MIỀN NAM MỘT THỜI
Ngày
nay lịch sử qua rồi
Hay
là nói đúng đang thời dần qua
Cần
bao nhiêu chuyện nói ra
Thượng
vàng hạ cám khác nào tốt thôi
Chiến
tranh hai bận tạm nguôi
Dẫu
không nguôi cũng để lòng mà chi
Dù
quên hay nhớ ích gì
Coi
như nước đã trôi thì trên sông
Bởi
vì mọi sự hết toàn
Có
đem hâm lại cũng càng thế thôi
Một
thời ai đó lên ngôi
Hay
ai địa ngục cũng rồi qua đi
Chiến
tranh với Pháp lạ chi
Chiến
tranh với Mỹ cũng thì thế thôi
Dễ
đâu nói cạn được lời
Toàn
điều mắc mứu vốn đều tùm lum
Dĩ
nhiên ý hệ có trong
Cả
như tôn giáo cũng đâu đứng ngoài
Dân
ta bộc trực vẫn hoài
Chẳng
mê điều nọ cũng thờ điều kia
Có
điều một thuở chắt chiu
Hoạnh
tàn hoạnh phát thảy đều đi qua
Trường
Sơn máu đỏ hàng hà
Biên
Hòa xương trắng cũng nằm nghĩa trang
Năm
Tư khởi sự rõ ràng
Bao
điều đa diện có toàn Miền Nam
Qua
đều một cuộc Di cư
Lần
đầu Miền Bắc coi như tràn vào
Văn
chương nghệ thuật nháo nhào
Cả
điều triết học ai nào chẳng hay
Bởi
đều xã hội tự do
Riêng
tôi ngày ấy học trò lạ sao
Lần
đầu tập tễnh đọc vào
Cái
tên “Đại Học” tự hào đầu tiên
Lúc
này đời sống còn yên
Khiến
Tờ Tạp chí đương nhiên hút đều
Chứa
trong triết học đủ điều
Lần
đầu kinh ngạc đã liều tìm xem
Nội
dung quả thảy mông mênh
Dẫu
còn trứng nước trước sau thấm vào
Khi
vô Đại học Saigon
Khiến
ngành triết học nhắm toàn đi theo
Mặc
dầu Trường Luật khoái đều
Học
luôn hai cái sao cho vẹn toàn
Cả
Trường Khoa học tiến sang
Cho
dù lỏm bỏm vẫn càng thấm sâu
Sau
này tự học thêm cao
Thành
ra thỏa mãn khác sao đủ đầy
Nên
trong Triết học bề dày
Nhưng
Khoa học cũng thành bề cao
Cả
như Kinh tế lạ sao
Để
nghiên cứu Mác vốn đều tự nhiên
Đề
tài làm với thầy Trung
Kể
từ biện chứng Hegel khởi đầu
Nhưng
dầu tôi thích chiều sâu
Còn
Thầy Trung thảy khác nào dấn thân
Nên
qua cắng đắng nhiều lần
Cuối
cùng tiến sĩ vẫn thành vượt qua
Nay
đâu cần nói ba hoa
Mục
tiêu phê phán Mác đà có trong
Khiến
nay thỏa mãn đều càng
Mác
đi đường Mác tôi toàn đường tôi
Thầy
Trung cũng vậy khác đâu
Thầy
nhằm khuynh tả tôi nào có theo
Hóa
Văn Khoa trước vẫn lèo
Thầy
thường khuynh tả eo sèo lạ sao
Chỉ
trừ thầy Trị, thầy Nghiêm
Hai
thầy đích thực thích vào chuyên môn
Dẫu
sao tôi chẳng tròng trành
Bởi
nhờ Trường Luật mới thành thoát ra
Ở
đây khuynh hướng bao la
Chẳng
chi chính trị một chiều đưa vô
Còn
Văn Khoa có khác nào
Thảy
đều biện chứng ào ào nói lung
Nổi
ngay thầy Trần Văn Toàn
Hay
thiên Mác xít rộn ràng thầy Trung
Lại
điều sau thảy lùng nhùng
Nhiều
anh mới mọc kiểu khùng kiểu điên
Tay
Phạm Công Thiện huyên thiên
Nói
toàn vấy vá phỉnh liền những ai
Cả
như kiểu Nguyễn Trọng Văn
Loại
đầy điếu đóm vô Khu về Thành
Một
thời tưởng thảy tung hoành
Sau
rồi biệt tích có thành ra chi
Chỉ
riêng Bùi Giáng lạ gì
Người
đều thẳng thắn khiến làm tôi ưa
Quảng
Nam ruột ngựa dư thừa
Dầu
thơ Lục bát lắm phần lăng nhăng
Song
dù nói cuội nói trăng
Tâm
hồn Bùi Giáng khiến hằng trụ lâu
Trong
khi khuynh tả khác nào
Toàn
đều lỏng khỏng khiến sao không cười
Giờ
thì bao chuyện qua rồi
Thượng
vàng hạ cám mới cần đưa ra
Cũng
nhằm cách để phôi pha
Đời
sau thấy đó tà tà xem chơi
Tôi
toàn thơ kiểu trời ơi
Vừa
làm vừa giỡn khơi khơi vậy mà
Vẫn
đăng vào thảy Google
Mười
hai ram giấy chứa toàn thơ vui
Cũng
trên mười sáu ngàn bài
Còn
mà lác đác thôi nào nói chi
Thơ
đều chuyên chở nội dung
Chỉ
riêng hình thức cốt đều đùa chơi
Nhân
đây mới nói nói tầm phào
Bởi
nhờ bài viết nhắm vào thầy Trung
Khác
đâu là dịp trùng phùng
Để
ôn kỷ niệm thầy trò với nhau
Tuy
đều khác biệt rạch ròi
Tôi
không ưa Mác còn thầy vẫn ưa
Dẫu
sao thầy đã chụm lò
Nấu
tôi được chín trước ngày bảy lăm
Tôi
thuần triết học bề trong
Còn
thầy khuynh tả dán thân bên ngoài
Dẫu
chi một chữ cũng thầy
Lá
bài lật ngữa giờ còn giấu sao
Mặc
cho đời có thị phi
Thầy
trò tôi vẫn khác gì như xưa
Tư
duy ai nấy đường dài
Nhưng
tình nghĩa cũ khác đâu thầy trò
TẾU
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét