Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 352

 

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 352

 

 

HẢI TRIỀU, KIỂU TAY

MÁC XÍT ĐẦY LỄU LỰ

 

Từ lâu đã biết Hài Triều

Một tay Mác xít kiểu đều thế thôi

Nay còn thêm một thông tin

Là cha của Nguyễn Khoa Điềm đâu hay

 

Điềm em Khoa Thị Bội Lan

Có tài thi phú Hà Lam ghé vào

Vịnh thơ cùng cụ Võ Khoan

Tài năng cũng được khiến toàn ông khen

 

Đó là vào lúc Năm ba

Bội Lan không rõ đến giờ còn không

Nhưng cha ta đã qua đời

Bội Lan còn để bài thơ họa cùng

 

Riêng đây chủ đích não nùng

Chỉ nhằm nói chuyện Hải Triều cho vui

Từng tranh luận với Phan Khôi

Về điều “Nghệ thuật có vì nhân sinh?”

 

Cụ Phan ngay thẳng thật tình

Cho rằng “nghệ thuật tự mình mới hay”

Còn nhân sinh nhắm về sau

Bởi là nghệ thuật đời đều cần luôn !

 

Hải Triều thì lại lẽo mồm

Hiểu chi nhân thế kiểu đều khách quan

Mà nhằm “Mác xít” rõ ràng

Ý đều lễu lự thảy càng lái vô

 

Thành ra thảy chỉ hồ đồ

Cho rằng “nghệ thuật nhằm vì nhân sinh”

Tức là “giai cấp” cùng mình

Có đâu hiểu thảy toàn luôn “con người”

 

Thành nên Mác xít hỏng đều

Đã từ khởi điểm đâu nào thẳng ngay

Tuyên truyền chỉ nhắm sao hay

U mê Các Mác dễ nào công tâm

 

Phan Khôi do vậy đã lầm

Cãi nhau với cái cột đình ích chi

Bởi “nhân sinh” có lạ gì

Hiểu thành “cộng sản” mới khi buồn cười

 

TẾU NGÀN

(10/9/20)

 

**

 

XÃ HỘI CON NGƯỜI CÙNG

Ý NGHĨA CỦA PHÁP LUẬT

 

Loài người nguồn gốc tự nhiên

Nên thành pháp luật phải đều cần luôn

Bởi nơi nền tảng bản năng

Còn văn minh chỉ lớp trên thượng tầng

 

Vậy nhưng pháp luật mọi phần

Phải cần lành mạnh được toàn tạo nên

Trước là phù hợp nhân văn

Sau là phải được thượng tôn mọi người

 

Lấy người mục đích hàng đầu

Đồng thời đời phải tôn hầu luật lên

Nếu không luật chỉ lênh đênh

Thảy nhằm lợi dụng khó thành văn minh

 

Ngoài ra luật phải tự mình

Đi theo đạo đức, lý tình hòa chung

Luật phi đạo đức mạt cùng

Còn đời không luật biến thành hoang sơ

 

Nhưng xưa Các Mác dại khờ

U mê “giai cấp” ai ngờ vậy sao

Cho rằng luật thảy khác đâu

Chỉ đều “giai cấp” làm ra cho mình

 

Tư duy quả kiểu linh tinh

“Độc tài vô sản” khiến thành đi theo

Làm cho xã hội hóa lèo

Phải toàn sợ hãi mọi điều bá vơ

 

Hết còn đâu chút nhân văn

Mà người sợ hãi cùng nhau thảy toàn

Tạo ra lợi dụng hàng hàng

Nhân danh “giai cấp” gạt tràn lẫn nhau

 

Mác vì ảo tưởng “đầu ra”

Xong thời “quá độ” sẽ là thần tiên

Loài người toàn chỉ “công nhân”

Làm ra sản phẩm để nhằm đổi trao

 

Bởi đều dẹp bỏ thị trường

Dẹp luôn tiền tệ mới đời “văn minh”

Chẳng còn pháp luật thật tình

Mà đều “tự giác” thảy luôn mọi người

 

Khác gì quan điểm buồn cười

Mác ngu bỏ mẹ có nào thông minh

Bởi phi khoa học chí tình

Thành phi thực tế, linh tinh trên đời

 

Mác vì mê muội cho hoài

Đó là “cộng sản” có ngoài vậy đâu

Mà lên “xã hội” nấc đầu

“Chia theo thành quả việc làm” khác chi

 

Tiến lên “cộng sản” lạ gì

“Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”

Gạt người ngu dốt nháo nhào

Cho đây “lý tưởng” mới hầu thần tiên

 

Thành ra Mác chỉ huyên thiên

Gạt đời theo cách triền miên lạ lùng

Dựa vào ảo tưởng điên khùng

Bởi toàn trái hẳn cuộc đời khách quan

 

Mác cho vậy mới “thiên đàng”

Nhưng thành địa ngục có càng đâu hay

Bởi vì cơ chế khác sao

Con người nô lệ từ đầu thấy ngay

 

“Độc tài” nào có đâu xa

Kiểu dồn chung lỗ khó nào vươn lên

Hay đều dưới giếng toàn sâu

Kiến bò chỉ đó biết đời nào ra

 

Thành bằng ngôn ngữ ba hoa

Mác làm nhân loại xót xa đủ điều

Kiểu như một kẻ điên liều
Hại toàn lịch sử Mác nào đâu hay

 

SUỐI NGÀN

(10/9/20)      

 

**

 

“TÀU LẠ”

 

Dân mình đánh cá biển mình

Bị toàn “tàu lạ” đâm chìm khác sao

Nhưng mà “tàu lạ” đâu nào

Thằng Tàu đó thảy ai vào ở đây

 

Thật là nhục nhã xưa nay

“Quang vinh” chi có chỉ đều nói rông

“Núi liền núi sông liền sông”

“Hở môi răng lạnh” thật không khác gì

 

TẾU NGÀN

(10/9/20)

 

**

 

NHẬN THỨC KHÁC VỚI

NGÔN NGỮ CON NGƯỜI

 

Phát ngôn chỉ dạng bề ngoài

Còn mà nhận thức mới điều bên trong

Nhận thức đúng lời ít lầm

Còn vì dốt nát lời thường bá vơ

 

Thế nên đừng có dại khờ

Căn vào lời nói mà tin con người

Bởi vì gian dối ở đời

Vẫn thường hay có dễ lời đúng đâu

 

Thành nên phải thấy cho sâu

Chỉ người chân chất mới âu tin vào

Còn đều đóng kịch bề ngoài

Trăm lời mỹ ngữ khó nào đâu tin

 

Giờ đây có vụ Đồng Tâm

Vấn đề căn cốt vẫn nơi con người

Có chăng lương thiện ở đời

Hay đều sản phẩm tuyên truyền lạ chi

 

Dân ta nay có khác gì

Dựa theo cách nói đã thì biết ngay

Phần nhiều cố đấm ăn xôi

Thảy đều sợ hãi nói theo một chiều

 

Khiến cho bản chất đều lèo

Kiểu người quân tử xưa nào còn đâu

Cả người hiểu biết thời nay

Lại càng thiếu vắng bởi do ươn hèn

 

NGÀN MÂY

(10/9/20)      

 

**

 

TRÁI TRÁM, TRÁI XOÀI

 

Nhìn sao nó giống trái xoài

Nhưng là trái trám ta nào hay đâu

Bởi từng hễ thấy hình thoi

Được kêu trái trám ta đều đinh ninh

 

Giờ đây thấy tõ dạng hình

Biết là trám nhỏ còn xoài thì to

Nhưng ta vẫn chỉ ăn xoài

Còn mà trái trám có hề nếm sao

 

Thành đời nhiều chuyện bể dâu

Cứ nghe lời nói đừng nào mà tin

Dễ rơi vào bẫy tuyên truyền

Chỉ gà nói vịt huyên thiên ở đời

 

Thời Tần từng có Triệu Cao

Chỉ vào con hoẵng bảo là con nai

Triều thần đều phải nói hùa

Cường quyền là vậy ai nào không kinh   

 

TẾU NGÀN

(10/9/20)

 

**

 

NÓI VỀ NHÂN VĂN, KHOA HỌC,

VÀ Ý NIỆM BẠO LỰC PHI NHÂN

 

Phi nhân văn không tạo thành xã hội

Nên thiên nhiên đâu cần có nhân văn

Loài vật đều hoang giả thảy chỉ hằng

Luật mạnh được yếu thua qua bạo lực

 

Người khác vật là nhờ vào lý trí

Đã tạo thành kết quả của văn minh

Nhờ phát huy trong suốt mấy ngàn năm

Mọi học thuyết đều thiên về đạo đức

 

Từ thuyết Phật, Giê su nào đâu khác

Cả Lão Trang, Khổng Mạnh cũng thế thôi

Đến mọi nhà hiền giả Hy lạp xưa

Hay cả tới mọi triết gia cận đại

 

Thành khoa học luôn đi cùng đạo đức

Bởi hai điều không hề trái ngược nhau

Nên tách riêng hay coi chúng đối đầu

Đều thảy cả những óc đầu ngu xuẩn

 

Trong đi đó Mác lại người vớ vẩn

Chỉ nại vào “vật chất” cách sâu xa

Vậy đâu còn chân lý của nhân văn

Còn phủ nhận luôn mọi điều khoa học

 

Vì khoa học phải luôn tìm chân lý

Có thể đâu chỉ cảm tính của mình

Mà trong đời chân lý mãi vô biên

Đâu có phải chỉ đều toàn “vật chất”

 

Mác ngu thảy nên óc đầu phiến diện

Bởi tin mò vào “biện chứng” Hegel

Nó nguyên do là một thuyết duy tâm

Mác khờ khạo lại chuyển qua “duy vật”

 

Sai nguyên tắc ngay từ đầu là vậy

Kiểu cắm râu ông nọ vào cằm bà

Bởi “vật” nào mà “biện chứng” được sao

Như hòn đá trơ lỳ cùng năm tháng

 

Chỉ phong hóa theo thời gian tác động

Loại hữu có thì mục rã vậy thôi

Có dễ chi “biện chứng” tiến lên nào

Thành thuyết Mác chỉ đều toàn khờ khạo

 

Vì đời sống mới luôn là biển cả

Phải hoài luôn phát triển để đi lên

Mới thành ra bản chất của nhân văn

Kể từ đó tinh thần nên cốt lõi

 

Đời phát triển nhờ dựa vào lý trí

Giúp con người khai thác thảy thiên nhiên

Phát minh ra kỹ thuật để tiến lên

Dùng kinh tế làm cuộc đời phát triển

 

Luật tiến hóa đây tinh thần là chính

Đâu còn nào hoang dã kiểu tự nhiên

Vượt lên đều “vật chất” thuở ban sơ

Mà phát triển luôn dựa vào khoa học

 

Khoa học thảy còn điển hình nhiều loại

Đâu riêng gì chỉ một kiểu hay sao

Thành Mác ngu đâu thể nói được nào

Khiến cuồng si say mê vào “giai cấp”

 

Từ “biện chứng” phịa “đấu tranh giai cấp”

Nhưng nó toàn cơ sở chỉ mù mờ

Nguyên lý nào đâu có được chứng minh

Mà chỉ kiểu “tin càn” toàn nhảm nhí

 

Để từ đó cho “công nhân” tiên tiến

Mác thảy ngu khó luận được tới cùng

Công nhân đều chỉ là kẻ thực hành

Còn kỹ thuật phải kỷ sư khám phá

 

Cao hơn nữa khoa học nguồn tất cả

Do óc người khám phá mới đưa ra

Óc thông minh “vật biện chứng” được nào

Thành Mác chỉ thuần một tay ngu xuẩn

 

Đã ngu xuẩn còn lại còn thêm càn dở

Bởi cho vì nhờ “giai cấp đấu tranh”

Mà xưa nay lịch sử tiến lên hoài

Thật lý luận kiểu khác nào ngu dốt

 

Nó mê tín đến độ toàn ốt đột

Nói càn thôi mà đâu có chứng minh

Chẳng chỉ ra nguyên lý đã tạo thành

Thật chính xác riêng thảy về điều đó

 

Như đã nói từ đầu nên đã rõ

Mác cuồng si vào “biện chứng” Hegel

Thấy một chiều mà không hiểu gốc nền

Bởi ngu dốt phịa tràn ra tất cả

 

Để từ đó hô “độc tài vô sản”

Cho công nhân phải “lãnh đạo” cuộc đời

Nhưng chỉ làm kẻ lợi dụng nhảy vào

Nhân danh cả để ta thành vua chúa

 

Lấy thuyết Mác tạo ra toàn cơ sở

Cho độc tài chỉ lợi dụng về sau

Để “nhân danh” thảy tất cả mọi điều

Nhưng thực chất đều chỉ toàn giả dối

 

Mác ngu xuẩn muốn đời “không giai cấp”

Nhờ “công nhân vô sản” thảy tiến lên

Dùng “độc tài vô sản” để làm niềng

Xong “quá độ” sẽ đi vào “cộng sản”

 

Mác cho vậy mới thành ra “đạo đức”

Còn ngàn xưa đạo đức phải vứt đi

Bởi chúng đều “tư sản” có lạ gì

Vì đạo đức thảy luôn đều “giai cấp”

 

“Cộng sản” sẽ là “công nhân” tất cả

Không thị trường tiền tệ cũng cần chi

Vật làm ra đổi trực tiếp khác gì

Đó “hạnh phúc” kiểu “thiên đường” tại thế

 

Sáng vào xưởng còn buổi chiều câu cá

Mỗi người đều “tự giác” thảy như nhau

Chẳng cần gì nhà nước nữa trước sau

Dẹp bỏ hết mọi điều là pháp luật

 

Mác ngu xuẩn và điên gàn quá mức

Phủ nhận đều kết quả của nhân văn

Từ ngàn năm nhân loại đã xây nên

Chực xóa bỏ cốt quay về hoang dã

 

Cho xã hội đó “không còn giai cấp”

Kiểu bầy đàn nhằm chung sống lẫn nhau

Chỉ cần theo duy nhất con đầu tàu

Kiểu khỉ vượn nơi núi cao rừng thẳm

 

Nhưng khổ nỗi do “độc tài vô sản”

Dẫu biết sai đố ai dám nói nào

Thành Lênin áp dụng ở Liên Xô

Tạo nền mong nước Nga sau phá sản

 

Nhưng một thời đã lan ra thế giới

Có gần hơn nửa số nước làm theo

Bởi trong bàn tay sắt đâu lạ gì

Lớp trí thức cũng đều thành giun dế

 

Đó nổi nhục muôn đời cho nhân loại

Mà Mác xưa chính là kẻ đầu trò

Nó phản toàn lại cả thảy loài người

Vong thân hết trong cuộc đời là thế

 

Mác bởi muốn theo thảy toàn ảo ảnh

Làm con người thực chất phải triệt tiêu

Làm hóa toàn thế giới phản nhân văn

Chỉ còn biết theo bản năng để sống

 

Khiến thực chất cuộc đời đều trống rỗng

Chỉ hùa theo ca ngợi kiểu một chiều

Mọi tự do dân chủ có còn nào

Mà chỉ thảy “đàn bầy” theo đít chủ

 

Nhằm đội mông và ca toàn lãnh tụ

Khiến mọi điều văn hóa phải triệt tiêu

Như Nhăn Văn Giai Phẩm quả lạ gì

Mọi trí thức đều trở thành kiểu chó

 

Nói tóm lại Mác sai lầm thế đó

Bởi chỉ đều một lý thuyết cuồng ngông

Trước đến sau nhằm đều kiểu ngu dân

Tiêu diệt thảy mọi tinh hoa nhân loại

 

Nên Mác có khác nào tay phản động

Lội ngược dòng lịch sử ngỡ đi lên

Tưởng ta làm “cách mạng” kiểu vang rền

Nhưng chẳng khác đạp loài người xuống hố

 

Bởi hiểu bậy khái niệm về “xã hội”

Kiểu đơn sơ như xã hội “đàn bầy”

Nào hiểu chi xã hội của loài người

Là cần phải tinh thần và phát triển

 

Tức “xã hội” phải dựa vào nhân ái

Người cùng người tôn trọng lẫn thương nhau

Giúp cho nhau cơ hội tiến lên đều

Để phát triển tùy tài năng cho phép

 

Sự khác biệt vẫn là điều tất yếu

Để gọi là “giai cấp” thảy toàn sai

Vì bề ngoài mọi vật thảy trên đời

Luôn “đị biệt” chỉ luôn đều yếu tố

 

Nhưng trong đó tinh thần điều cốt lõi

Không khinh nhau không chà đặp lẫn nhau

Mà tạo nên mọi hiệu quả cho nhau

Lấy kết quả chung cùng đều thụ hưởng

 

Đó mới chính là cuộc đời lý tưởng

Hay đúng hơn là chủ nghĩa nhân văn

Có cần đâu nhằm chỉ tạo đàn bầy

Mác ngu xuẩn hại thảy toàn nhân loại

 

Thành đâu khác Mác hiểu sai điều “giai cấp”

Cả toàn sai ý nghĩa của “đấu tranh”

Biến ra thành kiểu “giành giật” bầy đàn

Đạo đức mất hại cho toàn xã hội

 

Hiểu sai trái lấy “độc tài” làm chính

Khác gì đâu dìm nhân loại xuống sình

Chỉ còn đều đen tối tưởng quang vinh

Đó thảy gốc tội toàn do chỉ Mác

 

Bởi không Mác dễ nào Lênin có

Thành Lênin cũng chỉ thảy nạn nhân

Hay dựa vào để lợi dụng mọi phần

Nhằm hi vọng ta sẽ trở thành Hoàng đế

 

Mà Hoàng đế nếu nước Nga chẳng kể

Lại còn thành Hoàng đề của toàn cầu

Để “thần dân nhân loại” dưới một vua

Ta thảy chính ánh quang trùm nhân loại

 

Rồi từ đó thế gian đều bị trị

Lại mệnh danh là “cộng sản thiên đường”

Tức thảy đều cộng sản cả toàn cầu

Như thuyết Mác ban đầu từng vạch rõ

 

Nên tóm lại Mác sai toàn khoa học

Còn sai toàn ý nghĩa của nhân văn

Tiêu diệt hầu mọi dân chủ tự do

Đưa nhân loại thảy vào miền tăm tối

 

Trong đêm tối lại mệnh danh ánh sáng

Kiểu như người nảy đom đóm hào quang

Gạt chỉ đều toàn những kẻ ngu si

Hay lợi dụng đè đời từ thuyết Mác

 

Bởi khoa học hễ mà sai nguyên lý

Cũng dẫn đều mọi hệ luận phải sai

Còn tới đâu được kết quả đúng nào

Đó thật sự bản thân toàn thuyết Mác

 

Sai khoa học lại còn sai đạo đức

Khiến thành ra thuyết Mác phản nhân văn

Phản loài người nên phản động ai bằng

Phản lịch sử khiến thành toàn phi lý

 

Nên thực tế nay đã toàn chứng tỏ

Bảy mươi năm Liên Xô phải tiêu tùng

Dù giết đi trên trăm triệu mạng người

Cuối cùng lại bị coi thành giẻ rách

 

NGÀN SAO

(10/9/20)

 

**

 

TRẦN VÀNG SAO

 

Cái tên nghe quả thế nào

Nên làm dân Huế chưởi ào lạ đâu

Tên chi mà đặt Vàng Sao

Sao không nói mẹ nó ra Sao Vàng

 

Bởi ta “cách mạng” thảy toàn

Nhưng trong “cộng sản” có càng biết đâu

Nhầm theo ông Mác chỉ hầu

Lại lầm tưởng thảy phụng thờ Quê hương

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

ĐỜI TOÀN TRÁI NGƯỢC

 

Xưa kia chưởi thảy “nhà Ngô”

Cho đều “phong kiến” đào mồ muốn chôn

Bởi vì ông Diệm thảy toàn

Chơi đều “quốc phục” khiến càng oai phong

 

Bây giờ sao lại oái oăm

Đảng viên khăn đóng kèm theo áo dài

Với công chức Huế để đi làm

Nhìn xem cũng đẹp có cần nói sao

 

Thành ra đời vẫn tào lao

Cái gian cái dối lúc nào lại không

Xưa “gia đình trị” chưởi nhông

Còn nay “đảng trị” lại không nói gì

 

Hóa đời luôn tếu khác chi

Chưởi người rồi thảy cũng khi phần mình

Khác nào đời mãi linh tinh

Bởi đâu cái áo làm thành thầy tu

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

CHUYỆN TỪ TÀU ĐẾN ĐỨC

 

Tàu xưa Nghiêu, Thuấn trị vì

Một thời nhân ái khác gì vàng son

Tới khi Kiệt, Trụ dấy lên

Biến đều tàn ác dân tình đau thương

 

Cuối cùng Kiệt, Trụ diệt vong

Nhà Chu nhân ái đã vô thay vào

Làm lòng Khổng tử dạt dào

Hàng đêm đi ngủ mơ hoài Chu Công

 

Đó là về chuyện phương Đông

Trung hoa sát vách với ta thuở nào

Trong khi nước Đức cách rào

Phương Tây xa tít có nào lạ đâu

 

Hitler cường bạo một thời

Gây thành thế chiến ai người chẳng kinh

Để rồi kết thúc chiến tranh

Hitler phải chết Đức thành tan hoang

 

Nhưng điều Khác thảy hoàn toàn

Đức còn việc nữa chính là Marx xưa

Đưa ra học thuyết rõ thừa

“Cách tân thế giới” thảy đời hoảng kinh

 

Đó là “giai cấp đấu tranh”

“Độc tài vô sản” hóa thành dữ hơn

Nước Nga Sô Viết lậm tràn

Lênin hưởng ứng rộn ràng từ đây

 

Nhưng đâu biết chỉ mù lòa

Cuối cùng sụp dổ sau đà 70 năm

Thành đầy uổng phí tỏng tong

Số dân phải chết tính trên 8 triệu người

 

Khác chi đời mãi buồn cười

Đối đầu hai cực ai toàn biết sao

Tức đều thiện ác tranh nhau

Hoặc nhân ái thắng hoặc âu bạo hành

 

Nhưng trong sự thật rành rành

Vẫn còn hơn chuyện giả danh trên đời

Bởi toàn cái ác thấy rồi

Dân thành xa lánh vốn hoài tự nhiên

 

Giống như Kiệt, Trụ nhãn tiền

Chẳng ai theo nữa nó liền phải tiêu

Dù cho dân vẫn giống đều

Hễ trên làm ác dưới thường theo ngay

 

Khác duy chỉ nỗi niềm này

Đó là nguyên lý trên đời đúng sai

Đúng theo Đạo lý mới tài

Đúng điều Khoa học mới hoài khách quan

 

Còn sai cả thảy đôi đàng

Thêm đều gian dối lại càng giả nhân

Mác sai khoa học mọi phần

“Đấu tranh giai cấp” nào thành đúng chi

 

Lại sai đạo lý khác gì

Quy đều “tư sản” còn chi nói nào

Thêm điều giả dối tầm phào

Tuyên truyền che đậy lẽ nào công tâm

 

Trong khi Khổng tử mọi phần

Luôn đề cao mỗi “chữ Nhân” trên đời

Lại lòng trung chính tuyệt vời

Khiến hoài còn mãi với nhiều ngàn năm

 

Dẫu thời phong kiến xa xăm

Mọi điều giá trị đều hoài tới nay

“Đạo nhân” cũng thảy đạo Trời

Lại luôn khoa học có thời nào không

 

Hóa ra soát lại một vòng

Từ Tàu tới Đức chứa toàn tiếu lâm

Tàu thành kẻ bị xâm lăng

Bởi tư tưởng Đức quả còn ra chi

 

LÝ NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

TÙY DÂN

 

Tùy dân chớ có tùy ai

Chỉ khi dân trí lên rồi mới xong

Còn đều chỉ loại mòng mòng

Nói nhiều vẫn uổng có càng tới đâu

 

Như nay dân Bắc nhìn vào

Đều như cỏ mục có nào khác chi

Tuyên truyền biến thảy ngu si

Tư duy nhận thức có gì chút sao

 

TIẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

TỪ THỰC DÂN PHÁP

ĐẾN CỘNG SẢN VIỆT

 

Thực dân Pháp đến từ Tây

Nó tìm thuộc địa chỉ tày vậy thôi

Chiếm quyền để vén lợi vào

Vồn nhằm kinh tế ai nào không hay

 

Còn như cộng sản về sau

Anh nầy đến lại bởi từ Liên Xô

Nhằm toàn ý hệ khác nào

Mặc dầu kinh tế thảy đều ở trong

 

Nhưng luôn vẫn giống một dòng

Đều ngoài đến cả ta nào có đâu

Thực dân tới sớm về mau

Còn như cộng sản mút mùa lạ chi

 

Bởi vì chỉ thảy dân ta

Có đâu phân biệt màu da chút nào

Mà đều ý hệ khác thôi

Chừng nào xóa được mới thành Việt Nam

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

TỪ HỌC SINH HÀNH KHÚC

ĐẾN KHỎE VÌ NƯỚC, HÈ VỀ

 

Hóa ra giờ mới biết đều

“Học Sinh Hành Khúc” của từ Lê Thương

“Khỏe Vì Nước” của Hùng Lân

“Hè Về” cũng vậy mọi phần đâu hay

 

Giờ nghe vẫn cứ mê say

Đã non thế kỷ ai tày vậy sao

Nhạc toàn đẹp đẽ anh hào

Vẻ xưa quả dúng của người Miền Nam

 

NẮNG NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

HỌC SINH HÀNH KHÚC

 

Ngày xưa sống ở Miền Nam

“Học Sinh Hành Khúc” ta thường hát luôn

Tuổi thơ mãi đến sinh viên

Vậy mà tác giả Lê Thương biết nào

 

Bài ca vào máu cả rồi

Khác nào ba bản Nhạc “Hòn Vọng Phu”

Lê Thương người của thiên thu

Sau này còn mãi muôn đời khó quên

 

NON NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

BIẾT TIN AI

 

Bây giờ còn biết tin ai

Gần non thế kỷ hát toàn trên mây

Coi dân chỉ tựa bầy cầy

Tha hồ bốc phét dễ đâu không tường

 

Thành nên chán ngán mọi đường

Trăm năm chưa chắc dễ thường rõ ra

Tuyên truyên kiểu thảy sa đà

Người dân chỉ có đứng xa trông vời

 

Nghe toàn con két trên đồi

Cả anh “viết sử” cũng nào hay chi

Cả tay xưng thảy “nhả văn”

Kiểu đều đĩ bợm khiến khi buồn cười

 

Thành nên nhân thế hỏng rồi

Cả nhiều dân tộc cũng nào khác đâu

Một khi ông Mác chỏ vò

Người thành toàn máy vặn đều lò xo

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

PHAN CHU TRINH, MỘT

NHÀ YÊU NƯỚC VĨ ĐẠI

 

Trong thời cận đại Việt Nam

Có ai yêu nước cho bằng cụ Phan

Cụ từng trả ấn từ quan

Để lo cứu nước thật toàn hơn ai

 

Đâu như kẻ khác thảy hài

Cốt làm chính trị để nhằm thành vua

Cụ đưa câu nói chẳng đùa

Tấm lòng yêu nước “quyết nào nhường ai”

 

Cụ nêu Dân trí hàng đầu

Tiếp theo Dân khí phải hầu nâng cao

Cuối cùng mục đích Dân sinh

Đâu vì quyền lợi tư riêng chút nào

 

Hô hào đánh đổ cường quyền

Dựng xây đất nước một nền tự do

Quyết không cậy dựa nước ngoài

Mà nhằm tự chủ thảy cho nước mình

 

Hôm nay kỷ niệm 148 năm

Ngày sinh của cụ dân càng nhớ luôn

Một người quê ở Quảng Nam

Dốc lòng cho thảy non sông lạ nào

 

Dù bao gian khổ lao đao

Cảnh tù Côn Đảo cảnh nghèo Paris

Chí hùng kiêu hãnh khác gì

Tấm lòng trung liệt chỉ vì nước non

 

Một nhà trí thức vẹn toàn

Từng là Phó bảng của triều đình xưa

Nhưng sau cố đọc tân thư

Canh tân đất nước khó ai được bằng

 

Tinh thần sáng suốt thảy hằng

Dành đều tâm huyết cho điều duy tân

Phong trào lớn mạnh lên dần

Tạo thành nền móng cho toàn hậu sinh

 

ÁNH NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

NGƯỜI MỸ KHÔNG TỒI

 

Đúng là người Mỹ không tồi

Thành bao sáng kiến trên đời phát huy

Nông dân đây có lạ gì

Cầu tiêu hòm phiếu cho toàn Biden

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

KIỂU KHÔN VÀ KIỂU DẠI

 

Người khôn duyên lặn vào trong

Nhưng bao người dại đuyên bong ra ngoài

Em ngồi tưởng nó đâu lòi

Nhưng ai cũng thấy thảy đều sạch trơn

 

Thành nên cái dại nào hơn

Tưởng che đậy vẫn phơi toàn cả ra

Nên khôn ngồi khép chân vào

Đâu càng chàng hảng vậy nào hở em

 

TẾU NGÀN

(09/9/20)

 

**

 

“VĨ NHÂN” NƯỚC NGA,

LÊNIN Ở THỜI XÔ VIẾT

 

Lênin từng nói câu nầy :

“Chính quyền chuyên chế quyền vô biên

Vượt trên luật pháp thế gian

Chẳng nào giới hạn mới càng đúng thôi

 

Lênin quả hét câu này

Lúc Nga nội chiến vào thời 1920

Việt Nam từng dạy thuộc lòng

Bao người vẫn nhớ như in lời này

 

Nhất khi Lê Duẩn nắm quyền

Để làm “cơ sở” nhãn tiền về sau

Nhămg xây “chủ nghĩa” dài lâu

Gọi là “xã hội” có đâu ai dè

 

Goi là “hòn đá thử vàng”

Thật phi nhân bản quả càng éo le

Của ngành “nghiên cứu Mác Lê”

Qua non thế kỷ ê chề lắm thay

 

Bây giờ hỏi nó về đâu

Liên Xô đã giết 8 hơn triệu người

Trung Hoa cũng lại đáng cười

Mao từng giết đến 50 triệu dân mình

 

Nhưng điều nổi đám nổi đình

Chính là Pôn Pốt giật mình ghê thay

Bởi toàn dùng búa đập đầu

Giết trên 3 triêu dân người Khmer

 

Thành nên Các Mác ai dè

Một người di họa cho toàn thế gian

Lênin theo đó nói càn

Đạp lên nhân loại cả ngàn năm nay

 

Trở thành sắt máu ai hay

Hiểu chi pháp luật trên đời chút sao

Hiểu chi giá trị loài người

Coi toàn loài vật có nào đâu hơn

 

Làm thành Các Mác bông lơn

Hay là thực tế khác chi tội đồ

Đưa ra học thuyết hàm hồ

“Đấu tranh giai cấp” khác sao nói bừa

 

Chỉ toàn mê tín có thừa

Bởi toàn tin nhảm vào điều vu vơ

Đó điều “biện chứng” dại khờ

Lênin bởi vậy cũng thành dại theo

 

“Vĩ nhân” đều kiểu toàn lèo

Tung hô “vĩ đại” eo sèo khác sao

Não toàn vô đạo thấy mồ

Hại đều thế giới nói sao cho vừa

 

Thành nên “phản động” hóa thừa

Tự xưng “cách mạng” xưa nay chưa từng

Khác chi tội ác lẫy lừng

“Cứu đời” kiểu thế quả toàn thương thay

 

Đó là “chuyên chính” lạ nào

Khác gì ý thức tầm phào cá nhân

Trở thành đều thảy hung thần

Ai cho được phép lạm quyền vậy sao

 

Biết chi nhân bản thế nào

Thế gian bình đẳng con người như nhau

Lý chi mà để “độc tài”

Kiểu nhằm “chuyên chính” thảy toàn bá vơ

 

Tuyên truyền phỉnh gạt ai ngờ

Tạo cho thế giới ngu ngơ một thời

Biến thành mọi kẻ tôi đòi

Làm cho nhân loại hãi hùng một phen

 

Nên nay thế giới hiểu rồi

Coi như “giẻ rách”cần toàn vứt đi

Việt Nam cúng có lạ gì

Một thời khốn khổ do vì nạn nhân

 

Bởi Nga sử dại mọi phần

Mà Nga lúc đó chính là Liên Xô

Trường Chinh, Lê Duẩn lạ nào

Đã đem dân tộc nướng vào chiến tranh

 

Gọi là “giải phóng” đoạn đành

Ai ngờ nô lệ cả trăm triệu người

Nhất là trí thức thành khờ

Sống như thảy chêt ai ngờ thế sao

 

Bởi ai dám nói lời nào

Phải hùa theo thảy còn nào nhục hơn

Chết 10 triệu trong chiến tranh

Tội này do Mác đã thành tạo ra

 

Bởi đưa lý thuyết ta bà

Phỉnh người dốt nát xót xa bao phần

Hay nhằm lợi dụng rần rần

Đạp đâu đồng loại để mình làm vua

 

Thành ra “ngụy thuyết” khác nào

Hay là “tà thuyết” có ai đâu tường

Khiến đời sợ hãi mọi đường

Lại hô “trí tuệ đó toàn đỉnh cao”

 

Khác chi Mác thảy tầm phào

Nói gian “giải phóng loài người” có đâu

Mà toàn nô lệ đều hầu

Ngàn năm lịch sử sẽ nào đâu quên

 

Nước ta cũng vậy lênh đênh

Gần trăm năm ấy bởi thành nạn nhân

Vì do đánh Pháp mọi phần

Lại thành sụp hố có cần nói sao

 

Thành nên đau xót khác nào

Dễ người yêu nước thật tình là ai

Đến Phan Chu Trinh đã hết rồi

Vì sau Dân trí ai người quan tâm

 

Tuyên truyền dụ khị hầu toàn

Để nhằm danh lợi khác nào cá nhân

Hủy đều Dân khí mọi phần

Có đâu mang lại vạn lần Dân sinh

 

NON NGÀN

(09/9/20)

 

 

 

MỤC LỤC

 

14032.         HẢI TRIỀU, KIỂU TAY MÁC XÍT ĐẦY LỄU LỰ (10/9/20)

14033.         XÃ HỘI CON NGƯỜI CÙNG Ý NGHĨA CỦA PHÁP LUẬT (10/9/20)          

14034.         “TÀU LẠ” (10/9/20)

14035.         NHẬN THỨC KHÁC VỚI NGÔN NGỮ CON NGƯỜI (10/9/20)       

14036.         TRÁI TRÁM, TRÁI XOÀI (10/9/20)

14037.         NÓI VỀ NHÂN VĂN, KHOA HỌC, VÀ Ý NIỆM BẠO LỰC PHI NHÂN

                                                                                                                                                                                                                                                   (10/9/20)

14038.         TRẦN VÀNG SAO (09/9/20)

14039.         ĐỜI TOÀN TRÁI NGƯỢC (09/9/20)

14040.         CHUYỆN TỪ TÀU ĐẾN ĐỨC (09/9/20)

14041.         TÙY DÂN (09/9/20)

14042.         TỪ THỰC DÂN PHÁP ĐẾN CỘNG SẢN VIỆT (09/9/20)

14043.         TỪ HỌC SINH HÀNH KHÚC ĐẾN KHỎE VÌ NƯỚC, HÈ VỀ

                 (09/9/20)

14044.         HỌC SINH HÀNH KHÚC (09/9/20)

14045.         BIẾT TIN AI (09/9/20)

14046.         PHAN CHU TRINH, MỘT NHÀ YÊU NƯỚC VĨ ĐẠI (09/9/20)

14047.         NGƯỜI MỸ KHÔNG TỒI (09/9/20)

14048.         KIỂU KHÔN VÀ KIỂU DẠI (09/9/20)

14049.         “VĨ NHÂN” NƯỚC NGA, LÊNIN Ở THỜI XÔ VIẾT (09/9/20)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét