Thứ Hai, 21 tháng 9, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 356

 

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 356

 

 

VIỆC ĐÁNH GIÁ ĐÚNG ĐẮN VỀ

CÁC HỌC THUYẾT KHOA HỌC

 

                          (I)

 

Học thuyết đúng luôn cần trên tiêu chí

Là hiệu năng và nguyên lý khách quan

Vì hiệu năng mới mang về kết quả

Còn khách quan mới chân lý rõ ràng

 

Do khách quan bám sát vào sự thật

Hay khách quan là chân lý khác nào

Không tùy tiện và vượt lên cảm tính

Nhờ khách quan làm khoa học mới cao

 

Lại khoa học với hiệu năng là một

Chúng căn cơ đặt trên tính khách quan

Cả lãnh vực tự nhiên hay xã hội

Đến như trong kỹ thuật đều toàn

 

Nên khoa học khác đều luôn nghệ thuật

Bởi đa phần nghệ thuật vốn chủ quan

Vì nghệ thuật chỉ hướng về cái đẹp

Đầu cần gì chính xác với hiệu năng

 

Nhưng triết học lại thuộc về khoa học

Dều thảy luôn lấy lý tính mặt bằng

Khiến nghệ thuật ở đây là trí tuệ

Không phải thuần cảm tính kiểu lăng nhăng

 

Chỉ có điều triết cao hơn khoa học

Vì mục tiêu tổng hợp khiến siêu hơn

Vì khoa học chỉ dừng nơi cụ thể

Còn Triết luôn bao quát trọn tư duy

 

Tuy cả hai cùng đều là khoa học

Nói khác đi cùng triết học nói chung

Song chỉ khác là ở tầm cao thấp

Hoặc đúng hơn do lãnh vực truy tìm

 

Bởi chân lý luôn phải đều bao quát

Dẫu còn tùy nhiều mức độ khác nhau

Trong khoa học đối tượng cần hạn chế

Trong khi về triết học lại vô biên

 

Nên học thuyết luôn có nhiều lãnh vực

Tuy thảy đều nhằm đối tượng khách nhau

Cả phạm vi cũng đều luôn dị biệt

Khiến chiều sâu, phương pháp cũng tùy hằng

 

Khiến học thuyết thấy thường là tôn giáo

Đó phần đông nhằm lẽ Đạo ở đời

Tôn giáo thảy đều giúp người hướng thượng

Lại thành ra hầu thoát tục mọi nơi

 

Trong khi đó thuyết Đời nhằm nhập thế

Dẫu vẫn chung cùng nền tảng tư duy

Về đời người lẫn cả về vũ trụ

Nhân sinh quan và siêu lý đi cùng

 

Cái siêu lý vẫn luôn nền tổng quát

Nhân sinh quan đều nguyên lý ở đời

Hai lãnh vực chẳng có nào mâu thuẫn

Mà cùng chung và hòa hợp trong tâm

 

Chính vì vậy duy tâm hay duy vật

Cũng đều là chỉ phiến diện nhất thời

Kiểu đâu khác các anh mù đấu láo

Khi sờ voi toàn vẫn nói huyên thiên

 

Anh cột đình anh cho là cái quạt

Hay tấm phên hoặc con đĩa khác nào

Trong khi đó thuyết phải cần toàn diện

Đâu thể nào cốt phiến diện được sao

 

Nên đâu thể tự cho mình toàn bích

Vượt lên trên lịch sử lẫn thời gian

Bởi cuộc đời cứ hoài luôn phát triển

Có làm sao mà trí tuệ đứng yên

 

Từ đó thấy thuyết Mác nhiều sai trái

Bởi nó toàn củn cỡn có ra chi

Về tổng thể nó thảy đều phiến diện

Lại còn ngông bảo mình phải “độc tài”

 

Điều lầm lẫn trước tiên là “duy vật”

Khiến tiền đề hạn chế, lẫn mù mờ

Kiểu nhìn một rồi trùm lên kết luận

Đâu khác gì đám mù cãi con voi

 

Sai tiếp nữa là tin vào “biện chứng”

Có thấy chi cụt ngủn cả đầu duôi

Hóa tin bậy nên thảy thành mê tín

Có rạch ròi hay khoa học chút sao

 

Vì chẳng lấy nguyên nhân nào giải thích

Cả cuối cùng kết quả tại sao dừng

Thành nhảm nhí luận “thiên đường cộng sản”

Có khác nào đến đó hóa cụt chân

 

Lại hơn nữa “vật” do đâu “biện chứng

Khiến thảy thành nghịch lý vốn từ đầu

Bởi “vật chất” có nội hàm nào khác

Nếu không ngoài chỉ trì lực vậy thôi

 

                             (II)

 

Như hòn đá dẫu triệu năm đứng đó

Có bao giờ lại phát triển thành cây

Nó phong hóa thảy qua từng năm tháng

Mác lại toàn luận kiểu đó quả ngu

 

Điều bậy nữa là “đấu tranh giai cấp”

Mác lấy từ ý “biện chứng” mà ra

Mà “biện chứng” có gì đâu cơ sở

Thành khác chi Mác chỉ thảy mù lòa

 

Dẫu khách quan đời đều luôn tranh đấu

Đó chỉ hoài là nguyên lý tự nhiên

Như ngày đêm hoặc chiều lên chiều xuống

Hay bản năng của mọi giống sinh tồn

 

Hay nói khác cuộc đời luôn hai hướng

Hướng tiến lên đối lại hướng thụt lùi

Cái tích cực đối cạnh kia tiêu cực

Trong từng người cùng xã hội khác đâu

 

Khiến đấu tranh chỉ luôn điều tất yếu

Giữa bên điều đúng đắn với điều sai

Giữa chân thiện với cái toàn tà vạy

Đâu phải nào “giai cấp” hiểu tầm phào

 

Mác quên cả bản năng người luôn có

Còn bên kia lý tính vốn tự nhiên

Hai điều đó đấu tranh luôn xảy đến

Mới làm cho lịch sử được tiến lên

 

Còn giàu nghèo có đều trong xã hội

Kiểu trong rừng luôn cây thấp cây cao

Đều tùy thuộc vào môi trường, giống loại

Hay cả từng lịch sử mỗi cá nhân

 

Thành khoa học luôn nhìn chung tất cả

Đâu thể nào kiểu phiến diện một chiều

Rồi kết luận cần “độc tài vô sản”

Mác khác gì kiểu vừa ác vừa ngu

 

Vì mục đích muôn loài là sự sống

Bởi bản năng vĩnh cửu của muôn đời

Nhưng người khác với thảy đều muôn vật

Do con người lý trí với nhân văn

 

Thành mục đích sống là nhằm phát triển

Để phát huy mọi tiềm lực nơi mình

Đâu phải sống chỉ để duy tồn tại

Cốt so bì kiểu ích kỷ linh tinh

 

Nên điều Mác mệnh danh là “xã hội”

Thảy chỉ nhìn kiểu máy móc hẹp hòi

Cho “xã hội” chỉ là giai đoạn thấp

Để sau lên “cộng sản” mới toàn cao

 

Điều mù quáng bởi Lênin vạch trước

Rồi tiếp sau là chính Stalin

Lấy thuyết Mác đúc nguyên thành công thức

Chẳng chút nào khoa học lẫn thông minh

 

Mà nông cạn kiểu khác chi giáo lý

Hay thật ra thành mê tín giáo điều

Khiến thuyết Mác đâu khác nào tôn giáo

“Ý hệ” này kiểu thuốc phiện lạ chi

 

Thêm điều nữa Mác thoát ly nhân bản

Thay con người bằng “toán học” thế vào

Hóa thảy chỉ còn “tín điều hình thức”

Mà thật đều phi lô-gích bên trong

 

Bởi lô-gích phải gắn luôn thực tại

Mới thảy đều là lô-gích khách quan

Còn lô-gích kiểu “mệnh để toán học”

Nó chỉ đều toàn ảo tưởng bề ngoài

 

Thành thuyết Mác bản thân toàn bế tắt

Chẳng làm sao đem lại được hiệu năng

Mà thực chất Mác chỉ đều ngụy biện

Có làm sao đến kết quả được hằng

 

Để thực chất khiến chỉ thành lợi dụng

Nhằm ru người và phỉnh gạt nhân gian

Bằng tuyên truyền với mỹ từ, ngụy ngữ

Khiến hóa ra trong thực tế hại toàn

 

Bởi đó thảy dẫn vào con đường cụt

Đi ngàn năm cũng chẳng dễ tới đâu

Vừa vô bổ lại càng thêm hoang phí

Xóa hỏng đi mọi lợi ích nhân gian

 

Kiểu viên đá ném vào trong khoảng trống

Chỉ mất tăm đâu để lại dấu nào

Học thuyết Mác dẫu ngàn đời thực hiên

Rồi cuối cùng vẫn ảo tưởng khác sao

 

Mác ngụy biện nại “thời kỳ quá độ”

Dùng “độc tài vô sản” để tiến lên

Nghĩ cuối cùng xóa được điều nghiệt ngã

Thật nó luôn vẫn tồn tại lâu bền

 

                             (III)

 

Bởi con người bản năng ai chẳng biết

Quyền lợi rồi dâu thể dễ bỏ đi

“Độc tài” rồi thảy mút mùa lệ thủy

Bởi lợi mình ai lại dại bỏ sao

 

Thành Mác chỉ ngây thơ và nghịch lý

Điều diễn ra ngay từ lúc khởi đầu

Khiến đầu đuôi chỉ đều toàn hụt hẫng

Ảo tưởng toàn sau trước có về đâu

 

Để rốt lại thảy bị thành lợi dụng

Nhằm “nhân danh” đủ mọi thứ trên đời

Kiểu trước tiên là “đấu tranh giai cấp”

Cốt nhằm mình hoạnh đoạt được chính quyền

 

Thành Mác thảy chỉ ích cho thiểu số

Lợi dụng lên để thống trị loài người

Biến nhân loại thảy đều thành nô lệ

Khiến mọi người còn chỉ có vong thân

 

Kẻ nắm quyền vong thân vì quyền lực

Dùng mọi điều xảo thuật lẫn cầm cương

Như tuyên truyền phản lại toàn sự thật

Khiến làm cho xã hội phải phải điêu toa

 

Bởi con người sống đều trong sợ hãi

Kẻ cầm quyền luôn sợ hãi mất quyền

Kẻ bị trị sợ hãi mình bị hại

Phải nịnh toàn thành xã hội đảo điên

 

Một tội nữa Mác đều phi đạo đức

Bởi thủ tiêu mọi đạo đức từ nguồn

Vì lên án cho toàn đều “tư sản”

Vậy còn đâu đời sống kiểu nhân văn

 

Thành cái sai Mác thảy đều trọn vẹn

Bởi vì do hiểu lịch sử nông choèn

Nhìn “công nhân” từ đầu bằng cảm tính

Cốt gồng mình sa vào chỗ viễn mơ

 

Nhưng công nhân ban đầu là thiểu số

Chỉ vì đều nền kỹ nghệ tạo ra

Công nhân nghèo bởi vì từng vô sản

Có phải đâu do “bóc lột” thảy đều

 

Mà lịch sử đi lên bằng tích lũy

Tư bản nhằm mấu chốt giúp chuyển mình

Để nông nghiệp biến trở thành công nghiệp

Điều kiện làm cho kỹ thuật manh nha

 

Nên trí tuệ đều do nhà khoa học

Là động cơ làm lịch sử tiến lên

Mác nói ngược cho “công nhân tiên tiến”

Khác gì ngu vĩ đại có ai bằng

 

Say “biện chứng” Mác trở thành mê tín

Cho “công nhân nắm sứ mạng” trong tay

Đó sứ mạng Mác cho là “lịch sử”

Nhằm đi lên để “giải phóng loài người”

 

Tức “giải phóng” cốt tiến lên “vô sản”

Mọi người toàn phải góp sức làm chung

Rồi kết quả chia nhau đều sản phẩm

Bỏ thị trường bỏ tiền tệ thảy cùng

 

Bỏ tiền tệ chỉ phân công lao động

Khiến mọi người sẽ “tự giác” lạnh lùng

Không nhà nước, cũng không còn pháp luật

Vì khi lên “cộng sản” xóa tỏng tong

 

Kiểu như vậy Mác khác nào tà thuyết

Hay chỉ là ngụy thuyết quả rõ ràng

Hoặc thực chất hóa kiểu đều cuồng thuyết

Thành nói chung kiểu toạn thuyết đâu hơn

 

Nên thuyết Mác sai về căn bản

Bởi tiền đề kết luận thảy đều sai

Tiền đề trật dễ đâu ra kết luận

Thành chỉ đều ngụy biện của cả hai

 

Bởi “cộng sản” chỉ vốn điều không tưởng

Thuở hoang sơ đã bị vượt qua rồi

Mà lịch sử có khi nào lặp lại

Chuyện nào qua sẽ mãi mãi qua thôi

 

Thành thuyết Mác khác đâu điều nhảm nhí

Bởi mục tiêu đều ảo tưởng trước sau

Như chỉ đẩy loài người vào đường cụt

Thành điểm dừng nào sẽ dẫn tới đâu

 

Vì “xã hội” Mác hiểu sai cả thảy

Hiểu thành ra chỉ theo kiểu “đàn bầy”

Con người thảy đều bị thành “vật hóa”

Khiến cuộc đời đâu nữa có nhân văn

 

Nên thuyết Mác triệt mọi nguồn sáng tạo

Chỉ vì do bởi hệ lụy “độc tài”

Người với người chỉ tương quan sinh học

Có còn đâu chút ý thức nhân văn

 

                            (IV)

 

Còn chỉ việc khuynh đảo nhau để sống

Hay cốt nhằm tồn tại kiểu bản năng

Bế tắt thảy cả mọi điều nhân bản

Chẳng còn ai thích khám phá tìm tòi

 

Khoa học rỗng văn hóc thành phá sản

Nghệ thuật càng chỉ tàn lụi không ngoài

Bởi độc tài biến chúng đều nô lệ

Mác khai mào cho nhân loại diệt vong

 

Người chỉ sống kiểu thảy toàn sinh học

Nhằm kiếm ăn và sống cốt để làm

Mọi tinh thần nay biến đều hạn hẹp

Hay chỉ còn kiểu vở kịch vô song

 

Bởi hiểu sai về “công nhân giai cấp”

Những nước nghèo thêm hiểu trật “nông dân”

Kiểu không chó thành bắt mèo ăn cứt

Đôn lên làm thay giai cấp công nhân

 

Trong khi đó về phạm trù xã hội

Ai sinh ra cũng đều thảy là người

Đều bình đẳng tự do nhau cả thảy

Lại hủy toàn mọi độc lập cá nhân

 

Nhưng nguyên lý khách quan đều đáng quý

Đâu đổi thay mà cải thiện vậy thôi

Đâu thể kiểu toàn xóa bài làm lại

Có khác chi chỉ phá hoại cuộc đời

 

Cả giàu nghèo chỉ đều do kinh tế

Kinh tế nhờ khoa học để đi lên

Mà trước tiên chính dựa vào kỹ thuật

Đâu phải nào nhờ “giai cấp đấu tranh”

 

Thành Mác thảy hiểu sai đều lịch sử

Viết “Tuyên Ngôn Cộng Sản” kiểu dỏm toàn

Lại quái đản đưa “Gotha Kế Hoạch”

Thảy chỉ đều mê muội quả không oan

 

Ngay cả đến nội dung “Tư Bản Luận”

Mác chỉ nhằm cốt thảy lập luận suông

Kiểu triết học được mang vào khoa học

Có khác đâu Mác làm kiểu trật chìa

 

Bởi hiểu sai mọi điều về triết học

Thành khác chi râu nọ cắm bà kia

Phản kinh tế lại phản đều xã hội

Phản con người Mác quả có lạ sao

 

Bởi con người phải luôn cần nhân bản

Cốt dựa vào khoa học để đi lên

Đời phát triển chính nhờ vào kỹ thuật

Đâu phải nhờ sự gấu ó giữa nhau

 

Khiến xã hội tình thương là cơ bản

Cùng giúp nhau được phát triển đồng đều

Công bằng chỉ khởi đầu qua cơ hội

Đâu thể nào đều kết quả như nhau

 

Thành nói tóm Mác sai trong toàn diện

Cả gần xa quan điểm thảy đều sai

Bởi khoa học hiểu trật chìa đâu khác

Nên hóa đều chỉ cuồng tín chủ quan

 

Vậy đánh giá bất kỳ về chủ thuyết

Điều đầu tiên phải đánh giá căn cơ

Điều cuối cùng xác minh về hiệu quả

Nếu toàn sai đâu chút giá trị nào

 

Đó vài dòng để mọi người suy xét

Cả những người “cộng sản” cũng khác sao

Vì thuyết Mác hay nhằm vì nhân loại

Mác toàn sai đều chỉ đáng vứt đi

 

Bởi “xã hội” đâu hiểu toàn nại thức

Quên con người chính điều thảy căn cơ

Dùng đàn bầy thế vào cho nhân bản

Mác trở nên phản động có khác nào

 

Vì “cách mạng” nếu hiểu sai nguyên tắc

Chỉ trở thành nghịch lý khác nào đâu

Bởi con người giá trị nhờ đầu óc

Có phải đâu chỉ “liên kết” mặt ngoài

 

Khiến cách mạng phải tinh thần là chính

Tức cần sao đều ý thức nhân văn

Qua giáo dục và dựa vào pháp luật

Cùng đặt nền trên khoa học mới bền

 

Hay mọi sự phải đều cần chân lý

Cốt làm sao đạt chuẩn mực khách quan

Nền tảng đó nhờ tự do dân chủ

Có phải đâu kiểu cảm tính thảy toàn

 

Vì chủ quan chỉ nhất thời cả thày

Không chiều sâu chẳng giá trị lâu dài

Mọi cưỡng bách thảy đều phi nhân bản

Mác “độc tài” hiểu lệch lạc toàn sai

 

THƯỢNG NGÀN

(21/9/20)

 

**

 

VỀ MỘT TAY “GIÁO SƯ”

NGU NGỐC VƯỢT BẬC

 

Tay này “tiến sĩ” đầu ngành

Lại về “văn học” mới thành tiếu lâm

Giáo khoa sách soạn ầm ầm

Để lòi cái dốt hóa đâm lạ kỳ

 

Bởi nào Đồ Chiểu hiểu chi

Để thành giảng bậy hóa khi buồn cười

“Khẳm” cho là “đắm” hổ ngươi

Hiểu “tà” là “vạy” quả đều dốt đui

 

Tay Trần Đình Chú khác nào

Hóa nhằm đầu độc thảy đều trẻ thơ

Ngu dân kiểu đó nào ngờ

Làm nền giáo dục vật vờ khác sao

 

Đều toàn tai hại trước sau

“Chở bao nhiêu đạo” cũng nào ích chi

“Thằng gian” đâm mấy được gì

Bút dầu hoài sắc ghe dù nhẹ tênh

 

TẾU NGÀN

(20/9/20)

 

**

 

SỰ QUÁ NÔNG NỔI HAY

SỰ DẠI KHỜ VỂ LỊCH SỬ

 

Năm 1958 nước Tàu tuyên bố

Hải phận mình vốn chuyện riêng tư

Đúng ra đó chỉ đơn phương

Lý chi láu táu cho vương nợ vào ?

 

Phạm Văn Đồng, Công hàm 58

Rõ khác nào làm chuyện ruồi bu

Người ta chưa hẳn đã đòi

Tại mình nhạy miệng mới lòi đuôi ra

 

Vì lịch sử nước nhà đã rõ

Trường, Hoàng Sa biển đảo của mình

Tàu nhằm tuyên bố linh tinh

Lại không phản đối, đồng tình lạ chưa

 

Đó chẳng qua nhìn chưa sâu chuyện

Thấy bề ngoài, “ý hệ” trước tiên

Hoặc nhằm quyền lợi cá nhân

Mà quên đất nước khiến nên dại khờ

 

Bởi hệ lụy ai nào không biết

Bút mà sa gà chết khác sao

Giúp Tàu lợi dụng còn nào

Sau này khó cãi lẽ nào mà khôn

 

Thành kiểu giống tối tăm mặt mũi

Nghĩ điều gần chẳng thấy việc xa

Nghĩ đều “ý hệ” ba hoa

Hay nhằm quyền lợi sâu xa riêng mình

 

Còn đất nước có nào đáng kể

Bởi mắc vào mê tín dị đoan

Tin vào “Quốc tế” thảy toàn

Hiểu chi “thuyết Mác” chứa chan nỗi niềm

 

Toàn lỗ hổng dễ đâu thành quả

Để một khi phá sản thì sao

Trong khi đất nước còn hoài

Chính là Tổ quốc mới toàn thiêng liêng

 

Kiểu nông nỗi khiến thành khờ dại

Cho ngàn năm lịch sử chê bai

Bút sa gà chết khác đâu

Cho dầu tình thật lại đều lý gian

 

Bởi nào khác vạch đường hươu chạy

Làm mất công phải thảy đuổi theo

Tình ngay lý lại gian toàn

Nghĩ là không hại hóa càng hại hơn

 

Thành biện bạch nguồn cơn khó lẽ

Với kẻ gian đâu đối địch nào

Khôn nhà dại chợ khác sao

Ngày nay lại hóa Thị Mầu nỗi oan

 

Khiến chính trị nếu đều nông cạn

Càng trở nên nông nỗi khác chi

Dại khờ lịch sử lạ gì

Sai ly đi dặm mới thì nhục thay

 

BIỂN NGÀN

(20/9/20)

 

**

 

TRUMP VÀ NHỮNG KẺ

PHÊ PHÁN DỎM TRUMP

 

Trump quả như cây cổ thụ

Kẻ chi bai chỉ gió thổi qua

Tưởng lay trốc gốc đổ nhào

Ai ngờ cây vững lại còn xanh thêm

 

Xét Trump nên bằng trực giác

Đâu xét nhằm tiểu tiết bề ngoài

Đem đầu hạt đậu mà soi

Tàng cây cổ thụ chỉ lòi cái ngu

 

Bởi xét người xét về kết quả

Không xét nơi lời nói ban đầu

Trump thành tựu khác đâu

So bao người khác rõ hầu tài năng

 

Thành những kẻ lời gian xảo biện

Chê Trump lại tự hạ mình

Kiểu như cây gỗ cột đình

Lại đem gốc rạ để nhằm cố đo

 

Giống mọi kẻ líu lo có khác

Bụng tiểu nhân do đạc lòng người

Biết nào nguyên tắc ở đời

Với ma áo giấy bụt thì cà sa

 

Trump thảy chơi toàn chiến lược

Chiến thuật đều linh hoạt khác sao

Những tay cắc ké tào lao

Óc đầu xoàng xĩnh tưởng hầu ta đây

 

TẾU NGÀN

(20/9/20)

 

**

 

KHỔNG, LÃO, VÀ NHỮNG

HỌC THUYẾT KHÁC NỮA

 

Đạo Khổng tử chủ trương nhập thế

Thì cũng hay đâu có trái chi

Lão nhằm xuất thế lạ gì

Cũng là quan điểm nhân văn hại nào

 

Chỉ ngu dốt núi này núi nọ

Để chê bai hai phía lẫn nhau

Khổng dè bỉu Lão thảy hầu

Hay làm ngược lại cũng đâu khác nào

 

Hay đạo Phật đưa vào cũng thế

Dẫu cũng hay toàn bích có sao

Chằng qua lựa chọn thế nào

Tùy đời mỗi lúc tùy người mỗi nơi

 

Nên kẻ dốt khác người hiểu biết

Hay tiểu nhân quân tử khác nhau

Kẻ ngu thường thảy tầm phào

Lấy đầu mình để thay đầu người ta

 

Như xưa Mác cũng là như thế

Kiểu vênh vang “vô sản độc tài”

Tưởng lầm như vậy cứu đời

Lại thành nô lệ nhân quần trăm năm

 

Nên đâu phải khác nhau quan điểm

Chỉ khác nhau trí tuệ mà thôi

Chủ quan do dốt trên đời

Còn người hiểu biết thường đều khách quan

 

Thành tóm lại đạo nào cũng tốt

Miễn thảy luôn đứng đắn đàng hoàng

Trừ khi tà đạo chẳng oan

Kiểu toàn bùa chú mới đều hạ lưu

 

Thành “mê tín” coi như bá đạo

Chỉ thảy ưa “độc đoán” riêng mình

Éch ngồi đáy giếng thật tình

Kiểu xưa Các Mác giật mình lắm thay

 

Sai khoa học tự cho khoa học

Triết học sai lại nghĩ “tuyệt vời”

Óc đầu mê tín chỉ hầu

Cho mình “giải phóng loài người” quả ngù

 

Thành nhân thế mịt mù khỏi nói

Nhiều ngàn năm chưa chắc đã khôn

Con đường chân lý mõi mòi

Kiểu toàn ếch nhái kêu vang một trời

 

NGÀN MÂY

(20/9/20)

 

**

 

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU, ĐẠI

NỮ SĨ TÀI HOA ĐOÀN THỊ ĐIỂM

 

Nước ta chỉ có hai người

Thi tài tuyệt tác ai nào sánh đâu

Cách nay đã mấy trăm năm

Toàn đều mới rợi như ngày hôm qua

 

Lại còn bản dịch đâu xa

Tựa hồ sáng tác vượt qua thảy đời

Nguyễn Du lấy ý từ Tàu

Còn bà Thị Điểm mượn đều bên ta

 

Mọt bên Lục bát tinh hoa

Bên kia Song thất lại đều như nhau

Tài năng trời phú cho mình

Kiểu toàn suối chảy thật tình ít ai

 

Thành đều nghiêm túc chất thơ

Có đâu giả tạo vật vờ điều chi

Mà luôn xuất sắc thảy khi

Nhất là thi tứ còn chi lạ nào

 

Tức phần thi pháp khác sao

Mỹ từ vần điệu quyện nhau ai bằng

Thành so hậu thế nhì nhằng

Quả đều xấu hổ so nào người xưa

 

Thi ca nay chỉ hóa thừa

Bởi đều ngớ ngẩn cùng thường ngô nghê

Khó nào bì được Nguyễn Du

Hay Đoàn Thị Điểm của thời trước kia

 

NGÀN THƠ

(19/9/20)

           

**

 

MỤC ĐÍCH CỦA SỰ HỌC

 

Học nhằm để kiếm lợi danh

Đó đều cách học tầm thường xưa nay

Gà cồ ăn quẩn cối xay

Kiểu loài tôm tép có hay bao giờ

 

Học cao để cốt làm người

Hiểu điều giá trị trên đời làm vui

Học nhằm khám phá tìm tòi

Học vì chân lý cuộc đời mới siêu

 

Cho nên khoa học cao nhiều

Lại còn triết học toàn điều sâu hơn

Hay là kỹ thuật trí năng

Luôn đều cần thiết thảy trong cuộc đời

 

Còn như thi phú không ngoài

Văn chương giải trí có nào hay chi

Có đâu hãnh diện lâm ly

Mà đều tếu táo giúp đời mua vui

 

Dù sao đó mục dích cao

Còn thường cuộc sống nhắm vào bản thân

Dẫu đời mọi việc đều cần

Hoa lài đâu sánh được như hoa hồng

 

Cá đâu đều thảy hóa rồng

Trừ khi cá chép trong truyền thuyết thôi

Liệu cơm gắp mắm phải rồi

Còn tùy mình giỏi hay người tài năng

 

NGÀN MÂY

(19/9/20)

 

**

 

NGU TRUNG KIỂU “NHO GIÁO”,

NGU TRUNG KIỂU “CỘNG SẢN”

 

Lương Nho không chủ trương Ngu

Ngụy Nho lại muốn cái Ngu rõ ràng

Tức là đều kiểu Tống Nho

Có đâu chính giáo từ nguồn Khổng Khâu

 

Quân, Sư, Phu dạy tào lao

Thảy nhằm phong kiến của thời Tống Nho

Còn lương hay kiểu chính Nho

Chỉ người Quân tử mới cho điển hình

 

“Chữ Nhân” luôn chữ tận tình

“Đạo Nhân” mới đạo làm người khách quan

Vậy nên Quân tử, Đạo nhân

Có đâu ngu muội được trong nhân quần

 

Mà nhằm sáng suốt mọi phần

Đề cao Lý trí con người nhân văn

Để luôn lấy lẽ Công bằng

Trong tinh thần thảy phải đều Chính danh

 

Ghét điều giả dối lưu manh

Thù điều gian giảo loanh quanh xa lừa đời

Mà đều thành thật cùng người

Kiểu người Quân tử ở đời Chính nhân

 

Thế nên không đặt chữ Trung

Vốn thành thấp kém điên khùng lạ chi

Không trung vào một cá nhân

Chỉ trung với nước với dân khác nào

 

Trong khi cộng sản tào lao

Dạy “trung” theo kiểu tầm phào lạ chi

Trung theo “lãnh tụ” khác gì

Trung theo “đảng” nữa chỉ thì ngu ngơ

 

Đó trung đều kiểu dại khờ

Trung nhằm quyền lợi ai ngờ vậy sao

Trung theo mê tín khác nào

Có nào trung thực kiểu người ngày xưa

 

Thành nên xã hội loài người

Trung nhằm trung chính mới toàn là trung

Nghĩa là chân chính vạn phần

Trung vì sự thật đâu trung nịnh thần

 

Trung theo giá trị vạn lần

Chẳng trung mù quáng, tuyên truyền, mị dân

Đó toàn “trung” kiểu vong thân

Chẳng vì đất nước vì dân chút nào

 

NGÀN HOA

(19/9/20)

 

**

 

ĐỜI VUI

 

Trong đời luôn lắm chuyện vui

Kiểu giờ địa lý cãi nhau học trò

Châu Âu nước Áo có rồi

Nhưng nào Châu khác tìm đâu nước Quần

 

Không quần nhìn rõ Cu Ba

Tại ngay Châu Mỹ thấy anh râu xòm

Khác chi Mông Cổ đỏ lòm

Nhưng rồi phút chốc lại về màu xanh

 

TẾU NGÀN

(19/9/20)

 

**

 

“NHÀ NƯỚC CỦA DÂN,

DO DÂN, VÀ VÌ DÂN”

 

Y như “lời thiệu” nói suông

Dẫu ngàn cái miệng dân buồn đâu nghe

Tô Văn Trường thứ khóc nhè

Kiểu thằng con nít ai dè thế sao

 

“Của dân” nhưng hỏi “dân” nào

Là dân “vô sản” có ngoài vậy đâu

Nhưng “tư bản đỏ” cả rồi

Dân “vô sản cũ” ai nào cứ chi

 

Thành xưa Mác phịa lạ gì

“Dựng hình” một thuở lấy chi không cười

Gạt dân để kiểu hàm hồ

Trường ngu bỏ mẹ nay còn dối dang

 

Một câu nói cóc đàng hoàng

Cốt nhằm lên miệng gạt dân đếch dừng

Kiểu hoài rững mỡ tưng tưng

Hệt như con két Tô Văn Trường đểu thay

 

TẾU NGÀN

(19/9/20)

 

**

 

MỘT THỜI NGU XUẨN

 

Một thời ngu xuẩn loài người

Nhiều thằng “lãnh tụ” hôn toàn trên môi

Khác gì một lũ pê đê

Gọi “Socialist Fraternal Kiss” ai chê được nào

 

May Liên Xô đã đổ nhào

Nếu không dâm kiểu thấy mồ chưa ngưng

Hôn môi chỉ thảy vợ chồng

Cũng nơi phòng kín ngoài đường có sao

 

Ta từng đi tới Berlin

Trên Tường Ô nhục thấy in rõ ràng

Hình tay Breznev Liên Xô

Hôn môi Đông Đức Erich Honecker lạ kỳ

 

Cốt nhằm đóng kịch khác chi

Bốn phương “vô sản đều là anh em”

Để hầu lừa phỉnh “công nhân”

Gạt đời té túa quả gần trăm năm

 

TIẾU NGÀN

(19/9/20)

 

**

 

MỘT DÂN TỘC SUY THOÁI

 ĐẾN MỨC THẬT TẬN CÙNG

 

Trước tiên dân tộc là gì

Thảy người đang sống trên đời hiện nay

Cùng chung tiên tổ mà ra

Ngàn năm qua thảy quốc gia tạo thành

 

Giờ đều độc lập ngang bằng

Được toàn bình đẳng giữa người công dân

Tự do dân chủ mọi phần

Cùng nhau quyết định thảy chung nước mình

 

Tại sao khiến phải tội tình

Thuộc về vài kẻ thảy toàn nói lung

Ca đều Các Mác Lênin

Buộc toàn dân tộc phải cùng hát theo

 

Khác chi dân tộc hóa lèo

Còn nào tự chủ lấy mình cả sao

Hở ra “tư tưởng Bác Hồ”

Dẫu ông đã nói “tôi nào có chi”

 

“Đó đều tư tưởng Mác Lê”

Lẫn thêm tư tưởng của Mao hợp vào

Thành nên trách nhiệm ai nào

Những người chỉ biết nói hùa trước sau

 

Biết nào thuyết Mác ra sao

Có đâu phê phán thảy đều nguồn cơn

Bởi đâu Mác phải Thánh nhân

Phải chi Thượng đế mà cần phải theo

 

Để toàn “học tập” kiểu hoài

Coi dân như cứt có nào khác đâu

Trong khi ai cũng con người

Trước điều chân lý mọi người ngang nhau

 

Chỉ là trí tuệ trước sau

Hơn thua là chuẩn ở đây lạ gì

Sao toàn buộc phải mê ly

Nhắm đầu tin Mác mới khi buồn cười

 

Khác chi những kẻ mù lòa

Dẫn đường đất nước quyền nào vậy đâu

Thành nên nhìn trước ngó sao

Lá thư Lê Giản khác nào tiếu lâm

 

Gởi Trung Ương Giản thảy hâm

Toát lên suy thoái rõ ràng dân ta

Đọc vào đều kiểu quỷ ma

Đúng ra quan điểm thảy đều u mê

 

Tưởng xưa chống Pháp mọi bề

Lại làm “cộng sản” ê chề lắm thay

Mà làm đâu phải kiểu khôn

Lại làm theo kiểu chỉ toàn tối tăm

 

Ai người trách nhiệm trước tiên

Tạo ra Lê Giản như in vậy kìa

Chính là tư tưởng Mác Lê

Hay là tư tưởng về sau “Bác Hồ” ?

 

Giản người yêu nước có nào

Lại toàn suy sụp thảy đều dân ta

Chỉ nhằm một giọng ba hoa

Óc đâu nô lệ chưởi cha nước mình

 

Ghì đầu dân tộc thật tình

Liệu còn sáng suốt kiểu người công dân

Hay thành ra kẻ xâm lăng

Ghịt đầu đất nước khác đâu con hầu

 

SẮC NGÀN

(18/9/20)

 

**

 

CỤ HỒ THẬT KHÓ HIỂU

 

Cụ Hồ khó hiểu quá chừng

Tuy người Cộng sản lẫy lừng năm châu

Hàn vi quần soọt dép râu

Bởi trong rừng rậm có nào lạ chi

 

Mới đều gương mẫu còn gì

Vượt đèo lội suối tiện nghi có thừa

Thành công khi đã đạt rồi

Lại toàn Lăng Bác uy nghi ai bằng

 

Chỉ phần ông Giáp lăng nhăng

Veston mũ dạ đâu cần giống ai

Giầy luôn tươm tất láng xi

Vẫn làm Đại tướng đời đều thảy kinh

 

Tới khi ông chết thật tình

Tìm thầy địa lý linh định chọn nơi

Quả người Cộng sản khác đời

Sinh nhằm Chiến trận tử nơi Âm phần

 

TẾU NGÀN

(18/9/20)

 

**

 

LƯƠNG NHO VÀ HỦ NHO

 

Cha ông ta vốn ngày xưa

Lương Nho theo đuổi có nào hủ Nho

Mới thành Nguyễn Trãi anh hào

Mới nên Nguyễn Thiếp ai sao được bằng

 

Hủ nho chỉ kiểu lăng nhăng

Óc đầu nô lệ khó hòng ra chi

Chỉ đều hạ đẳng khác gì

Hiểu chi thâm thúy mọi điều ngũ Kinh

 

Hóa nên chỉ kiểu bùn sình

Đều như lũ két giật mình hỡi ơi

Tùy đều miệng lưỡi trổ trời

Nhưng hoài thấp chỉ âu lạc loài

 

Ngày nay hậu bối tiến rồi

Nên cần phân biệt thế nào đúng Nho

Lương Nho khác hẳn hũ Nho

Còn chưa tách được quả đều phường ngu

 

ÁNH NGÀN

(18/9/20)

 

**

 

KHOA TRẦN

 

Khoa Trần chỉ một thằng ngu

Nói điều “chính trị” ruồi bu tức cười

Óc toàn chỉ loại bọ giòi

Biết gì so sánh Trump cùng Biden

 

Biden tên vốn chỉ hèn

Một đồ dối trá gạt đời lạ chi

Còn Trump quả có khác gì

Vĩ nhân nước Mỹ chính thì mai sau

 

Làm người cương trực mới hay

Nhất là sáng suốt mới đầy thông mình

Còn mà loại chỉ bùn sình

Óc đầu bã đậu quả tình ra chi

 

Nói hươu nói vượn ích gì

Biết nào chính trị với thì chính em

Đừng đem cả một hũ hèm

Đổ vào thiên hạ chỉ thêm dại khờ

 

TẾU NGÀN

(18/9/20)

 

**

 

ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI

 

Đất nước tốt nếu mỗi người đều tốt

Tức những người được gọi công dân

Đất nước xấu đều toàn người dỏm

Kiểu óc dầu “chính trị chính em”

 

Bởi hiểu sai thảy về chính trị

Coi như “thang danh vọng quyền hành”

Coi vai diễn đều trong vở kịch

Toàn hô vang Bác với Lênin

 

Hiểu như thế thương nào đất nước

Hay quan tâm gì đến người dân

Hoặc yêu mến chút chi Tổ quốc

Chỉ nhân danh, giả dối mọi phần

 

Vậy thực chất thể nào người tốt

Tức người luôn có óc có tim

Chỉ thiết tha điều điều gì sự thật

Và đề cao tự chủ chính mình

 

NGÀN DẶM

(18/9/20)

 

**

 

TỔ QUỐC, TỔ CÒ

 

Tổ quốc chính quê cha đất tổ

Từ ngàn đời đất nước sinh ta

Tổ quốc đó gắn liền dân tộc

Tình cảm luôn sâu sắc mặn mà

 

Nhưng ại đã biến thành chính trị

Thành ngôn từ lừa dối ba hoa

Hiểu Tồ quốc khác chi ý giả

Điều sai lầm thật đến xót xa

 

Cờ chính trị gọi cờ Tổ quốc

Khác gì đâu ý thức ta bà

Chính trị thảy vượt trên đất nước

Dân tộc nào còn nghĩa sâu xa

 

Khiến bởi vậy những người qua Mỹ

Coi Mỹ như Tổ quốc thứ hai

Yêu môi trường họ đang sinh sống

Cũng thường thôi đâu phải sa đà

 

SẮC NGÀN

(18/9/20)

 

 

MỤC LỤC

 

14128.            VIỆC ĐÁNH GIÁ ĐÚNG ĐẮN VỀ CÁC HỌC THUYẾT KHOA HỌC        

                                                                                                 (21/9/20)

14129.            VỀ MỘT TAY “GIÁO SƯ” NGU NGỐC VƯỢT BẬC (20/9/20)

14130.            SỰ QUÁ NÔNG NỔI HAY SỰ DẠI KHỜ VỂ LỊCH SỬ (20/9/20)

14131.            TRUMP VÀ NHỮNG KẺ PHÊ PHÁN DỎM TRUMP (20/9/20)

14132.            KHỔNG, LÃO, VÀ NHỮNG HỌC THUYẾT KHÁC NỮA (20/9/20)

14133.            ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU, ĐẠI NỮ SĨ TÀI HOA ĐOÀN THỊ ĐIỂM

(19/9/20)

14134.            MỤC ĐÍCH CỦA SỰ HỌC (19/9/20)

14135.            NGU TRUNG KIỂU “NHO GIÁO”, NGU TRUNG KIỂU “CỘNG SẢN”

      (19/9/20)

14136.            ĐỜI VUI (19/9/20)

14137.            “NHÀ NƯỚC CỦA DÂN, DO DÂN, VÀ VÌ DÂN” (19/9/20)

14138.            MỘT THỜI NGU XUẨN (19/9/20)

14139.            MỘT DÂN TỘC SUY THOÁI  ĐẾN MỨC THẬT TẬN CÙNG (18/9/20)

14140.            CỤ HỒ THẬT KHÓ HIỂU (18/9/20)

14141.            LƯƠNG NHO VÀ HỦ NHO (18/9/20)

14142.            KHOA TRẦN (18/9/20)

14143.            ĐẤT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI (18/9/20)

14144.            TỔ QUỐC, TỔ CÒ (18/9/20)

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét