TÍNH CÁCH NGUY HIỂM
CỦA
HỌC THUYẾT MÁC
ĐỐI
VỚI SỰ PHÁT TRIỂN
CỦA
XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
Một
sự thật đã toàn rõ rệt
Tin
hay không nào có sao đâu
Khách
quan chuyện đó vẫn hầu
Có
phụ thuộc thảy vào niềm tin
Mác
sai nhất chủ trương “chuyên chính”
Tướt
con người sạch bách tự do
Quả
điều chính Mác lầm to
Tự
cho “chân lý” đúng ra cùn mằn
Bởi
mờ tối tưởng là thiết yếu
Cốt
chạy theo mộng tưởng điên cuồng
Tin
toàn “vô sản” mịt mùng
“Thiên
đường ảo mộng cốt nhằm vinh quang
Phá
bỏ hết ngay từ căn bản
Là
mọi người bình đẳng tự do
Mới
làm xã hội lên cao
Từ
thời hái lượm đến đời hôm nay
Bởi
mọi cái mà đều bó buộc
Ai
làm sao thể hiện được mình
Khả
năng trí tuệ cùn mằn
Đời
không tiến được tất càng triệt tiêu
Mác
bởi vậy óc đầu trâng tráo
Xướng
lên điều “vô sản độc tài”
Phịa
ra chân lý một chiều
Khiến
làm nô lệ thảy đều thế gian
Do
mù quáng Hegel đâu khác
Tin
bẳm vào “biện chứng” cuồng si
Phủi
toàn trí tuệ con người
Để
nhằm mê tín vào điều mông lung
Cho
vô sản “thành phần tiên tiến”
Hô
lên toàn lực lượng “tiên phong”
Chẳng
cần lý giải mọi đường
Nại
điều “mâu thuẫn” nói càn vậy thôi
Khác
gì Mác cực đoan tăm tối
Cho
hai đầu “đối kháng” tự nhiên
Phải
làm tư bản “tự chôn”
Khiến
cho vô sản phải toàn tiến lên
Tin
qua đó dẹp luôn “giai cấp”
Tiêu
diệt đều “giai cấp đấu tranh”
Nhờ
đây tạo dựng “địa đàng”
Đời
“không giai cấp” người toàn tự do
Kiểu
lý luận lò cò có khác
Thảy
nội dung tư biện rõ ràng
Thành
phi thực tế mọi đàng
Kiểu
đều mộng ảo bay toàn trên mây
Bởi
lịch sử do đâu mà đến
Còn
chứa nhiều huyền bí bên trong
Chưa
đều khám phá được toàn
Mác
nhằm “duy vật” chỉ càng vu vơ
Cho
“vật chất” là nguồn tất cả
Lấy
bản thân “biện chứng” làm nên
Đó
đều luận điểm Ănghen
Mác
càng tăm tối tin tràn vào đây
Thành
khởi điểm thảy toàn nông cạn
Khiến
làm sao kết luận chẳng sai
Kiểu
cây không có hạt mầm
Y
như tảng đá có nào lớn lên
Thành
thuyết Mác hóa đều bậy bạ
Bởi
vì phi khoa học từ đầu
Cả
phi triết học khác nào
Phản
toàn thực tế khiến hầu bá vơ
Tự
“vật chất” lấy đâu “biện chứng”
Khác
gì hơn Mác nghĩ tào lao
Tạo
ra quan điểm tầm phào
Ngàn
đời cục đá nào thành ra cây
Để
từ đó Mác toàn suy diễn
Phịa
bao điều “duy vật” tùm lum
Bẻ
cong lịch sử oái oăm
Đè
đầu xã hội cốt nhằm tự chuyên
Quyết
rằng phải “độc tài vô sản”
Qua
“thời kỳ quá độ” tiến lên
Mượn
điều “tập thể” làm nền
Nhờ
ngu dân hóa mông mênh lạ gì
Khiến
hủy diệt con người tất cả
Vì
triệt tiêu dân chủ tự do
Tạo
nên cái tổ tò vò
Bốn
bề kín mít bịt bùng chung quanh
Làm
bế tắt tanh bành xã hội
Gây
trước tiên kinh tế thụt lùi
Cả
đều văn hóa thành tồi
Còn
toàn xu nịnh lạc loài ngu ngơ
Đó
là cách độc tài độc đảng
Tạo
ra nhiều tham nhũng vây quanh
Đã
thành giai cấp nắm quyền
Ban
đầu ít học triệt toàn nhân văn
Bởi
con người bản năng vốn có
Được
độc quyền càng khó thương ai
Khiến
đều đóng kịch giả đò
Cốt
lời đường mất bịp lừa lẫn nhau
Chỉ
chủ yếu nhằm toàn tư lợi
Tôn
hót nhau ngôn ngữ bề ngoài
Nhân
danh “giai cấp” miệt mài
Trong
nhằm quyền lực hay vì túi tham
Mao
Trạch Đông trước từng cho thấy
Làm
nước Tàu một thuở tan hoang
Hồng
Vệ Binh đó ngang tàng
Một
thời hổn loạn ngự toàn sạch trơn
Mao
lại nói thêm điều nhảm nhí
“Trí
thức đều chẳng đáng cục phân”
Tồi
tàn hóa thảy muôn phần
Đội
mông Mao hết quả cần nói sao
Nên
vì vậy dân Tàu tỉ bốn
Đều
chỉ còn công cụ khiển sai
Con
người mất cả óc đầu
Bởi
đều “tẩy não” hóa toàn bã thôi
Sống
giun dế thiết nào suy nghĩ
Cốt
làm sao để kiếm miếng ăn
Khiến
càng xuống thấp nhân văn
Trên
dùng sai khiển toàn hèn vậy thôi
Do
kinh tế Mao làm lụn bại
Đói
triền miên chết chục triệu người
Bày
ra bao chuyện lạc lòi
Toàn
đêu phi lý dám nào không tuân
Sáu
mươi triệu giết ba thập kỷ
Kể
từ khi Mao nắm chính quyền
Sau
nhờ có Đặng Tiểu Bình
Xoay
chiều đổi hướng mới thành đi lên
Tức
“mở cửa” hướng về tư sản
Nhằm
bắt đầu tư bản sơ khai
Mở
ra kinh tế đa chiều
Dân
Tàu cởi trói làm giàu khùng điên
Song
cơ chế giữ toàn như cũ
Chỉ
duy đều một đảng cầm quyền
Nhân
danh Mao, Mác nhãn tiền
Nhân
danh “giai cấp” kiểu thành lạc xon
Nhưng
thực tế tràn đầy tham nhũng
Chỉ
vì do thiểu số nắm quyền
Tha
hồ diễn kịch triền miên
Hô
toàn “chủ nghĩa” lợi riêng nhằm vào
Liên
Xô đó ai nào chẳng thấy
Cũng
một phùa như thảy Đông Âu
Hay
là kiểu Bắc Triều Tiên
Cu
Ba cũng vậy nhãn tiền lạ đâu
Nói
chung lại chỉ đều bế tắt
Người
dân toàn hóa thảy cu li
Cho
ăn bánh vẽ lạ gì
Bị
hoài sai khiến thảy khi buồn cười
Làm
xã hội hóa đều giả dối
Rặt
còn hầu văn hóa nịnh suông
Vong
thân đời thảy mọi nguồn
Tầm
ruồng hạ đẳng khiến toàn bá vơ
Diệt
cả thảy bao nguồn sáng kiến
Bởi
con người mất hết tự do
“Đàn
bầy” đều thảy thay vào
Con
người “vật hóa” bởi vì Mác thôi
Do
căn cơ Mác sai lý thuyết
Để
trở thành ngụy biện mọi điều
Hỏng
toàn nguyên lý từ đầu
Hóa
đều ảo tưởng chỉ hầu tự nhiên
Thành
khiến cả cuộc đời phi lý
Hi
sinh hầu hết thảy mọi điều
Khác
đâu phung phí quả nhiều
Nhằm
theo ảo tưởng có nào lạ chi
Tạo
bế tắt mọi điều xã hội
Khiến
con người khống chế lẫn nhau
Gà
què ăn quẩn cối xay
Trong
vòng “ý hệ” ai nào chẳng hay
“Cách
mạng” hóa mọi đường ngược lại
Mác
biến thành lũng đoạn trần gian
Tự
rao “nhân bản” mọi đàng
Đời
thành nô lệ quả càng khác sao
Khi
cuộc sống đều hầu đơn giản
Mác
lại làm cho thảy nhiêu khê
Tự
do vốn quý con người
Mác
toàn hủy hoại thành đời tiếu lâm
Không
tự do người đâu phát triển
Chỉ
hóa đều nô lệ trong đời
Ép
khuôn “vô sản độc tài”
Chỉ
còn bánh bột đâu người văn minh
Xã
hội thảy hóa thành khúc gỗ
Nào
còn đâu sự sống bên trong
Mác
thành tội lỗi mọi phần
“Thiên
đường” gỗ mục quả còn ra chi
Khiến
mất hết chì chài là thế
Bởi
cốt nhằm “giai cấp đấu tranh”
Tạo
điều khuynh đảo mọi phần
Người
người thù hận hóa toàn dã man
Trong
khi đó đời đều tranh đấu
Giữa
chiều lên, chiều xuống tự nhiên
Do
vì tác động bản năng
Phải
cần đạo đức thường xuyên bù vào
Mác
quy chụp đó đều “tư sản”
Chối
toàn điều đạo đức trước sau
Diệt
tan truyền thống ào ào
Mác
thành “phản động” ai nào không hay
Gọi
“cách mạng” lại thành phản động
Mác
hóa ra làm trái ngược mình
Kiểu
nhằm “chân gọt vừa giầy”
Đôi
giầy “biện chứng” khác nào vu vơ
Bởi
cốt lõi đó đều tin nhảm
Chỉ
cuồng tin nào có chứng minh
Về
điều “giai cấp đấu tranh”
Dựa
trên “biện chứng” của thầy Hegel
Toàn
chỉ thảy niềm tin tư biện
Phá
hỏng bao cụ thể cuộc đời
Biến
thành hư ảo tơi bời
Mác
nhằm ngụy biện nghĩ là nhân văn
Dẫu
lịch sử luôn hằng cho thấy
Tiến
bộ nhờ khối óc làm ra
Dựa
trên nền tảng tự do
Mọi
người độc lập mới thành phát huy
Mác
trái lại toàn phi thực tế
Lấy
tín điều “biện chứng” làm sườn
Chỉ
đều tưởng tượng mọi đường
Mơ
hồ huyễn hoặc khác đâu siêu hình
Để
phịa thảy “đấu tranh giai cấp”
Làm
nên điều mê hoặc thế gian
Để
thành lợi dụng rõ ràng
Nhân
danh “giai cấp” cốt vì lòng tham
Nhưng
đó chỉ bề ngoài cả thảy
Bởi
trong nào đâu có căn cơ
Biến
thành bao kẻ tội đồ
Đè
đầu nhân thế lợi riêng cho mình
Đó
đã thảy kiểu “giai cấp mới”
Đều
ngặt nghèo xóa hết tự do
Quyết
tâm quyền lực độc tài
Ghì
đầu xã hội thỏa hầu lợi riêng
Khác
gì Mác ban đầu ảo tưởng
Lại
hóa thành thực tế mọi nơi
Toàn
đều vị kỷ hỡi ơi
Để
nhằm bóc lột mọi người gộp chung
Khiến
chận đứng bao đường phát triển
Bởi
đóng khung trong hũ độc tài
Cá
nhân cấu kết không ngoài
Độc
quyền tư lợi dựa vào nhân danh
Đều
tạo thảy bất công xã hội
Bởi
từ đây giả tạo mọi phần
Xóa
đều đẳng cấp khách quan
Để
thành đẳng cấp chủ quan mọi điều
Khiến
giả dối bao trùm xã hội
Tạo
cho toàn cái xấu lên ngôi
Làm
thành cái ác trị đời
Người
đều nô lệ khác nào phi nhân
Mác
ngụy biện bảo là “sứ mạng”
Nghĩ
đều toàn “giai cấp công nhân”
Thật
ra huyễn tượng mọi phần
Công
nhân đâu thấy mà đều lòng tham
Làm
xã hội trở nên ngột ngạt
Bởi
phải đều suy nghĩ một chiều
Hót
tôn quyền lực đủ điều
Thảy
toàn hạ cấp trái đều nhân văn
Xã
hội hóa giống bầy nô lệ
Cốt
chìu theo ý chí vài người
Truyền
nhau quyền lực mọi chiều
Để
nhằm cấu kết không ngoài tư riêng
Vẫn
nhân danh ta là “sứ mệnh”
Người
dẫn đường giai cấp công nhân
Nhưng
đều mê tín mọi phần
Nhằm
đều lợi dụng khiến thành trái ngang
Tạo
xã hội vong thân là thế
Bởi
toàn đều đánh mất con người
Để
thành giả dối mọi chiều
Cốt
nhằm phỉnh gạt trong đời với nhau
Thảy
mọi người biến đều cái bóng
Sóng
cuộc đời chỉ có vẩn vơ
Tuân
theo mệnh lệnh vật vờ
Mất
toàn tự chủ mất hầu tự do
Nhân
cách mất người đâu còn nữa
Chỉ
trở thành “vật dụng” để sai
Khác
chi đều kiểu vật người
Hay
là người vật có nào khác đâu
Nhưng
mục đích thiên đường nào có
Mà
chỉ toàn ảo tưởng nhân danh
Biến
đều phi lý mọi phần
Giống
nhằm lỗ trống lùa đời ném vô
Mục
đích ảo người thành toàn ảo
Khác
chi đều thoái hóa hai đầu
Một
đầu vong bản con người
Đầu
kia mù mịt cuộc đời tương lai
Chỗ
lầm lẫn Mác đều là thế
Khiến
thảy thành tội lỗi quá nhiều
Cả
hai cùng nặng mọi điều
Bởi
làm nhân loại khác nào suy vi
Sai
mục đích lại sai thực chất
Khác
gì làm hủy diệt con người
Chết
trên trăm triệu trong đời
Còn
thành bộ máy khác nào vậy đâu
Khác
gì cả chì chài đều mất
Quá
khứ tàn chẳng có tương lai
Hi
sinh mãi chỉ dông dài
Trừ
người lợi dụng cốt nhằm làm vua
Vua
“tập thể” cha truyền con nối
Lớp
trước tàn lớp mới mọc lên
Kết
nhau như cái bùng rền
Che
toàn ánh sáng mặt trời dọi vô
Khó
phá được dẫu toàn nhân loại
Phải
đành làm nô lệ suốt đời
Biến
thành đời sống lạc loài
Chia
“hai giai cấp” rạch ròi khác đâu
Lớp
thống trị lớp kia bị trị
Nhờ
dựa vào thực tế nhân danh
Để
thành áp chế mọi phần
Ngập
trong một bể danh từ lạ sao
Người
với người thảy thành kẻ địch
Nhưng
căm thù phải nén bên trong
Bên
ngoài đóng kịch nhịp nhàng
Cuộc
đời nhân bản nào còn có sao
Bởi
tất cả Mác sai nguyên lý
Giả
tạo đều từ lúc ban đầu
Thiên
đường ảo mộng có nào
Mà
toàn tưởng tượng thảy đều chủ quan
Hay
nói khác chỉ toàn ngụy biện
Kiểu
“gọt giầy” để cốt vừa chân
Phản
đều thực tế mọi phần
Niềm
đau nhân loại khiến toàn là đây
Sai
nguyên lý thảy sai khoa học
Bởi
trái đều nguyên tắc khách quan
Càng
sai triết học rõ ràng
Hóa
toàn tưởng tượng khác nào tếu lâm
Mác
cẳng khác chi thành cuồng tín
Bởi
chỉ đều cảm tính ban đầu
Hay
nhằm thị hiếu ai ngờ
Có
chi khoa học lấy gì khách quan
Trong
khi đó đời luôn đơn giản
Chỉ
cần theo thực tế mọi điều
Cùng
cần nguyên lý làm đầu
Cốt
nhằm cải thiện mọi điều tốt theo
Đâu
kiểu thảy tự tung tự tác
Dẫm
lên đều nguyên tắc tự nhiên
Để
nhằm tưởng tượng huyên thiên
Hóa
đều giả tạo hại đời ra chi
Nên
thuyết Mác sai từ trứng nước
Bởi
tin điều “biện chứng” vẩn vơ
Thảy
thành mê tín ai ngờ
Càng
phi lô-gích “độc tài” áp vô
Dầu
nó thảy chỉ điều tư biện
Có
nào đâu khoa học chứng minh
Chỉ
do tưởng tượng mà thành
Kiểu
nhằm ngụy tín thảy toàn mông lung
Lấy
biện chứng trên nền duy vật
Khiến
hai điều trái ngược lẫn nhau
Tạo
thành phi lý từ đầu
Vật
mà “biện chứng” có hầu được sao
Như
cục đá ai nào chẳng biết
Dầu
triệu năm đâu biến thành cây
Mác
đem “giai cấp” cài vào
“Đấu
tranh giai cấp” quả nào căn cơ
Trong
khi đó cuộc đời giản dị
Mọi
người cần phải sống tự do
Bất
công có dẫu xảy ra
Vẫn
dùng pháp luật điều hòa tự nhiên
Bởi
dầu bảo con người bình đẳng
Nhưng
lại toàn trong có bản năng
Lại
còn sai biệt tài năng
Muốn
nhằm điều tiết phải cần tự do
Đâu
phải kiểu công bằng hình thức
Cố
đếm đầu nhằm cốt chia xôi
Độc
tài luôn sẽ lồng vào
Mác
thành “phản động” trên đời khác đâu
Khiến
lý luận hóa đều ngược ngạo
“Dùng
bất công để diệt bất công”
Chỉ
điều ngu dốt rõ ràng
Bởi
làm đều thảy lan tràn nặng thêm
Dầu
cao giọng “thời kỳ quá độ”
Đều
chẳng qua bế tắt lối ra
Đi
vào ngõ cụt khác nào
Bao
giờ xuyên được cho dầu ngàn năm
Trong
khi đó đời hoài cải thiện
Cả
từ khi ở những bước đầu
Tương
lai vẫn tốt hơn hầu
Đâu
cần tưởng tượng toàn điều viễn mơ
Đời
chẳng qua “thác về sống gởi”
Bởi
đời người ai quá trăm năm
Mọi
điều “kết ước” thảy toàn
Mới
làm xã hội như dòng sông trôi
Sông
trôi mãi đâu nào dừng lại
Có
làm sao giọt nước sắp đều
“Thiên
đàng hạ giới” chỉ lèo
Mà
toàn phi lý Mác nào hiểu chi
Khiến
mục đích chỉ đều tưởng tượng
Thành
cố dùng phương pháp phi nhân
“Đấu
tranh giai cấp” rầm rầm
Càng
làm ác hóa loài người lạ đâu
Đó
công cụ thảy đều ảo tưởng
Kết
thêm vào mục đích viễn vông
Mác
đều như kiểu lên đồng
Thả
mồi bắt bóng khác nào khùng điên
Thành
thuyết Mác đều toàn phi ly
Khiến
cuộc đời mất cả chì chái
Tạo
ra tiêu cực thảy đều
Đuổi
theo ảo ảnh hoài nào tới đâu
Mác
phản bội cuộc đời là thế
Phản
con người quả có khác nào
Vì
toàn ảo tưởng lạ đời
Còn
nhằm độc đoán khác sao buồn cười
Trong
khi đó đời cần khoa học
Giải
quyết điều thực tế tự nhiên
Khách
quan phù hợp đi liền
Đâu
cần mục đích thảy toàn mộng mơ
Mà
con người cần luôn lý trí
Tạo
ra điều khoa học đủ đầy
Nhằm
sao khoa học tiến hoài
Giúp
vào kỹ thuật mới thành ưu tiên
Kỹ
thuật cũng đúng cho xã hội
Tạo
công bằng cùng cả nhân văn
Đâu
thuần chỉ giới tự nhiên
Quả
bao lợi ích loài người hưởng chung
Tức
cuộc đời luôn cần trí tuệ
Vượt
lên điều chỉ thảy bản năng
Thành
ra thuyết Mác nhì nhằng
Phỉnh
đời một bận quả ngoài trăm năm
Trong
khi đó khởi đầu thuần nhất
Phức
tạp dần đều sự khách quan
Dễ
đâu quay lại mọi đàng
Mà
càng phát triển phải càng tiến lên
Thành
vũ trụ chỉ đều “hệ mở”
Bao
gồm chung kể cả địa cầu
Kể
riêng lịch sử loài người
Luôn
hoài tiến tới đâu nào quay lui
Đó
nguyên lý khách quan nền tảng
Đều
tự nhiên từ thuở ban đầu
Thành
nên sự sống khác nào
Vẫn
điều huyền bí ngay từ khởi nguyên
Đâu
“vật chất” đầu tiên tất cả
Mà
siêu hình nền móng trước sau
Mác
toan nhằm kiểu xé rào
Hóa
thành ngạo ngược lộn đầu lộn đuôi
Xóa
hết cả thảy đều truyền thống
Làm
cuộc đời khó được tiến lên
Còn
đâu “tuyến tính” trước sau
“Xóa
bài làm lại” Mác càng toàn sai
Bởi
con người tinh thần là chính
Vốn
đều từ nội lực triển khai
“Đấu
tranh giai cấp” ngoài vào
Có
đâu thay thế dễ nào bên trong
Lý
thuyết Mác trở thành nhiễu loạn
Diệt
tự do phủ nhận mọi điều
Hủy
toàn tiềm lực thảy dều
Khiến
thành quái đản khác nào tự nhiên
Khi
lịch sử thường xuyên tiến tới
Mác
bẻ ngàm cho thảy thụt lùi
Ngược
toàn quy luật khách quan
Ghìm
đều dừng lại khó nào tiến lên
Dẫu
lịch sử thường xuyên tiến hóa
Kiểu
ban đầu thế giới tự nhiên
Chuyển
sang phát triển tinh thần
Loài
người thành thảy chủ nhân khác nào
Mà
tinh thần lạ đâu trí tuệ
Khiến
thành luôn tri thức đi đầu
Có
đâu “giai cấp” bề ngoài
Mác
toàn lẩn thẩn khác nào thành ngu
Đều
nghịch lý lẫn toàn mâu thuẩn
Đưa
toàn điều trái cựa thảy vào
Tinh
thần thui chột khác nào
Có
đâu phát triển để thành tiến lên
Thuyết
“cộng sản” Mác toàn nhảm nhí
Cái
qua rồi dễ lại quay lui
Khác
nào thị hiếu ruồi bu
Thảy
toàn cảm tính kiểu đều bá vơ
Dẫu
thuyết đó trước kia đã có
Mác
chê đều “không tưởng” lạ đâu
Nhưng
rồi lại nhảm nhí hầu
Bởi
nhằm cuồng tín thảy vào Hegel
Lấy
“biện chứng” lập nền “khoa học”
Tự
rao mình “khoa học” khác đâu
Nhưng
toàn ngụy biện tào lao
Bởi
đều mê tín khiến hầu bá vơ
Thêm
quá khích “độc tài vô sản”
Mác
lộ dần chỉ kiểu gàn điên
Khiến
thành hổn độn huyên thiên
Khác
chi “ngụy thuyết” hại miền trần gian
Nói
tóm lại phi toàn cơ sở
Bởi
Mác đều nói bướng luận ngang
Kiểu
theo cảm tính mơ màng
Trái
điều thực tế quả càng thế thôi
Thành
đâu khác kiểu nhằm ảo vọng
Nhằm
vào điều thị hiếu làm nền
Hại
cho nhân loại mông mênh
Hóa
con chuột bạch khiến thành thảm thương
Nhìn
chung lại sai đều chân lý
Mác
khiến cho đời hóa thụt lùi
Gây
nên nhân loại rối nhùi
May
Liên Xô đổ không thời ra sao
Mác
bởi vậy khác nào mù quáng
Dẫm
lên toàn sự thật khách quan
Khiến
loài người hóa nạn nhân
“Độc
tài vô sản” vạn phần chui vô
Nhưng
nguyên lý sai từ trứng nước
Bởi
sống mà “vô sản” được sao
Tự
do dễ có chút nào
Tay
không cả thảy làm sao sống đời
Thêm
“vô sản” thường phi trí thức
Lại
độc tài càng dễ ác ôn
Đây
thành lỗi Mác hoàn toàn
Lừa
đều nhân loại vào đàng tối tăm
Thành
chẳng khác kẻ thù nhân thế
Mác
làm đời thù nhận lẫn nhau
Phi
nhân còn thảy một màu
Khoác
ngoài chiếc áo thiên thần, thầy tu
Điều
đó chẳng ngày nay mới thấy
Mà
thấy từ đều thuở ban sơ
Ngặt
do thực tế độc tài
Phải
toàn ngậm miệng ai nào nói ra
Khiến
thuyết Mác quả đều nguy hiểm
Hại
nhân quần vốn đã từ đầu
Bởi
đều rỗng tuếch khác nào
Chứa
toàn nghịch lý tạo càng nhiêu khê
Gây
hệ lụy mọi bề là vậy
Độc
tài thêm giả dối tuyên truyền
Nhân
lên tai hại nhãn tiền
Dẫu
đều vô bổ lại lừa thế gian
Bởi
thế gian con người là chính
Kết
do từng chủ thể cá nhân
Con
người ý thức tinh thần
Còn
về thân xác chỉ phần tự nhiên
Nên
người sống bản năng trước hết
Cảm
xúc cùng tình cảm đến sau
Rồi
nhờ giáo dục thêm vào
Bắt
đầu lịch sử hình thành từ đây
Mọi
yếu tố làm thành xã hội
Đều
khách quan tạo thảy môi trường
Chẳng
hề tách biệt hai đường
Mà
hai trong một hợp thành khách quan
Sống
trước hết là nhằm tồn tại
Cùng
phát huy bản thể của mình
Triển
khi giá trị tự thân
Mỗi
người đều vậy có cần nói chi
Điều
tốt đẹp luôn từ hai phía
Tương
tác vào mới thảy tinh hoa
Tinh
thần xã hội vẫn là
Vấn
đề tự giác đàn bầy đủ sao
Mác
lễu lự tự cho “xã hội”
Giai
đoạn đầu, “cộng sản” về sau
Khác
nào quan điểm ruồi bu
Kiểu
toàn ảo tưởng bầy đàn lạ chi
Cái
Không tưởng lấy đâu mà có
Đuổi
theo thành mất cả chì chài
Trong
khi phát triển cuộc đời
Không
ngoài “tuyến tính” mỗi người tự nhiên
Ai
cũng nghĩ gia đình trước thảy
Bởi
đó đều đơn vị đầu tiên
Tạo
thành một tiểu cộng đồng
Góp
vào tổng thể chung đều khác đâu
Mọi
tài sản truyền cho con cái
Cả
di truyền là chính cái “gien”
Tới
khi nhắm mắt trăm năm
Mọi
điều quyết định thuộc đều lớp sau
Nền
kinh tế luôn hầu tư sản
Nhờ
tự do tư bản phát huy
Tạo
nên lợi ích mọi người
Mác
cho “bóc lột” khác nào ngô nghê
Muốn
biến cả đều thành “vô sản”
Đều
“vô thần” tôn giáo gạt đi
Cả
như thoát khỏi gia đình
“Tam
vô chủ nghĩa thật tình bá vơ
Trong
khi đó gia đình, đất nước
Đều
đã hoài định chế từ lâu
Tạo
thành nền móng con người
Muốn
nhằm xóa bỏ còn thành nghĩa chi
Đến
tôn giáo có khi thiết yếu
Góp
phần thêm đạo đức ở đời
Mác
đều sổ toẹt tơi bời
Quy
vào “tư sản” khác nào khùng điên
Nên
thuyết Mác thật đều quái đản
Vì
chẳng qua quá khích mọi điều
Để
thành tiêu cực mọi chiều
Gọi
là “cách mạng” kiểu đều vu vơ
Thực
chất Mác hóa toàn phản động
Lội
ngược dòng lịch sử cuộc đời
Ngược
dòng thực tế mọi chiều
Khác
nào điên loạn ít nhiều lạ đâu
Chỉ
do bởi hiểu sai xã hội
Mà
trước tiên hiểu bậy con người
Khiến
lầm lịch sử mọi điều
Bởi
sai nguyên lý chỉ đều trước tiên
Do
thiển cận quy đều “vật chất”
Thành
thủ tiêu ý nghĩa tinh thần
Tự
hào “khoa học” mọi phần
Khác
chi ngu tối vạn lần hơn ai
Khiến
cho Mác thảy đều nghịch lý
Vì
nhân danh giá trị tinh thần
Chê
bai “tư sản” mọi phần
Nhằm
làm ngược lại quả cần nói sao
Khiến
trước tiên làm sai kinh tế
Do
triệt tiêu sáng kiến cá nhân
Muốn
thành “tập thể” mọi phần
Làm
nghèo nàn hóa đời thành tội to
Chỉ
vì Mác khoái toàn ngụy biện
Để
thành ra lý thuyết nửa mùa
Khác
chi phỉnh gạt con người
Kiểu
đều “tà thuyết” còn nào lạ chi
Bởi
nó trật mọi đường khoa học
Cả
đều trong lý thuyết thực hành
Lại
còn áp chế tạo thành
Vô
tình tội ác loài người lạ đâu
Thêm
cốt lõi tuyên truyền, đàn áp
Vốn
đã thành nguyên tắc rập khuôn
Trái
đều phát triển tự nhiên
Khách
quan bế tắt còn tin được nào
Mác
như vậy khác sao phản động
Làm
triệt tiêu phát triển loài người
Khiến
đều bế tắt mọi điều
Gọi
là “giải phóng” thảy nào có đâu
Quả
chi khác nói đường làm ngã
Hóa
chỉ thành học thuyết ngô nghê
Gây
đều ảo tưởng cuộc đời
Nên
người theo Mác kiểu đều ngu ngơ
Tức
lấy giả thay vào cái thật
Lấy
bóng hình thay cái tự nhiên
Mác
thành nguy hiểm nhãn tiền
Chận
đường nhân loại quả từ trăm năm
Bởi
Mác thảy đâu nhà triết học
Cũng
chẳng nhà khoa học mọi điều
Mà
nhằm thị hiếu nói liều
Gọt
chân nhân loại dùng giầy lấy ni
Đó
thực quả đôi giầy “biện chứng”
Có
cần gì nhìn ngược ngó xuôi
Chẳng
cần thấy trước đoán sau
Nỗi
đau nhân loại gọt chân kệ mồ
Chỉ
chăm bẳm kiểu đều mê tín
Nhằm
tin càn chẳng thiết chứng minh
Có
đâu suy nghĩ tận tình
Nên
toàn mê tối thật tình thế thôi
Bởi
nó trật đường rầy tất cả
Khiến
làm sao tàu chạy được nào
Phải
toàn lật bánh dài dài
Cả
non thế kỷ trật hoài vậy thôi
Đâu
bao quát gì toàn vũ trụ
Khi
địa cầu chỉ hạt bụi thôi
Thành
nên khởi điểm thuyết tồi
Dễ
đâu thực chất trong đời được chi
Mác
vớ vẩn làm nhà chính trị
Lại
nông choèn đâu chút gì sâu
Còn
đem chuyên chế áp vào
Dẫu
toàn phán đoán chỉ đều tối tăm
Kiểu
biết một mà mười dốt thảy
Vậy
làm sao tốt đẹp mọi điều
Cái
sai chỉ thảy phần nhiều
Còn
như cái đúng khác nào mong manh
Sai
kinh tế bậy luôn lịch sử
Sai
con người xã hội thêm sai
Thành
nên chỉ cốt độc tài
Dẫm
lên quy luật mọi điều khách quan
Khi
mỗi người hoàn toàn khác biệt
Đều
tùy theo hoàn cảnh tạo ra
Bản
năng vẫn mãi sâu xa
Cộng
thêm phẩm chất có ngoài vậy đâu
Thành
pháp luật luôn hầu công cụ
Nhằm
làm cho mọi thứ vào khung
Trên
nền khoa học sau cùng
Luôn
hoài phát triển làm đời đi lên
Nên
lịch sử không hề định trước
Không
có gì cố định tiền đề
Mà
luôn phát triển con người
Kéo
theo xã hội mọi đều đi lên
Người
phát triển từ sau ra trước
Từ
bên trong biểu hiện bên ngoài
Dựa
trên trí tuệ làm đầu
Cần
trong khung cảnh phải hầu tự do
Mỗi
cá nhân luôn là đơn vị
Lấy
lý đâu “tập thể” tròng vào
Cái
cày đặt trước con trâu
Kiểu
đều ngược ngạo Mác thành ngu ngơ
Do
thị hiếu nhìn đều “giai cấp”
Thật
điều này chỉ có bề ngoài
Quên
đi hết thảy con người
Mác
phi nhân bản quả đều tự nhiên
Phi
nhân bản, nhân danh nhân bản
Mác
làm điều trái ngược trên đời
Về
sau thêm sự vẽ vời
Tuyên
truyền dối trá gạt người huyên thiên
Thành
xã hội đều nên giả tạo
Người
hóa toàn cái bóng của mình
Khiến
đều tiêu cực linh tinh
Chỉ
còn nô dịch quyền hành khác đâu
Tất
vong bản, vong thân là thế
Đều
thụt lùi vào cảnh đói nghèo
Phải
dùng sắt máu đủ điều
Thành
phần lợi dụng mới đều vươn lên
Phi
giai cấp, thành “giai cấp mới”
Kéo
“thời kỳ quá độ” triền miên
Khác
nào Mác chỉ huyên thiên
Nói
Nam làm Bắc hại miền trần gian
Bởi
đều thảy toàn phi khoa học
Khiến
tạo đều trái cựa ngang xương
Khác
đâu Mác chi mơ màng
Có
nào thực tế trong đời lạ chi
Thành
làm hại con người cụ thể
Hại
cả đều xã hội nói chung
Tạo
cho lịch sử mịt mùng
Kiểu
toàn ảo ảnh não nùng lênh bênh
Bởi
do Mác phá tan truyền thống
Đều
nhằm phao “tư sản” sạch trơn
Khác
đâu giật sập cái nền
Xây
lầu “vô sản” quả thành bá vơ
Toàn
ảo ảnh sai đều thực tế
Khiến
hóa ra phản lại con người
Phản
đều xã hội mọi thời
Bởi
toàn giả tạo cuộc đời ra chi
Mác
hủy hoại thảy nền đạo đức
Bởi
đều quy “tư sản” loại đi
Thành
nên ngược ngạo khác gì
Khiến
toàn điên loạn còn chi con người
Giống
thuyết Mác thảy đều càn dở
Bởi
vì sai nguyên lý khách quan
Sai
về khoa học hẳn toàn
Sai
về triết học mới càng trớ trêu
Cái
sai vậy thuộc đều cốt lõi
Cốt
nhằm đưa cái giả thay vào
Khiến
đều ngạo ngược cuộc đời
Máy
nào chạy được nếu toàn lắp sai ?
Thành
thuyết Mác khác nào tội lỗi
Bởi
gạt đời đã thảy trăm năm
Tạo
thành lịch sử oái oăm
Tạo
ra xã hội đắng cay mọi điều
Chuyện
đó thảy nay đều nhìn rõ
Bởi
nhiều thời đã thảy kinh qua
Chịu
đều hệ lụy xót xa
Trừ
ai cố đấm để mà ăn xôi
Đây
thật sự hận gì đâu Mác
Cũng
chẳng vì đố kỵ điều chi
Mà
vì chân lý thảy khi
Gở
ra bế tắt giúp đời tiến lên
Bởi
mọi thứ nếu sai khoa học
Cũng
còn gì đâu để khách quan
Mà
sai nguyên tắc rõ ràng
Khiến
càng bế tắt mịt mù lạ đâu
Vì
khoa học nhìn vào bản chất
Đâu
chỉ nhìn hiện tượng bên ngoài
Chiều
sâu bởi vậy cần hoài
Càng
luôn đào tới để càng sâu thêm
Thành
nguyên tắc tự do dân chủ
Chẳng
vì ai bị thảy cản đường
Phát
huy trí tuệ phải thường
Mỗi
người đóng góp giúp đều đi lên
Đời
tiến tới mãi luôn vô hạn
Nhất
là không được đặt tiền đề
Tự
do phát triển mọi chiều
Hoàn
toàn thực tế mới hoài tự nhiên
Mác
ngược ngạo “độc tài vô sản”
Gọi
để nhằm “giải phóng” con người
Hóa
ra cốt chỉ buộc vào
Độc
tài vô sản đời thành cu li
Bởi
thiểu số sẽ đều lợi dụng
Nhằm
nhân “danh giai” cấp mọi điều
Nhân
danh “xã hội” đủ chiều
Thật
ra lợi dụng đặng rồi làm vua
Đó
thực tế thảy toàn ngược ngạo
Bởi
Mác điên vạch trước tiền đề
Đời
“không giai cấp” kiểu huề
Nó
không thực tế dễ mà có sao
Bởi
giai cấp chẳng qua phân cấp
Đó
thảy hoài thực tế tự nhiên
Miễn
là điều đó khách quan
Không
thành giả tạo chủ quan xen vào
Nhưng
thực chất bề ngoài cả thảy
Chuyện
phân ra “đẳng cấp” tạm thời
Có
đâu nhất thiết mãi hoài
Mác
nhìn méo mó cuộc đời đáng chê
Vì
trần thế luôn dòng sông chảy
Nó
trôi qua thảy mọi bến bờ
Dễ
đâu ngừng lại bất ngờ
Sắp
đều giọt nước dễ mà có sao ?
Thành
thị hiếu muốn đời “cộng sản”
Khác
nào đâu quan điểm vẩn vơ
Chẳng
sao thực hiện bao giờ
Mà
điều hư ảo theo hoài chỉ ngu
Cái
không thật tưởng thành có thật
Mác
chẳng qua quan điểm tờ mờ
Gạt
mình trước hết ai ngờ
Tạo
thành ảo tưởng gạt đời về sau
Mác
bởi vậy khác nào tội ác
Làm
hi sinh hầu hết cuộc đời
Con
lừa cà rốt một thời
Chạy
dầu triệu dặm cũng nào được chi
Đó
như vậy khác nào phi lý
Khiến
toàn làm nhân loại vong thân
Biến
thành thù hận muôn phần
Bởi
đều áp chế giữa đời lẫn nhau
Đều
đã diễn trăm năm cả thảy
Bởi
vì toàn thuyết Mác tạo ra
Căn
cơ quan điểm mù lòa
Lại
gây ảo tưởng ta bà lạ chi
Phi
khoa học khác gì phỉnh gạt
Triết
học sai nào khác phi nhân
Mác
thành phạm mọi lỗi lầm
Cả
thành quái ác trong đời khác sao
Nên
tất cả ai từng can dự
Đều
ít nhiều chia sẻ mọi điều
Đã
trong quá khứ có đều
Đến
như hiện tại và rồi tương lai
Chừng
nào nó còn chưa vứt bỏ
Vẫn
cứ làm hệ lụy nhân quần
Mác
thành gây thảy nợ nần
Chỉ
vì ảo tưởng nghĩ mình thánh nhân
Nhưng
đâu phải thầy tu cái áo
Nhìn
bề ngoài dễ khiến tưởng lầm
Nhưng
sai thực chất mọi phần
Mác
thành “ngụy thuyết” rõ ràng thế thôi
Chuyện
đã vậy làm sao không nói
Bài
thơ dài dẫu viết cho vui
Cần
đâu đội đá vá trời
Đọc
thì cũng tốt không thì chẳng sao
Chẳng
qua chỉ do vì trách nhiệm
Khi
thấy điều ngang trái giữa đường
Khiến
thành can dự chỉ thường
Còn
riêng cách thức mọi đường tùy theo
Người
nhân bản không ưa bạo lực
Chỉ
nói điều nhận thức mà thôi
Khuyên
can hướng thiện con người
Được
thì cũng tốt cần nào thiết tha
Kiểu
thư sinh trói gà không chặt
Nhường
lại cho hảo hán trên đời
Còn
như định mệnh quả dày
Đời
đành chịu trận thôi nào nói chi
Nghe
như vậy đôi người cười mĩa
Đó
hẳn điều tâm lý tự nhiên
Dẫu
sao trong khắp mọi miền
Bài
thơ có thể còn hoài mai sau
Bởi
đâu khác Mác nhiều tệ hại
Khiến
tầm thường một nhóm con người
Biến
đều vật chất lạc loài
Cả
như sinh vật để nhằm kiếm ăn
Chỉ
do Mác tinh thần phủ nhận
Còn
tôn đều vật chất mà thôi
Lồng
trong khung kiểu độc tài
Muốn
nhằm giam hãm loài người vào trong
Kiểu
con sáo nhốt lồng son đỏ
Tưởng
thảy đâu hạnh phúc đời mình
Thật
ra còn chỉ linh tinh
May
Liên Xô đổ không giờ ra sao
Song
nói vậy đâu nào phải vậy
Mọi
việc đời đào thải tự nhiên
Cái
gì vốn chỉ huyên thiên
Một
thời rồi hết nhãn tiền thế thôi
Thuyết
Mác kiểu đầu voi đuôi chuột
Có
dễ chi tồn tại lâu bền
Bởi
sai thực tại lềnh khênh
Bon
sai gò thảy cũng rồi bung ra
Hay
niềng sắt thời gian rồi mục
Cây
vẫn toàn lấy lại tự nhiên
Khổ
là phung phí nhãn tiền
Thời
gian bao giá trị từng mất đi
Bao
oán trách bao điều oan khổ
Chỉ
thảy thành công cốc đổ sông
Quy
tiên lớp cũ đều toàn
Tới
hồi lớp mới phải càng bung ra
Thành
thuyết Mác khác đâu tạm bợ
Chỉ
cùm chân nhân loại một thời
Tạo
nên bao việc trời ơi
Cuối
cùng kiểu nước qua cầu vậy thôi
Hay
nói khác đã thành hài hước
Đều
tuyên truyền huy hoắc một thời
Tạo
nên bao chuyện vẽ vời
Cuối
cùng trống rỗng làm đời cười chê
Giống
chỉ chuyện hoa hòe hoa sói
Qua
một thời rồi thảy tàn phai
Có
đâu còn mãi mãi hoài
Cầm
bằng nhân loại đã rồi qua truông
Chờ
đến cuối đường hầm ánh sáng
Đó
vẫn là thực tế tự nhiên
Hay
đều sự thật nhãn tiền
Bởi
ai lấy thúng lâu dài úp voi
Cái
sai lẽ nào thay cái đúng
Thuyết
Mác đều ngụy tạo mà ra
Trước
sau được chỉ một thời
Rồi
đều rủn mục khi đời đi lên
Đó
thực tế khách quan là vậy
Nên
trên đời đâu thể chủ quan
Bởi
đều nguyên lý ngự toàn
Mà
nguyên lý đúng mới càng dài lâu
Kiểu
của Mác khác nào xãnh xọe
Dẫu
gây bao gai góc trên đời
Bởi
sai thực tế tơi bởi
Còn
sai đạo đức khó nào còn luôn
Vì
nguyên lý đời hoài nhân bản
Khiến
luôn cần dân chủ tự do
Độc
tài kiểu Mác giở trò
Chỉ
thành quái đản một thời rồi qua
Chỉ
đáng tiếc là gây xương máu
Bởi
sử điều “giai cấp đấu tranh”
Nhân
văn tàn phá đã đành
Tạo
đời dối trá càng thành phi luân
Khiến
chỉ thảy luần quần một thuở
Rồi
cuối cùng rã đám tan vành
Bởi
khi lớp cũ tan tành
Thay
vào lớp mới dễ còn nào theo
Thuyết
Mác thảy chỉ lèo là thế
Bởi
thực nào đâu có căn cơ
Độc
tài ngoài áp đặt vào
Tuyên
truyền lừa dối có nào nội dung
Ví
thật sự nếu không thuyết Mác
Đời
vẫn hoài phát triển tự nhiên
Vẫn
đều luôn tự thích nghi
Vẫn
đều điều chỉnh lắm khi dễ dàng
Mác
chỉ khiến mọi đàng phức tạp
Thổi
phồng lên bao cái trệch dòng
Đều
phi thực chất bên trong
Toàn
điều giả tảo cốt nhằm tròng vô
Nó
khiến thảy bao người lợi dụng
Phục
vụ riêng tham vọng của mình
Chiêu
trò kiểu chỉ nhân danh
Khiến
làm xuyên tạc lẽ thường khác đâu
Bởi
thuyết Mác ví như toàn đúng
Dẫu
hi sinh lắm lắm vẫn cần
Thời
gian ngắn đã hoàn thành
Có
đâu lệ thủy mút mùa thương đau
Tức
nó thảy toàn đều trật khớp
Dẫu
nhân quần chuột bạch ích gì
Bởi
đều nghịch lý khác chi
Để
tầm thường hóa loài người lạ đâu
Khiến
lẽ sống chỉ nhằm tồn tại
Bởi
khác đâu bế tắt mọi điều
Vong
thân đều thảy hóa nhiều
Thành
nên lỗi Mác khác nào tự nhiên
Sự
phiêu lãng dài hàng thế kỷ
Cuối
cùng rồi nào có tới đâu
Liên
Xô đã phải đổ nhào
Đông
Âu cũng vậy đều hầu trớt huơ
Nhưng
từng đã hi sinh biết mấy
Cả
một thời uổng phí bao điều
Uổng
bao công sức mọi người
Với
bao sinh mạng, tiền tài, vật tư
Chiến
tranh nóng đã thời rộn rã
Rồi
tiếp theo chiến lạnh rã rời
Bao
nhiêu sinh mạng dồn vào
Bao
nhiêu tàn phá quả đều đổ ra
Cốt
xây dựng “thiên đường cộng sản”
Nào
ngờ đâu ngã cụt chun vào
Hay
là khoảng trống nhảy vô
Thảy
vì thuyết Mác vốn toàn gây ra
Tạo
huyễn hoặc cuồng si tất cả
Tiêu
diệt ai nếu dám chặn đường
Dẫu
là chặn đúng hay sai
Do
vì cuồng tín diệt ngay chẳng cần
Bao
thế hệ phải thành nhào lộn
Bị
cấy vào đầu óc ngây thơ
Toàn
điều ý hệ vật vờ
Cho
là lý tưởng con người lạ đâu
Bao
hệ lụy nói sao cho hết
Nó
gây đều hậu quả đủ điều
Không
còn chân chất con người
Mà
thành công cụ kiểu toàn viễn mơ
Ở
Liên Xô giờ này mới thấy
Diệt
thảy toàn “xét lại” một thời
Đông
Âu cũng vậy tơi bời
Nhất
là Trung Quốc nổi đình một phen
Hồng
Vệ Binh quả hằng đâu khác
Cách
mạng đều Văn hóa thảy kinh
Thiếu
niên cuồng tín cùng mình
Mũ
lừa Trí thức chụp đầu dẫn đi
Ở
Việt Nam thời kỳ ruộng đất
Đấu
tố đều địa chủ dã man
Nhân
văn hủy hoại mọi đàng
Chỉ
do phương pháp cóp đều Tàu qua
Rồi
tới lượt Nhân Văn Giai Phẩm
Làm
cùi đày bao thảy văn nhân
Biến
toàn nịnh hót mọi phần
Tiêu
tùng phẩm cách rần rần khác đâu
Giờ
nghĩ lại cả thời ấu trĩ
Đẩy
cao trào đến độ dã man
Diệt
đều hết thảy tình người
Còn
đều công cụ căm thù giữa nhau
Khiến
thuyết Mác vô tiền khoáng hậu
Chưa
xảy nơi lịch sử loài người
Vết
nhơ đó quả để đời
Bởi
vì mục đích chỉ đều nhân danh
Khiến
cho nó trở thành tai nạn
Làm
hại chung cho thảy nhân quần
Cái
sai khuếch đại bao lần
Tự
cho trí tuệ loài người đỉnh cao
Song
thật sự Mác toàn loạng quạng
Phạm
vào hai nguyên lý hàng đầu
Đó
là “trích đoạn” tiến trình
Hai
là bất chấp con người khách quan
Tách
quá khứ, tương lai, hiện tại
Cốt
làm sao “ngắt quảng” mọi điều
Quy
đều “tư sản” mọi chiều
Dựng
lên vô sản để toàn xóa đi
Hiện
tại xấu tương lai đâu tốt
Mác
quả đều lầm lẫn mọi điều
Chụp
toàn tư sản loại đi
Mác
toàn quá khích còn gì nói sao
Chối
cả thảy mọi điều đức tính
Chỉ
nhìn đều vật chất rõ hay
Khiến
làm xã hội cùi đày
Bầy
đàn mê tín khách quan có nào
Mọi
điều ấy Mác đâu khoa học
Mà
đều toàn thị hiếu cùn mằn
Phịa
điều “thế giới tinh thần”
Thật
ra đốn gốc cây toàn ngã theo
Nói
chung lại Mác lèo đủ thứ
Bởi
đưa ra học thuyết bá vơ
Phỉnh
phần nhân loại dại khờ
Chạy
theo ảo ảnh hay vì lòng tham
Phần
còn lại thảy đều hoảng loạn
Chỉ
vì do áp lực độc tài
Khiến
toàn nhân loại nằm co
Để
cho lịch sử tung hê đủ điều
Thành
thuyết Mác nói hoài không hết
Bởi
chứa đầy tư tưởng lạc xon
Vì
sai nguyên lý sống còn
Kéo
theo một duột sau cùng toàn sai
Bài
thơ nhắm đôi điều sáng tõ
Ưa
hay không tùy ở mỗi người
Đọc
cần điểm tĩnh đủ đầy
Còn
toàn thiên kiến cũng nào quý chi
Hay
phê phán điều gì cũng tốt
Luôn
được cần phản biện tự do
Mới
toàn dân chủ khác sao
Bởi
vì chân lý muôn đời khách quan
ĐẠI
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét