ĐẠO
ĐỨC LÀ GÌ ?
Hôm
qua xã hội nói rồi
Hôm
nay đạo đức quả cần bổ sung
Bởi
đều hai cái đi cùng
Cái
này phải có bởi nhờ cái kia
Có
đâu tùy tiện lia chia
Mà
luôn đòi hỏi phải thời cùng nhau
Vì
nền đạo đức khác nào
Mời
làm xã hội bền lâu lạ gì
Còn
phần luật pháp khác chi
Khung
sườn ngoài thảy có chi sâu đều
Con
người giá trị cần nhiều
Mới
làm xã hội được đều vươn lên
Tức
ngoài ý nghĩa bản thân
Chính
là giá trị cộng đồng mới cao
Bản
thân riêng rẽ khác nào
Cộng
đồng quan hệ mới cho mọi người
Nên
thành điều tốt ở đời
Phải
cần mở rộng mới thời phát huy
Mình
dầu riêng tốt thảy đi
Ra
ngoài đời xấu còn gì tệ hơn
Khiến
cho đạo đức nguồn cơn
Đâu
ngoài ý nghĩa ở trong luân thường
Chung
cho xã hội mọi đường
Cuộc
đời rộng khắp mới thành mục tiêu
Nên
không thảy chỉ nói liều
Vẫn
toàn ích kỷ có gì lạ đâu
Mà
cần giá trị nêu cao
Cho
toàn xã hội mới thành nghĩa chung
Cá
nhân dẫu tốt vô cùng
Nhưng
trong riêng lẻ vẫn nào ai hay
Nếu
không nhắm tới mọi người
Để
thành mặt mạnh cuộc đời khác sao
Thế
nên đạo đức chiều cao
Không
ngoài phẩm chất mỗi người lạ đâu
Người
mà đức tính càng cao
Đẹp
mình mà cũng đẹp hầu thế gian
Giống
như hoa đẹp vậy toàn
Bản
thân đã đẹp cả rừng cũng xinh
Còn
người loại chỉ linh tinh
Khác
đâu rác mục quả tình thối tha
Thành
nên xã hội chan hòa
Nhiều
gương đạo đức vẫn là thần tiên
Nhưng
điều đạo đức nhãn tiền
Chỉ
mình tự giác quả liền mới hay
Còn
phô trương kiểu bề ngoài
Hay
nhằm bắt chước có nào ra chi
Chỉ
đều hạ đẳng thảy khi
Về
hùa khoe mẽ hơn chi chích chòe
Trong
khi giá trị mặn mà
Bề
trong sâu lắng mới là tầm cao
Tự
mình thể hiện thanh tao
Mới
toàn ý nghĩa con người nhân văn
Cần
tình thương thảy mọi đằng
Mới
là giá trị kiểu người cấp cao
Còn
đều thù ghét tào lao
Chỉ
loài hạ cấp có nào ai ưa
Tức
nên bác ái có thừa
Từ
bi hội đủ mới người văn minh
Còn
mà chỉ nghĩ lợi mình
Thảy
đều hạ đẳng quả tình khác đâu
Phải
luôn đạo đức nâng cao
Mới
điều xã hội trông vào tự nhiên
Bởi
đều ý nghĩa khách quan
Bởi
đều giá trị vẹn toàn thế nhân
Tình
yêu trước hết cân phân
Yêu
mình cũng phải yêu người như nhau
Chỉ
yêu một phía khác đâu
Đều
là ích kỷ hoặc hầu vong thân
Muốn
yêu xã hội xa gần
Tất
cần yêu nước yêu nòi trước tiên
Còn
mà chỉ nói huyên thiên
Kiểu
toàn “chủ nghĩa” cốt nhằm giả danh
Thành
nên đạo đức “lòng nhân”
Mới
điều căn bản có cần nói sao
Ngày
xưa Khổng tử bảo rồi
Lòng
nhân điều chính của người nhân văn
Còn
mà chỉ có cuội nhăng
Khó
người quân tử mà đều tiểu nhân
Bởi
lòng quảng đại đâu thành
Mà
toàn cá chốt cá mè vậy thôi
Cho
nên đạo đức khác nào
Chính
là giềng mối cuộc đời tự nhiên
Khiến
đều mới thảy lạc quan
An
ninh xã hội được càng có thôi
Còn
như chỉ kiểu đàn bầy
Thảy
đều giả tạo bầy hầy khác chi
Giả
cầy xã hội lạ gì
Khiến
toàn gai góc có khi mọc đầy
Khác
nào gió thổi hướng này
Hướng
đây cỏ rạp gai bày cả ra
Bởi
điều cơ bản khác xa
Chỉ
đều ý thức ta bà lạ đâu
Thành
nên tự chủ trước sau
Mới
là đạo đức phải cần phát huy
Còn
đều giả dối lạ gì
Chỉ
toàn đóng kịch thảy khi buồn cười
Nên
điều nhân bản trong đời
Mới
gồm đạo đức thảy đều bên trong
Còn
mà lòng dạ tiểu nhân
Thường
khi lợi dụng mọi phần xấu xa
Thành
nên yêu nước yêu nhà
Mới
là đạo đức sáng lòa trước sau
Còn
nhằm lợi lộc công danh
Thảy
đều tham vọng cá nhân khác gì
Vậy
nên đạo đức lạ chi
Nhắm
vào xã hội mới thì chuẩn cao
Còn
nhằm tiếng hão tào lao
Chẳng
qua thấp kém khác nào vậy thôi
Bởi
ngoài ý thức con người
Tấm
lòng cao cả mới đều nhân văn
Còn
mà chỉ kiểu cuội nhăng
Thảy
luôn thấp kém lằng nhằng lạ đâu
Đại
nhân cao cả trên đời
Tiểu
nhân hèn thấp kiểu loài tép riu
Nên
thành ý nghĩa phần nhiều
Nâng
tầm xã hội mới đều người cao
Phan
Chu Trinh đó khác nào
Khai
thông Dân trí anh hào tinh hoa
Đề
cao Dân khí sáng lòa
Đúng
người trí tuệ có mà khác sao
Còn
mà nếu chỉ tào lao
Đàn
bầy cả đám đâu nào hay ho
Cốt
nhằm chỉ có làm trò
Nhắm
đều tham vọng khác nào cá nhân
Trong
khi đạo đức muôn phần
Phải
là vì nước vì dân mới cừ
Làm
bao điều tốt trên đời
Còn
bao điều xấu phải thời tránh xa
Tấm
lòng mới thảy bao la
Đều
vô cầu cả mới là thanh cao
Đâu
nhằm danh vòng tào lao
Mà
nhằm việc đúng mới đều tự nhiên
Vậy
nên phẩm chất tiên thiên
Trời
sinh vốn tốt mới liền khách quan
Nếu
không trau luyện cần toàn
Khác
chi luyện bạc luyện vàng đó sao
Thành
nên mục đích tối cao
Vẫn
là kết quả thảy đều về sau
Thà
rằng đầu chuột đuôi voi
Còn
hơn đuôi chuột đầu voi quý gì
Cho
nên đạo đức khác khi
Vẫn
gồm luân lý ở trong đời thường
Chính
là truyền thống mọi đường
Ngàn
năm lưu giữ mãi truyền tới nay
Phải
đâu tân mới là hay
Mà
điều cổ kính trước sau vững bền
Lấy
chung khoa học làm nền
Cả
điều hữu lý mãi càng bền lâu
Khó
mà toàn kiểu xé rào
Tự
cho “đạo đức” chỉ đều bá vơ
Thảy
thành ngụy biện vật vờ
Có
đâu ý nghĩa căn cơ chút nào
Thành
luôn giá trị phải cao
Mới
điều đạo đức có nào đâu hơn
Gia
đình đều phải nguồn cơn
Mới
ra xã hội rồi toàn quốc gia
Có
đâu chỉ kiểu la đà
Gốc
mà không có ngọn mà có sao
Khác
chi kiểu nói tầm phào
Dập
nền không chặc lầu cao sao thành
Thế
nên đức tính bản thân
Gia
đình hiếu thảo tạo thành căn cơ
Mới
ra làng xóm thuận hòa
Mới
thành đạo đức cao mà khác sao
Tức
đều từ thấp đến cao
Khiến
cây đạo đức khác nào xum xuê
Không
thành héo úa mọi bề
Không
hề sâu đục nặng nề mới hay
Mới
toàn giá trị xưa nay
Mới
toàn ý nghĩa cho đời thường xuyên
Hoa
thơm trái ngọt nhãn tiền
Ai
nào không thích hẳn nhiên vậy mà
Kế
rồi mới đến cao xa
Ích
đời mọi mặt vẫn là tự nhiên
Tha
nhân giúp đỡ trước tiên
Kế
rồi xã hội đi liền lạ chi
Không
thương người dễ có gì
Lấy
đâu mà thảy ích chi cho đời
Tinh
thần xã hội bởi hời
Bề
ngoài dối trá ai thời mà tin
Thành
nên đạo đức như in
Chính
là tự giác khởi từ bản thân
Tạo
nên ý nghĩa tinh thần
Tạo
nên giá trị thảy trong nhân tình
Tất
nhiên ai cũng vì mình
Nhưng
vì mình một còn người dôi ra
Tạo
thành giềng mối chan hòa
Tinh
thần xã hội khiến mà khác sao
Đó
luôn tiêu chí vẫn cao
Hơn
toàn ích kỷ nhắm vào cá nhân
Bởi
ai cũng vậy mọi phần
Thảy
phi đạo đức vạn lần khác chi
Thành
nên đạo đức lạ gì
Chỉ
đều ý nghĩa thảy khi nhân quần
Bởi
đâu ai sống một mình
Mới
cần đạo đức phải đều đặt ra
Nó
không chỉ nghĩa cao xa
Mà
còn thực tế trong đời tự nhiên
Phải
cần sâu lắng trong hồn
Mới
thành đạo đức vẹn toàn bên trong
Hại
người thảy chỉ tiểu nhân
Giúp
người mới đúng vạn lần cao hơn
Kiểu
người quân tử xanh rờn
Nào
đâu tính toán thiệt hơn với đời
Thành
nên giá trị mãi hoài
Không
ngoài đạo đức mỗi người có trong
Tâm
hồn cao vút nhân văn
Luôn
là phẩm chất phải hằng vậy thôi
Người
càng làm tốt cho đời
Tinh
thần đạo đức luôn thời càng cao
Người
càng làm hại khác đâu
Có
nào ý nghĩa thanh tao mọi bề
Vậy
nên ý nghĩa hòa hài
Chính
là phẩm hạnh trong đời tự nhiên
Nếu
cần đây mới ưu tiên
Nhằm
nêu đạo lý bạc tiền coi khinh
Coi
thường phú quý công danh
Xem
như công cụ đã thành vậy thôi
Dùng
làm điều tốt cho đời
Nếu
không vẫn phải tự mình sáng trong
Có
đâu chăm bẳm giàu sang
Kiểu
như cóc tía rộn ràng mới vui
Mà
đời như thảy bông hoa
Ai
nhìn cũng đẹp mới là tinh anh
Khác
chi đạo đức mọi phần
Phải
luôn ý nghĩa chứa đều bên trong
Dạ
quang ngọc điệp mới mong
Tự
mình thấy sáng trước toàn mới hay
Khác
xa con đóm lập lòe
Giữa
đêm tăm tối đâu nào quý chi
Vẫn
đều sâu bọ lạ gì
Có
đâu tinh tú như vì sao xa
Vậy
nên gần cũng như xa
Luôn
cần đạo đức sáng lòa mới hay
Và
đều thực chất trong tay
Có
đâu giả tạo ngoài mang ghép vào
Khác
chi ý nghĩa dồi dào
Vẫn
luôn đạo đức tinh thần đúng thôi
Tinh
thần nhận thức khác sao
Tâm
làm điều tốt mới hoài sâu xa
Thành
nên trong cõi người ta
Xưa
nay đạo đức chia là bốn thôi
Trước
tiên đạo đức bản thân
Phát
huy phẩm chất nhân văn trong đời
Thứ
hai xã hội tiếp vào
Tương
quan nhân ái với người chung quanh
Không
làm cái ác đã đành
Còn
làm cái thiện mới thành thanh cao
Thứ
ba nghề nghiệp khác nào
Đều
cần đạo lý làm sao coi thường
Đề
cao Chữ tín mọi đường
Lòng
luôn chân thật mới dường thẳng ngay
Thứ
tư chính trị tầm cao
Cần
luôn quan trọng đồng bào nước non
Luôn
đều chân chính mới hơn
Không
hay dối trá hoặc nhằm mị dân
Không
nhằm cố bám quyền hành
Mà
vì hạnh phúc toàn dân phải đều
Không
mưu thủ lợi gạt đời
Mà
vì chân chính nếu cần hi sinh
Riêng
về quần chúng nhân dân
Cần
luôn ngay thẳng mới thân anh hùng
Ghét
điều xu nịnh não nùng
Ghét
đều hèn nhát điên khùng lạ chi
Đều
do lãnh đạo khác gì
Cường
quyền áp chế khiến thì dân khinh
Xem
đâu dân chúng của mình
Mà
thành thù địch trá hình đấy thôi
Vậy
nên đạo đức rõ rồi
Phải
hoài đích thật mới đều chính danh
Còn
mà lơ láo giả hình
Vốn
phi đạo đức thật tình vậy thôi
Bởi
luôn đạo đức con người
Còn
như loài vật liệu mà cần chi
Loài
người giá trị văn minh
Mới
thành đạo đức làm nền dĩ nhiên
Còn
mà loài vật tự nhiên
Thiên
nhiên hoang dã thảy đều bản năng
Cần
chi đạo đức thảy hằng
Chỉ
cần mạnh được yếu thua rõ ràng
Nhưng
người khác vật thảy toàn
Cần
cao đạo đức mới càng nhân văn
Vật
không ngược đãi lố lăng
Mà
cần đối đãi luôn bằng tình thương
Đó
đều đạo lý chỉ thường
Vẫn
cần tình nghĩa khác đâu với người
Bởi
ai cũng biết cả rồi
Vật
đều tình nghĩa với người khác sao
Vậy
nên tóm lại trước sau
Có
đều đạo đức mới hầu nhân văn
Đó
đâu ý nghĩa cuội nhăng
Mà
luôn giá trị cao hằng thế thôi
Người
xưa từng đã nói rồi
“Linh ư vạn vật” khác nào ở đây
Khiến
điều tiêu biểu con người
Chính
là đạo đức dễ ngoài thế đâu
Đây
không ngôn ngữ tầm phào
Mà
là đúc kết đã nhiều ngàn năm
Từ
thời tạo địa lập thiên
Nếu
không đạo đức khó thành ngày nay
SẮC
NGÀN
(09/10/21)
**
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét