QUYỀN LỰC LÀ GÌ ?
Điều
đời vẫn có thông thường
Đó
là quyền lực mọi đường khác chi
Khiến
xưa Lão tử Vô vi
Cốt
nhằm giải phóng con người lạ đâu
Đó
điều từng đã ngàn năm
Mục
tiêu chống lại hữu vi khác nào
Tại
do Nho giáo ồn ào
Chủ
trương “trật tự” đưa vào trước sau
Cả
hai cũng có sai đâu
Nếu
không quá khích vẫn âu hại gì
Bởi
vì quyền lực là chi
Chất
men xã hội kết vào với nhau
Vì
không toàn chỉ bời rời
Kiểu
như sỏi cát xây đời được sao
Thảy
đều lạc lõng tầm phào
Dễ
đâu kết lại vững vàng dưới trên
Làm
cho xã hội bồng bềnh
Khác
gì đời sống lênh đênh hẳn rồi
Thành
nên quyền lực hỡi ơi
Vẫn
điều xã hội có từ ngàn xưa
Nhưng
từ xuất xứ biết thừa
Chỉ
đều quy ước giữa người với nhau
Nghĩa
như khế ước lạ sao
Điều
này từng đã Rousseau nói rồi
Một
nhà dân chủ sáng ngời
Nhà tư tưởng Pháp muôn đời rạng danh
Thuyết
về bình đẳng xướng lên
Để
cho xã hội được toàn tự do
Vượt
xa phong kiến lạ sao
Bỏ
qua quân chủ khắt khe quyền hành
Thảy
đều giả tạo muôn phần
Kiểu
nhằm mạnh được yếu thì phải thua
Vì
xưa quân chủ làm vua
Thảy
thường lạm dụng ít đều minh quân
Cha
truyền con nối mọi phần
Toàn
vì quyền lợi có cần nói sao
Trong
khi xã hội khác nào
Ai
đều cha mẹ của mình sinh ra
Lý
sao phụ thuộc ta bà
Chỉ
vào người khác kiểu là vua tôi
Nhưng
cần tương nhượng mà thôi
Lập
ra guồng máy nhằm vào lợi chung
Tại
luôn trật tự vẫn cần
Để
làm xã hội mọi phần bình yên
Đều
vì cuộc sống nhãn tiền
Bởi
đâu quyền bính cá nhân ai nào
Thành
là quan điểm sít sao
Xưa
kia Khổng tử cũng nào khác đâu
Dễ
chi Khổng Mạnh mà ngu
Lấy
điều “quân chủ” thiên thu làm nền
Chẳng
qua thời buổi bập bềnh
Giữa
thời phong kiến lềnh khênh phải chìu
Mới
thành có thuyết lật thuyền
Dân
nâng thuyền được cũng thuyền lật đi
Đó
thành nguyên lý khác gì
Cái
mầm dân chủ vẫn thì tự nhiên
Nhưng
vì kẻ dốt huyên thuyên
Biết
nào Khổng Mạnh mới liền nói leo
Chê
đều “phong kiến” thảy lèo
Hiểu
chi nhân bản vốn đều chiều sâu
Mục
tiêu nhắm chỉ lòng nhân
Vào
sâu mọi mặt nhân văn đủ điều
Tuy
rằng hình thức bên ngoài
Bởi
thời quân chủ nói đều vua tôi
Nhưng
cho vua phải xứng vua
Nếu
không thành giặc nào coi ra gì
Đó
là chính thuyết “lật thuyền”
Tinh
thần “cách mạng” gắn liền bên trong
Vậy
nên dân chủ tự do
Ngàn
xưa đã có tảng lờ được sao
Chẳng
qua lạm dụng ào ào
Trong
thời lạc hậu vẫn nào khác đâu
Để
thành quân chủ chuyên quyền
Hễ
ai chiến thắng trở thành làm vua
Còn
thua thành giặc biết thừa
Đó
đều thực tế đời hoài nhiêu khê
Ngàn
năm mãi cứ ê chề
Toàn
làm nô lệ con người khác chi
Hóa
thành mọi chuyện thị phi
Có
nào trong sáng giữa người chút sao
Bản
năng luôn thảy dồi dào
Vẫn
toàn chế ngự loài người thâm sâu
Ngàn
năm vốn vậy khác đâu
Tới
khi khoa học sau này tiến lên
Giương
cờ dân chủ trước tiên
Là
nhờ Cách mạng Pháp từng xảy ra
Nhân
quyền học thuyết bao la
Dân
quyền tương ứng sáng lòa mọi nơi
Cái
nôi đó thuở Châu Âu
Rồi
lan đến Mỹ mãi hầu tới nay
Cuối
cùng mở rộng toàn cầu
Ngày
nay dân chủ đã hầu vững chân
Nhưng
rồi trở ngại vạn phần
Bởi
đâu thuyết Mác đùng đùng hiện ra
Xiển
dương “Vô sản độc tài”
Khiến
nền dân chủ tiêu điều từ đây
Thật
là nhân loại cũng hay
Đấu
tranh giữa cái chính tà thường xuyên
Ví
như Quân phiệt trước tiên
Tiếp
là Phát xít đã liền đi theo
Kế
rồi Quốc tế Đệ tam
Một
thời hổn loạn toàn cầu khác đâu
Hai
lần Thế chiến xảy ra
Đến
như Thế chiến thứ ba gần kề
Liên
Xô phải đổ não nề
Đông
Âu cũng vậy ê chề một phen
Rồi
thì Đông Đức cũng văng
Cái
nôi mác xít quả hằng còn chi
Thời
nay “đổi mới” khác gì
“Độc
tài vô sản” gần thành đi đoang
Chút
còn “định hướng” làng nhàng
Gân
gà khó nuốt khó toàn nhả ra
Thành
nên nhân loại xót xa
Đấu
tranh giữa cái chính tà thường xuyên
Chỉ
vì bởi thuyết nhân danh
Âm
mưu thuyết khác thêm lồng vào trong
Khiến
cho lịch sử lòng vòng
Kiểu
bò miệng chén kiến nào thoát ra
Cái
vòng luẩn quẩn sâu xa
Vẫn
do nhận thức ta bà khác chi
Mác
thành khởi sự kiểu ni
Bởi
tin “biện chứng” của thầy Hegel
Dẫu
toàn mê tín lềnh khênh
Làm
rằng chân lý phải cần quyết tâm
Khiến
làm cuồng tín hà rầm
Tưởng
rằng “Vô sản” tất đều thành công
Làm
cho “Tư bản tự chôn”
Mới
làm cách mạng toàn cầu lạ chi
Xóa
bài làm lại khác gì
Phủi
toàn lịch sử mới khi buồn cười
Ngàn
năm xem chỉ hổ ngươi
Quy
đều “tư sản” bảo cần loại đi
Nhằm
lên vô sản thảy khi
“Độc
tài” yếu tố mong làm thành công
“Thời
kỳ quá độ” một dòng
Mục
tiêu xây dựng “thiên đường” ngày sau
“Làm
theo sức hưởng theo cầu”
Bởi
vì của cải khác nào tuôn ra
Thảy
đều ngụy biện xót xa
Mác
toàn ấu trĩ ai mà tin sao
Chẳng
qua đưa thuyết độc tài
Quyền
hành thiên hạ đầu hầu thâu vô
Nhân
danh “giai cấp” ào ào
Để
rồi thiểu số nắm đầu ngồi trên
Khác
gì thuyết Mác tênh hênh
Bởi
vì nó đã cong vênh từ đầu
Khởi
từ “duy vật” khác sao
Cuối
cùng “vô sản độc tài” rút ra
Tiền
đề sai đã ta bà
Vậy
nên kết luận có mà đúng sao
Khiến
làm trật tự lộn nhào
Ngàn
năm đã có nay đà trôi sông
Mác
toàn phế bỏ tỏng tong
Kiểu
rừng đốt hết cốt gây lại toàn
Khác
đâu chỉ thảy mơ màng
Bởi
vì rừng mới lại hoàn như xưa
Thành
ra Mác quả lạ chưa
Óc
phi lô-gích ai thừa biết không
Kiểu
đều một kẻ lên đồng
Muốn
đời “cải lão để nhằm hoàn sinh”
Tư
duy thảy chỉ linh tinh
Thả
mồi bắt bóng hại mình khác đâu
Cái
cây lịch sử lên cao
Ngàn
năm chặt gốc khác sao diệt toàn
Trong
khi quyền lực rõ ràng
Chỉ
điều quy ước quả càng khác sao
Thấp
cao chỉ một cái đầu
Ai
hơn người khác cả hầu trượng chăng
Khác
chi Mác kiểu lèn quèn
“Độc
tài vô sản” hóa toàn tối thui
Làm
cho đảo lộn cuôc đời
Ngàn
năm tiến hóa nay rồi như không
Khởi
đầu lại kiểu viễn vông
Vòng
quay lặp lại dễ trông được nào
Diệt
toàn truyền thống không ngoài
Xóa
bài làm lại quả hài làm sao
Trong
khi lịch sử khác đâu
Văn
minh phát triển phải hoài đi lên
Phải
cần nối tiếp vững bền
Xóa
tan truyền thống làm nên được gì
Trong
khi trật tự khác chi
Phải
toàn hữu lý mới thì nhân văn
Có
đâu trật tự bông phèn
Thảy
đều hổn loạn chỉ toàn lùi thôi
Bởi
quyền như nói từ đầu
Chỉ
đều quy ước giữa người với nhau
Để
nhằm trật tự trước sau
Tránh
điều hổn loạn thảy toàn hoang vu
Thành
nên cái dại thiên thu
Hiểu
sai “trật tự” lù mù khác đâu
Hiểu
sai “quyền lực” chỉ hầu
Gây
điều lợi dụng khiến đều dã man
Trong
khi trong sáng cần toàn
Quyền
và trật tự đi cùng với nhau
Tránh
điều nước đục thả câu
Quyền
thành hổn loạn khác sao dại khờ
Chỉ
thành lạm dụng ai ngờ
“Yếu
thua mạnh được” vật vờ lạ chi
Còn
đâu nhân bản chút gì
Lại
về hoang dã mới khi buồn cười
Vậy
nên sự thật rõ rồi
Cũng
là chân lý ngàn đời lạ chi
Tức
cần dân chủ tự do
Người
cùng bình đẳng mới thành văn minh
Quyền
đều thảy có tự mình
Giao
cùng xã hội để thành ra thôi
Cốt
nhằm tương nhượng khác sao
Tạo
ra trật tự để hầu lợi chung
Có
nào quyền kiểu trời sinh
Cá
nhân, giai cấp quả tình ra chi
Kiểu
xưa Vua có khác gì
Tự
coi ta thảy “con Trời” tiếu lâm
Sau
này Mác kiểu toàn hâm
Quyền
trao “giai cấp” khiến thành dốt đui
Cái
ngu khiến thảy bùi ngùi
Bởi
đều mê tín với cùng dị đoan
Làm
thành thế giới hổn mang
Cả
non thế kỷ đời toàn vong thân
Khiến
trên trăm triệu hận lòng
Bị
toàn bức tử khắp hầu thế gian
Ngày
nay biết đã muộn màng
Dầu
rằng biết sớm vẫn còn hơn không
Dẫu
đây tuy chỉ vài dòng
Nói
đều đơn giản về “quyền” khác sao
Quyền
và “quyền lực” lạ nào
Hay
“quyền hành” nữa luôn vào một thôi
Vấn
đề phải đúng hay sai
Hoặc
là tốt xấu mấy ai không tường
Quyền
đâu phải kiểu vô can
Như
điều vật chất thế gian có đều
Lực
toàn vật lý thảy nhiều
Luôn
đều mù quáng chỉ hoài thế thôi
Kiểu
như trọng lực khác sao
Khiến
toàn mọi vật phải đều cùng rơi
Trong
khi xã hội con người
Quyền
vì “nhận thức” vốn đều chủ quan
Tức
là tự giác thảy toàn
Nhờ
người đại diện để mình thảnh thơi
Kiểu
trong dân chủ tự do
Toàn
dùng lá phiếu để trao nhau quyền
Khác
xa thể chế độc tài
Quyền
nhằm áp đặt lên người tự nhiên
Tạo
nên xã hội dã man
Con
người nô lệ bởi toàn trước sau
Biến
thành “quyền lực” tiếp theo
Để
nhằm lợi dụng khác đâu “quyền hành”
Tạo
thành áp chế mọi phần
Đều
toàn phi đạo có cần nói sao
Nhưng
người vẫn có khác đâu
Ngoài
phần lý trí vẫn đều bản năng
Khiến
thành lợi dụng chỉ hằng
Khi
quyền độc đoán vào toàn trong tay
Trái
toàn dân chủ tự do
“Tam
quyền phân lập” làm cho điều hòa
“Lập,
Hành, Tư pháp” riêng ra
Mới
đều kiểm soát chan hòa lẫn nhau
Dễ
đâu lợi dụng riêng tư
Một
mình một chợ nào còn nói chi
Để
thành đảng trị lạ gì
Kiểu
đều độc đảng lấy chi phân quyền
Quyền
vào “lãnh tụ” trước tiên
Đảng
quyền ở dưới chỉ đều bung xung
Phải
toàn tuân thủ mịt mùng
Bởi
đều sợ hãi não nùng khác đâu
Nếu
không bất lợi dễ sao
Bản
thân mất trắng dám nào không tuân
Như
thời bao cấp bịt bùng
Để
mà thất sủng ra đường kéo xe
Còn
toàn bên dưới thần dân
Khác
chi phong kiến vạn phần khi xưa
Trên
đều quân chủ biết thừa
Quyền
hành xuống cả địa phương lạ gì
Dân
quyền nào thảy còn chi
Nhân
quyền mất sạch còn gì nữa sao
Làm
theo, nói thụi ào ào
Toàn
đều xuống cấp khác nào vong thân
Thành
nên thuyết Mác oái oăm
Xướng
đường làm ngõ chỉ toàn vậy thôi
Hô
nhằm “giải phóng” loài người
Lại
thành nô lệ thảy đều thế gian
Bởi
tin “giai cấp đấu tranh”
Cho
rằng qua đó “thiên đường” lập ra
Nhưng
toàn mâu thuẫn ta bà
Khiến
đều nghịch lý khác nào bá vơ
Thành
ra hóa chỉ vật vờ
Vì
sai nguyên tắc đâu ngờ vậy sao
Chỉ
vì chủ thể từng người
Lại
đem “giai cấp” cốt nhằm gộp chung
Hóa
toàn ý niệm mông lung
Để
trừu tượng hóa lớp người vậy thôi
Có
chi thực tế trên đời
Trong
khi tranh đấu giữa đều cá nhân
Con
người cá thể mọi phần
Luôn
đều tranh đấu mọi điều đúng sai
Mọi
điều hay dở khác đâu
Công
bằng hay chỉ đều toàn bất công
Thành
nên Mác chỉ tầm ruồng
Hóa
thành nhân loại tội đồ trăm năm
Đó
toàn sự thực oái oăm
Tưởng
nhằm cứu độ hại đời lạ sao
TIẾNG
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét