng cả thiên thu còn hoài

 

Nhưng chê bao kẻ tôi đòi

Thói quen tung hứng ông Hồ lên mây

Toàn đều chỉ bọn giả cầy

Có điều vẫn bởi ông Hồ tạo ra

 

TẾU NGÀN

(08/8/20)

 

 

MỤC LỤC


13741.            DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN (10/8/20)

13742.            QUẢNG NAM HAY CÃI (10/8/20)

13743.            ĐỒNG CẢM CÙNG BÀI THƠ CỦA NGHỆ SĨ DANH HÀI HOÀI LINH

(10/8/20)

13744.            CHUYỆN CHIM ĐẠI BÀNG  VÀ CON NGAO BÙN LẦY (10/8/20)

13745.            XÃ HỘI CON NGƯỜI VÀ “HỌC THUYẾT” CÁC MÁC (09/8/20)

13746.            NHÌN EM (09/8/20)

13747.            HAI BÀI THƠ “ĐẤT NƯỚC” (09/8/20)

13748.            THIẾU NỮ MỌI NƠI (09/8/20)

13749.            KIỂU CHÓ SỦA HÙA (09/8/20)

13750.            LUẬT PHÁP THỜI XƯA (09/8/20)

13751.            MỘT NGHĨA CỬ ANH HÙNG (09/8/20)

13752.            “ĐỀ CƯƠNG VĂN HÓA” CỦA TRƯỜNG CHINH (08/8/20)

13753.            NHÀ CHÍ SĨ LÊ CƠ (08/8/20)

13754.            TỈ PHÚ PHẠM NHẬT VƯỢNG (08/8/20)

13755.            “SÁT CÁNH” (08/8/20)

13756.            RA VÀ VÔ (08/8/20)

13757.            MÔ TÊ RĂNG RỨA (08/8/20)

13758.            NGUỒN CỘI VẤN ĐỀ (08/8/20)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét