TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 346
“KHÔNG THỂ NÀO QUÊN”
Có chàng trai trẻ thanh niên
Tranh đi “ăn cắp” mọi miền đều hay
Ở vùng Phú Thọ Sơn Tây
Nguyễn Văn Hiền đó lòi ngay ô dề
Nhằm đem triễn lãm mọi bề
Dẫu tranh người khác đem về làm riêng
Nhờ thêm bộ đội vô liền
Nhất là Cờ đỏ sao vàng tung bay
Liền thành ca ngợi được ngay
Chỉ vì “quan điểm” phe ta rõ ràng
Khác gì chỉ kiểu cà om
Còn đâu sáng tạo đều toàn thanh cao
Ngu dân quả có khác nào
Học đòi “chính trị” kiểu trò lưu manh
Để làm “nghệ thuật” mạo danh
Hội Văn Nghệ tỉnh rõ thành đáng thương
TIẾU NGÀN
(27/8/20)
**
CHUYỂN GIỐNG
Tưởng là chỉ chuyện vui chơi
Nhưng trong tiềm thức lại thời sâu xa
Hai cô con gái sa đà
Đắp bằng cát biển thành “cu” của mỉnh
TIẾU NGÀN
(27/8/20)
**
ĐỪNG NÊN HÀM HỒ
Có người sao thảy hàm hồ
Cộng hòa Cộng sản đâu nào giống nhau
Cộng hòa dân chủ tự do
Trong khi Cộng sản chỉ lo độc tài
Nên thành bầu cử Cộng hòa
Ông Trump tuân thủ luật hầu khác chi
Còn phe Dân chủ ngu si
Chúng nhằm “khuynh tả” chống càn Trump
TẾU NGÀN
(27/8/20)
**
THÓI TÔN THỜ “LÃNH
TỤ”
Mọi người sinh ở trên đời
Phải toàn bình đẳng mới đều nhân văn
Chính là nguyên lý công bằng
Tạo thành dân chủ tự do có hoài
Bởi ai cũng một con người
Mỗi người đều một cái đầu như nhau
Dẫu là mập ốm cao lùn
Cái đầu đơn vị nào hằng khác chi
Khác nhau ở biết nghĩ suy
Đó nhờ trình độ học hành tạo nên
Cũng như đức hạnh làm nền
Tài năng tiêu đích nhân văn ở đời
Còn đều giai cấp chỉ ngoài
Kiểu như quần áo mặc vào cởi ra
Tùy mùa thay đổi khác sao
Hay nhằm thời thượng cũng nào lạ chi
Ngày xưa Các Mác biết gì
Bởi ngu thấy mẹ tin điều dị đoan
Óc vì mê tín thảy toàn
“Đấu tranh giai cấp” gạt tràn mọi nơi
Khiến cho tội Mác đầy trời
Bịp toàn nhân loại cả hầu trăm năm
Gạt nhằm đi đến “địa đàng”
Đời “không giai cấp” thảy càng ngu si
Trong khi cấu trúc lạ gì
Vật không cấu trúc dễ chi có nào
Hạt nhân nguyên tử thảy đều
Thiên hà cũng vậy vạn phần khác đâu
Cây toàn nhánh thấp nhánh cao
Địa tằng cũng vậy đâu nào ngang nhau
Trái hay hay hạt khác sao
Luôn đều phân lớp từ ngoài vào trong
Cái bàn cái ghế đều thường
Cả giường hoặc tủ phân tầng có luôn
Đó vì nguyên lý khách quan
Vật nào cũng vậy phải toàn thế thôi
Thế nên xã hội loài người
Phân tầng chia lớp chỉ đều tự nhiên
Dễ đâu giống thảy nhãn tiền
Cái ngu của Mác triền miên ai ngờ
Phỉnh đều chỉ đám lờ mờ
Lòng tham không đáy muốn hầu bằng nhau
Để tôn “lãnh tụ” lên cao
Núp vào rước kiệu tào lao mọi đàng
Cốt đều lợi dụng nhau toàn
Kiệu và đám rước bạt ngàn gạt nhau
Để cùng hò hét vang trời
Thảy đều lố bịch ai người không hay
Tạo nên nhân loại đọa đày
Nhuộm đen lịch sử đã ngoài trăm năm
Khiến toàn giả dối hà rầm
Kiểu nhằm ngu dại đâm sầm vào nhau
Thảy còn tệ quá Hitler
Bởi đây cũng chỉ độc tài cá nhân
Cho dầu rầm rộ vạn lần
Cũng đâu ý hệ triệu phần sâu xa
Trong khi thuyết Mác ta bà
Gạt người dốt nát bao la khôn cùng
Ngu dân đến độ não nùng
Biến thành mê tín tột cùng thế gian
Phỉnh điều yêu nước
thương nòi
Ngu dân xã hội đặng nhào đi theo
Cuối cùng kết quả chỉ lèo
Cá nhân danh vọng quả nào lạ đâu
Khắp toàn thế giới vậy hầu
Đều thờ “lãnh tụ” cùng màu y chang
Lênin nào có khác toàn
Stalin cũng vậy một hàng như nhau
Trung hoa thì đó là Mao
Cuba cũng vậy Fidel Castro khác gì
Kampuchia Pôn Pôt, Yêng Xari
Đông Âu một thuở đều hầu y chang
Thành nên đều giống bạt
ngàn
Chỉ đều do Mác quả càng khác đâu
Đưa ra “mê hoặc” lạ sao
Để thành lợi dụng ghịt đầu thế gian
Khác chi tội Mác đều toàn
Gạt người kiểu thế còn oan nổi gì
Hại đều nhân loại lạ chi
Tranh nhau thủ lợi thảy khi tầm thường
Nại vào chủ thuyết hoang đường
Tự thần thánh hóa để người mê theo
Cộng thêm nhờ bởi độc tài
Không ngu cũng buộc tin càn vậy thôi
Nhân văn bởi thế còn nào
Dạng người trí tuệ mất toi trên đời
Chỉ còn mỗi đám lạc loài
“Đội mông lãnh tụ” dễ ngoài vậy đâu
Thành nên tội Mác hàng đầu
Còn đều “quần chúng” thảy hầu nạn nhân
Trừ ai lợi dụng muôn phần
Đặng làm “lãnh dạo” bầy nai bạt ngàn
ĐỈNH NGÀN
(27/8/20)
**
HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG
RÕ THẬT SỰ CAN ĐẢM
Chuyện y ngàn lẻ một đêm
Của người bắt rắn tên là anh Tâm
Nhà nghèo quá sức khó khăn
Phải làm lao động kiểu đi phụ hồ
Rủi sao tai nạn ập vào
Nghèo còn gặp ách khiến rồi gãy chân
Tiền đâu con sắp nhập trường
Vào rừng bắt rắn buộc đành vậy thôi
Núi Bà Đen có đâu tồi
Rắn đầy hang ổ tựa như lá rừng
Một con đến chục triệu đồng
Quả là lối thoát còn nào phân vân
Rủi thay gặp rắn hổ mang
Lại loài rắn chúa to toàn bành ky
Dài hơn ba thước khác gì
Nặng trên năm ký mới thì trớ trêu
Nhưng đầy can đảm do nghèo
Quyết lòng bắt bán có tiền cho con
Khác nào một tấm lòng son
Để làm nó cắn oái oăm lạ gì
Phập vào đùi thảy nói chi
Đã toàn nhắm mắt phải đành đưa chân
Lấy tay chộp rắn ngay trân
Oằn mình cố giữ chặt nơi phần đầu
Dễ dàng đâu có chút nào
Bởi vì rắn ngoạm chẳng hề nhả ra
Gồng mình ráng giữ xót xa
Mặc cho thân rắn quấn vào cổ anh
Cố lê lết chạy ra đường
Gào đầy thất vọng não nùng cứu tôi
Thời may có chiếc xe hơi
Kể luôn tài xế trên xe bốn người
Thiện tâm cao vút trên đời
Dừng ngay lại để cứu người lầm than
Ba cô gái xuống vội vàng
Để giao tài xế cứu tràn anh Tâm
Khác chi nguy hiểm vạn phần
Bởi vì con rắn hổ mang cùng vào
Trên xe còn lại hai người
Bịt bùng cửa đóng khó điều thoát ra
Đúng là thảm kịch quỷ ma
Thiếu lòng can đảm dễ mà dám sao
Lái xe giờ phóng ào ào
Chính là anh Thắng nói sao cho vừa
Vọt lên 130 cây số đường trường
Đó là tốc độ ít thường xảy ra
Chạy mười cây số đường xa
Kịp vào bệnh viên để mà cứu nguy
Cuối cùng đến cũng kịp thì
Thờ phào nhẹ nhỏm bởi vì thành công
Tới đây Tâm đã trào đàm
Vì toàn nọc độc đã gần vào tim
Nhưng nhờ bác sĩ tay tiên
Mạng Tâm cứu thoát đều hầu tấc gang
Thật là hi hữu thảy toàn
Chuyện người bắt rắn mới càng lạ sao
Có ai tưởng được thế nào
Cả hai người thảy khác đâu can trường
Tình cha con lại lạ thường
Tình người cứu giúp thêm toàn giống nhau
Bởi đều can đảm trước sau
Không buông con rắn mới hầu cứu nguy
Hai anh Tâm, Thắng lạ gì
Rõ hai đều quả kém chi anh hùng
MÂY NGÀN
(26/8/20)
**
VẺ ĐẸP GÁI VIỆT
Khác nào con gái Việt Nam
Có khi cũng đẹp tựa như thiên thần
Bởi lâu đã có hòa bình
Con người phát triển tự mình khách quan
Khác hơn thời chiến điêu tàn
Cả thời bao cấp ăn toàn bo bo
Giờ như qua thảy chuyến đò
Lùi dần quá khứ cùn mằn thuở xưa
GIÓ NGÀN
(26/8/20)

**
MỘT THỜI
Một thời đất nước vàng son
Lòng người chân thực quả toàn đáng khen
Có đâu biến thảy lăng nhăng
Người đều hóa kiểu lằng nhằng về sau
TẾU NGÀN
(26/8/20)
**
CON NGƯỜI VỚI CON
NGƯỜI
Con người đối với con người
Chỉ lòng nhân ái mới đều vẽ vang
Còn mà sắt máu thảy toàn
Biến thành ý nghĩa chỉ càng vô luân
“Độc tài” đâu khác luật rừng
Người thành dã thú cốt nhằm vậy thôi
Xưa kia Các Mác hỏng rồi
“Độc tài vô sản” quả điều ngu si
TẾU NGÀN
(26/8/20)
**
VỀ CHUYỆN HẬU SINH
KHẢ ÚY
Nhớ hồi thập kỷ sáu mươi
Ta vào Trường Luật tới khi ra trường
Văn Khoa cũng vậy mọi đường
Theo ngành Triết học nhằm toàn chí cao
Dẫu đâu muốn bậc anh hào
Mà mong chỉ chút tầm cao hơn người
Tự dưng thời cuộc đổi dời
Bảy lăm xảy đến mộng đều tan hoang
Còn như con chó mọi đàng
Lêu bêu đây đó thảy toàn đáng thương
Nhiều lần định giả phố phường
Để nhằm lên chốn rừng nương trồng chè
Song trong mờ mịt ai dè
Nhọc nhằn rồi cũng con ngày lớn khôn
Chúng thành Bác sĩ, Luật sư
Ta bèn trở lại nhà thơ ban đầu
Quay về khởi thủy khác đâu
Làm nhà tư tưởng vốn hầu ước mơ
Tựu trung mọi sự do Trời
Con người nào dễ tự mình muốn sao
Giờ đây chí nguyện lạ nào
Ta hầu muốn xứng học trò Nguyễn Du
Cùng là đồ đệ Tây Hồ
Thi ca, Triết học chỉ nhằm vui chơi
Chút gì để lại cho đời
Dẫu bằng chiếc lá mùa thu giữa rừng
Kiểu toàn màu sắc tượng trưng
Hậu sinh khả ủy thôi dừng không so
Chỉ duy tư tưởng Trời cho
Thi ca năng khiếu giả đò được sao
Hiển nhiên như đóa hoa ngàn
Giữa nơi rừng núi vẫn toàn luôn vui
TIẾU NGÀN
(26/8/20)
**
TOÀN CHỈ BỌN SÂU MỌT
Thảy do cơ chế mà ra
Dựa vào độc đảng ba hoa lạ gì
Có ai kiểm soát được chi
Mới đều toa rập chỉ thì phe ta
Tạo thành óc não quỷ ma
Miệng toàn ngụy ngữ ta bà gạt dân
Cốt trong đục khoét mọi phần
Tên Phạm Phú Quốc có cần nói sao
Với bao chức vị khác nào
Vào trong tay cả nào đâu thiếu tiền
Đặng nhằm lừa bịp huyên thiên
Chờ rồi tếch thảy qua miền Sip xa
Hỏi tiền đâu triệu đô la
Để mua quốc tịch không là tiền dân
Vợ con sang trước dần dần
Tạo đầu cầu để Quốc chuồn tiếp theo
GIÓ NGÀN
(26/8/20)
**
RỒI LẠI CHAN HÒA
Bây giờ vẫn lại chan hòa
Nữ sinh đều đẹp như là ở đâu
Áo dài trắng muốt tựa nhau
Tỉnh thành nào cũng rạch ròi Việt Nam
Qua rồi thời buổi chiến chinh
Ba mươi năm ấy quả thành ra chi
Toàn đều mị ngữ lạ gì
Non sông tàn phá sầu bi bạt ngàn
Thanh niên chết trận điêu tàn
Bắc Nam xương máu chỉ càng thảm thương
Vinh quang giả tạo mọi đường
Khác nào sỉ nhục mười phương não nùng
Bây giờ dần đã cáo chung
Lớp người khi đó đã toàn ra đi
Mục xương hóa cỏ còn gì
Một thời huy hoắc cũng thì vậy thôi
Đều mang ý hệ nguôi ngoa
Biết chi hàng giả chỉ thời se sua
Nhân dân biến thảy của chùa
Tha hồ bóp nặn te tua lạ gì
Rồi nay cũng hết phân ly
Bắc Nam sum hợp khác chi nữa nào
Lại về tình nghĩa đồng bào
Dần phai ý hệ bên ngoài tuồn vô
Để nay lại giọt máu đào
Đều cùng tình nghĩa quốc gia lạ gì
Hết còn phân biệt thảy khi
Nữ sinh đều giống khác gì ngày xưa
Miền Nam khi ấy biết thừa
Nhạc vàng lại thắng như chưa hề từng
Cả như những chiếc áo dài
Nữ sinh mọi chốn đẹp đều như nhau
Lùi dần nhạc đỏ thuở nào
Ngày nay bởi vậy còn tràn bolero
Khác nào thuở ấy trong Nam
Những ngày hiền dịu trước hồi Bảy lăm
Thành nên lịch sử cũng xong
Trăm năm uẩn khúc rồi đều đi qua
Xóa dần ngôn ngữ ba hoa
Để nhằm thực tại nước ta thay vào
TRĂNG NGÀN
(26/8/20)

**
VIỆC VUA BẢO ĐẠI
THOÁI VỊ NGÀY ẤY
Vương Triều Nguyễn mấy trăm năm
Rồi ra tan biến chỉ trong một chiều
Khác nào như bọt xà phòng
Chuyện trao Ấn Kiếm phải đành diễn ra
Đó Cù Huy Cận ai xa
Cùng Trần Huy Liệu làm ra việc này
Nhân danh đại diện Ông Hồ
Việt Minh khởi nghĩa có nào khác đâu
Liền khi Ấn Kiếm qua tay
Chính Cù Huy Cận gắn vào ngực Vua
Từ đây còn chỉ Công dân
Với tên Vĩnh Thụy mọi phần vậy thôi
Ông còn tuyên bố thêm lời
Làm dân độc lập trong đời tự do
Hơn là nô lệ làm vua
Thật là hùng tráng quả chưa ai từng
Nhưng đời sao lại não nùng
Chỉ năm sau đó Thụy liền ra đi
Qua Hồng Kông quả lạ gì
Từ đây vở kịch đã toàn hết vai
Để sau dầu chẳng còn Vua
Trở nên Quốc trưởng như ai rõ đều
Ký vào Hiệp ước Hạ Long
Trong Liên Hiệp Pháp đời toàn ngẩn ngơ
Khác chi Bảo Đại ai ngờ
Có nào “tự nguyện” mãi giờ hay sao
Chẳng qua “tình thế” lâm vào
Phải cần “thoái vị” bảo toàn mệnh thôi
Giờ đều lịch sử qua rồi
Dẫu làm “Cố Vấn ông Hồ” giả nai
Dẫu chi Cố vấn Tối cao
Cũng đều áo mặc bên ngoài vậy thôi
Thành sau Hiệp định Giơ neo
Vai trò Quốc trưởng tìm người mới hơn
Để trao ông Diệm thảy toàn
Quyền hành Thủ tướng đâu tiên sau này
Tạo nên Đệ nhất Cộng hòa
Miền Nam khi ấy quả là thế thôi
Có điều ông Diệm tính cao
Phế ông Quốc trưởng để mình nên công
Ý nhằm cứu vãn non sông
Chín năm thành quả lại thành khói mây
Bị làm đảo chánh lạ thay
Dương Văn Minh đó từ nay diễn trò
Bảy lăm đi đến đầu hàng
Để rồi “cộng sản hóa” toàn non sông
Bây giờ từ Bắc chí Nam
Người ta chỉ thấy còn duy “Bác Hồ”
TIẾU NGÀN
(25/8/20)
**
MỘT SỰ SO SÁNH KIỂU
HẾT SỨC KHẬP KHỄNH
Chủ Tịch Nước vừa qua có nói
Tự cho rằng Cương lĩnh mới cao
Mới cần được đứng hàng đầu
Còn mà Hiến pháp phải đều dưới thôi
Thế thử hỏi ai làm “Hiến pháp”
Hẳn phải đâu do bởi toàn dân
Mới thua “Cương lĩnh” ngàn lần
Bởi vì chỉ Đảng đã toàn làm ra
Còn hỏi tiếp ai làm Cương lĩnh
Dĩ nhiên rồi một ít đảng viên
Dễ đâu toàn Đảng nhãn tiền
Đều thành thiểu số mới toàn cao hơn
Dẫu dân Việt ngày nay trăm triệu
Còn đảng viên với bốn triệu thôi
Bốn mà ngồi thỏm trên đầu
Của đều trăm triệu khác đâu buồn cười
Thành quả thật sự đời lắt léo
Đảng trên Dân thì có dưới ai
Khác đâu lịch sử hóa hài
Nghịch đời đến thế ai người tạo ra
Có phải trước nước Nga mang lại
Rồi đem về ai khác Bác Hồ
Hay ông Lê Mác lạ sao
Để nay Dân tộc xuống còn tép riu
TẾU NGÀN
(25/8/20)
**
CON NGƯỜI VÀ GIAI CẤP
CÔNG NHÂN KIỂU BÌNH
DỊ
Thật ra ai cũng con người
Có quyền bình đẳng trên đời tự nhiên
Đó đều ý nghĩa khách quan
Cùng là giá trị của toàn xưa nay
Mọi nơi trên cõi đời này
Nước nào cũng vậy vẫn thời như nhau
Tuy dầu nghề nghiệp khác sao
Mỗi nghề mỗi vẻ có đâu giống toàn
Có nghề sung sướng mọi đàng
Có nghề cực nhọc tất càng chịu thôi
Bởi hoài nghề vẫn lựa người
Có nào người lựa kiểu đều chủ quan
Thành nên giai cấp công nhân
Người ăn lương chủ trả chỉ bao nhiêu điều
Làm công luôn cứ khỏe đều
Được giao công việc cần gì lo toan
Có nào bao biện thảy toàn
Đó phần của chủ mình càng vô tư
Miễn là trách nhiệm con người
Đồng lương hữu lý có nào tiếc chi
Miễn sao có việc mình làm
Còn phần xã hội chu toàn tùy ai
Đó người quản lý mọi ngành
Hay nhà khoa học phải đành lo toan
Tạo đều cơ chế vậy toàn
Guồng quay xã hội vốn càng tự nhiên
Giữ đời khỏi phải đảo điên
Tránh điều bóc lột mới càng văn minh
Nhưng xưa Các Mác thật tình
Chỉ nhằm mê muội có thành ra chi
Bởi toàn mê tín khác gì
Thổi phồng “giai cấp công nhân” dại khờ
Cho là “sứ mạng” ai ngờ
“Vai trò lịch sử” đến giờ có đâu
Chẳng qua ảo tưởng đều hầu
“Đấu tranh giai cấp” Mác thành lâm li
Trong khi xã hội là gì
Chia thành tầng lớp chỉ thì tự nhiên
Miễn đều theo luật khách quan
Không thành giả tạo mới càng nhân văn
Người đều bình đẳng khiến hằng
Có toàn cơ hội giúp đều đi lên
Tự do hoàn thiện khả năng
Đổi thay giai cấp luôn càng tự nhiên
Nêu cao trí tuệ nhãn tiền
Hay thành giàu có tùy mình tạo ra
Dựa vào điều kiện bao la
Hay nhờ ý thức vươn lên của mình
Chan hòa trong thảy nhân tình
Không khinh giai cấp mới mình thanh cao
Bởi đều cùng nghĩa đồng bào
Hay cùng đều nghĩa nhân quần khác đâu
Thành ra khoa học mới hầu
Con người hướng tới tạo đều văn minh
Giúp cho xã hội trưởng thành
Dựa vào luật pháp ngày càng công tâm
ÁNH NGÀN
(25/8/20)
**
BẢN CHẤT DÂN TÀU
Dân Tàu thật chỉ tồi tàn
Dẫu là nước lớn nhưng càng ra chi
Đều thua tiểu quốc lạ gì
Bao lần lẫn hiếp đến khi buồn cười
Ngũ Cường xâu xé thấy rồi
Lại sau Nhật Bản đạp đầu kêu la
Thêm hoài Ngoại tộc làm cha
Nguyên Mông sau tiếp vẫn là Mãn Thanh
Thành đều nô lệ loanh quanh
Có nào mạnh mẽ để thành trên cơ
Cả như não trạng hiện giờ
Mác Lê tràn tới thảy đều xép ve
Nông dân Mao cũng đây nè
Được tôn thần thánh thảy nghe buồn cười
Đội mông đâu biết nhục nào
Dân Tàu bởi vậy giống đều cóc khô
Chỉ nhằm khoe mẽ hồ đồ
Việt Nam ăn hiếp quả nào hơn ai
Đảo đều cướp bóc dài dài
Biển Đông chiếm cứ hóa càng gian manh
Vậy nên to xác chẳng thành
Kiểu đều đất sét phải đành vậy thôi
Bởi đâu trí tuệ chi ngoài
Mà nhằm ăn cắp của người thường khi
TẾU NGÀN
(25/8/20)
**
LÀN THU THỦY
NÉT XUÂN SƠN
Nguyễn Du xưa mới qua Tàu
Còn An Nam ở mút mùa lạ chi
Trung Đông nào có biết gì
Nhưng sao bút tả rõ thì trứ danh
Hệt trong Ngàn lẻ một đêm
Mặt nàng kiều diễm ai quên được nào
Ba tư ánh mắt đẹp sao
Tựa làn thu thủy giữa vùng xuân sơn
XUÂN NGÀN
(25/8/20)
**
TỪ CÁCH MẠNG TƯ SẢN
ĐẾN CÁCH MẠNG VÔ SẢN
Sau ngày Khởi nghĩa bốn lăm
19 tháng 8 Việt Minh cầm quyền
Phất lên nhờ cuộc biểu tình
Rầm rầm Hà Nội giật mình toàn dân
Trần Trọng Kim phải âm thầm
Giả từ Chính phủ đầu tiên nước nhà
Dẫu người có tiếng gần xa
Một nhà học giả sâu xa tinh thần
Được Vua Bảo Đại trao quyền
Vừa khi Nhật Bản đầu hàng Đồng Minh
Đã giao độc lập cho mình
Để nhằm chính thể Quốc gia ra đời
Cờ vàng dưới dạng Quẻ ly
Việt Minh kéo xuống từ trên Kỳ đài
Kéo lên cờ mới thay vào
Đó là Cờ đỏ sao vàng đến nay
Tiếp hai cuộc chiến dài ngày
Suốt ba thập kỷ cuối cùng mới xong
Lúc đầu Tư sản còn trong
Trịnh Văn Bô đã góp vàng đầu tiên
Tính chung 5.147 lượng nhãn tiền
Cũng nào đâu kém gì bà Hanh Long
Hai nhà tư sản có lòng
Cốt nhằm đánh Pháp cứu yên nước nhà
Đâu ngờ tới khoảng Nam ba
Xảy ra Đấu tố ta bà khắp nơi
Rập theo chính sách Nga Tàu
Phe ta Vô sản cần hầu Công nông
Quy toàn “địa chủ” hà rầm
Theo Tàu “định mức” từ năm mẫu điền
Đều mang “tố khổ” liền liền
Tử hình tổng cộng 200 ngàn kể chung
Một thời đau xót tột cùng
Để nhằm “Cách mạng Đỏ” toàn khác đâu
Nên toàn gia sản Trịnh Văn Bô
Bà Năm Long nữa phải đều tịch thu
Đó là “Cách mạng Mùa Thu”
Ngày 2 tháng 9 mịt mù vậy thôi
Bây giờ tháng 9 năm 2020 rồi
Mang ra Triễn lãm lại toàn khác đâu
Nhưng đều lớp trước chết rồi
Thành bao nước chảy qua cầu tới nay
Ông Hồ cũng có còn đâu
Các ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh khác nào
Liên Xô cũng đã đổ nhào
Nước Tàu phải lội ngược dòng từ lâu
Thành nên ông Trịnh Văn Bô
Ngày nay phải buộc đặt cho tên đường
Bảy lăm năm đó chán chường
Gia đình tan nát mọi đường khác đâu
Giờ dù vớt vát ích sao
Tên đường được đặt sau hồi đảo điên
Lạ chi lịch sử huyên thiên
Nói Nam nói Bắc mọi miền rồi xong
Bây giờ thảy đổi thảy toàn
Thành tư bản đỏ xen vào Mác Lê
Một thời đánh Pháp dân mê
Để làm cộng sản mọi bề ai hay
Tuyên truyền dùng thúng úp voi
Bảy lăm năm ấy ai nào không kinh
Bao lần tưởng thảy hòa bình
Chiến tranh rồi vẫn hoài luôn kéo dài
“Đấu tranh giai cấp” quả tài
Chừng nào “cộng sản” nắm quyền mới thôi
TẾU NGÀN
(25/8/20)
**
CON SÂU LÀM RẦU NỒI
CANH
Thật thì học vị là gì
Cốt làm chuẩn mực đo lường khác sao
Thảy là cái vỏ bên ngoài
Nếu trong ruột rỗng đều toàn nội dung
Vậy nên xã hội phát khùng
Vàng thau lẫn lộn mịt mùng khó phân
Khiến thành tri thức phù vân
Khác nào nguy hại vạn phần lạ đâu
Kiểu như bạc giả đều hầu
Bởi ai đụng tới khác nào ô danh
Trừ ra chỉ đám lộng hành
Nhằm tiêu tiền giả có nào ra chi
Thành đâu tài cán có gì
Chỉ đồ hạ cấp khác chi bọ giòi
Hiểu sai giá trị ở đời
Biết chi khoa học quả thời tệ sao
Trong khi Tiến sĩ thế nào
Cốt nhằm chứng nhận đầu vào vậy thôi
Để đầu ra ích cho đời
Tiềm năng nghiên cứu công trình về sau
Nhưng giờ “Tiến sĩ” bọ giòi
Ở đâu cũng thấy càng lòi bẩn dơ
Nhưng điều ai chẳng có ngờ
Bởi nền giáo dục vật vờ tạo ra
Tạo đều một đám quỷ ma
Khoe danh khoe mẽ ích sao cho đời
Bởi đâu tài cán chút nào
Thảy nhằm ăn hại không ngoài vậy thôi
Vì do não trạng hỏng rồi
Coi thường khoa học coi thường đời luôn
Sống vì mục đích tầm ruồng
Cá mè một lứa sục bùn ra ao
TẾU NGÀN
(24/8/20)
**
CHUYỆN CƯỜI
Chuyện cười toàn chuyện luôn vui
Đọc xong khoái trá khác đâu vậy cà
Giống như chuyện của cặp rùa
Chơi xong quên lật lẽ nào không la !
TẾU NGÀN
(24/8/20)
**
SỰ CHÍNH XÁC CỦA
TỪ TIẾNG VIỆT NAM
Kiểu như hai tiếng “trước, sau”
“Trước khi” bởi vậy khác hầu “sau khi”
Nam cho Bắc kẹo lạ gì
Tùy vào “sau, trước” quả thì ở đây
Cộng, trừ khiến hoặc đúng, sai
Nếu không hiểu kỹ “trước, sau” hai từ
Thành nên đáp án lạ kỳ
Học trò làm đúng cô bèn bảo sai
TẾU NGÀN
(24/8/20)
**
TỪ HỒ CHÍ MINH ĐẾN
ĐẢNG CỘNG SẢN VN
Ông Hồ đào tạo ở Nga
Ông làm cộng sản đều là tự nhiên
Bởi từng vào học Phương Đông
Ngôi Trường cán bộ của toàn Liên Xô
Rải ra thế giới khác nào
Ông nằm trong số bao người phát huy
Để khi về nước lạ gì
Thời cơ thuận lợi mới thì thành công
Thêm nhờ Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng
Bốn người đồng chí giúp ông lạ gì
Nhưng đều “tà lọt” lạ chi
Bởi xem ông thảy khác gì Hải đăng
Đúc khuôn “thánh hóa” tuyên truyền
Gầy nên Chính đảng mọi miền non sông
Trung thành tuyệt đối Mác Lê
Dĩ nhiên “độc đảng” mọi bề khác sao
Dám xa thuyết Mác lẽ nào
“Độc tài vô sản” phải đều vậy thôi
Dễ chi đa đảng trên đời
Đó toàn sự thật vẽ với làm chi
Con Vũ Thị Nghĩa ngu si
Dẫu danh “Tiến sĩ” vẫn gì lạ đâu
Đều toàn não trạng chầu hầu
Một chiều đào tạo lạ nào mấy khi
Nhân danh đủ thứ còn gì
Như là “đất nước” như là “nhân dân”
Như là “dân tộc” mọi phần
Thảy đều mị ngữ tự mình phùa ra
Thành nên dẫu có xót xa
Bác Hồ vĩ đại phải là hoan hô
Lỗi này bởi Mác khác nào
Có đâu bởi tại “Bác Hồ” chúng ta
Bác nào dễ có vượt ra
Vòng quay Quốc tế chỉ là thế thôi
Bởi cùng quy luật thảy rồi
Khắp nơi thế giới có nào mới chi
Mác đều trách nhiệm thảy khi
Bẻ cong chân lý đều vì Mác thôi
Bác Hồ thần thánh chi nào
Không theo Lê Mác khó vào linh thiêng
Thành ra cả thảy mọi miền
Từ già đến trẻ đều hoài vậy thôi
Nói theo một duột phải rồi
Bắt nguồn nguyên thủy từ hồi bốn lăm
Đến nay đã ngót trăm năm
Lỗi này có phải bởi toàn “Bác” đâu
Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp khác sao
Họ đều thứ cấp chỉ hầu vậy thôi
NGÀN MÂY
(24/8/20)
**
OANH OANH
Oanh Oanh là cháu của mình
Ta là cậu ruột quả tình vậy thôi
Xưa nay ở Mỹ lâu rồi
Ngày con sinh nhật mới hầu hiện ra
Susan Cao cũng khác xa
Đã 21 tuổi nhìn là thấy ngay
Cũng xinh như mẹ lạ đâu
Mẹ con nhà nó đều là cháu ta
NGÀN TRĂNG
(24/8/20)
**
BỌN HỌ TEO RỒI
Bây giờ bọn họ teo rồi
Cụng cùi thay thế dám nào bắt tay
Vậy nhưng Nghị cũng ta đây
Lấn Minh tới tấp làm sao không cười
Ngàn năm nay quả khác rồi
Nam Quan đâu có nào còn của ta
Làm lòng Nguyễn Trãi xót xa
Phi Khanh phẩn uất cũng mà lạ đâu
Hoàng Sa bởi vậy còn nào
Trường Sa cũng thế đều hầu te tua
Mười năm thương lượng thảy đùa
Hai mươi năm ký kết búa xua ngậm ngùi
Thành nay động tới đất trời
Tàu ăn lũ lụt tơi bời khác chi
Thiên nhiên trừng phạt lạ gì
Công bằng nhân thế phải thì vậy thôi
SÓNG NGÀN
(24/8/20)
**
HOA BẰNG LĂNG
Bằng lăng cây ở cao nguyên
Về trồng Đà Nẵng như in vậy cà
Tới mùa hoa tím nở ra
Phố phường đi dạo ngỡ là cao nguyên
GIÓ NGÀN
(24/8/20)
**
CHIM VÀ HOA
Chú chim đậu ở cành hoa
Thật đều xinh đẹp khác nào hoa đâu
Đó là hoa lại biết bay
Còn hoa như kiểu chim hoài đậu yên
HOA NGÀN
(24/8/20)
**
MỘT CON “TIẾN SĨ”
NGU
Con này “Tiến sĩ” toàn ngu
Óc đầu quả thảy lù đù khác đâu
Biết gì khoa học chút sao
Mà toàn mờ mịt kiểu đều lộn thin
Dường như chỉ có “niềm tin”
Hay nhằm gian dối kiểu như giả đò
Nếu người ít học không sao
Đằng này “Tiến sĩ” khác nào tiếu lâm
Thật nền giáo dục sai lầm
Vì “ý hệ” đâu nhằm nước non
Quê hương toàn bóng hoàng hôn
Đã non thế kỷ quả còn ra chi
Có ai trách nhiệm chút gì
Phạm Văn Đồng đó chính người đầu tiên
Vốn làm Thủ tướng kinh niên
Tạo nền văn hóa nhãn tiền tới nay
Chưa đều đầu óc giả cầy
Mấy ai độc lập tự do chút nào
Non sông trống bóng con người
Thế vào đều chỉ một bày lâu la
Nói hùa thảy giọng xấu xa
Kiểu loài “trí thức” ba hoa chích chòe
Thành so bốn bể năm châu
Ngụy danh “trí thức” rõ hầu nhục sao
Vì đâu hiểu biết chút nào
Mà toàn xu nịnh giống nhau tràn hề
Tên Hoàng Chí Bảo ê chề
Thành con Vũ Nghĩa cũng đều vậy thôi
Cũng danh “Tiến sĩ” dạng tồi
Nó Trường “chính trị” xuất từ Đồng nai
Mị dân cách thảy chỉ hài
Bịp dân kiểu đó khác nào lưu manh
Hở ra cốt chỉ “nhân danh”
Ngụy từ đem bỏ thảy vào miệng ai
“Nhân dân” phịa đặt rõ hài
Đùa càn “dân tộc” cốt nhằm quơ vô
Khác chi óc thảy hồ đồ
Cá nhân ngu dốt lại nhằm nhân danh
Giọng toàn “chính trị” loanh quanh
Trăm năm mờ mịt đã thành trớ trêu
Ai làm não trạng toàn lèo
Ngu dân đến độ làm nghèo quốc gia
Biến thành một đám ta bà
Cũng xưng “trí thức” xót xa quả nhiều
Khác sao văn hóa về chiều
Tựa hồ khoa học đổ đều xuống sông
Chỉ còn một bọn a tòng
Coi đời bằng cứt rõ không ra gì
Có nào trách nhiệm chút chi
Nhân quần xã hội chực khi bôi vào
Kiểu như ma quỷ đội mồ
Lên nhằm phá đám thảy hầu dương gian
Thành toàn một bọn ươn gàn
Thầy trò “giảng dạy” cùng toàn lạc xon
Khiến cho dân tộc mõi mòn
Bởi đồ mèo mả gà đồng khác đâu
Biết chi bốn bể năm châu
Họ toàn trí thức đi đầu nhân gian
Còn mình “trí thức” ngu toàn
Thảy đều hèn mạt làng chàng khác chi
NGÀN MÂY
(24/8/20)
**
ÁP ĐẶT VÀ LỰA CHỌN
Ngày xưa chính Mác nói rồi
“Độc tài vô sản” nào còn cãi chi
Thành Lênin đến Stalin
Tới Mao, Pôn Pôt dễ nào khác nhau
Vậy thì “áp đặt” ở đâu
Ở trong não trạng của người đi theo
Dân ta nay mãi còn lèo
Cả con “Tiến sĩ” vẫn đều dở hơi
Nó kêu “áp đặt” đâu nào
Mà là “lựa chọn” của đều “nhân dân”
Của đều “dân tộc” vạn lần
Kiểu con lẽo mép giống gần có đuôi
Thành nên “trí thức loại ruồi”
Con Vũ Thị Nghĩa chỉ loài bá vơ
Óc đầu cố thảy lập lờ
Nó Trường “Chính trị” Đồng Nai lạ gì
TẾU NGÀN
(23/8/20)
**
ĐI BẰNG HAI CHÂN
Con người có chỉ hai chân
Đi bằng hai cái hỏi cần nói sao
Một chân đi phải lò cò
Ba chân đi cả thảy lòi còn chi
TẾU NGÀN
(23/8/20)
**
CỞI MẸ CHO RỒI
Em ơi cởi mẹ cho rồi
Mặc mà như thế còn nào nghĩa chi
Nhìn qua đã thấy hết đi
Mặc như không mặc khác gì hởi em
TẾU NGÀN
(23/8/20)
MỤC LỤC
13880.
“KHÔNG THỂ NÀO QUÊN” (27/8/20)
13881.
CHUYỂN GIỐNG (27/8/20)
13882.
ĐỪNG NÊN HÀM HỒ (27/8/20)
13883.
THÓI TÔN THỜ “LÃNH TỤ” (27/8/20)
13884.
HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG RÕ THẬT SỰ CAN ĐẢM (26/8/20)
13885.
VẺ ĐẸP GÁI VIỆT (26/8/20)
13886.
MỘT THỜI (26/8/20)
13887.
CON NGƯỜI VỚI CON NGƯỜI (26/8/20)
13888.
VỀ CHUYỆN HẬU SINH KHẢ ÚY (26/8/20)
13889.
TOÀN CHỈ BỌN SÂU MỌT (26/8/20)
13890.
RỒI LẠI CHAN HÒA (26/8/20)
13891.
VIỆC VUA BẢO ĐẠI THOÁI VỊ NGÀY ẤY (25/8/20)
13892.
MỘT SỰ SO SÁNH KIỂU HẾT SỨC KHẬP KHỄNH (25/8/20)
13893.
CON NGƯỜI VÀ GIAI CẤP CÔNG NHÂN KIỂU BÌNH DỊ (25/8/20)
13894.
BẢN CHẤT DÂN TÀU (25/8/20)
13895.
LÀN THU THỦY NÉT XUÂN SƠN (25/8/20)
13896.
TỪ CÁCH MẠNG TƯ SẢN ĐẾN CÁCH MẠNG VÔ SẢN (25/8/20)
13897.
CON SÂU LÀM RẦU NỒI CANH (24/8/20)
13898.
CHUYỆN CƯỜI (24/8/20)
13899.
SỰ CHÍNH XÁC CỦA TỪ TIẾNG VIỆT NAM (24/8/20)
13900.
TỪ HỒ CHÍ MINH ĐẾN ĐẢNG CỘNG SẢN VN (24/8/20)
13901.
OANH OANH (24/8/20)
13902.
BỌN HỌ TEO RỒI (24/8/20)
13903.
HOA BẰNG LĂNG (24/8/20)
13904.
CHIM VÀ HOA (24/8/20)
13905.
MỘT CON “TIẾN SĨ” NGU (24/8/20)
13906.
ÁP ĐẶT VÀ LỰA CHỌN (23/8/20)
13907.
ĐI BẰNG HAI CHÂN (23/8/20)
13908.
CỞI MẸ CHO RỒI (23/8/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét