TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 347
NÓI VỀ NHỮNG ĐIỀU
SAI LẦM
NGHIÊM TRỌNG VÀ CƠ
BẢN
CỦA HỌC THUYẾT CÁC
MÁC
(I)
Mọi học thuyết trước tiên cần khoa học
Thiếu điều này nó hóa chỉ toàn sai
Bởi nào còn đâu tính chất khách quan
Mà rớt xuống chỉ đều hàng cảm tính
Mác đã phạm ba sai lầm căn bản
Cái cái tiên là “vô sản độc tài”
Cái thứ hai nhằm “vật hóa con người”
Cuối cùng lại biến đời thành “ảo mộng”
Bởi con người dễ không cần tài sản
Để tồn vong và cốt được tự do
Không điều này thành “bất lực” cả thôi
Làm đời sống thảy toàn đều lệ thuộc
Khổ nỗi Mác đầu chỉ toàn mù quáng
Do tin càn vào “biện chứng” Hegel
Nhưng nó nào đâu có chút căn cơ
Chẳng chứng minh mà chỉ đều tin bướng
Cốt ý đồ Mác lắp vào “giai cấp”
Tạo căn cơ cho “giai cấp đấu tranh”
Ý thủ tiêu “tư bản” đã hình thành
Mà mục đích tới “độc tài vô sản”
Quan niệm đó thật ra toàn loạng quạng
Bởi nhân gian đều chỉ có con người
Còn khác nhau do nhận thức ở đời
Hay bản chất kể cả về phẩm tính
Mác mù quáng thảy “lớp nghèo” tâng bốc
Nó đều thành phi lý, phản nhân văn
Để trở nên điều “mê tín dị đoan”
Lấy chỗ yếu phá hoại toàn chỗ mạnh
Bởi nhận thức sai con người xã hội
Mác biết gì là động lực đi lên
Phải đều toàn độc lập lẫn tự do
Tài năng mới phát huy nhờ trí tuệ
Mác ngu dốt chỉ quy vào “vật chất”
Còn đèo thêm “biện chứng” hóa trò hề
Có khác nào đầu óc kiểu dị đoan
Phản nhân loại Mác hóa ra tội lỗi
Phản kinh tế như phạm trù khoa học
Cần dựa vào cơ chế mới đi lên
Đó chính là cơ chế được tự do
Lẫn công cụ phát huy nhờ “tư bản”
Đâu có phải “động năng” toàn đơn giản
Kiểu “vai u thịt bắp” để đè người
Mà luôn cần kỹ thuật sáng tạo hoài
Đời phát triển dựa trên điều tiến hóa
Mác ngu tối chỉ làm đời khựng lại
Bởi “độc tài” thay thế thảy tự do
Khiến toàn đều kẻ lợi dụng nhảy vào
Đè đời xuống để ta thành “vua chúa”
Nhưng mỗi người “bản năng” ai chẳng biết
Khiến lòng luôn đều ích kỷ tham lam
Dễ nào đâu ai cũng có tình thương
Trừ cá thể tinh hoa đều rất ít
Đó chỉ thảy rơi vào nhà khoa học
Nhà tư duy, nhà nghệ thuật ở đời
Hay là nhà đạo đức khắp mọi nơi
Đâu dễ có “công nhân” làm nền tảng
Mác lại quên “công nhân” mà hiện hữu
Đều chỉ do nhà máy có từ đầu
Mà gốc nguồn ai thảy đã tạo ra
Nếu không phải doanh nhân và kỹ thuật
Thành tư tưởng Mác hóa đều ốt dột
Chỉ nhằm toàn nói ngược lại mọi điều
Kiểu “bất thường” hay kiểu thảy gàn điên
Như chẳng chút bình thường trong trí não
Chính bởi vậy chỉ hướng về “mộng ảo”
Đời mà “không giai cấp” có được chăng
Mác hiểu sai về “cấu trúc tự nhiên”
Mà mọi vật trên đời đều phải có
Cả ngàn xưa hay ngàn sau cũng vậy
Từ hạt nhân nguyên tử đến thiên hà
Từ cái cây đến cả thảy núi đồi
Sông biển hoặc đất đai toàn cấu trúc
Nên “giai cấp” kiểu mặt ngoài đâu khác
Qua thời gian lại biến đổi không ngừng
Tùy vào từng hoàn cảnh có khác nào
Đâu phải kiểu “mai rùa” hoài mang mãi
Thành cái dốt Mác quả toàn tai hại
Nó gạt lừa nhân loại thảy trăm năm
Để theo toàn ảo mộng kiểu hờn căm
Hoặc lợi dụng hay chỉ nhằm cuồng tín
Làm cuộc sống biến thành toàn sắt máu
Đời nhân văn đâu thể có chút nào
Người với người đều nô lệ lạc loài
Phải nịnh bợ mới cầu nhằm được sống
Kẻ xu nịnh xếp hàng nhằm thăng tiến
Bởi nhắm vào đều tham vọng cá nhân
Miệng “nhân danh xã hội” cả triệu lần
Đều ra rã kiểu “thời kỳ quá độ”
Chỉ bởi Mác ngày xưa từng có nói
Quá độ xong “cộng sản” sẽ hình thành
Đó mức cao còn “xã hội” thấp hơn
“Làm theo sức hưởng dựa vào năng lực”
Nhưng thực chất đó chỉ điều không thực
Dẫu làm nhiều vẫn chỉ hưởng phần ba
Còn ưu tiên cho cán bộ mua nhà
Mua xe nữa thảy dân đều toàn biết
Nên “quá độ” phải mút mùa lệ thủy
Dẫu trăm năm cũng đâu thoát được nào
Mà thành ra muôn thuở vẫn kéo dài
Mác quả thật là “đỉnh cao trí tuệ”
(II)
Nhưng “cộng sản” biết đâu càng them tệ
Xóa tiền tài xóa pháp luật nhân gian
Vật làm ra chỉ “trao đổi” đều toàn
Đời “tự nguyện” vì chẳng còn “giai cấp”
Hủy tiền tệ để không còn “bóc lột”
Mọi người nay đều chỉ thảy “công nhân”
Lao động theo năng lực hưởng theo cầu
Đời “cộng sản” xóa thảy toàn tư hữu
Đó thực chất hay chỉ đều “mây khói”
Thành cái ngu của Mác đã lộ dần
Thảy kiểu đều “ảo giác” bọt xà phòng
Nhưng tới đó hi sinh toàn xương máu
Khác nào Mác sai từ đầu chí cuối
Tiền đề sai thành kết luận phải sai
Tiền đề nêu “vật chất” quả toàn hài
“Vật chất” thảy sao lại thành “biện chứng”
Bởi vật chất chứa chỉ toàn trì lực
Dễ thêm nào chút “thuộc tính” gì hơn
Để nào đâu có một chút “tinh thần”
Nên mục đích gì hướng vào “xã hội”
Kiểu chất đống thảy đều toàn “đất cục”
Hay “bầy đàn”như loài vật khác sao
Giống vượn hươu nơi rừng thẳm lạ nào
Đó “cách mạng” hay Mác thành “phản động”
Đời “vật hóa” quả dần theo năm tháng
Nhằm quay về “vật chất” kiểu tinh mơ
Đó thật đều kiểu “nguyên lý” dại khờ
Còn tưởng tượng tự cho đầy “nhân bản”
Mác tuy vậy hô mình “người giải phóng”
Lại thật ra nô lệ đến tột cùng
Nhân danh đều chỉ “giai cấp công nhân”
Nhằm vật hóa thảy cả toàn nhân loại
Bỏ đời thực để theo toàn đời ảo
Mác nhằm xưng “khoa học” có nghĩa gì
Mà chỉ đều “mê tín” kiểu độc tài
Do mù quáng tin suông điều “biện chứng”
Có nào khác cái ngu thành tột độ
Để ca lên “duy vật với vô thần”
“Vật” lại toàn “biện chứng” mới ngu trân
Hòn đá đó có nào sinh cây được
Nhưng dẫu Mác tiền đề đều đặt trật
Vẫn gạt lừa nhân loại cả trăm năm
Chỉ vì nhằm áp dụng lối “ngu dân”
Ghịt đầu thảy dưới “độc tài vô sản”
Đầy sắt máu ai dám nào phản kháng
Đành cúi đầu riu ríu phải tuân theo
Khiến làm cho xã hội biến toàn lèo
Mác tội lỗi chất trong toàn nhân loại
Kiểu biết một dốt mười là thế đó
Nhìn bàn chân rồi kết luận con voi
Kiểu anh mù cho rằng cái cột đình
Nhìn hòn đá tưởng đời toàn “vật chất”
Dốt triết học khiến dốt toàn khoa học
Mác chỉ đều kẻ “cảm tính” thiên thu
Khác gì đâu giống thảy kiểu anh mù
Còn cao hứng “dẫn đường” toàn nhân loại
Phản lịch sử bởi Mác nhằm lội ngược
Đặng về nơi tìm lại thảy “suối nguồn”
Của cái thời “cộng sản dạng sơ khai”
Lại dán nhãn giờ đây là “khoa học”
Mác nào biết cây sinh ra từ hạt
Hẳn là từ cái “thống nhất” ban đầu
Nhưng về sau lại phát triển khác nhau
Cành lá thảy đã hóa đều rậm rạp
Bởi quy luật cuộc đời luôn tiến tới
Như dòng sông phải chảy mãi không ngừng
Nhằm cuối cùng phải ra được biển đông
Đâu quay ngược lại về nơi chốn cũ
Nhưng thuyết Mác ngu lại thành quyến rũ
Bởi phỉnh toàn kẻ dốt nát dại khờ
Kiểu tham lam hòng rỗi vẫn có ăn
Trông vào thảy đời “không còn giai cấp”
Ngây thơ vậy thành nào đâu có khác
Dẫm bừa lên chân lý của cuộc đời
Dễ còn đâu có chút khách quan nào
Phản nhân loại cũng phản toàn trí tuệ
Phản lịch sử tạo sai lầm vô kể
Suốt trăm năm giết chết thảy bao người
Tính cả trên trăm triệu mạng trong đời
Vì tin nhảm vào “đấu tranh giai cấp”
Nó ảo tưởng vì không toàn có thật
Vốn là điều “huyễn tưởng” Mác dựng ra
Bởi viện vào chỉ “biện chứng Hegel”
Nhưng Mác hiểu hóa ra toàn lộn ngược
Hegel hiểu “tinh thần” nên “biện chứng”
Mác hiểu toàn “vật chất” quả ngô nghê
Giống đem râu ông nọ cắm cằm bà
Cái ngu Mác khác nào thành siêu đẳng
Vì đặt trật “tiền đề” nên sai hẳn
Khiến toàn “phi lô-gích” có lạ nào
Để thành đều “lập luận” kiểu một chiều
Hay ngụy biện như người say đâu khác
Nhìn con gà lại tưởng thành hòn đất
Đạp bừa lên khiến oang oác buồn cười
Thành khác nào thuyết Mác thảy toàn hề
Phỉnh đời cả trăm năm chưa dừng lại
Liên Xô sập chẳng phải điều tồi tệ
Lại chính là tệ nạn vẫn hoài theo
Tưởng ngoan cường mà mục đích chỉ lèo
Toàn cố chấp kiểu dã tràng xe cát
(III)
Phung phí thảy có khác gì tội ác
Của chung đều quăng biển với ném sông
Như trẻ con kiểu rước rắn rước rồng
Trong đêm tối nhằm vui đùa thỏa thích
Nhưng thật sự đó chỉ toàn vô ích
Khiến đời nhìn ra chỉ thảy dại khờ
Như vung tiền qua cửa sổ khác nào
Của dân thảy toàn mồ hôi nước mắt
Nên tốt nhất ngày nay cần giải phóng
Thuyết Mác toàn nhân loại mới hay ho
Bởi trăm năm nó như thảy cái mo
Che mắt cả loài người nên quá tệ
Còn tâng bốc Mác lên đều quá lẽ
Kiểu “đỉnh cao trí tuệ” của loài người
Thật ra toàn kẻ xu nịnh nói hùa
Nào có biết đâu mới là sự thật
Đời xuống cấp vậy khác nào thảm khốc
Cả cá nhân lẫn xã hội vong thân
Kiểu sống toàn chỉ nịnh nọt mọi phần
Cốt nhằm chỉ lừa nhau thành tồi bại
Mác vì thế đã trở nên phản động
Lội ngược dòng tiến hóa của loài người
Bằng chỉ đều ngụy ngữ quả vậy thôi
Hiểu sai lạc khái niệm về “xã hội”
Trong khi đó mọi người đều biết rõ
Từ ngàn xưa ai chẳng hiểu ra nào
Xã hội hoài cần nền tảng thương yêu
Trên cơ sở lòng công bằng bác ái
Tức muốn thảy mỗi người đều nên cả
Không nhằm riêng điều ích kỳ của mình
Tạo ngang bằng cơ hội đến mọi người
Chẳng kìm chế ghịt đầu cho “bình đẳng”
Bởi cuộc sống cá nhân đều đơn vị
Kể số đông mà xã hội tiến lùi
Số đông mà phát triển mới lợi đời
Có tệ hại số đông toàn ô tạp
Như toán học “trường véc tơ” đâu khác
Có dễ gì mà “định hướng” như nhau
Bởi thảy “chiều tiêu cực” vẫn có hoài
Bản năng đó cứ luôn là thực tại
Thành căn bản phải tự do dân chủ
Để mọi “nguồn tích cực” được phát huy
Mới tạo thành ích lợi lớn cho đời
Thêm hiệu quả chế lại điều tiêu cực
Mác ngu ngốc hô “độc tài vô sản”
Điều đó luôn chỉ hại thảy loài người
Khác chi nhằm sục mãi xuống ao bùn
Khiến vựt dậy bản năng toàn tiêu cực
Nên tóm lại Mác khác nào tội ác
Nó vì đều phản lại thảy nhân văn
Biến thành ra ngụy thuyết có chi bằng
Hay thực chất cũng giống như tà thuyết
Phản khoa học rõ ai mà không biết
Nhưng che toàn bởi mỹ ngữ bề ngoài
Để trở thành đều ngụy ngữ khác sao
Phỉnh kẻ dại thích đời đều “cộng sản”
Dẫu “cộng sản” khó mà thành hiện thực
Mà thật ra kiểu thực tế giả đò
Kiểu huyễn từ để thiên hạ lầm to
Núp trong đó chỉ còn toàn đục khoét
Kẻ lợi dụng đâu khác nào tội ác
Người với người mất thành thật mọi điều
Mà chỉ còn dối gạt kiểu bề ngoài
Đời như vậy dễ nào đâu nhân bản
Trong khi đó “tinh thần” là nền tảng
Mác toàn quy “vật chất” có nghĩa gì
Có khác nào thực tế chỉ thành ngu
Hiểu sai trái mọi điều về nhân loại
Như đạo đức Mác cũng nhằm phá bỏ
Bởi đều cho “tư sản” có lạ gì
Dẫu ngàn năm nhân loại thảy xây nên
Truyền thống đó Mác lại toàn sổ toẹt
Duy điều đó Mác đã thành kỳ quặc
Giống điên gàn tai nạn của loài người
Phỉnh dụ điều ảo tưởng kiểu lơi khơi
Chà đạp hết lên cuộc đời thực tại
Nên bảo Mác điên rồ âu cũng phải
Bởi trở thành dị tượng của loài người
Như thuốc mê bùa lú ở trong đời
Đẩy nhân loại phải ăn toàn bánh vẽ
Hiểu “xã hội” theo nghĩa đều thậm tệ
Có còn đâu “xã hội” kiểu cao xa
Như con người yêu thảy hết mọi người
Đâu chỉ nhắm cốt đè đầu đạp cổ
Thành mọi việc thảy đều sai nguyên tắc
Dễ đâu còn có được chỗ biện minh
Bởi vì khi nguyên lý đã hỏng toàn
Còn đâu nữa giá trị gì khoa học
Như ngày trước từng có người điên dại
Cố đi tìm ra món “thuốc trường sinh”
Hay “động cơ vĩnh cửu” kiểu khùng điên
Vì trái thảy khách quan trong đời cả
Mác cũng vậy biến đời thành dâu bể
Chỉ vì theo thảy quan điểm dại khờ
Nhằm toàn đều ảo tưởng kiểu mộng mơ
“Triệt giai cấp” để nhằm lên “cộng sản”
Nhưng thực chất đó chỉ thành phản trạng
Bởi làm cho “giai cấp” lại hằn thêm
Tức là toàn “giai cấp mới” vươn lên
Thay vào chỗ trước kia giai cấp cũ
(IV)
Nếu như vậy vẫn nào đâu thay đổi
Toàn y chang chuyện cũ đã ngàn năm
Dẫu cây xưa nay đều đã cho hoa
Lại đốn rụi hầu nhằm trồng cây mới
Cái dại dột Mác khác nào vời vợi
Vẫn quay về chỗ cũ khác gì đâu
Phung phí vì quan điểm chỉ cầu âu
Lại ảo tưởng dẹp được toàn quá khứ
Thành phá hoại cuộc đời đều một chữ
Hủy văn minh đâu khác cả loài người
Kiểu lóc da nhằm vá lại một nơi
Khiến đau đớn cuộc đời toàn nhân loại
Cái ngu đó Mác quả thành khó nói
Bởi làm điều huyễn hoặc có ra chi
Gạt tràn lan nhân loại chẳng lạ gì
Trăm năm thảy chỉ hóa đều lỗ hổng
Tự mệnh danh đây mới là cách mạng
Nhưng thành ra phản động có lạ gì
Bởi vì sai đều nguyên lý khách quan
Thành phá hoại có nào đâu nhân bản
Thay nhằm giúp loài người thêm tõ rạng
Mác khiến đều đen tối cả nhân gian
Gây cuộc đời xuống cấp quá rõ ràng
Tội lỗi ấy Mác nào đâu tránh khỏi
Nên vài dòng tuy còn nhiều khập khễnh
Mọi người nên cần cứ thảy nhìn vào
Nhằm cùng nhau thảo luận để xem nào
Là toàn đúng hay toàn sai lịch sử
Bởi chân lý có nào ai sáng tạo
Vì nó đều chỉ mãi thảy khách quan
Khám phá ra đâu có phải phịa toàn
Đều chính xác mới là chân lý đúng
Trong khi đó Mác thảy như lũng đoạn
Cốt nhân danh “khoa học giả” trên đời
Nên khác nào chỉ thực chất trật chìa
Lừa nhân loại khiến mình thành tội lỗi
Mác bởi vậy coi loài người cỏ rác
Cốt vinh quang hợm hĩnh chỉ riêng mình
Xem nhân quần như chuột bạch linh tinh
Nhằm thí nghiệm kiểu chỉ thành hoang dã
Nhưng đâu dễ mọi điều đều che giấu
Ánh mặt trời cũng dần thảy soi ra
Như ngày xưa cả mẹ Mác rầy la
Cho tư tưởng Mác chỉ đều lêu lổng
Mác nghèo kiết mới trở thành huyễn mộng
Trả thù đời bằng “giai cấp đấu tranh”
Cốt mượn điều về “giai cấp công nhân”
Lại lừa gạt thảy loài người tất cả
Thêm điều nữa cũng phần hơi kỳ lạ
Mác nhờ đều nuôi dưỡng bởi Ănghen
Lại là con nhà tư bản thành nên
Tác phẩm Mác về sau Ănghen tiếp
Nên điều đó về sau luôn lặp lại
Giống toàn chung kẻ “cộng sản” gà nòi
Cũng toàn đều “tư sản” đẻ mà ra
Khắp mọi nước đâu cũng hầu giống thế
Đây khiến lại điều trớ trêu lịch sử
Hoặc “mánh mung” kể cả của ông Trời
Nhằm để cho trêu chọc thảy loài người
Cho chúng biết đâu chính là chân lý
Đó hóa chuyện thảy đều toàn kỳ dị
Mà ngàn xưa lịch sử vẫn xảy hoài
Kiểu con hoang của gã Lã Bất Vi
Nhưng sau lại hóa thành Tần hoàng đế
Nên cuộc đời có luôn đầy cỏ dại
Chúng đều toàn mạnh mẽ mọc lên luôn
Khiến nhiều khi có lắm kẻ tầm ruồng
Gặp thời thế đều được tôn lên thảy
Giàn Trạch Dân Tổng Bí Thư Trung Quốc
Người một thời tàn sát Thiên An Môn
Sai xe tăng nghiến nát thịt vạn người
Trong một đêm sinh viên toàn vô tội
Bây giờ lại đã lòi chành té mứa
Chính Trạch Dân kẻ giàu sụ nhất đời
Giàu mười lần hơn tỷ phú Hoa kỳ
Vì tài sản của Dân trên ngàn tỷ
Ngân hàng Mỹ hay Ngân hàng Thụy sĩ
Biết thảy đều nên giờ mới đóng băng
Khác chi toàn thuyết Mác đã lộ hằng
Thực chất chỉ làm giàu cho thiểu số
Lại nhân danh khiến đời thành gian đôi
Làm loài người sa đọa đến lạ lùng
Đều trở nên giả trá thảy mịt mùng
Kẻ cai trị lẫn toàn người bị trị
“Giải phóng” đó Mác khác nào nhảm nhí
Hóa gần như phản động có lạ gì
Phản lại toàn nhân loại có ra chi
Hay kể cả phản hầu toàn lịch sử
Biến nhân loại thành trở nên si dại
Tội ngàn sau đâu Mác chối được nào
Cộng trạng đều công cốc có lạ sao
Cho giả sử lúc đầu toàn thiện chí
Bởi thiện chí mà nếu toàn phi lý
Như lang băm định bệnh kiểu toàn sai
Cũng có đâu nhằm để cứu được người
Mà ngược lại chết người đều sau trước
Thành tóm lại Mác hóa đều hài hước
Nói đàng đông làm lại chỉ đàng tây
La lên đều “trí tuệ kiểu toàn hay
Rồi kết quả lại lòi toàn dốt nát
Mác như vậy có khác gì quái ác
Nào biết là nhân loại mãi đấu tranh
Nơi từng người hay toàn thể vẫn thành
Giữa hai hướng là tiêu cùng tích cực
Luôn cái tốt đấu tranh cùng cái xấu
Giữa điều hay và điều dở khôn cùng
Đó mới điều “biện chứng” thảy tột cùng
Thảy lịch sử đâu phải nào “giai cấp”
Hay nói khác như rừng đều cỏ dại
Hoặc loài cây cùng tranh đấu lẫn nhau
Đều thắng thua mỗi lúc có khác nào
Trăm năm thảy mới lòi ra kết quả
Nên cỏ dại có ngàn đời tiến hóa
Cũng dễ đâu mà hóa được hoa hồng
Dẫu hoa hồng lấp trong cỏ thảy toàn
Nhưng rồi cũng hương thơm đều cảm được
Nhưng cỏ dại trên nóc nhà vẫn cỏ
Trồng cơi lên đều chỉ thảy nực cười
Thành khác chi trong thế giới loài người
Đời phân loại luôn chỉ đều muôn thuở
Nhưng nói thế có đâu nào cố định
Mà đổi thay tùy nổ lực cá nhân
Để vươn lên trong hoàn cảnh mọi phần
Hay thúc thủ đều do mình quyết định
Người xưa nói nhân sinh là thiên tính
Khác nhau về thiện ác chỉ đều sau
Tuy dẫu mà mầm mống có ban đầu
Thành nào dễ đổi thảy toàn đột biến
Nên đời quả ngàn năm luôn lắm chuyện
Cõi nhân gian phải vậy có lạ gì
Nhưng đều hoài “cái lý” vẫn tiến lên
Đó “thiên lý tại nhân tâm” là thế
Đời bởi vậy dẫu đều toàn dâu bể
Nhưng cũng vào khuôn khổ cả mà thôi
Khi cái hư cái xấu đã qua rồi
Cũng thay thế được vào toàn cái tốt
Tức đời mãi luôn phải đều vận động
Có khi nào mọi vật lại đứng yên
Thành Mác ngu hay chỉ thảy toàn điên
Mới tin bở vào “Thiên đường Cộng sản”
ĐỈNH NGÀN
(30/8/20)
**
CÁCH NÓI CỦA NHỮNG
THẰNG ĐẦY LƯU MANH
Dẫu sao Bảo Đại cũng vua
Một Triều đại có đâu vừa nước ta
Trị dân trên cả 200 năm
Tạo bao thành tựu nước non thảy đều
Nhưng sau hoàn cảnh hiểm nghèo
Thực dân Pháp tới khiến đều thế thôi
Trăm năm khổ nhục khác sao
Để rồi hoàn cảnh “từ ngôi” lạ gì
Hẳn vì áp lực khác chi
Hay nhằm thiện chí để đời đổi thay
Nhưng giờ dối trá quá tay
Những thằng thuật lại kiểu đều lưu manh
Như Trần Huy Liệu rành rành
Viết vào Hồi ký đoạn đành như sau
“Tiếp theo thanh kiếm dâng lên
Tôi còn tiếp nhận Ấn vàng ngay sau
Xong rồi còn việc tiếp theo
Gắn lên ngực hắn thẻ người công dân”
Lưu manh đến thế mọi phần
Thằng Trần Huy Liệu quả toàn đáng khinh
Hôm nay trên báo Thanh Niên
Đưa ra công chúng như in lạ nào
Khác đâu lịch sử tầm phào
Một thằng cắc ké rủa vào mặt Vua
Lưu manh hắn đã có thừa
Chuyện “Lê Văn Tám” cũng toàn dựng ra
Kho xăng nào đốt ta bà
Hắn đều thú nhận xót xa một lần
Đúng là thảy bọn chết trân
Thằng Trần Huy Liệu bộ cần nói sao
Gạt dân kiểu quả khác nào
Nhục đều lịch sử nói sao cho vừa
NON NGÀN
(30/8/20)
**
CHƠI KIỂU TÀU
Đúng là chơi kiểu của Tàu
Bốn tên lửa phóng ra ngoài biển Đông
Trượt 2 một xuống Quảng Tây
Rớt nhằm bụi trúc, bụi tre kinh hoàng
Giờ đây hình ảnh rõ toàn
Được đăng lên mạng huy hoàng biết bao
Mỹ nhìn miệng thảy thở phào
Tàu chơi kiểu ấy khác nào trêu ta
TẾU NGÀN
(30/8/20)
**
MỘT KỶ NIỆM XƯA
Đây kỷ niệm trải qua thời thơ ấu
Tập “Đại bàng” và bình mực “Pilot”
Cả về sau đó thành tập “Xích lô”
“Xich lô máy” nay cứ hoài còn nhớ
Rồi sau nữa Tập “hình Olympic”
Năm vòng tròn trên ngực với Địa cầu
Lúc ta năm mười tuổi quả khác nào
Thời quá vãng nay cũng hầu thế kỷ
NGÀN TRĂNG
(30/8/20)
**
KIỂU NHỔ RĂNG DẠO
Cảnh này ta trải qua rồi
Bao người cũng vậy ai nào hơn ai
Răng sâu con nít có hoài
Cái thời lạc hậu Năm tư lạ gì
Sâu răng nằm khóc tỉ ti
Suốt đêm chẳng ngủ ước gì sáng ra
Khiến đều lo quýnh cả nhà
Sắc bao “bò cạp” uống mà như không
Bởi răng thủng lỗ to đùng
Nhìn vào phát khiếp đen ngòm hỡi ơi
Nó còn them lại lung lay
Nhưng đâu dám nhổ sợ đau thấy mồ
Chờ vài ba bửa khổ bao
Rồi anh răng dạo cũng thời trẩy qua
Tiếng rao tiếng gõ vang xa
Người thì lắc lẽo xâu dài chuỗi răng
Đồ nghề cái hộp đen đen
Nhìn vào phát rợn có bằng chạy xa
Nhưng vì đau quá thành ra
Ráng cho anh nhổ dẫu là ra sao
Anh bôi chút thuốc xỉn vào
Mảnh bông cho ngậm dám đâu chối từ
Mùi hôi còn nhớ đến chừ
Rồi cầm sợi chỉ anh liền quấn vô
Chiếc răng nhúc nhích lạ nào
Bảo em hả miệng rồi ào giật ra
Cái đau quả thật thấu trời xa
Nhưng rồi êm lại thành ra hoàn hồn
Trả anh chỉ có năm đồng
Đòi ngay sợi chỉ cột cùng cái răng
Coi đây kỷ niệm vĩnh hằng
Tuổi thơ luôn nhớ khó nào đâu quên
Để nay nha sĩ lềnh khênh
Răng sâu nhổ hết có cần nữa chi
Dầu toàn hiện đại đồ nghề
Tiếc thời tuổi nhỏ mọi bề hẩm hiu
TẾU NGÀN
(29/8/20)
**
BẢY PHƯƠNG TRÌNH
TOÁN,
LÝ LÀM THAY ĐỔI THẾ
GIỚI
Nhìn toàn ký hiệu giản đơn
Nhưng trong phức tạp lại hơn vậy nhiều
Cả trăm kết lại mọi điều
Có khi cả vạn khó nào rời ra
Ví như công thức Pythagore
Đã cho tính toán bước đầu kết liên
Cả hình và số gắn liền
Từ đây mở rộng lên hai phạm trù
Rồi phương trình của Newton
Đưa thêm trọng lượng kết vào phép đo
Phạm trù sức nặng ra trò
Đo đều vật thể khắp trong bầu trời
Phương trình số phức sinh sau
Nhưng càng sâu sắc lẫn đều tinh vi
Chẳng làm giới hạn điều gì
Vật đo mở rộng thảy khi được toàn
Phương trình hàm sóng thêm càng
Kiểu dao động sóng vật toàn tự nhiên
Kế phương trình của Maxwell
Điện từ kết hợp thảy nơi từ trường
Cuối cùng thống nhất mọi đường
Phương trình tương đối của đều Einstein
Nhưng còn lượng tử sâu thêm
Phương trình sóng hạt Schrodinger lạ gì
Giản đơn như vậy khác chi
Phép đo số học chỉ thì đầu tiên
Tiến lên đại số gia tăng
Phương trình xuất hiện chứa thêm vạn điều
Tuy nhiên dẫu có bấy nhiêu
Bức tranh vũ trụ chứa đều tầm tay
Vật toàn thống nhất ai hay
Một cơi ra triệu khác đâu lạ lùng
Thiên nhiên đã hết mịt mùng
Mà toàn vật lý chứa đều trong thôi
Khiến bao công thức kết vào
Vật đều chỉ một đâu nào khác chi
Thế nhưng lại phải cười khì
Dễ đâu “sự sống” tính nào được sao
Nó toàn “trừu tượng” thảy hầu
Vượt trên vật chất quả đều “tư duy”
ÁNH NGÀN
(29/8/20)
**
SỰ QUÁI ĐẢN TỪNG MỘT
THỜI
CỦA BAO NGƯỜI BOLSCHEVIK
Marx nào đâu chút căn cơ
Mà đều hư tưởng vật vờ lạ chi
Cứu đời cho thảy khác gì
Lại làm nhân loại suýt thành tan hoang
Biến đều mê muội thảy toàn
“Vong thân tập thể” quả càng khác sao
“Độc tài vô sản” lạ nào
Gieo toàn sợ hãi gây bao lỡ làng
Thế gian đày đọa chỉ càng
Hô thành “ưu việt” để nhằm ca lên
Lỗi đầu chính bởi Lênin
Tin càn vào Mác niềm tin dại khờ
Hay nhằm lợi dụng ai ngờ
Đến Stalin đã mọi điều lộ ra
Tập trung quyền hạn trong tay
Để toàn bên dưới biến thành lâu la
Khiến đời hóa thảy xót xa
Bảy mươi năm ấy có mà tới đâu
Toàn đều ảo tưởng cầu âu
Cuối cùng đổ sụp chỉ hầu vậy thôi
Saint Peterburg đã đi đầu
Đổi thành “Leningrad” cho hầu vẽ vang
Giờ đây tên cũ lại toàn
Một thời quái dị quả càng ra đi
Bởi đời đâu có ra gì
Làm toàn dua nịnh thảy thì lên cao
Lớp người chân thật còn nào
“Độc tài chuyên chính” hóa ra đều hèn
Giờ đây nhìn lại bẽ bèng
Lớp người xưa ấy nay nào còn đâu
Đã toàn phân rã cả rồi
Biến thành lá mục một thời thu qua
TẾU NGÀN
(29/8/20)
**
NGOẠI NGỮ VÀ TÀI
NĂNG
Dân ta đẻ muộn sinh sau
Ít ra đem sánh với thời văn minh
Khiến cho tài cán của mình
So về thế giới vẫn còn tép riu
Thành ra ngoại ngữ cần nhiều
Giúp sao vươn tới tầm ngang với người
Để nhằm ra biển ra khơi
Đâu hoài trong chốn ao tù lạ chi
Nhưng điều cần biết thảy khi
Phát huy tác dụng toàn thì mới hay
Tức nhằm thực sự chiều cao
Mức đầy nhuần nhuyễn tơ hào mới nên
Còn mà chỉ kiểu lềnh bênh
Biết đều ba rọi có nên nỗi gì
Mà cần dịch được mọi khi
Cả toàn viết được mới thì tầm cao
Chan hòa văn hóa kém sao
Tạo phần đóng góp mới cao bằng người
Như xưa đã có Phạm Quỳnh
Hay Trương Vĩnh Ký đều hoài vẽ vang
Cả nay Phan Ngọc đâu oan
Nhà ngôn ngữ học vẫn toàn trứ danh
Vốn là dịch giả nhiều năm
Qua nhiều thứ tiếng ở trong cõi đời
Với năm ngoại ngữ tầm cao
Còn về lặt vặt có nào kể chi
Nên trong thế kỷ 20
Có người bảo giỏi nhất nhì Việt Nam
Để thành với lớp hậu sinh
Trở nên gương sáng tinh anh ở đời
Động viên ước vọng lên hoài
Sát tầm thế giới cũng nào tệ đâu
MÂY NGÀN
(29/8/20)
**
TỘI NGHIỆP NƯỚC NGA
Liên Xô “vĩ đại” thế nào
Sao nay sa sút ối dào ai hay
Ai từng khiến phải nỗi thế này
Lênin hay Gorbachev để thầy đều kinh
Tại Yelsin hay Putin
Nước Nga Đại đế ngày xưa đâu tồi
Chỉ do thể chế hỏng rồi
Nga sao bằng Mỹ chỉ điều khách quan
TIẾU NGÀN
(28/8/20)
**
TOÁN HỌC VÀ GIỚI
TÍNH
Bởi vì toán học tinh vi
Thường nam hay giỏi có gì lạ đâu
Dấu sao nhiều kẻ nữ lưu
Vào miền toán học cũng thua ai nào
Có điều lô-gích toàn cao
Lại càng trừu tượng nữ nào bằng nam
Nữ thường trực giác giỏi toàn
Thiên phần cảm tính khiến càng thua nam
Dẫu sao mừng thảy Sắc Hương
Hay là Hương Sắc mùi hương để đời
Đậu bằng Tiến sĩ tuyệt vời
Lại ngành toán học khó nào mà chê
Nhưng bằng cấp chỉ một bề
Tinh thần khám phá càng đều mới hay
Nhằm tìm cái mới xưa nay
Nhất là toán học tuyệt vời khác đâu
HOA NGÀN
(28/8/20)
**
KHÔNG MỢ CHỢ CŨNG
ĐÔNG
Không mợ chợ cũng đông
Hậu sinh khả úy thường không khác gì
Thành nay Thủ tướng Shinzo Abe
Có mà từ chức cũng thì thế thôi
Nhưng càng cao quý con người
Hết lòng vì nước hết lòng vì dân
Có đâu thấp kém mọi phần
Ôm hoài cái ghế cho mình mới ngon
TẾU NGÀN
(28/8/20)
**
ĐẢNG VIÊN
Đảng viên họ cũng con người
Chỉ người bất hảo mới đều đáng chê
Còn như lương thiện mọi bề
Sai về quan điểm đâu nào hành vi
Bởi vì đã lở vào thì
Quay theo quán tính dễ gì mà ra
Trừ khi người đó thiết tha
Chọn điều toàn thiện mới là thoát ly
TẾU NGÀN
(28/8/20)
**
ÔNG ĐOÀN NGỌC HẢI
Khi còn chức vụ là quan
Khi thôi chức vụ ta thành thường dân
Nhưng điều có khác mọi phần
Ông Đoàn Ngọc Hải về dân an lành
Để nay có tấm lòng thành
Làm người thiện nguyện rành rành khác đâu
Bởi do bản chất con người
Hay ông có học ít nhiều mới nên
Nếu còn thuần chỉ công nhân
Hay toàn giàu sụ đảng viên dễ nào
Nhưng đây phẩm chất tự hào
Giúp đời cao quý chẳng nào tính toan
Vô cầu sống vậy quý toàn
Có điều muốn hỏi ông còn đảng viên
Hay giờ rặt phó thường dân
Đó điều đáng nói để cần phân ra
GIÓ NGÀN
(28/8/20)
**
MỘT CHUYỆN KỲ LẠ
Ông Nguyễn Văn Chiến người Tiền Giang
Tóc dài không cắt 80 năm lạ kỳ
Đến nay 92 tuổi gội chi
Để thành lên báo thảy khi nước ngoài
Khác đâu kiểu móng tay dài
Có người từng để đến nhiều gang tay
Nhìn vào mới lạ lùng thay
Hệt như quái vật còn đâu con người
Đó toàn những chuyện buồn cười
Xảy trên thế giới đâu mình riêng ta
Thế nhưng quan điểm lại là
Bảo nhằm “vì hiếu” khiến ai không cười
Nghĩ rằng cha mẹ cho đời
Cho luôn tóc móng sao thời cắt đi
Coi thường “chữ hiếu” còn gì
Thật điều kỳ lạ khác chi tầm phào
Nó đều vô lý thế nào
Để toàn bất tiện có sao như người
Vì toàn vướng víu lạ đời
Trở thành lập dị thảy đều vô duyên
Thành dân ta vẫn nhãn tiền
Còn nhiều hủ tục huyên thiên trên đời
Phan Chu Trinh xưa chê rồi
Ghét điều dân trí còn nhiều đảo điên
TIẾU NGÀN
(28/8/20)
**
PHẢI HỎI LẠI “BÁC HỒ”
Nay cần hỏi lại Bác Hồ
Bác đem lợi ích lại nào cho dân
Giờ đây thực tế vạn lần
Chỉ toàn thấy đảng muôn phần ngồi trên
Dân hầu chỉ đám cỏ tranh
Bảo sao hay vậy chỉ thành thế thôi
Đến như quốc hội khác nào
Ngồi toàn trong đó chín mươi phần đảng viên
Địa phương y vậy nhãn tiền
Hội đồng Nhân dân thảy đảng viên làm nòng
Cốt dùng sai đặt khôn cùng
Bởi nào dám cãi ngại ngùng biết bao
Thành ra dân có quyền nào
Bởi vì chỉ đảng nắm quyền sạch trơn
Đảng nay còn đảng Mác Lê
Hay toàn phe phái đã thay thế vào
Nhưng ai đố dám nói nào
Quy liền “chống đảng” tức thành tiêu dên
Khiến cho đảng mãi vang rền
Dân mà hó hé phải lên niết bàn
Kiểu như vừa ở Quảng Bình
Nhân kỳ Đai hội đảng càng phô trương
Cặp da ba triệu rười đồng
Búa liềm gắn mác đã thành cơi lên
Tính chung Đại biểu 400
Nhân lên ngấp nghé Tỷ năm ít gì
Đựng toàn tài liệu lạ chi
Đều là văn kiện nói thì như nhau
Trước tiên ca ngợi Bác Hồ
Hai là ca ngợi cơ đồ Mác Lê
Ba là ca ngợi đảng ta
Bốn là ca ngợi gần xa cấp mình
Còn dân chỉ thảy làm thinh
Huống gì đất nước quả tính nói chi
Hoàng Sa có đả động gì
Trường Sa cũng vậy đến khi buồn cười
Thành ra nào có “đổi đời”
Chỉ đổi có ngôn lời mà thôi
Tức là đổi kiểu giấy tờ
Ngày về Pắc Pó Bác ngồi thảo ra
Liên Xô bình phẩm chói lòa
Việt Minh tràn dậy thành ra khác nào
Đánh đều Pháp Nhật ồn ào
Tiếp sau đánh Mỹ Ngụy nhào khác đâu
Tưởng rằng cho thảy dân ta
Bây giờ cho đảng hóa ra buồn cười
Bởi nào đảng có dân bầu
Mà là chính Bác lập hầu đầu tiên
Từ đây nó kiểu dây chuyền
Hay là kiểu chỉ cha truyền khác đâu
Bác thành được gọi “Cha già”
Truyền cho hậu duệ lớp đều về sau
Nhưng giờ chúng có giống đâu
Xây toàn “biệt phủ” vậy nào do ai
Còn như mấy đứa càng giàu
Chúng mua quốc tịch toàn đều Mỹ Âu
Cả như “đảo Síp” khác nào
Đến hơn hai tá sắp hàng chờ đi
Thành đời vẫn có lạ gì
Bác nào thay đổi từ khi Bác về
Y chang đều thảy mọi bề
Thực dân Pháp trước bây giờ đảng ta
Đều là ý hệ bao la
Từ ngoài đưa lại đâu là của dân
Khác chi đau xót mọi phần
Bác đau chỉ một mà dân mới nhiều
Bởi giờ Bác đã chết rồi
Còn dân đang sống khó nào thoát ra
Thuế vào ngân sách gần xa
Đảng viên nắm hết quyền ta mọi điều
Bởi vi lãnh đạo đâu lèo
Tiền dân quyết cả chỉ đều thế thôi
Lại phần tham nhũng than ôi
Nặn dân bỏ túi cũng nào khác chi
Rừng vàng bạc biển lạ gì
Ai người phung phí dân nào biết đâu
Đã non thế kỷ qua mau
Bao nhiêu xương máu từng thì đổ ra
Tưởng giành quyền lại dân ta
Ai ngờ quyền đảng mới là tối ưu
Thành nên nói ít hiểu nhiều
Bởi dân ta thảy muôn đời thông minh
Có điều tại Bác thật tình
Thông minh tài giỏi dân đều thành câm
Bao giờ lấy lại giang sơn
Từ trong tay đảng Bác làm được đâu
Bởi vì Bác đã chết rồi
Chờ trăm năm nữa ai người hiện ra
Trăm năm ngỡ Bác chói lòa
Giờ chờ người khác biết là tốt không
Bác đều trách nhiệm mọi phần
Trăm năm thử thách mấy lần mới xong
Hay đều lịch sử đi đoang
Bởi do dân tộc oái oăm mọi điều
Kiểu như vịt chẳng cổ dài
Đâu nào kêu đến tận trời được sao
Bác dầu “hóa thánh” từ
lâu
Nhưng điều thực chất chỉ hầu biểu trưng
Phải dân thì cũng đều mừng
Ai ngờ “thánh hóa” Bác toàn đảng viên
Bởi nay huy hoắc mọi miền
Nắm toàn quyền lực dân đều phải tôn
Nhờ quan quyền mới vàng son
Còn dân thứ hạng khác nào đất đen
TẾU NGÀN
(28/8/20)
**
CON NGƯỜI VÀ CƠ CHẾ
VẬN ĐỘNG NƠI XÃ HÔI
Tùy người xấu tốt trên đời
Khiến thành dối xứ có ngoài vậy đâu
Hoa hồng bìm bịp khác nhau
Nên đều phần lỗi thuộc về cá nhân
Trong khi xã hội mọi phần
Số đông quyết định cá nhân dễ gì
Tạo thành luật pháp khác chi
Cá nhân kiểu xấu chỉ bì cứt khô
Thành nên kỳ thị lạ sao
Óc đầu xấu thảy chỉ đều bên trong
Đâu chê xã hội được toàn
Nếu như luật pháp ngày càng công minh
Thành nên quan điểm tự mình
Tốt nhìn hóa xấu đều thành tếu lâm
Kiểu toàn “khuynh tả” hà rầm
Nhằm chê “Đế quốc” đâu còn vô tư
TẾU NGÀN
(28/8/20)
**
NHÂN CÁCH CON NGƯỜI
Con người nhân cách bên trong
Có đâu hiển lộ thảy ra bên ngoài
Nên chi điều vẫn thấy hoài
Cứ nhìn vào cách họ nhằm bắt tay
Hễ mà kẻ đứng người ngồi
Kẻ thì ưỡn ngực người đều lom khom
Hẳn không tư cách thảy toàn
Bởi đều hèn kém có càng lạ sao
Ngày xưa dân ở Miền Nam
Bắt tay kiểu thảy ngang hàng cùng nhau
Hiểu vì bình đẳng con người
Dầu ông Tổng thống dân thường khác sao
Chìa tay lưng thẳng với đầu
Mắt nhìn vào mắt chẳng cần cúi khom
Miệng cười đều kiểu hồn nhiên
Đâu thèm nịnh bợ quàng xiêng chút nào
TIẾU NGÀN
(28/8/20)
**
TRUNG HOA KHÔNG TỒI
Dầu sao Trung Quốc không tồi
Nền văn mình sớm vốn nhiều ngàn năm
Trung Hoa Dân Quốc tệ đâu
Đài Loan nay cũng thảy hầu phát huy
Vậy Tàu tệ hại do gì
Chỉ do du nhập thảy vào Mác Lê
Tạo nên xã hội độc tài
Con người giả dối hẳn đều từ đây
Khiến làm thế giới đắng cày
Văn minh Hoa hạ nào còn như xưa
Chỉ còn nịnh bợ càn bừa
Vong thân giả trá như chưa hề từng
Mao toàn sánh với Thì hoàng
Dân Tàu sợ hãi chỉ càng thế thôi
Thành nên tội nghiệp Trung Hoa
Tỷ người giờ vẫn khác nào số không
TẾU NGÀN
(28/8/20)
**
LOÀI NGƯỜI TRÊN THẾ
GIAN
Rỗi rang vào mạng ta chơi
Thấy bao hình ảnh trên đời dễ thương
Lựa ra cái đẹp chép thường
Bao nhiêu dân tộc tứ phương trên đời
Thảy đều thể giới loài người
Mông, Phi, Nhật, Việt quả nào khác đâu
Tùy theo truyền thống mỗi nơi
Nhưng đều đẹp cả ai nào lạ chi
Gái Nga cũng đẹp thua gì
Nhìn toàn hiện hậu khiến khi cảm tình
Có đâu kiểu “Mác Lênin”
“Liên Xô vĩ đại” nay đành lùi xa
Bởi Nga giờ nước Cộng hòa
Putin độc đoán hẳn là tạm thôi
Mai đây đều thảy loài người
Cùng chung dưới một mái nhà khác sao
NGÀN MÂY
(28/8/20)
**
ĐÔI ĐIỀU NỔI BẬT CỦA
LỊCH SỬ ĐẤT NƯỚC TA
Kéo dài đến suốt 175 năm
Triều Trần không nhận “sắc phong” của Tàu
Tinh thần độc lập tự hào
Nước nhà tự chủ đâu nào kém ai
Lê Hoàn tuy vậy vẫn tài
“Sắc phong” vua Tống tới đâu chịu quỳ
Cũng đều lẫm liệt lạ chi
Thâm tâm coi đó chỉ vì ngoại giao
Lại điều không đáng sao
Dưới đời nhà Lý vua vào chùa tu
Đó là chuyện lạ thiên thu
Huệ Tông khi đã truyền ngôi Chiêu Hoàng
Dầu cho trước đó rõ ràng
Xảy điều ngược lại phải càng nghĩ suy
Lý Công Uẩn nào lạ gì
Xuất thân vị sãi sau thì làm vua
Nhưng đều xét vẫn còn thua
Việc thời nhà Lý có vua anh tài
Lý Nhân Tông đã người đầu
Mở kỳ thi tuyển chọn hầu các quan
Tạo ra khoa cừ rỡ ràng
Chọn người tài đức nhằm ra giúp đời
Thật là ước nguyện tuyệt vời
Công Nguyên lúc ấy vừa tròn 1075 năm
NON NGÀN
(28/8/20)
**
TÀI KHÔNG ĐỢI TUỔI
Khác đâu hình chụp vậy nè
Lại là bức vẽ dùng đều bút than
Vẽ liền 18 ngày toàn
Tấm hình Tổng thống Trump tài tình
Đó là cậu bé gốc Phi
Tâm hồn trong trắng có gì lạ đâu
Chẳng chi kỳ thị da màu
Bởi Trump vốn thế truyền vào cậu ta
DẶM NGÀN
(27/8/20)
**
ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU
Nhớ xưa hồi lúc Bảy lăm
Có ông Lê Duẩn nói đều trên mây
Toàn là đi tắt đón đầu
Ba mươi năm nữa sẽ hầu thua ai
Vượt qua Nhật bản mới tài
Sánh vai thế giới địch cùng năm châu
Cả như ông Giáp thua đâu
Cầm đầu kỹ thuật cũng nào khác chi
Tài năng Đại tướng lạ gì
Cầm quân trận mạc nay cầm công nhân
Dẫu thời cầm cả chị em
Nhưng đều quá khứ đã qua xong rồi
Nhằm lên Vô sản không tồi
Quyết lòng theo Mác dị đời mới ngon
Tin đều tiên tiến công nhân
Hoàn thành sứ mạng có cần nói sao
42 năm thảy khác nào
Công nhân quay lại làm đều gia công
Nước ngoài nhà máy mọi phần
Làm xong xuất xưởng họ toàn lấy đi
Khiến ta ỳ ạch lạ gì
Cái kim làm được cũng nào do ta
Khác gì đều chỉ ba hoa
Trên mây bay tới cố ra đón đầu
TẾU NGÀN
(27/8/20)
**
CHUYỆN ĐỜI BUỒN CƯỜI
Nhiều khi đời cũng buồn cười
Ông Andrey đó từ trời Tây sang
Khách đi du lịch đàng hoàng
Một nhà địa chất mới toàn về hưu
Tên Andrey Anatolevich dân Nga
Gốc từ người Czech tức là Tiệp xưa
Bởi mê Mũi Né chẳng vừa
Mới nhằm đi tới Việt Nam lần này
Ai ngờ cái rũi bao vây
Vì con Covit cách ly mọi đàng
Về Nga đâu có dễ toàn
Máy bay đâu nữa mới càng tiếu lâm
Hóa thành chẳng chỗ trú chân
Vì lương hưu chỉ có 5 triệu đồng
Làm sao khách sạn vào toàn
Phải đành ra biển ở nhờ nhà dân
Căn chòi rách nát mọi phần
Ông giá râu tóc giống thành xi nê
Thân hình cỏm cỏi mọi bề
Da ngăm tóc trắng ê hề quăn queo
Việt Nam đất nước đang nghèo
“Liên Xô vĩ đại” nay đều giống nhau
Túp lều đó của dân câu
Trải qua sáu tháng còn đâu mập gì
Tình người đùm bọc thảy khi
Andrey lại rủi hai lần gãy chân
Càng thêm xơ xác vạn phần
Kẻ là du khách phải đành du di
Thành đời quả có khác gì
Đâu ai thần thánh mới khi buồn cười
Thảy do hoàn cảnh cả mà
Nơi bầu thì ngắn ống đều dài ra
TIẾU NGÀN
(27/8/20)
MỤC LỤC
13909.
NÓI VỀ NHỮNG ĐIỀU SAI LẦM NGHIÊM TRỌNG VÀ CƠ BẢN CỦA
HỌC THUYẾT CÁC MÁC (30/8/20)
13910.
CÁCH NÓI CỦA NHỮNG THẰNG ĐẦY LƯU MANH (30/8/20)
13911.
CHƠI KIỂU TÀU (30/8/20)
13912.
MỘT KỶ NIỆM XƯA (30/8/20)
13913.
KIỂU NHỔ RĂNG DẠO (29/8/20)
13914.
BẢY PHƯƠNG TRÌNH TOÁN, LÝ LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI (29/8/20)
13915.
SỰ QUÁI ĐẢN TỪNG MỘT THỜI CỦA BAO NGƯỜI BOLSCHEVIK
(29/8/20)
13916.
NGOẠI NGỮ VÀ TÀI NĂNG (29/8/20)
13917.
TỘI NGHIỆP NƯỚC NGA (28/8/20)
13918.
TOÁN HỌC VÀ GIỚI TÍNH (28/8/20)
13919.
KHÔNG MỢ CHỢ CŨNG ĐÔNG (28/8/20)
13920.
ĐẢNG VIÊN (28/8/20)
13921.
ÔNG ĐOÀN NGỌC HẢI (28/8/20)
13922.
MỘT CHUYỆN KỲ LẠ (28/8/20)
13923.
PHẢI HỎI LẠI “BÁC HỒ” (28/8/20)
13924.
CON NGƯỜI VÀ CƠ CHẾ VẬN ĐỘNG NƠI XÃ HÔI (28/8/20)
13925.
NHÂN CÁCH CON NGƯỜI (28/8/20)
13926.
TRUNG HOA KHÔNG TỒI (28/8/20)
13927.
LOÀI NGƯỜI TRÊN THẾ GIAN (28/8/20)
13928.
ĐÔI ĐIỀU NỔI BẬT CỦA LỊCH SỬ ĐẤT NƯỚC TA (28/8/20)
13929.
TÀI KHÔNG ĐỢI TUỔI (27/8/20)
13930.
ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU (27/8/20)
13931.
CHUYỆN ĐỜI BUỒN CƯỜI (27/8/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét