VỀ MỘT KHÚC QUANH LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ
Ngày 19/8/1945 Việt
Minh tổng khởi nghĩa lật đổ Chính phủ Trần Trọng Kim. Đây là Chính phủ quốc gia
đầu tiên của Việt Nam sau khi Nhật chiến bại, đầu hàng Đồng Minh và đành trao
quyền lại cho Việt Nam. Tất nhiên nếu Nhật không bai trận cũng chưa chắc có
điều này, bởi Nhật cũng là nước đế quốc đi xâm chiếm nước khác khi đó. Việc
trao quyền là đương nhiên, bởi quyền lực chính trị trong một xã hội không bao
giờ được gián đoan. Việc làm của Nhật là thức thời, khôn ngoan và chính đáng.
Bởi vì Việt Nam lúc ấy
vần có vua chính thức là Hoàng đế Bảo Đại, nhưng chủ quyền Đế quốc Việt Nam
trước đó đã mất trong tay người Pháp, sau đó chuyển qua người Nhật khi Nhật bản
tiến vào xâm chiếm Đông Dương hất cẳng Pháp.
Như thế, việc Hoàng đế
Bảo Đại thu hồi lại đất nước từ tay quân Nhật là hợp pháp và chính đáng. Ông
trao quyền lại cho học giả Trần Trọng Kim lập chính phủ là cần thiết và hợp lý
(vì trước đó không tìm ra được chính khách Ngô Đình Diệm). Bởi vậy Chính phủ
Trần Trọng Kim là chính phủ trí thức, yêu nước, tiến bộ và hoàn toàn thiện chí,
tích cực, đã mang lại một số kết quả nhất định buổi đầu cho nước nhà.
Việc Việt Minh nổi dậy
lật đổ Chính phủ ông Kim cho là thân Nhật, bù nhìn của Nhật, thực sự chỉ là
phương thức tuyên truyền chính trị, bởi mục đích của ông Hồ Chí Minh và các
cộng sự của mình là đi theo hướng cách mạng Nga Sô Viết để nhằm xây dựng một
đất nước Việt Nam cộng sản theo kiểu học thuyết Các Mác ngay từ đầu. Đó là
Phong trào Cộng sản quốc tế Đệ Tam mà ông Hồ vốn là cán bộ thành viên khi còn ở
Liên Xô.
Như thế có thể hiểu
Anh giúp Pháp quay lại Việt Nam tại vì là hai nước tư bản cả. Vả phần nào đó
Pháp vẫn thấy có trách nhiệm với Việt Nam vì là thuộc địa cũ của mình, song mặt
khác Pháp chưa muốn từ bỏ hẳn quyền lợi ở đây nên muốn lôi kéo Việt Nam không
thành nước cộng sản mà ở trong khối Liên Hiệp Pháp theo nền chính trị dân chủ
và nền kinh tế tự do.
Đây cũng chính là lý
do chủ yếu đưa đến cuộc chiến tranh Việt Pháp ngay từ đầu kéo dài khốc liệt
trong 9 năm, và tiếp theo là cuộc chiến tranh Mỹ Việt kéo dài 10 năm sau này.
Mầm mống nói chung là cuộc chiến ý thức hệ và càng ngày càng mang tính chất
quốc tế về sau cho tới khi kết thúc năm 1975.
Như vậy Bản Tuyên ngôn
độc lập thống nhất toàn bộ đất nước ngày 6-6-1949 của Cựu Hoàng Bảo Đại cũng có
nghĩa Pháp đã buộc nhất thiết từ bỏ Việt Nam để nhằm chống lại Việt Minh đang
trong khu kháng chiến, do vì các lý do đã dẫn trên. Tức Pháp muôn tương kế tựu
kế phần mình, còn cựu hoàng Bảo Đại cũng giống y như vậy, cốt thu hồi một đất
nước Việt Nam độc lập, thống nhất, ở trong LHP và không theo hướng Cộng sản của
Liên Xô. Sự tranh chấp của các thế lực quốc tế giữa Pháp và khối Liên Xô quả
thật đã thấy rõ từ đây.
Kết quả sau 9 năm,
Pháp thua Việt Minh, trong đó có lực lượng quốc gia của Quốc trưởng Bảo Đại
cũng thua luôn sau trận Điện Biên Phủ và chia đôi đất nước. Điều rõ ràng là
Miền Bắc tiến vào chủ nghĩa cộng sản là điều không phủ nhận được. Còn Miền Nam
Quốc trưởng Bảo Đại khi đó tiếp thu cả thảy từ Pháp và trao quyền cho nhiều Thủ
tướng khác nhau mà cuối cùng là Thủ tướng Ngô Đình Diệm để thành lập chế độ
quốc gia cộng hòa không cộng sản theo nền dân chủ và nền kinh tế tự do.
Nhưng về sau ông Diệm
thấy nước Mỹ mạnh hơn Pháp, lại nền chính trị tiến bộ và xã hội phát triển hơn
Pháp, ông Diệm liền có khuynh hướng thân Mỹ, thoát Pháp để xây dựng một đất
nước Miền Nam phát triển tiên tiến theo hướng dân chủ phù hợp với thời đại mới.
Bởi vậy mọi tuyen truyền của Miền Bắc chống ông Diệm về sau đều thực chất là
tuyên truyền nhằm mục đích chính trị, chưa hẳn là hoàn toàn sự thật khách quan.
Ngoài ra việc ông Diệm truất phế Bảo Đại lên làm Tổng thống là tính toán chính
trị vì Miền Nam hay vì đất nước là việc làm chính đáng hợp lý của ông, vì ông
không hề có mục đích cá nhân tư lợi gì ở đây. Chỉ tiếc sau khi lật Bảo Đại tay
chân ông Diệm lại quá khắc nghiệt tịch thu hét mọi tài sản của Quốc trưởng cũ
là một điều không đúng đạo lý ở đây.
Cũng cần nói thêm mọi
phong trào cánh tả kể cả Phật giáo Thích Trí Quang chống ông Diệm sau này thật
sự chỉ do Miền Bắc cài đặt, chỉ huy, lãnh đạo, chưa chắc đã là những phong trào
hoàn toàn độc lập hay bột phát. Những ai tìm hiểu các dữ kiện lịch sử khách
quan sâu sắc đầy đủ đều có thể nhận ra mọi điều này. Kể cả Phong trào GPMN của
các ông Thọ Phát cũng chỉ là một cánh tay của Miền Bắc khi đó cả, chẳng phải
độc lập hay riêng rẽ gì.
Cho nên ngày nay lịch
sử đất nước đã sang trang, mọi người Việt Nam có nhận thức hay trí thức đều
phải biết chính xác và đầy đủ một giai đoạn hoàn toàn phức tạp trong quá khứ
của dán tộc, đất nước mình. Bất cứ người nào nói ngang ngược kiểu tuyên truyền
thiên lệch thật sự đều không có tình yêu đất nước, tình cảm quốc gia dân tộc
chính đáng mà chỉ bọn ô hơp, a dua, đều trong lòng chứa đựng ý thức coi thường
lịch sử, coi thường dân tộc, coi thường đất nước chỉ vì quyền lợi riêng hay vì
tâm thức dân ngu do hậu quả ngu dân tạo ra mà không có gì khác cả. Bởi vì ánh
sáng lich sử nói chung không phải thấy ngày được mà có khi qua thời gian lâu
dài mới thật sự soi sáng đầy dủ hẳn ra, có khi cả trăm năm sau thì mọi giá trị,
ý nghĩa khách quan của lịch sử quá khứ mới được toàn thể dân tộc nhận ra đầy đủ
hết được. Người chân chính luôn luôn khác với mọi kiểu quần chúng ngu dốt, hạ
dân, cá mè một lứa vì chẳng có ý thức chính trị trong sáng lành mạnh là gì.
NON NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét