Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 354

 

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 354

 

 

TỪ CHUYỆN ĐẤT ĐAI ĐẾN

QUYỀN SỞ HỮU TRÊN ĐỜI

 

Tính sở hữu là điều căn bản

Của mọi loài mọi vật thế gian

Sở hữu nghĩa vật gì mình có

Còn quyền là quyết định riêng tư

 

Bởi con người sống trong trời đất

Phải có nơi định vị tự nhiên

Trước nhà cửa sau là của cải

Cả đất đai như chốn không gian

 

Mà nhỏ nhất nền nhà mình ở

Còn lớn hơn là cả khu vườn

Rộng thêm nữa điền trang ruộng đất

Đều tùy vào lịch sử bản thân

 

Nếu như vậy làm sao “vô sản”

Để hóa ra trôi nổi bọt bèo

Bởi người đều phải cần phương tiện

Công cụ gì cũng tốt vậy thôi

 

Nên xưa Mác tư duy phi lý

Muốn thế gian “vô sản” loài người

Thật ấu trĩ và đều nông cạn

Khác gì làm lộn xộn khắp nơi

 

Vì con người bản năng đều có

Đó vốn là khuynh hướng tự nhiên

Muốn triệt bỏ thành điều phi lý

Dễ nào luôn thực hiện được sao

 

Khiến nghịch lý hóa điều không tưởng

Thành ngu ngơ mọi việc trên đời

Mác thất bại chẳng qua vì đó

Lập luận thành đều kiểu vô duyên

 

Vì đời sống luôn cần khoa học

Tức nhằm điều thực tế khách quan

Mọi ảo tưởng đều là phi lý

Khiến khác nào Mác chỉ thành ngu

 

Cứ ví dụ con người thân xác

Mà thật ra nhiều tỷ tế bào

Mỗi đơn vị sống đều độc lập

Kết thành mô, bộ phận, cơ quan

 

Dù cơ thể cuối cùng chung hết

Nhưng tế bào phân lớp rõ ràng

Chia thành loại chức năng cũng khác

Như chất sừng, não bộ thần kinh

 

Chúng thống nhất và cùng liên kết

Mục tiêu chung đâu “đấu tranh” gì

Hay đấu tranh chỉ khi cần thiết

Mác quy thành “giai cấp” đều sai

 

Cá nhân cũng thảy trong xã hội

Như “tế bào cơ thể” khác chi

Được phân loại tùy vào lịch sử

Qua mỗi người phát triển lạ gì

 

Căn cơ nhất chính điều tiến hóa

Cụ thể nơi chủ động từng người

Đâu xa cạ cá mè một lứa

“Vô sản đều” đâu khác Mác ngu

 

Thêm ý nghĩa loài người hơn vật

Nhờ khả năng trí tuệ tinh thần

Đâu chỉ thảy có thuần thân xác

Sống nhằm vào vật chất bản thân

 

Mác thật sự hóa thành phản động

Bởi nghịch ngay lịch sử loài người

Là đi tới không về quá khứ

Giai đoạn qua chẳng lặp bao giờ

 

Bởi “Cộng sản” chỉ điều nguyên thủy

Còn ngày nay Tư bản tiến lên

Tiến lên mãi càng thêm khoa học

Nhờ tài năng trí tuệ con người

 

Mác lại muốn quay về quá khứ

Để tạo thành “cộng sản” là ngu

Xã hội vẫn bề ngoài tất cả

Mác Khác chi “nệ thức” hẹp hòi

 

Nguyên nhân chính Mác toàn mê tín

Tin nhảm theo “biện chứng” Hegel

Sai nguyên lý và xa toàn thực tế

Mác thành ra “không tưởng” lềnh bềnh

 

Khiến trăm năm nhiều người mê muội

Cuồng tín theo với Mác thảy sai

Đều giống kiểu nhào vào lỗ hổng

Thành khác chi phung phí cuộc đời

 

Để kết quả Liên Xô phải đổ

Cả Đông Âu đều phải rã bành

Bởi như kiểu lội dòng nước ngược

Lịch sử nào chấp nhận mãi sao

 

Trong khi đó đời cần khoa học

Phát huy luôn nhận thức con người

Qua lý trí để khiến thành chọn lọc

Nhận thức toàn đúng đắn đi lên

 

Còn mà sống chỉ bằng cảm tính

Lại lừa nhau dựa bởi tuyên truyền

Phản nhân bản, phản toàn khoa học

Phản động đều “cách mạng” dễ chi

 

Nên cuộc sống từng người suy nghĩ

Để biết ra điều đúng điều sai

Chọn điều đúng tạo nên hiệu quả

Cả cá nhân xã hội khác nào

 

Chính vì vậy Tự do Dân chủ

Giúp phát huy đều thảy mọi người

Ai trí tuệ được đều đóng góp

Kết quả hưởng thụ cùng chung

 

Mác ngu ngốc ưa điều phi lý

Thành chủ trương “vô sản độc tài”

Quả mê tín và đều ngu dại

Ai hơn ai nơi thảy loài người ?

 

Bởi mê tín Mác lầm “giai cấp”

Gán “công nhân” “sứ mạng” trên đời

Xem “thầy” cả mọi nhà khoa học

Thật rõ ràng Mác chỉ toàn ngu

 

Bởi thế gian người đều bình đẳng

Qua phân công xã hội mà thành

Chia “giai cấp” chỉ đều ngoại diện

Còn bên trong trí tuệ mỗi người

 

Ngoài trí tuệ còn thêm phẩm chất

Mới đúc thành tầng lớp tinh hoa

Đều trí thức, tài năng hợp lại

Rồi tỏa ra trong khắp mọi ngành

 

Nghĩa “xã hội” chỉ đều như vậy

Tức mọi người tương hỗ lẫn nhau

Không cạnh tranh kiểu đều bất chính

Mà hợp nhau trong thảy tình thương

 

Mác hiểu sai ngay từ khái niệm

“Xã hội” theo chỉ kiểu “đàn bầy”

Thành kết quả triệt tiêu tất cả

Làm con người nô lệ mọi nơi

 

Bởi trước nhất Mác sai nguyên lý

Nên rốt rồi nhận thức cũng sai

Mớ thuyết Mác chỉ thành ngụy biện

Nói khác đi “mê tín” một chiều

 

Sai lý thuyết thêm sai thực tế

Tưởng “độc tài vô sản” là hay

Bởi mê lầm thảy về “giai cấp”

Nên căn cơ Mác chỉ hại tràn

 

Vì lý thuyết khác nào cổ máy

Nguyên lý sai vận động dễ nào

Để bắt kéo với cùng người đẩy

Hóa ù lỳ nhân loại khổ sao

 

Mác thành ra thảy đều sai trật

Cả nguyên nhân, lý thuyết, thực hành

Khiến tất cả đều thành nghịch lý

Để ngàn đời tội Mác là đây

 

Đưa nhân loại chỉ vào ảo tưởng

Cả trăm năm thật có ít gì

Trên trăm triệu mạng người xóa sổ

Rồi cuối cùng cũng có được chi

 

Trách nhiệm đó thảy đều của Mác

Kiểu thành anh cản mũi kỳ đà

Trong lịch sử của toàn nhân loại

Hoang phí đều suốt cả trăm năm

 

Thành Mác hóa nay như chiếc bóng

Sẽ nổ tung kiểu bọt xà phòng

Khi ánh sáng dọi vào đó cả

Bởi đời luôn tiến hóa đi lên

 

Thành nên trách Nước Nga trước hết

Bảy mươi năm hại thảy dân mình

Làm xã hội không còn phát triển

Chỉ ngoại trừ vũ khí chiến tranh

 

Con người lại mất toàn ý thức

Kiểu vong thân chỉ nói một chiều

Mọi độc lập tự do tiêu cả

Bởi còn đều sản phẩm Lênin

 

Lại hệ lụy gây toàn thế giới

Mà khác chi trong đó Việt Nam

Cùng công thức và cùng hậu quả

Thành “bản sao” của thảy Liên Xô

 

Như Năm ba vào thời “Ruộng đất”

Từng diễn ra “đấu tố” dã man

Số đảng viên, dân thường bị giết

Tính chung trên 17 chục ngàn người

 

Rồi Bảy lăm lại đều bổn cũ

Vào Miền Nam tịch thảy đất dân

Gây vô số người thành phá sản

Đều trở nên “vô sản” bần cùng

 

Lại “cải tạo” công thương tư sản

Xã hội toàn rớt xuống số không

Thảy ruộng đất hóa thành “tập thể”

Thật sự ra hình thức bề ngoài

 

Chờ “đổi mới” thành “tư sản đỏ”

Sở hữu nay ngàn mẫu đất đai 

Khác Năm ba quy toàn “địa chủ”

Theo kiểu Tàu “năm mẫu” chỉ tiêu

 

Việc “đấu tố” toàn vô nhân đạo

Thảm thương thay bà Cát Thanh Long

Trịnh Văn Bô cũng cùng trường hợp

Dầu công lao đánh Pháp ban đầu

 

Nhiều ký vàng góp vào kháng chiến

Cuối cùng đành chết chẳng hòm chôn

Nổi oan ức trời xanh có thấu

Cả sau này chẳng khác miền Nam

 

Vẫn nay chuyện xảy ra đâu khác

Chỉ có điều nghịch lý lại toàn

Lê Đình Kình đảng viên cốt cán

Cuối cùng rồi bị giết mổ thây

 

Cả ba con lãnh đều án trọng

Hai tử hình và một chung than

Chẳng qua bởi vì tranh chấp đất

Nơi Miếu Môn, Nhà nước đụng vào

 

Nhưng tât cả vì ai nên nỗi

Nói cho cùng bởi Mác vậy thôi

Nếu không Mác có ai tội lỗi

Bởi đều do lý thuyết trật chìa

 

Thành trong nỗi khổ đau nhân loại

Qua trăm năm ai đã gây ra

Khiến hi sinh biết bao thế hệ

Có giờ đây chín suối ngậm ngùi ?

 

Nên tóm tóm lại đời cần Chân lý

Chân lý đừng nhàu nát thế gian

Bởi chân lý cũng là Công lý

Cả hai không đời chỉ dân oan

 

Dây rút mãi cũng bao giờ hết

Khác gì đâu Mác phải chịu toàn

Tính sai ly làm đi một dặm

Hại thảy toàn nhân loại trăm năm

 

Cả xưa nay trên toàn thế giới

Mỗi quốc gia tựa một cá nhân

Mà đất đai chính đều lãnh thổ

Cũng riêng tư như sở hữu tư nhân

 

“Cộng sản” hóa chỉ điều ngu ngốc

Nó đều như ngụy dạng khác nào

Sai nguyên lý và sai toàn thực tế

Giống kiểu về nguyên thủy xa xôi

 

TRĂNG NGÀN

(15/9/20)

 

**

 

TỪ LIÊN XÔ QUA ĐẾN

MIỀN BẮC NƯỚC TA

 

Chuyện nay giờ đã qua rồi

Nhưng khi nhớ lại vẫn đều toàn ghê

Cả thời lịch sử não nề

Lại nhằm tô vẽ biến đầy hào quang         

 

Nhưng dần rồi cũng rõ ràng

Dẫu trong dật sử đâu toàn chính danh

Còn nhà viết sử loanh quanh

Kiểu như chó gặm cũng thành ra chi

 

Bởi toàn sự thật lạ gì

Lại nhằm che đậy sửa đi kiểu hoài

Thành ra dữ liệu lạc loài

Đều thành ngụy tạo hóa ra buồn cười

 

Đầu tiên Cách mạng tháng Mười

Xảy ra khi ấy ở vào nước Nga

Bởi do thuyết Mác ba hoa

“Độc tài vô sản” khởi đầu từ đây

 

Kiểu nhằm “giai cấp” giả cầy

Thành phần bất hảo chui đầy vào trong

Mượn danh “phần tử công nhân”

Nhưng đều ít học mọi phần khác đâu

 

Cộng thêm nguyên tắc “độc tài”

Lênin chỉ đạo có ngoài vậy sao

Về sau chuyển lại Stalin

Quyền hành tuyệt đối bạo quyền là đây

 

Tạo ra giả dối phơi đầy

Đâu chừa kẻ hở chút chi trong đời

Hô toàn “lý tưởng” mù khơi

Nhân danh “cách mạng” còn gì khác đâu

 

Nhưng đều “diễn kịch” một màu

Ngoài về sự thật trời trăng biết gì

Để đều chỉ nói một chiều

Con người thành máy khác gì chút sao

 

Tức đều xã hội đóng trò

Vong thân cả thảy bê vào nước ta

Chính là miền Bắc đâu xa

Vốn thành sản phẩm từ Nga mang về

 

Chiến tranh với Pháp não nề

Cốt làm “cộng sản” mọi bề vậy thôi

Tuân theo kiểu cách Liên Xô

Sau này gia cố lại thêm kiểu Tàu

 

Thành toàn y hệt một màu

Nhất là sống giả giống hầu mọi nơi

Tuyên truyền đều thảy tơi bời

Người đều đóng kịch hoặc lầm khác sao

 

Đều thành công cụ trước sau

Còn chi độc lập tự do chút nào

Sống đều buộc phải quanh co

Để thành đánh mất bản thân thảy đều

 

Cốt nhằm “lý tưởng” một chiều

Thật ra rỗng tuếch dễ người nào hay

Khién thành kiểu bóng ma trời

Để nay đọc lại khác nào tiếu lâm

 

Ở Nga như chuyện Paven

“Thép Tôi Thế Ấy” còn mong điều gì

Cố nhằm phỉnh gạt lạ chi

Nhiều người một thuở hi sinh quả đều

 

Ở ta đâu phải không nhiều

Kiểu như Phan Tứ viết liều một phen

“Mẫn Và Tôi” chỉ lăng nhăng

Để nhằm dựng chuyện dụ toàn thanh niên

 

Nhưng giờ nhìn lại nhãn tiền

Những gì “mục đích” nào còn tới đâu

Liên Xô sụp dổ từ lâu

Bảy mươi năm đó còn chi chút nào

 

Thành ra đời thảy tầm phào

Chỉ vì ông Mác ban đầu dụ nguyên

Để thành vở kịch nhãn tiền

Diễn lui diến tới mọi miền gần xa

 

Toàn đem phung phí cuộc đời

Ngày nay trách nhiệm đó về phần ai

Một thời huyên náo chỉ hài

Để giờ lớp đó chết rồi còn đâu

 

Có làm “cộng sản” được sao

Bởi nay “đổi mới” khiến thành bỏ đi

Hóa ra quá khứ lạ gì

Đã toàn gian dối không ngoài trăm năm

 

Ngày nay tếu táo thêm càng

Bao nhiêu thế hệ phải toàn hi sinh

Khác đâu tự hủy thân mình

Để theo ảo ảnh tội tình lắm thay

 

Bị toàn quyến dụ mê ly

Tuyên truyền đến mức còn chi nữa nào

Guồng quay dẫu chỉ tầm phào

Nhưng vì độc đoán ai nào thoát ra

 

Khác chi kiểu hạt mưa sa

Bùn lầy nước đọng đều là thế thôi

Chết trên trăm triệu cũng rồi

Chỉ đều kết quả lao vào quảng không

 

Khác chi mục đích viễn vông

Chỉ do thuyết Mác bốc đồng gây ra

Nhân danh mọi thứ ta bà

Nhưng đều ảo ảnh sa đà một phen

 

Giờ đây còn biết nói năng

Những gì quá khứ nào bằng được ai

Hi sinh vô bổ chỉ hoài

Khiến đều phí phạm cuộc đời thế gian

 

Giờ thời ai cũng biết toàn

Càng sau thấm nữa lại càng oái oăm

Nếu chưa giải được mê lầm

Mặt trời chưa ló đêm càng dài thêm

 

DẶM NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

“ĐẾ QUỐC” ĐỔI CHIỀU

 

Tới nay “Đế quốc” đổi chiều

Đâu còn chỉ Mỹ kiểu hồi như xưa

Bởi khi ấy có Liên Xô

Hát bè một nhịp ai nào chẳng hay

 

Chinh, Đông, Duẩn, Giáp còn đâu

Bốn ông xưa dạy toàn dân Bắc kỳ

Tụi bay chười Mỹ mạnh đi

Nó thằng “Đế quốc” còn gì nữa sao

 

Thành dân chưởi Mỹ ào ào

Suốt gần thế kỷ “tự hào” mọi nơi

Đánh cho đến cái lai quần

Để giờ “qui mã” rân rần cũng vui

 

Nước ta quả thảy tự hào

Hai thằng đế quốc đánh nhào một đêm

Nhưng giờ thằng mới thứ ba

Hoàng Sa nó nuốt lại đành ngậm tăm

 

TẾU NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

BỬA CƠM “TẬP THỂ”

 

Chính đây lớp trẻ bụi đời

Hay là các cháu chỉ đều mồ côi

Xác thân lem luốc mọi nơi

Bửa ăn “tập thể” toàn đều canh rau

 

Chúng là “thế hệ mai sau”

Sẽ luôn nghèo khổ hay là giàu lên

Có chi đâu để làm nền

Còn chưa tới tuổi “Cháu ngoan Bác Hồ”

 

TẾU NGÀN

(14/9/20)

 

 

**

 

VỀ NHẠC SĨ PHẠM DUY

 

Đây là nhạc sĩ chân tài

Nên thành sáng tác kiểu đều như chơi

Thế nhưng tác phẩm toàn hay

Ít ra khía cạnh tài năng rõ ràng

 

Bởi hồn nghệ sĩ chứa chan

Cả lòng yêu nước thêm càng cao hơn

Tình yêu với chính con người

Tình yêu xã hội ai bì được ông

 

Những ca khúc từ bốn lăm

Thời ta con nhỏ tất nhiên thuộc nhiều

Nó toàn kích thích tình yêu

Cả tình yêu nước lắm khi tuyệt vời

 

Phạm Duy bởi vậy sáng ngời

Như Lê Thương đó ai nào mà quên

Hoặc là nhạc sĩ Hùng Lân

Bởi đều nét nhạc rấ ư hào hùng

 

Tài năng phong phú đâu cùng

Dẫu khi phổ nhạc ra từ thi ca

Tự nhiên kiểu thảy chan hòa

Như mình sáng tác có ai ngờ nào

 

Cuộc đời toàn đáng tự hào

Cả trong khu chiến về thành đều hay

Chỉ riêng cá tính đời tư

Đâu gì cần nói vì ngang với tài

 

Thành ra sáng tác miệt mài

Phạm Duy như kiểu chỉ đều rong chơi

Ta yêu mọi kẻ chân tài

Đâu cần đóng kịch cho đời mua vui

 

Tài năng lưu mãi thiên thu

Phạm Duy tiêu biểu một người Việt Nam

Tâm hồn yêu nước đều toàn

Nhưng hoài kiểu sống ung dung trên đời

 

Giúp bao lớp trẻ yêu người

Tạo bao lớp trẻ yêu đời về sau

Dĩ nhiên trong đó có ta

Bởi ngày còn bé hát hoài Phạm Duy

 

Nay gần thế kỷ qua đi

Nhưng đều vẫn thấy trẻ hoài như xưa

Khác đâu nét nhạc Phạm Duy

Chẳng nào ủy mị còn khi hào hùng

 

HOA NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

NHỮNG HỆ LỤY NGUY HIỂM

CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

Ví Mác đúng thì còn gì để nói

Dưới một năm đã kết quả huy hoàng

Nhưng đàng này nó tệ hại thảy toàn

Khiến Liên Xô bảy mươi năm phải bỏ

 

Stalin tàn sát người ai cũng rõ

Kể chung hơn tám triệu thảy dân Nga

Cả như gây nạn đói Ukraina

Diệt cả thảy một phần tư dân số

 

Cũng đâu khác họ Mao bên Trung Quốc

Số nạn nhân khoảng tám chục triệu người

Hay Cao Miên Pôn Pốt có lạ đâu

Khmer đỏ giết ba triệu người bằng búa

 

Cả Đông Âu một thời dài cũng vậy

Thành chung ra thế giới trăm triệu người

Bị giết đi cả thế kỷ tiêu điều

Chiến tranh nóng lạnh thêm còn nhiều nữa

 

Hoặc miền Bắc nước ta ai cũng biết

Chỉ dựa vào báo cáo Chu Đình Xương

Trong thời gian ngắn khoảng sau 1950

“Cải Cách Ruộng Đất” diễn ra ghê gớm

 

Qua “đấu tố” khiến 170 ngàn người chết

Không chỉ dân mà có cả đảng viên

Số đảng viên bị bắn ba vạn người

Ba vạn khác lại phải đành tự sát

 

Dân đến bốn vạn người chết đói

Hay Sô Viết Nghệ Tĩnh phải thanh trừng

Bị vu là bọn phản động bày nên

Để tàn sát hai trăm Bí thư chi bộ

 

Chỉ duy nhất có mười người còn sống

Nhờ ở trong những rừng núi quá cao

Phong trào chưa có dịp được tiến vào

Theo nguyên tắc được họ Mao chỉ đạo

 

Nhưng tất cả chỉ đều do thuyết Mác

Tạo tiền đề cho lợi dụng về sau

Để biến toàn những lãnh đạo lớp đầu

Không gì khác đều chỉ vì tham vọng

 

Bởi vì Mác nêu “Độc tài vô sản”

Mới làm thành thảy kích động bản năng

Lợi dụng đời cho mình được nắm quyền

Bằng mọi cách cốt thành vua thiên hạ

 

Nhân danh chỉ điều “Đấu tranh giai cấp”

Được nêu lên như lợi khí truyên truyền

Gây thù hằn chia rẽ giữa mọi người

Rồi kẻ xấu xúm vào nhằm trục lợi

 

Khiến “Toàn trị” liền trở nên quá quắt

Dùng tuyên truyền bạo lực người dân

Xã hội đều mất thảy cả nhân văn

Cùng sợ hãi khiến phải toàn câm miệng

 

Kể từ đó bạo quyền thành lũng đoạn

Nhằm kết thành bè nhóm để tranh nhau

Chỉ còn duy nhóm lợi ích khác nào

Chực thanh toán trong thảy toàn nội bộ

 

Rốt chốt lại chỉ tranh quyền cố vị

Dẫm lên đều toàn xã hội con người

Biến đời thành công cụ có khác nào

Làm bàn đạp cho mình riêng phất tới

 

Tuyên truyền giả kiểu “Thời kỳ quá độ”

Nhằm dụ tràn huyễn mộng kiểu “thiên đường”

Mà thật ra kiểu thuốc phiện lạ gì

Dân ngu dốt bị rơi vào cạm bẫy

 

Nên ngu dân làm mục tiêu giáo dục

Người đâu còn chút óc não của mình

Để trở thành bị tẩy não cả rồi

Dưới hình thức qua danh từ cải tạo

 

Chính vì vậy kinh tế đều suy sụp

Cả tan hoang phần văn hóa kèm theo

Có khác chi thuyết Mác chẳng những lèo

Mà thật sự nó còn thành tàn ác

 

Coi nhân loại chỉ đều như cỏ rác

Xã hội thành toàn trạng thái vong thân

Để chỉ còn số ít lợi dụng toàn

Nắm đầu hết để mình thành hoàng đế

 

Khiến tội Mác hóa trở thành vô kể

Gần trăm năm tiêu hủy mọi con người

Để trở thành đều những bóng ma trơi

Sống giả tạo với óc đầu hèn nhát

 

Phi nhân bản có khác nào thuyết Mác

Bởi toàn dùng xảo ngữ để dụ đời

Đưa ra toàn những loại mị danh từ

Như “bóc lột” hay “Thiên đường xã hội”

 

Hoặc “xã hội sẽ không còn giai cấp”

Cùng “làm theo năng lực hưởng theo cầu”

Nhưng cứ gì khoa học chút nào đâu

Mà chỉ nhắm dụ đều trong giả dối

 

Tai hại nữa Mác thành phi đạo đức

Phủ nhận toàn truyền thống của loài người

Cho cổ kim chỉ “giai cấp đấu tranh”

Liệt đạo đức thảy vào đều “tư sản”

 

Thành ra Mác hại đời vô cùng tận

Chỉ tạo đều toàn não trạng u mê

Đời còn đâu là xã hội con người

Mà xấu ác đã trở nên thống trị

 

Lấy giả dối làm chí tiêu cuộc sống

Coi gian manh là yếu tố thành công

Lấy đớn hèn làm chân lý sinh tồn

Người đều thảy chỉ hóa thành giun lãi

 

Tuyên truyền giả gọi đều là “cách mạng”

Nhưng thật ra đi ngược lại loài người

Hay thật ra nhằm hủy hoại cuộc đời

Lại cho đó như nhằm vào “lý tưởng”

 

Thành phản động Mác có toàn mọi hướng

Đến cả như vật chất lẫn tinh thần

Xã hội đều nghèo kiết xác mọi phần

Đời sống thảy thụt lùi toàn văn hóa

 

Biến xã hội đều như toàn đánh đĩ

Hay kiểu đều lịch sử hóa hư vô

Trật tự thành hộn độn thảy nháo nhào

Người với người chỉ còn trong giả dối

 

Được mệnh danh là “Thiên đường xã hội”

Mà thật ra phản xã hội đều toàn

Người với người chỉ thù địch rõ ràng

Lại gian dối cho là đời “nhân bản”

 

Thành Mác thảy chỉ làm đời hổn loạn

Lại huênh hoàn nhằm “giải phóng loài người”

Có khác chi như một đại tội đồ

Hại nhân loại suốt trong vòng thế kỷ

 

Khiến tóm lại mọi người đi theo Mác

Hoặc họ đều thành tất cả nạn nhân

Hoặc họ đều hóa đại ác vận phần

Vì thực chất hại lại toàn nhân loại          

 

ÁNH NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

CHÂN LÝ VÀ HẠNH PHÚC

VỚI THỰC TẾ NHÂN LOẠI         

 

Điều gì chân lý ở đời

Mới mang hạnh phúc cho người khác sao

Đó hoài sự thật trước sau

Còn toàn giả dối khổ đau tột cùng

 

Cổ kim nhân loại rõ toàn

Nếu đều chân thuyết có nào sai đâu

Trừ khi ngụy thuyết tào lao

Vì sai sự thật khổ đau đem nhiều

 

Giống như da thịt con người

Thường đều lành mạnh có nào xót xa

Chỉ trừ ghẽ lỡ xảy ra

Hay vì cắt xướt mới là buốt tê

 

Nên đời hạnh phúc đề huề

Khi nào khoa học mọi bề có luôn

Cuộc đời đều thảy nhân văn

Còn mà tà thuyết dân toàn kêu ca

 

Ngày xưa ông Mác ba hoa

“Đấu tranh giai cấp” thành ra đúng gì

Lại còn “vô sản độc tài”

Để nhằm “toàn trị” thất hoài nhân tâm

 

Đời sa vào chỗ lỗi lầm

Khiến dân phải chịu âm thầm xót xa

Tuyên truyền kiểu chỉ quỷ ma

Bề ngoài dụ hoặc có mà hay chi

 

MÂY NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

CÁI ĐẠI HỒNG CHUNG

 

Đại Hồng Chung đã 174 năm

Đúc vào 1846 còn nguyên tới giờ

Chính vua Thiệu Trị ai ngờ

Nhằm cầu quốc thái cùng là dân an

 

Đó điều cao quý thảy toàn

Tinh thần vì nước lòng vàng quí thay

Nặng chừng 1,7 tấn có hơn

Vàng y đóng góp tính gần ký lô

 

Tại Chùa Diệu Đế đặt vào

Là ngôi Quốc tự Kinh thành Huế xưa

Thuộc ba chùa lớn cố đô

Vốn từ tư thất của ngài Miên Tông

 

1945 Cách mạng “Màu hồng”

“Đấu tranh giai cấp” lại toàn thay vô

Ông Hồ về tự Liên Xô

Đem theo thuyết Mác quả nào giống đâu

 

TẾU NGÀN

(14/9/20)

 

**

 

THÂN XÁC VÀ VẺ ĐẸP

 

Áo quần thảy đẹp bề ngoài

Xiêm y nhung lụa chỉ hoài vậy thôi

Trừ khi thân xác đẹp toàn

Mới điều thực chất có màng gì che

 

Vẫn là đạo đức vậy hè

Là lòng trung thực màu mè dễ sao

Khách quan nó tự thế nào

Đều nhìn thấy đẹp là cao lắm rồi

 

Trong khi chính trị thường tồi

Kiểu nhằm thần tượng vẽ vời tạo ra

Bề trong thực chất quỉ ma

Bề ngoài sơn phết để ra hào hùng

 

Chỉ đều toàn cách điên khùng

Lừa đời thấp kém não nùng lắm thay

Nên luôn nghệ thuật tròn đầy

Mới điều chân lý chẳng hề dối dang

 

NGÀN TRĂNG 

(14/9/20)

 

**

 

THEO DÒNG LỊCH SỬ     

 

Kể từ Nghệ Tĩnh vào đây

Lúc vừa khởi thủy đã nay 13 đời

Từng dừng Phường Rạnh một thời

Đến sau vững chắc mới vào Hà Lam

 

Đi theo Thỉ Tổ một đàn

Mở mang giòng tộc đàng hoàng đến nay

Chia ra bốn nhánh đủ đầy

Nên giờ con cháu thành ra cũng nhiều

 

Tổ sau mộ ở Núi Vàng

Dưới thời Chúa Nguyễn cầm đoàn tiên phong

Đến nơi khai khẩn đất hoang

Mồ hôi nước mắt được toàn nên công

 

Nhằm truyền con cháu lưu tông

Đó như di sản ông bà thuở xưa

Bổng đùng ông Mác ông Lê

Ông Hồ mang thảy cùng về từ Nga

 

Liên Xô thuở ấy tuy xa

Lại thành loạn lạc quê nhà cũng hay

Đã làm mọi chuyện đổi dời

Ta thành vô sản nào ngờ vậy đâu

 

Ruộng vườn bị tịch trước sau

Chỉ còn mảnh đất nhà thờ ngày xưa

Tạo nên thế cuộc lạ chưa

Ta đành lưu lạc tách rời quê hương

 

Khiến cho tếu táo mọi đường

Khác nào định mệnh mỗi người vậy thôi

Theo cùng vận mệnh quốc gia

Phải đành quên vậy thiết tha làm gì

 

Có khi ta chỉ cười khì

Công lao tiên tổ còn gì nữa sao

Bởi vì vận nước ba đào

Vận mình cũng vậy thôi nào nói chi

 

Trăm năm rồi cũng lạ gì

Chỉ đều danh hão toàn thì trôi qua

Hay đều thế sự ba hoa

Mười hai bát xáo liệu mà khác đâu

 

Giờ đây ai cũng hiểu rồi

Cả toàn con cháu đều hầu sáng ra

Chẳng gì mà phải kêu ca

Mọi điều “vĩ đại” có mà thật sao

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

LÂM VĂN

 

Lâm Văn đầu óc có giòi

Chỉ nhằm ngụy biện quả nào ra chi

Gạt người như vậy hay gì

Còn chi tính cách thật thà nữa sao

 

Lại còn nại Lý với Tình

Một chiều nói thảy dạng hình ngu ngơ

Tựu trung lý luận đều khờ

Bởi đầu đầy sạn hại đời tưởng hay

 

Nhìn vào ai cũng thấy ngay

Kiểu trò ngụy biện thơ ngây khôn cùng

Hay đều não trạng khật khùng

Ngu mười biết một não nùng lạ đâu

 

Thành nên quả có khác nào

Hễ nhằm quỷ biện hở đầu lòi đuôi

Tưởng mình khôn thảy hơn người

Lại thành khờ dại làm đời coi khi

 

TIẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

THUẬN LÝ VS NGHỊCH LÝ

 

Nếu sai nguyên lý từ đầu

Làm sao tốt được chỉ hầu tiếu lâm

Thành ra lầm lẫn hà rầm

Cây gai mau chậm chỉ toàn ra gai

 

Hoa lài cho thảy hoa lài

Nhưng đâu cao được lên bằng ngọn tre

Thành nên mọi chuyện ở đời

Đều do nguyên tắc luôn điều đầu tiên

 

Máy bằng kim loại mới bền

Máy mây tre lá trẻ em chơi đều

Tinh vi chạy được xăng dầu

Còn xe cút kít quả nào cần chi

 

Vậy nên khoa học khác gì

Phải nhìn cho đúng mới thì thông minh

Còn đều cảm tính lình xình

Kiểu dùng xe đạp đạp vào mặt trăng

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

KHOA HỌC VS  “NIỀM TIN”

 

Loài người sống để tìm tòi

Bao điều hiểu biết từ ngoài vào trong

Khiến thành lịch sử ngàn năm

Đẩy đưa Khoa học được càng phát huy

 

Tạo ra Kỹ thuật khác gì

Tiền đề sản phẩm mọi khi cho đời

Khác xa Tôn giáo hẳn rồi

Niềm tin chỉ thảy hướng vào siêu nhiên

 

Thế nên Tôn giáo mọi miền

Đều do Giáo chủ phát minh lạ nào

Khác hơn Triết học từ đầu

Bởi vì Triết học không vào niềm tin

 

Mà toàn nổ lực đi tìm

Cũng điều siêu việt nhưng bằng tư duy

Kiểu như Khoa học lạ gì

Chỉ về đối tượng mới thì khác thôi

 

Còn như Chính trị thì sao

Tất cần Khoa học ở trong cuộc đời

Để hoài tiến triển mọi nơi

Có đâu cô lại hóa thành “niềm tin”

 

Vậy nên thuyết Mác nhãn tiền

Biến thành Tôn giáo huyên thiên trên đời

Chỉ nhằm phỉnh dụ con người

Khác gì phản động có nào ai hay

 

“Niềm tin” như kiểu người say

“Thiên đường Cộng sản” dễ gì có đâu

Bởi đều ảo tưởng chỉ hầu

Toàn phi thực tế khác nào tầm vơ

 

Thành nên Mác có ai ngờ

Kiểu toàn ba rọi vật vờ lạ chi

Triết đều không đạt chút gì

Còn về khoa học thảy khi đều dừng

 

Chỉ điều “cộng sản” mơ mòng

Quy đều “vật chất” hóa càng lạc xon

Thành ra bế tắt hẳn toàn

Ngàn năm mờ mịt đời thành trớ trêu

 

Phỉnh người chỉ cốt nói liều

Hay nhằm lợi dụng để mình làm vua

Gạt đều quần chúng mù mờ

Trở thành thuốc phiện quả nào ai hay

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

TRÂU BÒ LỪA NGỰA

 

Trên đời bốn vật đáng thương

Trâu bò lừa ngựa ai nào biết không

Trâu bò cày xới ruộng đồng

Già đem xẻ thịt đâu thương tiếc gì

 

Cũng như lựa ngựa khác chi

Phải thồ chuyên chỡ lắm khi tồi tàn

Thành nên quả thảy không oan

Bốn loài nô lệ thế gian ngậm ngùi

 

Chỉ đều bởi thảy con người

Mới loài ác độc trên đời ai hay

Vật đều thuần hóa xưa nay

Biến ra nô lệ trước sau cho mình

 

Cả voi chân tợ cột đình

Cũng nào hơn được trâu bò chút sao

Cũng đều ăn lá khác nào

Lại làm hùng hục thảy cho con người

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

ĐẢNG TOÀN CẦM QUYỀN

 

Bây giờ Đảng thảy cầm quyền

Khiến sai nguyên tắc nhãn tiền vậy thôi

Đảng đâu có phải “cha dân”

Đảng đâu có phải “đẻ dân” ra nào

 

Việc này chỉ tại ông Hồ

Đã trương khẩu hiệu “Đảng ta cầm quyền”

Để nay nhìn lại chỉ vô duyên

Nhưng ông đã chết ai liền sửa đâu

 

Kiểu theo “Vô sản độc tài”

Trở thành quán tính đem về từ Nga

Khiến cho trách nhiệm xót xa

Ông Hồ với Mác ai nào khác đâu

 

Dẫm lên nguyên tắc chỉ hầu

Chẳng cần chân lý chút nào thế gian

Chỉ còn quán tính kiểu toàn

Bởi đều sản phẩm Liên Xô mang về

 

Đến như xử án mọi bề

“Khoan hồng” xin Đảng chớ nào xin ai

Tam quyền phân lập hóa hài

Khác chi Tòa án biến đều lu loa

 

Thành nên chống Pháp Lan Sa

Để rồi “Cộng sản” cũng là thế thôi

Dân ta đâu có quyền nào

Vẫn toàn sau trước đều hầu như nhau

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

THẰNG “THƯỢNG TỌA”

THÍCH THANH QUYẾT

 

Thằng này “Đại biểu” mẹ gì

Nó vào Quốc hội quả thì thối tha

Miệng mồm giọng lưỡi quỉ ma

“Bác Hồ sánh với Thích Ca” là gì

 

Óc đầu kiểu thảy ngu si

Cho rằng “hai vị cứu nguy loài người”

Phật là Giáo chủ phải rồi

Ông Hồ Cộng sản người trần lạ đâu

 

Nên thằng “Thượng tọa” ngu lâu

Óc đầu bã đậu quả hầu nhục thay

Tuyên truyền hậu quả hôm nay

Dân thành giun dế lỗ đều chui ra

 

Dễ mà không thấy xót xa

Hỏi ai trách nhiệm đã hầu trăm năm

Biến đều con cháu Lạc Hồng

Trở thành rác rưởi trôi sông lạ nào

 

TẾU NGÀN

(13/9/20)

 

**

 

THÂN XÁC NGỌC NGÀ

 

Đúng đây vẻ đẹp ngọc ngà

Có chi che giấu ngoài da thịt nàng

Khép vào trong tấm lụa vàng

Nhưng thành phông ẩn thảy toàn đàng sau

 

Còn như phía trước lạ nào

Chỉ hầu lồ lộ một tòa thiên nhiên

Ngọc ngà trắng muốt nhãn tiền

Đôi gò bồng đảo đào nguyên lạch hồng

 

Thành nên họa sĩ Andrei

Belloli nổi tiếng ai nào dám chê

Cả như phái đẹp mọi bề

Vẫn còn mê mẩn huống nào đàn ông

 

Mọi anh đực rựa đều mong

Thả hồn xuống giếng ngọc nàng khác đâu

Chỉ vì nghệ thuật đẹp hầu

Tranh như người thật dễ sao không màng

 

NGÀN TRĂNG

(13/9/20)

 

 

 

MỤC LỤC

 

14077.            TỪ CHUYỆN ĐẤT ĐAI ĐẾN QUYỀN SỞ HỮU TRÊN ĐỜI (15/9/20)

14078.            TỪ LIÊN XÔ QUA ĐẾN MIỀN BẮC NƯỚC TA (14/9/20)

14079.            “ĐẾ QUỐC” ĐỔI CHIỀU (14/9/20)

14080.            BỬA CƠM “TẬP THỂ” (14/9/20)

14081.            VỀ NHẠC SĨ PHẠM DUY (14/9/20)

14082.            NHỮNG HỆ LỤY NGUY HIỂM CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC (14/9/20)

14083.            CHÂN LÝ VÀ HẠNH PHÚC VỚI THỰC TẾ NHÂN LOẠI (14/9/20)

14084.            CÁI ĐẠI HỒNG CHUNG (14/9/20)

14085.            THÂN XÁC VÀ VẺ ĐẸP (14/9/20)

14086.            THEO DÒNG LỊCH SỬ (13/9/20)

14087.            LÂM VĂN (13/9/20)

14088.            THUẬN LÝ VS NGHỊCH LÝ (13/9/20)

14089.            KHOA HỌC VS  “NIỀM TIN” (13/9/20)

14090.            TRÂU BÒ LỪA NGỰA (13/9/20)

14091.            ĐẢNG TOÀN CẦM QUYỀN (13/9/20)

14092.            THẰNG “THƯỢNG TỌA” THÍCH THANH QUYẾT (13/9/20)

14093.            THÂN XÁC NGỌC NGÀ (13/9/20)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét