SỰ
ÁM ẢNH CỦA HỌC THUYẾT MÁC
ĐỐI
VỚI MỘT BỘ PHẬN NHÂN LOẠI
TỪ
TRƯỚC KIA ĐẾN TẬN NGÀY NAY
Đây
thật điều khó ai chối cãi
Từng
xảy ra vốn dĩ từ lâu
Hay
nói đúng suốt hơn thế kỷ
Từ
Á Âu cho đến toàn cầu
Đó
do bởi hai điều hấp dẫn
Bao
người vì cảm tính đều tin
Sự
bóc lột mọi nơi tư bản
Và
cùng xây Thế giới đại đồng
Nó
kết liên với cùng giai cấp
Phải
san bằng giai cấp đều nên
Khiến
xã hôi không còn giai cấp
Thoát
con người bóc lột lẫn nhau
Muốn
vậy phải đấu tranh giai cấp
Xóa
hết đi giai cấp người giàu
Biến
tất cả trở thành vô sản
Tài
sản không ai khác gì sao
Đời
hạnh phúc tất toàn như thế
Cũng
triệt tiêu giai cấp đấu tranh
Hết
căm ghét nhằm thương nhau cả
Lao
động cùng sản phẩm chia nhau
Xóa
thị trường bỏ luôn tiền tệ
Quay
lại về sản phẩm đổi nhau
Thời
nguyên thủy nào đâu khác thế
Mới
tạo ra thế giới Đại đồng
Nhưng
nay lại thêm điều vững chắc
Giúp
soi đường quy luật đi lên
Là
“biện chứng” Hegel khoa học
Không
phải còn tưởng tượng như xưa
Đó
chân lý từ đây chắc mẩn
Khiến
trở thành vô địch muôn năm
Nhờ
dựa ở trên điều mâu thuẫn
Tất
làm cho Tư bản tự chôn
Chính
bởi vậy cần luôn tranh đấu
Bởi
khắp nơi giai cấp công nhân
Trên
toàn cầu cùng đoàn kết lại
Nhằm
triệt tiêu tư sản mọi phần
Bởi
tư sản là nguồn bóc lột
Tạo
khác nhau giữa lớp giàu nghèo
Gây
ra kẻ làm thuê làm mướn
Để
kẻ kia hóa thảy chủ nhân
Đó
chủ nghĩa cào bằng cần thế
Hay
khác đi chủ nghĩa bình quân
Đầu
cần đếm chia xôi mới tốt
Tạo
công bằng răm rắp đều nhau
Lên
cộng sản phải điều lý tưởng
Xóa
phân chia giai cấp giàu nghèo
Bởi
ai cũng thành đều vô sản
Làm
ăn chung tài sản thảy chung
Sáng
vô xưởng chiều đi câu cá
Tha
hồ riêng sở thích của mình
Tài
sản sẽ làm ra như nước
Bởi
chủ đều giai cấp công nhân
Muốn
đến đó buộc cần chuyên chính
Nhằm
thời kỳ quá độ vượt qua
Đảng
công nhân luôn cầm quyền chính
Khép
vào khuôn ai dám nằm ngoài
Buộc
răm rắp tuân theo quy luật
Nguyên
tắc do vô sản đưa ra
Khiến
thành đảng cầm quyền duy nhất
Hệ
cấp chia trên dưới toàn là
Đó
chế độ gọi là độc đảng
Dẹp
phân quyền tư sản thời xưa
Dẹp
đạo đức có tên truyền thống
Bởi
vốn đều tư sản khác sao
Nay
đạo đức phải nhằm cách mạng
Toàn
lấy điều vô sản làm nền
Triệt
tư hữu tận cùng quyết liệt
Công
sản cùng lao động hưởng chung
Sản
phẩm thảy tuôn ra như nước
Bởi
con người giải phóng tự do
Không
đố kỵ không còn ganh ghét
Mọi
người đều tự giác như nhau
Kiểu
xã hội khác nào không tưởng
Bởi
lạ chi tưởng tượng thảy đều
Mác
quên mất bản năng vốn có
Nơi
con người đâu dễ triệt tiêu
Nhầm
giáo dục cốt đều tuân phục
Kết
cấu vào cưỡng bách tuyên truyền
Ai
cũng sẽ vào khuôn khổ cả
Khiến
dần dà tiêu diệt bản năng
Niềm
tin giống đem cây trồng chậu
Xén
lá cành biến thảy bôn sai
Nhìn
quả đẹp biết đâu tạm bợ
Một
thời gian rồi thảy chỉ bung ra
Thành
thuyết Mác trái đều quy luật
Hay
trái toàn nguyên lý tự nhiên
Đi
ngược lại thảy dòng lịch sử
Chỉ
làm cho nhân loại quay lùi
Ai
chẳng biết cây khi đã lớn
Có
đời nào quay ngược lại sao
Như
cây đề cây đa đâu khác
Quay
thể nào lại hạt bé tiu
Như
ngàn năm sông luôn chảy tới
Có
bao giờ quay ngược lại nguồn
Thuyết
Mác quả khác đâu ấu trĩ
Phỉnh
người làm cộng sản y uông
Kém
nhận thức có đâu lý luận
Cốt
nghe theo và thảy tin càn
Kiểu
thị hiếu hoặc đầy cảm tính
Nên
toàn sai quả có đâu oan
Sai
tưởng đúng bởi đều cuồng tin
Vả
độc tài bị đã vào ngàm
Như
guồng máy một chiều chạy miết
Phải
hóc toàn mới thảy ngừng thôi
Thêm
cưỡng chế một chiều lý luận
Buộc
nói theo duy cách tuyên truyền
Bắt
làm theo chỉ điều bó buộc
Có
khác nào xã hội thành điên
Kiểu
tập thể đều sai kinh tế
Bởi
dẹp toàn sáng kiến cá nhân
Người
lười biếng hóa thành thụ đồng
Không
phát huy đời thảy nghèo nàn
Đến
văn hóa cũng đều bế tắt
Bởi
toàn nhằm văn hóa đóng khung
Trong
ý hệ ngăn điều sáng tạo
Khiến
khác đâu tư tưởng cùn mằn
Nên
xã hội còn nào phát triển
Thảy
thảy đều chỉ có vong thân
Mọi
người sống hóa thánh chiếc bóng
Vật
vờ quay theo cái đèn cù
Người
với người biến thành xa lạ
Chỉ
cốt nhằm gạt gẫm lẫn nhau
Cố
đóng kịch để sao được sống
Giả
danh trong xã hội phi nhân
Lịch
sử vậy cũng thành cùn nhụt
Bởi
còn đâu phát triển tự do
Người
với người rập khuôn cả thảy
Kiểu
ao tù chèn lấn bèo dâu
Khiến
xã hội đúc khuôn như một
Tự
cho là lý tưởng toàn cao
Nhưng
thực chất thảy đều giả tạo
Đi
ngược điều phát triển khách quan
Trong
khi cây ban đầu từ hạt
Lớn
lên thành cành lá rườm rà
Càng
phát triển khiến thêm sai biệt
Có
bao giờ quay lại hạt xưa
Thành
Mác chỉ hiểu nhầm giai cấp
Nghĩ
giống toàn theo cách trẻ con
Cho
cào bằng mới điều lý tưởng
Có
ngờ đâu kiểu thảy chủ quan
Bởi
bàn tay ngón dài ngón ngắn
Luôn
vẫn đều sát cánh cùng nhau
Thành
xã hội giống toàn như thế
Giai
cấp hoài chỉ sự phân công
Bởi
cuộc đời cần bao nghề nghiệp
Khiến
càng toàn đa dạng càng hay
Để
phân công được đều đầy đủ
Càng
phát huy chi tiết càng cao
Nền
kinh tế ắt luôn cần vậy
Mới
càng thêm đáp ứng nhu cầu
Đời
tiến lên nhu cầu tiến tới
Đâu
dậm chân hoặc chạy thụt lùi
Mác
thiển cận khó thành ý nghĩa
Bởi
tư duy nông cạn khác sao
Biết
một việc dốt mười là thế
Khiến
thêm càng cuồng tín Hegel
Lấy
biện chứng làm điều tin nhảm
Chút
có nào được thảy chứng minh
Nhìn
cảm tính tưởng toàn như vậy
Lại
thật trong bản chất lờ mờ
Như
nam châm hai đầu mâu thuẫn
Nào
có đâu biện chứng chút gì
Đều
hai cực bắc nam vẫn thế
Mác
khác nào lý luận như ngu
Hay
trái đất vẫn luôn như vậy
Đã
triệu năm cực bắc cực nam
Qua
lịch sử nào đâu biến đổi
Biện
chứng chi hóa chỉ vu vơ
Khác
gì cây mọc lên đều vậy
Hay
con gà từ trứng nở ra
Nhờ
cấu tạo trong đều nội lực
Giải
thích nay nhờ bởi bộ gien
Đó
cơ cấu đã toàn có sẳn
Từ
triệu năm tiến hóa mà thành
Diễn
tiến đó nhờ qua lịch sử
Đâu
phải đều vật chất được sao
Có
khác chi ngàn đời tảng đá
Dẫu
triệu năm đâu biến thành cây
Nên
biện chứng toàn điều vớ vẩn
Kiểu
đều do tư biện giả cầy
Đời
đâu phải kiểu thuần toán học
Áp
đều do lô-gich bề ngoài
Kiểu
lô-gích chỉ toàn hình thức
Có
liên quan thực chất gì đâu
Thành
thuyết Mác khác nào nhảm nhí
Toàn
nói hươu nói vượn vu vơ
Không
thực chất phi đều thực tế
Gạt
chỉ ai thường vốn dại khờ
Lấy
thị hiếu thay cho lý trí
Cảm
tính suông thay thảy lương tri
Cốt
lợi ích cá nhân tính đến
Tham
vọng riêng nhằm kiểu nhân danh
Chẳng
nhận thức chi về giai cấp
Đều
do từ đẳng cấp khách quan
Người
với người giống như con số
Đều
khác nhau đơn vị lạ sao
Dẫu
hàng tỉ số đều cũng vậy
Vẫn
sai nhau đơn vị khác nào
Bởi
như chúng chỉ toàn giống cả
Dễ
tạo thành dãy số được đâu
Nên
vũ trụ thảy đều sai biệt
Bởi
bao la đẳng cấp tạo thành
Đơn
giản kiểu cái bàn cái ghế
Luôn
khác đều mặt với bốn chân
Cả
nguyên tử cũng toàn hệt vậy
Nơi
trung tâm cấu trúc hạt nhân
Còn
chung quanh đám mây điện tử
Mỗi
vòng quay đều khác mọi phần
Đến
tế bào xác thân cũng thế
Thực
vật cùng động vật giống nhau
Ở
trong có có nhân cả thảy
Lại
bên ngoài cơ cấu lạ gì
Nói
chung lại vật toàn thế cả
Thảy
khắp trong tồn tại như nhau
Cả
vật dụng trong đời đều thế
Từ
cái cây cho đến ngôi nhà
Cả
trong ngoài thảy luôn đều khác
Đến
như trên và dưới lạ sao
Từ
mặt trời đến toàn tinh tú
Dầu
ngân hà hay mọi thiên hà
Dẫu
vũ trụ bao la rộng khắp
Cũng
đâu đều mọi vật giống nhau
Người
xưa nói Đạo chi vị Đạo
Phải
nhất Âm cùng nhất Dương thành
Đâu
chỉ có mỗi đường mỗi ngã
Mà
trong Âm Dương vẫn có trong
Hay
ngược lại cũng đều như thế
Mác
hiểu chi đâu thảy việc này
Nên
nếu nói là ngu thành ác
Nhưng
khác chi kiểu chỉ dại khờ
Đời
đẳng cấp đều luôn vẫn có
Duy
chỉ điều biến đổi luôn luôn
Bởi
vạn vật đâu nào bất biến
Lịch
sử toàn phải mãi đổi thay
Như
giòng sông chảy hoài không dứt
Có
khi nào được thảy đứng yên
Khác
chi vật triển miên biến đổi
Có
gì kêu biện chứng thảy nào
Nói
phủ định luôn đều liên tục
Chỉ
thấy ngoài hình thức vậy thôi
Như
trên trời trăng tròn rồi khuyết
Mây
hoài bay biện chứng đúng sao
Quy
luật đó tự nhiên thảy cả
Phịa
ra điều phủ định mông lung
Có
gì khác ép khuôn thị hiếu
Cốt
gột chân nhằm để vừa giầy
Mác
dựng đứng đấu tranh giai cấp
Chỉ
nhằm vào phỉnh gạt trần gian
Còn
thêm nữa mỗi người số mạng
Vẫn
là điều thực tế nhiêu khê
Khó
ai dám mọi bề phủ nhận
Vì
đó đều kinh nghiệm riêng tư
Thành
đời vẫn luôn nhiều huyền bí
Khó
rạch ròi để thảy chứng minh
Mới
ngàn xưa tạo ra tôn giáo
Vẫn
loài người sùng bái tới nay
Cho
dẫu ngoài diễn toàn lịch sử
Nhưng
cá nhân luôn lại di truyền
Tinh
thần khó qui toàn vật chất
Mác
khiến đời hóa thảy đảo điên
Bởi
chỉ muốn cá mè một lứa
Xã
hội đâu còn có nhân văn
Vong
thân biến thảy đều tất cả
Toàn
tôi đòi trong chính môi trường
Cào
bằng thảy khắp trong xã hội
Dễ
còn đâu phát triển đi lên
Bởi
nhằm kiểu nhân danh giai cấp
Trong
ruột đều lợi dụng tư riêng
Trong
khi đó thị trường căn bản
Từ
ngàn xưa hiện hữu thảy rồi
Tạo
môi trường cho đều cuộc sống
Thảy
trong ngoài đều lợi như nhau
Cộng
sinh giống dòng sông trôi chảy
Vật
đâu toàn cắn xé giữa nhau
Mà
thiên nhiên mãi đều có lý
Vẫn
bì đâu xã hội loài người
Bởi
pháp luật vốn luôn ngự trị
Trước
thấp toàn sau tiến lên cao
Đó
công cụ người dùng điều tiết
Làm
cuộc đời phải thảy nhân văn
Vượt
hoang dã tiến lên nhân bản
Đó
đều nhờ lý tính trước tiên
Qua
trí tuệ con người vượt khó
Tạo
thành ra kỹ thuật mọi đường
Kỹ
thuật giúp thắng dần nhiên giới
Nhằm
nâng cao xã hội loài người
Đời
cải thiện mãi hoài giá trị
Đâu
cần gì giai cấp đấu tranh
Mác
như vậy khác chi phản động
Làm
loài người xâu xé lẫn nhau
Suốt
thế kỷ ai nào chẳng biết
Toàn
địa cầu trăm triệu mò tôm
Gây
chiến tranh kiểu gồm nóng lạnh
Suýt
xảy ra Thế chiến thứ ba
Bởi
bản năng dễ sao mà diệt
Khó
viễn mơ Thế giới đại đồng
Thành
Mác kiệu dại hình dơ dáng
Cả
trăm năm thuyết quả tới đâu
Bởi
từ đầu nó toàn ngụy biện
Dụ
bao người ảo tưởng say mê
Sai
khoa học lẫn sai thực tế
Đó
đều điều Mác đã mắc vào
Khiến
lô-gích sai từ khởi điểm
Dễ
cuối cùng kết luận đúng sao
Mà
chẳng đúng lấy đâu thực hiện
Biến
toàn đều thành bẫy danh từ
Đâu
nào khác chạy theo ảo ảnh
Dẫu
ngàn đời vẫn chỉ vuốt đuôi
Nhưng
tuy vậy ai nào ngăn cản
Bởi
độc tài miệng ngáng từ đầu
Làm
đời toàn vào con đường cụt
Hay
chỉ vào lỗ trống trước sau
Mà
lỗ trống có đâu dừng lại
Kiểu
giống như gió thổi nhà không
Thổi
qua hết chỉ đều vẫn trống
Ngàn
năm toàn khó tới được đâu
Dẫu
là hát thời kỳ quá độ
Ngõ
trăm năm tới được Địa đàng
Đến
Thế giới đại đồng tất cả
Thật
ra đèu chỉ có viễn vông
Bởi
nguyên lý sai từ đầu thảy
Khiến
thành ra phản lại con người
Khác
gì đâu ngược toàn lịch sử
Mác
kiểu đều múa gậy vườn hoang
Chỉ
kẻ dốt trầm trồ khen ngợi
Kêu
đỉnh cao trí tuệ đây toàn
Nhưng
hiện thực đâu nào tới đích
Chỉ
cuộc đời hoang phí chẳng oan
Cả
thế kỷ tốn bao xương máu
Lẫn
biết bao nước mắt mồ hôi
Có
nào khác bốc hơi đều thảy
Còn
lưu bao oán hận khác nào
Nhưng
oán hận phải dìm trong dạ
Bởi
mấy ai dám mở miệng ra
Vì
mở miệng quy đều phản động
Mác
thảy làm nhân loại xót xa
Hô
giải phóng cố nhằm trói lại
Quả
khác nào Mác chỉ ba hoa
Kiểu
cái máy lắp sai sao chạy
Thành
khác đâu kết quả ta bà
Bởi
Mác sai thảy điều cơ bản
Như
kiểu đều duy vật đúng đâu
Lại
áp đặt cả trong tư tưởng
Hủy
con người hết mọi tự do
Sai
tiếp đến là điều biện chứng
Bởi
thật ra chỉ kiểu nói mò
Tư
biện cả hóa đều ảo tưởng
Khiến
đã sai thêm lại càng to
Để
nhằm đó đấu tranh giai cấp
Kiểu
người đui lấy gậy lần dò
Gây
thế giới bao điều tồi tệ
Người
với người biến thảy dã man
Sai
kiểu ấy thiên đường khó có
Bởi
làm cho lịch sử giật lùi
Kinh
tế hỏng đời thành khốn khó
Người
với người gấu ó thường nhau
Nhiều
giả dối tuyên truyền bù lại
Khiến
trước sau đóng kịch giả đò
Con
người thảy phân thân sau trước
Hai
mặt cùng úp mở đều nhau
Khác
chi thảy chì chài mất cả
Phung
phí bao điều đã hi sinh
Toàn
vô bổ bởi đều ảo cả
Giống
đi trong sa mạc lạ nào
Bởi
thật sự cuộc đời vẫn thế
Đâu
mọi điều muốn thảy được sao
Như
xưa đó giả kim từng có
Đâu
thành công mà chỉ tào lao
Hay
một thời động cơ vĩnh cửu
Bao
kẻ ngu quyết chí nhào vào
Nhưng
vì trái thảy điều khoa học
Không
khách quan chỉ hóa tầm phào
Mác
giống vậy thiên đường hư ảo
Kiểu
thành ra lý thuyết hao hao
Nên
mười voi khó toàn bát xáo
Khiến
nhân quần lận đận lao đao
Kiểu
đâu khác luyện sao mọc cánh
Đều
bay lên rớt xuống lộn nhào
Bởi
không tưởng có nào khoa học
Trong
khi cần kỹ thuật lạ sao
Hệt
tiền đề Mác cho bóc lột
Tiểu
tiền đề giai cấp đấu tranh
Nhằm
kết luận xóa toàn tư hữu
Vốn
khác nào quan điểm thong manh
Bởi
ý Mác muốn đều xuyên tạc
Nào
cần chi sâu sát ngọn ngành
Kinh
tế phải tự do phát triển
Mác
đem toàn cột lại cho nhanh
Khác
sao Mác xúi đời dại dột
Kiểu
đàn gà mắc tóc loanh quanh
Xóa
sạch hết mọi điều căn bản
Nào
ích chi còn thảy ngọn ngành
Tựa
hồ kiểu diều bay trong gió
Cắt
đều dây hẳn rớt phải đành
Mác
lại tưởng vọt lên tiên giới
Khác
chi điều dại dột mong manh
Nên
quả thật trăm năm có lẻ
Chẳng
bao giờ thuyết Mác thành công
Điều
ám ảnh dầu thành sự thật
Đều
bóng mây cửa sổ qua toàn
SẮC
NGÀN
(24/10/2021)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét