TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 357
TRIẾT HỌC LÀ GÌ ?
Thật ra “triết học” là gì
“Tư duy” nhân loại đã từ ngàn xưa
Đông Tây đều thảy có thừa
Duy điều là chỉ kiểu nhìn khác nhau
Đông Phương “trực giác” nêu cao
Tây Phương “lô-gích” hẳn đều vậy thôi
Tức thành hai hướng khác nhau
Mặc đầu mục đích thảy đều cùng chung
Nên đều mức độ gắn liền
Bên sâu bên cạn hợp cùng lớp lang
Có đâu loại biệt thảy toàn
Hai chân chặt một khác sao thành què
Thành ra kiểu một chiếc xe
Phải trên hai bánh mới đều vững trân
Càng đi càng mở mọi phần
Đường trường vô hạn thế nhân không ngoài
Triết đâu có thể tôi đòi
Mọi điều quyền lực trong ngoài thế gian
Cũng không tự mãn khoe khoang
Mà vì chân lý luôn càng đào sâu
Thành nên “duy vật” khác đâu
Chỉ nhìn một phía kiểu mù sờ voi
Biến đều củn cởn không ngoài
Đâu còn bao quát mọi điều vô biên
Khác nào Mác chỉ toàn điên
Kiểu anh ngu dốt huyên thiên trên đời
Nói hươu nói vượn gạt người
“Vật” mà “biện chứng” đến trời phải kinh
Còn về “nhân quả” thật tình
Chỉ đều “lô-gích ngoại hình” mà thôi
Hiểu sâu hiểu cạn tùy nơi
Dễ chi hiểu kiểu một chiều giản đơn
Cả Hume đã thấy thiệt hơn
Chỉ là “sự kiện cạnh nhau” lạ nào
Tinh thần vật chất khác nhau
Nên trong đạo Phật hiểu đều siêu nhiên
Khiến cho “biện chứng” nhãn tiền
Thật đều ý niệm thảy luôn mơ hồ
Nhưng vì Các Mác lờ khờ
Hiểu thành “duy vật” lơ mơ lạ nào
Nó thành phi lý khác đâu
Hay là mê tín chỉ hầu tự nhiên
Thành ra hệ lụy dĩ nhiên
Tiền đề đặt trật kết liền phải sai
“Độc tài vô sản” hóa hài
Khiến làm nô lệ thảy trong nhân quần
Cái ngu đến độ tưng bừng
Phá toàn thế giới một thời quả kinh
Thật ra phải trách Lênin
Thực hành theo Mác niềm tin dại khờ
Có đâu phê phán nghi ngờ
Kiểu nhằm nhắm mắt đi thờ bình vôi
Trăm năm thành chuyện đã rồi
Cuối cùng sụp đổ thảy hầu Liên Xô
Thành ra cũng có lạ sao
Nếu sai nguyên lý dễ nào thành công
Cá đâu có thể hóa rồng
Chỉ đều truyền thuyết thảy không khác gì
Lênin mê Mác lâm li
Chỉ vì cuồng tín thảy vào “công nhân”
Nghĩ đều “giai cấp đấu tranh”
Quên con người cả thì đời còn chi
Thành nên phá hoại lạ gì
Làm cho kinh tế phải thì tiêu tan
Khiến cho xã hội loạn toàn
Chỉ vì lý luận kiểu toàn viễn vông
Chỉ nhằm ngụy biện chết trân
Thành ra thuyết Mác hóa đều bá vơ
Phỉnh người thấp trí dại khờ
Cho mình trục lợi tôn thờ đưa lên
Cốt nhằm lợi dụng lềnh khênh
Hại đời cả thảy còn nên nỗi gì
Nước ta giờ thảy khác chi
Phải rồi vứt Mác để thì tiến lên
Quay về triết học khách quan
Tức không khống chế mọi đàng từ đâu
Lập thành nền tảng vững hầu
Tư duy rộng mở cuộc đời cùng lên
Còn hoài theo Mác chông chênh
Chỉ làm xã hội lênh đênh dại khờ
Bởi vì kinh tế gà mờ
Bởi vì văn hóa vật vờ khác sao
Bởi vì xã hội tầm phào
Bởi vì lịch sử còn đâu rộng đường
Tịt đều sáng kiến cá nhân
Chơi toàn “tập thể” khiến thành dại ngây
Vai u thị bắp loại này
Mới là sức mạnh kiểu luôn đơn thuần
Còn mà trí tuệ cao toàn
Phải cần độc lập kết cùng tự do
Mới nhằm tổng hợp ra trò
Mọi điều kết quả khiến cho mỹ miều
Thành nên theo Mác ngu nhiều
“Đấu tranh giai cấp” chỉ đều u mê
Biến toàn mê tín ê hề
Làm sao lịch sử mọi bề tiến lên
Khác đâu sẽ chẳng bõ bèng
Khi nào vứt Mác thực tâm mới cừ
Thị trường kinh tế rạch ròi
Trên nền khoa học thảy đều khách quan
Bởi vì thuyết Mác rỗng không
Giống như nồi lẫu tứ phương lượm về
Tùy nghi thêm bớt mọi bề
Để thành ảo thuyết có nào khác đâu
Mác đâu sáng tạo chút nào
Mà đều cóp nhặt mọi điều trước kia
Rồi thêm mắm muối râu ria
Cho là phương thuốc trường sinh cứu đời
Thật ra Mác tự gạt mình
Căn cơ không có phỉnh đời càng thêm
Bởi đều ngụy biện mông mênh
Khác chi phương thuốc của từ thầy lang
Dám coi “chân lý” quả oan
Thật nhằm xạo xự làng nhàng khác chi
Kiểu đều ba rọi lạ gì
Như nồi cháo lú nghĩ lầm là sang
Thành nay thế giới bỏ toàn
Xem như giẻ rách mọi đàng lạ đâu
Bởi còn nấn ná chỉ tồi
Lại thêm tội lỗi lẽ nào ai ưa
THƯỢNG NGÀN
(23/9/20)
**
PHẬT GIÁO VÀ TRIẾT
HỌC
Phật nguyên có triết trong rồi
Bởi khung triết học Phật nào có ra
Thành nên đừng nói ba hoa
Cả hai trong một chẳng mà lạ sao
Mật Tông hay đến Thiền Tông
Thảy toàn triết học chứa đều bên trong
Phật như con suối một dòng
Từ trên đỉnh Triết chạy vòng xuống thôi
ÁNH NGÀN
(22/9/20)
**
GÒ MÁ CAO SÁT CHỒNG
Trời sinh phụ nữ dịu hiền
Thành nhìn gò má thảy liền thấy ngay
Gò cao tướng đó sát phu
Tu tâm dưỡng tính để bù có sao
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
CÁC MÁC VÀ NHÂN LOẠI
Đúng là Mác thủ tiêu nhân loại
Chỉ bày toàn mọi chuyện oái oăm
Ở đâu cũng thấy “địch thù”
Thấy đều “giai cấp” có nào khác chi
Thành do vậy hóa khi tội lỗi
Một lần sai vạn thế cùng sai
Khiến cho học thuyết chỉ hài
Bởi phi triết học còn nào nhân văn
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
TƯỚNG SỐ VÀ CON NGƯỜI
Cái gì đều có bên trong
Hay thường để lộ kiểu bong ra ngoài
Thành nên quan sát chẳng hoài
Ngàn năm để lại kho tàng người xưa
Khiến cho tướng số đâu ngoa
Tử vi cũng vậy xét ra đúng đều
Chỉ anh duy vật toàn nghèo
Tinh hoa chẳng có mới lèo vậy thôi
Đàn bà có lưỡng quyền cao
Dĩ nhiên dấu hiệu tính ưa hiếp chồng
Thằng nào dại vía đừng hòng
Lấy nàng về để khó mong trị nàng
Nói chung tướng số vô vàn
Có điều xem đoán có toàn giỏi không
Phải dày kinh nghiệm mới mong
Hay giàu năng khiếu mới càng đáng tin
PHƯƠNG NGÀN
(22/9/20)
**
LỜI NÓI VÀ CON NGƯỜI
Lời nói như tia sáng
Mọi cái đều soi vào
Khiến rõ lên cả thảy
Mới là lời nói cao
Lời nói thảy tối mịt
Có ai biết đâu dò
Tối hù như não trạng
Làm thiên hạ cười cho
Dân Nam vốn tự do
Nói điều chi cũng rõ
Bởi tuyên truyền không có
Chẳng cần gì quanh co
Người miền Bắc rúm ró
Bởi sợ hãi mọi điều
Tưởng mình là anh dũng
Xẻ Trường Sơn bấy nhiêu
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
CON NGƯỜI VIỆT NAM
Con người sinh vật chỉ thường
Bản năng đều thảy mọi đường lạ đâu
Khi do hoàn cảnh khác nhau
Từng điều xấu tốt mới hầu lộ ra
Nói chung đó vẫn con người
Có điều người Việt hóa còn tệ hơn
Tự khen đều thảy bông lơn
Phải cần tự biết mới càng sít sao
Đó đều nỗi nhục khác nào
Dại khờ lại tưởng lầm toàn chỗ vinh
Phải chăng bản chất bùn sình
Hay vì hoàn cảnh linh tinh tác vào
Mình lùn đâu phải là cao
Lùn từ trong óc lùn ra bên ngoài
Nên toàn xấu hổ thấy mồ
Mang danh Hồng Lạc sao thành lạc xon
Những người sống sót nay còn
Qua thời “cải tạo” kể nhiều chuyện hay
“Bạn tù” cùng chiến tuyến nhau
Trở thành mèo chó có đâu lạ gì
Nên thôi có nói mà chi
Thảy toàn nhục nhã đến khi buồn cười
Thức khuya mới thấy đêm dài
Sống lâu mới biết loại người ra sao
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
DIỄN TIẾN LỊCH SỬ
Tiến nhanh tiến mạnh tiến về đâu
Tiến tới Mác Lê quả chỉ hầu
Giống kiểu gà tồ ăn cối quẩn
Cối xay rệu rã vẫn quay lâu
Lê Duẩn, Trường Chinh quả khác nào
Bảy lăm hồ hỡi tưởng lên mau
Tiến vững chắc qua luôn Nhật bản
Biết nào nguyên lý đúng hay sai
Thành nên chỉ tại Mác mọi điều
Ráng chế ra guồng máy mây tre
Làm sao vận động qua ngàn dặm
Bởi có phải đâu máy xăng dầu
Nên chi nguyên lý đúng ở đời
Mới giúp thành công khắp mọi nơi
Còn nhắm chỉ đều bùa chú lú
Trăm năm nhìn lại chỉ hỡi ơi
Hỏi ra trách nhiệm chỉ vì ai
Do Mác hay do bởi người mình
Mác đúng sao người mình sai được
Bởi toàn Mác thảy chỉ linh tinh
Lại phần tại Pháp hay tại Nga
Pháp kiểu thực dân mình rõ mà
Còn Nga lại ép trò mác xít
Vỏ dừa vỏ dứa cũng đâu xa
Giờ ai yêu nước với yêu dân
Chỉ thảy lần khân hết mọi phần
Bởi đã ê càng nào có lạ
Nước sôi mèo gặp hãi muôn phần
Nên thôi kệ mặc mẹ nó đi
Lội nước ngược dòng liệu ích gì
Ai người ăn ốc thì đổ vỏ
Dân mình vô tội có can chi
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
TRIẾT HỌC VỀ LỊCH SỬ
Năm 1917 ở Nga
Lênin lật đổ Bạch Nga nắm quyền
Gọi tên Cách mạng tháng Mười
Của Bolchevik đỏ lòm từ đây
1 giờ sáng 17/7 năm sau
Sa Hoàng bị giết kiểu đều thảm thương
12 kẻ bước vô phòng
Nhân danh “cách mạng”, súng cùng lưỡi lê
Đọc xong lệnh tử não nề
Bắt đầu hành quyết thảy trong 7 người
Sa Hoàng, vợ, với 5 con
4 cô con gái đi cùng em trai
Tuổi đời 17-23
Bé trai 14 tuổi xót xa vô ngần
Kẻ hầu cùng chịu chung phần
Cả người bác sĩ vẫn nào đâu tha
Sa Hoàng Romanov Nicholas
Toàn gia bị giết quả là thế thôi
Lưỡi lê cùng đạn bắn vào
Chết rồi lột sạch mọi đồ tư trang
Xác vùi cùng hố nông choèn
Sau khi lôi đến cánh rừng không xa
Ban đầu giết một cựu hoàng
Kế theo cả đến Nga Hoàng xử chung
Mãi năm 2008 lạ lùng
Nước Nga tuyên bố họ đều “nạn nhân”
Chỉ khi Cộng sản sụp rồi
Vào năm 1991 mới thành tiếu lâm
Khác chi thuyết Mác vạn phần
Nhân danh “giai cấp” đã thành bá vơ
Giết trên trăm triệu con người
Khắp toàn thế giới Nga Hoàng tránh sao
70 năm được chi nào
Dân Nga bị chết khoảng 30 triệu người
Chiến tranh mọi loại tơi bời
Liên Xô rốt cuộc rã bành lạ chi
Khác đâu lịch sử lạ kỳ
Chứa toàn thù hận giữa nhau con người
Mị lừa tàn ác mọi điều
Cuối cùng xong hết thảy đều bá vơ
Thành ra người chỉ dại khờ
Hoặc đều hèn nhát vật vờ khác chi
Bản năng thú vật lắm khi
Cốt nhằm tranh sống quý chi trên đời
Đến như Mác kiểu nửa vời
Rốt rồi bị chưởi tơi bời lá hoa
Hai trăm năm chỉ ba hoa
Hại đời cả thảy có mà lạ sao
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
ĐỪNG NÊN NÓI QUÁ
Đừng nên nói quá ở đời
Khen là “thi bá” khác nào mình têu
Trần Mạnh Hảo biết làm thơ
Cũng đâu xuất sắc thẩn thờ mà chi
Lê Phú Khải hãy thôi đi
Nói cần chừng mực mình thì mới hay
Hay là dân Bắc loạn rồi
Cứ nhìn đều cuốc hóa gà được sao
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
TRIẾT HỌC VÀ CON
NGƯỜI
Một hòn đá cần đâu triết học
Hay cái cây cũng vậy khác nào
Lại như con chó con mèo
Con bò con cóc cũng đều cần chi
Nhưng con người cần vì tư tưởng
Giúp thấm sâu vũ trụ cuộc đời
Đó nhờ tư tưởng tự do
Thảy không khống chế điều gì bên trên
Mác ngày xưa chủ trương “duy vật”
Ừ thì thôi cũng được thảy đi
Bởi vì tư tưởng tự do
Cuối cùng Mác lại “độc tài” quả ngu
Mác giống thảy kiểu con virut
Hại loài người trong suốt trăm năm
Chỉ vì “vô sản độc tài”
Người thành vật hóa tội đồ là đây
Vậy hỏi Mác làm đời hóa hại
Hay tại đời làm hại Mác toàn
Để thành hạ mục vô nhân
Chỉ còn coi Mác ông thần độc tôn
Bởi ví như Mác không độc đoán
Đời đâu nào bị mất tự do
Thành ra tội Mác rạch ròi
“Độc tài vô sản” tội đồ ngàn năm
Bởi câu ấy bị toàn lợi dụng
Bao kẻ tham mới thảy ngoi lên
Nhân danh thuyết Mác vang rền
Triệt toàn nhân loại oái oăm nào bằng
Mác thành thảy phản toàn triết học
Phản cả thêm khoa học khác nào
Bởi vì bế tắt tự do
Đời thành nô lệ có nào lạ đâu
Dù cả đến văn chương nghệ thuật
Mác thảy làm cùn nhụt trên đời
Chỉ còn nịnh bợ một trời
Hóa thành toàn chó Mác nào đâu hay
Bởi triết học là đều tư tưởng
Mác khiến toàn tác hại khác chi
Bởi vì Mác đã viết gì
“Thực hành triết học” mới điều cần thôi
Nhưng câu đó chỉ toàn lẽo mép
Tức làm theo “tư tưởng” Mác đều
Kiểu như đạo tặc trên đời
Hủy toàn triết học Mác nhằm đầu tiên
Thành nay nếu Việt Nam muốn tiến
Muốn tạo ra nhiều cỡ triết gia
Mà theo Các Mác sa đà
Khác nào dân tộc biến đều toàn ngu
Trần Đức Thảo bú dù đã thấy
Suốt một đời chỉ gặm Mác thôi
Tới khi gần chết hỡi ơi
Mới đành “thú nhận” mình đều toàn sai
Có nào phải “triết gia” kiểu đó
Bởi triết gia phải thấy từ đầu
Thảo mê “biện chứng” chỉ hầu
Dù toàn rỗng tuếch đâu nào thông minh
Thành giờ muốn mọi điều dựng nươc
Phải cần nên vứt hẳn Mác đi
Cho vào thùng rác chờ gì
Để nhằm giải phóng mọi người Việt Nam
Bởi dân tộc ta giàu tiềm lực
Trong mọi đường đều đã thấy rồi
Dẫu trong nghệ thuật chiến tranh
Hay là văn hóa cũng dường thua ai
Nên khoa học đã đều thấy rõ
Chỉ có điều triết học còn lùn
Chỉ do hoàn cảnh phũ phàng
Tài năng ẩn nấp đâu toàn phát huy
Thành nói tóm triết là tư tưởng
Tư tưởng cao dân tộc mới cao
Còn toàn chỉ kiểu cào cào
Đều như cỏ rác có nào hơn ai
“Hội triết học” nếu đều cắc ké
Có khác gì chỉ kẻ tay sai
Múa rìu mắt thợ khiến hài
Nhục toàn dân tộc tương la ra gì
Nên nghĩ lại quả thì đáng trách
Mà đầu tiên bởi tại Mác qua
Thế gian thành chỉ lâu la
Mác kêu vâng dạ có mà nên chi
Nên Pháp thoái Mác Lê quả đến
Dân tộc đều chỉ kiểu cu li
Thế nên triết học có gì
Chỉ toàn giả dạng thành khi buồn cười
Tội do mình thảy đều vậy cả
Tự mình thành nô lệ cho người
Thế nên trước phải trách mình
Bởi người mình hại người mình chứ ai
Nên mấu chốt tự do tư tưởng
Từ ngàn xưa đã thấy rõ rồi
Trung Hoa Ấn Độ khác nào
Sau như Hy Lạp đều đầy triết gia
Tức cần thảy con người chính đáng
Trong nghĩa toàn giá trị nhân văn
Tự do độc lập bởi mình
Không thành nô bộc bất kỳ là ai
Còn chỉ thảy “Bác Hồ, Lê Mác”
Đội mông lên tự hại chính mình
Nỗi oan dân tộc thật tình
Cả khi nỗi nhục mà thành biết đâu
ÁNH NGÀN
(22/9/20)
**
HỌC THUYẾT MÁC
VÀ VĂN NGHỆ SĨ
Mác cho mình đến “cứu đời”
Lại toàn đạp xuống thảy đều hố sâu
Bởi cắc cớ “độc tài vô sản”
Văn nghệ thôi phải hóa bọ giòi
Tài năng đến cỡ Văn Cao
Vẫn thành con chó quả nào khác chi
Viết ca ngợi về Hồ Chủ Tịch
Nay đọc xong chỉ muốn rùng mình
Khác nào Mác chỉ linh tinh
Làm đời xuống cấp quả tình vậy thôi
Vậy đâu khác hóa thành tội ác
Dẫu ngàn năm nhân loại chưởi hoài
Hay Trần Đức Thảo lạc loài
Suốt đời gặm Mác đến mòn tận răng
Đến gần chết bảo mình sai lớn
Vậy nhưng đời tôn thảy “triết gia”
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
THƠ
Thơ luôn phải có điệu có vần
Vì không vần điệu biến thành ngô nghê
Khác chi kiểu đặt vè hóa chán
Chưa xem xong đã muốn vứt đi
Vậy thì thi pháp là gì
Trước tiên thi tứ phải đều luôn hay
Kế tiếp đến thi từ toàn đẹp
Và cuối cùng nhạc tính ngập tràn
THƠ NGÀN
(22/9/20)
**
PHƯƠNG PHÁP HOÀI
NGHI
KHOA HỌC CỦA
DESCARTES
Xưa Descartes triết gia người Pháp
Kẻ đẻ ra Phương pháp hoài nghi
Đó Hoài nghi luận lạ gì
Làm cho Triết học mới thì tiến lên
Nhưng Karl Marx kiểu anh người Đức
Óc độc tài theo dạng Hitler
Kiểu đều phản động kỳ tài
Phá tan Triết học một thời quả ghê
Mác duy nhất cho mình “chân lý”
Thành triệt luôn tính chất hoài nghi
Hóa ngu bỏ mẹ còn gì
Bởi đâu trí tuệ mà thành tối tăm
Để Mác phịa “độc tài vô sản”
Hại loài người về mặt nhân văn
Mác toàn mê tín dị đoan
Đã sai Khoa học Triết càng sai hơn
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
CHÍNH CÁC MÁC MỚI MỘT
TAY PHẢN ĐỘNG CÓ HẠNG
Đừng đưa lý thuyết cho đời
Để đời tự liệu vẫn điều tự nhiên
Còn muốn đưa phải toàn khoa học
Toàn khách quan mới lợi cho người
Đằng này Mác chỉ tầm phào
Óc đầy cảm tính đâu nào hơn ai
Nên thuyết thảy phản toàn khoa học
Gạt đời đều mất thảy nhân văn
Thành ra phản động ai bằng
Khiến đời hóa thảy đều là nạn nhân
Suốt trăm năm “độc tài vô sản”
Đời thành ra lầy lội ao tù
Khác đâu Mác phản con người
Phản đều xã hội coi trời bằng vung
Chỉ ngụy biện bằng ngôn ngữ giả
Phỉnh đời cho “chân lý” quả hèm
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
CHUYỆN HUỆ
Đúng câu chuyện của người nước Huệ
Khi bão vào cột điện gãy ngay
400 con số cũng hay
Tim đều trống rỗng chối bay được nào
Dẫu biện bạch nào là ứng lực
Thép căng ra nên đứt phải rồi
Nhưng nhìn ai cũng hỡi ôi
Xi măng có đó thép nào có đâu
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
VÈ BỆNH TRUNG TIỆN
Ở Trung Quốc có bà 43 tuổi
Đánh rắm nhiều phải đến nhà thương
Khám đi khám lại mọi đường
Lòi ra kết quả đại tràng bị hư
Cũng may bà chỉ dân hạng bét
Thành địt ra chẳng có ai ưa
Nếu như “lãnh tụ” biết thừa
Bệnh trung tiện ấy khối thằng hít vô
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
TÍNH CHẤT THÔNG TIN
VÀ
KIỂU TUYÊN TRUYỀN ĐIẾM
Thông tin vẫn tốt ở đời
Miễn là chính xác và đều khách quan
Tuyên truyền bẻ quẹo điếm đàng
Trở thành lừa đảo lưu manh lạ gì
Nên vào Youtube khác chi
Thấy ngay mặt mũi tên Hùng lưu manh
Nó toàn chưởi Mỹ oang oang
Lại mang quốc tịch Mỹ càng chó lai
Sao không về lại Việt Nam
Ở ngay bên Mỹ sủa vang quả kỳ
Bỉu dè Tư bản thảy khi
Kiểu thằng chó đẻ còn gì nói sao
Có nào ngay ngắn con người
Mà nhằm lừa mị coi đời cứt khô
Hoàng Duy Hùng mác luật sư
Gạt người toàn kiểu giang hồ thối tha
TẾU NGÀN
(22/9/20)
**
NÓN CỐI
Nón này thuộc loại chiến tranh
Gắn đều mác xít mới thành lạ thôi
Ngày nay “cách mạng” qua rồi
Nó theo chân Mác thảy đà ra đi
Vậy nay đội nó ích gì
Chẳng còn hợp cảnh khác chi lạ lùng
Kiểu vòi quá khứ lùng nhùng
Trong khi nghèo đói khiến càng tiếu lâm
TẾU NGÀN
(21/9/20)
**
TỪ CHỮ HÁN XƯA ĐẾN
CHỮ QUỐC NGỮ NAY
Thuở xưa ta sát bên Tàu
Nó chơi chữ nó ta đành phải theo
Để nhằm tiếp xúc ngoại giao
Có điều ta biến ra thành “chữ Nho”
Dẫu chi ta học nhiều điều
Trước là Khổng Mạnh sau là Bách gia
Cha ông ta thấy cũng hay
Cả như Liệt tử hay là Lão Trang
Nói chung thời ấy đàng hoàng
Nhưng ta không đã chế thành “chữ Nôm”
Cốt là thuần chữ của ta
Có điều còn mượn nét Nho của Tàu
Đến Tây phương đã nhập vào
Ta dùng Quốc ngữ thay đều chữ Nôm
Dân Tàu thấy thảy rất thèm
Nhưng đâu làm được để bằng như ta
Dầu sao đó vẫn chuyện xưa
Chuyện nay lại quả khác xa một vời
Từ khi Mao thắng trận rồi
Tàu thành Cộng sản ta nào lại không
Trong khi thời trước cha ông
Ta đâu có kiểu chỉ trông vào Tàu
Trước sau biệt lập khác nào
Dẫu ngoài chỉ có giả đò cống chiêu
Hậu sinh bởi vậy khác nhiều
Đâu còn gương sáng kiểu đều tiền nhân
Thành nên nghĩ lại cân phân
Thời nay đâu bãnh như thời ngày xưa
Gồng mình kiểu ếch có thừa
Nhưng đâu dễ được thành to bằng bò
Kiểu Trần Đức Thảo khác nào
Một anh mác xít nghĩ mình “triết gia”
Hoặc Phạm Công Thiện ba hoa
Học thiền ba mớ nghĩ ta thảy ngầu
Tư duy chỉ kiểu học đòi
Có chi sáng tạo tự hào được đâu
Thành nên nghĩ lại trước sau
Hậu sinh khả ố ta đều vấp luôn
Thích nhằm học mửng người ngoài
Còn mà sáng giá ta nào có chi
Khác xa xưa thảy ông cha
Nguyễn Bỉnh Khiêm mới thật chính ta đặc thù
Hay Trần Hưng Đạo lạ nào
Quang Trung cũng vậy tự hào là đây
Hoặc như ta có Nguyễn Du
Ngàn năm tinh túy ai nào qua đâu
Thành nên chỉ thảy tự hào
Khi nào ta vẫn chính hoài là ta
TẾU NGÀN
(21/9/20)
MỤC LỤC
14145.
TRIẾT HỌC LÀ GÌ ? (23/9/20)
14146.
PHẬT GIÁO VÀ TRIẾT HỌC (22/9/20)
14147.
GÒ MÁ CAO SÁT CHỒNG (22/9/20)
14148.
CÁC MÁC VÀ NHÂN LOẠI (22/9/20)
14149.
TƯỚNG SỐ VÀ CON NGƯỜI (22/9/20)
14150.
LỜI NÓI VÀ CON NGƯỜI (22/9/20)
14151.
CON NGƯỜI VIỆT NAM (22/9/20)
14152.
DIỄN TIẾN LỊCH SỬ (22/9/20)
14153.
TRIẾT HỌC VỀ LỊCH SỬ (22/9/20)
14154.
ĐỪNG NÊN NÓI QUÁ (22/9/20)
14155.
TRIẾT HỌC VÀ CON NGƯỜI (22/9/20)
14156.
HỌC THUYẾT MÁC VÀ VĂN NGHỆ SĨ (22/9/20)
14157.
THƠ (22/9/20)
14158.
PHƯƠNG PHÁP HOÀI NGHI KHOA HỌC CỦA DESCARTES (22/9/20)
14159.
CHÍNH CÁC MÁC MỚI MỘT TAY PHẢN ĐỘNG CÓ HẠNG (22/9/20)
14160.
CHUYỆN HUỆ (22/9/20)
14161.
VÈ BỆNH TRUNG TIỆN (22/9/20)
14162.
TÍNH CHẤT THÔNG TIN VÀ KIỂU
TUYÊN TRUYỀN ĐIẾM (22/9/20)
14163.
NÓN CỐI (21/9/20)
14164 TỪ CHỮ HÁN XƯA ĐẾN CHỮ QUỐC NGỮ NAY (21/9/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét