TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 353
ÁO DÀI KHĂN ĐÓNG
Cha ta xưa mặc áo dài
Trên đầu khăn đóng bất kỳ đi đâu
Áo the loại mỏng đen màu
Còn trong áo trắng vẫn thưởng ẩn ra
Điển hình đó cách Quảng Nam
Ông làm thầy thuốc vừa là nhà thơ
Học từ một vị Ngự y
Còn thơ năng khiếu tiếng tăm khắp vùng
Khiến luôn cung cách đàng hoàng
Mặc thêm quốc phục lại toàn trang nghiêm
Thấy đều một vị lương y
Lại nhà thơ giỏi lắm khi tuyệt vời
Mãi khi ta lớn lên rồi
Cứ hình ảnh ấy còn hoài trong ta
Dẫu thường đi học ở xa
Về nhà đều thấy cha ta áo dài
Áo lương, khăn đóng khác nào
Và hình ảnh ấy đã vào tâm tư
Thành toàn nhìn mãi quen rồi
Ngày nay thấy lại hóa liền đều ưa
Áo dài Quốc phục Việt Nam
Đó điều tinh túy một nền văn minh
Tuy dầu giản dị tột cùng
Nhưng hồn dân tộc ngập tràn bên trong
Có điều chính yếu cái tình
Là tinh thần mới phải đều cần luôn
Như xưa ông Diệm cội nguồn
Áo dài khăn đóng để luôn đàng hoàng
Thời nay lịch sử sang trang
Nét xưa tìm lại vẫn càng đẹp thôi
Có điều quyết định con người
Có đâu cái áo làm thành thầy tu
Khác chi Quốc phục thiên thu
Ngàn đời còn mãi với người Việt Nam
Lương, the, đều dáng trang nghiêm
Huống chi nhiễu, gấm, lại càng tinh tươm
Sánh cùng phụ nữ đoan trang
Đẹp xinh chiếc áo dài luôn mặc ngoài
Trang nghiêm, quý phái khác nào
Đó đều văn hóa của người Việt xưa
ÁNH NGÀN
(13/9/20)
**
VỀ LOÀI CHIM THIÊN
DI
Hồi thời ta mới lên mười
Tản cư sống giữa nơi vùng đồng quê
Đơn côi có lúc nhìn trời
Từng không xanh thẳm thấy làn chim bay
Toàn cao tít tận tầng mây
Với từng chấm nhỏ dập dềnh xa xa
Có khi mang dạng chữ V
Lại khi đảo ngược nhìn mê mẩn người
Trời xanh chẳng chút mây nào
Gió đồng đưa thoảng cất cao đầu nhìn
Đúng là cảnh trí êm đềm
Nhưng nào ta biết đó là chim chi
Lớn lên mới rõ thiên di
Loài chim di trú bay đi hàng ngàn
Bao nhiêu cây số đường tràng
Từ Nam lên Bắc địa cầu càng mê
Nay thì đã rõ mọi bề
Nhiều điều khoa học loài người tìm ra
Đưa vào trang Wikipedia
Hoặc trang Youtube hay là Google
Giờ đây ta ít nhìn trời
Mà ưa chìm đắm sâu vào tư duy
Người xưa đã nói lạ gì
Đó điều thiên lý nhân tâm muôn đời
NGÀN KHƠI
(13/9/20)
**
CÁI THỜI XƯA ẤY
Đó thời “cộng sản” giả danh
Chia nhau miếng thịt khiến thành tiếu lâm
Bởi do ông Mác mê lầm
Ông Lê ngớ ngẩn mới đành thế thôi
Nhưng giờ “cộng sản” xưa rồi
Vì thời hái luộm đã ngoài ngàn năm
Ngày nay lịch sử tiến toàn
Có nào quay lại bạt ngàn kiểu xưa
Mác ngu đã thấy rõ thừa
Hạt cây đã mọc đâu nào quay lui
Quay về hạt cũ được sao
Thành nên “cộng sản” chỉ điều bá vơ
Dân ta bởi thảy dại khờ
Tuyên truyền dụ khị lại đều cả tin
Cho rằng “lý tưởng” như in
Xưa đều “tốt đẹp” nay toàn hỏng thôi
“Óc tro” kiểu ấy không tồi
Chỉ đều cảm tính thành nào biết chi
Đời đời quy luật lạ gì
Hễ sai nguyên lý thảy đều là sai
Thành nên nhận thưc kiểu hài
Nói xưa là tốt nay toàn bá vơ
Khác chi kiểu thảy dại khờ
Cho xưa cây táo nay thành cây gai
Biết gì vẫn chỉ một cây
Thành xưa có khác hôm nay thế nào
Cây gai xưa nhỏ lạ sao
Hễ khi nó lớn mới đều mọc gai
Thành nên chỉ tội dân ta
Ngu dân lừa dối ai mà thế sao
Khiển cho hiểu biết đều tồi
Khác nào hại nước khác nào hại dân
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
LUẬT PHÁP KHOA HỌC,
LUẬT PHÁP NHÂN VĂN
Có Xã hội tất luôn cần Pháp luật
Từ ngàn xưa Chân lý đã vậy rồi
Và Pháp luật là vì toàn Đất nước
Nói khác đi là vì thảy Quốc gia
Hay trước tiên đều vì chỉ Con người
Để Pháp luật đều Nhân văn hoàn chỉnh
Đó trước nhất cũng chỉ tiêu Khoa học
Không chỉ vì Giai cấp Đảng phái toàn
Có thế thì Luật pháp mới thượng tôn
Bởi thảy chỉ đều cùng chung Mẫu số
Đó mới thảy khiến Lòng tin thật sự
Không thể nào kiểu Đóng kịch bề ngoài
Vụ Đồng Tâm như vậy cũng khác đâu
Tức xét xử phải Vì dân vì Nước
Không phải chỉ có nhằm vì Chế độ
Nói khác đi vì Công lý mới hay
Tức luôn luôn trên Chính trị thảy toàn
Pháp luật chỉ vì Con người, Đất nước
Pháp luật phải vì Con người đi trước
Để mới thành Xã hội được đi sau
Đó mới điều Lý tưởng có khác nào
Mới Khoa học làm nền cho Pháp luật
Hiểu Luật pháp chỉ nhằm toàn Giai Câp
Mác ngày xưa quả thảy chỉ tiếu lâm
Phủ nhận quyền Tam lập chỉ đều hâm
Đâu còn có Công tâm và Bình đẳng
Thành hủy thảy cả mọi phần Nhân bản
Cũng hủy luôn Khoa học Pháp luật cần
Lập pháp cùng Xử án có nào phân
Mà chỉ “bởi” và “vì” Dân đều một
Đó mới Luật thảy có toàn Dân chủ
Luật cho Dân đâu phải Đảng phái nào
NON NGÀN
(12/9/20)
**
TỪ YAHOO ĐẾN GMAIL
Xưa kia chơi chỉ Yahoo
Nhưng sau lộn xộn chuyền thành Gmail
Vậy nên liên lạc mất đều
Cám ơn An đã nhiều lần nhắn tin
Bây giờ nối lại anh em
Thật toàn cảm động thông tin An nhiều
Buồn thay cô Bích mất rồi
Anh nào có biết trời trăng lạ gì
Ít nghe điện thoại mấy khi
Thường dùng Facebook cốt thì để chơi
Làm thơ thì post Google
Bây giờ đạt mức có hơn 14.000 bài
Phủ trên 12 “ram” giấy A tư
Ký đều bút hiệu “nhà thơ Đại Ngàn”
Thơ dầu nhằm chỉ đùa toàn
Khi nào rãnh rỗi An vào đó xem
Giờ qua nói chuyện anh em
Cám ơn em đã lo cho Tộc nhiều
Nhất là Mộ Tổ núi Vàng
Phải nên xây lại để càng hiếu sâu
Bởi em điều kiện có rồi
Vậy là quá quý còn nào ngại chi
Làm trai như vậy khác gì
Không lo được nước lo vì ông cha
Tổ tiên mồ mả trải qua
Bao nhiêu lịch sử chính là ở đây
Núi Vàng mộ Tổ xưa kia
Nghệ An Phường Rạnh Hà Lam đến giờ
Dòng đời ai thảy đâu ngờ
Anh lâu nay viết dạng thơ đều toàn
Văn xuôi giờ chẳng mơ màng
Thành ra vào mạng gõ đều toàn thơ
Bởi vì do bận thế thôi
Gõ thơ nhanh nhất nên nào khác chi
Người xưa xuất khẩu lạ gì
Anh nay bàn phiếm chỉ thì gõ ngay
Nên thành đã 14.000 bài
Mỗi ngày thêm mãi biết hoài tới đâu
Chẳng qua đời vẫn cuộc chơi
Chơi sao cho đã cho đời biết tay
Nhưng nghề tay trái ai hay
Bởi vì nghề chính anh là tư duy
Tức nhà tư tưởng lạ gì
Dầu rằng có lúc đã làm luật sư
Có chi đâu gọi là cừ
Chỉ đều trời đất xếp mình vậy thôi
Việt Nam sánh với Âu Châu
Bây giờ anh thử làm điều đó xem
ÁNH NGÀN
(12/9/20)
**
LUẬT SƯ
Luật sư ta đã làm rồi
Một thời hý hoáy cốt đều cho vui
Nên sau cũng đã giả từ
Các người ngồi lại đến chừ quả hay
Cãi cày cãi cối loay hoay
Cãi chi cho đặng lòng đầy ấu thơ
Tam quyền phân lập có nào
Chỉ nhằm cố đấm ăn xôi vậy mà
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
DÙ SAO
Dù sao cũng họ “Võ Hưng”
Có đâu ủy mị lừng khừng thế sao
Than thân trách phận lạ nào
“Linh hồn một mảnh” khiến âu buồn cười
Hà Lam còn biết bao người
“Tấm thân bé nhỏ nỗi buồn” là sao
“Vây quanh” một thuở ba đào
Để giờ cu rút hỡi ôi còn gì
Dẫu sao con Chú Chánh Nhì
Cũng là “huyết thống” khác gì An ơi
Xưa từng Phường Rạnh một thời
Về Buôn Mê Thuột vẫn nào lạ đâu
Cũng làm “Tướng lãnh” cà phê
Ngàn cây khuất phục dám chê chỗ nào
Bây giờ tưởng đã “lên đời”
Sao thành xuống cấp uổng thời nam nhi
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
CẢ MỘT THỜI QUÁ ẤU
TRĨ
CỦA LỊCH SỬ NƯỚC
NHÀ
Có người nay nhắc việc này
Ngày 12 tháng 9 năm 1930
Cách đây đúng chín mươi năm
Phong trào “Xô Viết” nổ ra lần đầu
Tại vùng Nghệ Tĩnh khác đâu
Để sau ghép lại vào cùng một tên
Với duy “khẩu hiệu” nêu lên
“Địa hào trí phú” trốc toàn đều
Bứng sâu gốc rễ cho nhiều
Phải nhằm tiêu diệt lẽ nào đâu ngoa
Phong trào về tự nước Nga
Liên Xô Cách mạng tháng mười lạ đâu
Tức sau 1917 phải rồi
Thời Nga Xô Viết đứng đầu Lênin
Sau này lịch sử nhớ tên
Mọi ai khi đó đưa về nước ta
Mục tiêu “giai cấp” xót xa
Bởi vì “đánh Pháp” phải là thế đâu
Thành nên thất bại quả hầu
Chỉ đành tái diễn sau ngày Bốn lăm
Năm ba cũng vậy giống toàn
Đấu tranh “địa chủ” nỗi oan không cùng
Lấy từ chính sách Nga Tàu
Nào đâu truyền thống của người Việt Nam
Cuối cùng lần chót Bảy lăm
Vẫn y bổn cũ oái oăm quả càng
Đều đem “cải tạo” rõ ràng
“Đấu tranh giai cấp” Mác toàn chỉ ra
Thành đều sau trước một màu
Đó là màu đỏ đi theo sao vàng
“Công nhân vô sản” phải toàn
Cốt nhằm “giải phóng” từ Nga mang về
Tạo cho lịch sử não nề
Đời thành hổn độn trong vòng trăm năm
Bề ngoài hai cuộc chiến tranh
Nhưng trong xuyên suốt thảy nào khác đâu
Chia đôi đất nước không tồi
Cuối cùng hợp lại cũng rồi khác chi
Đều duy mục đích gan lỳ
Khởi từ “Xô Viết” ngày đầu lạ sao
Giờ Liên Xô có còn nào
Nước Nga quay lại như hồi trước kia
Nhưng bao xương trắng máu đào
Bảy mươi năm ấy khác nào uổng không
Ta nay “đổi mới” một dòng
Toàn “tư bản đỏ” khác hơn ngày nào
“Dân oan” lại vẫn ào ào
Thành ra Mác chỉ tào lao trên đời
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
TÔN GIÁO VÀ ‘THUỐC
PHIỆN’
Phật và Nho đâu nào tôn giáo
Mà thảy đều tư tưởng vĩ nhân
Nó bao quát thảy muôn phần
Cao trên vạn thuở mọi người thế gian
Mác bịp bợm nên toàn dối tra
Tôn giáo coi “thuốc phiện” trên đời
Môt anh ba rọi tuyệt vời
Óc toàn ngu tối đỉnh trời còn thua
Cho “vật chất” lại thành “biện chứng”
Cốt lừa người khắp cõi nhân gian
Biết chi “ẩn số” chứa toàn
Mác ngu bỏ mẹ tưởng càng “chất” thôi
Chất như đá hay đều như gỗ
Có thể nào hóa được thành cây
Mà toàn “sự sống” tràn đầy
Triệu năm tiến hóa mới hầu tạo ra
Đến nhân thế tinh thần là chính
Nó đã toàn phong phú vô biên
Mác coi “vật chất” nhãn tiền
Mác thành thuốc phiện gạt đều thế gian
Mác “duy vật” chỉ anh càn dở
Biết gì đâu tính chất tinh thần
Mác thành đần độn mọi phần
“Độc tài vô sản” hại đời khác đâu
Xưa Khổng tử “chữ Nhân” cao quý
Mới tạo ra “tinh chất” cuộc đời
Như sao soi sáng trên trời
Dẫu trời đen tối sao đều sáng trưng
Kẻ dốt nát nghĩ là “phong kiến”
Bởi “đầu tro” có hiểu Khổng đâu
Kiểu Mao cũng thảy người Tàu
Lại nhằm “đả Khổng” khác nào thằng ngu
ÁNH NGÀN
(12/9/20)
**
NGU VÀ KHÔN TRÊN ĐỜI
Thằng khôn còn có thằng khôn nữa
Cũng thế thằng ngu đứa ngu hơn
Khác chi đời chỉ chờn vờn
Cái thang đo đạc dễ đâu so nào
Bởi hệ thống nháo nhào thảy cả
Chẳng thẳng hàng mà lại đường cong
Nhất là kết lại vòng tròn
Thành nên khôn dại kiểu đèn kéo quân
TIẾU NGÀN
(12/9/20)
**
THỌ VÀ YỂU
Thọ mà ốm yếu gầy mòn
Chi bằng chết yểu mập tròn vẫn hơn
Dẫu tình đều thảy dây oan
Tu là cõi phúc ai toàn biết không
Phật xưa trài nghiệm mọi phần
Thà ta uống sữa còn mong thuyết người
Sữa kia cô gái xinh mời
Phật cầm uống cạn khiến đời hồng tươi
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
CHỈ ĐỀU
Chỉ đều bởi dốt mà ra
Thiếu điều hiểu biết trí năng vật vờ
Bởi xưa ông Mác dại khờ
“Độc tài vô sản” hại đời lạ chi
Đời thành đau khổ khác gì
Trăm năm nhân loại phải khi khóc thầm
Độc tài hại thảy vạn phần
Bởi vì trí thức triệu lần vứt đi
MÂY NGÀN
(12/9/20)
**
SỰ HIỂU SAI VỀ “CAN
ĐẢM”
Đó là đức tính con người
Nhưng cần hiểu đúng mới thành chính chuyên
Còn mà hiểu kiểu huyên thiên
Đều toàn bậy bạ vô duyên lạ gì
Thế nên can đảm là chi
Tức không sợ chết “để nên con người”
Vì mình mà cũng vì đời
Có đâu “can đảm” cứt gà lại ăn
Thành đời bao chuyện nhố nhăng
Biến ra gạt gẫm tiếu lâm mọi điều
Như xưa “lý tưởng” ca nhiều
Để thành “can đảm” đâm vào lỗ không
Vậy nên đừng thảy viễn vông
Mà đều can đảm chỉ khi lợi đời
Lợi dân lợi nước lợi nhà
Có nào “can đảm” để nhằm hư danh
SẮC NGÀN
(12/9/20)
**
“KHĂN ĐÓNG ÁO DÀI”
Bỏ qua mọi sự râu ria
Tập trung “Khăn Đóng Áo Dài” luận thôi
Đó đều Quốc phục Việt Nam
Ngàn xưa để lại mãi ngay hiện giờ
Từng thời Quân chủ dùng hoài
Cách đây đời Nguyễn đã ngoài trăm năm
Cộng hòa xưa của Miền Nam
Trong thời ông Diệm cũng đều mặc luôn
Bởi ông xuất xứ làm quan
Nơi Triều đình Huế điều càng tự nhiên
Hoa văn áo gấm oai phong
Có đâu đơn giản kiểu làng quê xa
Thành nay phải nói thẳng ra
Đã là Quốc phục đâu nào được khinh
Tinh hoa đất nước của mình
Ngàn năm dân tộc kết thành thế thôi
Nhưng phường “cực tả” ỉ ôi
Coi là “phong kiến” chỉ hầu dốt đui
Đến giờ có tiến bộ rồi
Thành công chức Huế giờ quay xưa
Đúng thì nó cũng lạ chưa
Dẫu cho cái áo đâu làm thầy tu
“Áo Dài Khăn Đóng” lu bu
Tuy giàu biểu tượng vẫn đâu gọn gàng
Mặc vào yếu đuổi nhìn càng
Nhưng thành cao quý bởi toàn nếp xưa
Lại còn cả chuyện như đùa
Áo Dài Khăn Đóng chào Cờ hiện nay
Kiểu đều “đầu Sở mình Ngô”
Cờ thì “Cộng sản” áo dài kiểu xưa
Dẫu chi thử nghiệm tốt thừa
Để dần “chọn một” cũng chưa muộn gì
Trở về Dân tộc thảy khi
Vứt đi Mác xít còn gì hay hơn
Tạo nên thời đại vàng son
Tương lai Dân tộc sẽ thành sáng tươi
Quốc gia Độc lập Tự do
Dân đều Dân chủ ấm no đề huề
Phát huy Tư bản mọi bề
Công dân Bình đẳng Nước nhà đi lên
NON NGÀN
(12/9/20)
**
CHUYỆN LOÀI TRÂU BÒ
Trâu bò quả chuyện lạ đời
Cỏ ăn đồng nội của người ăn chi
Quanh năm làm lụng thảy khi
Thành đều nô lệ mãi cho con người
Chúng còn cỡi cả lên lưng
Dẫu toàn con nít dám nào nói đâu
Biến đều kiếp phận bò trâu
Suốt đời nô lệ chỉ vì toàn ngu
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
HẾT BIẾT CHUYỆN ĐỜI
Ngày nay hết biết chuyện đời
Mầm non dân tộc ai ngờ vậy sao
Trẻ em viết chữ cua bò
Sai đầy chính tả nhằm nhò có chi
Nhiều bài văn thảy lâm li
Kiểu đề bài bảo kể thi chuyện nhà
Vậy là em chẳng ba hoa
Viết ngay chuyện thật mẹ cha biên đề
Khiến làm cô giáo não nề
Phải mời cha mẹ ê chề lên than
Khác xa hồi thuở Bảy lăm
Trẻ em toàn hát “nằm mơ Bác Hồ”
Thật là thời buổi nháo nhào
Cả thua hồi Pháp lạ nào thế đâu
Chữ đều răm rắp đẹp sao
Miền Nam cũng vậy ai nào đâu quên
Lớn lên đều thảy tự cường
“Học Sinh Hành Khúc” khó nào tầm vơ
Chẳng hề não trạng vật vờ
Lơ mơ chỉ kiểu lá bàng trôi sông
Thành ra “ý hệ” viễn vông
Óc đầu trống rỗng cũng không lạ nào
Biết chi yêu nước thương nòi
Hót toàn ào ảnh chẳng ngoài bông lông
TẾU NGÀN
(12/9/20)
**
CON NGƯỜI VÀ “GIAI
CẤP”
Cam nằm trong thúng khác đâu
Lớp trên lớp dưới chỉ hầu tự nhiên
Đó do vị trí nhãn tiền
Trong nhà cũng vậy vật đều ngoài trong
Thành ra Mác thảy ngu toàn
Thổi phồng “giai cấp” rõ ràng ruồi bu
Vì người xã hội xưa nay
Khác nhau phẩm chất có nào ngoại vi
Kẻ gian kẻ ác thiếu gì
Người đều lương thiện mấy khi lạ nào
Ngoài ra hoàn cảnh khác đâu
Giàu nghèo tùy vận chỉ hầu tự nhiên
Phìa ra “giai cấp” đảo điên
Quy đều “địa chủ” khác nào ác ôn
Cuộc đời nhân ái chẳng còn
Cả so loài vật lại còn thua xa
Khác chi một buổi ba hoa
Trường Chinh, Tố Hữu đều là thế thôi
Học theo Trung Quốc lạ nào
Có đâu yêu nước như đều người xưa
Khiến nên hành động càn bừa
Để nhằm danh lợi có thua ai nào
Trên 200.000 mạng đồng bào
Chết vì đâu tố thật hầu éo le
Chỉ vì thuyết Mác sai nhòe
Lại làm ra kiểu hoa hòe khác chi
Do đều nhận thức trật chìa
Thành sai xã hội khác nào phi nhân
Ngày nay đã rõ mọi phần
Mác toàn u ám thuyết thành toàn sai
Hiểu lầm xã hội khác sao
Luận toàn ngụy biện hại đời lạ chi
Nên nay cần phải vứt đi
Còn chưa chịu vứt lạ kỳ thế sao
Bảo yêu nước, yêu đồng bào
Lại thành dối gạt ai nào không hay
Khác chi cho tới hôm nay
Vẫn còn mờ mịt biết ngày nào nên
Bởi điều tăm tối hại dân
Sau này lịch sử phải cần xét ra
NGÀN SAO
(11/9/20)
**
MÁC
Mác giờ còn cái “mác” ngoài
Bởi đâu cái ruột có nào bên trong
Bởi đà “đổi mới” tỏng tong
Nhưng chưa bỏ hẳn vì lòng đành sao
Thôi thì vậy cũng khác nào
Ruột đà “tư bản” cần đâu trách gì
Chỉ điều dân chủ tự do
Còn chưa gầy dựng bởi lo lợi mình
Thành nên trách Thái Bá Tân
Vẫn đều hậm hực cù lần thế sao
Dẫu mình từng ở Liên Xô
Cả như hồi bé “Bác Hồ muôn năm”
Giờ đây đã khác xưa toàn
Tuy còn cái “mác” ngoài càng lo chi
Trước sau rồi cũng vứt đi
Ráng chờ ít nữa có gì phiền chăng
TẾU NGÀN
(11/9/20)
**
OANH OANH
Oanh Oanh xưa ở trong nôi
Lúc nơi nhà ngoại vào thời Hà Lam
Lớn ra Đà Nẵng thảy toàn
Ít khi cậu gặp vì đều đường xa
Giờ đây thời thế đã qua
Chuyển giao hoàn cảnh cũng là đúng thôi
Oanh Oanh ở Mỹ lâu rồi
Có con gái lớn trưởng thành như ai
TRĂNG NGÀN
(11/9/20)
**
ÔNG KÌNH
Tội cho ông ấy đảng viên
Cuối cùng bị giết liêng thiêng một đời
Giết còn mổ bụng tới nơi
Để xem trong ấy có còn đảng viên
Thành ra đời chỉ huyên thiên
Con người là vậy dễ toàn khác đâu
Chơi nhau luôn thảy chỉ hầu
Tuyên truyền lẫn cả việc làm hành vi
TẾU NGÀN
(11/9/20)
**
“CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN”
Sơ kỳ công nghệ Âu châu
Có nhiều nhà máy bắt đầu lập ra
Công nhân đến thảy từ quê
Đời còn nghèo khó bao bề khác đâu
Mác cho “bóc lột” lạ sao
Trong khi quy luật giống nhau thị trường
Cung cầu cân đối mọi đường
Hai bên nương tựa để nhằm đi lên
Công nhân dần phát lềnh khênh
Bởi vì công nghệ, thị trường mở ra
Mác nhìn càng thích sa đà
Bảo rằng “giai cấp phải là đấu tranh”
Phải “chon” tư bản cho nhanh
Nhằm giành thắng lợi hầu về phe ta
“Bốn phương vô sản” một nhà
Để toàn độc đoán nhằm ta chuyên quyền
Thành nên dụ thảy mọi miền
Nga làm cách mạng nhãn tiền vậy thôi
Nhưng khi việc đã thành rồi
Phải đâu quyền lực đều vào công nhân
Mà đều lợi dụng mọi phần
Chính quyền vào thảy cá nhân vài người
“Nhân danh” liền đóng vai trò
Công nhân vẫn chỉ được toàn mệnh danh
Luật đời nào có mới toanh
Xưa nay cũng vậy đã thành tự nhiên
Bởi đều một kẻ làm vua
Chung quanh triều chính đâu nào khác chi
Vấn đề xã hội lạ gì
Tự do dân chủ mới thì hay hơn
Nhiệm kỳ loại thảy mọi vua
Dân quyền lựa chọn bầu người mình ưng
Mới làm phát triển không ngừng
Người đều bình đẳng để cùng cạnh tranh
Luật ra được thảy thi hành
Bởi dân làm luật chớ còn ai vô
Thành ra thuyết Mác xô bồ
Nói điều vớ vẩn lộn nhào thế gian
Bởi người đều thảy bản năng
“Độc tài vô sản” đời toàn cu li
TẾU NGÀN
(11/9/20)
**
PHƯỜNG RẠNH SÔNG
THU
Vậy là Phường Rạnh sông Thu
Vẫn đều gắn bó ta nào biết đâu
Giờ qua lời của chú An
Khiến ta đã rõ thật toàn nên thơ
Quảng Nam nổi tiếng Thu Bồn
Dòng sông từ núi chảy về miền xui
Bắt nguồn từ cội sông Tranh
Hội An một nhánh lấy tên sông Hoài
Chảy ra Cửa Đại không ngoài
Thuở xưa ta đã học trường Hội An
Trường Trần Quí Cáp rõ toàn
Những đêm trăng chiếu mơ màng bến sông
Đi xe từ ở Hà Lam
Chạy qua Bà Rén chợ luôn ồn ào
Xong rồi Nam Phước khác nào
Cuối cùng Vĩnh Điện quẹo vào Hội An
Thời này chinh chiến lan tràn
Đường đi “du kích” luôn toàn đắp mô
Dân kêu “Việt Cộng” lạ nào
Ngồi xe đều sợ nháo nhào lo âu
Nhưng rồi năm tháng qua mau
Bảy lăm mọi sự dứt hầu tự nhiên
Bởi thành “cộng sản” nhãn tiền
Còn ai đâu nữa mà nhằm “đắp mô”
NGÀN HOA
(11/9/20)
**
QUÊ CHA PHƯỜNG RẠNH
Cái tên từ bé đã nghe
Nhưng gần thế kỷ chưa hề đi lên
Có ai biết được nỗi niềm
Kiểu đều duyên phận chưa thành vậy thôi
Bây giờ như thảy xa xôi
Bà con trên đó biết nào còn ai
Chắc đi tứ tán hết rồi
Hai kỳ chinh chiến còn nào như xưa
Cha ta ngày trước lên thừa
Hà Lam Phường Rạnh bởi đâu xa gì
Còn bao giai thoại khác chi
Khi ông lúc ấy tuổi vừa đôi mươi
Giờ đây ông đã qua đời
Đến như cả Chú Chánh Nhì còn đâu
Có con trai Vũ Hưng An
Hiện nay ở Mỹ lại càng xa xôi
Khác gì lịch sử nổi trôi
Đời như chiếc lá dập dồi bao năm
Từ ngày nhỏ xíu Bốn lăm
Nay gần thế kỷ ta như già rồi
Hà Lam cũng hết như xưa
Có điều Phường Rạnh ta từng biết sao
Hẳn ông Hương Đáo chẳng còn
Ngày xưa hay xuống gởi tiền ruộng thuê
Bảy lăm đã đến mọi bề
Cắt toàn liên lạc não nề đến nay
Chưa lên Phường Rạnh lần nào
Biết chi ruộng đất của hầu ông cha
Vốn từ Nghệ Tĩnh đi vào
Theo chân Chúa Nguyễn ở thời vua Lê
Cùng đi là cặp anh em
Nhưng ngang qua đỉnh Hải Vân cọp vồ
Thế là còn có một người
Tạt ngang Phường Rạnh khai rừng khẩn hoang
Ruộng vườn từ đó lập toàn
Cuối cùng mới tách đi vào Hà Lam
Đến any kể đúng mười hai đời
Còn ta thật sự là đời mười ba
Từ lâu thiên hạ ba hoa
“Đấu tranh giai cấp” chỉ là thế thôi
Tuy cha ông thảy nông dân
Nay ta trí thức mọi phần thoát ly
Thành ta coi Mác ra gì
Kiểu anh bốc phét lạ chi trong đời
Lại vào Facebook tình cờ
Thấy ai định mãi bất ngờ chú An
Anh em chú bác ta toàn
Một người từng cũng gian nan một đời
Bây giờ chú ở Mỹ rồi
Nhân đây ta gởi đôi lời hỏi thăm
Tiếc điều khắp tỉnh Quảng Nam
Núi đều đẹp đẽ ta nào viếng đâu
Thôi thì chờ đó mai sau
Hẳn rồi có dịp một ngày đi lên
Bởi sao trái đất vẫn tròn
Vậy nên Phường Rạch Hà Lam khác gì
TRĂNG NGÀN
(11/9/20)
**
MÚT CHỈ CÀ NA
Việt Nam mút chỉ cà na
Chỉ do vận mệnh khiến là thế thôi
Trước kia Miền Bắc hỡi ơi
Bây giờ suốt cả Bắc toàn tới Nam
Nay dân trăm triệu tròm trèm
Vẫn hoài ngợi “Bác” càng thêm tuyệt vời
Cà na mút chỉ cả rồi
Đừng ham thay đổi có mà tiếu lâm
TẾU NGÀN
(11/9/20)
**
YÊU NƯỚC, YÊU MÌNH
Hễ yêu buộc phải thật tình
Còn đều gian dối có nào đâu yêu
Yêu dân, yêu nước nếu nhiều
Tất toàn chân thực đâu nào dối dân
Nên tuyên truyền kiểu rần rần
Yêu mình là chính có nào yêu ai
Làm cho ngôn ngữ thành hài
Gạt người khờ khạo ưa tin dối lừa
Nhớ xưa Miền Bắc chuyện thừa
“Liên Xô vĩ đại” một thời khác đâu
“Trung Hoa vĩ đại” lạ nào
Tha hồ tô vẽ ngay từ Bốn lăm
Bây giờ sự thật rõ ràng
Bởi trong “hệ thống” có toàn khác sao
Khiến con người chỉ yêu mình
Miệng toàn yêu nước, yêu nòi, yêu dân
TẾU NGÀN
(11/9/20)
**
NGƯỜI ĐẸP CHÂN DÀI
Chân dài đều ở Studio
Chân dài sao lại mò cua ngoài đồng
Chân dài này kiểu chơi ngông
Chân dài toàn cứng có còn mềm đâu
TẾU NGÀN
(11/9/20)

**
QUÁ KHỨ NHÌN LẠI
Sau này lịch sử luôn nhìn lại
Thời buổi Bốn lăm đến Bảy lăm
Năm tư Miền Bắc thôi không nói
Quảng Nam, Miền Nam cho đến giờ
Các ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh đó
Một thời tạo gió với làm mưa
Do mê “cộng sản” không chừa chỗ
Hay phải “làm theo” cốt cứu mình
“Cộng sản” thật ra là mác xít
Nếu đúng cả thôi cũng chẳng sao
Đằng này nó thảy hoài trật lất
Thế giới thành nay đã vứt rồi
Người vứt đầu tiên là Nga đó
Sau thời huyền hoặc bởi Liên Xô
Lênin ông tổ theo chân Mác
Biết có vì dân hay vì mình
Mác hô “Vô sản cần chuyên chính”
Thực chất nó luôn chỉ hại đời
Khiến hóa người đều toàn xu nịnh
Phủ nhận nhân quyền lẫn tự do
Con người đâu có tình thương nữa
Mà phải theo đều “tính đấu tranh”
Hay nói khác đi là “tính đảng”
Chẳng còn độc lập chút cá nhân
Do Mác đầu tiên từng phịa đăt
“Giai cấp đấu tranh” nơi loài người
Nếu là sự thật thì không nói
Đàng này thảy tưởng tượng lơi khơi
Mọi cái đều quy vào “tư sản”
Để khiến toàn dân “vô sản” đều
Đó chỉ thảy làm nghèo đất nước
Một thời quan điểm kiểu ma trơi
Chiến tranh hai bận đâu ngoài thế
Tính suốt thảy dài ba thập niên
Trước hết “nhân danh” nhằm đánh Pháp
Rồi sau “đánh Mỹ” cũng huyên thiên
Khó tìm ra được ai “yêu nước”
Chỉ thảy lùa vô kiểu “đóng trò”
Bây giờ mọi cái đều qua hết
Sự thực bày ra khắp mọi nơi
Nên chi đời mãi cần chân lý
Mọi việc khách quan ở trên đời
Còn người lẽo lự tuyên truyền láo
Một thuở rồi qua như nước trôi
Cả thảy tựu trung đều do Mác
Thuyết đúng thì thôi không nói chi
Nhưng thực khác sao toàn ảo dối
Nên hại đời luôn còn lạ gì
SUỐI NGÀN
(11/9/20)
MỤC LỤC
14050.
ÁO DÀI KHĂN ĐÓNG (13/9/20)
14051.
VỀ LOÀI CHIM THIÊN DI (13/9/20)
14052.
CÁI THỜI XƯA ẤY (12/9/20)
14053.
LUẬT PHÁP KHOA HỌC, LUẬT PHÁP NHÂN VĂN (12/9/20)
14054.
TỪ YAHOO ĐẾN GMAIL (12/9/20)
14055.
LUẬT SƯ (12/9/20)
14056.
DÙ SAO (12/9/20)
14057.
CẢ MỘT THỜI QUÁ ẤU TRĨ CỦA LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ (12/9/20)
14058.
TÔN GIÁO VÀ ‘THUỐC PHIỆN’ (12/9/20)
14059.
NGU VÀ KHÔN TRÊN ĐỜI (12/9/20)
14060.
THỌ VÀ YỂU (12/9/20)
14061.
CHỈ ĐỀU (12/9/20)
14062.
SỰ HIỂU SAI VỀ “CAN ĐẢM” (12/9/20)
14063.
“KHĂN ĐÓNG ÁO DÀI” (12/9/20)
14064.
CHUYỆN LOÀI TRÂU BÒ (12/9/20)
14065.
HẾT BIẾT CHUYỆN ĐỜI (12/9/20)
14066.
CON NGƯỜI VÀ “GIAI CẤP” (11/9/20)
14067.
MÁC (11/9/20)
14068.
OANH OANH (11/9/20)
14069.
ÔNG KÌNH (11/9/20)
14070.
“CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN” (11/9/20)
14071.
PHƯỜNG RẠNH SÔNG THU (11/9/20)
14072.
QUÊ CHA PHƯỜNG RẠNH (11/9/20)
14073.
MÚT CHỈ CÀ NA (11/9/20)
14074.
YÊU NƯỚC, YÊU MÌNH (11/9/20)
14075.
NGƯỜI ĐẸP CHÂN DÀI (11/9/20)
14076.
QUÁ KHỨ NHÌN LẠI (11/9/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét