KINH
TẾ LÀ GÌ ?
Hôm
qua chính trị nói rồi
Hôm
nay kinh tế thêm vào mới vui
Bởi
như hai mặt bàn tay
Đều
luôn gắn bó khác sao tới giờ
Vì
chưn xã hội con người
Nếu
không kinh tế sống đời được sao
Đâu như chỉ đám cào cào
Mà
người sản xuất kết nhau tạo thành
Tức
là guồng máy vận hành
Hoàn
toàn tự động dễ ai không tường
Cá
nhân chủ chốt mọi đường
Cùng nhau quan hệ thị trường vậy thôi
Đầu ra kết với đầu vào
Vẫn đều trước hết vai trò cá nhân
Mỗi người đóng góp một phần
Cuối
cùng kết quả chung nhau hưởng đều
Dẫu
luôn hiện tượng giàu nghèo
Theo
từng hoàn cảnh khó thành chia xôi
Bởi tùy tâm ý mỗi người
Cả
tùy năng lực góp vào vậy thôi
Thị
trường đều chỗ cùng chơi
Tự
do quan hệ vốn điều tự nhiên
Bao
gồm kỹ thuật nhãn tiền
Làm
sao điều tiết mọi miền với nhau
Chan
hòa lợi ích trước sau
Đâu
ngoài pháp luật vẫn âu làm nền
Cấm toàn lũng đoạn lềnh khênh
Cốt sao trật tự dẫu toàn cạnh tranh
Khác
nào nhiều nếp vô xôi
Cuối
cùng kết quả vốn chia đồng đều
Tuy
rằng luôn có giàu nghèo
Bởi
tùy lao động mỗi người khác nhau
Lẫn
tùy cơ hội trong đời
Tùy
theo may mắn đâu nào buộc chi
Tạo
ra hàng hóa thảy khi
Đồng
tiền đơn vị cốt cùng nhau mua
Đó
điều thuận lợi muôn đời
Vai
trò Nhà nước chỉ đều của chung
Cầm
cân chính sách điều hành
Nhằm
phần điều tiết khiến thành vậy thôi
Cốt
nhằm phát triển tự do
Đâu
cần gò ép để cho nhụt cùn
Tiền
dân đóng thuế mọi mọi nguồn
Nuôi
ăn Nhà nước lo đều lợi chung
Đó
là nghĩa vụ cuối cùng
Tức
là “xã hội” khỏi cần nói chi
Mỗi
người bươn chãi lạ gì
Không
ai cấm cản mới khi công bình
Cần
chi nhằm chỉ “cào bằng”
Tưởng
rằng hợp lý hóa hằng bất công
Kiểu
từng “cấm chợ ngăn sông”
Đổi
tiền “cưỡng đoạt” dễ không buồn cười
Làm
cho kinh tế “tịt ngòi”
Cái
nghèo chụp xuống mỗi người khác đâu
Như
gà bị trói thảy hầu
Còn
đâu giúp ích chút nào cho nhau
Trong
khi kinh tế khác đâu
Như
đời chạy bộ kiểu đều ma ra tông
Tức
hoài tiếp sức một dòng
Qua
bao thế hệ mới thành lợi chung
Nên
chi chỉ kiểu điên khùng
Một
thời “bao cấp” bão bùng khác đâu
Làm
cho xã hội toàn nghèo
Mẹ
con phải mặc cùng nhau cái quần
Chẳng
qua ấu trĩ tột cùng
Biết
chi kinh tế não nùng thế thôi
Tưởng
đều “tập thể” mới hay
Noi
điều mù quáng Nga Tàu quả kinh
Khiến
cho hậu quả linh đình
Mất
đi cơ hội quả tình trăm năm
Gần
non thế kỷ đèo bòng
Nhìn
qua ngó lại có nào bằng ai
Liên
Xô đã thảy sụm rồi
Đến
như Trung Quốc phải hầu đổi thay
Nước
ta vẫn cứ loay hoay
Mãi
toàn “định hướng” có ai không buồn
Chỉ
do ông Mác tầm ruồng
Đưa
ra học thuyết cội nguồn vậy thôi
“Đấu
tranh giai cấp” tơi bời
“Độc
tài vô sản” đâu nào đúng chi
Tự
do triệt hạ lạ gì
Lấy
đâu sáng kiến nhằm thì mở mang
Chỉ
làm kinh tế lụi tàn
Khiến
cho xã hội thảy toàn bơ vơ
Cả
làm lịch sử dại khờ
Trở
về khởi điểm kiểu cài số “mo”
Trong
khi kinh tế tự do
Mới
điều tiến tới thảy cho mọi người
Trước
tiên đơn vị gia đình
Mới
là thiết yếu ngay từ đầu tiên
Thành
viên đều mỗi cá nhân
Nuôi
gia đình chính lại thành nuôi chung
Bao
nhiêu rạch vẫn về sông
Chính
là “xã hội” quả không khác gì
Công
bằng hợp lý thảy khi
Miễn
sao đừng để “đạp đầu” lên nhau
Đó
là “xã hội” trước sau
Đâu
cần “xã hội bầy đàn” mới vui
Khác
chi bởi Mác đầu đuôi
Đã
đưa ra thuyết bùi ngùi nhân gian
Phỉnh
đều nhân loại thảy toàn
Trăm
năm đau xót nào càng tới đâu
Phiêu
lưu mây khói chỉ hầu
“Thị
trường loại bỏ” còn nào ra chi
Đến
như tiền tệ khác gì
Mác
nhằm diệt cả làm toàn chia nhau
Quay
về nguyên thủy khác sao
Gọi
là “cộng sản” kiểu hầu bá vơ
Muốn
mơ công thức dại khờ
“Làm
theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Lại
toàn trái lẽ con người
Bản
năng luôn có dễ nào thành công
Thành
nên Mác chỉ viễn vông
Toàn
đều ấu trĩ lại trông độc tài
Trái
toàn quy luật từ đầu
Có
đâu đời được mỗi ngày đi lên
Khiến
đều xã hội trùm mền
Mơ
điều lý tưởng đếm đầu chia xôi
Mọi
người như đĩa phải vôi
Cắn
đuôi để sống khác đâu thằn lằn
Khác
nào học thuyết lố lăng
Phỉnh
toàn nhân loại đã hằng trăm năm
Khiến
cho đời sống oái oăm
Bởi
nhằm “giai cấp đấu tranh” tầm ruồng
Cái
sai từ thảy mọi nguồn
Trái
toàn khoa học đâu mà thành công
Chỉ
làm xã hội lên đồng
Mười
voi bát xáo khác nào vu vơ
Khác
chi kiểu chỉ dại khờ
Phản
toàn kinh tế ai ngờ vậy sao
Phản
toàn xã hội khác nào
Lại
kêu “xã hội” thảy đều hư danh
Trong
khi kinh tế trưởng thành
Luôn
nhờ kỹ thuật được lồng vào trong
Trước
tiên kỹ thuật thị trường
Tạo
cho giao tiếp mọi đường mở mang
Tiếp
sau tài chánh mọi đàng
Tiền
tài huy động để nhằm đầu tư
Từ
xưa cho mãi đến chừ
Đó
là “tư bản” có nào khác đâu
Đồng
tiền huy động trước sau
Tạo
ra kỹ nghệ chỉ hầu vậy thôi
Bởi
khi máy móc có rồi
Sức
người giải phóng mới đều nhân văn
Còn
mà kiểu chỉ cuội nhăng
“Ăn
làm theo kẽng” lố lăng một thời
Khiến
đều nghèo khó tơi bời
Hại
đời thì có giúp đời được chi
Hóa
thành người chỉ cu li
Phải
làm để sống còn gì mở mang
Khiến
cho giả dối đều toàn
Mổ
gà cũng giấu nhằm để ăn
Hóa
đều ngôn ngữ lăng nhăng
Còn
về thực chất có bằng được ai
Khác
chi đời sống thành hài
“Thị
trường dẹp bỏ” quả ngoài thế đâu
Thành
nên ảo ảnh trước sau
“Gậy
cùng cà rốt” có nào được chi
Trái
điều nguyên lý lạ gì
Phản
toàn khoa học lấy chi công thành
Khiến
đời đều thảy tanh bành
Người
người kèn cựa lợi mình chăm lo
Hóa
thành ích kỷ ra trò
Danh
từ “xã hội” chỉ ngoài đầu môi
Ngày
nay ai cũng thấy rồi
Hễ
sai nguyên lý khó nào thành công
Mà
thành giả tạo một dòng
Sống
bằng “ảo tưởng” khó hòng tới đâu
Vậy
nên gút lại trước sau
Mỗi
nền kinh tế phải hầu tự nhiên
Phải
luôn theo luật khách quan
Cả
về quá khứ lẫn cùng tương lai
Còn
mà gián đoạn dài dài
Cắt
đuôi truyền thống khó nào đi lên
Phá
hư hiện tại lềnh khênh
Tương
lại bế tắt chỉ thành thế thôi
Bởi
vì thực tế trong đời
Như
dòng nước chảy đâu nào đứng yên
Phải
hoài phát triển nhãn tiền
Biến
thành tù đọng chỉ làm triệt tiêu
Dẫu
toàn từ ngữ mỹ miều
Mà
không thực chất rỗng đều lạ chi
Trái
toàn giá trị còn gì
Thành
toàn “ảo tưởng” mới khi buồn cười
Trong
khi đời sống con người
Trăm
năm qua hết có nào dài lâu
Chuyển
sang thế hệ tiếp sau
Thành
nên kinh tế cũng hầu thế thôi
Khác
đâu quán trọ một thời
Người
đi kẻ đến đều rồi như nhau
Chỉ
cần tiện ích trước sau
Chỉ
cần hạnh phúc mới điều trước tiên
Cần
chi mà phải “địa đàng”
Đàn
bầy tiêu diệt thảy toàn tự do
“Đại
đồng” chỉ thảy phỉnh nhau
Toàn
ăn bánh vẽ thảy cho mọi người
Trong
khi phát triển vững bền
Mới
đều nhân bản phải toàn trước sau
Cho
nên chính trị khác đâu
Cần
nền kinh tế luôn hầu chính danh
Còn
mà giả tạo mọi phần
Làm
cho “chính trị” cũng thành bá vơ
Khác
đâu hai mặt bàn tay
Dễ
chi mặt nọ tách rời mặt kia
Mác
đưa học thuyết trật chìa
Lấy
điều “ý hệ” thay vào mới kinh
Khiến
thành chỉ có ngoại hình
Còn
trong khoa học ruột đều rỗng không
Thảy
đều giả tạo viễn vông
Thả
mồi bắt bóng khỏi cần nói sao
Khiến
sai chính trị khác nào
Bởi
sai kinh tế vẫn đều như không
Làm
cho lịch sử bông lông
Bèo
mây trôi giạt quả không ra gì
Khiến
đời thành chỉ dại khờ
Vong
thân tất cả vật vờ khác đâu
Bởi
vì phản lại tự do
Làm
sao kinh tế tốt cho mọi người
Đầu
ra trái quẻ đầu vào
Hai
đầu bế tắt khác nào như nhau
Giống
như hai mặt bàn tay
Nếu
không phát triển hóa ra chỉ cùi
Bởi
vì kinh tế - con người
Cá
nhân cơ sở có nào khác chi
Tạo
nên xã hội lạ gì
Như
là kết quả thảy đều của chung
Bàn
tay lao động không cùng
Tạo
toàn thế giới có đâu khác nào
Guồng
chung bao trọn khắp nơi
Đầu
vào kết hợp với đều đầu ra
Dòng
sông nhân loại bao la
Vẫn
làm thế giới mãi hoài đi lên
Mới
thành kinh tế vững bền
Mọi
người cùng hưởng vốn thành tự nhiên
Ngày
nay quả thấy nhãn tiền
Kiểu
như cánh bướm đập đều thế gian
Tạo
ra hiệu ứng đều toàn
Đó
là khoa học mọi đàng lạ đâu
Bởi
nào có thể tách rời
Toàn
cầu là một chẳng nào riêng ai
Phải
cần sao thảy hòa hài
Mới
thành nhân loại được đều phát huy
Tự
do kinh tế khác chi
Trong
guồng luật pháp mới thì hiệu năng
Còn
mà chỉ có nhì nhằng
Bám
điều “ý hệ” mãi thành ra chi
Hóa
đều lạc hậu khác gì
Tách
rời thế giới quả khi buồn cười
Mà
cần khoa học làm đầu
Tạo
thành phát triển con người giữa nhau
Bởi
nay bốn biển năm châu
Cũng
đều như một gia đình vậy thôi
Chỉ
vì nhân loại khác nào
Vốn
cùng một gốc cội nguồn mà ra
Khiến
nay kinh tế bao la
Đều
nhờ quá khứ đặt nền thảy chung
ĐẠI
NGÀN
(05/10/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét