GIÁ TRỊ LÀ GÌ ?
Trên
đời điều rất hiển nhiên
Chính
là giá trị mọi người thường theo
Nhưng điều giá trị là gì
Phải
chi ai cũng đều toàn rõ đâu
Thành
nên hoặc trước hay sau
Việc
này bắt buộc phải cần nói ra
Chỉ
do đã nói ta bà
Nhiều
điều lại để điều này sót sao
Bởi
đều giá trị mới cao
Luôn
hoài theo đuổi khác đâu mọi người
Điều
không giá trị cần gì
Đó
là ý nghĩa phần nhiều tự nhiên
Tại
vì giá trị trước tiên
Cũng
là lợi ích nhãn tiền vậy thôi
Tức
nhằm lợi bản thân mình
Mà
thành cũng lợi cho đời khác chi
Bởi
không ích kỷ còn gì
Lợi
mình là chính có khi hại đời
Khiến
đều não trạng trời ơi
Trở
thành thấp kém khác đâu hại người
Hóa
toàn nhân cách cào cào
Của
loài bò sát ối dào là vui
Bởi
đời, mình chẳng khác nhau
Cái
này mà hại, hại đều cái kia
Tựa
hồ nơi cái sông sâu
Mọi
loài chung sống với nhau chỉ thường
Giống
đâu vũng nước ao tù
Khi
thành khô hạn thảy cùng chết queo
Thế
nên giá trị dù nhiều
Đều
là lợi ích mọi phần lạ đâu
Con
người lại vẫn tầm cao
Ngoài
điều vật chất còn luôn tinh thần
Khác
hơn loài vật thảy toàn
Chúng
cần vật chất tinh thần cần đâu
Vậy
nên ý nghĩa trước sau
Người
đều giá trị phải âu chu toàn
Luôn
gồm vật chất tinh thần
Vì
mình trước nhất vì người đi sau
Nếu
không thấp kém khác sao
Hóa
thành loài vật có đâu con người
Thành
nên lợi ích, nhu cầu
Luôn
hai yếu tố phải hầu đi đôi
Nhu
cầu đáp ứng mức nào
Khiến
làm giá trị dồi dào hay không
Nghĩa
là vật chất, tinh thần
Cũng
làm giá trị phân thành ra hai
Vật
đều đời sống khác sao
Kể
chung kinh tế lẫn về xác thân
Lợi
nhằm giúp được sinh tồn
Ích
về hưởng thụ xác thân mọi điều
Còn
tinh thần có khác nào
Giúp
về trí tuệ được nhiều nâng lên
Tinh
thần mặt khác mông mênh
Cả
về phẩm giá thiết tha cho mình
Cũng
là khoái cảm tinh thần
Như
trong nghệ thuật mọi phần tinh hoa
Nhất
là có thể kể ra
Chiều
cao nhận thức vẫn là ưu tiên
Hiểu
về khoa học nhãn tiền
Biết
về nhiều sự thường xuyên trên đời
Thông
tin yếu tố tuyệt vời
Tò
mò khám phá chẳng thời hay sao
Đến
như triết học chiều cao
Hay
là tôn giáo cũng nào thường đâu
Vậy
nên đời sống trước sau
Tinh
thần bản chất vốn hầu bao la
Làm
cho nhân loại tiến hoài
Đứng
đầu vật chất có nào khác chi
Còn
như “duy vật” ra gì
Đều
tầm thường hóa thảy khi con người
Bởi
tuy vật chất cần đều
Đâu
thành điều kiện đủ toàn được sao
Kiểu
như con chó con mèo
Chỉ
cần ăn được còn đều phớt lơ
Cho
dầu đánh chưởi chực chờ
Vẫn
nhằm mân phú khác xa con người
Nên
người giá trị làm đầu
Khác
chi nhân phẩm mới hầu văn minh
Chính
là đời sống nhân văn
Ngàn
năm nhân loại dựa toàn đây
Khác
gì giá trị đều hay
Hiểu
cần sâu sắc mới toàn thông minh
Nếu
không hóa chỉ bùn sình
Mập
mờ giá trị lập lờ con đen
Nói
chung giá trị khách quan
Nào
đâu đem được chủ quan lồng vào
Bạc
vàng đá quý lạ sao
Kim
cương trên hết kế là bạch kim
Bởi
hầu giá trị trước tiên
Đặc
trưng vật lý vượt lên mọi loài
Kim
cương cứng nhất khác nào
Cắt
đều tất cả ai nào chẳng kinh
Giống
như giá trị tinh thần
Cũng
đều như thế vạn phần khác đâu
Người
mà đạo đức càng cao
Tài
năng càng lớn ai nào không yêu
Tức
tinh thần có càng nhiều
Càng
nên giá trị mỹ miều lạ chi
Tinh
thần bởi vậy khác gì
Mọi
điều trừu tượng khó hầu cần đo
Thảy
đều giá trị chiều cao
Cũng
gồm ý nghĩa sâu xa mọi điều
Vượt
lên vật chất càng nhiều
Tinh
thần như thế mới đều tinh hoa
Tỏa
đều hương sắc bao la
Vượt
xa gốc rễ dưới làm căn cơ
Cả
xưa cho mãi tới giờ
Tinh
thần nhân loại có nào khác đâu
Đó
là giá trị cao sâu
Mà
toàn lịch sử đã hầu dệt nên
Tạo
thành truyền thống lâu bền
Nhất
là đạo đức làm nền lạ chi
Luôn
đều quý mãi trên đời
Vì
phi đạo đức có mà đúng sao
Thành
nên giá trị luôn bao
Mọi
điều tốt đẹp chứa đều bên trong
Có
đâu mọi thứ cùn mằn
Mà
thành ý nghĩa trên đời được sao
Khiến
người với vật khác nào
Người
điều cao quý mới đều chuộng ưa
Cái
thang giá trị biết thừa
Phải
đều từng nấc thấp rồi lên cao
Dưới
toàn vật chất khác sao
Tinh
thần thảy chỉ nấc nào bên trên
Thang
leo buộc phải lên dần
Dễ
ai nhảy tuốt lên trời được đâu
Khiến
cho thành chỉ buồn cười
Chuyện
tầm thường thế khối người đâu hay
Tưởng
rằng đảo lộn chiếc thang
Chổng
đầu xuống đất dễ càng leo lên
Để
thành chà đạp tinh thần
Cốt
nhằm lên gấp thiên đường được sao
Thành
xưa Các Mác tầm phào
“Độc
tài vô sản” khác nào éo le
Làm
đời hóa thảy lộn mèo
Độc
tài “duy vật” eo sèo lạ sao
Cốt
nhằm “giai cấp đấu tranh”
Tranh
giành vật chất đã thành tự nhiên
Đời
toàn lộ thảy bản năng
Người
đều gấu ó lăng nhăng lạ đời
Làm
cho xã hội rã rời
Đã
non thế kỷ đâu nào tiến lên
Bởi
tinh thần phải trùm mền
Còn
toàn vật chất bao sân bên ngoài
Biến
thành xã hội tôi đòi
Vong
thân cả thảy chỉ lòi cả ra
Bề
ngoài cốt thảy ngợi ca
Còn
trong hiu hắt ruột tằm héo hon
Vong
thân xã hội hóa toàn
Mà
điều trước hết vốn từ bản thân
Khiến
thành dối gạt vạn phần
Tuyên
truyền giả tạo ầm ầm lạ đâu
Thành
nên trong cuộc bể dâu
Tượng
thần đất sét đều nào khác chi
Cơi
lên cao thảy lạ gì
Tới
khi giật đổ quả khi buồn cười
Đông
Âu đã diễn cả rồi
Liên
Xô cũng vậy có nào khác đâu
Tượng
thần xương máu toàn tô
Cuối
cùng giật thảy lộn nhào quả kinh
Biến
thành giá trị linh tinh
Có
chi chuẩn mực thật tình khác đâu
Đều
thành giá trị giả hầu
Khó
nào giá trị thật đều bên trong
Bởi
kim cương hay vàng ròng
Mới
thành giá trị tự mình mà thôi
Còn
mà đất đá xây lên
Chỉ
đều vật chất tầm thường dĩ nhiên
Thành
nên người phải nhân văn
Vượt
lên loài vật có hằng lạ đâu
Quay
về nhằm kiểu đàn bầy
Đã
thành đi ngược trào lưu vạn đời
Bởi
do tiến hóa muôn loài
Như
dòng sông chảy có nào quay lui
Cái
cây cổ thụ lớn rồi
Sao
về trở lại hạt mầm khi xưa
Thành
nên Các Mác lạ chưa
Ngược
điều lịch sử khác chi buồn cười
Lấy
toàn vật chất làm đầu
Tinh
thần hạ xuống tưởng hầu lên cao
Tự
cho “lật ngược” Hegel
Lại
thành bá láp ối mèn đéc ơi
Hegel
tuyệt đối đúng sao
Cóp
điều “biện chứng” nhằm hầu bên trong
Đem
làm “giá trị” cho mình
Kiểu
đều râu nọ cắm cằm bà kia
“Đấu
tranh giai cấp” lia chia
Dùng
làm cốt lõi khác nào từ đây
Khiến
thành chỉ kiểu giả cầy
Thảy
sai bản chất từ đầu chí đuôi
Lửa
dùng “tưới nước” được sao
Nước
dùng “để đốt” khác đâu tầm phào
Khác
chi mâu thuẫn ào ào
Thảy
đều nghịch lý có nào khác đâu
Trong
khi giá trị trước sau
Cần
đều thuận lý từ trong ra ngoài
Đất
trời phân thảy muôn loài
Chia
đều giá trị có ngoài vậy đâu
Vật
đều chỗ đứng khác nhau
Nơi
nào cũng quý mới hầu tự nhiên
Lại
đem xáo trộn nhãn tiền
“Đốt
rừng trồng lại” quả điên trên đời
Cũng
đều lên hệt khác nào
Loại
nào ra nấy chỉ đều khách quan
Thành
nên giá trị rõ ràng
Luôn
cần xem xét phải toàn vô tư
Chủ
quan cảm tính khác sao
Hay
đều thị hiếu còn nào nói chi
Vả
chăng giá trị lạ gì
Gắn
vào lợi ích chỉ thì thế thôi
Đi
theo từng loại lạ đâu
Nơi
từng cá thể liên quan đang cần
Mới
thành khác biệt mọi phần
Kẻ
này giá trị có nào người kia
Chỉ
khi có mẫu số chung
Mẫu
chung càng lớn để thành khách quan
Vậy
nên đánh giá mọi đàng
Dựa
theo tiêu chuản có càng khác sao
Người
xưa quả đã nói rồi
Con
người vạn vật làm đều thước đo
Khác
nhau giá trị dài lâu
Hay
là giá trị chỉ theo một thời
Tức
điều giá trị muôn đời
Hay
là giá trị đều toàn phút giây
Còn
chưa nói tới thấp cao
Hay
vòng rộng hẹp, biết sao cho vừa
Cả
về sâu cạn khác nào
Khiến
làm chiều kích trở thành vô biên
Lại
thêm đánh giá chủ quan
Hay
là đánh giá khách quan tùy người
Vẫn
cần tiêu chuẩn rạch ròi
Có
đâu giá trị thảy hoài mông lung
Vàng
ròng luôn thảy quý rồi
Nhưng
nơi sa mạc còn nào quý chi
Hay
công lao động khác gì
Vật
làm vô ích có nào đâu hay
Dẫu
công sức bỏ nhiều ngày
Đều
không kết quả chỉ thành bá vơ
Nên
xưa Các Mác vật vờ
Chỉ
tâng lao động bây giờ lạ chi
Xưa
kia lao động con người
Ngày
nay máy móc thay vào sạch trơn
Thành
giờ mới thảy thiệt hơn
Chính
điều trí tuệ mới thành giá cao
Còn
toàn gân bắp khác nào
Thủ
công đơn giản quý đâu hiện giờ
Thành
nên giá trị đổi nhiều
Cả
thêm ý nghĩa thị trường lạ đâu
Thảy
cần hàm lượng đều trong
Dẫu
cho hàm lượng đó là điều chi
Thành
nên tương đối khác gì
Dễ
đâu tuyệt đối chứa đều bên trong
Tức
điều tương đối phổ thông
Bởi
thời gian vẫn có nào đứng yên
Đến
như khác biệt không gian
Quít
trồng Yên ngọt lại trồng Sở chua
Thành
nên thật lại như đùa
Luận
về giá trị cuộc đời lạ đâu
Tùy
người hóa thấp hay cao
Hoặc
tùy hoàn cảnh khác nào đổi thay
Khác
sao sáng nắng chiều mưa
Con
bồ nhìn giấy rã rời lạ chi
Vậy
nên đừng có thị phi
Vấn
đề giá trị luôn tùy thước đo
Sông
sâu còn có chỗ dò
Dễ
ai lấy thước mà đo lòng người
Khác
chi giá trị phải rồi
Tùy
theo lượng định của đều cá nhân
Cái
lon chứa ít muôn phần
Sánh
sao cái khạp hay bằng cái lu
Sông
dài vượt hẳn hồ ao
Nhưng
so biển rộng lại đâu thấm gì
Thành
nên giá trị khác chi
Thảy
đều tương đối luôn thì vậy thôi
Theo
tùy lợi ích trên đời
Hóa
thành thấp kém hay đều toàn cao
Khiến cho dân trí khác nào
Luôn
đều tiêu chuẩn cho đời thước đo
Nên
xưa lời của Tây Hồ
Thật
toàn sáng suốt mãi hoài còn nguyên
Khai
dân trí phải trước tiên
Chấn
hưng dân trí buộc liền đi sau
Dân
sinh nhờ vậy thứ ba
Để
thành phát triển nước càng đi lên
Có
đâu muốn thảy dân ngu
Ngu
dân để trị còn chi quý nào
Khiến
thành não trạng cào cào
Chỉ
nhằm nịnh nọt tơ hào lạ đâu
Thành
nên nhìn trước ngó sao
Phan
Chu Trinh quả anh hào vĩ nhân
Thương
dân yêu nước mọi phần
Tạo
nên lý tưởng vạn lần thanh cao
Có
đâu đem thảy ngoài vào
Để
thành xa lạ thảy đều trước sau
Khác
sao một cuộc mua vui
Rước
đèn ông táo đen thui ích gì
Vậy
luôn giá trị khác chi
Bao
trùm hết thảy mọi điều nhân gian
Phải
cần ý nghĩa khách quan
Lợi
dân lợi nước lợi mình mới hay
SUỐI
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét