PHÊ PHÁN QUAN ĐIỂM TRIẾT HỌC CỦA MÁC
QUA CÁC CHỦ ĐỀ VỀ FEUERBACH
Từ năm
1845 Mác nêu lên các chủ đề viết về Feurebach (Thesen über
Feuerbach). Trong đó gồm tất cả 11 chủ điểm như
sau. Feuerbach cũng là nhà triết học duy vật Đức cùng thời, nhưng bị Mác phê
phán rất gắt. Tựu trung Mác chỉ trích Feuerbach là nhà duy vật theo kiểu trừu
tượng, không có tinh thần cách mạng thiết yếu, hay kiểu chỉ nửa vời nhân bản, chỉ
cốt nhằm phê phán thuần túy tôn giáo.
Qua bản
luận đề này (nguyên tác tiếng Đức), đã khiến Mác rất nổi danh, nhất là chủ đề
cuối cùng với câu : “Những nhà triết học
xưa nay chỉ nhằm giải thích thế giới theo nhiều cách khác nhau, nhưng vấn đề
chính yếu là phải biến đổi nó” [“Die Philosophen haben
die Welt nur verschieden interpretiert; es kommt aber darauf an, sie zu
verändern”].
Ý Mác
muốn nói, không làm triết học chỉ theo kiểu tư duy lý luận mà phải làm cách mạng
thực tiển về cuộc sống trong cuộc đời thực tế. Câu này mới nghe qua rất hấp dẫn
nhiều người, bởi vì nó nói lên một quan điểm rất thực tế, thực tiển khiến nhiều
người phải thấy mê man, khoái trá, lấy làm thỏa mãn.
Thật ra,
kiểu nói của Mác thực chất chỉ là kiểu nói suông. Bởi Mác đánh đồng triết học với
cuộc đời thực tại. Thâm ý của Mác là phủ nhận triết học, xem chỉ là một sinh hoạt
vô bổ trong thế giới con người. Bởi điều thực tế là phải xâu vào làm “cách mạng”,
còn ngồi mà tư duy triết lý theo đủ cách cũng chẳng để làm gì, chẳng lợi ích
gì. Quan điểm của Mác như vậy rõ ràng là quan điểm hoàn toàn thực dụng (praxis),
không những muốn khước từ triết học mà thực sự còn muốn triệt tiêu, xóa bỏ hẳn
nó. Bởi vì sau này, trong một chỗ khác, Mác còn nói rõ “triết học chỉ thực hiện
khi xóa bỏ được nó”.
Hay nói
khác, Mác coi triết học cũng chỉ là phạm trù ý thức hệ của thượng tầng kiến
trúc chẳng khác nào pháp luật, tôn giáo, nhà nước v.v… đều do hạ tầng cơ sở là
kinh tế xã hội quyết định. Hay các ý thức hệ duy tâm chỉ là ý thức hệ kiểu tư sản,
được phản ánh từ thực tế xã hội tư sản vào trong đầu óc con người, nó chỉ thuần
túy là sản phẩm của xã hội đó tư sản đó mà không là gì khác.
Cho nên
theo Mác, khi giai cấp vô sản thực hành xong cuộc cách mạng vô sản, xóa bỏ xong
mọi giai cấp, thì triết học cũng mất, nhà nước cũng mất, pháp luật cũng mất.
Khi đó mọi cá nhân con người đều được giải thoát, giải phóng, không còn cần triết
học, tôn giáo, cả nhà nước hay pháp luật. Đó cũng chính là sự thực hiện triết học
chỉ bằng cách xóa bỏ nó. Bởi Mác coi tôn giáo là thuốc phiện nhằm ru ngủ thế giới
khổ đau, đày đọa trong trần thế, thì triết học cúng là một khía cạnh tương tự
như thế, đều là sự vong thân của ý thức con người.
Rõ ràng
Các Mác là con người quá cực đoan, quá mù quáng vào cuộc cách mạng vô sản mà phủ
nhận toàn bộ mọi cái khác từng đã có trong thế giới loài người, bởi vì đều quy
đó chỉ là “sản phẩm của tư sản”, của xã hội giai cấp mà không phải là của xã hội
vô sản tương lai, không còn giai cấp.
Mác
quên rằng ngay từ thời cổ dại, Đông cũng như Tây, ý thức ham hiểu biết của con
người đã hình thành ra khoa học và triết học như là một trong các nhu cầu nhận
thức cần thiết nên không thể thiếu được. Tức triết học luôn luôn đi song đôi với
khoa học, một bên là các vấn nạn bao quát, còn một bên là các vấn nạn cụ thể phải
đòi hỏi được giải quyết chính trong đời sống hằng ngày. Mác chỉ tâm trí định hướng
về một xã hội vô sản theo ý chí thị hiếu của mình, nên phủ nhận tuốt tuột tất cả
mọi điều gì khác hơn chính là như thế.
Vậy nên,
ngay từ chủ đề đầu tiên, Mác đã lý giải điều này là như thế này : “Sự thiếu sót mấu chốt của mọi quan điểm triết
học duy vật cho đến nay – kể cả Feurbach trong đó – là xem đối tượng, thế giới
thực tại, cảm tính, chỉ dưới dạng những sự vật, hay những quan niệm được nắm bắt,
nhưng không phải là sự hoạt động cụ thể của con người đích thực, praxis, không
nằm ở trong tư duy. Điều này chính là sự khác biệt giữa duy vật đối với duy
tâm, là chỉ mang tính trừu tượng, khiến duy tâm hẳn nhiên không hiểu ra được sự
hoạt động thực tại, cảm tính, khách quan là như thế nào … Ông ta không nắm bắt
được ý nghĩa của “cách mạng là sự hoạt động phê phán-thực tiển” [“Der Hauptmangel alles
bisherigen Materialismus - den Feuerbachschen mit eingerechnet - ist, daß der
Gegenstand, die Wirklichkeit, Sinnlichkeit, nur unter der Form des Objekts oder
der Anschauung gefaßt wird; nicht aber als menschliche sinnliche Tätigkeit,
Praxis, nicht subjektiv. Daher geschah es, daß die tätige Seite, im Gegensatz
zum Materialismus, vom Idealismus entwickelt wurde - aber nur abstrakt, da der
Idealismus natürlich die wirkliche, sinnliche Tätigkeit als solche nicht kennt.
Feuerbach will sinnliche, von den Gedankenobjekten wirklich unterschiedene
Objekte; aber er faßt die menschliche Tätigkeit selbst nicht als gegenständliche
Tätigkeit … Er begreift daher nicht die Bedeutung der
"revolutionären", der praktisch-kritischen Tätigkeit”].
Tức Mác
quy trách quan điểm duy vật trước kia cho đến nay, cũng chẳng khác gì kiểu duy
tâm, là chỉ nhìn sự vật theo cách riêng biệt, theo quan điểm trừu tượng, mà
không thấy ra được thực tại xã hội trong kiểu cách mạng là như thế nào, là sự
hoạt động phê phán thực tiển.
Bởi vậy,
trong luận đề kế tiếp Mác nói : “Vấn đề đặt
ra là tư tưởng con người có đến được với chân lý khách quan thực tế hay không,
đây không hề là vấn đề lý thuyết mà là vấn đề thực hành. Chính trong thực hành
mà con người phải chứng tỏ về chân lý, tức thực tại và sức mạnh về tư duy của
nó trong cuộc đời này. Sự tranh cãi về thực tại hay sự phi thực tại của một tư
tưởng, tự bản thân nó đã tách rời khỏi thực hành, đều trở nên sự việc thuần túy
vô bổ” [“Die Frage, ob dem menschlichen Denken gegenständliche Wahrheit
zukomme, ist keine Frage der Theorie, sondern eine praktische Frage. In der
Praxis muß der Mensch die Wahrheit, d. h. die Wirklichkeit und Macht, die
Diesseitigkeit seines Denkens beweisen. Der Streit über die Wirklichkeit oder
Nichtwirklichkeit eines Denkens, das sich von der Praxis isoliert, ist eine
rein scholastische Frage”].
Người
ta thấy rõ là ở đây Mác mù mờ hay đánh đồng ý nghĩa giữa lý thuyết và duy tâm.
Ông ta chỉ nhấn mạnh duy nhất một điều, là thực hành hay thực tiển “cách mạng”.
Coi đây là tiêu chuẩn duy nhất. Nên dẫu việc coi duy tâm theo cách xa vời là
đúng, nhưng hoàn toàn lại thành mù quáng, cực đoan, theo kiểu quan niệm “cách mạng”
một chiều, khiến chưa hẳn đã là khách quan hay thực tế. Mác chỉ thuần túy duy vật,
bất chấp hết mọi cái khác, như trong các bài viết trước đã cho thấy. Bởi đều
quy mọi điều nào khác, hay đi ngược lại với tư duy của Mác, đều là duy tâm vô bổ,
hay kiểu “tư sản phản động” cả.
Do vậy,
coi thường hay quay lưng lại mọi lý thuyết triết học và khoa học khác, bởi chỉ cho
là trừu tượng, vì Mác chỉ biết duy nhất một “thực tiển” là thực hành kiểu cách
mạng “xã hội vô sản” vậy thôi. Tức Mác có khuynh hướng là một nhà hành động cách
mạng vô sản một chiều, mà không còn tính cách bao quát rộng rãi kiểu một nhà
khoa học hay triết học khách quan đúng nghĩa nữa.
Mác viết
tiếp : “Học thuyết duy vật cho rằng con
người là sản phẩm của hoàn cảnh và của giáo dục, và con người được thay đổi
cũng là sản phẩm của hoàn cảnh và giáo dục đổi khác, nhưng lại quên rằng, ngay
chính hoàn cảnh của con người cũng bị thay đổi, và chính nhà giáo dục cũng phải
bị đổi theo” [“Die materialistische Lehre, daß die Menschen Produkte der
Umstände und der Erziehung, veränderte Menschen also Produkte anderer Umstände
und geänderter Erziehung sind, vergißt, daß die Umstände eben von den Menschen
verändert werden und daß der Erzieher selbst erzogen werden muß”]. Tức
hoàn cảnh và giáo dục làm thay đổi con người, nhưng ngược lại cũng làm thay đổi
được chính hoàn cảnh và sự giáo dục đó. Hay là sự tác động giữa hai bên và chỉ
có thế thôi. Và Mác cho rằng “Những thực
tại thay đổi đó buộc phải được nắm bắt và xảy ra trong thực tiển biến chuyển hữu
lý của sự thực hành cách mạng” [“Das Zusammenfallen des Änderns der Umstände und der
menschlichen Tätigkeit kann nur als umwälzende Praxis gefaßt und rationell
verstanden werden”]. Chẳng khác ở đây Mác có sự nhập nhoạng nào đó
giữa ý thức ý chí con người và quy luật biến chuyển của vật chất thuần túy
khách quan.
Nên những
phê phán tiếp theo của Mác về Feuerbach không có gì đặc biệt, mà cốt chỉ nhằm
đi đến một kết luận : “Đời sống xã hội cốt
yếu là thực tiển. Mọi sự huyền hoặc nhằm muốn đưa dẫn tới lý thuyết về sự bí
nhiệm, chỉ có thể tìm thấy cách giải quyết mang tính hữu lý trong sự thực tiển
của con người, và trong sự nắm bắt về thực tiển này” [“Das gesellschaftliche Leben ist wesentlich
praktisch. Alle Mysterien, welche die Theorie zum Mystizismus verleiten, finden
ihre rationelle Lösung in der menschlichen Praxis und im Begreifen dieser
Praxis”]. Nói chung lại, Mác phê bình
Feuerbach là huyền hoặc, và Mác chỉ công nhận đời sống xã hội là hoàn toàn thực
tiển, và tất cả mọi sự đều phải được thực hiện và nắm bắt duy chỉ trong sự thực
tiển này. Có điều sự thực tiển tự nhiên đó, Mác không nhằm hiểu là sự thực tiển
nói chung, mà chỉ là thực tiển kiểu cách mạng như Mác mong muốn. Tính cách đặc
thù của Mác thể hiện qua các tác phẩm của mình luôn luôn chỉ là như vậy, không
đi ra ngoài chỉ điều như vậy.
Cuối
cùng Mác nói huỵch toẹt ra : “Đỉnh điểm
nhất mà thuyết duy vật theo kiểu chiêm nghiệm đạt tới, đó không phải sự cảm
tính trong đời sống thực tiển, mà là sự chiêm nghiệm về cá nhân riêng lẻ ở
trong “xã hội tư sản” … “quan điểm của thuyết duy vật cũ chính là xã hội “tư sản”;
quan điểm của thuyết duy vật mới đó là xã hội con người hay tính người được xã
hội hóa” [“Das
Höchste, wozu der anschauende Materialismus es bringt, d. h. der Materialismus,
der die Sinnlichkeit nicht als praktische Tätigkeit begreift, ist die
Anschauung der einzelnen Individuen in der "bürgerlichen
Gesellschaft"… “Der Standpunkt des alten Materialismus ist die
"bürgerliche" Gesellschaft; der Standpunkt des neuen die menschliche
Gesellschaft, oder die vergesellschaftete Menschheit”].
Vậy nên
học thuyết Mác tựu trung lại là học thuyết về cách mạng vô sản, về thực hành
cách mạng vô sản theo kiểu và theo mục tiêu mà Mác quan niệm và duy chỉ định hướng
theo đó. Sự phê phán của Mác về Feuerbach cũng như mọi nhà triết học, mọi
khuynh hướng triết học mọi loại khác, nếu không theo chiều hướng Mác, đều bị
quy vào “tư sản” hoặc “phản động”, tức phản cách mạng theo kiểu Mác. Bởi Mác muốn
loại bỏ mọi cách duy tâm cũng như mọi cách tư sản, để chỉ nhắm vào duy vật tuyệt
đối và vô sản cách mạng tuyệt đối. Nên dù đọc tác phẩm nào của Mác, cũng giống
như đọc luận đề trên đây, chỉ thấy một điều duy nhất đó, có thể nó được diễn đạt
theo nhiều cách khác nhau, nhiều mục tiêu khácnhau, nhưng mục đích chung lại vẫn
chỉ là cuộc cáchmạng vô sản trên toàn thế giới, giống như câu kết trong Tuyên
ngôn cộng sản đảng (Manifest der Kommunistischen Partei) mà
Mác đã viết “Vô sản mọi xứ sở hãy đoàn kết
lại” (Proletarier aller Länder, vereinigt euch!).
Nhưng qua đã hơn một trăm năm, hiện giờ vẫn thấy thực tại của chủ thuyết Mác là
như thế nào.
By VÕ
HƯNG THANH
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét